Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 16
Ông Phú, Gã “đạo diễn” lùa bốn cơ thể mệt lử vào phòng tắm chính. Nơi này rộng như một phòng ngủ nhỏ, với chiếc bồn sục Jacuzzi cỡ lớn đã được xả đầy nước ấm, đang sủi bọt lăn tăn. Hơi nước nóng bốc lên mờ ảo, biến không gian thành một nhà tắm hơi sang trọng.
Thu Hương, trong trạng thái vô cảm, từ từ tháo dỡ những mảnh tàn cuối cùng của “bộ lễ phục” trên người. Chiếc corset ren được nới lỏng, để lại những vệt hằn đỏ trên làn da trắng. Chiếc quần lót lọt khe dính bết dịch và mồ hôi bị kéo tuột xuống. Cô đứng đó, hoàn toàn trần truồng dưới ánh đèn vàng, cơ thể lồ lộ những dấu vết của trận cuồng phong vừa qua: vài vết tay bầm nhẹ trên eo, những vệt cào mờ trên lưng, và nơi hạ bộ thì sưng mọng, đỏ ửng.
Cả bốn người lần lượt bước vào bồn nước ấm. Dòng nước nóng lập tức xoa dịu những bắp thịt đang đau mỏi, một cảm giác dễ chịu chốc lát, một sự bình yên giả tạo trước cơn bão cuối cùng.
Máy quay của ông Phú nhìn từ trên xuống. Bốn cơ thể quấn lấy nhau trong làn nước sủi bọt. Nước và hơi ẩm làm mọi thứ mờ ảo, nhòe đi, như một bức tranh về những vị thần sông đang hoan lạc trong một suối nguồn nguyên thủy.
“Nào, ‘học trò’ tắm cho ‘cô giáo’ đi chứ,” ông Phú ra lệnh.
Lũ trẻ, như được lập trình sẵn, bắt đầu chồm về phía Hương. Sự mệt mỏi đã tan biến, thay vào đó là một nguồn năng lượng mới, bệnh hoạn hơn.
Những bàn tay trai trẻ bắt đầu khám phá cơ thể Hương dưới làn nước. Chúng kỳ cọ, xoa nắn, nhưng việc tắm rửa nhanh chóng biến thành một màn mơn trớn, sờ soạng. Một bàn tay xoa xà phòng, bóp nặn hai bầu vú to tròn của cô, khiến chúng trơn tuột, lấp lánh. Một bàn tay khác luồn xuống dưới, ve vãn nơi cửa mình đã sưng đỏ.
Ngược lại, Thu Hương cũng không còn chút xấu hổ nào. Cô cười khanh khách, giọng trong veo nhưng đầy vẻ dâm đãng.
“Ngoan, để cô tắm cho ‘các em’ của các em sạch sẽ nào.”
Cô túm lấy ba cái dương vật đang ngóc đầu cứng ngắc trong nước, tuốt nhẹ, nghịch ngợm.
Dục vọng lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, nguyên thủy hơn trong làn nước.
Bồn nước yên tĩnh bỗng chốc hóa thành một nồi nước sôi. Nước bị khuấy động, bắn tung tóe lên thành bồn, lên sàn nhà. Bốn cơ thể không còn “tắm” cho nhau nữa, chúng đang giao phối, một cách điên cuồng và hỗn loạn.
Theo chỉ đạo của Phú, chúng sắp xếp thành một đội hình không tưởng. Hương quỳ trong bồn, khom người về phía trước, hai tay vịn vào thành bồn sục, phơi bày toàn bộ phần mông căng tròn, trắng nõn trên mặt nước. Trung lập tức quỳ phía sau, giữ chặt lấy eo cô và thúc mạnh.
Chiếc máy quay được nhúng một nửa xuống nước. Hình ảnh dương vật của Trung ra vào trong âm đạo Hương bị dòng nước làm cho méo mó, ảo diệu. Âm thanh không còn là tiếng “bành bạch” khô khốc, mà là tiếng “sục sục”, “bì bõm” trầm đục, đầy ám ảnh.
