Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 122 : CƠN ĐÓI CỦA KẺ TÙ TỘI & SỰ CHO PHÉP CỦA NGƯỜI CHỒNG



CHƯƠNG 76: CƠN ĐÓI CỦA KẺ TÙ TỘI & SỰ CHO PHÉP CỦA NGƯỜI CHỒNG

Căn phòng “Hạnh Phúc” chìm vào một sự im lặng nặng nề, chỉ còn lại tiếng thở dốc hổn hển của ba con người vừa trải qua một cơn bão xác thịt điên cuồng. Mùi tinh dịch nồng nặc, tanh nồng đặc trưng của đàn ông hòa quyện với mùi mồ hôi chua và mùi dâm dịch ngai ngái của đàn bà tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, dâm dục đến mức người ngoài bước vào có thể nôn ọe, nhưng với họ, đó là mùi của sự thỏa mãn.

Hương nằm liệt trên sàn gạch men lạnh lẽo. Cơ thể cô lúc này là một bức tranh của sự tàn phá tuyệt mỹ. Mái tóc xoăn dài bết dính mồ hôi xõa tung, che lấp một phần khuôn mặt đỏ bừng đang nhắm nghiền mắt. Đôi môi sưng tấy, đỏ mọng vì bị hôn và cắn, hé mở để hớp lấy từng ngụm không khí.

Mảnh váy lót giờ đây bị kéo tốc lên quá eo, nhăn nhúm và tơi tả như một miếng giẻ lau. Nó phơi bày trọn vẹn phần thân dưới trần trụi, trắng nõn nà của Hương. Hai đùi cô vẫn dang rộng một cách vô thức, không còn sức để khép lại.

Từ cửa mình sưng đỏ, mở rộng hoác, hỗn hợp tinh dịch trắng đục của Sơn và Trung hòa lẫn với dâm dịch trong vắt vẫn đang rỉ ra ròng ròng, chảy tràn xuống kẽ mông và đùi non, nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà tạo thành một vũng lầy nhầy nhụa lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Một vài sợi lông mu đen nhánh dính bết lại vì chất lỏng, trông càng thêm dâm đãng.

Sơn và Trung đứng bên cạnh, hai dương vật vừa gây ra sự tàn phá ấy giờ đã rũ xuống, mềm oặt và ướt nhẹp nhưng vẫn còn vương vấn sự to lớn, gân guốc.

Trung nhìn vợ mình nằm đó, trong lòng không hề gợn lên một chút ghê tởm hay xót xa nào theo kiểu đạo đức thông thường. Ngược lại, anh cảm thấy một sự hài lòng bệnh hoạn len lỏi trong tim. Vợ anh, người đàn bà xinh đẹp và quyền lực ấy, vừa bị hai người đàn ông giày xéo đến mức thừa sống thiếu chết, và cô ấy đã đón nhận nó với sự đê mê tột cùng. Đó là sự phục tùng tuyệt đối mà anh khao khát.

“Đưa cô ấy lên giường đi ông. Sàn lạnh, ốm ra đấy thì khổ ” – Trung ra hiệu cho Sơn, giọng nói vẫn còn khàn đặc dư âm của khoái cảm.

Sơn gật đầu. Hắn cúi xuống, luồn hai cánh tay rắn chắc, đầy lông lá xuống dưới lưng và khoeo chân Hương.

“Lên giường nào em yêu ”

Hắn nhấc bổng Hương lên theo kiểu bế công chúa. Cơ thể cô mềm nhũn, rũ rượi như một con búp bê vải không xương. Đầu cô ngả ra sau, để lộ chiếc cổ trắng ngần lấm tấm mồ hôi và những vết hickey đỏ chót.

Sơn cảm nhận rõ sức nặng mềm mại, nóng hổi của da thịt đàn bà áp vào ngực trần của mình. Hắn bước vài bước rồi nhẹ nhàng đặt Hương xuống tấm nệm trắng tinh tươm.

Ngay lập tức, những vệt tinh dịch từ đùi và vùng kín của Hương dây ra ga giường, tạo thành những vết loang lổ ướt át, đánh dấu chủ quyền của hai người đàn ông lên lãnh địa này.

