Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 15
Căn phòng làm việc của ông Phú chìm trong ánh sáng dịu nhẹ của đèn bàn. Tiếng điều hòa phả hơi lạnh đều đều, tạo nên một không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, hoàn toàn khác biệt với sự ồn ào cuồng loạn của buổi “thực hành” vừa kết thúc. Trên màn hình chiếc laptop mỏng dính đặt giữa bàn gỗ mun bóng loáng, những thước phim vừa quay đang tua đi tua lại.
Ông Phú ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da thật đắt tiền, đôi mắt sau cặp kính lão dán chặt vào màn hình. Gã không nhấp nháp ly rượu vang như mọi khi, mà chỉ khẽ xoa xoa vành ly, môi mỏng mím chặt, thỉnh thoảng lại nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, pha lẫn chút gì đó tà mị. Gã đang xem lại “tác phẩm” của mình, một cách kỹ lưỡng, chậm rãi, như một nhà phê bình nghệ thuật đang đánh giá một kiệt tác.
Cái cách Thu Hương, trong bộ nội y đen mỏng tang như sương khói, uốn éo thân mình dưới sự điều khiển của gã. Cái cách hai bầu vú căng tròn của cô nhảy nhót theo từng nhịp dập. Cái cách cô rên rỉ, khuôn mặt vặn vẹo giữa khoái cảm và sự xấu hổ tột cùng. Và cái cách ba con sói non kia, trần truồng, ngây thơ nhưng đầy bản năng, thúc vào cô một cách điên dại. Tiếng “bành bạch” của da thịt va vào nhau, tiếng rên ư ử của Thu Hương, tiếng thở dốc hổn hển của lũ trẻ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hoang dại mà chỉ có ông Phú mới đủ “tầm” để thưởng thức.
“Đẹp… rất đẹp,” ông Phú lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Gã tua chậm lại cảnh Thu Hương quỳ gối, dùng miệng bú lấy dương vật của Việt. Khuôn mặt cô, đôi mắt vẫn còn nét trinh trắng nhưng đôi môi thì đang làm một việc dâm đãng nhất. Từng cử động của chiếc lưỡi, từng nhịp nuốt xuống… Tất cả đều chân thực, đều hoang dại, đều đúng như kịch bản gã đã dựng.
Tuy nhiên, một cái nhíu mày khẽ xuất hiện trên vầng trán nhẵn nhụi của ông Phú.
“Nhưng… chưa đủ.”
Khách sạn, dù sang trọng đến mấy, cũng chỉ là một căn phòng. Góc quay bị hạn chế. Không gian chật hẹp không cho phép ông ta khai thác hết mọi góc độ của sự cuồng loạn. Gã muốn một bối cảnh lớn hơn, nhiều “đạo cụ” hơn, một nơi mà ông ta có thể tự do dàn dựng những cảnh tượng hoành tráng hơn nữa. Một “sân khấu” xứng tầm với “diễn viên chính” và “đạo diễn” như gã.
Ý nghĩ về căn biệt thự ở ngoại ô bật ra trong đầu ông Phú, sáng bừng như một tia sét. Đúng rồi! Nơi đó có mọi thứ. Phòng khách rộng rãi với sofa da thật, phòng ngủ lớn với giường King size, phòng tắm tráng lệ với bồn sục Jacuzzi. Và quan trọng nhất, một hồ bơi riêng biệt, lấp lánh dưới ánh nắng. Một nơi kín đáo, tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Một “phim trường” hoàn hảo.
Ông Phú nở một nụ cười mãn nguyện. Quyết định đã được đưa ra. Gã vươn tay, nhấc chiếc điện thoại đặt trên bàn.
“Alo, ‘cô giáo’ của anh đấy à?” Giọng ông Phú nhỏ nhẹ, đầy vẻ quan tâm nhưng ẩn chứa sự kiểm soát tuyệt đối. “Diễn xuất hôm nay của em, tuyệt vời lắm nhé. Anh xem đi xem lại mấy lần rồi, đúng là tài năng thiên bẩm.”
Đầu dây bên kia, Thu Hương khẽ “dạ” một tiếng, giọng có vẻ mệt mỏi nhưng cũng không giấu được sự pha lẫn của thỏa mãn.
