Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 13



Chương 6​

Vẫn như mọi khi, ông Phú vẫn thỉnh thoảng đưa Thu Hương về nhà ông ta trên Hồ Tây ban ngày để cùng xem phim sex và làm tình. Một lần họ xem một bộ phim có nội dung mô tả cảnh chơi tay ba giữa một cặp vợ chồng và một cậu thanh niên trẻ đẹp trai, ông Phú liền đề nghị với Thu Hương là họ cũng thử chơi tay ba như vậy xem sao. Thu Hương liền giãy nảy lên:

– Cái gì, vậy là cả ba người cùng làm tình một lúc với nhau á, khiếp… kỳ chết đi được, ai mà làm cái trò đó được… em không làm được đâu… mà như thế anh không ghen sao?

Ông Phú cười cười và nhìn cô với ánh mắt tinh nghịch:

– Vui thôi mà em… một hay là hai người cũng đâu có gì khác, thử cho biết xem sao, Hương đồng ý đi, mọi việc anh sẽ bố trí.

Thu Hương vẫn lắc đầu quầy quậy từ chối, xem phim là một chuyện chứ thực tế làm như thế thì… chỉ nghĩ đến thôi cô đã thấy vừa ngượng vừa ghê cả người. Thuyết phục Thu Hương mãi không được, ông Phú nói thôi thì nếu cô không đồng ý thì ông cũng không muốn ép vì đó là trò vui, phải tự nguyện mới hay chứ miễn cưỡng thì mất cả vui.

Chuyện tưởng như vậy là đã xong, nhưng mấy hôm sau ông Phú vẫn cứ gợi ý bóng gió với Thu Hương về chuyện đó nhưng cô cứ lờ đi coi như không hiểu. Rồi một buổi chiều, sau khi giải quyết xong mấy cái hồ sơ bán hàng với Thu Hương, ông bảo cô ra gài cửa lại có chuyện riêng ông muốn trao đổi với cô. Đóng cửa lại xong, vừa ngồi xuống ghế, ông Phú đã lấy từ ngăn kéo ra đưa cho cô một cái phong bì dày và nói:

– Anh có mấy bức ảnh này hay lắm, muốn cho Hương xem… nhưng mà Hương đừng có xúc động quá đấy nhé, anh hứa là sẽ không cho ai khác xem đâu, đặc biệt là chồng em.

Thu Hương băn khoăn mở phong bì, rút ra một tập ảnh chừng chục cái. Ngay ở bức ảnh đầu tiên, cô đã thấy choáng váng cả người. Trong ảnh cô đang trần truồng ở tư thế làm tình ngồi áp vào lòng ông Phú trên ghế đi văng, hai chân cô dạng rộng sang hai bên sườn ông ta, trong ảnh cô đang cười rất tươi, mắt nhìn ông Phú rất lẳng lơ, tay cầm cốc bia đang chạm cốc với ông ta.

Thu Hương lật vội xem tiếp các bức ảnh tiếp theo. Trong bức ảnh thứ hai cô đang đứng dạng chân làm tình với ông Phú ở tư thế đứng giữa phòng khách nhà ông ta, miệng cô đang há ra như đang nói một cái gì đó, ánh mắt cô nhìn ông Phú vẻ tinh nghịch, ông Phú mặc dù đứng áp sát vào cô để làm tình nhưng trong ảnh vẫn nhìn thấy một đoạn thân dương vật to bự của ông ta ở giữa phần háng hai người chưa chui vào hết người cô.

Trong bức ảnh thứ ba là cô đang đứng khom lưng cũng ở phòng khách nhà ông Phú, hướng về phía màn hình TV, một tay cô chống xuống mặt bàn, tay kia cầm mic say sưa hát karaoke, ông Phú thì đang đứng làm tình với cô từ phía đằng sau và cũng cầm mic hát như song ca với cô.

Bức ảnh tiếp theo là cận cạnh sát tận mặt cô đang bú một cái dương vật bóng nhờn có một nốt ruồi nhỏ trên thân mà cô biết chắc là của ông Phú, ảnh chụp sát rất nét nên có thể nhìn rõ thứ nước trong veo nhờn nhờn dây trên môi và chung quanh miệng cô, má cô hóp cả vào vì bú mạnh như cô muốn hút hết những gì bên trong cái dương vật đó ra vậy, trong ảnh cô đang nhìn thẳng vào người xem, ánh mắt tươi cười một cách rất dễ thương, lông mày cô hơi nhíu lại vẻ tinh nghịch…

Thu Hương hốt hoảng lật xem hết cả tập ảnh. Không còn nghi ngờ gì nữa, ông Phú đã lén đặt máy ảnh tự động chụp khi cô làm tình với ông ta tại nhà. Miệng há hốc vì bất ngờ, Thu Hương định nói mà không sao thốt lên lời. Trước vẻ lúng túng của cô ông Phú cười:

– Anh xin lỗi vì chưa xin phép em mà đã chụp nhé, chẳng qua anh muốn ghi lại những giây phút này để làm kỷ niệm thôi mà, em yên tâm anh không cho ai khác xem đâu, đặc biệt là chồng em… Thôi đưa đây anh cất vào tủ riêng của anh cho, kẻo em cầm rồi lại lo giữ gìn không cho ai thấy.

Thu Hương thẫn thờ trao tập ảnh lại cho ông Phú, cô biết thừa là cô có giữ hay xé tập ảnh này đi cũng vô ích vì chắc chắn là ông Phú còn phim và chắc gì đây đã là tất cả những ảnh ông ta có. Cất lại tập ảnh vào trong ngăn kéo, ông Phú rót cho cô chén nước chè rồi nói:

– Thôi bọn mình nói chuyện khác nhé… thế ý em thế nào về cái trò ba người anh nói với em, anh biết là em ngại rồi, nhưng anh vẫn muốn hỏi em lại một lần cuối cùng để anh còn…

Ông Phú buông lửng câu nói một cách ý tứ. Thu Hương im lặng, cô hiểu ngay ý của ông sếp, ông ta đưa cho cô xem tập ảnh vừa rồi trước khi hỏi ý kiến cô về cái trò kia là có ý cả, cô đâu có ngu ngốc gì mà không hiểu là nếu cô không chịu chiều theo ý muốn của ông thì ông ta có thể sẽ đưa tập ảnh kia cho bạn bè thậm chí chồng cô xem, và như vậy thì đối với cô thật sự là một thảm họa.

Chỉ nghĩ đến đó thôi, Thu Hương đã thấy hoảng sợ, không biết chồng cô sẽ suy nghĩ như thế nào khi nhìn thấy những bức ảnh người vợ mà anh ta hết lòng tin yêu trân trọng đang say sưa vui vẻ làm tình với một người đàn ông khác trong những tư thế cực kỳ đồi trụy như vậy. Thấy Thu Hương cứ thẫn thờ im lặng không đáp, ông Phú vỗ vỗ vào đùi cô nhắc lại câu hỏi. Không còn cách nào khác, Thu Hương đành cay đắng gật đầu một cái rất khẽ. Không dám nhìn vào mắt ông Phú, cô cúi gằm mặt xuống đất hỏi ông Phú:

– Thế anh định… như thế nào, anh định rủ ai vậy.

