Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 14



Chương 7​

Ông Phú ngẩn đầu lên vẻ mặt đầy tính toán.

“Bài học liếm láp để sau. Giờ đến phần quan trọng nhất, xem cho kỹ đây mới là bài học chính của hôm nay.”

Vừa dứt lời, ông ta cúi xuống, tự mình sắp đặt lại “sân khấu”.

Ông ta không nằm xuống. Ông ta tóm lấy hai cổ chân của Hương, kéo mạnh về phía mình, lôi tuột cô đến sát mép giường. Hương chỉ kịp “ối” lên một tiếng khe khẽ. Cô bị động hoàn toàn, như một con búp bê vải trong tay kẻ khổng lồ.

Chưa dừng lại ở đó, ông ta vớ lấy hai chiếc gối lớn trên giường, không một chút thương tiếc mà nhét xuống dưới mông cô.

Hành động này khiến toàn bộ phần thân dưới của Thu Hương bị nhấc bổng lên một cách bất thường, cao hơn hẳn so với phần thân trên. Cặp mông trắng tròn, vốn đã rất đầy đặn, giờ đây bị hai chiếc gối đẩy lên, ưỡn ra, phô bày một cách trơ trẽn. Toàn bộ vùng kín của cô, từ khe mông sâu thẳm, cho đến hậu môn đang khép chặt, và cả âm hộ sưng mọng, ướt đẫm sau màn “khai vị” của Việt, tất cả đều được nâng lên, đối diện thẳng với tầm mắt của bất kỳ ai đứng ở cuối giường. Làn da trắng mịn của cô dưới ánh đèn vàng vọt càng trở nên nổi bật, biến cô từ một người đàn bà thành một “tiêu bản sống” đang được đặt trang trọng trên bệ trưng bày.

“Đấy, phải thế này chứ!” Ông ta vỗ đét vào mông cô một cái, tiếng “bốp” vang lên khô khốc. “Phải trưng bày ra thế này thì mới đáng để xem chứ!”

Ông ta quay sang Việt, người vẫn đang đứng ngây ra, mắt dán chặt vào cảnh tượng trước mắt.

“Việt, lại đây. Đứng ở cuối giường, đúng rồi, đứng đó mà xem. Chú sẽ cho mày thấy ‘hàng’ của chú chinh phục ‘cửa’ của chị Hương như thế nào. Phải xem trực tiếp, phải thấy nó vào ra, thấy nước nôi lênh láng, mới ngấm được, hiểu chưa?”

(Hương)

*Trời ơi, không! Ông ta định làm tình với mình ngay trước mặt thằng bé. Không chỉ là làm tình, mà còn là một màn trình diễn. Ông ta muốn nó nhìn thấy tất cả, từng chi tiết một. Sự sỉ nhục này còn tệ hơn cả việc bị làm tình tay ba. Bị nhiều người cùng làm, đó là sự hỗn loạn của thú tính. Còn cái này, là sự sỉ nhục có sắp đặt, có khán giả, có bình phẩm. Ông ta đang biến mình thành một con đĩ không hơn không kém, một con đĩ đang biểu diễn để mua vui cho khách.*

Trong khi tâm trí Hương đang gào thét, thì cơ thể Việt đã ngoan ngoãn tuân lệnh. Cậu ta lững thững đi xuống cuối giường, đứng như trời trồng. Mắt cậu ta mở to, không chớp, dán chặt vào cái “tiêu bản” đang được trưng bày trước mặt. Cậu ta nuốt nước bọt một cách khó khăn.

Ông Phú, vô cùng hài lòng với sự sắp đặt của mình, quay lại đối diện với “sân khấu” của riêng ông ta. Ông ta quỳ giữa hai chân đang bị banh rộng của Hương. Bàn tay thô ráp của ông ta bắt đầu vuốt ve dọc dương vật to lớn, gân guốc của chính mình, thứ vũ khí sắp sửa chinh phục vùng đất màu mỡ kia.

“Nào, chuẩn bị xem kịch hay nhé, cháu trai.”

Không khí trong phòng im lặng đến mức có thể nghe được tiếng tim đập thình thịch của Việt và tiếng nuốt nước bọt của chính cậu ta. Thu Hương, trong tư thế bị phơi bày tuyệt đối, nhắm nghiền mắt lại. Cô không muốn nhìn, không muốn thấy, nhưng trớ trêu thay, khi nhắm mắt lại, mọi giác quan khác của cô lại trở nên nhạy bén đến tàn nhẫn. Cô cảm nhận được ánh nhìn như thiêu như đốt của Việt đang dán chặt vào nơi riêng tư nhất của mình.