Cùng lúc đó, miệng Hương không được nghỉ ngơi. Cô phải ngậm lấy dương vật của Chiến, kẻ đang quỳ đối diện. Đầu cô bị giữ chặt, phải ngửa ra sau để “phục vụ” cho trọn vẹn. Còn Việt, cậu ta tự do dùng hai tay xoa nắn, vặn vẹo hai bầu vú của cô, thỉnh thoảng lại cúi xuống cắn nhẹ vào đầu vú đã sưng tấy.
Thu Hương hoàn toàn bị biến thành một vật tế sống, một cái máy đa năng để thỏa mãn cho ba con thú đực cùng một lúc. Cô không còn suy nghĩ, không còn cảm nhận được gì ngoài sự căng tức, sự lấp đầy ở cả trên lẫn dưới, và dòng nước nóng đang vỗ về da thịt.
“A… Em… em sắp ra…” Chiến gầm lên, giọng bị bóp nghẹt.
Câu nói như một ngòi nổ, kích hoạt phản ứng dây chuyền.
“Tao cũng thế… Ôi… cô ơi…” Việt rên rỉ.
“Chết… chết rồi…” Trung cũng gầm gừ, tăng tốc những cú thúc cuối cùng.
Cả ba đứa cùng gồng mình, và rồi, một cảnh tượng điên rồ diễn ra.
Từ ba cái dương vật, những luồng tinh dịch trắng đục bắn ra như những vòi phun. Dưới nước, chúng không tan ngay. Chúng tạo thành những sợi, những vệt, những đám mây trắng lờ mờ, lơ lửng trong làn nước trong như những con sứa ma quái. Thêm vào đó là dòng tinh dịch mà Trung bắn thẳng vào sâu trong âm đạo Thu Hương, rồi lại từ từ trào ngược ra.
Trong vài giây, cả bồn nước biến thành một màu trắng nhờ nhờ, đục ngầu. Một cơn mưa trắng xóa, sản phẩm của ba gã trai trẻ, bao phủ lấy cơ thể người đàn bà.
Thu Hương cảm nhận được những cơn co thắt cuối cùng từ bên trong, và nhìn thấy cơn mưa trắng xóa ở bên ngoài. Cô rũ người ra, ngửa cổ lên, thở hắt ra một hơi dài, kiệt quệ.
“Xong rồi…” cô thì thào. “Cuối cùng… cũng xong…”
Bốn cơ thể nằm im trong bồn nước trắng đục, kiệt sức hoàn toàn. Chỉ còn tiếng máy sục và tiếng thở hổn hển. Vở kịch đã hạ màn trong một bãi chiến trường của dục vọng.
Ông Phú từ từ hạ máy quay xuống, khuôn mặt ánh lên sự thỏa mãn tột đỉnh của một kẻ sáng tạo vừa hoàn thành kiệt tác của đời mình.
“Cắt!” gã hét lên, giọng vang vọng trong phòng tắm. “Tuyệt vời!”
===============
Sau cơn cuồng loạn trong bồn sục, bốn cơ thể rã rời bước ra khỏi phòng tắm. Ông Phú ra hiệu cho họ đi thẳng ra khu vực hồ bơi. Nắng chiều đã dịu, trải một tấm thảm vàng óng lên mặt nước xanh biếc. Không khí trong lành, mát rượi, như muốn gột rửa đi mọi thứ vừa xảy ra, nhưng trong tâm trí bốn con người, những hình ảnh và âm thanh trụy lạc vẫn còn in đậm.
Thu Hương bước đi một cách vô thức, cơ thể trần truồng lồ lộ dưới ánh hoàng hôn. Làn da trắng nõn nổi bật những vệt đỏ, những dấu hằn của bàn tay, của móng tay. Cô không còn cảm thấy xấu hổ hay e dè. Bước chân nhẹ tênh, cô đi thẳng ra mép hồ, rồi chậm rãi thả mình vào làn nước mát. Một cảm giác buông bỏ hoàn toàn.