“Anh quyết định rồi,” ông Phú tiếp tục, giọng gã như rót mật vào tai Hương. “Hai hôm nữa chúng ta sẽ quay cảnh cuối ở một nơi đặc biệt hơn. Một nơi hoành tráng hơn, kín đáo hơn, để em có thể thoải mái thể hiện hết mọi cảm xúc. Em chuẩn bị tinh thần đi nhé, sẽ hoành tráng lắm đấy. Coi như đây là quà chia tay của anh với ‘nàng thơ’ của anh.”
Ông Phú ngắt điện thoại, rồi lại gọi một số khác.
“Alo, Việt đấy à?” Gã nói, giọng có vẻ gần gũi, thân thiện hơn. “Chú đây. Buổi ‘thực hành’ hôm nay thế nào, có bổ ích không cháu?”
Việt, ở đầu dây bên kia, chắc chắn đang lắp bắp nói lời cảm ơn và xuýt xoa.
“Tốt rồi. Chú đã xem lại băng rồi, các cháu làm rất tốt. Nhưng chú muốn cho các cháu thêm một bữa ‘thực hành’ nữa, ‘tốt nghiệp’ hẳn hoi. Bảo với hai thằng bạn mày nhé, hai hôm nữa, đến biệt thự của chú ở khu X. Chú sẽ cho chúng mày một bữa ‘thực hành’ nhớ đời. Cứ chuẩn bị sức khỏe cho tốt vào.”
Ông Phú ngắt điện thoại. Gã tựa lưng vào ghế, nhấp nốt ngụm rượu cuối cùng. Một nụ cười tà mị nở trên môi. Sân khấu mới đã được ấn định. Căn biệt thự riêng trở thành một phim trường hoàn hảo cho vở kịch trụy lạc cuối cùng của gã. Sự chờ đợi và tò mò được đẩy lên một nấc mới, không chỉ với ba chàng trai trẻ, mà cả với chính ông Phú, vị “đạo diễn” tài ba của vở diễn bệnh hoạn này. Gã đã có trong tay những quân cờ tốt nhất, và bây giờ, gã sẽ dàn dựng một màn kịch để đời, một “kỷ niệm” mà gã sẽ mang theo suốt quãng đời còn lại.
=============
Hai hôm sau, theo đúng lịch hẹn, Thu Hương và ba cậu sinh viên có mặt tại căn biệt thự ở ngoại ô của ông Phú. Không gian rộng lớn, sang trọng và tĩnh lặng của nơi này khiến cả ba cậu choai choai ngơ ngác, trầm trồ. Chúng nó, trong những bộ quần áo sinh viên rẻ tiền, trông hoàn toàn lạc lõng giữa nội thất đắt tiền và sàn đá hoa cương bóng loáng. Ngược lại, Thu Hương đã quá quen thuộc với nơi này. Cô mặc một bộ váy công sở màu xanh than, kín đáo và thanh lịch, nhưng trong lòng là một sự buông xuôi đến trống rỗng.
Ông Phú đón họ với vẻ tự hào của chủ nhà, và sự hứng khởi của một gã đạo diễn sắp bấm máy cảnh quay quan trọng nhất.
“Vào đi các cháu,” gã vồn vã. “Cứ tự nhiên như ở nhà nhé.”
Gã dẫn mọi người đi một vòng, nhưng thực chất là để “giới thiệu phim trường”. Gã vỗ vỗ vào chiếc sofa da thật ở phòng khách: “Chỗ này đủ rộng cho các cháu ‘vận động’ thoải mái nhé.” Rồi gã chỉ lên phòng ngủ trên lầu: “Giường ở trên kia là cỡ King size, tha hồ mà lăn lộn.” Ánh mắt gã dừng lại ở cửa phòng tắm lớn: “Trong kia có bồn sục Jacuzzi, lát nữa chúng ta sẽ có một cảnh ‘tắm tiên’ tập thể rất nghệ thuật.”
Ba cậu sinh viên nghe mà mắt sáng rực, nuốt nước bọt ừng ực. Sự ngượng ngùng ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi sự tò mò và ham muốn. Ông Phú cười thầm trong bụng. Gã biết mình đã khơi gợi đúng bản năng của bầy sói đói.
Sau màn giới thiệu, ông Phú quay sang Thu Hương, chìa cho cô một chiếc hộp giấy màu đen tuyền, thắt nơ đỏ.
