Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 16



Chương 9​

Sau khi đã diễu một vòng cho thỏa mãn cái tôi của mình, Phú bế thẳng Hương về phía phòng tắm. Cánh cửa gỗ lim được đẩy ra, để lộ một không gian khác, sang trọng và lạnh lẽo. Sàn và tường được ốp đá cẩm thạch trắng, chiếc gương lớn chiếm gần hết một bức tường, và ở góc phòng là một bồn tắm sục Jacuzzi cỡ lớn. Một “thánh địa” mới.

Phú bước vào, đặt Hương đứng xuống. Đôi chân trần của cô tiếp xúc với sàn gạch lạnh toát khiến cô rùng mình. Nhưng gã không buông cô ra ngay. Gã vẫn giữ cô ép chặt vào người mình, tay vẫn giữ chặt lấy eo cô. Hơi thở của gã phả vào mặt cô, nóng hổi và đầy dục vọng.

Phòng tắm rộng, được ốp đá hoa cương trắng toát sang trọng. Ánh đèn led âm trần rọi xuống một thứ ánh sáng trắng xóa, lạnh lẽo, làm mọi thứ trở nên rõ ràng đến trần trụi. Chiếc gương lớn trên tường phản chiếu lại toàn bộ cảnh tượng ba cơ thể không một mảnh vải che thân, một bức tranh sống động của sự bệnh hoạn.

Phú không để cho Hương có thời gian suy nghĩ. Gã ép sát cô vào bức tường gạch men lạnh buốt. Hơi lạnh từ bức tường phía sau lưng và hơi nóng hừng hực từ cơ thể cường tráng của gã phía trước tạo nên một sự tương phản đột ngột, khiến mọi giác quan của Hương trở nên nhạy bén một cách lạ thường. Việt đứng ngay bên cạnh, chỉ cách họ một sải tay, háo hức quan sát, không dám bỏ lỡ một chi tiết nào.

– Đổi món một chút cho nó mới lạ. – Phú thì thầm, hơi thở của gã phả mùi rượu và ham muốn vào tai cô.

Gã cúi xuống, dùng tay nâng một chân của Hương lên, để cô vòng qua hông mình. Tư thế này khiến cô hoàn toàn mất thăng bằng, phải bấu chặt hai tay vào vai gã để không bị ngã. Gã điều chỉnh lại vị trí, rồi không một chút báo trước, thúc mạnh vào.

“Á!”

Hương kêu lên một tiếng khe khẽ vì đau. Sự xâm nhập ở tư thế đứng có phần khó khăn, tạo ra một cảm giác ma sát thô ráp và đau tức hơn thường lệ. Cô cắn chặt răng, cố gắng chịu đựng.

Phú bắt đầu dập mạnh. Gã không còn giữ nhịp điệu từ tốn nữa. Những cú thúc của gã đầy sức mạnh, dồn dập, làm tấm lưng trần của Hương liên tục đập vào bức tường gạch men lạnh lẽo phía sau.

Và rồi, một điều kỳ lạ xảy ra.

Sự kích thích dữ dội từ phía trước, cộng với cảm giác lạnh buốt đột ngột sau lưng mỗi khi va chạm, và cả sự nhục nhã tột cùng khi bị Việt đứng nhìn chằm chằm ở cự ly gần… tất cả hòa quyện lại thành một cơn lốc cảm giác, đánh sập bức tường phòng ngự lý trí cuối cùng của cô.

Thay vì im lặng chịu đựng như mọi khi, từ cổ họng cô bật ra những tiếng rên rỉ không thể kiểm soát. Ban đầu chỉ là những tiếng “ưm… ưm…” nhỏ, bị bóp nghẹt. Nhưng khi Phú thúc mạnh hơn, tiếng rên của cô cũng to dần lên, biến thành những tiếng la hét dâm đãng, không một chút che giấu.

