Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 12
Lần này, “sân khấu” không phải là căn biệt thự quen thuộc của Phú, mà là một phòng khách sạn hạng sang ở quận Cầu Giấy. Phú nói với Hương rằng đây là nơi gã thường dùng để tiếp các đối tác quan trọng, cần sự riêng tư và kín đáo tuyệt đối. Không khí trong phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo, vô hồn, khiến Hương có cảm giác ngột ngạt.
Theo “yêu cầu” của Phú, hôm nay Hương mặc một chiếc váy bodycon màu xanh cổ vịt. Chất vải thun co giãn ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, phô bày một cách triệt để vòng một căng đầy, vòng eo con kiến và cặp mông tròn trịa. Chiếc váy dài đến nửa đùi, mỗi khi cô bước đi lại khẽ co lên, để lộ ra một phần bắp đùi non trắng nõn. Cổ váy không quá trễ nhưng đủ để khoe ra xương quai xanh quyến rũ và làn da mịn màng.
– Hôm nay sẽ có một bất ngờ thú vị cho em đấy. – Phú nói, gã nháy mắt một cách bí hiểm khi hai người vừa bước vào phòng.
Hương chỉ cười nhạt. Với cô bây giờ, “bất ngờ” của Phú chỉ có thể là một “diễn viên” mới, một cậu sinh viên non tơ nào đó cần tiền, hoặc một gã đối tác bụng phệ nào đó cần được “mua chuộc”. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
– Em vào tắm rửa qua đi cho tươi tỉnh. – Phú ra lệnh.
Hương lẳng lặng nghe theo. Cô bước vào phòng tắm, trong đầu lướt qua những kịch bản có thể xảy ra. *“Lại là một thằng nhóc như Việt? Hay là một lão già khó tính nào đó? Thôi kệ, ai cũng được. Miễn là xong việc và có tiền.”*
Khi cô vừa bước ra, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm của khách sạn, thì chuông cửa reo. Phú, người đang ngồi xem TV, vội đứng dậy ra mở.
Người đàn ông bước vào khiến Hương sững lại trong giây lát.
Đó không phải là một cậu sinh viên, cũng không phải một lão già bụng phệ. Người đó dong dỏng cao, trắng trẻo, mặc một bộ vest hàng hiệu lịch lãm. Gương mặt trí thức, đôi mắt sáng và nụ cười luôn thường trực trên môi.
Là ông Thái. Vị đối tác Sài Gòn mà cô đã từng “phục vụ”
*“Hóa ra là ông ta.”* – Cô thầm nghĩ. – *“Lão Phú lại dùng mình để làm quà đãi khách. Cũng tốt, ít nhất thì ông Thái này còn ‘sạch sẽ’, lịch sự và ‘biết điều’ . Dễ làm việc hơn.”*
Ông Thái nhìn thấy Hương trong bộ dạng chỉ quấn độc chiếc khăn tắm, đôi mắt gã sáng lên vẻ thích thú không hề che giấu. Gã không tỏ ra bất ngờ, như thể mọi thứ đã được sắp đặt từ trước. Gã mỉm cười, giọng Sài Gòn ngọt ngào và có phần giả tạo vang lên.
– Chào em Hương. Lâu quá không gặp, anh cứ trông ngóng mãi. Em vẫn đẹp như ngày nào, à không, có phần mặn mà, quyến rũ hơn thì phải.
Phú đứng bên cạnh phá lên cười lớn, đầy vẻ tự hào của một kẻ dắt mối thành công.
– Thấy chưa, tôi đã bảo ông là tôi không đãi bạc mà. Hàng “tuyển” của tôi đấy, không phải dạng vừa đâu!
Ông Thái cười, rồi bước thẳng về phía Hương, người vẫn đang đứng sững ở cửa phòng tắm. Gã không hề có một chút khách sáo nào. Gã đưa tay lên, nâng nhẹ cằm cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô rồi đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ, một nụ hôn của sự “chào hỏi” và “kiểm tra hàng”.
– Để anh xem “hàng” của bạn anh chất lượng thế nào nhé.
Hương không phản đối. Cô chấp nhận nụ hôn của gã một cách bình thản. Cô biết, vở kịch đêm nay đã được định đoạt.
Sau nụ hôn “chào hỏi” đầy tính chiếm hữu của Thái, Hương không còn một chút ảo tưởng nào về đêm nay. Cô biết mình sẽ lại là một món đồ chơi, nhưng lần này là cho hai kẻ săn mồi lão luyện.
