Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 15



Chương 8​

Sau lời “giao bài” của Phú, Việt không chần chừ một giây. Cậu ta không nói một lời, vội vàng đứng dậy và bắt đầu vuốt vuốt dương vật của mình. Nó không to và sừng sỏ như của ông Phú, mà thon dài hơn, hồng hào và trông đầy sức sống, như một mầm cây đang vươn mình mạnh mẽ. Nó đang căng cứng, rung lên bần bật trong không khí, sẵn sàng cho “bài thực hành” đầu tiên trong đời.

Thu Hương vẫn nằm đó, mắt nhắm nghiền, phó mặc cho số phận. Cô nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo, tiếng bước chân trần của Việt đang tiến lại gần. Cô không buồn mở mắt. Cô biết chuyện gì sắp xảy ra.

Ông Phú, sau khi đã “dọn dẹp” xong, không vào phòng tắm. Ông ta ung dung đi đến chiếc ghế bành ở góc phòng, ngồi xuống, châm một điếu thuốc. Ông ta rít một hơi dài, nhả ra một làn khói trắng, ánh mắt thích thú hướng về phía chiếc giường. Ông ta đã trở lại với vai trò đạo diễn, giám khảo, sẵn sàng thưởng thức vở kịch do chính mình dàn dựng.

Việt leo lên giường. Sự mềm mại của nệm và mùi hương đàn bà đặc trưng từ cơ thể Hương xộc lên mũi khiến cậu ta càng thêm hưng phấn. Nhưng khi nhìn thấy thân thể trần truồng, mềm oặt của Hương, một chút ngượng ngùng và e dè cuối cùng lại trỗi dậy. Cậu ta quỳ trên giường, ngay bên cạnh cô, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Cậu ta liếc nhìn về phía ông Phú như cầu cứu.

Phú thấy hết. Ông ta cười khẩy, làn khói thuốc lượn lờ trước mặt.

“Kìa sao thế Việt?” – Giọng ông ta đầy vẻ trêu chọc. “Ngần ngại gì nữa? Đến giờ thực hành rồi. Chị Hương chị ấy im lặng như thế là đồng ý cho cháu ‘ấy’ rồi đấy còn gì. Thôi, vào đi cháu, không hết mười lăm phút bây giờ.”

Lời nói của ông Phú như một liều thuốc kích thích, một mệnh lệnh cuối cùng phá vỡ mọi rào cản tâm lý của Việt. Cậu ta không do dự nữa. Cậu ta bò đến, chen vào giữa hai chân của Hương, vốn vẫn đang để một cách hờ hững.

Sự thèm muốn lấn át lý trí. Việt cúi xuống, cố gắng đưa cây hàng của mình vào đúng vị trí. Nhưng vì thiếu kinh nghiệm, cậu ta hoàn toàn lúng túng. Đầu dương vật nóng hổi, cứng nhắc của cậu ta trượt đi. Nó chọc vào đùi trong của Hương, rồi trượt lên vùng bụng dưới mềm mại của cô, để lại một vệt dịch nhờn trong suốt. Cậu ta loay hoay, như một đứa trẻ đang cố gắng cắm phích cắm vào ổ điện trong bóng tối.

(Hương)

*Thằng nhóc Việt này… ngốc thật. Nó thậm chí còn không biết lựa thế để đẩy vô cái lỗ của mình. Khác hẳn với ông Phú, một tay cáo già luôn biết chính xác phải làm gì, tấn công vào đâu. Cảm giác này thật kỳ cục. Bị một kẻ dày dạn kinh nghiệm giày vò là một sự sỉ nhục của kẻ bị trị. Còn bị một thằng nhóc non nớt dùng làm dụng cụ thực hành, đây lại là một sự sỉ nhục khác, sự sỉ nhục của một giáo cụ vô tri.*

Có lẽ cảm thấy sự lúng túng của cậu bé, hoặc có lẽ chỉ đơn giản là muốn mọi thứ kết thúc cho nhanh, Hương khẽ nhúc nhích. Một chuyển động rất nhỏ, cô hơi nhích hông, hướng “lối vào” về phía cây hàng đang lạc lối của Việt.

Hành động đó, dù rất nhỏ, lại như một tấm bản đồ cho cậu trai trẻ. Cậu ta tìm thấy nó.

Hơi thở gấp gáp của Việt phả vào mặt Hương mùi của tuổi trẻ. Cô cảm nhận đầu dương vật nóng hổi, trơn ướt của cậu bé đang dò dẫm, rồi dừng lại ngay cửa mình, nơi vẫn còn ẩm ướt và sưng mọng.

Sự hiện diện của ông Phú và lời nói của ông ta vẫn còn văng vẳng bên tai. Việt không còn e dè nữa. Cậu ta hít một hơi sâu, dồn sức.

Sự thèm muốn chiến thắng tất cả. Cây dương vật cứng nhắc của Việt bắt đầu ấn từ từ vào Thu Hương. Cô cảm nhận nó nong nhẹ cửa mình, một cảm giác căng tức nhưng không quá thô bạo như của ông Phú. Nó vừa vặn hơn.

Việt, cảm nhận được sự mềm mại, ấm nóng và trơn trượt chào đón mình, không giữ được nữa. Với một cú thúc mạnh mẽ của tuổi trẻ, cậu ta lao toàn bộ cây hàng của mình vào sâu bên trong.

“Tẹt!”

Một tiếng kêu rất khẽ vang lên khi bụng cậu ta dập vào bụng cô. Toàn bộ chiều dài cây hàng của cậu ta đã ngập trọn trong người Hương.

Việt thở hắt ra một tiếng, nửa như sung sướng, nửa như nhẹ nhõm. Cậu ta đã vào được. Cậu ta đã ở bên trong người đàn bà mà cậu ta hằng mơ ước. Hương nằm im, bất động. Cô cảm nhận rõ sự khác biệt. Một sự xâm nhập mới, một cảm giác mới. Vừa đau, vừa nhục nhã, nhưng cũng có một sự giải thoát kỳ lạ khi màn dạo đầu vụng về đã kết thúc.

Việt, sau khi đã “trả bài” một cách vội vã, lồm cồm bò xuống khỏi người Thu Hương, mặt đỏ bừng, thở hổn hển. Cậu ta ngồi khép nép ở một góc giường, không dám nhìn ai, chỉ lí nhí được một câu “Em… em xin lỗi chị…”. Hương, mệt lả, chỉ khẽ lắc đầu, không còn sức để nói.

Ông Phú, ngồi ở ghế bành, rít một hơi thuốc cuối cùng rồi dụi điếu thuốc vào gạt tàn. Ông ta nhìn thằng cháu mình với ánh mắt nửa chế giễu, nửa khinh bỉ.