Ông Phú không vội vàng. Với ông ta, đây là một nghi lễ, và nghi lễ thì cần sự từ tốn để người tham gia có thể cảm nhận trọn vẹn. Bàn tay thô ráp của ông ta lướt nhẹ trên đùi trong của Hương, nơi vẫn còn hơi run rẩy. Rồi ông ta dùng hai ngón tay, vạch nhẹ hai mép thịt hồng hào của cô ra, để lộ hoàn toàn cái hang động ẩm ướt, một hành động phô bày đầy ác ý cho khán giả duy nhất của mình.

“Ưm…” – một tiếng rên khe khẽ bật ra khỏi miệng Hương. Đó là tiếng rên của sự xấu hổ, khi cô biết rằng Việt đang được chiêm ngưỡng tận mắt cả những phần sâu kín nhất.

Phú cười khẩy. Ông ta đã sẵn sàng. Ông ta quỳ thẳng người hơn, hai tay chống lên đùi Hương để lấy thế. Dương vật to lớn, sẫm màu của ông ta, thứ mà Việt vừa được “giảng giải” một cách chi tiết, giờ đây đang ngóc đầu dậy, căng cứng như một khúc gỗ, gân guốc nổi lên chằng chịt. Đầu dương vật đỏ tím, rỉ ra một chút dịch nhờn trong suốt, trông như một con mãng xà đang chuẩn bị tấn công con mồi.

Nhưng con mãng xà không tấn công ngay. Nó từ từ tiến đến cửa hang, rồi bắt đầu một màn trêu chọc đầy ác ý. Ông ta dùng chính cái đầu dương vật căng phồng đó, cọ xát nhẹ nhàng quanh cửa mình đã ướt đẫm của Hương. Lên, xuống, qua, lại.

“A…” – Hương khẽ rùng mình, hông bất giác nhúc nhích. Cái cảm giác trơn trượt, nóng hổi của da thịt cọ vào nhau một cách mời gọi khiến cô khó chịu. Cô vừa muốn nó dừng lại, vừa thầm mong nó hãy nhanh chóng tiến vào.

“Thấy không Việt?” – Phú lên tiếng, giọng khàn khàn. “Phải làm cho chị mày ngứa ngáy, phải làm cho cái lồn của chị mày tự nó phải há miệng ra đòi ăn. Đó mới là nghệ thuật.”

Và rồi, ông ta quyết định đã đến lúc.

Mọi thứ như một cảnh quay chậm diễn ra ngay trước mắt Việt. Cậu ta thấy rõ mồn một. Cái đầu dương vật to lớn, đỏ tím của chú mình, sau khi trêu chọc, bắt đầu ấn nhẹ vào giữa hai mép thịt hồng hào. Cửa mình của chị Hương, vốn chỉ là một khe nhỏ, giờ đây từ từ hé mở. Nó như một nụ hoa bị ép phải nở. Các mép thịt mỏng manh, ướt át bị nong ra, cố gắng bao bọc lấy kẻ xâm nhập khổng lồ.

Việt thấy rõ dương vật của Phú cứ thế lún dần vào, một cách từ tốn đến tàn nhẫn. Nó vào được một phần ba, rồi một nửa. Cậu ta có thể thấy rõ sự tương phản màu sắc đến kinh ngạc: màu da sẫm của dương vật chìm dần vào giữa lớp thịt non hồng hào, mọng nước. Cảnh tượng vừa thô tục, vừa có một vẻ đẹp nguyên thủy đến lạ lùng.

Hương cảm nhận được nó. Sự căng tức đến tột độ. Dương vật của Phú, với kích thước đáng sợ của nó, đang từ từ nong cửa mình cô ra. Cảm giác vừa đau, vừa rát, nhưng lại xen lẫn một sự kích thích bệnh hoạn không thể giải thích. Cảm giác bị lấp đầy một cách chậm rãi, bị chinh phục ngay trước ánh mắt của một người thứ ba, nó vừa là sự sỉ nhục, vừa là một liều thuốc kích thích cực mạnh. Cô có thể tưởng tượng ra cảnh tượng Việt đang nhìn, và điều đó khiến bụng dưới cô thắt lại.

Khi dương vật của Phú đã vào gần hết, ông ta dừng lại một nhịp, rồi bất ngờ thúc mạnh một cú cuối cùng.

“A!” – Hương giật nảy người, hai tay bấu chặt lấy drap giường.

Một tiếng “phập” rất đặc, rất ướt át vang lên trong căn phòng. Đó là âm thanh của da thịt va chạm, của sự lấp đầy trọn vẹn. Dương vật của Phú đã vào hết gốc.

