Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 11
Buổi chiều chủ nhật, ba giờ. Hương lái chiếc xe đến con ngõ quen thuộc dẫn vào khu biệt thự ven Hồ Tây. Cô không còn cảm giác lo sợ hay ghê tởm như lần đầu nữa. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạnh người, như một nhân viên văn phòng đi đến một cuộc họp đã được lên lịch sẵn.
Cô bước vào căn biệt thự riêng của Phú, tự nhiên như về nhà. Không khí quen thuộc ập vào các giác quan của cô: mùi gỗ đắt tiền, mùi rượu vang và mùi nước hoa phụ nữ thoang thoảng trong không khí. Phú và Việt đã ngồi sẵn ở phòng khách, trên bộ sofa da sang trọng.
Phú, trong vai chủ nhà, mặc một chiếc quần đùi và áo may ô, để lộ cái bụng bia và bộ ngực chảy xệ. Gã đang xem TV, nhưng ánh mắt liên tục liếc về phía cửa, đầy vẻ mong chờ. Bên cạnh, Việt đã không còn là cậu sinh viên rụt rè, mặt đỏ bừng của mấy tuần trước. Cậu ta đã cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo phông đơn giản, nhưng dáng ngồi đã thoải mái hơn. Ánh mắt cậu ta nhìn Hương không còn là sự sợ hãi, mà là một sự thèm thuồng không hề che giấu, một sự chờ đợi trần trụi.
Hương không chào hỏi. Cô lẳng lặng đi đến quầy bar mini ở góc phòng, tự tay lấy một chai vang đỏ đã mở sẵn, rót cho mình một ly. Hành động đó, cái cách cô cầm ly rượu và xoay nhẹ nó trong tay, toát ra một vẻ tự chủ và quyền lực. Cô không còn là khách, cũng không phải là nạn nhân. Cô là một phần của nơi này.
*“Lại là sân khấu này, những diễn viên này.”* – cô thầm nghĩ, nhấp một ngụm rượu. – *“Nhưng vai của mình hôm nay đã khác. Mình không còn là nạn nhân bị ép buộc. Mình là người định giá, là diễn viên chính được trả cát-xê cao nhất.”*
Thấy Hương đã đến, Phú tắt phụt TV, vỗ đùi một cái đánh đét, cười lớn.
– Nào, hai “diễn viên” của tôi đã sẵn sàng chưa? – Gã nói, giọng đầy vẻ dung tục. – Hôm nay phải diễn cho thật tốt vào nhé. Bà chủ đây hôm nay vui, sẽ có thưởng lớn.
Hương không đáp. Cô uống thêm một ngụm rượu nữa, vị chát của nó lan tỏa trong miệng, làm đầu óc cô thêm tỉnh táo. Rồi, cô từ từ đứng dậy, tiến đến trước mặt hai người đàn ông đang ngồi trên sofa. Ánh mắt của họ như hai con sói đói đang nhìn chằm chằm vào miếng mồi ngon.
Cô chậm rãi đưa tay lên, cởi bỏ đai của chiếc áo choàng lụa mỏng màu đen cô đang mặc hờ bên ngoài.
Lớp áo lụa trượt xuống sàn nhà trong một sự im lặng tuyệt đối, để lộ ra một cảnh tượng có sức công phá cực lớn. Hương đứng đó, dưới ánh đèn chùm rực rỡ, phô bày cơ thể trong một bộ nội y ren đen không thể khiêu khích hơn.
Nó không phải là một bộ đồ đắt tiền, nhưng thiết kế của nó thì lại là một tuyệt tác của sự dâm đãng. Chiếc áo lót bằng ren mỏng tang chỉ che được đúng nửa dưới của bầu ngực, để lộ ra toàn bộ phần quầng vú sẫm màu và đầu ti lúc nào cũng như sắp cương cứng. Nó nâng cặp vú của cô lên, tạo thành một khe ngực sâu hun hút, một bóng tối mời gọi chết người. Chiếc quần lót lọt khe cũng bằng ren, gần như trong suốt, chỉ có một mảnh tam giác nhỏ xíu che đi phần nhạy cảm nhất, còn lại để lộ thiên hoàn toàn cặp mông tròn trịa, trắng nõn và đường rãnh sâu quyến rũ.
Việt nuốt nước bọt ừng ực. Cậu ta lắp bắp, giọng nói đã không còn run rẩy vì sợ, mà run rẩy vì ham muốn.
– Hương… hôm nay… chị đẹp quá. – Cậu ta đã tự động bỏ đi chữ “chị” khách sáo, gọi thẳng tên cô.
Phú thì phá lên cười khà khà, đầy vẻ tự mãn.
– Thấy chưa, hàng của chú chọn có sai đâu. Tuyệt tác! Tuyệt tác!
Gã đứng dậy, bước tới gần Hương, giọng nói trở nên khàn đặc.
– Vào việc thôi! Khai vị đi nào, Hương!
Vở kịch lại bắt đầu. Không còn sự gượng gạo, không còn sự ép buộc. Chỉ có một sự chờ đợi trần trụi của ba kẻ đã quá quen thuộc với luật chơi bệnh hoạn của chính mình.