Ba chàng trai, cũng trần truồng, nhìn cô, rồi nhìn nhau. Trung khều Việt: “Định làm gì đấy?”
Việt nhún vai: “Đi theo thôi. Dù sao cũng là “cô giáo” mà.”
Cả ba lần lượt thả mình xuống hồ. Làn nước mát lạnh bao bọc lấy cơ thể, xoa dịu những nhức mỏi. Họ không bơi, chỉ lẳng lặng ngâm mình, để làn nước vuốt ve da thịt.
Trên mặt hồ bơi, bốn thân thể trần truồng nổi lềnh bềnh. Một người đàn bà, ba chàng trai. Nắng chiều hắt xuống, tạo nên những đường cong lấp lánh trên làn da ướt. Họ không còn là kẻ săn mồi và con mồi, mà là những đồng phạm vừa cùng nhau vượt qua một trận chiến.
Im lặng được một lúc, Thu Hương phá vỡ không khí. Giọng cô khàn khàn, nhưng đầy vẻ thản nhiên, pha chút trêu chọc.
“Khiếp, ba thằng quỷ sứ chúng mày, làm chị hết hồn. Tưởng chị chết trong cái bồn tắm luôn chứ.” Cô liếc xéo bọn trẻ, môi nhếch lên một nụ cười nửa vời.
Việt lập tức đáp lời, mặt tỉnh bơ: “Đâu có, bọn em thương chị lắm chứ. Chỉ là chị sướng quá, bọn em cũng sướng theo thôi.”
Trung bơi lại gần Hương hơn, thò tay chạm nhẹ vào một bên vú của cô, nắn nắn: “Công nhận, cái lồn chị sướng thật. Mút chặt vãi. Lần đầu tiên em bắn ra mà không kìm được. Cảm giác nó cứ…” Cậu ta lắc đầu, không tìm được từ ngữ thích hợp.
Chiến, thằng gầy nhất, cười hì hì: “Lúc nãy chi Huong rên như mèo hen, nghe dâm vãi. Lúc thằng Việt thúc mạnh, chị la lên một tiếng nghe… phê không tả được. Mà cái vú chị giờ vẫn cứng ngắc kìa, sướng dữ vậy sao?” Hắn thò tay ra, búng nhẹ vào đầu ti của cô.
Thu Hương không hề giận, cô chỉ cười phá lên, tiếng cười nghe trong vắt nhưng ẩn chứa một sự chai sạn đến đáng sợ.
“Này này, đứa nào đứa nấy cũng như nhau cả thôi. Lúc thằng nào thằng nấy gầm lên bắn ra như súng máy, chị cũng thấy sướng vãi ra đấy chứ. Đứa nào mà chẳng sướng.” Cô bơi lại gần Trung, vỗ nhẹ vào cái dương vật đang mềm nhũn của cậu ta. “Thằng Trung thì ‘nhát’ nhất, mới vào đã bắn ra đầy trong bụng chị rồi. Lần sau phải giữ cho kỹ vào đấy nhé.”
Trung đỏ mặt, vội thanh minh: “Tại cái lồn chị mút chặt quá, em không nhịn được. Lần sau em sẽ cố gắng hơn.”
“Thằng Việt lần này còn biết xoay eo, lắc hông các kiểu nữa chứ,” Chiến chọc ghẹo. “Tiến bộ vãi. Chắc học được của ông Phú.”
“Thì phải học hỏi kinh nghiệm chứ. Ông Phú đạo diễn giỏi thật mà,” Việt đáp lại, rồi bơi vòng quanh Hương, ngắm nghía cơ thể cô. “Chắc giờ cái lồn chị sưng to gấp đôi rồi. Bọn em bắn vào nhiều quá.”
“Sưng là phải rồi,” Hương đáp, giọng không chút xấu hổ. “Ba thằng chúng mày, thằng nào thằng nấy cũng như vòi rồng. Bắn cả vào miệng chị, nhổ ra cũng không hết. Lát nữa chị phải bắt đền từng thằng một mới được.”