“Đây, của ‘diễn viên chính’ của anh,” gã nói, giọng ngọt ngào nhưng không cho phép từ chối. “Vào trong phòng thay đồ đi. Hôm nay em phải thật lộng lẫy, thật đặc biệt. Em là Nữ hoàng của bữa tiệc hôm nay.”
Thu Hương im lặng nhận lấy chiếc hộp, bước vào phòng thay đồ. Cô đã biết bên trong sẽ không phải là thứ gì tử tế. Nhưng khi mở hộp ra, cô vẫn không khỏi sững người.
“Trời ơi, đây đâu phải là quần áo, đây là một sự sỉ nhục,” cô thầm nghĩ. Nhưng rồi, như một thói quen, cô lại tặc lưỡi: “Thôi, đằng nào cũng là lần cuối.”
Mất gần mười lăm phút, cánh cửa phòng thay đồ mới kẽo kẹt mở ra. Thu Hương bước ra, và trong khoảnh khắc đó, cả ba cậu sinh viên đều há hốc mồm, mắt như muốn rớt ra ngoài. Ông Phú thì gật đầu một cái chậm rãi, nụ cười trên môi mãn nguyện đến tột độ.
Thu Hương đã hoàn toàn biến thành một con người khác. Một cô dâu trong bộ váy cưới của quỷ dữ.
Cơ thể ngọc ngà của cô được bao bọc bởi một lớp voan đen mỏng tang, gần như trong suốt, chỉ đủ để tạo một lớp sương mờ ảo trên da thịt. Nó là một lớp sương mù nhân tạo, dán chặt vào làn da trắng đến mức gần như phát sáng trong ánh đèn vàng vọt của phòng khách, biến cơ thể cô thành một bức tranh tương phản sống động. Bên dưới lớp voan, một bộ corset ren đen siết chặt lấy vòng eo con kiến, đẩy hai bầu ngực căng tròn của cô lên cao, gần như muốn trào ra khỏi phần ren chỉ che được nửa vầng. Phần quầng vú sẫm màu và núm ngực cương cứng kiêu hãnh in hằn lên lớp voan, thách thức mọi ánh nhìn. Giữa chúng là một khe ngực sâu hun hút, một bóng tối mờ ảo hứa hẹn những điều còn ẩn giấu.
Lớp voan đen tiếp tục cuộc hành trình của nó xuống dưới, ôm lấy vòng hông nở nang rồi đột ngột kết thúc ở lưng chừng cặp mông, một sự cắt cúp tàn nhẫn và đầy tính toán. Nó chỉ đủ để che đi phần đỉnh, còn lại toàn bộ đường cong bán nguyệt của phần mông dưới, trắng nõn và mềm mại, được phô bày trần trụi.
Và rồi, sự chú ý bị kéo xuống đôi chân. Đôi tất lưới đen, với những mắt lưới li ti, bao bọc lấy cặp đùi thon dài nhưng đầy đặn của một người đàn bà đã qua sinh nở. Sợi dây đai garter ren mảnh mai vắt lên phần đùi non, siết nhẹ vào làn da, tạo ra một vết hằn mờ ám đầy khiêu khích. Khoảng trống giữa gấu váy và đỉnh tất là một vùng da thịt trắng đến chói mắt, một ốc đảo trần truồng giữa hai vùng bóng tối mời gọi. Cuối cùng, đôi chân ấy được đặt trên một đôi giày cao gót màu đỏ tươi, nhọn hoắt như một mũi dao.
Cô không còn là Thu Hương, cô thư ký, người vợ, người mẹ. Cô là một vật thể của dục vọng, một món quà được gói ghém cẩn thận chỉ để chờ bị xé toạc.
Dương vật của cả ba cậu sinh viên đồng loạt căng cứng, chọc thẳng vào lớp quần mỏng. Chúng nó đứng như trời trồng, không thốt nên lời.
Ông Phú, vị đạo diễn, vỗ tay một cái bốp, phá vỡ sự im lặng.
“Hoàn hảo! Đúng là hoàn hảo!” Gã gật gù, giọng đầy đắc ý. “Nào, chúng ta bắt đầu thôi! ‘Nữ hoàng’ của chúng ta đã sẵn sàng rồi!”
====================
Ông Phú, với chiếc máy quay trên tay, ra hiệu. Cảnh quay đầu tiên bắt đầu.