Phú và Thái không cho cô nhiều thời gian. Gã Phú thô bạo giật phăng chiếc khăn tắm trên người cô, khiến cô hoàn toàn trần truồng. Rồi cả hai, một trái một phải, dìu cô đến bên chiếc giường lớn. Họ không đẩy cô xuống. Họ đặt cô nằm ngay ngắn ở giữa giường, như thể đang sắp đặt một vật tế lễ lên bệ thờ.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, cơ thể trắng nõn, mượt mà của Hương nổi bật trên tấm ga giường màu xanh rêu sẫm. Cô nằm đó, giữa hai gã đàn ông trung niên đã cởi áo, để lộ những thân hình từng trải. Một bên là Phú, bụng phệ, ngực chảy xệ nhưng vẫn còn nét vạm vỡ. Một bên là Thái, người gầy hơn, trắng hơn, trông có vẻ trí thức nhưng ánh mắt thì không hề che giấu sự thèm khát. Cảnh tượng giống như hai nhà sưu tầm đồ cổ đang chuẩn bị cùng nhau “thẩm định” một báu vật vô giá vừa săn được.
Họ không vội vàng. Họ bắt đầu khúc dạo đầu của mình một cách từ tốn, đầy kinh nghiệm.
Phú, với bản tính thô bạo quen thuộc, tập trung vào những phần “thịt thà” nhất trên cơ thể Hương. Bàn tay to bè của gã bóp mạnh lên cặp vú căng tròn của cô, nhào nặn chúng không thương tiếc.
– Ông thấy chưa? – Gã quay sang nói với Thái, giọng đầy tự hào. – Vú của em Hương là hàng thật 100%, không phải silicon đâu nhé. Căng tròn, cầm sướng cả tay.
Nói rồi, gã vỗ đen đét vào cặp mông tròn lẳn của cô, khiến nó nảy lên và hằn lại một vệt tay đỏ ửng. Tiếng “bốp” khô khốc vang lên trong phòng.
Trong khi đó, Thái lại tiếp cận một cách hoàn toàn khác. Gã là một kẻ săn mồi có kỹ thuật. Bàn tay và miệng của gã tập trung vào những điểm nhạy cảm hơn. Gã cúi xuống, hôn lên chiếc cổ cao ba ngấn của cô, rồi liếm nhẹ vành tai, phả hơi thở nóng hổi khiến cô khẽ rùng mình. Lưỡi gã lướt xuống dưới, vẽ những vòng tròn trên vùng bụng phẳng lì của cô.
*“Trời ơi, chúng nó đang nói về mình như một con lợn ngoài chợ.”* – Hương nhắm mắt lại, cố gắng không nghe, cố gắng tách linh hồn ra khỏi thể xác. *“Một thằng thì vần vò như muốn làm gãy xương mình, một thằng thì liếm láp như một con chó. Nhục nhã quá.”*
Lý trí cô gào thét trong nhục nhã, nhưng da thịt lại đang run rẩy phản bội. Những cú vỗ của Phú tuy đau nhưng lại mang đến một cảm giác kích thích kỳ lạ. Trong khi đó, những cái chạm điêu luyện của Thái lại khiến cơ thể cô râm ran, từng luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng.
Thái di chuyển xuống thấp hơn, đến cặp đùi trong trắng nõn của cô. Gã hôn lên đó, rồi ghé sát mặt vào vùng tam giác được dọn dẹp gọn gàng, hít một hơi thật sâu.
– Công nhận. – Gã ngẩng lên, nói với Phú, giọng đầy thán phục. – Da thì trắng mà mịn, lông lá dọn dẹp sạch sẽ. Đúng là biết chiều lòng đàn ông.
Rồi gã nhìn kỹ hơn nữa, buông một lời bình phẩm còn tục tĩu hơn.
-Lỗ lồn trông cũng khít rịt thế này cơ mà. Chắc là hàng dùng kỹ lắm đây.
Câu nói của gã làm mặt Hương nóng bừng. Cô muốn chửi vào mặt gã, muốn đạp cho gã một cái. Nhưng cô không thể. Cô chỉ biết nằm im, cắn chặt môi, để mặc cho hai con cáo già tiếp tục “thẩm định” mình.