Cả lũ cười phá lên, tiếng cười vô tư lự, vang vọng khắp khu vườn tĩnh mịch. Họ bình phẩm về từng chi tiết nhỏ nhặt của màn hoan lạc vừa qua, từ cảm giác da thịt, âm thanh va chạm, đến những tiếng rên rỉ, những biểu cảm trên khuôn mặt. Sự ngượng ngùng đã tan biến hoàn toàn. Thay vào đó là một thứ tình bạn quái dị, được xây dựng trên nền tảng của sự trụy lạc và buông thả.
Dưới làn nước trong xanh, bàn tay của Chiến lướt nhẹ trên đùi Hương, rồi chạm vào đám lông mu ướt át. Hương không phản ứng, chỉ khẽ nhắm mắt, để mặc cho những ngón tay khám phá. Cô không còn là nạn nhân, cũng không còn là “cô giáo”. Cô chỉ là một người đàn bà, đang trôi dạt trong một dòng nước đầy dục vọng, hoàn toàn buông bỏ.
Nắng chiều dần tắt, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ông Phú, vẫn đứng ở ban công, tay cầm ly rượu, dõi theo bọn họ. Gã mỉm cười mãn nguyện. Vở kịch đã đạt được đỉnh cao của nó. Thu Hương, cô thư ký đoan trang ngày nào, giờ đã hoàn toàn trở thành “cô dâu của quỷ”, một người đàn bà đã chết từ bên trong, nhưng lại sống động hơn bao giờ hết trong thế giới dơ bẩn của gã.
Họ vẫn tiếp tục trò chuyện, cười đùa trong làn nước. Tiếng cười của họ, hòa lẫn với tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ của sự giải thoát và sự sa ngã.
Cuối cùng, khi màn đêm buông xuống, họ mới rời hồ bơi. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt xuống, chiếu rõ những giọt nước đọng trên làn da trần trụi, lấp lánh như những viên kim cương. Sự buông bỏ đã hoàn tất.
==============
Sau màn “buông bỏ” dưới hồ bơi, cả nhóm vào nhà tắm tráng lại người một lần nữa. Khi họ bước ra, trên bàn ăn trong phòng khách, một bữa tối thịnh soạn đã được dọn sẵn. Có lẽ ông Phú đã cho người chuẩn bị từ trước.
Thu Hương không mặc lại bộ đồ công sở. Thay vào đó, cô khoác lên mình một chiếc váy lụa hai dây màu sâm panh do ông Phú đưa cho. Chiếc váy mỏng, nhẹ, rũ xuống theo từng đường cong của cơ thể. Cô không mặc áo lót, hai đầu vú cương cứng sau trận hoan lạc cộm lên sau lớp lụa mỏng, đầy khiêu khích. Mái tóc ướt được búi cao một cách lơi lả, để lộ cái gáy trắng ngần và vài vết hôn đỏ mờ ám. Trông cô như một bà chủ nhà thực thụ, mệt mỏi nhưng thỏa mãn sau một ngày dài. Ba cậu sinh viên cũng đã mặc những bộ quần áo sạch sẽ, quần short và áo phông, trông trẻ trung và có phần ngây ngô, nhưng ánh mắt nhìn Hương và ông Phú đã không còn chút rụt rè nào.
Ông Phú, trong bộ đồ lụa mặc ở nhà, ngồi ở ghế chủ tọa, ra dáng một gia trưởng. Gã rót rượu vang cho từng người, tươi cười nói:
“Nào, hôm nay các cháu đã ‘làm việc’ vất vả rồi. Ăn nhiều vào cho lại sức. Chị Hương của các cháu cũng mệt rồi đấy.”
Hương mỉm cười, cầm dĩa lên, gắp một miếng bít tết bỏ vào bát của Việt.
“Ăn đi các em, nhìn thằng nào cũng gầy như que tăm. ‘Làm’ thì hăng lắm mà ăn thì chẳng được bao nhiêu.”
Cả bọn cười rộ lên. Sự ngượng ngùng đã hoàn toàn biến mất. Giờ đây, họ giống như một nhóm bạn thân, có thể thoải mái nói những lời trần trụi nhất mà không cần e dè.