Phú giữ nguyên tư thế, ghim chặt Hương bên dưới. Ông ta thở ra một hơi đầy thỏa mãn, cảm nhận sự co thắt nóng bỏng, chật chội từ bên trong âm đạo của cô đang siết lấy mình. Ông ta quay lại nhìn Việt, người đang đứng há hốc mồm, và nhếch mép cười một cách tự mãn.

“Thấy chưa Việt? Nó phải như thế. Phải lấp cho đầy, cho khít như thế này. Không còn một kẽ hở.”

(Hương)

*Nó vào hết rồi. Toàn bộ. Thằng bé đã thấy hết rồi. Nó thấy cách mình bị banh ra, cách mình bị đâm vào. Mình không còn gì để che giấu nữa. Một con đĩ thực thụ. Đúng vậy, một con đĩ đang phơi mình ra cho khán giả xem.*

Sau khi đã hoàn tất màn xâm nhập một cách đầy phô trương, ông Phú không lập tức hành sự. Ông ta giữ nguyên cây dương vật to lớn của mình cắm sâu trong âm đạo Thu Hương, như một kẻ chinh phạt cắm lá cờ của mình lên vùng đất vừa chiếm được. Ông ta tận hưởng cái cảm giác nóng ẩm, chật chội đang co thắt, siết chặt lấy “cây hàng” của mình. Ông ta nhìn Việt, người đang nuốt nước bọt ừng ực, rồi lại nhìn xuống Hương, người đang nhắm nghiền mắt, và nở một nụ cười đầy tự mãn.

“Giờ mới là phần chính của bài giảng đây, cháu trai. Xem cho kỹ vào. Làm tình không phải cứ thúc vào là xong. Nó là cả một nghệ thuật điều khiển nhịp điệu.”

Vừa nói, ông ta vừa bắt đầu “bài giảng” đầu tiên.

Ông Phú bắt đầu với những cú thúc nông và rất nhanh. Ông ta chỉ rút ra khoảng hai phần ba rồi lại đâm vào, nhưng không vào sâu hết cỡ. Nhịp điệu của ông ta gấp gáp, dồn dập, tạo ra một sự ma sát liên tục, nóng rát ở ngay cửa mình của Hương.

Việt nhìn không chớp mắt. Cậu ta thấy rõ phần gốc dương vật của chú mình liên tục đập vào cặp mông căng tròn của chị Hương, tạo ra những tiếng “bộp bộp” khô khốc. Nhưng phần lớn “cây hàng” vẫn ở bên trong, chỉ có một khoảng ngắn ra vào liên tục, tạo ra những gợn sóng trên vùng bụng dưới phẳng lì của cô. Cảnh tượng giống như một con piston đang hoạt động hết công suất. Tiếng da thịt trơn trượt cọ vào nhau “sột soạt”, “lép nhép” nghe đầy kích thích.

“Đây, cháu thấy không?” – Ông ta vừa thúc vừa giảng giải, hơi thở có phần gấp gáp nhưng giọng điệu vẫn đầy vẻ bề trên. “Đây là kiểu ‘dạo đầu’ sau khi đã vào trong. Mình chỉ kích thích bên ngoài thôi, ngay cửa mình là nơi có nhiều dây thần kinh nhất. Làm thế này sẽ khiến chị mày ngứa ngáy, khó chịu, cảm giác như bị bỏ đói ấy. Và khi con mồi đã đói, nó sẽ tự mình làm gì nào?”

Đúng như lời Phú nói. Kiểu kích thích nông và nhanh này làm cô phát điên. Nó không đủ sâu để mang lại khoái cảm, nhưng lại đủ mạnh để khơi dậy ham muốn. Cô cảm thấy một sự ngứa ngáy không thể chịu đựng nổi từ sâu bên trong. Một cách hoàn toàn vô thức, bản năng trỗi dậy, hông cô bắt đầu ưỡn lên, như thể đang cố gắng nuốt trọn lấy cây dương vật của ông ta vào sâu hơn. Từ miệng cô, những tiếng rên rỉ đầy bất mãn, nũng nịu bật ra: “Ưm… ưm… sâu hơn… chú ơi… vào sâu hơn đi mà…”

Ngay khi thấy hông của Hương ưỡn lên, đôi mắt của Phú sáng rực lên một tia đắc thắng. Ông ta đã thắng. “Giáo cụ” đã phản ứng chính xác như trong “giáo trình”. Ông ta đột ngột thay đổi chiến thuật.