“Thanh niên bây giờ yếu thật,” – ông ta buông một câu bình luận bâng quơ. “Mới có một hiệp đã thở không ra hơi. Thế này thì làm sao mà ‘chăm sóc’ chị mày cho chu đáo được.”

Việt nghe xong, mặt càng đỏ hơn, chỉ biết cúi gằm xuống.

Phú đứng dậy, đi lại phía giường. Ông ta không nhìn Việt nữa, mà nhìn xuống cơ thể mềm oặt của Hương. Cô đang nằm nghiêng, lưng quay về phía ông, tấm thân trần truồng trắng ngần nổi bật trên tấm ga giường đã trở nên lộn xộn.

Một ý nghĩ mới, một “bài giảng” mới lại nảy ra trong cái đầu bệnh hoạn của Phú. Ông ta vỗ vào cặp mông tròn lẳn của Hương một cái “bốp”.

“Nào, em Hương, dậy thôi. Vẫn còn một bài học nữa.”

Hương giật mình, uể oải mở mắt. Cô mệt đến mức không muốn cử động.

“Thôi mà chú Phú… em mệt lắm rồi…” – cô thì thầm.

“Ngoan nào,” – Phú cúi xuống, giọng ngọt ngào nhưng không cho phép từ chối. “Một bài học cuối cùng thôi. Bài này quan trọng lắm. Dậy đi, quỳ lên cho chú. Chổng mông lên nào.”

Lời nói của Phú là mệnh lệnh. Hương, như một cái máy, từ từ chống tay, gắng gượng nâng cơ thể nặng trĩu của mình lên. Cô quỳ trên bốn chi, đầu cúi gằm xuống gối, mái tóc dài xõa xuống che đi khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi và cam chịu.

Cảnh tượng trong phòng lúc này trần trụi đến tàn nhẫn. Thu Hương đang ở trong tư thế của một con thú cái, phơi bày toàn bộ phần sau của mình. Tấm lưng ong nuột nà của cô uốn thành một đường cong gợi cảm chết người, và điểm kết thúc của đường cong đó là cặp mông căng tròn, trắng nõn, đang chổng cao lên trời. Vì tư thế này, hai bán cầu mông của cô bị tách nhẹ ra, để lộ khe mông sâu hút và cả hậu môn nhỏ xinh, hồng hào đang khép chặt. Phía dưới, âm hộ sưng mọng sau hai trận mây mưa, ướt át và hé mở như một lời mời gọi. Cặp vú lớn của cô, không còn bị tay ai nâng đỡ, trĩu nặng xuống, đung đưa theo từng nhịp thở.

Phú đứng sau lưng cô, như một con sói đầu đàn đang ngắm nhìn con mồi của mình. Việt thì ngồi ở góc giường, mắt không chớp, chứng kiến một cảnh tượng còn khiêu khích hơn vạn lần những tấm ảnh trong tạp chí mà cậu ta vẫn lén xem.

“Thấy chưa, cháu trai?” – Phú bắt đầu bài giảng mới, giọng đầy tự mãn. “Đây mới là tư thế của quyền lực tuyệt đối. Ở tư thế này, người đàn bà không thể nhìn thấy mặt mình, không thể đối diện với mình. Cô ta chỉ có thể cảm nhận. Còn mình thì sao? Mình có thể thấy tất cả.”

Ông ta vừa nói vừa đi một vòng quanh Hương, rồi dừng lại phía sau. Bàn tay của ông ta đặt lên lưng cô, vuốt dọc theo xương sống, rồi dừng lại ở đỉnh mông.

“Nhìn này,” – ông ta dùng hai ngón tay cái, vạch nhẹ hai bên mông cô ra một chút. “Không có gì che giấu được hết. Toàn bộ ‘cửa trước’, ‘cửa sau’ đều phơi bày ra trước mắt mình. Mình muốn vào ‘cửa’ nào cũng được. Mình hoàn toàn là người làm chủ cuộc chơi.”

(Hương)

*Tư thế của thú vật… Ông ta nói đúng. Mình bây giờ có khác gì một con chó cái đang chờ đợi sự ban phát của chủ nhân không? Bị bắt chổng mông lên như thế này, mọi sự xấu hổ, mọi lòng tự trọng cuối cùng cũng bị vứt bỏ. Cảm giác bị nhìn chằm chằm từ phía sau, biết rằng mọi thứ của mình đều đang bị phơi bày, nó còn nhục nhã hơn cả việc bị nhìn trực diện. Nhưng tại sao… tại sao sâu thẳm trong sự nhục nhã này, một luồng điện lại đang chạy dọc sống lưng mình?*

Phú đã “giảng bài” xong. Ông ta đứng vào vị trí, cây hàng đã lại căng cứng lên từ lúc nào. Ông ta không cần dùng tay để hướng dẫn nữa. Từ phía sau, ông ta nhắm thẳng vào cái hang động đã quá quen thuộc, nơi vẫn còn trơn trượt dịch của cả ba người.

Với một cú thúc hông mạnh mẽ.

“Phọp!”

Một tiếng kêu ướt át, dứt khoát vang lên. Dương vật của Phú ngập sâu vào trong Hương.

“Á!” – Hương kêu lên một tiếng, hai tay chống trên giường run lên.

Cảm giác xâm nhập từ phía sau hoàn toàn khác. Nó sâu hơn, mạnh bạo hơn, và mang đầy tính bản năng, thú vật. Cô cảm thấy như mình đang bị một con thú đực chiếm đoạt.

Phú bắt đầu chuyển động, không nhanh, không chậm, mà là những cú thúc mạnh mẽ, đều đặn, đầy quyền lực. Mỗi cú thúc của ông ta lại làm cả người Hương rung lên, cặp mông và bộ ngực lại nảy lên một cách vô thức.

Ông ta quay sang nhìn Việt, người vẫn đang ngồi sững sờ.

“Nhìn cách hông chị Hương nảy lên theo từng cú thúc của chú đi, Việt. Nhìn cho kỹ vào. Đó là lúc mày biết mày đang làm đúng. Giờ thì, tiếp tục xem đây.”

Sau cú xâm nhập đầy bất ngờ từ phía sau, Phú bắt đầu chuyển động. Ban đầu là những nhịp thúc chậm rãi, đều đặn, như một kẻ làm vườn đang khoan thai xới tơi một mảnh đất màu mỡ. Ông ta muốn Thu Hương phải quen với cảm giác này, cảm giác bị chiếm đoạt từ một góc độ hoàn toàn bị động, không thể kháng cự.

Hương, với đầu úp xuống gối và mông chổng cao, chỉ có thể cắn chặt môi, hai tay bấu víu lấy ga giường. Mỗi một cú thúc sâu của Phú lại khiến cả người cô khẽ nhổm về phía trước, và cặp vú no tròn lại cọ xát xuống mặt nệm. Cảm giác vừa sâu, vừa tức, vừa mang một chút gì đó hoang dã khiến cơ thể cô bắt đầu có những phản ứng mà lý trí không thể kiểm soát.