Ông Phú cười vẻ thích thú:

– Em yên tâm, anh biết thế nào em cũng đồng ý nên đã bố trí sẵn cả rồi, cậu này vốn là gia sư cho con anh đã lâu, tên cậu ta là Việt, là sinh viên cuối năm thứ nhất, hiền và ngoan lắm, lại đẹp trai trắng trẻo nữa.

Thấy Thu Hương ngập ngừng định hỏi một cái gì đó, ông Phú nói tiếp:

– Em yên tâm đi, anh biết tính thằng bé lắm, rất kín đáo lại sống lành mạnh đứng đắn, thế nên anh mới chọn… hơn nữa anh cũng đã cẩn thận bắt nó đi thử máu xem có bệnh tật gì không rồi, hoàn toàn khỏe mạnh, Hương yên tâm đi.

Hương ấp úng:

– Nhưng mà nó trẻ như thế, em… ngại quá, mình đáng tuổi chị nó mà lại…

Ông Phú cười:

– Sao lại chị, nó có khi gọi em bằng cô cũng được ấy chứ… nhưng mà trẻ hay già có gì khác đâu em… vẫn thế cả.

Ông Phú hẹn với Thu Hương là mai ông sẽ giới thiệu cô với cậu bé kia để hai người biết nhau trước cho thoải mái. Ông ta còn dặn cô là cậu bé rụt rè nhút nhát lắm, bản thân ông cũng phải thuyết phục mãi, thậm chí hứa cho cả tiền cậu ta mới chịu nhận lời, ngày mai gặp cậu bé, Thu Hương phải lựa lời nói cho cậu bé cảm thấy thoải mái tự nhiên.

===============

Quán cà phê nằm trên một con phố nhỏ yên tĩnh, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố xá. Hương đến trước, chọn một góc khuất gần cửa sổ. Cô cần một chút không khí, một chút ánh sáng tự nhiên để chống lại cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt lấy lồng ngực. Cô gọi một ly nước cam, thứ đồ uống trong sáng và vô hại nhất có thể, như một nỗ lực tuyệt vọng để bấu víu vào chút thanh sạch cuối cùng còn sót lại trong tâm hồn.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu be, cổ Đức, kín đáo nhưng chất vải mềm mại vẫn khẽ lướt trên da, ôm lấy những đường cong mà cô muốn che giấu. Chiếc quần tây đen ống đứng và đôi giày cao gót màu nude tạo nên một vẻ ngoài chuyên nghiệp, chỉn chu. Mái tóc dài được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc gáy trắng ngần. Cô cố gắng nhập vai một người chị đi trước, một nhân viên công ty đang có buổi gặp gỡ với một cậu sinh viên để hướng dẫn công việc. Một vở kịch hoàn hảo. Nhưng bên trong, cô cảm thấy buồn nôn. Bàn tay đặt trên đùi khẽ run lên. *“Chút nữa thôi, mày sẽ phải đối mặt với một thằng nhóc có lẽ vẫn còn tân. Mày sẽ phải nói gì? Mày sẽ phải làm gì để dụ dỗ nó bước chân vào cái thế giới bệnh hoạn của mày?”* – cô tự vấn.

Đúng lúc đó, Phú và một cậu trai trẻ bước vào. Hương lập tức nhận ra cậu bé mà Phú đã tả. Đúng là thư sinh, đẹp trai. Cậu ta cao khoảng mét bảy lăm, dáng người hơi gầy nhưng cân đối, nước da trắng và mái tóc đen mềm mại. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi sáng màu đơn giản, có phần đã cũ, và chiếc quần jean bạc phếch đúng kiểu sinh viên. Điều khiến Hương chú ý nhất là đôi mắt. Một đôi mắt to, sáng và có phần ngơ ngác. Nó trong veo như một mặt hồ chưa từng gợn sóng.

Phú kéo ghế, hồ hởi giới thiệu:

– Hương, đây là Việt, sinh viên năm nhất Bách Khoa, cháu họ xa của anh. Việt, đây là chị Hương, sếp tương lai của em đấy. Chị ấy giỏi giang, xinh đẹp, cứ đi theo chị học hỏi là có tương lai.

Mặt Việt đỏ bừng lên. Cậu ta lí nhí cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Hương.

– Em… em chào chị ạ.

– Chào em. – Hương mỉm cười, một nụ cười xã giao mà cô đã luyện tập hàng ngàn lần. – Cứ ngồi tự nhiên đi.

Phú vỗ vai Việt, rồi quay sang Hương, nháy mắt một cái đầy ẩn ý.

– Thôi, anh có việc phải đi trước. Hai chị em cứ ngồi nói chuyện tự nhiên nhé. Việt nó còn nhát lắm, có gì em cứ chỉ bảo nó.

Nói rồi, gã đứng dậy, nhanh chóng rời đi, để lại một khoảng không gian ngượng nghịu đặc quánh. Gã đã hoàn thành vai trò của một kẻ dắt mối. Giờ là lúc của con mồi và kẻ đi săn.

Việt ngồi cứng đờ trên ghế, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên đùi. Lòng bàn tay cậu ta đã ướt đẫm mồ hôi. Hương biết mình phải chủ động. Cô hít một hơi, bắt đầu vở kịch của mình.

– Em uống gì gọi đi, Việt. Cứ tự nhiên như ở nhà. Chị em mình nói chuyện một lát cho biết nhau thôi.

– Dạ… dạ… cho em ly trà đá là được rồi chị. – Việt vẫn không dám ngẩng lên.

– Trà đá gì chứ. Cứ gọi một ly cà phê hay sinh tố gì đó đi. Chị mời.

Việt ngập ngừng một lát rồi cũng gọi một ly sinh tố bơ. Cuộc nói chuyện bắt đầu một cách khó khăn. Hương phải dùng hết kinh nghiệm giao tiếp của mình để khơi gợi. Cô hỏi về chuyện học ở trường, về ký túc xá, về những môn học khó nhằn.

– Học Bách Khoa chắc vất vả lắm em nhỉ? Toàn những môn khó nhằn.

– Dạ cũng bình thường thôi chị. Bọn em quen rồi. – Giọng Việt đã tự nhiên hơn một chút.

– Thế ngoài giờ học em hay làm gì? Có chơi game hay thể thao gì không?

– Dạ em cũng thỉnh thoảng chơi bóng rổ với mấy bạn cùng phòng.

Dần dần, sự chân thành trong cách hỏi chuyện của Hương đã phá tan lớp băng ngượng ngùng của Việt. Cậu bắt đầu cởi mở hơn. Cậu kể về quê nhà, về gia đình, về những dự định còn dang dở. Ánh mắt cậu ta sáng lên khi nói về những đam mê của mình.

Rồi, trong một khoảnh khắc không phòng bị, cậu kể về mối tình đầu.