===============
Nghe thấy mệnh lệnh “Khai vị đi nào, Hương!”, cô không hề nao núng. Thay vì chờ đợi một sự sắp đặt, cô quyết định tự mình làm đạo diễn cho màn khai vị này. Cô nhấp thêm một ngụm rượu vang, để vị chát của nó tráng qua đầu lưỡi, rồi đặt ly rượu xuống bàn một cách dứt khoát.
Cô không tiến đến chỗ Việt, chàng trai trẻ đang căng cứng vì ham muốn. Cô chọn lão Phú, kẻ chủ mưu của mọi vở kịch. Cô chậm rãi bước tới, từng bước chân uyển chuyển như một con mèo. Bộ nội y ren đen không che giấu được gì, nó chỉ càng làm tôn lên từng chuyển động của cơ thể, cặp mông tròn lẳn lúc lắc theo mỗi nhịp đi, khe ngực sâu hút ẩn hiện.
Cô dừng lại ngay trước mặt Phú, người đang ngồi bành trướng trên sofa. Rồi, cô từ từ quỳ xuống, ngay giữa hai chân gã. Cô không nhìn vào mặt gã, ánh mắt cô hạ xuống, nhìn thẳng vào khối phồng lên trong chiếc quần đùi của gã.
Bàn tay thon dài của Hương, với những ngón tay được sơn màu đỏ sẫm, không một chút do dự, kéo cạp chiếc quần đùi của Phú xuống. Dương vật to bự, sẫm màu, với cái đầu tù tù đỏ tím đặc trưng của một người đàn ông trung niên đã sa đà vào tửu sắc, bật ra. Nó to, nó có phần đáng sợ, nhưng với Hương bây giờ, nó chỉ là một công cụ, một món đồ.
Cô cúi xuống.
Cô bắt đầu “công việc” của mình một cách điêu luyện. Đó không còn là sự ghê tởm, ngượng ngùng của những lần đầu bị ép buộc. Giờ đây, nó là một kỹ năng, một nghệ thuật được mài giũa qua bao lần nhục nhã. Cô dùng môi, dùng lưỡi, và cả cổ họng của mình. Cô biết cách thay đổi tốc độ, lúc nhanh lúc chậm, lúc thì mút mạnh, lúc thì liếm nhẹ. Cô biết chính xác điểm nào sẽ khiến gã đàn ông này phải gầm gừ trong sung sướng.
Phú ngả người ra sau, đầu tựa vào thành ghế, hai mắt lim dim. Tiếng rên rỉ trầm đục bật ra từ cổ họng gã. Gã không còn là vị đạo diễn nữa, gã chỉ là một khán giả đang mê man tận hưởng màn trình diễn của nữ chính.
Sau khi “phục vụ” Phú một lúc, cảm thấy gã sắp không chịu nổi nữa, Hương chủ động dừng lại. Cô ngẩng lên, khóe miệng vẫn còn bóng nhẫy dịch vị. Cô không nhìn Phú. Ánh mắt cô quay sang Việt.
Cậu sinh viên đang ngồi chết trân bên cạnh, hai tay bấu chặt vào thành ghế sofa, dương vật trong quần đã căng cứng đến mức như muốn xé toạc lớp vải jean.
Hương không đứng dậy. Cô chống hai tay và đầu gối xuống sàn, bắt đầu bò trên bốn chân về phía Việt. Hành động này đầy tính thú vật và phục tùng, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên một vẻ kiểm soát tuyệt đối. Cô như một con báo đen đang từ từ tiếp cận con mồi non nớt của mình.
Cô dừng lại ngay trước mặt Việt. Cậu ta thở dốc, không dám động đậy. Bàn tay của Hương lại một lần nữa kéo khóa quần. Dương vật của Việt bật ra. Nó hoàn toàn khác với của Phú. Nó không to bằng, nhưng hồng hào, gân guốc, thẳng tắp và căng tràn sức sống của tuổi hai mươi. Phần đầu đã rịn ra một lớp dịch trong suốt vì kích thích.
Hương lại cúi xuống.
“Á…”
Việt giật nảy người, kêu lên một tiếng khẽ khi cảm nhận được sự mềm mại, ấm nóng và điêu luyện đang bao bọc lấy mình. Cậu ta chưa bao giờ được trải nghiệm một điều như vậy. Toàn thân cậu ta run lên, đầu óc quay cuồng. Cậu ta chỉ biết bấu chặt lấy ghế, mặc cho người đàn bà kia đang dẫn dắt mình vào một thiên đường của khoái lạc.
*“Hai hương vị hoàn toàn khác nhau.”* – Hương thầm nghĩ, trong khi miệng vẫn đang làm việc một cách chuyên nghiệp. – *“Một bên là sự từng trải, thô ráp và có phần hung bạo. Một bên là sự tươi mới, căng tràn và đầy năng lượng. Thật thú vị. Cái miệng này của mình, có lẽ bây giờ còn đáng giá hơn cả tấm bằng đại học loại ưu.”*
Cô mỉm cười trong đầu, một nụ cười cay đắng và tự giễu.