Phú cảm nhận được sự thay đổi. Ông ta cảm nhận được những cơ vòng bên trong âm đạo Hương bắt đầu co thắt nhẹ, như đang cố gắng ôm siết lấy cây hàng của ông ta. Ông ta cười khẩy. Con mồi đã bắt đầu vào guồng. Đã đến lúc tăng tốc và bắt đầu bài giảng chính.

Ông ta rướn người về phía trước, hai bàn tay to lớn, thô ráp đặt lên hai bên hông của Hương, nơi có đường cong mềm mại nhất. Ông ta nắm chặt lấy, những ngón tay ông ta ấn nhẹ vào da thịt cô, giữ cho cô hoàn toàn cố định, không thể nhúc nhích. Giờ đây, cô hoàn toàn là một vật thể trong tay ông ta.

“Bốp! Bốp!”

Ông ta dùng một tay vỗ mạnh vào một bên mông của Hương vài cái. Âm thanh chát chúa vang lên trong phòng. Trên làn da trắng nõn của cô lập tức ửng lên một vệt đỏ.

“A!” – Hương khẽ kêu lên vì đau và bất ngờ.

Phú không để ý đến tiếng kêu của cô. Ông ta quay sang Việt, người vẫn đang ngồi ở mép giường, mắt dán chặt vào cảnh tượng.

“Việt, cháu nhìn cặp mông của chị Hương đi!” – Ông ta nói, giọng đầy vẻ tự hào như một nhà sưu tầm đang khoe món đồ quý giá nhất. “Đây là một tuyệt phẩm! Một tuyệt phẩm của tạo hóa! Cháu thấy không, nó vừa to, vừa tròn, lại vừa cong vút lên. Da thì trắng mịn, vỗ vào lại có độ đàn hồi. Mấy con ranh mười tám đôi mươi bây giờ, mông lép kẹp, làm sao mà có được cái vẻ đ丰满, đàn bà thế này được. Phải là đàn bà đã sinh nở rồi, mông nó mới có độ nảy, chơi nó mới sướng, hiểu chưa?”

Việt, như một học trò ngoan ngoãn, nghe lời thầy giảng, mắt vẫn dán chặt vào cặp mông đang rung lên theo từng nhịp thúc của Phú, miệng gật gù lia lịa.

“Dạ… dạ… công nhận chú ạ… Đẹp thật ạ…”

(Hương)

*Tuyệt phẩm? Ông ta đang nói về cái mông của mình như nói về một món đồ, một bức tượng sao? Và thằng nhóc kia, nó lại còn gật gù đồng ý. Bọn họ đang bình phẩm mình như một con lợn ở ngoài chợ. Ôi nhục nhã, nhục nhã không còn gì để nói. Nhưng tại sao, tại sao cái vỗ mông đau điếng kia, và cả lời khen bệnh hoạn nọ, lại khiến cho phía dưới của mình… nó lại ứa ra nhiều nước hơn thế này?*

Sau khi đã bình phẩm chán chê, Phú bắt đầu bài giảng chính bằng hành động. Hai tay vẫn giữ chặt lấy hông Hương, ông ta bắt đầu một nhịp điệu mới.

“Nhìn đây Việt, đây là kiểu ‘cày sâu cuốc bẫm’,” – ông ta vừa làm vừa nói. Ông ta thúc một loạt những cú nhanh, nông ở bên ngoài, rồi bất ngờ dừng lại, dồn toàn lực đâm một cú thật sâu, thật mạnh vào tận cùng, khiến Hương phải “Hự!” lên một tiếng. “Thấy không? Phải tạo ra sự bất ngờ. Khiến cho cô ta không đoán được mình sẽ làm gì. Lúc thì nhanh, lúc thì chậm, lúc thì nông, lúc thì sâu.”

Rồi ông ta lại đổi nhịp. Ông ta bắt đầu xoay tròn hông, cây dương vật của ông ta cũng xoay tròn bên trong âm đạo cô, cọ xát vào mọi ngóc ngách.

“Còn đây là kiểu ‘khuấy động’. Nó sẽ kích thích toàn bộ thành âm đạo, làm cho chị mày sướng đến co giật. Chú ý cái mặt chị mày lúc này xem…”

Hương không còn chịu nổi nữa. Sự tấn công dồn dập, thay đổi liên tục, cùng với cảm giác bị ghì chặt, bị chiếm hữu hoàn toàn, khiến cô mất hết lý trí. Miệng cô lại bật ra những tiếng rên không thể kiểm soát.

Phú ghé sát vào tai Hương, trong khi phía dưới vẫn không ngừng thúc mạnh.

“Rên to lên cho Việt nó nghe nào em. Rên như cái cách em đã rên trong phòng tắm ấy. Rên như một con đĩ đang đòi雞吧 nào.”

Lời nói của Phú như một liều thuốc kích thích cuối cùng. Hương gục hẳn mặt xuống gối, miệng bật ra những tiếng la hét dâm đãng, không còn chút liêm sỉ nào. Cô ưỡn người, lắc mông theo từng nhịp vào ra của Phú.

Dưới sự điều khiển của Phú, Thu Hương đã hoàn toàn đánh mất chính mình. Cơ thể cô, trong tư thế của một con thú cái, đang hưởng ứng một cách bản năng theo từng cú thúc từ phía sau. Tiếng rên rỉ dâm đãng của cô hòa cùng tiếng da thịt “bành bạch” và tiếng giường “cót két” tạo thành một bản giao hưởng của dục vọng. Phú, hai tay vẫn nắm chặt hai bên hông cô, điều khiển nhịp điệu một cách thuần thục, lúc nhanh lúc chậm, lúc sâu lúc nông, khiến Hương như một con thuyền nan bị vần vũ giữa cơn bão, không có một giây phút nào được nghỉ ngơi.

Việt ngồi ở mép giường, mắt không rời khỏi cảnh tượng. Cậu ta thấy rõ tấm lưng đẫm mồ hôi của chú mình đang nhấp nhô, thấy rõ cặp mông trắng nõn của chị Hương đang nảy lên bần bật theo từng cú thúc. Cảnh tượng quá sống động, quá trần trụi, khiến cậu ta vừa sợ hãi vừa hưng phấn đến tột độ.

Đang ở giữa cao trào, khi những cú thúc đang trở nên dồn dập nhất, Phú đột ngột dừng lại.

Sự dừng lại đột ngột khiến Hương, người đang ở trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, khẽ “ư” lên một tiếng hụt hẫng. Cây hàng của Phú vẫn cắm sâu bên trong cô, nóng hổi và căng cứng, nhưng sự im lặng bất thường này còn đáng sợ hơn cả những cú thúc tàn bạo nhất.