– Bọn em mới quen nhau hồi cấp ba thôi chị ạ. Bạn ấy học cùng lớp với em. Xinh lắm, học cũng giỏi nữa. Giờ bạn ấy đang học Sư phạm. Bọn em hứa với nhau sẽ cùng cố gắng, sau này ra trường sẽ làm đám cưới.

Việt nói, gương mặt ửng hồng, đôi mắt lấp lánh một niềm hạnh phúc trong trẻo.

Hương chết lặng.

Câu chuyện của Việt như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Nó cứa rách toạc vở kịch mà cô đang cố gắng dựng lên. Mối tình đầu trong sáng. Lời hẹn ước về một đám cưới. Tất cả những thứ đó, cô cũng đã từng có với Trung. Cái vẻ ngây thơ, hạnh phúc của Việt khi nhắc về bạn gái khiến cô cay đắng nhận ra sự tàn nhẫn của việc mình sắp làm.

*“Trời ơi, nó vẫn còn là một thằng con nít. Nó còn chưa biết gì về sự đời. Nó có một tình yêu đẹp như thế. Mà mình… mình lại sắp là người kéo nó xuống vũng bùn. Mình sắp cướp đi sự trong trắng của nó, dạy cho nó những trò bệnh hoạn của lão Phú.”*

Cảm giác tội lỗi và sự ghê tởm dâng lên cuồn cuộn. Cô ghê tởm lão Phú, ghê tởm những bức ảnh, và ghê tởm chính bản thân mình. Cô nhìn Việt, chàng trai trẻ trước mặt, và chỉ thấy một con cừu non đang ngơ ngác bước đến trước miệng của con sói đội lốt người chị hiền lành là cô đây.

– Chuyện tình của hai đứa đẹp thật đấy. – Hương cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười méo xệch. – Chị mong hai đứa sẽ mãi hạnh phúc.

Buổi nói chuyện kết thúc trong sự bối rối của cả hai. Hương tìm cớ có việc bận để ra về trước. Cô cần phải thoát khỏi nơi này, thoát khỏi ánh mắt trong veo của Việt. Trên đường về, cô lái xe mà không nhìn thấy gì cả. Trong đầu cô chỉ vang lên giọng nói của Việt và hình ảnh gương mặt ửng hồng của cậu khi kể về mối tình đầu. Cô biết, mình không còn đường lùi. Màn kịch đã được sắp đặt. Và cô, dù không muốn, vẫn phải diễn cho tròn vai.

==========

Chiếc xe đen bóng lướt đi trên con đường cao tốc thênh thang, bỏ lại sau lưng thành phố ồn ào và bụi bặm. Bên trong xe, một sự im lặng nặng nề bao trùm, chỉ có tiếng động cơ êm ru và tiếng nhạc giao hưởng không lời mà Phú đã bật, một thứ âm nhạc cao sang, lạc lõng đến trớ trêu.

Hương ngồi ở ghế phụ, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng không thực sự thấy gì. Cảnh vật làng quê yên bình của đồng bằng Bắc Bộ lướt qua như một cuốn phim câm. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những mái nhà ngói đỏ, những đàn bò thung thăng gặm cỏ. Một thế giới thật bình yên. Nhưng thế giới đó không còn thuộc về cô nữa. Cô đang trên một con đường khác, một con đường không thể quay đầu, đi đến một sân khấu mà cô là vật tế chính.

Cô mặc một bộ đồ đơn giản, chiếc áo phông cotton và quần jean, cố tạo ra vẻ ngoài của một chuyến đi công tác bình thường. Nhưng sự gồng cứng trên vai và đôi bàn tay siết chặt vào nhau trong lòng đã tố cáo tất cả. *“Mình đang đi đâu thế này? Đến một nơi xa lạ, để hai người đàn ông xa lạ, một già một trẻ, cùng nhau chà đạp lên thân thể mình. Chỉ vì những tấm ảnh, chỉ vì sự nghiệp. Có đáng không?”* Cơn sóng nhục nhã và ghê tởm lại dâng lên, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó. *“Không còn đường lùi nữa rồi. Phải đi đến cùng thôi. Coi như một công việc. Một công việc bẩn thỉu.”*

Phú, ngồi sau tay lái, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu. Gã tỏ ra vui vẻ, huýt sáo theo điệu nhạc, cố gắng phá tan bầu không khí nặng nề.

– Không khí ở Đại Lải trong lành lắm em ạ. Cuối tuần mình lên đó nghỉ dưỡng, trốn khỏi Hà Nội một hôm, tuyệt vời. Coi như anh thưởng cho em một chuyến đi chơi sau những ngày làm việc vất vả.

Hương chỉ “Vâng” một tiếng khô khốc, mắt không rời khỏi khung cửa sổ. “Thưởng”? Hay là một hình phạt tinh vi hơn?

Việt ngồi ở băng ghế sau, còn im lặng hơn cả Hương. Cậu ta thu mình vào một góc, mắt dán vào chiếc điện thoại, nhưng Hương biết cậu chẳng đọc được gì. Cả người cậu toát ra một sự căng thẳng và lo lắng tột độ. Thỉnh thoảng, cô lại bắt gặp ánh mắt của cậu ta liếc trộm mình qua gương, một ánh mắt pha trộn giữa sự tò mò, sợ hãi và cả một chút… ham muốn non nớt. Điều đó làm cô càng thêm khó chịu.

Xe rẽ vào một con đường nhỏ, hai bên là cây cối um tùm, dẫn đến một khu resort sang trọng nằm biệt lập bên hồ. Phú dừng xe trước một căn biệt thự villa đơn lập, có hồ bơi riêng và sân vườn, nằm ở vị trí kín đáo nhất. “Đến nơi rồi!” – gã hồ hởi tuyên bố, như một ông chủ thực thụ đang giới thiệu gia sản của mình.

Gã nhận phòng, rồi cả ba bước vào bên trong. Sự xa hoa của căn biệt thự đập vào mắt Hương. Nội thất đắt tiền, mọi thứ đều sạch sẽ, sáng bóng. Nhưng thứ cô chú ý nhất là chiếc giường cỡ lớn trong phòng ngủ, với tấm ga trải giường màu trắng tinh. Nó nằm đó, đường bệ và thách thức, như một sân khấu lớn đang chờ các diễn viên.

– Hai đứa nghỉ ngơi đi nhé. Em vào tắm rửa cho thoải mái đi Hương, đi đường xa chắc mệt rồi. – Phú nói, giọng đầy ẩn ý.

Hương lẳng lặng lấy khăn tắm và đồ dùng cá nhân, bước vào phòng tắm. Cô đóng sầm cửa lại, khóa trái, như muốn tạo ra một thành trì cuối cùng cho riêng mình. Cô đứng trước tấm gương lớn, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một người đàn bà gần ba mươi, có chồng, có con, nhưng sắp tới đây sẽ bị hai người đàn ông khác giày vò. Cô cởi bỏ bộ quần áo trên người, phơi bày ra một cơ thể trần trụi. Làn da trắng mịn, vòng một vẫn căng đầy dù đã qua một lần sinh nở, vòng eo thon gọn và cặp mông tròn trịa. Một cơ thể vẫn còn rất đàn bà, rất khêu gợi – cô thì thầm với chính mình trong gương.

