Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 123 : Đế Chế Mới Của “Bà Trùm”



CHƯƠNG 77: ĐẾ CHẾ MỚI CỦA “BÀ TRÙM”

Một năm sau.

Hà Nội những ngày đầu đông, bầu trời xám xịt và nặng trĩu như muốn đè nát những tòa nhà cao tầng mới mọc lên như nấm. Tại văn phòng mới của Công ty Hương Thịnh ngự trị như một pháo đài bất khả xâm phạm. Không còn là cái văn phòng đi thuê chật hẹp, không còn là những ngày chạy vạy lo lót từng đơn hàng nhỏ lẻ. Hương Thịnh giờ đây là một cái tên khiến giới thầu xây dựng phải kiêng nể, một “cửa ải” mà bất cứ ai muốn bước chân vào các dự án công nghìn tỷ đều phải đi qua.

Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch của phòng Giám đốc mở ra. Hương bước vào, tiếng gót giày gõ xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo một nhịp điệu đầy uy quyền: Cộp. Cộp. Cộp.

Ở tuổi này, Hương không còn là cô thư ký ngây thơ với vẻ đẹp mong manh sương khói ngày nào. Cô đã lột xác hoàn toàn. Vẻ đẹp của cô giờ đây là sự tổng hòa của quyền lực, tiền bạc và sự trải đời dạn dĩ. Nó “đàn bà” một cách tàn nhẫn và phồn thực.

Hương đứng trước tấm kính cường lực kịch trần, nhìn xuống thành phố bé nhỏ dưới chân mình.

Ánh sáng ban mai hắt vào, tôn lên vóc dáng đồng hồ cát hoàn hảo của Hương trong bộ đầm công sở thiết kế riêng. Chiếc váy bút chì màu đen tuyền, chất liệu vải co giãn cao cấp ôm sát lấy cơ thể như một lớp da thứ hai. Nó thít chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, rồi đột ngột bung ra, ôm trọn lấy cặp mông tròn lẳn, đầy đặn và kiêu hãnh. Không phải kiểu mông săn chắc của những cô gái tập gym, mà là cái mông mềm mại, mỡ màng, bè ra hai bên một chút nhưng lại cong vút lên, hứa hẹn một sự êm ái chết người khi va chạm.

Đường xẻ tà phía sau váy cao đến tận bắp đùi, mỗi khi cô nhích chân, lớp vải tách ra, để lộ thấp thoáng đôi chân trắng nõn nà trong lớp tất da chân mỏng tang màu khói. Đôi chân ấy đã từng quỳ gối, từng dang rộng trước bao nhiêu gã đàn ông, giờ đây đứng vững chãi trên đỉnh cao danh vọng.

Hương quay người lại, tựa lưng vào bàn làm việc.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu kem. Không cài kín cổng cao tường. Ba chiếc cúc đầu tiên được buông lơi một cách cố ý. Cổ áo trễ xuống, để lộ vùng xương quai xanh mảnh mai và khe ngực sâu hun hút.

Bộ ngực của Hương sau một năm được “chăm sóc” bởi những bàn tay quyền lực nhất, dường như còn nảy nở hơn trước. Hai bầu vú căng tròn, nặng trĩu, bị ép sát vào nhau bởi chiếc áo lót nâng ngực loại đắt tiền, tạo thành một đường rãnh chật chội, mời gọi những ánh nhìn thèm khát phải chui tọt vào đó. Làn da ở vùng ngực trắng đến mức gần như trong suốt, nổi lên những đường gân xanh li ti, minh chứng cho độ mỏng manh và nhạy cảm cực độ.

Trên ngón tay giữa của bàn tay phải, chiếc nhẫn ngọc lục bảo mà Lão Bàng tặng vẫn tỏa sáng lấp lánh lạnh lẽo. Nó không chỉ là trang sức, nó là con dấu của quyền lực, là lời nhắc nhở về đêm “thẩm định” nhớp nháp trong bồn tắm năm nào.

Cánh cửa phòng hé mở. Hân bước vào, trên tay cầm tập hồ sơ dày cộp.

Hân bây giờ là Phó Giám đốc. Cô bé ngây thơ ngày nào đã biến mất, thay vào đó là một bản sao sắc sảo của Hương. Hân mặc vest đỏ, tóc cắt ngắn cá tính, ánh mắt sắc lẹm.

“Chị Hương!” Hân gọi, giọng điệu vừa tôn trọng vừa thân mật. “Đội ‘Thư ký’ mới đã tuyển xong. Đang đợi chị duyệt ở phòng họp số 2 ”

Hương nhấp một ngụm cà phê, đôi môi đỏ mọng dính lại một vệt son trên thành cốc trắng sứ. “Hàng họ thế nào?”

“Năm đứa. Đều là sinh viên năm nhất, năm hai các trường nghệ thuật. Sạch sẽ, chưa qua tay thợ săn nào. Em đã kiểm tra kỹ ‘kỹ năng mềm’. Ba đứa có tiềm năng làm ‘Gà móng đỏ’, hai đứa còn lại… có tố chất làm ‘Vợ bé’ ”

Hương gật đầu hài lòng. Cô không còn trực tiếp đi tiếp khách những mối nhỏ lẻ nữa. Cô đã xây dựng một hệ thống. Một “đế chế” cung cấp không chỉ vật liệu xây dựng, mà còn cung cấp cả “chất bôi trơn” cho các dự án – chính là những cô gái trẻ đẹp này.

“Đi. Xem mặt mũi chúng nó thế nào ”

***

**Phòng Họp Số 2: Lò Luyện Của Những Con Cừu**

Năm cô gái trẻ đứng xếp hàng ngang, cúi đầu chào khi Hương bước vào. Họ đẹp, tươi mới, ngát hương hoa nhài, giống hệt Hương và Hân của những ngày xưa cũ.

Hương đi dọc hàng quân, ánh mắt quét từ đầu đến chân từng người. Cô dừng lại trước một cô bé có khuôn mặt bầu bĩnh, ngây thơ, mặc chiếc váy ngắn cũn cỡn.

“Em tên gì?” Hương hỏi, đưa tay nâng cằm cô bé lên.

“Dạ… em tên Lan ạ ”

Hương mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. Bàn tay cô trượt từ cằm xuống cổ, rồi dừng lại ở bầu ngực thanh tân của cô bé. Cô bóp nhẹ. Cô bé giật mình, nhưng không dám lùi lại.

“Ngực đẹp đấy. Nhưng đi tiếp khách mà mặc áo lót dày thế này là hỏng!” Hương nói, giọng lạnh tanh. “Khách hàng của chúng ta không thích sự giả dối. Họ muốn cảm nhận được độ đàn hồi thật sự. Lần sau, bỏ miếng độn ra. Hoặc tốt nhất… là không mặc gì bên trong ”

Hương quay sang Hân: “Đào tạo con bé này kỹ vào. Lão Trẩm thích kiểu ‘ngây thơ vô số tội’ thế này lắm. Dạy nó cách dùng lưỡi trước, rồi mới đến phần dưới ”

“Vâng, thưa chị ” Hân ghi chép vào sổ tay, ánh mắt nhìn đám lính mới như nhìn những món hàng trên kệ siêu thị.

Hương nhìn đám cô gái trẻ, lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn. Cô không còn là nạn nhân. Cô là người cầm dây cương. Cô đang bán lại chính nỗi đau của mình cho thế hệ sau, đóng gói nó trong những chiếc hộp hào nhoáng của danh vọng và tiền bạc.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...