Trung bước tới, cầm lấy chiếc khăn mặt ướt đã có trong phòng vệ sinh. Anh ngồi xuống mép giường, ân cần lau những giọt mồ hôi bết bát trên trán vợ, vén những lọn tóc rối ra sau tai cô. Cử chỉ của anh dịu dàng, chăm chút như một người chồng mẫu mực đang chăm sóc vợ ốm, trái ngược hoàn toàn với hành động thú tính anh vừa thực hiện cách đây vài phút.

“Nghỉ chút đi em. Giỏi lắm. Cả hai thằng đều ra hết vào em rồi ” – Trung thì thầm, tay vuốt ve gò má nóng hổi của Hương.

Hương he hé mắt, nhìn hai người đàn ông đang vây quanh mình. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt nhưng đầy mãn nguyện.

—–

Sự yên bình giả tạo chỉ kéo dài được chừng dăm ba phút. Trong căn phòng chật hẹp, mùi vị của tình dục vẫn còn lẩn khuất trong từng ngóc ngách, kích thích thần kinh những kẻ vừa tham gia vào cuộc hoan lạc.

Sơn đứng cạnh giường, hai tay chống hông, lồng ngực phập phồng lên xuống điều hòa nhịp thở. Hắn nhìn Hương nằm đó – một tuyệt tác của tạo hóa đang phơi bày trọn vẹn trước mắt.

Dưới ánh đèn vàng, thân thể Hương hiện lên đầy đặn và quyến rũ chết người. Hai bầu ngực trắng nõn, to tròn như hai trái bưởi đào, bị trọng lực kéo trễ xuống sang hai bên, đầu ti vẫn còn sưng cứng và đỏ ửng sau những cú bóp mạnh bạo. Bụng dưới phẳng lỳ, lấm tấm mồ hôi, phập phồng theo từng nhịp thở mệt nhọc.

Đặc biệt là vùng tam giác mật. Đám lông mu đen nhánh, ướt sũng, che lấp một phần cửa mình vẫn còn đang hé mở, đỏ hỏn như một đóa hoa bị vò nát. Dịch trắng vẫn rỉ ra, lấp lánh, chảy dọc xuống ga giường trắng toát.

Hình ảnh đó như một liều thuốc kích dục cực mạnh tiêm thẳng vào não bộ của kẻ tù tội. Sơn cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực lại bắt đầu dâng lên từ bụng dưới. Hơi thở của hắn trở nên nặng nề hơn, ồ ồ như tiếng bễ lò rèn.

Dương vật của Sơn, vốn chưa xìu hẳn, giờ đây lại bắt đầu cựa quậy. Những mạch máu lại bơm căng, khiến nó từ từ ngóc đầu dậy, giật nảy từng nhịp, cương cứng trở lại, to lớn và gân guốc không kém gì lúc đầu. Sự kìm nén hàng tháng trời trong bốn bức tường giam lạnh lẽo khiến một lần xuất tinh là không thể đủ để thỏa mãn con thú đang gào thét bên trong hắn.

Trung đang ngồi lau mồ hôi cho vợ, liếc mắt sang và nhận ra ngay sự thay đổi của bạn mình. Anh nhìn cái dương vật đang sừng sững trở lại giữa hai chân Sơn, rồi nhìn sang vợ mình đang nằm rũ rượi. Một nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi anh.

Anh đứng dậy, vỗ mạnh vào vai trần của Sơn một cái “Bộp!”.

“Vẫn chưa đủ hả ông bạn? Hàng họ lại dựng đứng lên thế kia ”

Sơn giật mình, quay sang nhìn Trung, rồi lại nhìn Hương với ánh mắt thèm thuồng nhưng có chút ái ngại. “Thèm lắm ông ạ… Nhưng sợ em Hương mệt… Vừa nãy hai thằng dần cho tơi tả thế kia.. ”

Trung lắc đầu, cười khẩy. “Ông lo bò trắng răng. em Hương mà ông bạn nói không cân nổi hai hiệp. Thôi, cứ xả nốt đi. Vào trong kia lại ăn chay nằm đất, khổ ra ”

Hương tuy nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng tai vẫn nghe rõ từng lời trao đổi trần trụi của hai người đàn ông. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự mệt mỏi về thể xác không thể dập tắt được ngọn lửa dâm đãng đã ăn sâu vào máu thịt. Ngược lại, ý nghĩ về việc tiếp tục bị giày xéo, bị dùng như một công cụ xả dục cho người tình trước mặt chồng lại khiến cô hưng phấn kỳ lạ.

