Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 2
ông Dương nằm ngửa trên giường, lúng túng và trần trụi. Gã đàn ông tội nghiệp vừa cố gắng chống chế một cách yếu ớt, rằng gã không hiểu tại sao “nó” lại như vậy, rằng chắc là do chút rượu. Hương không nói gì. Cô chỉ đứng đó, ngay bên mép giường, trong chiếc váy ngủ voan trắng mỏng tang, và bật cười.
Một tiếng cười khanh khách, trong trẻo, nhưng trong không gian đặc quánh dục vọng này lại trở nên ma mị và đầy quyền lực. Nó không phải là một sự chế nhạo, nó là một tiếng chuông báo hiệu màn kịch sắp bắt đầu, và cô là người đạo diễn. Nụ cười đó là một mệnh lệnh.
ông Dương nín thở. Gã thấy cô quỳ một chân lên giường, rồi chậm rãi trườn người về phía mình. Gã có thể ngửi thấy mùi nước hoa trộn lẫn với mùi da thịt đàn bà của cô, một mùi hương gây nghiện. Trái tim gã đập như trống trận. Bàn tay cô không một chút run rẩy, dứt khoát luồn qua lớp pijama xộc xệch, nắm lấy cạp quần của gã. Hơi thở nóng hổi của cô phả vào tai gã, một lời thì thầm sắc lạnh.
“Để em xem… ‘cậu bé’ của anh có thật thà như chủ nó không nào.”
Một tiếng “roạt”. Cô kéo tuột chiếc quần của gã xuống không một chút thương tiếc.
“Vũ khí” của ông Dương bị phơi bày hoàn toàn, trơ trọi và run rẩy dưới ánh đèn ngủ. Gã sững sờ, hoàn toàn bị động. Hương nhìn nó, rồi lại nhìn lên gương mặt đang đỏ bừng của gã, nụ cười trên môi càng thêm bí hiểm. Trò chơi giờ mới thực sự bắt đầu.
*“Gã đàn ông tội nghiệp,”* cô thầm nghĩ. *“Tưởng mình là cáo, hóa ra chỉ là một con thỏ nhát gan. Đã đến lúc phải kết thúc vở kịch này.”*
Cô không vội vàng. Cô từ từ đứng thẳng dậy, ngay bên cạnh giường. Ánh đèn vàng vọt duy nhất trong phòng chiếu xiên lên cơ thể cô, biến lớp voan mỏng thành một làn sương mờ ảo, dán chặt vào từng đường cong. ông Dương nuốt nước bọt. Gã cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Gã chỉ biết nhìn, như một tín đồ đang chiêm ngưỡng thánh vật, một bài giảng về da thịt sắp bắt đầu.
Bài giảng đó không có lời nói, chỉ có hình ảnh.
Lớp voan trắng mỏng tang không che giấu được gì, nó chỉ khiến mọi thứ trở nên mời gọi hơn. Đôi vú no tròn, không bị áo ngực gò bó, kiêu hãnh nhô ra. ông Dương có thể thấy rõ quầng vú sẫm màu và núm ngực đang từ từ cương cứng lên dưới cái nhìn của gã, như hai nụ hoa đang hé nở. Bụng cô phẳng lì, săn chắc, và ngay phía dưới, một túm lông tơ đen nhánh, được cắt tỉa gọn gàng, ẩn hiện sau lớp vải mờ, như một khu rừng cấm bí ẩn mà gã khao khát được khám phá. Ánh sáng chiếu từ một bên, đổ bóng xuống khe mông, tạo thành một đường cong chết người kéo dài xuống cặp đùi thon thả.
*“Để xem gã có đáng để mình phải ra tay không,”* Hương nghĩ, ánh mắt ánh lên một tia thích thú lạnh lùng. *“Ít nhất cũng phải có chút giá trị giải trí.”*
Sau khi để gã “thưởng thức” đủ, cô cất tiếng, giọng mềm như nhung.
“Anh thấy em có đẹp không?”
ông Dương, như một cái máy, chỉ biết gật đầu lia lịa. Miệng gã há ra nhưng không thể phát thành lời.
Cô mỉm cười mãn nguyện. Bàn tay cô từ từ đưa lên, nắm lấy gấu váy. Chuyển động của cô thật chậm, thật mang tính nghi lễ, như thể đang thực hiện một điệu múa cổ xưa. Lớp voan lụa trượt trên làn da trắng sứ của cô, từ từ để lộ ra cặp đùi thon, rồi đến vùng eo con kiến, và cuối cùng, cô kéo nó qua đầu, một chuyển động dứt khoát.