Ông ta dừng lại hẳn, rồi bất ngờ dồn toàn lực, đẩy một cú thật sâu, sâu đến mức Hương cảm thấy như đầu dương vật của ông ta sắp chọc đến tận cùng tử cung của mình. Cô “Á” lên một tiếng đau điếng nhưng cũng đầy khoái cảm. Rồi ông ta giữ im tư thế đó vài giây, sau đó mới từ từ, thật từ từ rút ra gần hết, rồi lại đẩy vào thật chậm, thật sâu.

Việt há hốc mồm. Cậu ta thấy rõ toàn bộ cây dương vật khổng lồ của chú mình biến mất hoàn toàn vào bên trong cơ thể chị Hương. Bụng dưới của cô phồng lên một cách rõ rệt. Rồi khi ông ta rút ra, cửa mình của cô như cố níu kéo, và khi ông ta đẩy vào lại, hai mép thịt lại bị nong ra hết cỡ. Sự tương phản giữa nhịp điệu điên cuồng lúc trước và sự chậm rãi đến tra tấn lúc này tạo ra một cảnh tượng đầy kịch tính.

“Đấy!” – Ông ta cười khà khà, giọng đầy thỏa mãn. “Khi con mồi đã muốn, thì mình phải cho nó ăn. Nhưng cho ăn từ từ thôi. Mỗi cú đẩy sâu và chậm này, nó sẽ làm cho chị Hương cảm nhận được trọn vẹn kích thước của ‘thằng em’ chú. Cháu nhìn cơ mặt chị Hương xem,” – ông ta hất hàm về phía Hương – “nhìn đi, đang nhăn lại vì sướng kia kìa. Môi thì cắn chặt, mắt thì nhắm nghiền. Đó là biểu hiện của sự sung sướng tột độ đấy. Phải học cách ‘đọc’ cơ thể đàn bà, cháu ạ.”

Mỗi một cú thúc sâu và chậm của Phú như một đợt sóng thần ập vào cơ thể cô. Cảm giác bị lấp đầy đến tận cùng, bị căng tức đến muốn nứt ra, nó vừa đau đớn vừa mang lại một khoái cảm mãnh liệt không thể tả. Cô hoàn toàn bị điều khiển bởi nhịp điệu của ông ta. Mỗi khi ông ta rút ra, cô lại cảm thấy hụt hẫng, và mỗi khi ông ta đẩy vào, cô lại rên lên một tiếng dài, buông xuôi: “Ôi…i…i…i…”

*Trời ạ! Một con rối! Mình không khác gì một con rối trong tay ông ta. Ông ta biết chính xác phải làm gì để cơ thể mình phản ứng theo ý muốn. Ông ta thậm chí còn giảng giải về nó cho thằng cháu trời đánh kia nghe. Nhục nhã, nhục nhã làm sao! Nhưng tại sao… tại sao cơ thể khốn nạn này lại hưởng ứng? Tại sao nó lại rên rỉ? Tại sao nó lại ưỡn lên để đón nhận? Mình là một con điếm. Một con điếm đúng nghĩa.*

Màn hỏi đáp đầy sỉ nhục kết thúc bằng tiếng cười khoái trá của Phú và cú thúc “minh họa” khiến Hương nảy người. Ông ta không cho cô một giây nào để định thần. “Bài giảng” đã kết thúc, giờ là lúc của sự tận hưởng man dại.

“Giờ thì xem màn kết đây, Việt!” – Phú gầm lên, giọng khàn đặc đi vì ham muốn.

Và rồi, cơn bão bắt đầu.

Không một lời báo trước, Phú bắt đầu một cuộc tấn công tổng lực, điên cuồng. Ông ta không còn giữ nhịp điệu chậm rãi để “giảng bài” nữa. Toàn bộ sự dồn nén, toàn bộ bản năng thú tính của một gã đàn ông đang ở đỉnh điểm của ham muốn được giải phóng. Ông ta rút ra gần hết rồi lại đâm vào thật mạnh, nhịp điệu càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh bạo.

Toàn bộ cơ thể Thu Hương nảy lên bần bật trên những chiếc gối kê dưới mông. Cô như một con thuyền nan bị vứt ra giữa trận cuồng phong, hoàn toàn mất phương hướng. Mái tóc dài của cô, vốn được búi cao, giờ đã bung ra, những sợi tóc đen nhánh quất vào không khí theo từng cú giật. Cặp vú căng tròn, no đủ của cô cũng rung lắc dữ dội, nảy lên rồi lại rơi xuống theo từng nhịp thúc không thương tiếc của Phú.