Màn khai vị đã kết thúc. Cả hai người đàn ông, một già một trẻ, đều đã được “lên dây cót” đến cực điểm. Không khí trong phòng nóng rực, đặc quánh mùi dục vọng. Bữa tiệc chính, với Hương là món ăn chính, sắp sửa bắt đầu.
===============
Sau màn khai vị đầy kích thích, ham muốn của Phú đã được đẩy lên đến đỉnh điểm. Gã không còn kiên nhẫn được nữa. Gã đứng dậy, túm lấy tay Hương, kéo cô đi một cách thô bạo về phía phòng ngủ. Việt cũng lật đật đứng dậy, theo sau như một cái bóng.
Phú không nói không rằng, đẩy mạnh Hương ngã sấp xuống chiếc giường lớn. Tấm ga trải giường mát lạnh áp vào bụng và ngực cô. Cô chưa kịp định thần, gã đã leo lên, đè tấm thân phì nộn của gã lên người cô.
Gã dùng một tay kéo mạnh chiếc quần lót lọt khe bằng ren của cô sang một bên. Mảnh vải mỏng manh bị kéo căng, cọ vào da thịt cô một cách thô ráp. Toàn bộ cặp mông tròn trịa và cửa mình đã ẩm ướt của cô bị phơi bày hoàn toàn. Không một lời dạo đầu, không một chút thương tiếc, gã đưa dương vật to lớn của mình vào, thúc mạnh một cú từ phía sau.
“Á!”
Hương kêu lên một tiếng đau đớn. Sự xâm nhập đột ngột và mạnh bạo khiến cô co rúm người lại. Nhưng Phú không quan tâm. Gã bắt đầu dập, những cú thúc mạnh mẽ, đầy tính chiếm hữu, như để khẳng định lại quyền lực của mình.
Gã thúc được vài chục nhịp, rồi đột ngột dừng lại. Gã quay đầu nhìn Việt, người đang đứng ở cuối giường, mắt dán chặt vào cảnh tượng, mặt đỏ bừng.
– Sao? Máu không thằng cháu? – Phú cười khẩy.
Việt chỉ biết gật đầu lia lịa.
– Thế thì lại đây, đừng đứng nhìn nữa. Diễn đi chứ! – Phú ra lệnh.
Rồi gã hất hàm về phía trước mặt Hương.
– Lại đây, quỳ phía trước mặt chị Hương. Giữ lấy hai tay chị, rồi dùng miệng của cháu bú cho cặp vú kia không được nghỉ ngơi đi.
Mệnh lệnh của Phú như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Việt không còn một chút do dự nào nữa. Cậu ta răm rắp làm theo. Cậu ta bước đến đầu giường, quỳ xuống sàn, đối mặt với Hương, người đang nằm sấp, mặt úp xuống gối.
Việt vươn người tới, dùng hai tay giữ chặt lấy hai cổ tay của Hương, ghì chúng xuống đệm. Rồi, cậu ta cúi xuống. Do tư thế ngửa, cặp vú căng đầy của Hương nẩy tưng lên và tràn ra hai bên. Việt tham lam đưa miệng vào, bắt đầu liếm mút, cắn nhẹ lên bầu vú mềm mại.
Hương giật bắn người.
Cô hoàn toàn bị kẹp giữa.
Phía sau, Phú lại bắt đầu chuyển động, những cú thúc mạnh mẽ, đều đặn vào nơi sâu thẳm nhất. Mỗi lần gã thúc vào, cơ thể cô lại bị đẩy về phía trước, cặp vú lại càng ép chặt vào miệng lưỡi của Việt. Phía trước, miệng lưỡi non nớt nhưng đầy ham muốn của cậu sinh viên đang vần vũ trên đầu ngực cô, tạo ra những luồng điện khoái cảm tê dại.
*“Trời ơi… Trước và sau…”* – Tâm trí Hương bắt đầu rối loạn. *“Hắn đang ở trong mình, còn thằng bé thì… Mình không còn là mình nữa. Mình chỉ là một sân khấu, một món đồ chơi cho hai tên đàn ông này.”*
Sự tấn công dồn dập từ hai phía, một già một trẻ, một mạnh bạo một non nớt, khiến cơ thể cô không biết phải phản ứng thế nào. Cô bắt đầu mất kiểm soát. Từ cổ họng cô bật ra những tiếng rên rỉ không còn là diễn xuất, mà là sự bùng nổ của bản năng.
– Ôi… trời ơi… sướng… sâu quá… đừng… mạnh nữa lên… á… á…
Nghe tiếng rên của Hương, cả Phú và Việt càng trở nên hung hãn, như được tiếp thêm men say. Những cú thúc của Phú trở nên điên cuồng, bàn tay của Việt không chỉ bóp vú mà bắt đầu cào cấu nhẹ lên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cô.
Hương bị kẹp giữa, hoàn toàn mất phương hướng. Cảm giác bị tấn công từ cả phía trước lẫn phía sau khiến tâm trí cô bắt đầu vỡ vụn. Tiếng rên của cô không còn là sự diễn xuất, nó là những âm thanh bản năng bật ra từ sâu trong cổ họng, một sự thừa nhận trần trụi của cơ thể trước khoái lạc.