Cơ thể cô hoàn toàn phơi bày.
ông Dương cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Trước mắt gã là một bức tượng cẩm thạch sống động. Làn da trắng nõn của cô trong ánh đèn vàng trở nên óng ả, mượt mà. Đôi vú no tròn, căng mẩy nảy nhẹ theo chuyển động cuối cùng. Phần bụng phẳng lì và vùng tam giác bí ẩn hiện ra trọn vẹn. Cô ngửa cổ, mái tóc dài đen mượt xõa tung ra sau lưng, lồng ngực ưỡn về phía trước. Đó là một tư thế của sự hiến dâng, nhưng lại chứa đựng một quyền lực tuyệt đối.
Cô nhìn thẳng vào mắt ông Dương, một ánh nhìn vừa ngây thơ vừa dâm đãng.
“Vậy… anh muốn làm gì với cơ thể này?”
Lý trí của ông Dương hoàn toàn sụp đổ. Câu hỏi đó như một chìa khóa mở tung lồng sắt của con thú bị giam cầm bấy lâu. Gã không còn là giám đốc, không còn là người chồng sợ vợ. Gã chỉ là một con đực đang đối diện với con cái của nó.
Gã gầm lên một tiếng, chồm dậy như một con thú đói. Gã vòng tay ôm chầm lấy cô, kéo cô ngã xuống giường. Miệng gã hôn túi bụi, ngấu nghiến, không theo một trật tự nào. Gã hôn lên môi, lên cổ, lên vai, rồi vùi mặt vào đôi gò bồng đảo của cô. Lưỡi gã liếm láp, miệng gã bú mút một cách vồ vập, vụng về.
Hương để mặc cho gã hôn, để mặc cho gã khám phá. Nhưng trong khi cơ thể gã nóng rực, thì ánh mắt cô, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi nhìn lên trần nhà, vẫn lạnh lùng và trống rỗng.
Cơn đói của ông Dương, bị dồn nén quá lâu, giờ đây bùng nổ một cách hoang dại và có phần thảm hại. Gã vùi mặt vào ngực Hương, hôn hít, cắn mút một cách vồ vập, như một kẻ chết đói được thấy thức ăn sau nhiều ngày. Hơi thở của gã phì phò, gấp gáp, xen lẫn những tiếng rên rỉ gầm gừ của bản năng.
Hương nằm yên, để mặc cho gã đàn ông to xác hành hạ đôi gò bồng đảo của mình. Cô cảm nhận được sự khác biệt. Nếu như Phú là một con hổ vồ mồi một cách tàn bạo nhưng đầy kỹ thuật, thì ông Dương chỉ như một con chó đói, vụng về và chỉ biết làm theo bản năng thuần túy. Sự so sánh đó khiến một nụ cười khẩy gần như hiện ra trên môi cô, nhưng cô nhanh chóng giấu nó đi.
Sau một hồi vần vũ, dường như đã lấy lại được chút “bản lĩnh đàn ông”, ông Dương trườn người lên. Gã chống hai tay, nhìn xuống gương mặt Hương với ánh mắt của kẻ chinh phục. Gã đè cô xuống giường, dùng sức nặng của mình để khẳng định uy quyền.
“Em là của anh, Hương à… Của một mình anh thôi…” gã thì thầm, giọng khàn đặc.
Hương không trả lời. Cô chỉ nhìn gã, ánh mắt có một sự mời gọi kỳ lạ. Và rồi, cô hành động. Không phải là sự chống cự, mà là một sự hợp tác đầy khiêu khích. Cô từ từ dạng rộng hai chân, hơi ưỡn phần hông lên. Đó không phải là tư thế của một nạn nhân, mà là tư thế của một cánh cổng đang rộng mở chào đón. Một sự đảo ngược vai vế đầy tinh vi. Cô không bị xâm nhập. Cô đang cho phép gã vào.
Hành động đó của cô như một liều thuốc kích thích cuối cùng. ông Dương không chờ đợi thêm nữa. Gã ấn mạnh phần hông xuống.