Phú không rút ra. Ông ta quay đầu lại, nhìn thẳng vào Việt, người đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Hơi thở của ông ta vẫn còn hổn hển.

“Thế nào cháu?” – Phú hỏi, giọng khàn đặc. “Ngồi gần như thế, xem có rõ không? Có sướng mắt không?”

Việt giật mình, mặt đỏ lựng, ấp úng: “Dạ… dạ rõ lắm ạ…”

“Rõ là rõ thế nào?” – Phú gặng hỏi, giọng đầy vẻ thách thức. “Phải bình luận cho chú nghe xem nào. Mày thấy cái gì đẹp nhất? Cái gì làm mày thích nhất?”

Việt, với sự ngây thơ của một cậu trai mới lớn đang bị choáng ngợp bởi dục vọng, không hề nghĩ đến sự sỉ nhục trong câu hỏi của Phú. Cậu ta chỉ đơn thuần mô tả lại những gì mình thấy một cách chân thật nhất.

“Dạ…” – cậu ta gãi đầu, rồi chỉ tay về phía cặp mông đang chổng cao của Hương. “Thích nhất… là cái mông của chị Hương chú ạ. Tròn mà lại trắng nữa. Mỗi lần chú thúc vào, nó lại nảy lên, rung rung… nhìn thích mắt lắm ạ. Mà cháu thấy… chú thúc mạnh thật đấy, mỗi lần vào sâu là bụng dưới chị ấy lại lõm vào một tí…”

Nghe xong lời bình phẩm thật thà đến thô thiển của Việt, Phú phá lên cười sằng sặc. Tiếng cười của ông ta vang dội khắp phòng, một tiếng cười đầy thỏa mãn và tự mãn. Cái tôi của ông ta được vuốt ve đến cực độ.

“HAHAHA! Khá lắm! Tinh mắt lắm! Phải thế chứ! Đàn ông là phải biết thưởng thức cái đẹp! Mày đúng là học trò giỏi của chú!”

(Hương)

*Thích mắt lắm? Bụng dưới lõm vào? Bọn họ… bọn họ đang nói gì vậy? Họ đang bình phẩm cái mông của mình, bình phẩm từng chuyển động của cơ thể mình khi đang bị làm tình… như đang bình luận một trận đá bóng, như đang đánh giá một con vật…*

Một cảm giác nhục nhã buốt đến tận xương tủy xâm chiếm lấy Hương. Cô không còn là người nữa. Cô là một cái máy làm tình, một con thú đang trình diễn để mua vui. Cô muốn khóc, muốn gào thét, muốn cào cấu hai kẻ khốn nạn kia. Nhưng cô không thể. Cô chỉ có thể úp mặt sâu hơn vào gối, để những giọt nước mắt nhục nhã chảy ngược vào trong, hòa cùng mồ hôi và dịch thể.

“Đã biết thế nào là ‘làm tình’ từ phía sau chưa?” – Phú vừa cười vừa nói với Việt, tay lại vỗ mạnh vào mông Hương một cái nữa. “Nó phải vừa mạnh, vừa sâu, và phải làm cho con mồi của mình phải rên la như chị mày ấy! Giờ thì… xem tiếp màn kết đây!”

Dứt lời, ông ta không nói thêm nữa. Ông ta gầm lên một tiếng, hai tay lại siết chặt lấy hông Hương, và bắt đầu một cơn bão mới, một cơn bão còn điên cuồng và tàn bạo hơn trước, như để “thưởng” cho lời khen của Việt, và cũng như để “trừng phạt” sự im lặng của Hương.

Cơn bão sau màn “phản hồi” của Việt vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Phú, được kích thích bởi lời khen của thằng cháu, càng làm tới. Ông ta thúc vào người Thu Hương từ phía sau với một sức mạnh điên cuồng, như thể muốn đóng cọc thân xác cô vào sâu trong tấm nệm. Hương, trong tư thế quỳ sấp, chỉ có thể úp mặt vào gối, để mặc cho thân thể mình bị giày vò, bị điều khiển. Tiếng rên của cô đã trở nên lạc đi, xen lẫn giữa khoái cảm và sự mệt mỏi rã rời.

Nhưng với một kẻ đạo diễn bệnh hoạn như Phú, sự đơn điệu, dù là điên cuồng, cũng sẽ sớm trở nên nhàm chán. Ông ta cần một màn kịch mới, một sự kết hợp mới để thỏa mãn trí tưởng tượng không có điểm dừng của mình.

Trong khi phía dưới vẫn đang ra vào không ngừng, một ý nghĩ mới lóe lên trong đầu Phú. Ông ta liếc nhìn Việt, người vẫn đang ngồi ở mép giường, mắt dán chặt vào cảnh tượng, cây hàng tuổi trẻ vẫn đang ngóc đầu một cách đầy thách thức.

“Việt!” – Phú gọi, giọng ông ta khàn đi vì gầm gừ.

“Dạ chú?” – Việt giật mình đáp.

“Lại đây!” – Phú ra lệnh. “Lại đằng trước mặt chị Hương, quỳ xuống. Đến lúc mày thực hành bài ‘thổi kèn’ rồi đấy! Chú ở sau ‘cày’, còn mày thì tranh thủ ‘gặt’ ở đằng trước đi!”

Và ngay trước mặt cô, chỉ cách vài gang tay, là Việt. Cậu ta đã ngoan ngoãn bò lại, quỳ xuống đối diện với cô. Gương mặt cậu ta đỏ bừng, vừa có chút ngượng ngùng, vừa ánh lên sự ham muốn không thể che giấu. Ngay tầm mắt của cô, cây dương vật hồng hào, căng cứng của cậu ta đang rung lên theo từng nhịp thở.

“Ngoan nào em,” – Phú thì thầm bên tai Hương, tay vỗ vỗ mông của cô. “Hương à, cho cháu Việt biết kỹ năng của chị Hương đi nào!”

(Hương)

*Trời ơi! Đây là địa ngục! Đây chính là địa ngục! Bị một người đâm từ phía sau, trong khi phải ngậm lấy của một người khác ở phía trước. Mình không còn là con người nữa. Mình là một cái ống. Một cái ống cho bọn họ thông từ trước ra sau. Một con điếm công cộng. Một món đồ chơi tình dục đúng nghĩa.*

Sự kháng cự cuối cùng trong tâm trí cô sụp đổ. Đôi mắt cô trở nên vô hồn. Cô từ từ, một cách máy móc, hé miệng ra.

Việt, thấy sự cho phép đó, không còn do dự. Cậu ta nhích người tới, đưa cây hàng của mình vào miệng cô.

Một màn song tấu bệnh hoạn bắt đầu.

