Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 21



Chương 14​

Căn phòng trọ lợp tôn ở rìa thành phố nóng hầm hập như một cái lò bát quái. Chiếc quạt điện cũ rích kêu vù vù, cố gắng một cách tuyệt vọng để xua đi cái không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi mì tôm úp dở và mùi trai trẻ rẻ tiền. Một sự tương phản một trời một vực với không gian sang trọng, thơm tho của căn biệt thự mà ba đứa vừa rời đi cách đây vài tiếng.

Việt, Trung và Chiến, sau khi đã tắm táp qua loa, đứa mặc độc chiếc quần đùi, đứa thì ở truồng, nằm vật vã trên ba chiếc chiếu trải thẳng xuống sàn. Cơ thể chúng rã rời, bắp thịt đau mỏi sau một ngày bị vắt kiệt sức, nhưng đầu óc thì tỉnh táo và hưng phấn đến lạ thường. Không đứa nào nói với đứa nào, nhưng tất cả đều đang nhắm mắt, tua đi tua lại những thước phim quay chậm nóng bỏng vừa mới diễn ra. Hình ảnh người đàn bà với làn da trắng lóa, trong bộ đồ voan đen mời gọi, quằn quại dưới thân chúng cứ hiện lên mồn một.

Sự im lặng kéo dài được chừng mười phút, cho đến khi Chiến, thằng nhỏ con nhất, không chịu nổi nữa, nó bật dậy, mắt sáng rực.

“Địt mẹ… tao vẫn không tin được chúng mày ạ,” nó thì thào, giọng lạc đi vì phấn khích. “Nó… thật hơn cả trong phim. Chị ấy… đỉnh vãi lồn.”

Trung, thằng cao kều đẹp trai, nằm ngửa, hai tay gối sau đầu, mắt vẫn nhắm nhưng miệng thì nhếch lên một nụ cười thỏa mãn.

“Mày nói đúng. Da chị ấy trắng nõn, mịn vãi. Lúc tao bế, áp cả người vào, cảm giác nó cứ trơn tuột, mát rượi. Mà vú thì vừa to, vừa mềm, bóp ngập cả bàn tay, đã vãi.” Cậu ta chép miệng một cái rõ to. “Thích nhất là quả không dùng bao. Cảm giác bắn thẳng vào trong nó khác hẳn, ấm nóng, sướng rân cả người.”

Chiến gật gù, bổ sung ngay: “Công nhận. Lúc chị ấy ngồi lên bàn, banh hai chân ra cho bọn mình xem, tao nhìn gần vãi. Cái lồn của chị ấy đẹp thật, không thâm tí nào, hai cái mép thịt hồng hồng, múp míp, lại còn được cắt tỉa gọn gàng. Lúc dí mũi vào ngửi còn thấy mùi thơm thơm nữa chứ, không như mấy con bồ cũ của tao.”

Đến lúc này, Việt mới lên tiếng. Cậu ta cười khẩy, cái cười của một kẻ bề trên đã có kinh nghiệm.

“Tụi mày thế đã là gì. Đấy là chị ấy ‘diễn’ cho bọn mày xem thôi. Cái bộ đồ đen hôm nay đúng là khiêu khích thật, nhưng chưa là gì so với cái cảm giác được chạm vào da thịt trần trụi của chị ấy đâu.”

Trung và Chiến cùng quay sang nhìn Việt, vẻ mặt đầy tò mò và ganh tị. “Là sao hả mày?”

Việt ngồi hẳn dậy, khoanh chân, ra vẻ một chuyên gia đang chuẩn bị phổ biến kiến thức.

“Tụi mày quên là tao được ‘test hàng’ trước ở hồ Đại Lải rồi à?” Cậu ta nháy mắt một cái đầy ẩn ý. “Lần đó, chú Phú chỉ đạo tao khám phá từng tí một. Cái âm đạo của chị ấy ấy, lần đầu tao vào còn thấy nó hơi rít, hơi khó. Nhưng đến lần này thì trơn tuột, cứ phập một cái là ngập lút cán. Chắc tại chị Hương có bôi trơn trước rồi, hoặc là do bị bọn mày khuấy động nhiều quá nên nó nhiều nước hơn.”

Việt dừng lại, liếm môi, rồi hạ giọng xuống như thể đang tiết lộ một bí mật quốc gia.

“Nhưng mà đỉnh nhất ấy,” cậu ta nói, mắt hấp háy, “là lúc tao nhìn cái lồn của chị ấy sau khi cả ba thằng mình đã bắn hết vào trong. Địt mẹ, cảnh tượng đấy chắc tao không bao giờ quên được. Nó sưng lên, đỏ mọng, hai cái mép thịt như nở bung ra, lấp loáng toàn tinh dịch của bọn mình. Trông vừa tội nghiệp, vừa dâm đãng không thể tả được. Lúc đấy tao chỉ muốn đè ra làm thêm hiệp nữa thôi.”

Nghe Việt tả, cả Trung và Chiến đều nuốt nước bọt ừng ực. Dương vật vừa mới mềm đi của chúng lại bắt đầu ngóc đầu dậy.

“Sướng nhất mày rồi,” Trung làu bàu, giọng đầy ghen tị. “Được cả chú Phú ưu ái cho khai phá trước.”

“Thôi,” Việt vỗ vai thằng bạn. “Dù sao thì hôm nay thằng nào cũng được nếm rồi còn gì. Công nhận chị Hương chiều thật. Quả cuối chị ấy để cho tao với thằng Trung cùng bắn vào lồn. Phê quên lối về.”

“Lúc chị ấy bú cho tao cũng thế,” Chiến hào hứng kể. “Cái lưỡi mềm vãi, cứ đảo quanh đầu khấc làm tao tê hết cả người. Mà chị ấy còn nuốt hết nữa chứ, không chê tí nào. Đúng là dân chơi chuyên nghiệp có khác.”

Chúng lại chìm vào im lặng, mỗi đứa lại theo đuổi một dòng ký ức nóng bỏng của riêng mình. Sự mệt mỏi của thể xác không thể nào dập tắt được ngọn lửa hưng phấn đang bùng cháy trong đầu. Họ là ba con sói non vừa được nếm mùi thịt người, và chúng biết, bữa tiệc vẫn chưa kết thúc.

“Này,” Trung khều Việt. “Không biết lần sau, chú Phú lại bắt chị ấy mặc đồ gì, chơi trò gì nữa nhỉ?”

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí oi bức của căn gác trọ, đầy hứa hẹn và dục vọng.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...