=============

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ. Đã đến lúc. Vở kịch phải được bắt đầu. Bàn tay cô siết chặt chiếc khăn tắm màu trắng, tấm áo giáp mỏng manh cuối cùng, rồi dứt khoát xoay nắm đấm cửa.

Căn phòng ngủ hiện ra dưới ánh đèn vàng vọt, ấm áp nhưng cũng đầy vẻ dâm đãng. Không khí đặc quánh lại bởi sự chờ đợi. Phú đã cởi áo khoác, chỉ còn độc chiếc sơ mi cộc tay phanh hai cúc ngực, để lộ một phần lồng ngực phệ và đám lông đen xoăn tít. Gã ngồi trên chiếc sofa đơn, tay cầm ly rượu, vẻ mặt đỏ au vì men và ham muốn. Bên cạnh, Việt ngồi thu lu, căng thẳng tột độ. Chiếc áo sơ mi và quần jean của cậu sinh viên trông lạc lõng đến thảm hại trong không gian này. Mặt cậu đỏ bừng, hai bàn tay đan chặt vào nhau, mồ hôi ướt đẫm. Cậu không dám nhìn đi đâu khác ngoài mũi giày của chính mình.

Sự im lặng kéo dài trong vài phút ngột ngạt. Chỉ có tiếng điều hòa chạy ro ro, đều đều như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ. Phú nhìn Việt, rồi lại nhìn Hương đang đứng bất động ở cửa phòng tắm. Gã nhếch mép cười, một nụ cười của kẻ nắm trọn quyền sinh sát. Gã vỗ đùi đánh đét một cái, phá tan sự im lặng.

– Nào, bắt đầu buổi học thôi nhỉ! Học viên đã sẵn sàng chưa? – Gã nháy mắt với Việt, giọng đầy vẻ trịch thượng.

Việt giật nảy mình, lắp bắp như gà mắc tóc.

– Dạ… dạ chú…

Phú cười khà khà, rồi quay hẳn sang Hương, ánh mắt gã quét từ đầu đến chân cô, trần trụi và chiếm đoạt.

– Còn “giáo cụ trực quan” của chúng ta thì sao? Em sẵn sàng để cậu em nó được mở mang tầm mắt rồi chứ, Hương?

Hương không trả lời. Lời nói của gã như một cái tát vô hình, nhưng cô đã chai sạn rồi. Cô từ từ đứng thẳng người dậy, đối mặt với hai người đàn ông. Ánh mắt cô trống rỗng, vô hồn, nhìn vào một điểm vô định trên tường. Bàn tay cô từ từ đưa lên mép khăn tắm nơi được thắt nút sơ sài.

Từng ngón tay thon dài của cô khẽ nới lỏng nút thắt. Không một chút vội vã. Chiếc khăn tắm màu trắng mềm mại từ từ trượt xuống. Nó lướt qua cặp vú căng tròn, qua vòng eo thon gọn, qua cặp hông nở nang rồi rơi xuống sàn nhà trong một sự im lặng tuyệt đối.

Toàn bộ cơ thể của một người đàn bà đang ở độ chín muồi nhất hiện ra trần trụi dưới ánh đèn vàng. Một cơ thể hoàn hảo đến từng chi tiết. Làn da trắng mịn như sứ, không một tì vết, tương phản mãnh liệt với mái tóc đen dài vừa được gội vẫn còn hơi ẩm. Từ chiếc cổ cao ba ngấn, bờ vai thon thả đổ xuống một cặp tuyết lê căng đầy, no đủ, nặng trĩu sức sống. Hai đầu nhũ hoa màu hồng phấn kiêu hãnh cương cứng lên vì lạnh và vì kích thích. Vùng bụng phẳng lì, săn chắc, chỉ có một vết sẹo mờ rất nhỏ nằm ngang ở phía dưới, dấu tích duy nhất của lần sinh nở, càng làm tăng thêm vẻ đàn bà từng trải. Vòng ba của cô cong một cách hoàn hảo, tròn lẳn và săn chắc. Và cuối cùng là cặp đùi thon dài, khép hờ, để lộ vùng tam giác được cắt tỉa gọn gàng, một sự phô bày đầy tính toán và khiêu khích.

Việt há hốc mồm. Cậu ta như bị một luồng điện giật. Mọi suy nghĩ trong đầu cậu ta dừng lại. Đây là lần đầu tiên cậu được nhìn một cơ thể phụ nữ trần truồng một cách trực diện và rõ ràng đến thế. Nó đẹp hơn bất kỳ hình ảnh nào cậu từng xem, thật hơn bất kỳ tưởng tượng nào.

Đôi mắt cậu dán chặt vào vòng một của Hương. Chúng không chỉ lớn, chúng còn có một sức nặng hữu hình. Đầu ti cương lên, thách thức. Khe ngực sâu hun hút như một vực thẳm mời gọi. Ánh mắt cậu ta lại di chuyển xuống dưới, đến vùng bụng phẳng lì, rồi đến vùng tam giác bí ẩn kia. Làn da trắng đến lóa mắt, mịn màng không tì vết. Cặp đùi thon dài nhưng đầy đặn, khép lại một cách đầy gợi tình. Cậu ta nuốt nước bọt một cách khó khăn, cổ họng khô khốc.

Phú nhìn vẻ mặt ngây ngốc của Việt, gã phá lên cười khoái trá.

– Đấy! Cháu thấy chưa? Một vẻ đẹp hoàn hảo! Đây sẽ là bài học đáng nhớ nhất đời đấy, con ạ!

Rồi gã quay sang Hương, giọng nham nhở.

– Hàng họ của chị Hương thấy thế nào? Chất lượng chứ? Mà này, hôm nay là lần đầu của cháu nó, chị Hương “cho phép” nó không cần mặc áo mưa nhé, để cháu nó cảm nhận cho nó thật! Coi như là quà ra mắt của chị cho em nó đi.

Lời nói của Phú như một nhát dao cuối cùng, đâm thủng mọi lớp phòng ngự của Hương. Ghê tởm, nhục nhã, nhưng cô không thể phản kháng. Cô chỉ đứng đó, bất động như một pho tượng sáp, phơi bày toàn bộ thân thể mình, phơi bày cả sự trơ trẽn của mình dưới ánh đèn.

Cả căn phòng như đông cứng lại sau màn ra mắt trần trụi của Hương. Việt, cậu sinh viên năm nhất, vẫn đứng đó, mắt mở to, miệng há hốc, hoàn toàn quên cả cách thở. Cậu ta chưa bao giờ ở gần một người phụ nữ khoả thân đến vậy. Toàn bộ tâm trí non nớt của cậu bị choáng ngợp bởi một vẻ đẹp xác thịt đầy đặn, trưởng thành và mời gọi một cách tàn nhẫn.

Phú để cho Việt có vài giây để “tiêu hóa” cảnh tượng đó. Gã thích thú nhìn vẻ mặt ngây ngốc của cậu học trò. Rồi, gã vỗ vai Việt một cái thật mạnh, kéo cậu ta ra khỏi cơn mê.

