Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 124 : Bữa Tối Của Những Kẻ Đồng Lõa – Mầm Sống Kết Tinh



CHƯƠNG 78: BỮA TỐI CỦA NHỮNG KẺ ĐỒNG LÕA – MẦM SỐNG KẾT TINH

Lơ lửng giữa những tầng mây của Hà Nội về đêm. Bên ngoài, thành phố rực rỡ ánh đèn như một dải ngân hà đang phủ phục dưới chân người chủ nhân của nó. Bên trong, không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhạc Jazz du dương và mùi nến thơm Lavender thoang thoảng, che đậy đi những toan tính lạnh lùng.

Hương đứng trước cửa kính kịch trần, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh. Ở tuổi 34, vẻ đẹp của cô đã đạt đến độ chín muồi nhất của một người đàn bà quyền lực. Cô không còn nét gầy guộc lo âu của ngày xưa. Cơ thể cô giờ đây phồn thực, mỡ màng, toát lên một sức hút giới tính mãnh liệt, thứ sức hút của một trái cây chín nẫu chỉ chực chờ vỡ ra mật ngọt.

Cô mặc một chiếc đầm lụa satin màu xanh ngọc lục bảo, buông rủ mềm mại theo từng đường cong cơ thể. Chất liệu lụa thượng hạng, mỏng và mát, dính sát vào da thịt, phô diễn trọn vẹn những gì tạo hóa đã ban tặng.

Chiếc cổ chữ V xẻ sâu táo bạo, để lộ hơn nửa bầu ngực căng tràn, trắng nõn nà. Hai khối thịt tròn lẳn, nặng trĩu, ép chặt vào nhau, tạo thành một khe sâu hun hút, nơi chiếc dây chuyền kim cương mảnh mai đang lấp lánh như một giọt nước lạc loài. Làn da vùng ngực cô hồng hào, mịn màng, lấm tấm những giọt mồ hôi mỏng do hơi ấm trong phòng, tỏa ra một mùi hương đàn bà nồng nàn, gây nghiện.

Phần eo không còn thắt chặt như thời con gái, mà hơi đầy đặn hơn một chút, tạo cảm giác êm ái, phì nhiêu. Chiếc váy ôm sát lấy hông, tôn lên vòng ba vĩ đại, cong vút. Đó là một cặp mông của sự sinh nở, của sự hưởng thụ, thứ đã từng khiến bao gã đàn ông từ quan chức đến giang hồ phải điên đảo, phải quỳ gối xin được vùi mặt vào.

Hương đưa tay trái lên, nhẹ nhàng đặt lên bụng dưới.

Bàn tay cô, với những ngón thon dài đeo đầy nhẫn, xoa nhẹ lên lớp lụa trơn mát. Bên dưới lớp vải ấy, bụng cô hơi nhô lên, căng cứng một cách kín đáo.

Cô có thai.

Hương mỉm cười, một nụ cười bí hiểm phản chiếu trên mặt kính. Đã sáu tháng nay, cô không dùng thuốc tránh thai. Cô đã thả lỏng cơ thể mình trong những cuộc hoan lạc, cả với Trung trong những đêm “bù đắp” tại nhà, và cả với Sơn trong những lần thăm nuôi đặc biệt tại “phòng Hạnh Phúc” của trại giam.

Cái thai này là của ai? Của người chồng danh chính ngôn thuận đang ngồi kia? Hay của gã tình nhân tù tội đang đếm từng ngày trở về?

Cô không biết. Và cô cũng không quan tâm. Điều quan trọng là mầm sống này sẽ là người thừa kế đế chế Hương Thịnh. Nó được nuôi dưỡng bằng dòng máu của những kẻ tham vọng nhất.

“Chị Hương, rượu ngon quá ”

Giọng nói lảnh lót của Hân kéo Hương về thực tại.

Hân ngồi trên ghế sofa da bò, bắt chéo đôi chân dài miên man. Hân bây giờ không còn là cô bé học việc ngày nào. Cô là Phó Giám đốc, là cánh tay phải đắc lực và tàn nhẫn của Hương.

Hân mặc một chiếc váy bodycon màu trắng tinh khôi, ngắn cũn cỡn, để lộ toàn bộ cặp đùi mật ong săn chắc. Vẻ đẹp của Hân là vẻ đẹp của dao kéo thẩm mỹ đắt tiền kết hợp với sự luyện tập khắc nghiệt. Ngực căng tràn và dựng đứng kiêu hãnh sau lớp vải thun. Khuôn mặt V-line sắc sảo, đôi môi tiêm filler dày mọng, lúc nào cũng hé mở như mời gọi.

Hân nhìn Hương với ánh mắt ngưỡng mộ pha lẫn thèm muốn. Cô biết bí mật của chị. Cô biết sự sa đọa của chị. Và cô tôn thờ điều đó.