Cô từ từ mở mắt, đôi mắt lúng liếng, ướt át nhìn Sơn. Cô vươn cánh tay trần trắng muốt ra, bàn tay thon dài nắm lấy dương vật đang ngóc đầu của Sơn, vuốt ve nhè nhẹ.

“Em chiều.. ” – Giọng cô thều thào, ngọt như mía lùi. “Anh Sơn cứ làm đi… Em chịu được… Em vẫn thèm anh lắm.. ”

Hành động và lời nói của Hương như tháo bỏ cái van cuối cùng. Sơn gầm lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, mắt vằn lên tia máu. Hắn không còn ngần ngại gì nữa. Hắn biết người đàn bà này sinh ra là để dành cho hắn.

—-

Được lời như cởi tấm lòng, Sơn không còn khách sáo hay giữ kẽ gì nữa. Hắn lao lên giường như một con thú đói vồ mồi, đè ngửa Hương ra giữa tấm nệm còn vương vãi những dấu vết hỗn độn của hiệp một. Sức nặng của cơ thể đàn ông rắn chắc, nóng hổi ép chặt lên thân hình mềm mại của Hương khiến cô bật ra tiếng rên rỉ nghèn nghẹn.

“Ngoan nào cưng, để anh thương.. ” – Sơn thì thầm, giọng khàn đặc dục vọng.

Hắn thô bạo dùng hai tay tách rộng hai chân Hương ra, gác hẳn hai cổ chân trắng nõn của cô lên vai mình. Tư thế này phơi bày trọn vẹn hạ bộ của Hương trước mắt hắn, một bông hoa rực rỡ đang mở rộng cánh đón chào sự xâm nhập. Cửa mình cô vẫn còn ướt nhẹp, nhớp nháp tinh dịch của cả hai người đàn ông từ trận chiến trước, tạo thành một chất bôi trơn tự nhiên và dâm dục nhất.

Sơn cầm lấy dương vật cương cứng, gân guốc của mình, chà xát vài cái vào khe thịt ướt át để lấy đà, rồi thúc một cú thật mạnh.

“Phập!”

Tiếng va chạm ướt át vang lên. Cây gậy thịt to lớn lút cán vào tận sâu bên trong, chạm tới tận cổ tử cung.

“Á… ư… anh Sơn… sâu quá.. ” – Hương ưỡn cong người lên, hai tay bấu chặt vào ga giường, móng tay cào rách cả vải.

Sơn không dạo đầu, không vuốt ve. Hắn bắt đầu guồng máy của mình ngay lập tức. Hắn dập như máy khâu, liên hồi và dồn dập. Mỗi cú thúc của hắn đều mạnh mẽ, dứt khoát, khiến cả cơ thể Hương rung lên bần bật theo từng nhịp. Tiếng da thịt va chạm “bạch… bạch… bạch.. ” vang lên đều đặn, chát chúa trong căn phòng nhỏ.

Mặc dù vừa mới xuất tinh, nhưng sức bền của Sơn thật đáng kinh ngạc. Hắn dai sức, lì lợm như một con trâu mộng cày bừa trên mảnh ruộng màu mỡ. Hắn cúi xuống, hôn ngấu nghiến đôi môi sưng mọng của Hương, nuốt trọn tiếng rên rỉ của cô. Hai bàn tay thô ráp của hắn bóp nát hai bầu vú căng tròn, nhào nặn chúng biến dạng dưới sức ép của dục vọng.

“Sướng không em? Lồn em ngậm chặt quá… bú cặc anh sướng quá.. ” – Sơn gầm gừ những lời tục tĩu.

Trung không tham gia hiệp này. Anh kéo chiếc ghế gỗ lại, ngồi ngay cạnh giường, chỉ cách nơi hai người đang giao hợp chừng nửa mét. Anh thản nhiên châm một điếu thuốc , rít một hơi dài rồi nhả khói, khoanh tay quan sát màn trình diễn live sắc nét nhất.