Âm thanh trong căn phòng trở nên hỗn loạn. Tiếng da thịt va vào nhau “bạch bạch”, “lép nhép” vang dội, át cả tiếng điều hòa. Tiếng chiếc giường bắt đầu cọt kẹt một cách thảm thiết, như sắp gãy sập đến nơi.

Càng thúc, Phú càng thấy cần thêm một điểm tựa, một thứ gì đó để ghì chặt, để dồn toàn bộ sức lực của mình vào từng cú đẩy. Thay vì chống tay xuống giường, một ý nghĩ bệnh hoạn lóe lên trong đầu ông ta.

Ông ta cúi rạp người xuống, hai bàn tay to bè, thô ráp vươn ra, tóm gọn lấy hai bầu ngực của Hương. Chúng mềm mại, ấm nóng và vừa vặn một cách hoàn hảo trong lòng bàn tay ông ta. Ông ta không vuốt ve, không mơn trớn. Ông ta bóp mạnh.

“A!” – Hương kêu lên một tiếng vì đau.

Bàn tay của Phú siết chặt lấy hai bầu vú mềm mại, nhào nặn chúng không một chút thương tiếc. Da thịt cô lún vào rồi lại tràn ra giữa các kẽ tay của ông ta. Đầu vú cương cứng cọ vào lòng bàn tay chai sạn, tạo ra một cảm giác vừa đau rát, vừa kích thích đến điên dại.Ông ta dùng chính hai bầu ngực của cô làm điểm tựa, làm hai cái tay cầm vững chắc. Mỗi lần thúc vào, ông ta lại dùng sức kéo mạnh hai bầu vú về phía mình, khiến cơ thể cô bị kéo sát vào người ông ta, giúp cho dương vật của ông ta tiến vào sâu hơn, mạnh hơn.

Cơ thể Hương không thể chịu đựng được nữa. Một luồng điện giật chạy dọc sống lưng. Nó bắt đầu co giật. Ban đầu chỉ là những cơn co giật nhẹ ở bắp đùi, rồi lan lên vùng bụng dưới. Các cơ ở âm đạo cô bắt đầu thắt lại từng cơn.

(Hương)

*Nó đến rồi… Cơn cực khoái… Lại một lần nữa… Mình không muốn… nhưng cơ thể này… nó không phải là của mình nữa rồi… Ông ta đang bóp nát ngực mình… Ông ta đang dùng nó như một thứ đồ chơi… Đau quá… nhưng… nhưng tại sao… mỗi lần ông ta kéo mạnh… nó lại vào sâu hơn… và mình lại… sướng hơn…*

Tiếng rên của cô không còn là “khe khẽ” nữa. Sự đau đớn từ bộ ngực và khoái cảm từ phía dưới hòa vào nhau, xé toạc sự im lặng mà cô cố gắng giữ gìn. Nó biến thành những tiếng kêu van, những lời cầu xin dâm đãng.

“Ôi… chú… ơi… đau… đau ngực em… Á… nhưng mà… sướng quá… Mạnh nữa đi… bóp mạnh vào… Thúc mạnh nữa vào… em… em sắp… á… á…”

Phú cảm nhận rõ những cơn co thắt từ bên trong âm đạo của Hương đang siết chặt lấy dương vật mình như một con trăn đói. Ông ta nghe thấy tiếng rên la đã mất hết lý trí của cô. Ông ta nhìn xuống, thấy bộ ngực cô đỏ ửng lên dưới bàn tay mình. Ông ta quay sang nhìn Việt, thấy cậu ta đang đứng chết trân, miệng há hốc, dương vật cũng đang cương cứng đến mức sắp nổ tung.

Tất cả những điều đó như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Ông ta biết, “thời điểm vàng” đã đến. Con mồi đã hoàn toàn kiệt sức và sắp sửa gục ngã trước sự tấn công của ông ta.

Cơn bão xác thịt đã lên đến đỉnh điểm. Thu Hương không còn biết gì nữa, tâm trí cô trống rỗng, chỉ còn lại những đợt khoái cảm dồn dập đang tấn công vào từng thớ thịt. Cơ thể cô co giật liên hồi, âm đạo co thắt không ngừng, như muốn vắt kiệt đến giọt sinh lực cuối cùng của gã đàn ông đang giày vò nó.

Phú cảm nhận được tất cả. Ông ta cảm nhận được cơn cực khoái của Hương đang đến rất gần, đồng thời, chính bản thân ông ta cũng không thể kìm nén được nữa. Cây hàng của ông ta căng cứng đến mức đau tức, từng đợt tinh binh đang gào thét đòi được giải phóng.