– Lại gần đây cháu. Học thì phải có thực hành chứ. Đứng nhìn không từ xa thì sao mà hiểu được bài giảng?

Gã kéo Việt lại gần Hương, người vẫn đang đứng bất động như một pho tượng. Cậu sinh viên bước đi một cách thụ động, chân tay cứng đờ, không dám nhìn thẳng vào “giáo cụ” đang ở ngay trước mặt.

– Nào, bài học đầu tiên. – Phú nói, giọng một vị giáo sư đang giảng bài trong một phòng thí nghiệm bệnh hoạn. – Làm quen với cơ thể phụ nữ.

Phú cầm lấy bàn tay phải của Việt. Một bàn tay của chàng trai mới lớn, gầy và hơi xương, đang run lên bần bật và ướt đẫm mồ hôi lạnh. Gã không thèm để ý, cứ thế cầm lấy bàn tay đó, từ từ đặt lên bờ vai trần của Hương.

Từ phía Việt, cậu cảm nhận được một sự mềm mại và mát lạnh đến bất ngờ. Làn da của Hương mịn như lụa, không một chút tì vết, hoàn toàn khác với những gì cậu tưởng tượng. Hơi lạnh từ da thịt cô truyền qua lòng bàn tay khiến cậu khẽ rùng mình.

Từ phía Hương, cô cảm nhận được một bàn tay đang run rẩy, nóng hổi và ẩm ướt. Một cái chạm đầy sự lúng túng, sợ hãi và non nớt. Ngay lập tức, một lớp da gà nổi lên dọc cánh tay và lan ra khắp tấm lưng trần của cô. Đó là một phản ứng vô thức của cơ thể trước một sự xâm phạm xa lạ.

*“Tay thằng bé này lạnh ngắt và run quá.”* – Hương thầm nghĩ, đầu óc cô trống rỗng một cách kỳ lạ. – *“Chắc nó còn sợ hơn cả mình. Thật nực cười.”*

Phú không dừng lại ở đó. Gã giữ chặt tay Việt, di chuyển nó từ vai xuống dưới.

– Đây, phần quan trọng đây. – Gã nói, giọng đầy phấn khích. Bàn tay run rẩy của Việt bị ép đặt thẳng lên một bên bầu ngực căng tròn của Hương.

Việt như bị điện giật. Cậu ta rụt tay lại theo phản xạ, nhưng bàn tay của Phú đã giữ chặt lấy.

– Giữ nguyên! Cảm nhận đi chứ! – Phú gằn giọng.

Qua bàn tay mình, Việt cảm nhận được một khối thịt mềm mại, ấm nóng và nặng trĩu. Nó đàn hồi, lún xuống dưới áp lực bàn tay rồi lại phồng lên. Nó không giống bất cứ thứ gì cậu từng chạm vào.

– Vú phụ nữ, cháu phải nắn nhẹ nhàng thôi. – Phú bắt đầu “giảng bài”, tay gã vẫn đè lên tay Việt, hướng dẫn từng cử động. – Giống như đang nâng niu một trái đào chín vậy. Thô bạo quá là hỏng hết vị ngon.

Gã cầm tay Việt, hướng dẫn cách xoa tròn quanh bầu ngực, cách dùng lòng bàn tay cảm nhận sức nặng, cách các ngón tay lướt trên bề mặt da mịn màng. Rồi gã dừng lại.

– Còn đây, là cái nút khởi động. – Gã nói, rồi hướng ngón tay trỏ của Việt vê nhẹ lên đầu ti đang cương cứng của Hương.

Một luồng điện nữa chạy dọc sống lưng Hương. Cô khẽ ưỡn người ra phía trước một cách không tự chủ. Đầu ngực cô cứng hơn nữa dưới sự kích thích vụng về mà cô gét bỏ. Vẻ mặt của Việt lúc này là một sự pha trộn giữa sợ hãi tột độ và một sự tò mò không thể che giấu. Đôi mắt cậu ta dán chặt vào bàn tay mình, như không thể tin được nó đang làm gì.

*“Cảm giác thật kỳ cục.”* – Hương nghĩ. *“Nó vừa nhột, vừa khó chịu, lại vừa có chút gì đó… đáng thương. Thằng bé tội nghiệp. Nó đang bị lão cáo già này biến thành một con rối.”*

Phú có vẻ rất hài lòng với “kết quả” của bài giảng. Gã buông tay Việt ra.

– Tốt, có tiến bộ đấy. Giờ đến phần hôn. Hôn môi chị đi. Hôn như cách cháu vẫn xem trên phim ấy.

Mặt Việt đỏ như gấc chín. Hôn? Cậu ta còn chưa bao giờ dám hôn bạn gái mình một cách thực sự. Cậu ta ngập ngừng, nhìn Hương, rồi lại nhìn Phú như cầu cứu.

– Nhanh! – Phú ra lệnh.

Giọng Phú như một mệnh lệnh không thể kháng cự, cắt đứt bầu không khí im lặng đặc quánh trong phòng. “Lý thuyết thế đủ rồi. Giờ là lúc thực hành. Việt, cháu sẽ là người đầu tiên. Lại đó, dùng miệng lưỡi của mày, chứng minh cho chú thấy là mày đã hiểu bài.”

Việt giật bắn mình. Cậu ta ngẩng lên, nhìn Phú, rồi lại nhìn xuống cơ thể trần trụi của Hương đang phơi bày trước mắt, đặc biệt là “vùng trung tâm” mà cậu vừa được giảng giải. Cậu ta nuốt nước bọt một cái ừng ực, tiếng động vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Cậu hít một hơi thật sâu, như thể chuẩn bị lặn xuống một vùng biển sâu chưa từng biết tới, rồi từ từ bò lên giường, tiến lại gần mục tiêu.

Hương cảm nhận được hơi thở nóng hổi, gấp gáp của cậu trai trẻ phả vào đùi trong của mình. Cô nhắm nghiền mắt lại, cắn chặt môi. *Đến rồi. Cuối cùng cũng đến lúc này. Cứ coi như đây là một buổi khám phụ khoa đi. Một buổi khám bệnh quái đản nhất trần đời.*

Một cảnh tượng đầy trớ trêu. Trên chiếc giường sang trọng, người đàn bà đẹp gần ba mươi tuổi nằm dạng chân, bất động như một pho tượng. Quỳ giữa hai chân cô là một cậu sinh viên trẻ măng, khuôn mặt còn nguyên nét thư sinh nhưng ánh mắt đã rực lên ham muốn bản năng. Và ngồi trên ghế, khoanh tay làm giám khảo, là một gã đàn ông trung niên bệ vệ, đang mỉm cười đầy khoái trá, như một vị hoàng đế La Mã đang xem đấu sĩ giác đấu.

Việt bắt đầu một cách cực kỳ lúng túng. Có lẽ những kiến thức duy nhất của cậu ta đến từ những thước phim khiêu dâm giấu giếm trong máy tính. Cậu ta thử bắt chước. Cái lưỡi non nớt và có phần khô khốc đưa ra, rụt rè liếm nhẹ lên phần đùi trong của Hương. Rồi cậu di chuyển lên cao hơn, hôn lên vùng bụng dưới phẳng lì.