Phía sau, Phú vẫn đang thúc những cú mạnh mẽ, dồn dập. Mỗi lần ông ta đâm vào, cả người Hương lại bị đẩy về phía trước, khiến cho dương vật của Việt trong miệng cô cũng bị đẩy vào sâu hơn trong cổ họng.

Phía trước, miệng cô phải làm việc. Cô cảm nhận được vị mặn và mùi ngai ngái đặc trưng của đàn ông. Cây hàng của Việt không lớn như của Phú, nhưng nó cứng và nóng, cọ xát vào vòm họng nhạy cảm của cô.

Âm thanh trong phòng giờ đây trở nên phức tạp. Tiếng “bành bạch” của da thịt từ phía sau, hòa cùng tiếng “ụt ịt” ướt át từ phía trước. Tiếng gầm gừ thỏa mãn của Phú, xen lẫn với tiếng thở dốc của Việt. Và ở giữa, là những tiếng “ực… ực…” nghẹn ngào của Hương khi cô phải nuốt xuống nước bọt và cả thứ dịch đang rỉ ra từ cây hàng của Việt.

Cô hoàn toàn bị quá tải. Cảm giác bị lấp đầy từ hai phía, một phía là sự căng tức, thô bạo, một phía là sự ngột ngạt, khó thở. Mọi giác quan của cô đều bị tấn công. Mắt cô nhìn thấy khuôn mặt non nớt nhưng đầy dục vọng của Việt. Tai cô nghe thấy tiếng cười khẩy của Phú. Mũi cô ngửi thấy mùi mồ hôi của cả hai người đàn ông. Miệng cô nếm vị của tuổi trẻ. Và cả cơ thể cô đang phải chịu đựng sự ra vào từ hai hướng.

Phú phá lên cười, một tiếng cười man dại.

“Đấy, thấy không Việt! Một bản song tấu tuyệt vời! Chú ở đằng sau ‘cày’, cháu ở đằng trước được ‘thổi’. Quá hoàn hảo! Đúng là một gia đình!”

Thu Hương, bị kẹp giữa hai người đàn ông, đã hoàn toàn mất đi ý thức về thời gian và không gian. Phía sau, những cú thúc mạnh mẽ của Phú vẫn đều đặn như một cái máy. Phía trước, miệng cô đã mỏi nhừ và cổ họng thì đau rát khi phải liên tục đón nhận cây hàng của Việt. Cô như một con thuyền bị hai dòng nước ngược chiều xâu xé, không biết trôi về đâu.

Phú, sau khi đã tận hưởng đủ màn trình diễn quyền lực của mình, lại nảy ra một ý định mới. Ông ta muốn xem “học trò” của mình đã tiếp thu được bài giảng đến đâu.

“Rút!”

Đang lúc dồn dập nhất, Phú đột ngột rút mạnh cây hàng của mình ra khỏi người Hương. Tiếng “phọp” vang lên một cách đầy khiêu khích. Cảm giác trống rỗng đột ngột khiến Hương khẽ rùng mình. Cùng lúc đó, ông ta gằn giọng ra lệnh.

“Thôi, Việt, dừng lại!”

Việt, đang say sưa, giật mình rút dương vật ra khỏi miệng Hương, một sợi chỉ trắng trong suốt kéo dài ra rồi đứt. Cậu ta ngơ ngác nhìn chú mình.

“Chú ‘cày’ nãy giờ rồi, giờ đến lượt cháu,” – Phú nói, giọng đầy vẻ ban phát. “Lên đây, vào vị trí của chú. Để xem mày học được những gì nào! Thực hành ngay trên ‘giáo cụ’ nóng hổi này đi!”

Chưa để Việt kịp phản ứng, ông ta đã quay sang Hương, người vẫn đang quỳ sấp.

“Hương, quay lại đây, giờ thì ‘thổi kèn’ cho chú.”

Một sự hoán đổi vị trí diễn ra một cách đầy lúng túng nhưng nhanh chóng. Việt, mắt sáng rực lên vì được trao “cơ hội vàng”, vội vã bò ra phía sau lưng Hương. Phú thì ung dung đi ra phía trước, quỳ xuống đối diện với khuôn mặt đã đẫm mồ hôi và nước mắt của cô.

Hương vẫn giữ nguyên tư thế. Cô như một con búp bê vô hồn, chờ đợi người ta sắp đặt vào màn kịch tiếp theo.

Vở kịch giờ đây đã có một sự sắp đặt mới. Việt, với sự háo hức và năng lượng của tuổi trẻ, đã ở vào vị trí của kẻ thống trị, chuẩn bị chiếm lĩnh “cửa sau”. Phú, kẻ đạo diễn, giờ đây lại vào vai của Việt lúc trước, trở thành kẻ được “phục vụ”, trong khi vẫn có thể quan sát toàn bộ màn “trả bài” của thằng cháu từ một góc độ khác.

Việt, ở phía sau, run rẩy vì phấn khích. Cậu ta nhìn chằm chằm vào cặp mông căng tròn và cái hang động ướt át đang chờ đợi mình. Cậu ta không có sự từ tốn của Phú. Cậu ta nhắm thẳng, và với một cú thúc mạnh, cây hàng tuổi trẻ của cậu ta lại một lần nữa xâm nhập vào người Hương.

“Á!” – Hương kêu lên. Cảm giác hoàn toàn khác. Dương vật của Việt tuy nhỏ hơn, nhưng lại cứng và nóng hơn, và cú thúc của cậu ta mang đầy sự bồng bột, không có sự kiểm soát.

(Hương)

*Một cảm giác khác… không phải là sự căng tức đến muốn nứt ra như của ông ta… mà là một sự vừa vặn, nóng rực… Nhưng… nó thô bạo theo một kiểu khác, kiểu của một thằng nhóc không biết gì, chỉ biết dùng sức…*

Cùng lúc đó, ở phía trước, Phú đã dí sát cây hàng của mình vào miệng cô.

“Ngoan, ngậm lấy.”

Hương nhắm mắt, hé miệng ra. Một mùi vị quen thuộc, nhưng đậm đặc và nồng hơn của một người đàn ông từng trải, tràn vào khoang miệng cô.

*Lại là cái vị này… nhưng là của ông ta… còn phía sau… là một cảm giác khác… một thằng nhóc đang thử việc trên thân xác mình… Rốt cuộc thì mình là cái gì? Một cái máy thử hàng sao?*

Việt, sau khi đã vào được, không lãng phí một giây nào. Cậu ta bắt đầu một cơn cuồng loạn của riêng mình. Không có kỹ thuật, không có nhịp điệu. Chỉ có những cú thúc nhanh, mạnh, dồn dập, bản năng và đầy xốc nổi. Cậu ta dập hùng hục, như một con gà trống non đang cố gắng chứng tỏ bản lĩnh. Cả người Hương bị đẩy tới đẩy lui, mái tóc cô quất cả vào mặt Phú đang quỳ ở phía trước.