Dương vật của gã, to nhưng không gân guốc và dữ dằn như của Phú, ấn vào cửa mình đã ướt đẫm của Hương. Âm đạo cô, đã được “huấn luyện” qua những trận mây mưa với gã sếp cũ và đã sẵn sàng sau màn dạo đầu của chính cô, dễ dàng nuốt trọn lấy nó. Một tiếng “phọp” nhẹ vang lên. ông Dương thở hắt ra một hơi thỏa mãn.
Gã bắt đầu thúc.
Những cú thúc đầu tiên mạnh, nhanh, nhưng có phần hỗn loạn, thiếu kỹ thuật. Chúng chỉ đơn thuần là sự ra vào, một hành động bản năng để giải tỏa. Tiếng da thịt va vào nhau “bạch bạch”, âm thanh vang lên có phần khô khốc và thiếu nhạc tính so với những bản giao hưởng cuồng loạn mà cô từng trải qua.
*“Chỉ được thế này thôi sao?”* Hương thầm nghĩ, một chút thất vọng thoáng qua. Cô đã quen với sự mạnh bạo và sâu đến tận cùng của Phú. Kỹ thuật của ông Dương, so với lão cáo già kia, chỉ như một cậu học trò mới lớn. *“Đúng là đồ vô dụng. Nhưng cũng tốt, sẽ dễ kiểm soát hơn.”*
ông Dương, hoàn toàn không biết những suy nghĩ trong đầu người đàn bà dưới thân, vẫn đang “say sưa dập”. Gã nhắm mắt, tận hưởng cảm giác được lấp đầy, được sở hữu người phụ nữ mà gã khao khát bấy lâu. Gã tin rằng mình đang thắng, đang chinh phục được cô.
Đó là lúc Hương quyết định tung đòn.
Cô vòng tay qua cổ gã, kéo gã lại gần hơn. Môi cô kề sát vào tai ông Dương, một hành động ra vẻ đầy đam mê. Và rồi, cô thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật nhưng từng từ lại sắc như dao:
“Mạnh nữa lên anh… Anh phải mạnh hơn nữa thì mới thắng được mấy cô bé trẻ đẹp đang xếp hàng ngoài kia chứ?”
Câu nói như một gáo nước đá dội thẳng vào cơn say của ông Dương. Gã sững lại một giây, toàn thân cứng đờ. Nó đánh trúng vào nỗi sợ hãi, vào sự mặc cảm của gã. Gã sợ vợ, gã tự ti về bản lĩnh đàn ông, và gã đang bị áp lực bởi chính trò chơi tuyển dụng mà gã bày ra. Bị người đàn bà mình đang làm tình nhắc khéo về sự yếu kém của mình ngay trên giường, không có sự sỉ nhục nào lớn hơn.
Nhưng sự sỉ nhục đó, một cách bệnh hoạn, lại biến thành một chất xúc tác cực mạnh.
Gã gầm lên một tiếng như con thú bị thương. Gã không còn thúc một cách bản năng nữa, mà là một sự điên cuồng để chứng tỏ. Hông gã dập liên hồi, mạnh hơn, nhanh hơn, như để trút hết sự tức giận và xấu hổ vào người cô. Gã muốn cho cô thấy gã không hề yếu đuối.
Nhưng một ngọn nến cháy quá nhanh thì cũng sẽ mau tàn.
Sự cố gắng trong tuyệt vọng của gã không kéo dài được lâu. Chỉ sau chưa đầy một phút điên cuồng, toàn thân gã gồng cứng lại. Gã thở phì phò, rên lên một tiếng cuối cùng rồi đổ sập xuống. Toàn bộ tinh dịch nóng hổi của gã xuất vọt hết vào sâu bên trong cô. Toàn bộ quá trình, từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, chưa đầy năm phút.
ông Dương nằm vật ra bên cạnh, thở hổn hển như vừa chạy marathon. Gã vừa thỏa mãn, vừa có chút xấu hổ vì sự “chưa đến chợ đã hết tiền” của mình. Gã không dám nhìn thẳng vào mắt Hương.
Hương không nói gì. Cô quay sang nhìn gã đàn ông đang thở dốc, ánh mắt không có sự thỏa mãn, cũng không có sự chê bai. Chỉ có một sự thương hại rõ rệt. Cô đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của gã. Đó không phải là một cử chỉ âu yếm, đó là hành động của một bà chủ đang vỗ về con thú cưng của mình sau khi nó đã hoàn thành nhiệm vụ.