Góc nhìn của Trung bao quát tất cả. Anh nhìn cận cảnh dương vật gân guốc, sẫm màu của Sơn ra vào cơ thể vợ mình như một piston. Anh thấy môi âm hộ của Hương bị kéo căng ra, đỏ hỏn, sưng tấy, dính bết dịch nhờn trắng đục. Anh thấy từng thớ cơ trên đùi vợ rung lên, thấy ánh mắt dại đi vì khoái lạc của cô.

Thay vì ghen tuông, Trung lại cảm thấy một sự kích thích bệnh hoạn chạy dọc sống lưng. Anh trở thành một khán giả trung thành, một bình luận viên cho bộ phim sex đời thực này.

“Đúng rồi, đụ mạnh vào Sơn ” – Trung nói, giọng bình thản đến lạnh lùng. “Nhìn cái lồn nó sưng lên kìa. Đỏ lòm ra rồi. Vợ tôi thích thế đấy. Cứ thúc mạnh vào cho tôi ”

Lời bình luận của chồng như dầu đổ thêm vào lửa. Hương càng rên la to hơn, chủ động nâng hông lên để đón nhận những cú thúc trời giáng của người tình, trước sự chứng kiến và cổ vũ của chính chồng mình.

—-

Đang hì hục dập như một cỗ máy không biết mệt mỏi, Sơn đột ngột dừng lại. Hắn rút dương vật ra khỏi âm đạo Hương, tạo nên một tiếng “pốc” rỗng tuếch. Hương đang trong cơn cao trào bị hụt hẫng, rên lên một tiếng tiếc nuối: “Ưm… sao thế anh?”

Sơn không trả lời. Hắn lật sấp người Hương lại, ép cô vào tư thế Doggy quen thuộc. Hương ngoan ngoãn quỳ gối, chống tay, chổng cao cặp mông trắng nõn, tròn lẳn về phía hắn.

Sơn không đâm vào ngay. Hắn dùng tay tách hai bờ mông của Hương ra, nhìn chằm chằm vào cái lỗ hậu môn nhỏ xíu, màu hồng nhạt đang co thắt nhẹ nhàng theo nhịp thở của cô. Một ý nghĩ táo bạo và dâm đãng lóe lên trong đầu hắn.

Hắn quay sang nhìn Trung đang ngồi hút thuốc, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Trung này.. ” – Sơn hỏi, giọng khàn khàn. “Cho tôi cái lỗ này nhé? Ngày xưa tôi ‘khai phá’ nó rồi, nhưng lâu quá chưa thử lại. Nhìn thèm quá ”

Câu hỏi của Sơn treo lơ lửng trong không khí, trần trụi và khiếm nhã đến tột cùng. Hắn đang xin phép người chồng để được quan hệ vào hậu môn của người vợ – một vùng đất cấm kỵ mà không phải ai cũng được phép chạm vào.

Trung không hề tỏ ra giận dữ hay bị xúc phạm. Anh nhả một làn khói thuốc trắng đục, cười khẩy một cái đầy vẻ đồng lõa. Anh đứng dậy, đi về phía túi đồ thăm nuôi , lục lọi một chút rồi lôi ra một chai gel bôi trơn to tướng.

Trung bước lại gần, đưa chai gel cho Sơn. “Của ông tất. Cứ tự nhiên ” – Anh nói, giọng điệu như thể đang mời bạn dùng một món ăn ngon. “Nhưng nhớ bôi trơn kỹ vào, không rách hàng của tôi. Lâu rồi nó chưa được nong giãn đâu ”

Hương đang úp mặt xuống gối, nghe thấy cuộc trao đổi mua bán thân xác mình diễn ra ngay trên đầu. Cô nghe thấy tiếng chồng mình “bán” cái lỗ nhị của mình cho tình nhân một cách sòng phẳng và hào phóng. Sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng, nhưng đi kèm với nó là một luồng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng.

Cô biết mình không có quyền từ chối, và thực tâm, con thú cái trong cô cũng không muốn từ chối. Cô rên rỉ vào trong gối, tiếng rên mang âm hưởng cam chịu pha lẫn kích thích:

“Ư… các anh hư quá… đừng làm rách em… nhẹ thôi nhé.. ”

—-

Sơn không chần chừ. Hắn đổ đầy chất gel bôi trơn lạnh toát ra lòng bàn tay thô ráp, rồi bôi trét nhoe nhoét lên hậu môn đang co thắt của Hương và cả cây gậy thịt sừng sững của mình. Hắn dùng ngón tay trỏ ấn vào lỗ nhị, xoay tròn vài vòng để nong rộng nó ra, chuẩn bị cho cuộc xâm lăng thô bạo.