Phú, miệng đang được Hương “chăm sóc”, mắt lại không rời khỏi màn trình diễn của Việt. Ông ta khẽ gật gù, một nụ cười thỏa mãn hiện trên khóe môi. Thằng cháu của ông ta, dù vụng về, nhưng lại có thừa năng lượng.

————–

Việt đang ra sức “trả bài” trên thân thể Thu Hương. Cậu ta hì hục thúc từ phía sau, những cú đẩy đầy năng lượng nhưng vô tội vạ, không có chút kỹ thuật nào. Bị kích thích bởi những gì vừa được xem và được làm, cậu ta cũng bắt đầu học đòi sự trơ trẽn của chú mình. Một tay cậu ta vẫn vịn vào giường để giữ thăng bằng, tay còn lại thì đặt lên cặp mông vẫn còn hằn đỏ vết tay của Phú, tham lam xoa bóp, nắn bóp.

“Công nhận chú nói đúng,” – Việt vừa thúc vừa quay sang nói với Phú, giọng đầy vẻ khám phá. “Mông chị Hương nảy sướng thật chú ạ! Bóp cũng sướng tay nữa!”

Phú, người đang ngồi ung dung trên ghế, chỉ cười khẩy. Ông ta thấy rõ sự non nớt và cố gắng tỏ ra sành sỏi của thằng cháu. Trò chơi này bắt đầu hơi nhàm chán. Đã đến lúc phải có một thử thách mới.

“Thế đã bao giờ cháu ‘chơi’ ở tư thế đứng chưa?” – Phú đột ngột hỏi.

Việt khựng lại, ngơ ngác: “Dạ… đứng ạ? Đứng thì làm sao mà ‘ấy’ được ạ?”

Phú cười lớn. “Không biết thì để chú mày dạy cho một bài nữa. Đây là bài học về sức mạnh.” Ông ta đứng dậy, đi lại phía giường. “Thôi, dừng lại đi Việt. Xuống để chú thị phạm.”

Việt ngoan ngoãn rút dương vật ra, lồm cồm bò xuống giường, nhường lại “sân khấu”.

Phú kéo Hương, người đang mệt lả, ngồi dậy, rồi ra lệnh cho cô xuống đứng ở cạnh giường. Chân cô run đến mức đứng không vững.

“Nào em, xem anh đây,” – Phú nói. Ông ta đứng áp sát Hương, tay thò xuống cầm dương vật đã lại cương cứng của mình, lựa vào háng cô. Hương, đã quá quen thuộc, theo phản xạ hơi dạng đùi, kiễng nhẹ chân, chìa háng ra một cách thuần thục. Cây hàng của ông Phú chui vào “ọt” một cái ngon lành.

“Tốt lắm,” – Phú khen. “Giờ thì trụ một chân, chân kia co lên gác lên tay anh. Vòng tay qua cổ anh đi.”

Hương làm theo như một cái máy. Khi cô vừa vòng tay qua cổ, nhún người co nốt chân kia lên, Phú gầm nhẹ một tiếng, dùng sức mạnh của cơ bụng và cánh tay, bế bổng hẳn cô lên.

Toàn bộ thân thể Hương giờ đây treo lơ lửng trên người Phú, được giữ lại chỉ bằng hai cánh tay của ông ta đang đỡ lấy mông cô và cây dương vật đang cắm sâu bên trong. Phú bắt đầu vừa đi vòng quanh phòng, vừa xốc cô nảy tưng tưng trên người mình. Mỗi một bước chân của ông ta là một cú thúc sâu và mạnh. Hương chỉ có thể bám chặt lấy vai ông ta, miệng bật ra những tiếng rên đứt quãng theo từng nhịp xốc nảy.

Sau khi đã “diễu hành” một vòng đầy ngạo mạn, Phú nhẹ nhàng đặt Hương xuống đất. Ông ta thở ra một hơi, quay sang nhìn Việt, ánh mắt đầy thách thức.

“Nào, bây giờ đến lượt cháu đấy Việt. Thử xem nào… để xem cháu có đủ sức phục vụ nổi chị Hương không.”

Việt, bị lòng tự ái của tuổi trẻ thôi thúc, không muốn thừa nhận mình yếu. Cậu ta hào hứng, tồng ngồng đứng áp lại gần Hương. Cậu ta cũng bắt chước, cầm dương vật dí vào háng cô. Háng cô ở ngay độ cao thích hợp cho cậu bé. Với sự giúp đỡ của Hương, cậu ta cũng đưa được “thằng em” của mình vào trót lọt.

“Được rồi… chị nhảy lên đi,” – Việt hổn hển nói.

Hương cũng vòng tay qua cổ cậu, nhún người nhảy lên. Nhưng…

“Á… á… từ từ… nặng quá…”

Việt chỉ vừa nhấc được cô lên khỏi mặt đất một chút, cả người cậu ta đã loạng choạng, chân run lên, như sắp ngã ngửa ra đằng sau. Cậu ta không có sức mạnh và sự thăng bằng của Phú. Cả hai người dính lấy nhau, chới với, trông không khác gì một đôi gà đang vờn nhau.

“HAHAHA!”

Phú, đứng bên cạnh chứng kiến, không nhịn được nữa, phá lên cười sằng sặc. Tiếng cười của ông ta đầy vẻ chế nhạo.

“Thôi… thôi… không đủ sức thì thôi… không cố được đâu cháu ơi!” – ông ta vừa cười vừa nói. “Để chú! Mày còn phải tập nhiều!”

Việt, ngượng chín mặt, vội vàng buông Hương xuống. Cậu ta đứng gãi đầu, mặt đỏ như gấc, không dám nhìn ai.

(Hương)

*Phù… may quá!*

Hương thở phào một cách nhẹ nhõm. Cô thực sự không muốn phải chịu đựng thêm một màn tra tấn vụng về và nguy hiểm như vậy. Bị một con sói già dày vò đã đủ mệt, giờ lại phải làm “tạ” cho một thằng nhóc tập thể lực thì cô không chịu nổi.

Sau tiếng cười sằng sặc đầy chế nhạo của Phú, không khí trong phòng trở nên thật kỳ cục. Việt, ngượng chín mặt, đứng gãi đầu, không dám nhìn ai, cảm giác tự ái của một thằng đàn ông mới lớn bị tổn thương nặng nề. Hương thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng cảm thấy một sự thương hại cay đắng cho cậu trai trẻ.

Phú dứt tiếng cười, nhìn Việt bằng ánh mắt kẻ cả của một bậc bề trên.

“Thanh niên bây giờ yếu thật. Muốn chơi được với ‘hàng hiệu’ như chị Hương thì phải có sức khỏe, hiểu chưa? Xem chú mày đây này!”