===========
Sau khi khơi dậy hoàn toàn con thú bên trong ông Dương, Hương không dừng lại. Cô mỉm cười, một nụ cười bí hiểm của kẻ nắm chắc phần thắng, rồi từ từ trườn người lên trên. ông Dương nằm ngửa, mắt không chớp, nín thở theo dõi từng chuyển động của cô. Gã đã hoàn toàn bị động, một kẻ sùng bái đang chờ đợi nữ thần của mình ban phát ân huệ.
Hương không vội. Cô chống hai tay lên ngực gã, từ từ dạng chân và ngồi xuống. Chiếc giường giờ đây đã trở thành ngai vàng của cô, và gã đàn ông bên dưới chính là một phần của ngai vàng đó.
ông Dương rên lên một tiếng khi cảm nhận dương vật căng cứng của mình một lần nữa trượt sâu vào bên trong cô. Cảm giác nóng bỏng, trơn trượt và sự siết chặt của những thớ cơ bên trong âm đạo cô khiến gã gần như phát điên. Lần này, không phải gã xâm nhập, mà là cô đang nuốt chửng lấy gã.
Và rồi, vũ điệu bắt đầu.
Trong ánh đèn ngủ vàng vọt, một cảnh tượng đầy quyền lực hiện ra. Người đàn bà với mái tóc dài xõa tung đang ở trên, hoàn toàn làm chủ. Cơ thể cô di chuyển lên xuống theo một nhịp điệu mê hoặc. Tiếng da thịt va chạm không còn khô khốc như lúc trước, mà trở nên ướt át, dâm đãng. Tiếng “phọp phọp”, “ót ét” vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng rên rỉ của cả hai, tạo thành một bản giao hưởng của dục vọng.
*“Đây mới là vị trí của mình,”* Hương nghĩ, một cảm giác thỏa mãn tột độ dâng lên. *“Phải luôn ở trên, luôn là người điều khiển.”*
Cô bắt đầu bằng những nhịp nhún chậm và sâu. Mỗi lần hạ người xuống, cô lại khẽ xoay hông, khiến thành âm đạo co thắt, mát xa và vắt kiệt từng chút thần kinh của ông Dương. Gã chỉ biết bám chặt lấy ga giường, ngửa cổ mà tận hưởng.
Đôi vú no tròn của cô, không còn bị gò bó, nảy lên theo từng nhịp như hai trái bóng nước mời gọi. Mồ hôi bắt đầu túa ra trên làn da trắng nõn, vài giọt lăn dài từ cổ, chảy xuống khe ngực rồi nhỏ giọt xuống lồng ngực trần của ông Dương. Gã đưa tay lên, muốn chạm vào nhưng lại không dám, sợ làm phá vỡ điệu vũ thiêng liêng đó.
Hương tăng tốc. Mái tóc dài của cô bay trong không khí, thỉnh thoảng quất nhẹ vào mặt gã. Tiếng rên của cô không còn là sự giả tạo để chiều lòng. Bản năng đàn bà sâu thẳm trong cô cũng đang được đánh thức. Cô đang tận hưởng khoái lạc, nhưng không phải khoái lạc của sự phục tùng, mà là khoái lạc của kẻ thống trị, của việc biến một gã đàn ông thành nô lệ dưới thân mình.
Khi cảm thấy cả hai sắp đến giới hạn, Hương quyết định tung ra đòn kết liễu.
Cô cúi người xuống, mặt đối mặt với ông Dương. Mái tóc của cô rủ xuống, tạo thành một bức rèm che họ khỏi thế giới bên ngoài. Hơi thở của cô nóng hổi, phả vào mặt gã. Cô vừa tiếp tục nhún, vừa thì thầm, giọng nói ma mị như một lời nguyền rủa:
“Nói đi anh…”
ông Dương, đang trong cơn mê sảng của khoái lạc, chỉ có thể ú ớ.
“Nói… nói gì em?”
“Nói anh cần em…” cô ra lệnh, nhịp hông thúc mạnh hơn một chút. “Nói sẽ không có cô thư ký nào khác ngoài em…”
Lời nói của cô như một mệnh lệnh khắc thẳng vào não bộ của ông Dương. Gã không còn chút sức lực nào để phản kháng. Gã là một kẻ bại trận, một tù binh đang cầu xin sự khoan hồng.