Phòng ngủ chính của căn biệt thự trở thành một sân khấu lộng lẫy và bệnh hoạn. Tấm ga trải giường màu trắng tinh khôi rộng mênh mông, làm nổi bật lên hình ảnh Thu Hương như một viên ngọc đen vấy bẩn. Cô ngồi đó, ngay trung tâm của chiếc giường, lưng thẳng, hai chân khép hờ, trong bộ trang phục của quỷ dữ. Ba cậu sinh viên, theo lệnh của “đạo diễn”, đã trút bỏ toàn bộ quần áo. Ba cơ thể trai trẻ, trần truồng, săn chắc, với những cái dương vật căng cứng chĩa về phía cô như những mũi tên đã lên dây, đứng vây quanh chiếc giường. Ở một góc phòng, ông Phú cầm máy quay, im lặng như một con thú săn mồi, thu lại toàn bộ cảnh tượng.
Thu Hương hắng giọng, cố gắng nhập vai “cô giáo” một cách tự nhiên nhất.
“Trong một cuộc vui tập thể,” cô bắt đầu, giọng cố ra vẻ nghiêm túc nhưng không giấu được sự khàn đục của dục vọng, “điều quan trọng nhất là phải biết phân phối sức lực và giữ nhịp. Các em không thể cứ hùng hục như hôm trước được, sẽ mất vui. Hôm nay, cô sẽ dạy các em cách ‘thưởng thức’ nhau. Mỗi đứa sẽ được ‘thực hành’ một chút, rồi chuyển lượt. Để cô xem sức bền của từng đứa nào.”
Cô vẫy tay, gọi Trung, cậu “lớp trưởng” đẹp trai nhất. “Trung, em lên trước đi.”
Trung vội vã trèo lên giường, quỳ xuống trước mặt Hương, đôi mắt hừng hực như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Cậu ta vồ vập đưa dương vật của mình về phía cô. Nhưng Hương đưa tay ra, nhẹ nhàng chặn lại.
“Từ từ thôi em. Cảm nhận đi đã.” Cô vừa nói vừa cầm lấy cái dương vật nóng hổi của cậu ta, tự tay hướng nó vào nơi “riêng tư” của mình.
Đầu dương vật căng phồng, đỏ au của Trung từ từ nhấn chìm vào giữa hai mép thịt hồng hào, ướt đẫm của Thu Hương. Âm đạo cô, được bôi trơn từ trước, dễ dàng nuốt lấy kẻ xâm nhập. Tiếng “ót ét” trơn trượt vang lên khe khẽ. Trung rên lên một tiếng “hự” sung sướng. Hương, với kinh nghiệm của mình, bắt đầu dùng cơ âm đạo siết nhẹ, mút lấy dương vật của cậu ta.
“Thấy chưa?” cô thì thầm. “Phải thế này, nó mới ‘ăn’ vào từng thớ thịt.”
Trung, được khích lệ, bắt đầu nhấp nhẹ. Mỗi cú nhấp của cậu ta đều được máy quay của ông Phú ghi lại không sót một chi tiết: cảnh dương vật ra vào nơi cửa mình sưng mọng, cảnh hai bầu vú của Hương rung lên theo từng nhịp.
“Thôi, đổi lượt!” Thu Hương đột ngột đẩy Trung ra khi thấy cậu ta sắp không kìm được nữa. Cô quay sang Chiến, thằng bé có vẻ gầy gò nhưng dương vật lại khá lớn. “Đến lượt em, Chiến.”
Chiến, có vẻ vội vàng hơn, lập tức thúc mạnh.
Âm đạo của Hương, vốn đã trơn trượt bởi dịch của cô và chút dư vị của Trung, giờ lại càng thêm ướt át. Mỗi cú thúc của Chiến tạo ra những tiếng “phọp phọp” đầy khêu gợi. Nước nhờn từ trong cô trào ra, hòa với mồ hôi của Chiến, chảy dọc xuống tấm ga giường trắng. Chiến nhắm nghiền mắt, miệng há ra thở dốc, tận hưởng cảm giác được lấp đầy và bao bọc bởi da thịt mềm mại, ấm nóng của người đàn bà hơn mình cả chục tuổi. Lớp voan đen trên người Hương bị đẩy dồn lên tận ngực, để lộ toàn bộ phần mông trắng nõn đang nhấp nhô theo từng cú thúc từ phía trước.
“Khá lắm,” ông Phú buông một câu bình luận từ sau máy quay. “Hương, em rên to lên! Cho nó thật vào!”