– Ôi… sướng… sướng quá anh ơi…! Mạnh nữa lên… Chơi chết em đi… á… á… sướng…!

Cô không còn nhận ra giọng nói của chính mình nữa. Nó trở nên lảnh lót, khêu gợi và trơ trẽn một cách đáng sợ.

Phú cực kỳ khoái trá trước phản ứng bất ngờ này. Tiếng rên của Hương như một liều thuốc kích thích hạng nặng. Gã phá lên cười một cách man dại, vừa thúc mạnh hơn nữa, vừa quay sang “giảng bài” cho Việt, người đang đứng chết trân với đôi mắt mở to.

– Thấy chưa cháu? Phải thế chứ! – Gã gầm gừ, giọng khàn đặc. – Phải làm cho chị Hương gào lên như một con lợn bị chọc tiết thế này mới là đỉnh cao! Tiếng rên của đàn bà là bản nhạc tuyệt vời nhất, nghe cho kỹ mà học hỏi!

*“Mình đang làm cái quái gì vậy?”* – Một phần lý trí còn sót lại của Hương gào thét trong tuyệt vọng. *“Sao mình lại có thể phát ra những âm thanh ghê tởm này? Nhưng… lạ thật… mỗi khi mình gào lên, hắn lại càng mạnh hơn, và mình… lại càng sướng hơn. Điên mất rồi. Mình thực sự điên rồi.”*

Cơn sóng khoái lạc ập đến, cuốn phăng đi những suy nghĩ tội lỗi cuối cùng. Hương không còn chống cự nữa. Cô không còn “diễn” nữa. Cô ưỡn người về phía trước, hai chân quắp chặt lấy hông Phú, chủ động phối hợp với từng nhịp thúc của gã.

Tiếng rên rỉ dâm đãng của Hương và tiếng cười man dại của Phú hòa cùng tiếng da thịt “bành bạch” vang vọng khắp phòng tắm, tạo nên một bản giao hưởng của sự trụy lạc. Bị kích thích bởi sự hưởng ứng bất ngờ và cuồng nhiệt của Hương, Phú nhanh chóng bị đẩy đến giới hạn.

Cảm nhận được cơ thể người tình đang run lên, sắp đạt đến cực khoái, gã gầm lên một tiếng như một con thú bị thương. Nhịp thúc của gã trở nên điên cuồng, dồn dập, không còn một chút kỹ thuật nào, chỉ còn là sức mạnh nguyên thủy của một gã đàn ông đang muốn giải phóng toàn bộ năng lượng.

Nhưng ngay lúc sắp bùng nổ, gã đột ngột dừng lại, hơi thở hổn hển. Gã quay đầu lại, nhìn Việt đang đứng ở cửa, mắt mở to, dương vật cũng đang căng cứng trong tay.

– Việt! – Gã quát, giọng khàn đặc. – Lại đây!

Việt giật mình, ngơ ngác.

– Lại đây tao bảo! Ngồi xuống, nhìn cho kỹ vào! Xem chú “bắn” đây này! Đây là bài học cuối cùng của hôm nay, phải quan sát cận cảnh mới thấm được!

Lời ra lệnh của Phú như một ma lực. Việt, dù có chút do dự, nhưng sự tò mò và ham muốn đã chiến thắng tất cả. Cậu ta từ từ tiến lại, rồi ngồi xổm xuống sàn gạch lạnh lẽo, ngay bên cạnh nơi hai cơ thể đang quấn lấy nhau. Vị trí này cho phép cậu ta có một góc nhìn trực diện, không một chút che đậy, vào nơi dương vật của Phú đang ra vào trong cơ thể Hương.

Hương nhận ra ý đồ của Phú. Mặt cô nóng bừng lên vì xấu hổ. Cô muốn khép chân lại, muốn che đi cảnh tượng nhục nhã này, nhưng cơ thể cô đã bị ghì chặt, không thể động đậy.

– Sẵn sàng xem chưa cháu? – Phú cười khẩy, rồi quay lại, bắt đầu cú nước rút cuối cùng.