Dứt lời, ông ta quay sang Thu Hương, người đang đứng vịn vào thành giường, hai chân vẫn còn run rẩy. Ánh mắt ông ta không còn là sự ham muốn đơn thuần, mà là ánh mắt của một nghệ sĩ sắp trình diễn một tiết mục tủ.

“Nào em Hương,” – giọng ông ta đầy tự tin. “Vừa rồi chỉ là thằng nhóc tập việc. Giờ đến lượt nghệ sĩ chính biểu diễn. Vòng tay qua cổ anh đi.”

Hương, như một con robot đã hết pin, mệt mỏi làm theo.

“Tốt,” – Phú gật đầu. “Giờ thì hai chân, kẹp chặt vào hai bên hông của chú. Hôm nay mình thử cảm giác mạnh.”

Hương ngước đôi mắt mệt mỏi nhìn ông ta, có chút do dự. Nhưng ánh mắt của Phú không cho phép cô từ chối. Cô hít một hơi, từ từ nhấc một chân lên, rồi chân kia, hai bắp đùi thon thả nhưng đầy đặn kẹp chặt lấy phần hông to bè của Phú.

Ngay khi hai chân Hương đã vào vị trí, Phú không vội nâng cô lên. Ông ta rướn người tới trước một chút, hai bàn tay to lớn của ông ta tìm đến cặp mông vẫn còn ửng đỏ của cô. Ông ta không đỡ, mà là tóm lấy. Những ngón tay của ông ta siết chặt, lún sâu vào da thịt mềm mại, giữ cho cô một cách chắc chắn.

Đồng thời, ông ta dùng chính hông của mình, đẩy cây dương vật đã cương cứng đến cực độ, cọ xát vào cửa mình ướt át của cô.

“Sẵn sàng chưa em? Bay nhé!”

Không đợi Hương trả lời, Phú gầm nhẹ một tiếng, dồn sức vào cơ bụng và đôi chân. Cùng một lúc, ông ta thực hiện hai hành động. Đôi tay ông ta siết chặt mông cô, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất. Cùng lúc đó, phần hông của ông ta đẩy tới một cú dứt khoát, mạnh mẽ.

“PHẬP!”

Một tiếng kêu ướt át, nặng trịch vang lên.

“Á!”

Hương thét lên một tiếng chói tai, nửa vì bất ngờ, nửa vì đau, và nửa vì một khoái cảm không tưởng.

Toàn bộ cây hàng khổng lồ của Phú đã đâm sâu vào trong cô, ngay tại khoảnh khắc cô được nhấc bổng lên không trung.

Một cảm giác điên rồ ập đến. Cô đang bay. Toàn bộ trọng lượng cơ thể cô giờ đây được đỡ bởi hai cánh tay của Phú đang ghì chặt lấy mông cô, và quan trọng nhất, bởi chính cây dương vật của ông ta đang cắm sâu, căng tức bên trong cô. Cô hoàn toàn chới với, không có một điểm tựa nào, cảm giác vừa sợ hãi như sắp ngã, vừa kích thích đến mức mọi dây thần kinh đều căng lên như dây đàn.

Phú giữ nguyên tư thế, bế gọn Hương trên người một cách nhẹ nhàng như không. Ông ta quay sang nhìn Việt, người đang đứng há hốc mồm, mắt trợn tròn không thể tin nổi.

“Thấy chưa cháu?” – Phú nhếch mép cười, giọng đầy vẻ thách thức. “Phải có sức khỏe thì mới ‘chiều’ chị Hương được. Mày còn phải tập nhiều. Giờ thì… xem chú ‘diễu hành’ đây.”

(Hương)

*Trời ơi! Ông ta điên rồi! Ông ta làm tình với mình khi đang đứng! Toàn bộ cơ thể mình đang treo trên người ông ta, treo trên chính cây dương vật của ông ta. Đây không phải là người, đây là một con quái vật! Một con quái vật đang phô diễn sức mạnh trên thân xác mình!*

Sự sợ hãi và nhục nhã tột cùng, một cách trớ trêu, lại biến thành một liều thuốc kích thích cực mạnh. Âm đạo cô bắt đầu co thắt, siết chặt lấy kẻ xâm nhập, như một sự chào đón trong vô thức.

Ông ta muốn cả Thu Hương và Việt phải cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc này: khoảnh khắc ông ta, bằng sức mạnh tuyệt đối của mình, đã biến một người đàn bà thành một vật trang trí sống trên thân thể mình. Hương nín thở, hai tay bám chặt lấy vai Phú như một người chết đuối vớ được cọc, toàn bộ cơ thể cô run rẩy.

Và rồi, cuộc diễu hành bắt đầu.

Phú nhếch mép cười, bắt đầu bước đi những bước chân đầu tiên. Đó không phải là những bước đi bình thường. Đó là những bước chân chậm rãi, chắc nịch, và đầy nhún nhảy.

Mỗi lần ông ta nhún gối và bước tới, cơ thể Hương lại rơi xuống một chút theo trọng lực. Cú rơi đột ngột đó khiến cho cây dương vật đang cắm sâu bên trong cô lún vào thêm một đoạn, một cú thúc sâu, bất ngờ và đầy uy lực. Rồi khi ông ta bước lên, cô lại bị nhấc lên một chút, dương vật lại trượt ra ngoài một đoạn. Cứ thế, mỗi bước chân của Phú là một lần ra vào đầy thụ động và tàn nhẫn.

Cơ thể Hương hoàn toàn bị động trước nhịp điệu bệnh hoạn này. Cứ mỗi lần “rơi” xuống như vậy, một tiếng rên nhỏ lại bật ra khỏi miệng cô một cách không tự chủ.

“A!… Ưm!… A!”

Đó là tiếng rên của sự bất ngờ, của khoái cảm bị ép buộc, và của sự xấu hổ đến cùng cực khi cô biết rằng Việt đang lững thững đi theo sau như một cái bóng, mắt dán chặt vào cảnh tượng giao hợp di động này.

Sau vài bước chân tra tấn, Hương không chịu nổi nữa. Cô úp mặt vào vai Phú, giọng thì thầm van lơn, xen lẫn trong tiếng thở dốc.

“Chú ơi… thả em xuống đi mà… Kỳ quá… Việt nó… nó đang nhìn kìa… Xấu hổ chết đi được…”

Lời than phiền của cô, thay vì khiến Phú dừng lại, lại như một liều thuốc kích thích. Ông ta phá lên cười khà khà.

“Haha! Xấu hổ à? Giờ này mà còn biết xấu hổ sao?” – Ông ta ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm. “Chính vì nó đang nhìn nên anh mới phải ‘biểu diễn’ cho thật hay chứ! Rên to lên! Rên to lên cho Việt nó nghe xem chị của nó sướng như thế nào khi được chú ‘chiều’!”