“Anh cần em…” gã lắp bắp, giọng lạc đi. “Chỉ… chỉ mình em thôi… Sẽ không có ai khác… Anh xin em… Hương…”
Nghe được lời thú nhận đó, một nụ cười mãn nguyện và tàn nhẫn nở trên môi Hương.
Cô có được thứ mình muốn rồi.
“Tốt lắm.”
Cô rên lên một tiếng, rồi dồn hết sức vào những nhịp cuối cùng. Cô nhún sâu, mạnh, dập một cách điên cuồng. Gã không chịu nổi nữa. Gã gầm lên như một con thú bị thương, hai mắt trợn trừng, toàn thân co giật. Dòng tinh dịch nóng hổi của gã bắn ào ạt, phun đầy vào sâu bên trong tử cung cô.
Cơn co thắt của gã cũng kích hoạt cơn cực khoái của Hương. Cô rùng mình, ngửa cổ ra sau, một tiếng thét sung sướng của quyền lực thoát ra khỏi cổ họng.
Sau đó, cô đổ gục xuống người ông Dương, thở hổn hển. Cả hai cơ thể dính chặt vào nhau bởi mồ hôi và dịch thể.
ông Dương nằm liệt, kiệt sức hoàn toàn. Mắt gã nhắm nghiền, cơ thể mềm nhũn. Hương đã vắt kiệt của gã không chỉ tinh dịch, mà còn cả ý chí.
===========
Hương tỉnh dậy khi ánh sáng ban mai màu xám bạc bắt đầu len lỏi qua khe rèm. Cơn mệt mỏi rã rời của thể xác không làm tâm trí cô mụ mị đi. Ngược lại, nó tỉnh táo một cách lạ thường. Cô khẽ cựa mình, cảm nhận sự dính nhớp của tinh dịch và mồ hôi đã khô trên da, trên tấm ga giường.
Cô ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt xuống, để lộ ra tấm lưng trần và một phần cơ thể chi chít những dấu vết của cuộc truy hoan đêm qua. Cô nhìn quanh. Căn phòng là một bãi chiến trường đúng nghĩa. Ga giường nhàu nát, xô lệch, vấy bẩn những vệt trắng đục và những quầng ẩm ướt. Vỏ bao thuốc lá, hai ly rượu vang uống dở nằm lăn lóc trên bàn. Không khí đặc quánh mùi của tình dục, của mồ hôi và của sự kiệt quệ.
Rồi cô nhìn sang người đàn ông bên cạnh.
ông Dương ngủ say như chết. Gã không còn vẻ oai phong, đạo mạo của một vị giám đốc. Gã nằm đó, miệng hơi hé, thỉnh thoảng lại khẽ ngáy lên một tiếng. Cơ thể bệ vệ giờ đây trông thật bệ rạc và tầm thường. Một con thú đã bị vắt kiệt sức, nằm bất động sau khi đã thỏa mãn.
Hương nhìn gã, không một chút cảm xúc. Không ghê tởm, không vui sướng. Chỉ là một sự trống rỗng. Cuộc chinh phạt đã kết thúc, và chiến lợi phẩm giờ đây trông thật tẻ nhạt.
Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, đi vào phòng tắm. Cô đứng dưới vòi sen, mở nước ở mức nóng nhất có thể. Dòng nước xối xả lên cơ thể, gột đi những dấu vết của đêm qua. Cô kỳ cọ làn da mình, nhưng trong lòng lại có cảm giác rằng có những thứ bẩn thỉu vĩnh viễn không bao giờ có thể gột rửa được. Cô nhìn những vết ửng đỏ trên cổ, trên ngực, dấu vết của những nụ hôn vội vàng của ông Dương. Cô nhìn chúng như một người thợ nhìn lại những vết xước trên món công cụ của mình sau khi hoàn thành công việc.
Cô đi về phòng và thay đồ. Bộ váy công sở được khoác lên người, biến cô từ một người tình hoang dại trở lại thành một cô thư ký thanh lịch, chuyên nghiệp. Lớp áo giáp đã được mặc lại.
Trước khi rời khỏi phòng, cô dừng lại ở cửa, nhìn gã đàn ông trên giường một lần cuối. Vẫn là sự trống rỗng. Cuộc vui đã tàn. Giờ là lúc quay về với thực tại.
Cô lặng lẽ mở cửa, bước ra ngoài và đóng lại sau lưng.
Một trật tự mới đã được thiết lập.