Nghe thấy tiếng rên ngày càng lớn và dâm đãng của Hương, Phú càng trở nên điên cuồng. Gã nhận ra “sản phẩm” của mình sắp đạt đến giới hạn. Gã muốn đẩy cô đi xa hơn nữa, muốn phá vỡ cô hoàn toàn. Gã đột ngột dừng lại, ghé sát vào tai Việt, người vẫn đang miệt mài với cặp vú của Hương.
– Việt! Đổi tay! – Gã gằn giọng, một mệnh lệnh không thể chối từ. – Một tay giữ chặt hai tay chị Hương lại trên đầu. Tay kia… banh cái mông chị Hương ra cho chú! Banh rộng ra!
Mệnh lệnh của Phú như một nhát roi quất vào sự ngây thơ cuối cùng của Việt, nhưng đồng thời cũng là một sự cho phép đầy khích lệ. Cậu ta răm rắp tuân theo. Một tay cậu ta vòng lên, ghì chặt hai cổ tay của Hương lên phía trên đầu, ép mặt cô dúi dụi vào gối. Tay còn lại, cậu ta luồn xuống dưới, dùng sức banh hai bên mông tròn lẳn, trắng nõn của cô ra.
Hành động này là một sự sỉ nhục tột cùng. Toàn bộ phần thân dưới của cô, nơi riêng tư nhất, nơi dương vật của Phú đang ra vào, và cả “cửa hậu” còn đang khép chặt, tất cả đều bị phơi bày một cách trần trụi, không thương tiếc trước mắt cả ba người. Cô không còn một chút che đậy nào. Cô hoàn toàn là một vật thể, một con thú đang bị hiến tế.
Sự nhục nhã tột độ này, cộng với sự tấn công dồn dập không ngừng nghỉ, đã đánh sập hoàn toàn bức tường lý trí cuối cùng của Hương.
Tiếng rên của cô biến thành tiếng la hét không mạch lạc.
– Ôi… trời ơi… sướng… sâu quá… đừng… mạnh nữa lên… á… á…
Trong đầu cô là một mớ hỗn loạn.
*“Nhục nhã quá… như một con vật… Hai chú cháu chúng nó đang xem mình… họ đang chia sẻ mình… Nhưng tại sao… tại sao cơ thể này lại phản bội như vậy? Nó không thấy nhục, nó chỉ thấy sướng… nó đang thích thú… nó đang đòi hỏi… Sâu hơn đi… Mạnh hơn nữa đi… Giết chết con điếm này đi!”*
Sự đầu hàng trong tâm trí cô lại chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất cho cơ thể. Nó không còn chống cự nữa. Nó bắt đầu hưởng ứng một cách điên cuồng. Hông cô bắt đầu chuyển động, phối hợp nhịp nhàng với từng cú thúc của Phú, không còn là sự bị động chịu trận, mà là một sự mời gọi, một sự đòi hỏi.
Thấy cô đã hoàn toàn khuất phục, Phú và Việt như hai con thú được tiếp thêm máu. Những cú thúc của Phú trở nên điên cuồng như một cái máy. Bàn tay của Việt không còn chỉ bóp nắn, cậu ta bắt đầu cào nhẹ những vệt dài trên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cô, tạo ra những cơn đau đớn ngọt ngào.
Bản giao hưởng của sự xấu hổ và đê mê đã đạt đến cao trào.
Cơ thể Hương bỗng căng cứng như một cây cung được kéo hết cỡ. Lưng cô ưỡn lên một cách đột ngột. Một cơn co giật dữ dội chạy dọc từ sống lưng xuống tận gót chân. Âm đạo cô co thắt lại, siết chặt lấy dương vật của Phú như một chiếc vòng lửa.
“Áaaaaaaaaa!”
Một tiếng thét chói tai, không còn là tiếng rên, bật ra khỏi cổ họng cô. Đó là tiếng thét của sự giải thoát, của sự vỡ vụn, của cơn cực khoái mãnh liệt nhất, đau đớn nhất và cũng nhục nhã nhất mà cô từng trải qua.
Rồi, cơ thể cô mềm nhũn ra, đổ sụp xuống giường, bất động.
Cơn cực khoái dữ dội của Hương như một liều thuốc kích thích cuối cùng, đẩy Phú đến giới hạn của chính gã. Âm đạo cô co thắt lại, siết chặt lấy dương vật của gã như một chiếc vòng lửa. Phú gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm của sự thỏa mãn tột độ, rồi thúc vào thêm vài nhịp điên cuồng nữa trước khi toàn thân cứng đờ lại.
Gã bắn.
Hương cảm nhận rõ dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh của gã phun mạnh vào sâu bên trong, hòa cùng với những cảm giác co giật của cơn cực khoái của chính mình. Phú gục xuống tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cô, thở hổn hển như một con thú vừa kết thúc một cuộc đi săn mệt nhoài.