“Anh vào đây… Thả lỏng ra em yêu.. ”

Sơn tỳ háng vào mông Hương, ấn mạnh cái đầu khấc to bè vào cửa sau chật hẹp.

“Phập!”

Một cú thúc dứt khoát.

“ÁAAAA!!!”

Hương hét lên thất thanh, tiếng hét vang vọng dội vào bốn bức tường phòng giam. Dù đã được bôi trơn kỹ lưỡng, nhưng kích thước ngoại cỡ của Sơn vẫn khiến cô cảm thấy như bị xé toạc làm đôi. Vòng cơ hậu môn bị nong căng cực đại, ôm chặt lấy vật thể lạ xâm nhập. Cảm giác đau đớn buốt óc ập đến, nhưng ngay sau đó là sự căng tức đến nghẹt thở lan tỏa khắp vùng bụng dưới.

Sơn không dừng lại để cô thích nghi. Hắn biết với loại đàn bà dâm đãng này, đau đớn chính là chất xúc tác tốt nhất cho khoái cảm. Hắn bắt đầu guồng máy hủy diệt của mình.

“Bạch! Bạch! Bạch!”

Hắn thúc vào như điên dại. Tốc độ nhanh và lực mạnh đến mức cả người Hương bị đẩy trượt về phía trước theo từng cú dập. Hắn phải dùng một tay túm chặt lấy tóc cô, giật ngược ra sau để giữ cố định, tay kia vỗ mạnh vào cặp mông trắng nõn đang rung lên bần bật.

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Tiếng vỗ mông kêu to, chát chúa, để lại những dấu bàn tay đỏ lựng trên làn da mịn màng.

“Sướng không? Hả? Cái lỗ đít này sướng không?” – Sơn gầm gừ, mồ hôi nhễ nhại nhỏ xuống lưng Hương.

Cảm giác ruột gan bị đảo lộn, bị khuấy đảo bởi một cây gậy thịt nóng hổi khiến Hương mất hết lý trí. Sự ma sát ở hậu môn mang lại một khoái cảm buốt óc, mãnh liệt và tê dại hơn cả âm đạo gấp ngàn lần. Cô không còn biết đau là gì nữa, chỉ biết rên rỉ, uốn éo, chủ động cong mông lên để đón nhận sự trừng phạt ngọt ngào này.

“Ư… ư… anh Sơn… mạnh nữa… sâu quá… toác đít em rồi.. ”

Trung đứng sát bên cạnh, cúi người xuống thấp để nhìn tận mắt nơi giao hợp. Anh thấy rõ từng nếp nhăn ở hậu môn vợ mình bị kéo căng ra, nuốt trọn dương vật gân guốc của nhân tình rồi lại nhả ra theo nhịp. Dịch gel hòa lẫn với dâm dịch chảy ra nhầy nhụa.

“Vào sâu thật đấy.. ” – Trung bình luận, giọng điệu đầy phấn khích bệnh hoạn. “Nhìn cái lỗ đít nó kìa Sơn, giãn ra hết cỡ để nuốt cặc ông đấy. Sướng nhất ông nhé. Đụ nát đít nó đi ”

Được sự cổ vũ, Sơn càng hăng máu. Hắn dồn toàn lực cho những cú thúc cuối cùng.

“Anh ra… Anh sắp ra rồi… Nhận lấy này em Hương….!” – Sơn gầm lên một tiếng dài như thú hoang.

Hắn thúc một cú lút cán, sâu đến tận cùng ruột già của Hương và giữ chặt ở đó. Cơ thể hắn giật nảy, bơm từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu bên trong hậu môn cô.

Hương co giật dữ dội, mắt trợn ngược, miệng há hốc không thốt nên lời. Cô hoàn toàn bị khuất phục, bị đánh gục dưới sức mạnh tàn bạo của hai người đàn ông.