===========
Một tuần sau chuyến công tác định mệnh, không khí trong công ty đã thay đổi một cách ngấm ngầm. Những cô gái trẻ đẹp, váy áo ngắn cũn cỡn đến phỏng vấn vị trí “Trợ lý Giám đốc” đã biến mất không một dấu vết. Những lời xì xào, bàn tán sau lưng Hương cũng tắt ngấm, thay vào đó là những cái cúi đầu và những ánh nhìn pha trộn giữa nể sợ và ganh ghét.
Hương cảm nhận được điều đó. Cô bước đi trong văn phòng, gót giày hàng hiệu gõ xuống sàn nhà một cách đĩnh đạc. Cô không còn là “cô thư ký” ngày nào. Trang phục của cô đã nói lên tất cả. Những bộ váy hàng hiệu cắt xẻ táo bạo hơn, những chiếc sơ mi lụa đắt tiền được cởi thêm một chiếc cúc. Cô là bà hoàng của nơi này, và tất cả mọi người đều phải biết điều đó.
Ngay ngày đầu tiên đi làm lại, ông Dương gọi cô vào phòng. Cánh cửa vừa đóng lại, gã đã vội vã nắm lấy tay cô, ánh mắt vừa có vẻ biết ơn, vừa có sự bám víu của một kẻ nghiện ngập.
“Anh nghĩ kỹ rồi,” gã nói, giọng có chút khẩn khoản. “Không ai có thể thay thế được em. Vị trí đó… là của em.”
Hương chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Cô rút tay ra, không phải để từ chối, mà để đi đến bàn làm việc, sắp xếp lại một tập tài liệu.
*“Tất nhiên rồi,”* cô nghĩ. *“Vì không ai ‘chăm sóc’ anh được như em.”*
Và một trật tự mới được thiết lập. Phòng làm việc của giám đốc, nơi từng là biểu tượng của quyền lực, giờ đây trở thành hậu cung của riêng cô.
Thế là từ đó Thu Hương bắt đầu chịu để cho ông Dương làm tình với mình. Tuy nhiên cũng không thường xuyên lắm, phần vì ông Dương không được khỏe dữ dội như ông Phú, phần vì bà vợ quái ác của ông Dương vẫn bắt ông này thực hiện nghĩa vụ làm chồng một cách đều đặn khiến ông ta dù rất thèm nhưng không dám gần gũi Thu Hương nhiều quá vì sợ bà vợ của ông nghi ngờ khi thấy ông uể oải chuyện đó với bà ta. Khổ thân ông Dương phải ăn đủ các thứ bổ dưỡng, uống đủ các loại rượu bổ để có sức làm tình với cả hai người đàn bà, với vợ thì là vì nghĩa vụ, còn với Thu Hương thì là sự đam mê nhục dục thèm khát của ông đối với cơ thể trẻ trung căng tràn sức sống của cô.
Những màn “yêu” nhanh bắt đầu. Ban đầu là sau giờ làm, khi các nhân viên đã về hết. ông Dương sẽ kéo cô vào phòng, khóa trái cửa lại, và họ vội vã quấn lấy nhau ngay trên chiếc ghế sofa da đắt tiền. Sau đó, nó được đẩy lên một mức độ táo bạo hơn: giờ nghỉ trưa. Cánh cửa phòng giám đốc đóng lại một cách bí ẩn trong khoảng một tiếng đồng hồ. Bên ngoài, các nhân viên chỉ biết nhìn nhau, không dám bàn tán. Bên trong, là một thế giới khác.
Một buổi chiều, ông Dương đang chủ trì một cuộc họp quan trọng. Gã ngồi ở đầu bàn, cố gắng tỏ ra nghiêm túc, nhưng mắt gã không ngừng liếc về phía cô thư ký đang chăm chú ghi chép. Hương hôm nay mặc một chiếc váy bút chì màu đỏ đô, ôm sát lấy cặp mông tròn trịa, và một chiếc áo sơ mi trắng với phần cổ khoét hơi sâu. Gã nuốt nước bọt, cảm thấy một cơn ham muốn cồn cào dâng lên. Gã không thể đợi được nữa.
Dưới gầm bàn, gã lôi điện thoại ra, bấm một tin nhắn.
Điện thoại của Hương khẽ rung lên. Cô liếc nhìn màn hình.
“Họp xong vào phòng anh ngay. Anh nhớ em không chịu nổi.”*
Hương đọc xong, không một biểu cảm trên nét mặt, cô tắt màn hình và tiếp tục ghi chép như không có chuyện gì xảy ra.