Gã nằm đó vài giây, rồi lồm cồm bò dậy. Vẻ mặt gã đỏ au, cực kỳ thỏa mãn. Gã nhìn Việt, người vẫn đang quỳ ở đầu giường, mắt dán chặt vào cảnh tượng, dương vật căng cứng như sắp nổ tung. Phú vỗ vào cặp mông tròn lẳn của cậu sinh viên.
– Xong! – Gã nói, giọng khàn đi. – Đến lượt cháu đấy. “Chiến” tiếp với chị Hương đi.
Lời nói của Phú như một mệnh lệnh và cũng là một sự cho phép. Việt không còn một chút do dự nào nữa. Cậu ta lao đến, sự hăm hở của tuổi trẻ lấn át tất cả. Cậu ta không nhẹ nhàng, cũng không thô bạo, chỉ đơn giản là lật người Hương lại, để cô nằm ngửa ra giường.
Hương mềm nhũn, kiệt sức, mắt nhắm nghiền, mặc cho cậu ta sắp đặt. Cô như một con búp bê vải, không còn sức sống, không còn phản kháng.
Việt dạng hai chân cô ra. Cậu ta nhìn xuống nơi thầm kín của cô, một cảnh tượng hỗn loạn và ướt át. Dịch nhờn của cô, hòa cùng với tinh dịch đặc quánh của Phú, trào ra, dính bết cả vào lông mu và hai bên bắp đùi.
Cảnh tượng đó không làm Việt ghê sợ, ngược lại, nó càng kích thích bản năng thú tính của cậu ta. Cậu ta không cần bất kỳ sự dạo đầu nào nữa. Cậu ta quỳ giữa hai chân Hương, đưa dương vật đang căng cứng như thanh sắt của mình vào.
Nhờ có “chất bôi trơn” hỗn hợp đó, sự xâm nhập lần này trở nên dễ dàng một cách trơn tuột.
“Phập!”
Dương vật của Việt trượt sâu vào bên trong Hương không một chút trở ngại. Cậu ta bắt đầu thúc.
Khác với sự mạnh bạo, đầy tính chiếm hữu của Phú, những cú thúc của Việt nhanh, gấp gáp và đầy năng lượng. Cậu ta không có kỹ thuật, chỉ có sức mạnh và sự cuồng nhiệt của một chàng trai trẻ đang muốn giải tỏa cơn ham muốn đã bị dồn nén quá lâu. Cậu ta dập liên hồi, khiến cả chiếc giường rung lên bần bật.
*“Là thằng Việt …”* – Hương nghĩ, tâm trí cô đã hoàn toàn trôi dạt. *“Nhanh quá… mạnh quá… Nhưng không giống Phú… Đây là sự bùng nổ, không phải sự chiếm hữu… Mình là gì đây? Một cái ga giường, thấm đẫm mọi thứ…”*
Cơ thể cô đã quá mệt mỏi để có thể phản ứng lại. Cô nằm im, bất động, để mặc cho Việt hành sự. Nhưng rồi, chính sự cuồng nhiệt không toan tính của cậu ta lại một lần nữa đánh thức cơ thể cô. Nó bắt đầu có những phản ứng nhẹ, những cơn co giật yếu ớt.
Và cũng như lần trước, Việt không thể cầm cự được lâu. Chỉ sau vài phút điên cuồng, cậu ta gầm lên một tiếng, rồi bắn toàn bộ tinh dịch của mình vào sâu bên trong Hương, hòa lẫn với của Phú.
Cậu ta gục xuống người cô, thở không ra hơi.
Tàn cuộc.
Cả ba người, một già, một trẻ, một đàn bà, nằm la liệt trên chiếc giường quen thuộc. Căn phòng nồng nặc mùi của mồ hôi và tinh dịch. Tấm ga giường màu xám giờ đây loang lổ những vệt trắng đục, vàng nhạt, một bãi chiến trường của dục vọng.
Không ai nói với ai câu nào. Chỉ có tiếng thở nặng nhọc.
Hương nằm đó, mắt vẫn nhắm nghiền. Cô cảm thấy bên trong mình là một mớ hỗn độn của hai người đàn ông. Cô không còn cảm thấy nhục nhã nữa, chỉ thấy một sự trống rỗng và mệt mỏi đến cùng cực.
Sự bình thường hóa tội lỗi đã hoàn tất. Buổi thác loạn tay ba này không còn là một sự kiện gây sốc, nó đã trở thành một “hoạt động giải trí” quen thuộc của họ. Một thói quen bệnh hoạn và không có lối thoát.
===============
Gần nửa đêm, Hương mới lái xe về đến khu tập thể. Cô đỗ chiếc xe ở một bãi gửi cách nhà vài dãy phố, rồi khoác lên mình vẻ mệt mỏi, đi bộ về. Không khí yên tĩnh của khu dân cư, ánh đèn vàng hiu hắt từ vài ô cửa sổ, tiếng rao đêm của người bán bánh giò… tất cả đều quá đỗi bình dị, và chính sự bình dị đó làm cô cảm thấy ghê tởm. Nó như một sự chế giễu cho cái thế giới thác loạn mà cô vừa bước ra.