Gã thúc một cú thật sâu, rồi gầm lên một tiếng cuối cùng. Toàn thân gã căng cứng lại. Hai bàn tay to bè bấu chặt lấy hai bên mông Hương, ghì chặt cô vào người mình như muốn hòa làm một.

Việt nín thở, mắt không dám chớp. Cậu ta thấy dương vật to lớn của Phú đang nằm sâu trong cơ thể Hương bỗng phồng lên, căng hơn nữa. Rồi nó bắt đầu giật lên bần bật.

– A… chú ơi… – Việt buột miệng thốt lên, giọng đầy kinh ngạc. – Nó… nó phồng lên… nó giật giật kìa chú! Giật mấy cái liền… Ôi…

Và rồi, cậu ta thấy một dòng chất lỏng màu trắng đục, đặc sệt bắt đầu phun ra từ đầu dương vật của Phú.

– Nó ra rồi! – Việt la lên, giọng đầy ngây thơ và phấn khích. – Trắng xóa… Nhiều quá chú ơi! Đặc như… như sữa ông Thọ ấy!

Mặt Hương đỏ bừng lên như bị ai tát. Tai cô ù đi. *“Sữa ông Thọ?”* Lời bình luận ngây ngô của Việt còn có sức sát thương hơn cả ngàn lời chửi rủa. Cô không khác gì một con lợn nái đang được phối giống cho người ta đứng xem và bình phẩm. Cơn khoái cảm đang chực chờ bùng nổ trong cô bị dập tắt ngay lập tức, thay vào đó là một sự nhục nhã ê chề đến tận cùng xương tủy.

Cô cảm nhận rõ từng đợt tinh dịch nóng hổi của Phú đang được bơm mạnh vào tận cùng tử cung. Nó nhiều đến mức cô cảm thấy bụng dưới mình căng tức và bỏng rát. Cùng với tiếng rên thỏa mãn cuối cùng của Phú, là tiếng “phụt… phụt…” rất khẽ của dòng sữa trắng đang được bắn vào.

Phú giữ nguyên tư thế đó vài giây, thở hổn hển bên tai Hương, tận hưởng dư vị của cơn cực khoái. Sau đó, gã từ từ rút ra.

Một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh, theo dương vật của gã trào ngược ra ngoài, chảy dọc xuống kẽ mông và đùi trong của Hương. Một cảnh tượng vừa bẩn thỉu, vừa có sức khêu gợi tột độ.

Phú loạng choạng lùi lại, dựa vào tường thở dốc, vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn. Màn trình diễn của gã đã kết thúc.

Hương đứng không vững, phải vịn tay vào tường, hai chân run lẩy bẩy, nước mắt cứ thế trào ra. Cô không khóc vì đau, cô khóc vì nhục. Và bên cạnh cô, “cậu học trò” Việt vẫn đang ngồi đó, mắt vẫn dán chặt vào “bãi chiến trường”, vẻ mặt đầy ngơ ngác và thán phục sau “bài học” trực quan sinh động nhất cuộc đời mình.

=============

Phú tựa lưng vào bức tường đá hoa cương lạnh lẽo, cố gắng điều hòa lại nhịp thở sau cơn bão dục vọng. Gã nhìn “thành quả” của mình với một vẻ tự đắc không hề che giấu: Hương đang đứng không vững, hai chân run lẩy bẩy, tấm lưng trần và cặp đùi trong trắng nõn loang lổ những dòng tinh dịch trắng đục của gã. Và Việt, cậu học trò, vẫn đang ngồi xổm trên sàn, mắt dán chặt vào cảnh tượng đó với một vẻ mặt không thể diễn tả được.

Gã hất hàm về phía Việt, giọng nói còn hổn hển nhưng đã lấy lại vẻ trịch thượng.

– Đấy… chú xong rồi… Giờ đến lượt cháu đấy. Vào mà “phục vụ” chị Hương đi.