Cơ thể cô đã hoàn toàn phản bội. Nó đã sẵn sàng, ướt át. Khúc dạo đầu của hai lão cáo già đã kết thúc. Bữa tiệc chính, bữa tiệc của xác thịt, sắp sửa bắt đầu.
===============
Sau màn “thẩm định” đầy tính sỉ nhục, cơ thể Hương đã hoàn toàn sẵn sàng. Cô nằm đó, hai chân dang rộng, mắt nhắm nghiền, chờ đợi cuộc xâm nhập tiếp theo. Phú, sau khi đã thỏa mãn vai trò của kẻ khởi xướng, lùi lại, ngồi xếp bằng trên giường, nhường lại “sân khấu” cho vị khách quý.
Thái mỉm cười đầy thỏa mãn. Gã không vội vàng như Việt, cũng không thô bạo như Phú. Gã từ tốn quỳ xuống giữa hai chân Hương.
– Để tôi khai vị trước nhé. – Gã nói với Phú, giọng điệu như một người bạn đang chia sẻ một món ngon.
Rồi gã cúi xuống. Dương vật của gã, dài và hơi cong, đã cương cứng từ lúc nào. Gã không thúc vào ngay. Gã dùng đầu dương vật cọ xát nhẹ nhàng vào cửa mình đã ướt đẫm của Hương, một hành động trêu chọc đầy kỹ thuật, khiến cơ thể cô khẽ run lên.
Đột nhiên, gã dừng lại, ngẩng lên nhìn Phú, ánh mắt có chút ngạc nhiên và thán phục.
– À, mà hình như em Hương đây không thích dùng “áo mưa” thì phải? – Gã cười khẩy, giọng đầy ẩn ý. – Chuyên nghiệp quá!
Cô mở choàng mắt. Bao cao su? Cô đã quá quen với việc bị đối xử như một món đồ chơi đến mức quên mất cả sự an toàn cơ bản nhất cho bản thân.
Phú nghe vậy thì phá lên cười, giọng đầy vẻ tự hào của một kẻ sở hữu món hàng độc.
– Hàng của tôi thì ông cứ yên tâm mà “ăn sống”. – Gã nói, giọng trịch thượng. – Sạch sẽ, không bệnh tật gì đâu. Tôi “bảo dưỡng” kỹ lắm!
*“Hàng của tôi… ăn sống… bảo dưỡng kỹ… chỉ dùng để tôi ăn và tiếp ông bạn thôi đấy!”*
Tai Hương ù đi. Lão Phú đang rao bán cô, quảng cáo cô như một món hàng tươi sống, đảm bảo chất lượng.
Thái cười hài lòng trước lời đảm bảo của Phú. Gã không nói gì thêm. Gã cúi xuống, bắt đầu cuộc xâm lăng của mình.
Dương vật của gã từ từ đẩy vào. Nó không to và hung hãn như của Phú, nhưng với độ cong đặc trưng, nó trượt vào bên trong một cách nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. Hương cảm nhận rõ hình dạng của nó đang khám phá những góc khuất bên trong cơ thể mình. Nó không thúc thẳng, mà xoáy nhẹ, chạm vào những điểm mà trước đây cô chưa từng cảm nhận được.
Một luồng khoái cảm hoàn toàn xa lạ, tê dại và ngọt ngào, chạy dọc sống lưng cô.
Thái bắt đầu chuyển động. Nhịp điệu của gã chậm rãi, khoan thai, đầy kỹ thuật. Mỗi cú đẩy đều sâu, đều có chủ đích, như một nghệ sĩ đang chơi một bản nhạc trên một cây đàn quý. Nó không phải là sự dập vùi của Phú, cũng không phải sự bùng nổ của Việt. Nó là một sự tra tấn ngọt ngào, một sự chiếm đoạt đầy nghệ thuật.
Phú ngồi bên cạnh, vỗ đùi đen đét, cổ vũ một cách đầy phấn khích.
– Đúng rồi! Làm cho Hương kêu lên đi ông Thái! Kỹ thuật của ông khá đấy!
Hương bị cuốn vào nhịp điệu của Thái. Cơ thể cô bắt đầu tự động đáp lại, hông cô khẽ lắc lư theo từng cú đẩy. Cô nhận ra một sự thật cay đắng. Mỗi gã đàn ông lại mang đến một “hương vị” khác nhau. Và cơ thể cô, một cách đáng khinh bỉ, lại đang tò mò muốn nếm trải tất cả.