Mở cửa vào nhà, cô thấy Trung vẫn ngồi ở phòng khách chờ mình. Anh đang xem TV nhưng mắt cứ dán ra cửa. Thấy cô về, anh mừng rỡ đứng bật dậy.
– Em về rồi à? Sao hôm nay về muộn thế?
Hương không trả lời ngay. Cô lướt qua chồng, người vẫn còn vương mùi rượu và mùi nước hoa đàn bà sau một đêm hoan lạc.
– Em đi tắm đã. Người khó chịu quá. – Cô nói, giọng khàn đi, rồi đi thẳng vào nhà tắm, không cho Trung có cơ hội lại gần.
Cô đóng sầm cửa lại, khóa trái.
Hương đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một mớ hỗn độn. Mái tóc rối bù, lớp trang điểm đã nhòe đi, và trên chiếc cổ trắng ngần, vài vết cắn yêu đỏ ửng mà lão Phú và ông Thái đã để lại trong cơn điên cuồng. Cô đưa tay sờ lên chúng, một cảm giác ghê tởm và nhục nhã trào lên.
Sau gần một tiếng đồng hồ, khi da thịt đã đỏ rát, cô mới tắt nước. Cô lau khô người, cẩn thận dùng kem che khuyết điểm để che đi những dấu vết trên cổ. Rồi cô mặc vào một bộ đồ ngủ bằng vải cotton cũ kỹ, rộng thùng thình, một bộ đồ của một người vợ đúng mực. Cô hít một hơi thật sâu, nặn ra một vẻ mặt mệt mỏi rã rời nhất có thể, rồi mới mở cửa bước ra.
Trung vẫn ngồi đó chờ cô, vẻ mặt đầy lo lắng. Thấy cô bước ra, anh vội vàng đứng dậy.
– Em đi đâu mà giờ này mới về? Anh gọi điện không được. Khách hàng khó tính lắm à? Trông em mệt mỏi quá.
Hương ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy yêu thương và tin tưởng của chồng. Một vở kịch hoàn hảo bắt đầu.
– Vâng anh. – Giọng cô yếu ớt, mệt mỏi nhưng vẫn cố tỏ ra ngọt ngào. – Đối tác bên em khó tính lắm, cứ bắt em đi uống hết chén này đến chén khác, bàn công việc mãi mới xong. Em mệt rã rời.
Cô bước tới, tựa đầu vào vai chồng, một cử chỉ đầy nũng nịu.
– Anh lấy cho em cốc nước ấm nhé. Em khát khô cả cổ rồi.
*“Trời ạ!”* – Chính cô cũng phải ngạc nhiên với bản thân mình. *“Lời nói dối buông ra sao mà trơn tru, tự nhiên đến thế. Không một chút ngập ngừng, không một chút tội lỗi. Ánh mắt, giọng nói, cử chỉ, tất cả đều hoàn hảo. Mình đã có được một khả năng mới, khả năng nói dối tuyệt vời với chồng. Một kỹ năng mà không trường lớp nào dạy, chỉ có trường đời và những đêm nhục nhã mới dạy được.”*
Trung hoàn toàn không một chút nghi ngờ. Anh thấy vợ mệt mỏi vì công việc thì thương vô cùng.
– Ừ ừ, em ngồi xuống nghỉ đi. Để anh đi lấy nước cho.
Anh vội vã đi lấy nước, rồi mang ra cho cô. Sau khi cô uống xong, anh còn vòng ra sau lưng, đặt hai bàn tay rắn chắc của mình lên vai cô, bắt đầu xoa bóp.
– Vất vả cho em quá. Thôi cố gắng vài năm nữa, kinh tế ổn định rồi em ở nhà nghỉ ngơi, một mình anh đi làm là được rồi.
Hương nhắm mắt lại, tận hưởng sự chăm sóc của chồng. Bàn tay của anh ấm áp và đầy yêu thương. Nhưng khi những ngón tay của anh chạm vào da thịt cô, trong đầu cô lại vô thức so sánh nó với bàn tay thô bạo của Phú, bàn tay kỹ thuật của Thái. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua, nhưng rồi nhanh chóng bị dập tắt.
Cô đã xây dựng thành công một bức tường vô hình nhưng vô cùng kiên cố, ngăn cách hai thế giới của mình. Ở bên ngoài bức tường đó, cô là một cô thư ký hạng sang, một món hàng, một công cụ tình dục. Nhưng khi bước vào bên trong, về với gia đình này, cô lại là một người vợ hiền, một người mẹ đảm, một người phụ nữ đáng được yêu thương và trân trọng.
Hai thế giới đó, từ giờ, sẽ song song tồn tại. Và cô, sẽ là nữ hoàng của cả hai.
Sau khi được vợ chăm sóc, Trung cảm thấy trong người rạo rực. Đã cả tháng nay anh phải “ăn chay” ở công trường, nỗi nhớ vợ, nhớ hơi ấm của cô dồn nén lại, giờ đây bùng lên thành một ham muốn mãnh liệt. Anh bế bổng Hương lên, đưa cô vào phòng ngủ.