Sơn rút ra, tạo nên một tiếng “oặp” ướt át. Hậu môn của Hương mở rộng hoác, không thể khép lại được ngay, rỉ ra dòng dịch trắng đục pha lẫn gel trong suốt chảy dọc xuống kẽ mông. Cô nằm vật ra giường, tơi tả, nhơ nhuốc nhưng thỏa mãn tột cùng, chìm vào cơn mê man của dục vọng đã được lấp đầy đến tận cùng.

Nhưng nghi lễ chưa kết thúc.

Ngay khi Sơn vừa rút dương vật ướt sũng, đỏ hỏn của mình ra, để lại một lỗ hổng đang co thắt và trào ra dòng dịch trắng đục, Trung đã lập tức thế chỗ.

Anh là chồng. Anh là người khóa đuôi.

Trung không nói gì, hơi thở dồn dập. Anh nắm lấy eo vợ, nhìn vào cái hang động ướt át đang mở rộng mời gọi đó. Không chút chần chừ, anh đâm dương vật cương cứng của mình vào, lấp đầy khoảng trống mà Sơn vừa để lại. Cảm giác trơn trượt tột độ. Tinh dịch của Sơn trở thành chất bôi trơn hoàn hảo cho Trung.

“Ưm… anh Trung.. ” Hương nấc lên. Sự thay đổi kích thước và nhịp điệu đột ngột khiến cô choáng váng.

Trung thúc mạnh, dồn dập. Anh cảm nhận được “cái đó” của mình đang khuấy đảo trong hỗn hợp dịch tình của người đàn ông khác. Thay vì ghê tởm, một luồng khoái cảm bệnh hoạn chạy dọc sống lưng anh. Anh đang chiếm đoạt lại vợ mình, nhưng đồng thời cũng đang hòa làm một với Sơn.

“Nhận lấy đi em… Cả của anh nữa.. ”

Trung gầm gừ, thúc những cú lút cán thô bạo. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên chát chúa, hòa lẫn tiếng nước lép nhép dâm dục. Anh muốn trộn lẫn dòng giống của mình với Sơn, tạo ra một liên minh máu thịt ngay trong cơ thể vợ.

Cơn cực khoái ập đến. Trung rùng mình, bắn những tia tinh dịch đặc quánh chồng lên lớp tinh dịch cũ. Hương cong người lên, hét một tiếng dài trong sự vỡ òa của khoái lạc. Cô bị lấp đầy hoàn toàn, căng tức, tràn trề. Hai dòng giống của hai người đàn ông quan trọng nhất đời cô đang hòa quyện, xoáy trộn trong tử cung và hậu môn cô.

***

Trung đổ gục xuống lưng vợ, thở hổn hển. Sơn đứng bên cạnh, vừa lau mồ hôi vừa nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt thỏa mãn. Ba người họ, trong khoảnh khắc đó, là một thể thống nhất.

Hương nằm vật ra giường, lật ngửa người lại. Mái tóc dài đen nhánh xõa tung, bết bát mồ hôi dính vào khuôn mặt đỏ bừng. Đôi mắt cô mơ màng, phủ một lớp sương dục vọng, môi hé mở ướt át.

Vẻ đẹp của cô lúc này không phải là vẻ đẹp sang trọng, quý phái của bà giám đốc Hương Thịnh thường ngày. Đó là vẻ đẹp trần trụi, nguyên thủy và dâm đãng của một con cái vừa được thỏa mãn đến tận cùng.

Bụng dưới phẳng lì của cô giờ đây hơi nhô lên, phập phồng theo nhịp thở. Từ vùng tam giác đen nhánh được cắt tỉa gọn gàng, một hỗn hợp chất lỏng trắng đục đang từ từ rỉ ra, chảy dọc theo kẽ mông, nhỏ xuống ga giường. Đùi non trắng nõn của cô lấm tấm những vết đỏ do va chạm mạnh, run rẩy không khép lại được.

Sơn cúi xuống, hôn lên trán Hương, rồi hôn lên bầu ngực đang phập phồng của cô.

Trung đứng dậy, chỉnh lại quần áo. Anh nhìn Hương, ánh mắt không còn sự ghen tuông hay dằn vặt, mà là sự chấp nhận đồng lõa. Anh lấy khăn giấy, lau sơ qua vùng kín cho vợ, nhưng không lau quá kỹ. Anh muốn cô mang theo “dấu ấn” này về nhà.