“Tại chị Hương đấy chứ,” Trung vừa nhai vừa nói, miệng còn dính chút nước sốt. “Chị làm bọn em mất sức quá. Nhất là cái màn ‘vũ điệu tam giác’ ấy. Em tưởng gãy cả lưng.”
“Mày yếu thì có,” Việt châm chọc. “Tao thấy vẫn còn khỏe chán. Vừa rồi ở hồ bơi tao còn muốn làm thêm hiệp nữa với chị Hương cơ.”
“Thôi đi ông tướng,” Hương lườm yêu Việt. “Chị mà chiều chúng mày nữa thì chắc mai không đi được làm. Ba thằng chúng mày như ba con trâu đói, hành chị suốt từ trưa đến giờ.”
Họ vừa ăn, vừa uống, vừa ôn lại những cảnh quay trong ngày. Những lời bình phẩm tục tĩu, những tiếng cười khoái trá vang lên không ngớt. Họ không còn là diễn viên và đạo diễn, mà là những kẻ đồng lõa, cùng nhau thưởng thức lại thành quả của một tội lỗi chung.
Uống hết vài ly rượu, Việt, thằng bạo dạn nhất, bỗng nhìn ông Phú, rồi lại nhìn Thu Hương, ánh mắt đầy tò mò.
“Chú Phú này…” cậu ta ngập ngừng. “Cháu tò mò tí. Chú với chị Hương… là quan hệ kiểu gì ạ? Nhìn hai người thân thiết mà không giống vợ chồng, cũng không hẳn là sếp với nhân viên. Mà nếu là bồ bịch thì… cháu thấy nó cũng không giống lắm.”
Câu hỏi của Việt khiến Trung và Chiến cũng dừng ăn, dỏng tai lên nghe. Đây là điều chúng nó cũng thắc mắc từ lâu.
Ông Phú không hề tỏ ra khó chịu. Gã cười ha hả, một nụ cười đầy vẻ từng trải và tự mãn. Gã đặt nĩa xuống, nhấp một ngụm rượu vang rồi mới từ tốn trả lời.
“Haha, câu hỏi hay. Chú với chị Hương của các cháu ấy à… gọi là ‘tri kỷ’ thì đúng hơn.”
“Tri kỷ ạ?” Cả ba đứa ngơ ngác.
“Đúng vậy,” ông Phú gật gù, ánh mắt nhìn Hương đầy ẩn ý. “Vợ chồng là trách nhiệm, là ràng buộc, đôi khi là nghĩa vụ. Nó giống như một bản hợp đồng. Còn bồ bịch thì lại quá thiên về chiếm hữu và lén lút. Chú với chị Hương không phải như vậy. Chúng ta là những người bạn, những người đồng điệu về tâm hồn… và cả thể xác.”
Gã dừng lại, để cho bọn trẻ tiêu hóa triết lý của mình.
“Tình dục, với nhiều người, chỉ là để thỏa mãn bản năng. Nhưng với chú, nó còn là một cách để giao tiếp, để thấu hiểu. Khi hai cơ thể hòa vào làm một, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Đó là lúc tâm hồn thực sự kết nối với nhau. Chị Hương đây không chỉ là một người đàn bà đẹp, mà còn là một người rất thông minh. Cô ấy hiểu chú, và chú hiểu cô ấy, cả trên giường lẫn ngoài cuộc sống. Đó là sự đồng điệu mà không phải ai cũng tìm thấy được.”
Thu Hương, nãy giờ chỉ im lặng lắng nghe, bỗng mỉm cười. Một nụ cười bí ẩn và từng trải. Cô nhấp một ngụm rượu, rồi nói chen vào, giọng nhẹ như không:
“Chú Phú nói đúng đấy. Có những chuyện, chỉ người trong cuộc mới hiểu được. Các em cứ coi như… cô và chú Phú là đối tác đặc biệt của nhau. Một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi, trên mọi phương diện.”