Dưới sự dẫn dắt đầy kỹ thuật của Thái, cơ thể Hương bắt đầu phản ứng một cách mãnh liệt. Những cú đẩy chậm rãi nhưng sâu và hiểm hóc của gã chạm vào những điểm nhạy cảm mà chính cô cũng không biết là nó tồn tại. Cô bắt đầu rên rỉ khe khẽ, hông khẽ lắc lư theo từng nhịp ra vào của gã.
Phú ngồi bên cạnh, chứng kiến tất cả. Gã thấy người đàn bà của mình đang quằn quại trong khoái lạc dưới thân một gã đàn ông khác. Sự ghen tuông và ham muốn của một kẻ bề trên bị kích thích đến cực điểm. Gã không thể ngồi yên được nữa.
Gã lồm cồm leo lên giường, đến bên cạnh đầu của Hương. Cô vẫn đang nhắm mắt, đắm chìm trong cảm giác mà Thái mang lại. Phú không nói gì, gã kéo khóa quần, lôi “thằng em” đang gầm rú của mình ra. Nó đã căng cứng từ lúc nào.
Rồi, gã vỗ nhẹ vào má Hương.
– Hương! Miệng em đang rảnh đấy! “Thổi” cho anh nhé!
Câu nói của gã như một gáo nước lạnh dội vào cơn đê mê của Hương. Cô mở choàng mắt, kinh hãi nhìn gã. Cùng lúc hai người? Không thể nào!
Nhưng cô không có quyền từ chối. Ánh mắt ra lệnh của Phú và sự hiện diện của Thái bên dưới khiến cô hiểu rằng, đây là một màn kịch đã được sắp đặt. Cô chỉ là diễn viên, và phải diễn cho tròn vai.
Cô hé miệng, một sự chấp nhận trong câm lặng. Phú lập tức đưa dương vật của gã vào.
Một sự quá tải tột độ ập đến, tấn công vào mọi giác quan của Hương.
Phía dưới, cô cảm nhận dương vật dài và cong của Thái vẫn đang ra vào đều đặn, nhịp điệu bắt đầu nhanh và mạnh hơn khi gã cảm nhận được sự tham gia của kẻ thứ ba. Mỗi cú thúc của gã lại mang đến một luồng điện khoái cảm tê dại.
Phía trên, cổ họng cô bị lấp đầy bởi dương vật to lớn, thô ráp của Phú. Nó chèn ép đường thở, khiến cô gần như không thở được. Mùi vị của gã, mùi của sự từng trải và quyền lực, xộc thẳng vào mũi cô.
Âm thanh xung quanh cô là một bản giao hưởng bệnh hoạn. Tiếng “bạch bạch” ướt át của da thịt va chạm ở phía dưới. Tiếng “ụt ụt” ghê rợn trong cổ họng cô khi Phú bắt đầu thúc nhẹ. Tiếng rên rỉ đầy khoái lạc của Thái hòa cùng tiếng gầm gừ thỏa mãn của Phú.
*“Trời ơi… mình là cái gì thế này?”* – tâm trí cô gào thét. *“Một con búp bê tình dục đúng nghĩa. Mọi cái lỗ trên cơ thể đều được tận dụng. Không còn suy nghĩ, không còn xấu hổ. Chỉ có cảm giác bị lấp đầy, bị xâm chiếm từ hai phía. Một cảm giác ngột ngạt đến chết đi được, nhưng cũng kích thích đến điên dại.”*
Cô không còn điều khiển được cơ thể mình nữa. Nó tự phản ứng theo bản năng. Hông cô vẫn lắc lư theo nhịp của Thái, trong khi miệng cô lại vô thức mút lấy dương vật của Phú. Hai tay cô nắm chặt lấy ga giường, những ngón tay bấu chặt đến trắng bệch.
Cảnh tượng hai người đàn ông cùng lúc “sử dụng” một người phụ nữ đạt đến đỉnh điểm của sự trụy lạc. Phú ở trên, Thái ở dưới, và Hương bị kẹp ở giữa, như một nhịp cầu nối cho ham muốn của hai con sói già.
Lý trí của cô đã hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại một cơ thể đang co giật trong những cơn khoái cảm chồng chéo, một thực thể của dục vọng đang bị nhấn chìm trong một đại dương của sự đồi trụy.