“Uống ít thôi cô nương. Tí nữa còn lái xe về!” Trung lên tiếng, giọng điệu thoải mái, pha chút cợt nhả của một kẻ đã quen hưởng thụ.

Trung ngồi đối diện Hân, tay lắc lư ly rượu. Anh đã thay đổi hoàn toàn. Bộ vest Armani may đo vừa vặn, đồng hồ trên cổ tay, tóc vuốt keo bóng lộn. Anh không còn là gã chồng khắc khổ, ghen tuông.

“Anh Trung khéo lo. Em ngủ lại đây với chị Hương cũng được mà. Giường anh chị rộng thế cơ mà!”

Trung cười lớn, không hề phật ý. “Cô chỉ được cái mồm mép ”

Hương quay lại bàn tiệc. Bữa tối đã sẵn sàng. Những món ăn đắt tiền: Bò Wagyu dát vàng, gan ngỗng Pháp, trứng cá tầm.

“Vào tiệc thôi!” Hương nói, giọng trầm ấm, quyền lực.

Ba người ngồi vào bàn. Ánh nến lung linh soi rọi ba khuôn mặt: Một người đàn bà mang thai với bí mật tày trời, một người chồng bán linh hồn cho quỷ dữ, và một cô em gái nuôi sẵn sàng làm mọi thứ vì tiền.

Họ ăn uống, cười nói. Không ai nhắc đến quá khứ nhơ nhớp. Không ai nhắc đến những lần Hương phải dạng háng cho các quan chức, hay những lần Hân phải quỳ gối dưới gầm bàn. Tất cả đã được rửa sạch bằng tiền và rượu vang.

*Ting.*

Điện thoại của Hương đặt trên bàn rung lên.

Màn hình sáng. Một tin nhắn từ số máy lạ.

*”Anh Tùng báo tin: Sơn cải tạo tốt. Có tên trong đợt đặc xá 2/9. Sáu tháng nữa “*

Hương đọc tin nhắn. Đôi mắt cô, vốn đang mơ màng vì rượu, bỗng sáng quắc lên như mắt mèo trong đêm.

Cô đặt ly rượu xuống, bàn tay lại vô thức tìm về bụng dưới. Cô xoa nhẹ, cảm nhận nhịp đập yếu ớt nhưng kiên cường bên trong.

Sơn sắp về.

Bàn cờ này sắp có thêm một quân Vua trở lại.

Trung nhìn vợ, thấy nụ cười kỳ lạ đó, anh khựng lại một chút, rồi như hiểu ra, anh cũng mỉm cười.

“Tin tốt à em?” Trung hỏi.

“Rất tốt!” Hương đáp, giọng cô rung lên vì hưng phấn. “Gia đình chúng ta… sắp đông đủ rồi ”

Hân nhìn Hương, rồi nhìn xuống bụng Hương. Ánh mắt con bé lóe lên sự tinh quái. Nó cũng đoán ra điều gì đó.

“Nào!” Hương nâng ly lên cao. “Cụng ly. Vì Hương Thịnh. Vì tương lai của chúng ta ”

“Vì tương lai!” Trung và Hân đồng thanh đáp.

Ba ly rượu chạm vào nhau. *Keng.* Tiếng thủy tinh va chạm trong trẻo, vang vọng trong căn phòng rộng lớn.

Hương uống cạn ly rượu. Vị chát ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi, nóng ran xuống cổ họng, chạy dọc cơ thể, kích thích tử cung cô co thắt nhẹ. Cô cảm thấy dòng máu trong người đang sôi sục. Dục vọng, quyền lực, và sự sống đang hòa quyện vào nhau.

Cô đứng dậy, bước ra ban công lộng gió. Gió đêm thốc vào, làm tà váy lụa dán chặt vào người cô, phô bày trọn vẹn chiếc bụng bầu hơi nhô lên.

Trung và Hân cũng bước ra theo.

Ba người đứng đó, nhìn xuống thành phố rực rỡ dưới chân. Họ như ba vị thần trên đỉnh Olympus, nhưng là những vị thần sa ngã.

Ánh đèn hắt từ trong nhà ra, in bóng họ lên sàn gỗ ban công.

Ba cái bóng đổ dài, đen sẫm. Nhưng dưới sự khúc xạ của ánh sáng qua lớp cửa kính, ba cái bóng đó không đứng tách rời. Chúng méo mó, vặn vẹo, quấn chặt lấy nhau. Cái bóng của Hương phình to ở giữa, cái bóng của Trung và Hân uốn lượn xung quanh, trông như một ổ rắn đang giao phối, đang nuốt chửng lẫn nhau trong một vũ điệu bất tận của tội lỗi và tham vọng.

Hương xoa bụng lần cuối, thì thầm vào gió:

“Về nhanh đi anh. Con đang đợi ”

—Hết—​

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...