Cuộc họp kết thúc. Các trưởng phòng lần lượt rời đi, cúi chào giám đốc và liếc nhìn cô thư ký một cách đầy ý tứ. Khi chỉ còn lại hai người, Hương đứng dậy, thu dọn tài liệu. Cô nhìn ông Dương, một cái nhìn đầy khiêu khích, rồi chậm rãi bước tới, khép cánh cửa phòng họp lại.
Gã giám đốc không nói một lời. Gã lao tới, ôm chầm lấy cô như một con thú đói.
Gã không hôn cô. Gã ấn cô vào chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ to lớn, lạnh ngắt. Từ phía sau. Một tay gã giữ chặt eo cô, tay kia thô bạo tốc chiếc váy bút chì của cô lên. Làn da mịn màng, cặp mông căng tròn và chiếc quần lót ren đen được phơi bày hoàn toàn giữa ban ngày, trong chính căn phòng quyền lực nhất công ty.
Hương không chống cự. Cô vịn hai tay vào một chồng báo cáo tài chính dày cộp trên bàn, mông hơi cong lên, một tư thế của sự phục tùng đầy mời gọi. Qua tấm kính lớn của văn phòng giám đốc, cô có thể thấy các nhân viên bên ngoài đang lục tục thu dọn đồ đạc ra về. Bất cứ ai cũng có thể vô tình nhìn vào. Cảm giác phiêu lưu, mạo hiểm và thứ quyền lực bệnh hoạn khi biến nơi làm việc thành chốn hoan lạc khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng cô.
ông Dương, bị kích thích bởi sự táo bạo đó, vội vã kéo quần xuống và thúc mạnh vào từ phía sau. Âm đạo cô đã ướt át sẵn sàng. Tiếng “phọp phọp” vang lên, nhưng nhanh chóng bị át đi bởi tiếng ồn ào của văn phòng bên ngoài. Gã thúc một cách gấp gáp, vội vã, như một tên trộm đang cố gắng ăn vụng. Gã rên lên những tiếng bị bóp nghẹt trong cổ họng, và chỉ sau chưa đầy vài phút, gã gồng người, bắn tất cả vào trong cô.
Xong xuôi, gã ngồi phịch xuống chiếc ghế da của mình, thở hổn hển.
Hương, ngược lại, hoàn toàn bình thản. Cô từ từ kéo váy xuống, vuốt lại cho phẳng phiu. Cô đưa tay, chỉnh lại vài sợi tóc bị bung ra, búi lại một cách gọn gàng. Gương mặt cô không một chút cảm xúc, như thể họ vừa mới hoàn thành một bản báo cáo quý.
Cô quay người lại, nhìn gã đàn ông đang ngồi thở trên ghế.
“Xong việc rồi, em về đây sếp.”
Giọng cô đều đều. Từ “sếp” được cô nhấn nhá, nghe vừa chuyên nghiệp vừa đầy mỉa mai.
Cô quay lưng, mở cửa và bước ra ngoài, để lại gã đàn ông ngồi một mình giữa đống bừa bộn của dục vọng và quyền lực.
Thế là từ đó Hương bắt đầu chịu để cho ông Dương làm tình với mình.
Tuy nhiên cũng không thường xuyên lắm, phần vì ông Dương không được khỏe dữ dội như ông Phú, phần vì bà vợ quái ác của ông Dương vẫn bắt ông này thực hiện nghĩa vụ làm chồng một cách đều đặn khiến ông ta dù rất thèm nhưng không dám gần gũi Thu Hương nhiều quá vì sợ bà vợ của ông nghi ngờ khi thấy ông uể oải chuyện đó với bà ta.
Khổ thân ông Dương phải ăn đủ các thứ bổ dưỡng, uống đủ các loại rượu bổ để có sức làm tình với cả hai người đàn bà, với vợ thì là vì nghĩa vụ, còn với Thu Hương thì là sự đam mê nhục dục thèm khát của ông đối với cơ thể trẻ trung căng tràn sức sống của cô. Không được làm tình với cô, Thu Hương thấy ông Dương có vẻ tiếc rẻ lắm cứ như là sợ phí của giời vậy, chắc ông này đang ước ao giá mà không phải phục vụ bà vợ yêu quái của mình để có thể dành hoàn toàn sức lực của mình cho cô.