Nghe vậy, Hương liền rên lên những tiếng ư ử dâm đãng, hai tay bấu chặt lấy ga giường.
Cô lại đẩy Chiến ra, quay sang Việt. “Việt, em cuối cùng.”
Việt, với kinh nghiệm từ lần trước, tỏ ra tự tin hơn hẳn. Cậu ta không vội vã thúc vào.
Sau khi đưa dương vật vào, Việt không chỉ dập lên xuống một cách đơn điệu. Cậu ta xoay nhẹ phần hông, khiến đầu dương vật cọ xát vào thành âm đạo, tìm kiếm điểm G một cách có chủ đích. Cú “biến tấu” bất ngờ này khiến Hương, dù đã chai sạn, cũng phải ưỡn người lên, một tiếng “Á!” đầy khoái cảm bật ra khỏi môi. Lưng cô cong lên như một cây cung, khe ngực bị ép chặt, sâu hun hút.
Việt cười đắc thắng, tiếp tục màn trình diễn kỹ thuật của mình. Hai cơ thể, một trắng một đen, một trên một dưới, hòa quyện vào nhau trên chiếc giường trắng, tạo thành một cảnh tượng vừa đẹp đẽ vừa trụy lạc.
Khi cả ba cậu trai đều đã ở ngưỡng xuất tinh, khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, Thu Hương dứt khoát đẩy tất cả ra. Cô chống tay ngồi dậy, sửa lại mái tóc có chút rối.
“Tạm thế đã,” cô nói, giọng khản đặc nhưng vẫn ra vẻ quyền uy. “Lý thuyết như vậy là đủ. Các em đều đã ở ngưỡng rồi phải không?”
Cô nở một nụ cười bí hiểm, liếm nhẹ đôi môi sưng mọng.
“Để dành sức cho màn tiếp theo. Màn này mới thực sự hấp dẫn.”
Ba cậu sinh viên ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại nhìn cô, dương vật vẫn căng cứng đau tức, trong mắt là sự pha trộn giữa thất vọng vì bị cắt ngang và sự chờ đợi điên cuồng cho màn “thực hành” tiếp theo. Buổi “dạy lý thuyết” đã kết thúc, nhưng cơn cuồng loạn chỉ vừa mới bắt đầu.
==============
“Được rồi, ra phòng khách! Nhanh!” Ông Phú ra lệnh, tay lăm lăm máy quay. “Hương, em đứng giữa. Ba đứa, mỗi đứa một góc, tạo thành hình tam giác. Chuẩn bị ‘nhảy’ nào!”
Gã bấm nút, một bản nhạc sàn không lời với tiết tấu dồn dập, mạnh mẽ vang lên, chiếm lấy không gian sang trọng của phòng khách. Không khí lập tức thay đổi, không còn là buổi “dạy học” nữa, mà trở thành một sàn nhảy của quỷ dữ.
Trên sàn đá hoa cương bóng loáng, Thu Hương đứng một mình ở trung tâm. Trong bộ trang phục đen và đôi giày đỏ, cô như một ngọn lửa tội lỗi mời gọi những con thiêu thân. Xung quanh cô, ba cơ thể trai trẻ trần truồng, săn chắc, dương vật căng cứng, tạo thành một hình tam giác của dục vọng. Bản nhạc điện tử đập thình thịch, như nhịp tim của cả bốn người đang tăng tốc. Ông Phú, như một vệ tinh, di chuyển máy quay vòng quanh, sẵn sàng ghi lại mọi góc độ của vũ điệu hoang dại sắp diễn ra.
“Việt, mày trước! Theo nhịp đi!” Ông Phú hét lên, át cả tiếng nhạc.
Việt bước tới. Để có tư thế thuận lợi, cậu ta dùng một tay ôm lấy eo Hương, tay kia nhấc bổng một chân của cô lên, vòng qua hông mình. Lớp voan mỏng bị vén lên, để lộ hoàn toàn cái quần lót lọt khe chỉ như một sợi chỉ. Đôi tất lưới ma sát vào người Việt, tạo ra cảm giác tê dại.
Với một tiếng “hự”, Việt thúc mạnh. Dương vật của cậu ta, sau một chút loay hoay, cuối cùng cũng tìm được lối vào ướt át. Vì tư thế đứng không vững, mỗi cú dập của Việt đều mạnh bạo và có phần thô thiển. Gót giày nhọn hoắt của Hương phải bám chặt xuống sàn để giữ thăng bằng. Cơ thể cô lắc lư theo từng nhịp thúc của Việt.