Lời giải thích của cô, thay vì làm rõ, lại càng khiến mối quan hệ này trở nên phức tạp và hấp dẫn hơn trong mắt ba cậu trai trẻ. Chúng nó nhìn ông Phú và Thu Hương với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Nghe chú nói… sâu sắc thật,” Trung thốt lên. “Hóa ra ‘chịch’ cũng là một nghệ thuật, chứ không phải chỉ là dập dập mấy cái cho sướng.”
Cả bàn lại cười ồ lên trước câu nói thô thiển nhưng thật thà của Trung. Không khí trở nên vui vẻ, thân tình một cách kỳ lạ. Họ không còn là những kẻ xa lạ được thuê để làm tình, mà như đã trở thành một gia đình. Một gia đình bệnh hoạn, được xây dựng trên nền tảng của dục vọng, tiền bạc và những triết lý lệch lạc, với ông Phú là người gia trưởng, và Thu Hương là bà chủ mẫu mực.
Ông Phú nâng ly rượu lên.
“Nào, nâng ly!” gã hô hào. “Chúc mừng cho sự thành công của ‘bộ phim’ ngày hôm nay, và chúc cho tình ‘tri kỷ’ của tất cả chúng ta!”
Năm chiếc ly thủy tinh chạm vào nhau, phát ra một tiếng “coong” trong trẻo. Thu Hương cười tít mắt, khuôn mặt ửng hồng vì rượu. Nhìn họ lúc này, không ai có thể ngờ rằng họ vừa cùng nhau tạo ra những thước phim dâm loạn nhất. Trông họ thật hạnh phúc, thật hài hòa. Và đó mới chính là điều đáng sợ nhất. Sự trụy lạc đã được bình thường hóa, được khoác lên một tấm áo triết lý mỹ miều, và tất cả đều vui vẻ chấp nhận nó.
————————
Cô thay lại bộ váy công sở, cài lại từng chiếc cúc áo. Cô lại trở về làm Thu Hương, cô thư ký, người vợ, người mẹ.
Khi cô bước ra, ông Phú và ba cậu sinh viên cũng đã cùng nhau đứng nói chuyện ngay cửa ra. Ông Phú, với vẻ mặt của một ông chủ hào phóng, chìa cho ba cậu trai một phong bì dày cộp.
“Cảm ơn các cháu. Hôm nay làm tốt lắm. Đây là thù lao của các cháu, cầm lấy mà trang trải việc học hành.”
Ba cậu trai mừng rỡ nhận lấy, rối rít cảm ơn. Sau đó, ông Phú quay sang Hương. Gã không nói gì, chỉ lẳng lặng đặt vào tay cô một cục tiền còn dày hơn, được bọc cẩn thận trong giấy báo. Hương cầm lấy cục tiền, không một chút cảm xúc. Cô không vui, cũng chẳng thấy nhục nhã. Nó nặng trịch trong tay cô, như thể được làm bằng chì. Cô thầm nghĩ: “Mình đã phải nhận không biết bao nhiêu là cú dập vào và cú xuất tinh… để đổi lấy cái này.” Một sự trao đổi sòng phẳng. Cô cất nó vào túi xách, lạnh lùng.
Ba cậu sinh viên chào ông Phú và Thu Hương để ra về. Nhưng khi đi đến cửa, Việt, thằng bạo dạn nhất, quay lại, vẻ mặt có chút ngập ngừng.
“Chị Hương ơi…”
Hương nhìn cậu ta, ánh mắt không còn là của “cô giáo” nữa, mà là của một người chị từng trải.
“Bọn em… bọn em xin số điện thoại của chị được không ạ?” Việt gãi đầu, nói tiếp. “Thỉnh thoảng… chị cần gì muốn giúp đỡ thì gọi bọn em, hay bọn em cũng muốn mời chị đi uống nước, nói chuyện cho vui thôi ạ…”
Hai cậu kia cũng nhìn cô với ánh mắt đầy hy vọng. Họ không muốn mối quan hệ này chỉ là một lần rồi thôi. Họ đã nghiện cơ thể cô, nghiện cả con người cô.