Phú ngồi trên ghế, nhíu mày. Ông ta mất kiên nhẫn.

“Trời ơi là trời! Làm cái gì vậy cháu? Ai bảo mày đi liếm rốn chị mày à? Sai bét rồi! Chú vừa chỉ chỗ nào? Cái ‘hột le’ và hai cái môi nhỏ bên trong ấy! Tập trung vào chuyên môn đi chứ!”

Bị mắng, Việt giật mình, mặt càng đỏ hơn. Cậu ta lí nhí “Dạ… dạ vâng ạ” rồi cúi xuống làm lại từ đầu. Lần này, được chỉ dẫn cụ thể, cậu ta đã tìm đúng mục tiêu. Cái lưỡi rụt rè của cậu cuối cùng cũng chạm vào nơi ẩm ướt, nhạy cảm nhất.

Lưỡi Việt cứng ngắc, di chuyển một cách vô định, không có kỹ thuật, không có nhịp điệu. Nó giống như một con ốc sên đang cố gắng bò trên một phiến lá trơn trượt. Sự vụng về đó khiến Hương vừa thấy nhục nhã, vừa có một cảm giác kỳ cục, nửa nhột nhạt, nửa có chút buồn cười một cách cay đắng.

(Hương) *Thằng nhóc này… nó còn không biết phải làm gì. Cảm giác này là sao đây? Nó không kích thích, mà chỉ thấy thật… đáng thương. Nhưng chính sự đáng thương đó lại làm mình cảm thấy bản thân càng thảm hại hơn.*

Phú thấy cảnh đó thì thở dài, lắc đầu. “Kém! Kém quá! Cháu không có tí năng khiếu nào à? Thôi được rồi, nhìn đây này.” Ông ta đứng dậy, đi đến bên giường, túm lấy đầu Việt, ghé vào tai cậu ta thì thầm chỉ đạo. “Mày dùng cả miệng ấy, ngậm lấy nó, hút nhẹ một cái xem nào. Dùng lưỡi đảo quanh cái hột le ấy, nhanh lên một chút.”

Được “cầm tay chỉ việc” một cách chi tiết, Việt như được khai sáng. Cậu ta hít một hơi, rồi làm một hành động hoàn toàn bản năng, một hành động mà không sách vở hay phim ảnh nào dạy chi tiết.

Thay vì dùng lưỡi một cách khéo léo, cậu ta áp cả khuôn miệng non mềm của mình vào trọn vẹn âm hộ của Hương. Cậu ta dùng môi và má tạo thành một lực hút, rồi bắt đầu bú mút một cách ngấu nghiến.

“A!”

Lần này, một tiếng kêu không thể kiềm chế, vừa kinh ngạc vừa có chút đau đớn bật ra từ miệng Hương. Cô giật bắn cả người lên. Cảm giác này quá bất ngờ, quá mãnh liệt. Lực hút từ miệng Việt tạo ra một áp lực kỳ lạ, kết hợp với cái lưỡi đang chuyển động loạn xạ bên trong, nó làm cho toàn bộ vùng hạ thân của cô tê dại.

(Hương) *Trời! Nó đang bú mình! Nó đang bú mình như một đứa trẻ sơ sinh đang bú sữa mẹ! Cái trò bệnh hoạn gì thế này!*

Tiếng “chụt chụt” ướt át, tục tĩu vang lên trong phòng. Việt dường như đã tìm thấy “chân lý”. Cậu ta nhắm nghiền mắt lại, hai tay bám chặt lấy hông Hương, ra sức mút mạnh hơn. Dịch nhờn từ âm đạo Hương, hòa cùng nước bọt của cậu ta, chảy tràn ra, làm ướt đẫm cả một vùng ga giường.

Phú đứng bên cạnh, hai tay chống nạnh, phá lên cười một cách thỏa mãn.

“Hahaha! Khá lắm! Đúng là tuổi trẻ tài cao! Sáng tạo đấy cháu ạ! Cứ thế mà phát huy! Làm cho chị Hương ướt hết cả giường ra cho chú! Mút mạnh vào! Mút cho cạn kiệt thứ nước thần thánh của chị mày đi!”

Nghe lời cổ vũ, Việt càng thêm hăng hái. Cậu ta say sưa “học tập”, hoàn toàn quên đi sự có mặt của Phú, quên đi mọi thứ xung quanh. Khuôn mặt thư sinh của cậu giờ đây lấm lem thứ dịch thể trong suốt của người đàn bà hơn cậu gần chục tuổi.

Còn Hương, cô nằm đó, hai tay buông thõng. Sự phản kháng trong tâm trí đã hoàn toàn bị đánh bại bởi những cảm giác thể xác quá mãnh liệt và kỳ quái. Cơ thể cô bắt đầu phản ứng. Hông cô khẽ nâng lên, đẩy về phía miệng Việt một cách vô thức. Cô đã bắt đầu, một cách nhục nhã, hưởng thụ sự khám phá vụng về nhưng đầy bản năng của cậu học trò.

————-

Việt vẫn đang say sưa với “bài thực hành” của mình. Cậu ta như một chú bê con lần đầu được nếm cỏ non, chỉ biết cắm đầu cắm cổ vào công việc, hoàn toàn quên mất sự đời. Tiếng “chụt chụt” ướt át, tục tĩu vang lên đều đều, hòa cùng tiếng thở dốc của cậu ta. Khuôn mặt thư sinh điển trai giờ đây lấm lem thứ dịch thể trong suốt của Hương, trông vừa đáng thương, vừa khêu gợi một cách bệnh hoạn.

Hương nằm đó, cơ thể đã bắt đầu có những phản ứng không thể kiểm soát. Hông cô khẽ lắc lư, những ngón chân co quắp lại. Sự vụng về của Việt không mang lại khoái cảm đỉnh cao, nhưng sự nhiệt tình và bản năng của tuổi trẻ lại khơi dậy một điều gì đó sâu thẳm bên trong cô, một sự xao xuyến kỳ lạ.

Nhưng “vị giám khảo” thì không có đủ kiên nhẫn. Phú ngồi trên ghế, nãy giờ vẫn khoanh tay quan sát, nhưng giờ đây vẻ mặt ông ta đã lộ rõ sự sốt ruột. Ông ta muốn một màn trình diễn bùng nổ hơn, hoang dại hơn, chứ không phải cái kiểu khám phá rụt rè này.

“Thôi được rồi! Mày làm thế đến mai chị cũng chưa ‘lên’ được. Tránh ra để chú thị phạm cho một lần cho biết thế nào là chuyên nghiệp.”

Giọng nói của Phú như một gáo nước lạnh dội vào Việt. Cậu ta giật mình, ngơ ngác ngẩng cái đầu đang vùi giữa hai chân Hương lên, miệng vẫn còn bóng nhẫy. Cậu ta chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị Phú xốc nách kéo thô bạo ra một bên.