Nhưng, với bản tính của một kẻ thích phô diễn, của một con sói đầu đàn muốn thị uy trước con sói non, ông ta không muốn tận hưởng khoảnh khắc này một mình.

Giữa những tiếng rên la lạc giọng của Hương và tiếng da thịt “bành bạch” điên cuồng, Phú đột ngột gầm lên một tiếng. Nhưng tiếng gầm đó không phải với Hương, mà là với Việt, kẻ vẫn đang đứng như trời trồng ở cuối giường.

“VIỆT! LẠI ĐÂY!”

Giọng ông ta khàn đặc, đầy uy quyền, át cả những âm thanh tục tĩu trong phòng.

“LẠI SÁT VÀO ĐÂY! GHÉ MẮT VÀO MÀ XEM CHÚ ‘BẮN’ VÀO LỒN CHỊ HƯƠNG NÀY! XEM CHO KỸ VÀO!”

Lời triệu tập của con sói đầu đàn như một mệnh lệnh không thể chống cự. Việt giật bắn mình. Cậu ta, như một cái máy được lập trình sẵn, vội vàng chạy đến bên cạnh giường, không một chút do dự mà quỳ sụp xuống. Cậu ta ghé sát mặt vào “sân khấu”, mắt mở to, chỉ cách nơi hai cơ thể đang giao hợp điên cuồng chưa đầy một gang tay.

Nếu như lúc trước, cậu ta chỉ thấy được toàn cảnh, thì bây giờ, mọi thứ hiện ra rõ mồn một đến mức không thật. Cảnh tượng giờ đây rõ đến mức khiến cậu ta nín thở.

Cậu ta thấy rõ từng đường gân xanh nổi lên chằng chịt trên cây dương vật to lớn của chú mình đang ra vào trong cái hang động ướt át, hồng hào của chị Hương. Cậu ta thấy rõ từng sợi lông mu của hai người dính bết lại với nhau vì mồ hôi và dịch thể. Cậu ta thấy rõ những mép thịt non của cô bị kéo ra rồi lại co vào theo từng nhịp thúc, ướt đẫm, bóng loáng dưới ánh đèn.

Và rồi, cậu ta ngửi thấy nó. Một mùi hương nồng đậm, nguyên thủy xộc thẳng vào mũi. Đó là mùi của mồ hôi, của da thịt, của dịch nhờn, của ham muốn. Một mùi tanh nồng nhưng lại kích thích đến điên dại, khiến cho đầu óc cậu ta quay cuồng, và cây hàng của chính cậu ta cũng giật lên một cái đau điếng.

(Hương)

*Không! Ông ta gọi nó lại đây! Nó đang quỳ ngay cạnh mình! Nó đang nhìn… nó đang nhìn thẳng vào…*

Một làn sóng kinh hoàng và nhục nhã còn lớn hơn cả cơn cực khoái đang ập tới, đánh sập nốt những mảnh vụn lý trí cuối cùng của cô.

*Không! Dừng lại đi! Đừng nhìn nữa! Làm ơn! Bất cứ điều gì cũng được nhưng đừng để nó nhìn thấy cảnh này! Cảnh mình bị bắn tinh vào người… cảnh mình lên đỉnh… cảnh mình co giật… như một con vật! Như một con vật đang làm tình!*

Cô muốn khép chân lại, muốn cuộn người lại, muốn biến mất. Nhưng cơ thể cô đã bị Phú ghì chặt, không thể cử động. Cô chỉ có thể phơi mình ra, chịu trận.

Phú cảm nhận được sự hiện diện của Việt ngay bên cạnh. Ông ta liếc mắt qua, thấy vẻ mặt sững sờ, mê hoặc của thằng cháu. Ông ta phá lên cười một cách man dại.

“MỞ TO MẮT RA MÀ XEM NHÉ CHÁU TRAI! ĐÂY LÀ KHOẢNH KHẮC MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG THỂ HIỆN BẢN LĨNH CỦA MÌNH!”

Dứt lời, ông ta không còn kiềm chế nữa. Ông ta gầm lên, hai tay đang bóp chặt hai vú của Hương càng siết mạnh hơn, bắt đầu cuộc tấn công cuối cùng, tàn bạo nhất.

Sau lời tuyên bố đầy ngạo mạn, Phú không còn kiềm chế nữa. Ông ta gầm lên một tiếng như một con thú hoang, hai tay đang bấu chặt hai bên mông Hương, dùng toàn bộ sức lực nhấc bổng cả phần thân dưới của cô lên, rồi bắt đầu dập xuống một loạt cuối cùng.