Việt không cần nhắc lần hai. Cơn khoái lạc của Phú, cộng với lời bình luận mà cậu ta buột miệng nói ra, đã đánh tan mọi sự sợ hãi và ngượng ngùng cuối cùng. Ham muốn, trần trụi và mãnh liệt, đang chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí cậu. Cậu ta đứng dậy, bước tới gần Hương.

Ánh mắt cậu ta không nhìn vào mặt cô, mà dán chặt vào dòng tinh dịch trắng đục đang chảy dài trên bắp đùi non của cô. Một sự tò mò đến bệnh hoạn trỗi dậy. Cậu ta từ từ quỳ xuống, đưa ngón tay lên, quệt một ít thứ chất lỏng đặc sệt đó. Cậu ta đưa lên mũi ngửi một cách ngây thơ, rồi quay sang Phú, gãi đầu gãi tai.

– Chú ơi, – giọng cậu ta đầy vẻ khám phá khoa học – mùi của chú và chị Hương tanh tanh ngai ngái như lòng trắng trứng gà ấy chú nhỉ? Chú “bắn” nhiều thế này cơ mà!

Nghe xong câu đó, Phú, dù đang mệt, cũng không nhịn được mà phá lên cười sằng sặc. Tiếng cười của gã vang vọng khắp phòng tắm, một tiếng cười man dại và khoái trá.

– Haha! Thằng này khá! Đúng là chỉ có cháu mới nghĩ ra được so sánh như vậy!

Hương đứng đó, nghe trọn vẹn cuộc đối thoại. Tai cô ù đi. *“Lòng trắng trứng gà?”*. Lời so sánh ngây ngô của Việt còn tàn nhẫn hơn cả một cái tát. Nó lột trần bản chất của sự việc, biến hành vi tình dục thành một thứ gì đó tầm thường, biến tinh dịch của đàn ông thành một nguyên liệu nấu ăn, và biến cô thành một cái bát, một cái thùng chứa. Cô không còn là người. Cô cảm thấy buồn nôn, cổ họng nghẹn lại, nhưng không thể làm gì. Sự nhục nhã đã lên đến đỉnh điểm, nó khiến cô tê liệt.

– Thôi được rồi! – Phú cười nói tiếp, giọng đầy vẻ dung tục. – Cháu cho lồn chị Hương “ăn lòng trắng trứng” tiếp đi! Vào việc đi chứ!

Lời nói của Phú như một mệnh lệnh cuối cùng. Được sự cho phép và cổ vũ, Việt không còn một chút do dự nào nữa. Cậu ta đứng thẳng dậy, áp sát người vào Hương.

Cơ thể cậu ta nóng hổi, căng tràn sức sống của tuổi trẻ. Cậu ta ép sát vào người Hương, bất chấp sự trơn trượt, dính nhớp của mồ hôi và tinh dịch của Phú. Cậu ta dí ngay dương vật đang căng cứng như một thanh sắt nóng của mình vào cửa mình cô.

Nơi đó, vốn vừa bị dương vật to lớn của Phú nong rộng, lại vừa được “bôi trơn” bởi một hỗn hợp dịch thể, đã hoàn toàn sẵn sàng. Không có một chút khó khăn nào. Dương vật của Việt trượt vào bên trong một cách dễ dàng, trơn tru.

“Phập.”

Một tiếng động nhỏ, ướt át vang lên. Việt đã ở bên trong cô.

Hương nhắm nghiền mắt lại. Cô cảm nhận một kích thước khác, một hơi ấm khác, một mùi hương khác đang lấp đầy cơ thể mình.

Vừa vào được bên trong, Việt như một con thú non lần đầu được nếm mùi xác thịt. Cậu ta không còn một chút kiềm chế nào. Toàn bộ năng lượng và ham muốn bị dồn nén từ lúc bắt đầu vở kịch đến giờ được giải phóng một cách điên cuồng.