Cảnh tượng trên giường lúc này thật hỗn loạn. Việt lồm cồm bò lùi lại, ngồi thu lu ở một góc giường, ngơ ngác như một diễn viên phụ bị đuổi khỏi sân khấu. Hương, vì sự thay đổi đột ngột, vội khép hai chân lại theo phản xạ, nhưng đã quá muộn. Phú, không một chút ngần ngại, đã chiếm lấy vị trí của Việt. Ông ta quỳ xuống, đối mặt trực diện với “công trình” còn đang dang dở.

(Hương) *Lại là gã ta. Cái gã ác quỷ này. Ông ta định làm gì nữa đây?*

Cô không cần phải đợi lâu để có câu trả lời.

Nếu Việt là một con suối nhỏ róc rách, thì Phú là một cơn bão. Miệng lưỡi ông ta dày dạn kinh nghiệm. Ông ta không hề do dự, áp thẳng miệng vào nơi nhạy cảm nhất của Hương. Không chỉ liếm, ông ta mút, cắn nhẹ, dùng lưỡi tạo ra những nhịp điệu kích thích dồn dập, lúc nhanh lúc chậm, lúc nông lúc sâu, lúc xoáy tròn, lúc lại thúc thẳng vào cái hạt châu nhỏ bé đang sưng lên.

“Á…!” – Lần này, không phải là một tiếng kêu ngạc nhiên, mà là một tiếng rên không thể kìm nén. Cơ thể Hương giật bắn lên như bị điện giật. Cảm giác này hoàn toàn khác. Nó không còn là sự khám phá, mà là một cuộc tấn công tàn bạo nhưng lại chính xác đến từng milimét. Mỗi cử động của lưỡi ông ta như chạm đúng vào một dây thần kinh khoái cảm, khiến toàn bộ hạ thân cô bủn rủn, tê dại.

(Hương) *Khốn kiếp! Gã này… gã này biết chính xác phải làm gì để hành hạ mình. Lưỡi của ông ta như một con rắn độc, vừa khiến mình ghê tởm, vừa khiến mình không thể cưỡng lại… Không… không được… Dừng lại đi…*

Nhưng cơ thể cô lại gào thét một thông điệp khác. Hông cô bắt đầu uốn éo, đẩy về phía miệng ông ta một cách vô thức. Hai tay cô không còn nắm chặt drap giường nữa, mà bấu chặt lấy hai bên đùi của chính mình, các ngón tay cào cấu lên da thịt.

Việt ngồi ở góc giường, mắt không chớp, chứng kiến toàn bộ màn “thị phạm”. Cậu ta thấy được cơ thể chị Hương đang quằn quại ra sao, nghe được tiếng rên rỉ khe khẽ mà cô đang cố nuốt vào trong cổ họng. Cậu ta thấy được sự khác biệt một trời một vực giữa sự vụng về của mình và sự chuyên nghiệp đến đáng sợ của chú mình. Cậu ta vừa thán phục, vừa có chút ghen tị.

Sau một hồi “biểu diễn”, Phú đột ngột dừng lại. Ông ta ngẩng lên, trên miệng là một nụ cười nửa miệng đầy tự mãn và tàn nhẫn. Ông ta đã thành công khuấy động được ham muốn của Hương, nhưng ông ta không để cô lên đỉnh. Ông ta muốn cô phải ở trong trạng thái thèm khát, van xin.

Ông ta liếm mép, nơi còn dính thứ dịch ngọt ngào của Hương, rồi quay sang nhìn Việt, người vẫn đang ngồi ngây ra.

“Thấy chưa? Phải mạnh bạo, phải dứt khoát như thế! Đàn bà họ nói không nhưng trong lòng thì có, họ thích bị chinh phục, bị giày vò như vậy! Bài học hôm nay đến đây thôi.” Ông ta dừng lại, liếc nhìn cặp vú căng tròn của Hương đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc, rồi nhếch mép. “Giờ thì đến lượt mày, lên trên kia, làm việc khác đi! Đừng để mồm miệng và hai tay của mày rảnh rỗi!”

—————–

Mệnh lệnh của ông Phú như một phát súng lệnh. Việt, không còn vẻ ngơ ngác của một cậu học trò, giờ đây trong mắt đã ánh lên sự thèm thuồng và một chút tự tin của kẻ đã “biết mùi”. Cậu ta không lúng túng bò lên nữa, mà di chuyển một cách dứt khoát đến bên phần trên của chiếc giường.

Cùng lúc đó, Phú quay trở lại vị trí của mình, quỳ giữa hai chân Hương, khuôn mặt ông ta ánh lên vẻ đắc thắng của một vị tướng vừa chiếm lại được thành trì quan trọng. Ông ta không vội vàng, chỉ nhìn Việt, gật đầu ra hiệu. “Bắt đầu đi. Chú ở dưới, cháu ở trên. Chúng ta sẽ cùng nhau chơi một bản giao hưởng.”

Cảnh tượng giờ đây như một bức tranh sống động của sự đồi trụy. Người đàn bà nằm dài trên giường, thân thể trắng ngần uốn lượn, bị chiếm giữ ở cả hai đầu bởi hai người đàn ông. Gã trung niên kinh nghiệm thì ở “hạ giới”, cậu sinh viên non tơ thì ở “thượng giới”. Ánh đèn vàng đặc quánh lại, bao trùm lấy ba thân thể đang quấn vào nhau, tạo nên những mảng sáng tối đầy khêu gợi.

Việt cúi xuống. Lần này, cậu ta không còn rụt rè. Cậu ta nhớ lại những gì Phú đã dạy. Miệng cậu ta tìm đến một bên gò bồng đảo căng tròn của Hương, bắt đầu liếm mút đầu ti đang cương cứng. Cùng lúc đó, ở phía dưới, cơn bão của Phú lại bắt đầu.

Một bản giao hưởng của những cảm giác đối lập tra tấn hệ thần kinh của Hương.

Ở phía dưới, miệng lưỡi dày dạn của Phú như một ngọn lửa, nóng bỏng và điên cuồng. Ông ta không chỉ tấn công vào “hạt nhân” khoái lạc, mà còn dùng lưỡi khám phá từng ngóc ngách, tạo ra những cơn sóng khoái cảm dồn dập, mạnh mẽ, khiến toàn bộ phần thân dưới của cô tê dại.

Ở phía trên, miệng lưỡi của Việt lại như một dòng suối mát. Sự non nớt của cậu ta thể hiện qua những cử động có phần vụng về, nhưng sự nhiệt tình và sức sống của tuổi trẻ lại mang đến một cảm giác mới lạ. Cậu ta không chỉ bú mút, mà còn dùng răng gặm nhẹ, tạo ra những cơn đau nhói xen lẫn thích thú. Hai tay cậu ta cũng không để yên, mà liên tục xoa nắn, bóp nhẹ bên ngực còn lại.

(Hương) Một cơn lốc xoáy của những cảm giác. Cô không thể phân biệt được đâu là khoái cảm, đâu là nhục nhã nữa. Cơ thể cô như một chiếc thuyền nan giữa cơn bão. Nó bị nhấc bổng lên bởi con sóng của Phú, rồi lại bị quật xuống bởi đợt sóng của Việt. Não cô không còn suy nghĩ được gì, chỉ còn lại những hình ảnh chớp nhoáng và những luồng điện chạy rần rật khắp da thịt.