Hương hơi chần chừ trong giây lát. Cho chúng nó số điện thoại, nghĩa là mở ra một cánh cửa cho những mối quan hệ ngoài luồng khác, không nằm trong sự kiểm soát của ông Phú. Nhưng rồi, cô mỉm cười. Một nụ cười thật tươi, có chút gì đó ranh mãnh. Tại sao lại không chứ?
“Được chứ. Mỗi đứa đọc số đi chị lưu. Nhưng mà đừng có mà làm phiền chị nửa đêm đấy nhé,” cô nói, giọng điệu vừa thân mật vừa có chút cảnh cáo.
Ba cậu trai mừng như bắt được vàng, vội vàng đọc số cho cô lưu. Chúng biết, đây không phải là lần cuối cùng chúng được gặp lại người đàn bà tuyệt vời này.
***
Đầu tháng sau, ông Phú chính thức chia tay công ty. Gã giới thiệu giám đốc mới, ông Dương, một người đàn ông ngoài bốn mươi, dáng vẻ lịch lãm, trí thức. Trong buổi họp, ông Phú cũng thông báo quyết định bổ nhiệm Thu Hương làm trưởng phòng kinh doanh, nhưng sẽ tạm thời kiêm luôn vị trí thư ký để hỗ trợ giám đốc mới trong thời gian đầu.
Thu Hương, qua kinh nghiệm, chỉ cần một ánh mắt là có thể đọc vị được một người đàn ông. Ánh mắt ông Dương nhìn cô, dù cố tỏ ra nghiêm túc, vẫn không giấu được một tia nhìn dê xồm, một sự thèm khát quen thuộc mà cô đã thấy ở ông Phú, ở ông Thái.
Đúng như cô dự đoán, ngay chiều hôm đó, ông Dương gọi cô vào phòng làm việc. Vẫn là căn phòng đó, vẫn chiếc bàn đó, chỉ có người đàn ông ngồi sau nó đã thay đổi.
Sau vài câu khen ngợi năng lực của cô, ông Dương đi thẳng vào vấn đề.
“Tôi thấy vị trí trưởng phòng kinh doanh có lẽ vẫn chưa phù hợp hết với khả năng của cô. Hay là cô tạm gác vị trí đó lại, tiếp tục làm thư ký riêng cho tôi đi. Lương tôi sẽ trả cô gấp rưỡi hiện tại, các khoản khác tất nhiên cũng sẽ tốt hơn.”
Lời đề nghị được đưa ra, và những ẩn ý đằng sau nó thì không thể rõ ràng hơn. Lại một vòng lặp nữa. Lại một sự trao đổi nữa.
Thu Hương nhìn thẳng vào mắt ông Dương. Cô không sốc, không do dự, không có một chút đấu tranh nội tâm nào.
Cô mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp và quyến rũ.
“Vâng ạ. Em sẽ cố gắng hết sức để hỗ trợ giám đốc.”
Cô gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Rời khỏi phòng giám đốc, Thu Hương đi ra ban công của công ty, nơi cô vẫn thường ra đây đứng. Cô rút một điếu thuốc ra châm, một thói quen mới có gần đây. Cô rít một hơi dài, rồi phả làn khói trắng vào không trung. Cô nhìn xuống dòng xe cộ vội vã bên dưới. Cô nghĩ đến Trung, người chồng hiền lành vẫn đang đợi cô ở nhà với bữa cơm tối.
Một tiếng thở dài khẽ buông ra từ lồng ngực.
Nhưng đó không phải là tiếng thở dài của sự hối hận hay dằn vặt. Đó là tiếng thở dài của sự chấp nhận. Cô đã đi trên một con đường không thể quay đầu. Một cánh cửa vừa đóng lại, thì một cánh cửa khác lại mở ra. Trò chơi vẫn tiếp tục, chỉ là người chơi đã thay đổi. Và lần này, cô không còn là một con cừu non ngây thơ nữa. Cô đã là một người chơi lão luyện, hiểu rõ luật chơi, và sẵn sàng để đi đến cùng.
—– Kết thúc phần 1 ———–