===============
Sau màn song tấu điên cuồng, Thái đã thấm mệt. Gã là người có kỹ thuật, nhưng sức bền không thể so bì với Phú, kẻ đã quen với việc chinh phạt và có một nguồn năng lượng dồi dào đến bệnh hoạn. Gã từ từ rút dương vật ra khỏi người Hương, rồi lảo đảo lùi lại, ngồi xuống mép giường thở dốc.
Hương có được một vài giây quý giá để thở. Cô nằm vật ra giường, cơ thể mềm nhũn, rã rời. Mái tóc dài của cô dính bết mồ hôi và cả dịch thể của Phú, bết vào má, vào cổ. Cô cảm thấy kiệt sức, chỉ muốn chìm vào một giấc ngủ thật sâu.
Nhưng Phú không cho phép điều đó. Gã mới chỉ là kẻ khởi động cho màn song tấu vừa rồi. Giờ mới là lúc “kẻ chủ nhà” thực sự thể hiện quyền lực.
Gã nhìn Thái, cười khẩy một cái.
– Thấy chưa, kỹ thuật của ông cũng hay đấy, nhưng về sức mạnh thì phải là tôi. – Gã nói, giọng đầy vẻ tự mãn. Rồi gã nhìn xuống cơ thể Hương, buông một lời bình phẩm trơ trẽn. – Cái lỗ lồn của em Hương chỉ có “hàng” của tôi mới đủ lấp đầy.
Nói rồi, gã túm lấy hông Hương, lật người cô lại một cách thô bạo. Gã không để cô nằm ngửa. Gã bắt cô phải quỳ và chống hai tay xuống giường, chổng cặp mông căng tròn, trắng nõn về phía gã. Tư thế doggy quen thuộc. Tư thế của sự phục tùng tuyệt đối.
Hương biết mình không thể chống cự. Cô ngoan ngoãn làm theo, để mặc cho gã sắp đặt.
Phú không vào ngay. Gã đứng sau lưng cô, dùng đầu dương vật to lớn của mình cọ xát vào khe mông cô, một hành động trêu chọc đầy tính sỉ nhục. Rồi gã mới từ từ tiến vào. Sự xâm nhập lần này mang một cảm giác hoàn toàn khác. Nó không có sự khám phá của Thái, mà là sự lấp đầy của một kẻ đã quá quen thuộc với từng ngóc ngách trong cơ thể cô.
Gã bắt đầu thúc, những cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát và đầy uy lực. Mỗi lần gã dập vào, cả người Hương lại lao về phía trước. Chiếc giường lại bắt đầu rung lên theo một nhịp điệu quen thuộc.
Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ với gã. Gã muốn nhiều hơn thế. Gã quay sang nhìn Thái, người đang ngồi xem với ánh mắt đầy hứng khởi.
-Thái! – Gã ra lệnh. – Ông ra đằng trước, bú vú em Hương đi! Bóp cho mạnh vào!
Thái cười khoái trá. Gã không ngần ngại, lập tức bò đến đầu giường, quỳ xuống trước mặt Hương.
Một gọng kìm mới, còn kinh khủng hơn, lại siết chặt lấy Hương.
Phía sau, Phú vẫn đang thúc vào cô như một cái máy, mạnh mẽ và không ngừng nghỉ. Những cú thúc của gã như muốn đóng cọc, dồn cô đến tận cùng của sự chịu đựng.
Phía trước, Thái dùng hai tay vần vò, bóp nặn cặp vú của cô một cách thô bạo. Rồi gã cúi xuống, dùng miệng mút mạnh lấy hai đầu ti đã sưng tấy. Gã cắn nhẹ, day day, tạo ra những cơn đau đớn xen lẫn khoái cảm tê dại.
Hương oằn mình. Cô bị kẹp giữa, không một lối thoát. Cơ thể cô bị biến thành một sân khấu cho hai gã đàn ông trung niên thể hiện bản lĩnh và quyền lực của chúng. Cuộc tra tấn xác thịt dường như vẫn chưa có hồi kết.
Cơ thể Hương như một sợi dây đàn đã được căng đến giới hạn, chỉ cần một cái chạm nhẹ nữa là sẽ đứt tung. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, đứt quãng. Toàn thân run rẩy.
Hai con cáo già, Phú và Thái, nhận ra điều đó. Hai ông nhìn nhau, một cái gật đầu. Đã đến lúc kết thúc cuộc đi săn. Đã đến lúc dồn con mồi đến bước đường cùng.