Dịch nhờn từ cửa mình cô ứa ra, ướt đẫm cả một vùng ga giường. Hông cô không thể kiểm soát được nữa, bắt đầu lắc lư, uốn éo theo nhịp điệu của hai kẻ đang hành hạ mình. Một tiếng rên chực chờ thoát ra khỏi cổ họng.

*Không!*

Lý trí cô gào lên một cách tuyệt vọng.

*Không được rên… Nhục nhã lắm… Bị hai chú cháu nhà nó làm cho ra nông nỗi này mà còn rên rỉ thì khác gì một con điếm mạt hạng… Bọn họ sẽ cười vào mặt mình…*

Để chống lại sự phản bội của cơ thể, Hương làm một hành động trong vô vọng. Cô đưa cánh tay trái của mình lên, và cắn thật mạnh vào mu bàn tay. Cơn đau nhói từ cánh tay truyền đến, một cảm giác đau đớn rất thật, rất rõ ràng, giúp cô tạm thời lấn át đi cơn lốc khoái cảm đang muốn nuốt chửng cô.

Cô cắn chặt đến mức cảm nhận được vị mặn của máu đang rỉ ra. Nước mắt bắt đầu trào ra từ hai khóe mắt đang nhắm nghiền. Đó không phải là nước mắt của sự sung sướng, mà là nước mắt của sự bất lực, của sự tự khinh bỉ và nhục nhã tột cùng. Cô đang dùng nỗi đau thể xác này để chống lại một nỗi đau thể xác khác.

Phú, con cáo già tinh ranh, ngay lập tức nhận ra sự kháng cự của Hương. Ông ta ngẩng lên một chút, thấy được khuôn mặt cô đang nhăn nhó, thấy được hàm răng đang nghiến chặt lấy cánh tay.

Nhưng điều đó không làm ông ta dừng lại. Ngược lại, nó càng làm ông ta thêm phấn khích. Ông ta thích thú với cuộc chiến nội tâm này. Ông ta muốn phá vỡ nó, muốn chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của cô.

Nói rồi, ông ta ngẩng lên một chút, ra lệnh cho Việt, người vẫn đang mải mê với cặp vú của Hương.

“Việt! Mút mạnh vào vú chị Hương cho chú! Dạy cho chị Hương biết chống cự lại chú cháu mình là vô ích!”

——-

Việt, trong cơn hưng phấn và tuân phục tuyệt đối, không một giây do dự. Cậu ta cúi đầu, há miệng, và dùng hàm răng của tuổi trẻ, không quá sắc nhưng đầy sức mạnh, ngậm lấy đầu ti đang cương cứng của Hương và cắn nhẹ. Hai bàn tay cậu nắm bóp cặp vú đang căng tròn của Hương

Một cơn đau nhói nhưng lại ngọt ngào một cách kỳ lạ chạy xộc từ đầu ngực lên đại não của Hương. Nó như một que diêm, được quẹt lên vào đúng một thùng thuốc súng sắp nổ. Cùng lúc đó, ở phía dưới, như để phối hợp cho màn tra tấn cuối cùng, miệng lưỡi của Phú đột ngột tăng tốc. Ông ta không còn ve vuốt, mà thúc mạnh, liên tục, dùng đầu lưỡi cứng như đá xoáy thẳng vào “hạt nhân” khoái lạc của cô.

Cú tấn công kép này là giọt nước cuối cùng làm tràn ly.

Bức tường thành lý trí mà Hương đã cố công xây dựng bằng sự xấu hổ, bằng nỗi đau từ vết cắn trên tay, bằng hình ảnh của chồng và con… tất cả sụp đổ tan tành trong một khoảnh khắc. Cả cơ thể cô bỗng căng cứng như một cây cung bị kéo đến giới hạn. Cánh tay đang đưa lên miệng cắn của cô buông thõng xuống một cách vô lực. Lưng cô ưỡn cong lên một cách đột ngột, tạo thành một vòm cung chết chóc, đẩy phần hạ thân về phía miệng Phú một cách không thể kiểm soát. Những ngón chân cô duỗi thẳng, rồi co quắp lại một cách đau đớn.

Và rồi, nó đến.

Từ cổ họng cô, một âm thanh bị dồn nén quá lâu nay được giải thoát. Nó không còn là tiếng rên rỉ khe khẽ. Nó không còn là tiếng ưm ưm trong cổ họng. Nó là một tiếng thét. Một tiếng thét chói tai, lạc đi, xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi dục vọng trong căn phòng.

“Á… Á… AAAAAAAAA!”

Cùng lúc với tiếng thét, cơ thể Hương co giật dữ dội. Bụng dưới cô thắt lại từng cơn, từng cơn. Và rồi, một dòng dịch nhờn trong suốt, nóng hổi phun mạnh ra từ cửa mình cô, không thể kiểm soát. Lượng dịch nhiều đến mức bắn cả vào mặt, vào miệng Phú, người vẫn chưa chịu buông tha cho cô. Cơn co giật của khoái cảm lan truyền khắp cơ thể cô, từ đầu ngón chân lên đến đỉnh đầu. Cô giật liên hồi, mắt trợn ngược, miệng há hốc nhưng không thể phát ra thêm âm thanh nào nữa, chỉ có những hơi thở đứt quãng, hổn hển.

Nghe thấy tiếng thét xé lòng của Hương, cả Phú và Việt đều khựng lại, như thể đó là tín hiệu mà họ chờ đợi.

Việt hoảng hốt nhả đầu vú của Hương ra, ngơ ngác nhìn cơ thể đang co giật của cô. Cậu ta chưa bao giờ chứng kiến một phản ứng dữ dội đến như vậy. Nó vừa làm cậu ta sợ hãi, vừa kích thích tột độ.

Phú thì ngược lại. Ông ta từ từ ngẩng mặt lên, trên mép, trên cằm dính đầy thứ dịch thể của Hương. Ông ta không hề thấy bẩn thỉu, mà liếm mép một cách đầy thỏa mãn. Rồi ông ta phá lên cười. Một tiếng cười man rợ, sằng sặc, đầy vẻ đắc thắng.

“HAHAHA! Chịu sao nổi! Thấy chưa Việt, chú đã bảo mà! Cuối cùng chị Hương cũng phải kêu lên như một con heo bị chọc tiết! Đấy mới là âm thanh của đàn bà chứ! Tốt lắm Việt, hôm nay mày làm tốt lắm! Mày đã giúp chú dạy dỗ được một con ngựa bất kham!”

Ông ta nói rồi lồm cồm bò dậy, để lại Hương nằm đó, gục xuống giường, mềm nhũn như một con búp bê vải rách. Cơ thể cô vẫn còn khẽ run lên sau cơn địa chấn. Mồ hôi ướt đẫm mái tóc, dính bết vào khuôn mặt tái nhợt. Trí óc cô hoàn toàn trống rỗng, trắng xóa.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...