Anh đặt cô xuống giường, rồi bắt đầu hôn cô một cách say đắm. Nụ hôn của Trung thật khác. Nó không vồ vập, chiếm đoạt như của Phú hay Thái. Nó nhẹ nhàng, dịu dàng và đầy trân trọng. Bàn tay anh lướt trên cơ thể cô một cách từ tốn, ve vuốt tấm lưng trần, rồi lần xuống cặp mông tròn trịa. Cái chạm của anh đầy yêu thương, như thể đang nâng niu một báu vật.
Nhưng chính sự dịu dàng đó lại là một sự tra tấn đối với Hương.
Trong bóng tối, cô nhắm mắt lại, nhưng tâm trí cô không thể nào yên.
*Khi tay Trung lướt trên ngực cô, cô lại nhớ đến bàn tay thô bạo của lão Phú, bóp nặn không thương tiếc.*
*Khi Trung hôn lên cổ cô, cô lại nhớ đến những nụ hôn cắn mút đầy tính thú vật của Thái.*
Một cảm giác tội lỗi và chán ghét bản thân trào dâng. Cô phải làm gì đó. Cô phải bù đắp cho anh. Cô phải diễn cho tròn vai người vợ hết mực yêu chồng.
Bất ngờ, cô đẩy nhẹ Trung ra. Anh ngạc nhiên, chưa hiểu chuyện gì. Hương không nói gì, cô chỉ lật người anh lại, để anh nằm ngửa ra giường. Rồi, cô cúi xuống, mái tóc dài đen mượt xõa xuống, che đi biểu cảm trên gương mặt cô.
Cô chủ động “thổi kèn” cho chồng.
Đây là hành động cô từng ghê tởm nhất, từng phải đổi bằng một chiếc xe SH. Nhưng giờ đây, cô lại dùng chính kỹ năng học được từ những lần nhục nhã đó để “đền bù” cho chồng. Một sự trớ trêu đến cay đắng.
Trung sững sờ, rồi toàn thân anh run lên vì sung sướng. Anh chưa bao giờ được vợ phục vụ một cách táo bạo và điêu luyện đến thế. Anh chỉ biết nắm chặt lấy ga giường, tận hưởng cơn khoái lạc bất ngờ mà vợ mang lại.
Nhưng với Hương, đây chỉ là một công việc. Cái miệng cô hoạt động một cách máy móc, chuyên nghiệp, trong khi đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Cô chỉ muốn làm cho nhanh, để kết thúc màn “đền bù” này.
Sau khi giúp Trung giải tỏa, cô nằm xuống bên cạnh. Anh ôm chầm lấy cô, giọng đầy cảm kích.
– Vợ ơi, em tuyệt vời quá! Anh yêu em!
Rồi anh lại bắt đầu một cuộc yêu mới. Anh đưa dương vật của mình vào bên trong cô. Nó vừa vặn, quen thuộc, nhưng… quá hiền lành. Những cú thúc của anh chậm rãi, nhịp nhàng, luôn quan tâm đến cảm xúc của cô. Đó là hành động làm tình của một người chồng yêu vợ.
Nhưng cơ thể Hương lại phản bội cô.
Nó đã quen với sự mạnh bạo, với những kích thước to lớn hơn, với những nhịp điệu điên cuồng, dồn dập. Sự dịu dàng của Trung không đủ để đánh thức nó. Cơ thể cô trơ ra như một khúc gỗ, khô khốc và không một chút cảm xúc.
Thấy vợ có vẻ không “hợp tác”, Trung lo lắng.
– Em sao thế? Em mệt à?
– Không… không sao đâu anh. Chắc tại em hơi mệt thôi. – Cô vội vàng đáp, rồi vòng tay ôm lấy anh.
Cô biết mình phải làm gì đó. Cô không thể để anh nghi ngờ. Cô bắt đầu giả vờ rên rỉ, những âm thanh yếu ớt, gượng gạo. Nhưng để có thể “diễn” một cách chân thực, để cơ thể có thể phản ứng, cô cần một chất xúc tác mạnh hơn.
Cô nhắm nghiền mắt lại.
Và trong bóng tối của tâm trí, cô bắt đầu tưởng tượng.
Cô không còn thấy Trung nữa. Cô đang thấy lão Phú, với những cú thúc mạnh bạo như trời giáng. Cô đang nghe thấy những lời chửi rủa tục tĩu của gã bên tai. Cô đang thấy ông Thái, với dương vật cong và dài, đang xoáy sâu vào bên trong cô…
Và rồi, cơ thể cô bắt đầu phản ứng.
Nó nóng lên. Nó run rẩy. Âm đạo cô bắt đầu tiết dịch, trở nên ướt át. Tiếng rên của cô không còn gượng gạo nữa, nó trở nên to hơn, dâm đãng hơn.
“Á… á… sướng quá… mạnh nữa lên…!” – cô bật ra những tiếng rên vô thức.
Trung nghe thấy, anh sung sướng tột độ. Anh tưởng rằng sự nồng nhiệt của mình đã đánh thức được vợ. Anh càng ra sức, càng mạnh mẽ hơn.