Hai ông bắt đầu một cuộc tấn công tổng lực.
Phú, ở phía sau, không còn giữ nhịp điệu nữa. Gã thúc vào như một cái máy, điên cuồng và tàn bạo. Mỗi cú dập của gã như muốn xé rách cơ thể cô ra làm đôi, như muốn đóng sâu cái bản ngã của gã vào tận cùng tâm hồn cô.
Cùng lúc đó, Thái ở phía trước, không còn chỉ vần vũ với cặp vú của cô. Một tay gã vẫn bóp mạnh bầu ngực, tay kia lần xuống dưới, tìm đến hạt châu vật nhỏ bé đang sưng tấy lên vì kích thích của cô. Gã dùng ngón tay thô ráp của mình, bắt đầu vê mạnh, xoáy tròn một cách tàn nhẫn và đầy kỹ thuật.
Một cuộc tấn công đồng loạt từ ba điểm nhạy cảm nhất. Âm đạo, vú, và âm vật.
Cơ thể Hương không thể chịu đựng nổi nữa.
Một luồng điện cực mạnh, một cơn sóng thần khoái lạc chưa từng có, ập đến, quét qua toàn bộ cơ thể cô.
Toàn thân cô bỗng căng cứng lại như một cây cung được kéo hết cỡ. Lưng cô ưỡn lên một cách đột ngột, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ và tuyệt vọng. Hai tay cô buông khỏi ga giường, nắm chặt lại thành nắm đấm. Những ngón chân co quắp.
“ÁAAAAAAAAAAAAAAAAA!”
Miệng cô không còn là tiếng rên, mà là một tiếng thét chói tai, xé rách sự tĩnh lặng của đêm. Một tiếng thét của sự giải thoát tột cùng, một tiếng thét vừa sung sướng đến điên dại, vừa đau đớn đến tận cùng xương tủy.
Cơ thể cô co giật dữ dội, nảy lên bần bật trên giường. Âm đạo cô co thắt lại một cách điên cuồng, siết chặt lấy dương vật của Phú như một chiếc vòng lửa, gần như muốn rút cạn sinh lực của gã. Một dòng dịch nhờn trong suốt phun ra ướt đẫm, hòa cùng với mồ hôi và những giọt nước mắt của sự đê mê.
Nghe thấy tiếng thét của cô, cả Phú và Thái đều phá lên cười đầy mãn nguyện và thỏa mãn. Đó là tiếng cười của những kẻ chinh phục, của những con thú đã dồn được con mồi đến chân tường và chứng kiến sự đầu hàng cuối cùng của nó.
– Đấy! Nó phải thế! – Phú gầm lên, giọng đầy vẻ đắc thắng. – Phải làm cho em Hương thét lên như vậy!
Tiếng thét đó cũng chính là phát súng lệnh cho sự bùng nổ của gã. Cơn co giật của Hương khiến Phú không thể kìm nén được nữa. Gã cũng gầm lên, rồi thúc vào những nhịp cuối cùng trước khi bắn toàn bộ tinh dịch của mình vào sâu bên trong cô.
Cơn bão đã qua.
Sau tiếng thét định mệnh đó, cơ thể Hương mềm nhũn ra, đổ sụp xuống giường như một con búp bê bị đứt hết dây. Cô thở hổn hển, lồng ngực phập phồng. Đôi mắt cô nhắm nghiền, nhưng nước mắt vẫn trào ra, lăn dài trên thái dương.
Cô đã hoàn toàn bị đánh bại, bị vắt kiệt đến giọt sức lực cuối cùng. Cơn cực khoái dữ dội vừa rồi đã cuốn trôi đi tất cả. Không còn suy nghĩ, không còn nhục nhã, không còn tội lỗi. Chỉ còn lại một cơ thể trống rỗng và một linh hồn đã vỡ nát thành trăm mảnh.
===============
Cơn cực khoái dữ dội của Hương như một liều thuốc kích thích cuối cùng, đẩy hai gã đàn ông đến giới hạn của chính họ. Sự co giật điên cuồng của cô bên dưới khiến Phú không thể cầm cự được nữa. Gã gầm lên một tiếng cuối cùng, bắn toàn bộ tinh dịch của mình vào sâu bên trong cô.