“Yếu thế!” Trung và Chiến đứng ngoài cười cợt, trêu chọc.
“Đổi! Trung, vào!” Phú hét lên.
Việt tiếc nuối rút ra. Trung lập tức thế chỗ. Vũ điệu trở nên hỗn loạn. Thay vì nhấc chân Hương lên, Trung bắt cô cúi người về phía trước, hai tay chống xuống sàn.
Từ phía sau, Trung thúc mạnh vào. Máy quay của ông Phú lia sát xuống, quay rõ cảnh dương vật to khỏe của Trung đang cày nát cái âm đạo sưng mọng của Hương. Hai cặp mông, một trắng nõn của đàn bà, một rám nắng của trai trẻ, đập vào nhau chan chát, tạo ra những tiếng “bành bạch” đầy uy lực, hòa với tiếng nhạc xập xình. Miệng Hương, giờ không bị ai chiếm giữ, bật ra những tiếng rên rỉ không thành lời.
“Đổi! Chiến! Mặt đối mặt!”
Trung lùi ra, Chiến lao vào. Cậu ta ôm ghì lấy Hương, để cô gần như treo người trên cơ thể mình, và bắt đầu dập.
Vũ điệu tam giác giờ đã biến thành một cơn lốc xoáy của da thịt. Hương bị chuyền tay từ người này sang người khác không một giây nghỉ. Vừa bị thúc từ phía trước, cô lại bị kéo giật lại, bắt quỳ xuống để người khác xâm nhập từ phía sau. Chiếc váy voan mỏng manh bị kéo lên tận cổ, nhàu nát. Đôi tất lưới có chỗ đã bị cào rách. Cô như một con búp bê bị ba đứa trẻ con tranh giành, hành hạ một cách thô bạo.
Ông Phú tập trung quay nhưng thước phim đáng giá:
* Khuôn mặt đẫm mồ hôi của Hương, tóc tai bết vào thái dương, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở dốc.
* Một dương vật vừa rút ra, sáng loáng dịch nhờn và máu (do sự ma sát quá mạnh), ngay lập tức một dương vật khác to hơn, gân guốc hơn chen vào thế chỗ.
* Bàn tay của Trung bóp mạnh lấy một bên vú của Hương, những ngón tay hằn sâu vào da thịt mềm mại.
* Hai dương vật của Việt và Chiến chen chúc nhau một trên một dưới, tạo thành một cảnh tượng dâm đãng đến khó tin.
* Gót giày đỏ của Hương trượt dài trên sàn, tạo ra một vệt đỏ mờ, khi cô mất thăng bằng và ngã dúi dụi vào người một cậu trai.
Tiếng nhạc sàn chát chúa hòa lẫn với tiếng da thịt va vào nhau bành bạch, tiếng rên la của Hương, tiếng gầm gừ của ba con sói và cả những câu chửi thề, những lời bình phẩm tục tĩu của chúng:
“Đã quá mày ơi!”
“Lồn chị ấy mút chặt vãi!”
“Nhìn vú chị ấy nảy lên kìa!”
Cuối cùng, không thể chịu đựng được nữa, Trung gầm lên một tiếng rồi bắn thẳng vào bên trong cô. Cậu ta lảo đảo lùi lại. Gần như ngay lập tức, Chiến cũng co giật và xuất tinh. Chỉ còn lại Việt. Cậu ta, trong cơn hưng phấn tột độ, một mình hành hạ cơ thể đã rã rời của Hương thêm gần một phút nữa rồi cũng gục ngã.
Cả bốn cơ thể trần trụi và bán trần trụi ngã vật ra sàn đá hoa lạnh lẽo, một đống chân tay mồ hôi nhễ nhại quấn lấy nhau. Hương nằm ở dưới cùng, gần như bất động, chỉ có lồng ngực là còn phập phồng. Bản nhạc vẫn tiếp tục chơi một cách vô tình trên bãi chiến trường của dục vọng.
Ông Phú từ từ hạ máy quay xuống. Gã nhìn đống thân xác đang thở hổn hển, một nụ cười hài lòng tuyệt đối nở trên môi.
“Tốt. Rất tốt,” gã nói, giọng bình thản. “Nghỉ 30 phút. Chuẩn bị cho cảnh cuối cùng.”