Và rồi Hương đạt đến cực khoái. Một cơn cực khoái mãnh liệt, dữ dội, khiến toàn thân cô co giật, lưng ưỡn cong lên.
Đó không phải là cực khoái với chồng. Đó là một cơn cực khoái bệnh hoạn, một cơn cực khoái với những bóng ma trong tâm trí cô.
Sau tất cả, Trung thỏa mãn và hạnh phúc, ôm chặt lấy vợ ngủ thiếp đi. Anh tin rằng mình vừa có một đêm ân ái tuyệt vời, rằng tình yêu của hai vợ chồng vẫn nồng nàn như ngày nào.
Chỉ có Hương nằm đó, trong vòng tay chồng, nhưng nước mắt cô lặng lẽ chảy dài trên gối. Cô nhận ra một sự thật kinh hoàng, một sự phản bội đau đớn và cay đắng nhất. Từ trong sâu thẳm, cơ thể đàn bà của cô, với những bản năng nguyên thủy của nó, đã tìm thấy sự thỏa mãn về mặt sinh lý khi làm tình với những gã nhân tình hơn nhiều so với làm với chồng.
Lý trí có thể còn cảm thấy tội lỗi, nhưng thể xác thì đã hoàn toàn đầu hàng. Nó đã tìm thấy khoái lạc trong chính sự nhục nhã, và nó sẽ không bao giờ có thể quay trở lại như xưa được nữa.
Một buổi trưa, tại văn phòng công ty. Hương ngồi một mình trong phòng làm việc riêng, thứ mà trước đây cô chưa bao giờ dám mơ tới. Căn phòng không quá lớn nhưng được bài trí sang trọng, có cửa sổ lớn nhìn ra con phố tấp nập bên dưới. Cô mặc một bộ vest công sở màu xám tro, được cắt may vừa vặn, tôn lên vóc dáng thon gọn và vẻ quyền lực của một nữ giám đốc.
Cô không làm việc. Cô chỉ ngồi đó, xoay nhẹ chiếc bút trên tay, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí trôi dạt về một miền ký ức hỗn loạn và nhơ nhuốc.
Cô không thể nhớ nổi mình đã làm tình bao nhiêu lần với Phú và những người khác. Hồi đầu, sau mỗi lần, cô đều dằn vặt, khóc lóc, cảm thấy tội lỗi đến mức muốn chết đi. Nhưng rồi, tần suất ngày càng nhiều. Cảm giác tội lỗi cứ vơi dần, vơi dần, rồi biến mất lúc nào không hay. Nó như một vết chai trong tâm hồn, bị chà xát quá nhiều đến mức không còn cảm giác nữa.
Giờ đây, những cuộc truy hoan đã trở thành một phần của “công việc”, một thói quen. Lão Phú có thể nổi hứng bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu: tại nhà riêng của gã, tại nhà nghỉ ven đô, trong những khách sạn sang trọng khi đi tiếp khách, hay thậm chí là ngay trên chiếc xe hơi của gã. Và không chỉ có Phú. Còn có thằng nhóc Việt, với năng lượng căng tràn của tuổi trẻ. Ông Phú cũng không tùy tiện yêu cầu Hương đi quan hệ lung tung. Ông ta cũng có 1 phần tình cảm với cô.
Cô quay lại bàn làm việc, nhìn vào một bản hợp đồng cung cấp vật liệu xây dựng vừa mới được ký. Những con số lợi nhuận nhảy múa trước mắt cô. Bất chợt, một ý nghĩ điên rồ, nực cười đến mức bệnh hoạn, nảy ra trong đầu cô.
*“Nếu cộng tất cả những lần lão Phú, thằng Việt, ông Thái xuất tinh vào người mình, thì có lẽ bây giờ phải đến cả xô chứ chẳng ít. Thật nực cười. Mình đã trở thành một cái thùng chứa tinh công cộng từ lúc nào không hay.”*
Ý nghĩ đó không làm cô ghê tởm. Nó không làm cô khóc.
Nó làm cô bật cười.
“Ha… haha…”
Cô phá lên cười một mình trong căn phòng yên tĩnh. Một tiếng cười không lớn, nhưng sắc và lạnh. Một tiếng cười của sự chua chát, cay đắng, nhưng cũng đầy tự giễu và chấp nhận. Cô cười cho sự ngây thơ đã chết của mình. Cười cho sự trớ trêu của số phận. Cười cho cái giá mà cô đã phải trả để có được ngày hôm nay.
Nụ cười đó đánh dấu sự biến chất hoàn toàn của Thu Hương. Cô không còn là nạn nhân. Cô là một người chơi sành sỏi trong cuộc chơi này. Một người chơi đã hiểu và chấp nhận luật chơi, dù nó có bệnh hoạn và tàn nhẫn đến đâu.
Cô dụi điếu thuốc, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Nhìn dòng người vội vã bên dưới, cô cảm thấy mình đã ở một thế giới khác. Một thế giới mà ở đó, không có đúng, không có sai, chỉ có được và mất.
Cô đã sẵn sàng cho những ván bài lớn hơn, và những cái giá đắt hơn nữa. Con đường này, đã không còn lối để quay về.