Đây không còn là những cú thúc có nhịp điệu nữa. Đây là một sự tấn công điên cuồng, sâu và tàn bạo, chỉ nhằm một mục đích duy nhất: phá vỡ tất cả.

Cuộc tấn công cuối cùng này là giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Nó phá vỡ mọi giới hạn chịu đựng của Thu Hương.

Toàn bộ cơ thể cô co giật dữ dội. Lưng cô ưỡn cong lên tột độ, tạo thành một vòm cung chết chóc, cố gắng thoát khỏi sự hành hạ nhưng vô vọng. Hai chân cô, vốn đang đặt trên vai Phú, giờ đây duỗi thẳng và run lên bần bật.

Cô thét lên một tiếng cuối cùng. Nó không còn là tiếng rên dâm đãng nữa, mà là một tiếng thét lạc giọng, một âm thanh nguyên thủy của một sinh vật đang ở đỉnh điểm của sự sung sướng và đau đớn, của sự xấu hổ và buông thả.

“Á…AAAAA… RA… EM RAAAAAA!”

Cùng với tiếng thét, âm đạo của cô co thắt từng cơn, từng cơn một cách điên cuồng, siết chặt lấy dương vật của Phú như muốn nghiền nát nó. Và rồi, một dòng dịch lỏng, trong suốt và nóng hổi phun mạnh ra từ cửa mình, một cơn lũ của khoái cảm, hòa lẫn với chất bôi trơn trên dương vật của Phú. Cô lên đỉnh. Một cơn cực khoái của sự nhục nhã, mãnh liệt và kéo dài bất tận.

Ngay giữa lúc cơ thể Hương đang co giật trong cơn cực khoái của chính mình, cô cảm nhận được một sự thay đổi từ bên trong. Cây dương vật đang cắm sâu trong cô cũng bắt đầu phồng lên, giật liên hồi. Cơn địa chấn thứ hai ập đến.

Phú gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm của con thú đầu đàn đã dồn được con mồi vào chân tường. Toàn thân ông ta căng cứng như một khối đá. Các cơ bắp trên lưng, trên tay nổi lên cuồn cuộn.

Việt, đang quỳ sát bên, mắt mở to, chứng kiến một cảnh tượng mà có lẽ cả đời cậu ta cũng không thể quên. Cậu ta thấy rõ, ở gốc dương vật của chú mình, nơi nó đang cắm sâu vào người chị Hương, các thớ cơ giật lên một cách mạnh mẽ. Và rồi, từ sâu bên trong cơ thể chị Hương, từ cái khe hẹp nơi hai cơ thể đang giao hợp, cậu ta thấy một thứ chất lỏng màu trắng đục, đặc quánh bắt đầu trào ngược ra. Nó không chảy, mà là ứ ra, từng đợt, từng đợt, hòa với dòng dịch nhờn trong suốt của cô, tạo thành một hỗn hợp sền sệt, loang lổ.

Cô cảm nhận rõ từng đợt, từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc sệt của Phú được bơm thẳng vào tận cùng tử cung mình. Một cảm giác đầy ứ, căng tức và nóng rực lan tỏa khắp bụng dưới. Cây hàng của ông ta giật lên từng nhịp bên trong cô, mỗi một nhịp giật là một lần bơm ra một lượng lớn thứ chất lỏng của đàn ông, thứ chất lỏng mang theo sự thỏa mãn, quyền lực và cả sự sỉ nhục. Lượng tinh dịch nhiều đến mức, dù đang ở trong cơn co giật của cực khoái, cô vẫn có thể cảm nhận được nó đang lấp đầy mình, đang tràn ra ngoài.

Cả hai cơ thể cùng lúc đạt đến đỉnh điểm của sự bùng nổ, ngay trước con mắt chứng kiến của kẻ thứ ba. Phú gục xuống, đè cả thân hình đồ sộ của mình lên người Hương, thở hổn hển.

Việt vẫn quỳ đó, sững sờ, im lặng. Cậu ta vừa được xem một màn hạ màn không thể nào trần trụi và nguyên thủy hơn.

Cơn địa chấn kép đã qua. Căn phòng im lặng trở lại một cách đột ngột, chỉ còn lại tiếng thở dốc của ba con người và mùi tanh nồng, đặc trưng của mồ hôi và tinh dịch vừa được giải phóng. Bãi chiến trường la liệt, hỗn độn. Ga giường trắng tinh giờ đây loang lổ những vệt ướt át.