Cùng lúc đó, Thái, người đang hành hạ cặp vú của cô, cũng bị cảnh tượng đó đẩy đến đỉnh điểm. Gã không nói không rằng, kéo dương vật của mình ra, rồi bắn thẳng lên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Hương. Một dòng tinh dịch trắng đục, nóng hổi, vương vãi trên làn da mịn màng của cô.
Trận chiến kết thúc.
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nhọc của ba cơ thể. Một bãi chiến trường thực sự. Tấm ga giường màu xanh rêu giờ đây nhàu nát, ướt sũng bởi mồ hôi, dịch nhờn của phụ nữ, và tinh dịch của hai gã đàn ông. Không khí nồng nặc một thứ mùi hỗn hợp của da thịt, rượu, và mùi tanh đặc trưng của dục vọng.
Phú lồm cồm rút dương vật đã mềm đi của mình ra khỏi người Hương. Một dòng chất lỏng trắng đục lại trào ra, chảy xuống ga giường. Gã nằm vật ra bên cạnh cô, mệt lả. Thái cũng vậy. Gã nằm xuống ở phía bên kia, vắt tay lên trán, cố gắng điều hòa nhịp thở.
Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc. Nhưng không.
Rồi gã lại lồm cồm ngồi dậy. Gã nhìn Hương, người đang nằm bất động , đôi mắt nhắm nghiền. Gã túm nhẹ lấy mái tóc dài của cô, kéo đầu cô ngồi dậy.
– Ngoan nào. – Gã nói, giọng khàn đặc. – Vẫn còn việc cho em Hương đấy.
Gã đưa dương vật vẫn còn dính nhớp của mình vào sát miệng cô.
– Mút cho anh sạch đi, em Hương, phí của anh lắm đó!.
Hương mở mắt, đôi mắt cô giờ đây không còn một chút sức sống. Cô không phản kháng. Cô như một con robot, máy móc hé miệng ra, và bắt đầu “dọn dẹp” cho gã. Vị mặn, vị tanh xộc thẳng vào cổ họng, khiến cô suýt nôn ọe, nhưng cô vẫn cố nuốt xuống. Cô biết, đây cũng là một phần của “hợp đồng”.
Thái nằm bên cạnh, chứng kiến cảnh đó, bật cười đầy khoái trá.
– Chuyên nghiệp thật! – Gã nói với Phú, giọng đầy thán phục. – Đúng là “hàng” của ông Phú chọn, không chê vào đâu được. Đào tạo khéo thật.
– Tất nhiên rồi. – Phú đáp, vẻ mặt đầy tự mãn. – Đào tạo mãi mới được một “sản phẩm” ưng ý như vậy đấy.
Sau khi Phú đã “sạch sẽ”, gã đẩy đầu Hương ra. Thái lập tức thế chỗ. Gã cũng bắt cô phải “dọn dẹp” cho mình. Dương vật của gã còn dính cả tinh dịch của chính gã đã bắn trên lưng cô lúc trước. Hương lại nhắm mắt, tiếp tục công việc của một cái giẻ lau.
(Hương)
*“Mình là cái gì? Một món quà? Một công cụ? Hay chỉ là một cái giẻ lau sau bữa tiệc của các ông? Hai ông này không chỉ chơi chán chê trên thân thể mình, mà còn bắt mình phải dọn dẹp chiến trường cho họ. Không còn một chút nhân phẩm nào. Không còn gì cả.”*
*“Nhưng… không quan trọng nữa. Đáng hay không, cũng không còn quan trọng nữa. Vì con đường này, đã không còn lối để quay về.”*
Sau khi cả hai đã được “phục vụ” xong xuôi, họ mới thực sự mệt lả, nằm vật ra hai bên Hương. Lần này, không còn ai động đậy nữa. Họ đã có được tất cả những gì họ muốn.
Hương nằm kẹp giữa hai gã đàn ông, cảm nhận sức nặng của họ, cảm nhận sự dính nhớp trên khắp cơ thể. Một cảm giác trống rỗng và mệt mỏi đến cùng cực xâm chiếm lấy cô.
Cuộc truy hoan đã kết thúc. Cô đã hoàn thành xuất sắc vai trò của một “món quà”, một “công cụ”, và cả một “cái giẻ lau”. Mối quan hệ làm ăn giữa Phú và Thái lại càng thêm bền chặt, được gắn kết bằng một bí mật bẩn thỉu trên thân xác tan nát của cô.