Cậu ta bắt đầu thúc, nhịp điệu nhanh, mạnh và đầy hỗn loạn. Không có kỹ thuật, không có sự điều khiển, chỉ có sức mạnh và sự hăm hở của tuổi trẻ. Cậu ta ép sát người Hương vào bức tường đá hoa cương lạnh lẽo. Tấm lưng trần của cô lại một lần nữa cảm nhận được cái lạnh buốt, nhưng lần này cô không còn sức để rên rỉ nữa, chỉ còn những hơi thở đứt quãng.

Bắt chước những gì Phú đã làm, Việt cũng dùng tay bóp nắn cặp vú và bờ mông của cô một cách thô bạo. Bụng cậu ta dập vào bụng cô tạo ra những tiếng “bành bạch”, “lép nhép” ướt át, vang vọng trong không gian kín của phòng tắm.

Rồi, trong cơn điên cuồng, cậu ta giữ chặt hai cổ tay của Hương, ép thẳng lên bức tường phía trên đầu cô. Hành động này khiến cô hoàn toàn bị khống chế, cơ thể bị kéo căng ra, phơi bày một cách tuyệt đối và phục tùng. Cô không thể cử động, chỉ có thể đứng đó, chịu trận cho cơn bão của cậu sinh viên.

Nhưng cơn bão của tuổi trẻ thì tuy mạnh mẽ nhưng lại không kéo dài.

Chỉ sau vài phút điên cuồng, cơ thể Việt bắt đầu run lên. Cậu ta không thể kìm nén được nữa. Cậu ta gầm lên một tiếng, giọng lạc đi vì khoái lạc.

– Ôi… chị Hương… em ra… em ra mất… ôi chị ơi!

Hương cảm nhận rõ ràng. Một dòng tinh dịch nóng bỏng, nhưng loãng hơn của Phú, bắt đầu bắn xối xả vào bên trong cô như một cơn mưa rào mùa hạ. Hết đợt này đến đợt khác, như thể một vòi nước được mở hết cỡ. Lượng tinh dịch của cậu trai trẻ lần đầu được giải phóng nhiều một cách kinh hoàng.

Nó hòa cùng với lượng tinh dịch đặc quánh của Phú còn sót lại và dịch nhờn của chính cô, tạo thành một hỗn hợp lỏng, ấm nóng. Nó nhiều đến mức không thể chứa nổi, bắt đầu trào ngược ra ngoài, chảy thành dòng xuống kẽ mông, dọc theo bắp đùi non của cô và nhỏ giọt xuống sàn gạch trắng toát.

Hương không còn cảm thấy nhục nhã nữa. Cô chỉ cảm thấy một sự choáng ngợp và trống rỗng đến cùng cực. Cơ thể cô như một cái ly đã bị đổ quá đầy, mọi thứ cứ thế tràn ra ngoài. Cô cảm nhận rõ từng đợt co giật mạnh mẽ của dương vật Việt bên trong, rồi tất cả mềm nhũn ra.

Việt gục đầu vào vai Hương, thở không ra hơi. Cả hai cơ thể trần truồng, dính nhớp mồ hôi và dịch thể, cùng run rẩy, tựa vào bức tường lạnh lẽo. Cơn bão đã qua. Cậu sinh viên đã được thỏa mãn. Và Hương, cô như một bãi chiến trường vừa bị hai cơn bão liên tiếp càn quét, tan hoang, ướt đẫm và kiệt quệ.

Bên ngoài cửa phòng tắm, Phú đã mặc lại áo choàng ngủ, tay cầm điếu thuốc đang cháy dở. Gã nghe thấy toàn bộ âm thanh bên trong. Gã nghe thấy tiếng la hét của Việt, tiếng thở dốc của cả hai. Gã rít một hơi thuốc thật sâu, rồi nhả ra một làn khói trắng, mỉm cười mãn nguyện.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...