Phú vẫn nằm đè trên người Hương vài giây, tận hưởng cảm giác mềm nhũn, vô lực của cô bên dưới. Sau đó, ông ta lồm cồm chống tay ngồi dậy, rồi từ từ rút cây dương vật đã mềm đi một nửa của mình ra khỏi người cô.

Cùng với hành động đó, một dòng chất lỏng đặc sệt, là hỗn hợp của tinh dịch trắng đục của Phú và dịch nhờn trong suốt của Hương, chảy ồ ạt ra ngoài, loang lổ trên tấm ga giường. Cảnh tượng vừa bẩn thỉu, vừa trần trụi đến tàn nhẫn. Nó là dấu vết hữu hình của một cuộc chinh phạt vừa kết thúc.

Hương lấy úp gối vào mặt xấu hổ, mềm oặt, không còn một chút sức lực nào để cử động. Toàn thân cô ướt đẫm mồ hôi, mái tóc dài bết dính vào má và lưng. Cô cảm thấy như mình vừa chết đi, chỉ còn lại một cái xác không hồn.

Phú đứng dậy, người đầy mồ hôi. Ông ta nhìn xuống cơ thể mềm oặt của Hương, rồi lại nhìn bãi chiến trường trên ga giường. Nhưng trên mặt ông ta không có vẻ gì là ghê tởm. Thay vào đó, một hành động kỳ lạ diễn ra.

Ông ta với lấy chiếc khăn lông mềm mại đặt ở đầu giường. Sau đó, ông ta quỳ xuống bên cạnh Hương, người vẫn đang nằm bất động.

Ông ta dùng chiếc khăn, một cách chậm rãi, gần như là trân trọng, lau đi dòng dịch đang chảy dọc theo kẽ mông và đùi trong của cô. Ông ta lau rất nhẹ nhàng, rất cẩn thận, như thể đang lau chùi một món đồ sứ đắt tiền. Ông ta lau sạch sẽ dấu vết của mình, như một người thợ cẩn thận lau chùi món đồ nghề quý giá trước khi cho kẻ học việc mượn. Hành động đó, trong cái im lặng của căn phòng, còn mang tính sỉ nhục hơn cả những cú thúc tàn bạo nhất. Nó không phải sự quan tâm, nó là sự khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối.

Sau khi đã “dọn dẹp” xong, ông ta vứt chiếc khăn sang một bên. Ông ta nhìn xuống “cửa mình” của Hương, giờ đã sạch sẽ hơn nhưng vẫn còn sưng mọng, đỏ ửng sau trận cuồng phong. Rồi ông ta ngẩng lên, nhìn thẳng vào Việt, ánh mắt đầy ẩn ý.

Phú đứng dậy, đi đến vỗ vào vai Việt, người vẫn đang quỳ bên giường, ngây ra như phỗng.

“Đấy.” – Ông ta nói, giọng vẫn còn hổn hển nhưng đầy vẻ bề trên. “Bài học hôm nay kết thúc ở đây. Cháu đã thấy toàn bộ quá trình rồi đấy. Từ kích thích, rên rỉ, đến lên đỉnh và ‘bắn’ vào trong. Khi nào mày làm được cho chị Hương đến mức này, thì coi như tốt nghiệp.”

Ông ta dừng lại, lại nhìn xuống cơ thể mềm oặt của Hương, rồi lại nhìn Việt, giọng đầy khích lệ và ra lệnh.

“Giờ thì… đến lượt mày trả bài. Chị Hương mày vẫn còn đang ‘phê’ đấy, thuốc còn ngấm mạnh lắm. Vào đi. Chú cho mày mười lăm phút.”

(Hương)

*Mười lăm phút? Trả bài? Ông ta coi mình là cái gì? Một cái máy thử việc sao? Một cái lỗ để thằng cháu ông ta thực hành bài học sinh lý?*

Cô muốn gào lên, muốn chửi bới, muốn cào cấu. Nhưng cô không còn sức nữa. Cơ thể cô đã rã rời, và tệ hơn, tâm trí cô cũng đã buông xuôi. Sau cơn địa chấn vừa rồi, cô cảm thấy trống rỗng đến mức không còn cảm nhận được sự nhục nhã một cách rõ ràng nữa.

*Thôi kệ. Ai vào cũng được, ai ra cũng được. Mọi chuyện kết thúc càng nhanh càng tốt. Chỉ cần nó kết thúc thôi.*

Việt, nghe thấy mệnh lệnh của chú, như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Đôi mắt cậu ta lại sáng rực lên. Cậu ta không còn vẻ sững sờ nữa, mà thay vào đó là sự háo hức của kẻ sắp được “thực hành”, được tự mình kiểm chứng bài học.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...