Nói là làm, Phú bắt đầu tăng tốc độ bước đi. Những cú nhún trở nên mạnh hơn, dồn dập hơn. Mỗi bước chân của ông ta giờ đây là một cú thúc đầy uy lực, nện thẳng vào nơi sâu thẳm nhất của cô.

Toàn bộ cơ thể Hương bị xốc nảy một cách điên cuồng. Cô không còn bám được nữa, chỉ có thể quàng tay qua cổ ông ta một cách yếu ớt. Cơ thể cô bắt đầu co giật nhẹ theo từng cú thúc. Khoái cảm dồn dập và tư thế chới với khiến cô không thể kiểm soát được các cơ bắp của mình nữa.

(Hương)

*Dừng lại đi… làm ơn dừng lại đi… Mình không chịu nổi nữa rồi… Mỗi bước đi của ông ta là một lần tra tấn… Nhưng tại sao… tại sao nó lại sướng thế này… Càng nhục nhã, càng bị phơi bày, thì phía dưới lại càng co thắt, lại càng ứa nước… Điên rồi, mình thực sự điên rồi!*

Phú đi một vòng quanh chiếc giường lớn, cố tình quay mọi góc độ cho Việt chiêm ngưỡng. Ông ta quay lưng lại, để Việt thấy rõ cặp mông trắng nõn của Hương đang bị ghì chặt, nảy lên bần bật. Ông ta đi ngang, để Việt thấy rõ khuôn mặt đang nhăn lại vì khoái cảm của cô.

Cuộc diễu hành giao cấu vẫn tiếp diễn trong sự bất lực của Thu Hương. Sau khi đi một vòng quanh giường, Phú không có ý định dừng lại. Ông ta dường như rất tận hưởng cái cảm giác được làm chủ hoàn toàn thân xác của một người đàn bà, vừa đi lại ung dung, vừa thực hiện hành vi tính giao một cách đầy quyền lực.

Đột nhiên, ông ta dừng lại, nhưng không phải để cho Hương nghỉ ngơi. Ông ta cố tình xoay người, quay lưng hoàn toàn về phía Việt, người vẫn đang lững thững đi theo sau.

Một cảnh tượng còn trần trụi và khiêu khích hơn nữa hiện ra trước mắt Việt. Từ góc độ này, cậu ta có thể quan sát toàn bộ “bãi chiến trường” từ phía sau một cách không thể rõ ràng hơn. Vì hai chân Hương đang kẹp chặt quanh hông Phú, toàn bộ cặp mông to tròn, trắng nõn của cô bị banh rộng ra hai bên. Cảnh tượng cây dương vật to lớn của Phú đang nhịp nhàng ra vào giữa hai bờ mông trắng nõn, và cả cái “cửa hậu” nhỏ xinh, hồng hào đang khép chặt của cô, tất cả đều phơi bày trước mắt cậu. Mỗi cú thúc của Phú lại làm cặp mông cô nảy lên, rung lên như hai miếng thạch lớn.

Hương, dù không nhìn thấy, nhưng cô cảm nhận được sự thay đổi góc độ. Cô biết bây giờ mình đang bị phơi bày như thế nào. Một cảm giác xấu hổ tột độ khiến cô rúc mặt sâu hơn vào vai Phú.

“Đừng… chú ơi… đừng mà…” – cô rên rỉ, giọng lạc đi. Lời than phiền của cô giờ đây yếu ớt như tiếng muỗi kêu.

Phú hoàn toàn phớt lờ lời van xin của cô. Ông ta nhếch mép, quay đầu lại một chút, hỏi Việt với giọng đầy vẻ thách thức và mong chờ.

“Thế nào cháu? Góc nhìn này có đẹp hơn không? Có rõ hơn không?”

Việt, với sự ngây thơ của một kẻ chưa trải sự đời, không hề nhận ra sự ác ý trong câu hỏi của chú mình. Cậu ta chỉ đơn thuần thán phục trước cảnh tượng hùng vĩ và sống động trước mắt, và thật thà trả lời.

“Dạ… đẹp lắm chú ạ! Rõ lắm luôn!” – cậu ta nói, giọng đầy hào hứng. “Từ góc này nhìn mông chị Hương tròn mà lại banh ra, cháu thấy… cháu thấy rõ cả ‘lỗ đít’ của chị ấy luôn ạ…”

Cậu ta dừng lại một chút, như đang cố tìm từ ngữ để miêu tả.

“…Nó hồng hồng, xinh thật chú ạ!”

“HAHAHAHAHA!”

Phú phá lên cười sằng sặc, một tiếng cười man dại, đắc chí. Ông ta không ngờ thằng cháu mình lại có thể đưa ra một lời bình chi tiết và thô thiển đến vậy. Sự ngây thơ của nó làm cho lời nói càng thêm phần tàn nhẫn, và điều đó khiến ông ta cực kỳ thỏa mãn.

“Khá lắm Việt! Mày tinh mắt đấy! Đúng là con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh! Phải biết nhìn ra cái đẹp chứ!”

(Hương)

*Lỗ đít? Hồng hồng? Xinh thật?*

Tai Hương ù đi. Cô không tin vào những gì mình vừa nghe. Bọn họ… bọn họ đang bình phẩm cả hậu môn của cô. Cái nơi riêng tư nhất, thầm kín nhất, cũng bị chúng đem ra làm trò đùa, bị phân tích màu sắc, hình dạng.

*Trời đất ơi! Đây không còn là con người nữa rồi! Đây là một lũ súc vật! Một lũ súc vật đang giao phối và bình phẩm lẫn nhau! Và mình, mình là con vật cái trong cuộc vui của chúng!*

Một cơn giận dữ và nhục nhã tột độ bốc lên ngùn ngụt trong lòng cô. Nó mạnh đến mức át cả những cơn khoái cảm đang chạy rần rần trong cơ thể.

Và rồi, một điều kỳ lạ xảy ra. Cơn giận và sự sỉ nhục tột cùng đó, thay vì dập tắt ham muốn, lại vô tình biến thành một liều thuốc kích thích cực mạnh. Như một phản ứng tự vệ vô thức, các cơ vòng bên trong âm đạo cô đột ngột co thắt lại, siết chặt lấy cây dương vật của Phú một cách dữ dội.

“Ối!” – Phú kêu lên một tiếng khe khẽ vì bất ngờ. Cảm giác bị siết chặt đột ngột khiến ông ta sướng đến phát run.

Ông ta cảm nhận được sự thay đổi. Ông ta biết, con mồi sắp không chịu nổi nữa. Màn diễu hành đã đến lúc phải kết thúc để chuẩn bị cho một cơn bão còn lớn hơn. Đã đến lúc phải tìm một “thánh địa” mới.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...