Hương tròng và kéo chiếc váy xuống, che đi thân thể vừa bị giày vò. Cô đứng dậy, chân hơi loạng choạng. Cảm giác đầy ứ bên trong bụng dưới khiến mỗi bước đi của cô trở nên khó khăn nhưng cũng đầy kích thích. Cô không mặc lại quần lót. Chiếc quần ren mỏng manh đã bị vứt bỏ lại trong góc phòng như một kỷ vật.

***

Hương khoác tay Trung bước ra khỏi phòng “Hạnh Phúc”.

Ở bàn trực ban, gã giám thị béo tốt đang ngồi uống trà, mắt liếc nhìn đồng hồ. Thấy hai người đi ra, gã nhếch mép cười đầy ẩn ý. Ánh mắt gã quét từ khuôn mặt vẫn còn vương nét hồng hào đê mê của Hương xuống đôi chân đang bước đi hơi khập khiễng, hai hàng của cô.

Hương không né tránh ánh mắt đó. Cô ngẩng cao đầu, chỉnh lại lọn tóc, dù dáng đi “hai hàng” tố cáo tất cả những gì vừa diễn ra sau cánh cửa kia.

Gã giám thị nhún vai, coi đó như chuyện thường ngày ở huyện. Với những kẻ lắm tiền nhiều của này, những trò bệnh hoạn trong tù chỉ là gia vị cho cuộc sống. Gã cầm lấy chiếc túi da mà Hương để lại lúc đầu – giờ đã nhẹ hơn vì thiếu những phong bì tiền, gật đầu chào:

“Anh chị về. Lần sau cần ‘không gian’ cứ ới em ”

***

Chiếc xe sang trọng lăn bánh khỏi cổng trại giam, để lại sau lưng những bức tường bê tông lạnh lẽo. Không gian trong xe im lặng, chỉ có tiếng động cơ êm ái và tiếng điều hòa chạy ro ro.

Hương ngả lưng vào ghế da, nhắm mắt lại. Cô cảm nhận rõ dòng dịch lỏng vẫn đang âm ỉ chảy ra, thấm ướt đùi non mỗi khi xe xóc nhẹ. Một cảm giác nhớp nháp, nhưng lại mang đến sự an tâm kỳ lạ.

“Anh.. ” Hương mở lời, giọng khàn khàn, phá vỡ sự im lặng.

Trung vẫn nhìn thẳng đường, tay siết nhẹ vô lăng. “Sao em?”

Hương quay sang nhìn chồng. Cô muốn tìm kiếm một chút giận dữ, một chút khinh bỉ trong mắt anh để thấy mình bớt tội lỗi. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự bình thản đến đáng sợ.

“Anh… anh thấy thế nào? Lúc nãy… khi anh Sơn.. ” Hương ngập ngừng, không dám nói hết câu.

Trung im lặng vài giây. Rồi anh quay sang, nhìn lướt qua phần bụng dưới của vợ, nơi đang chứa chấp tinh khí của cả hai người đàn ông. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại tối sầm xuống vì một dục vọng méo mó.

“Em muốn nghe thật không?” Trung hỏi.

Hương gật đầu.

“Anh thấy… kích thích ” Trung thú nhận, giọng trầm đục. “Khi thấy thằng Sơn đè em ra, thấy em rên rỉ dưới thân nó… anh không thấy ghen. Anh thấy… nứng. Anh thấy vợ mình đẹp nhất lúc đó. Đẹp như một con điếm hạng sang vậy ”

Hương sững người. Cô mở to mắt nhìn chồng. Người đàn ông hiền lành, trí thức ngày nào giờ đây đang thốt ra những lời lẽ trần trụi đến thế.

Trung tiếp tục, bàn tay rời vô lăng, đặt lên đùi Hương, bóp mạnh.

“Và khi anh đưa vào… khi anh cảm thấy cái đó của nó vẫn còn ở trong em… anh thấy như mình vừa chiến thắng, vừa sở hữu em trọn vẹn hơn bao giờ hết. Em là của chung, nhưng em là vợ anh. Cái cảm giác đó… nó làm anh phát điên ”

Hương rùng mình. Cô không biết nên vui hay nên sợ. Cô cứ ngỡ mình là người duy nhất sa ngã, là người duy nhất thay đổi. Nhưng hóa ra, cô đã kéo cả chồng mình xuống vũng bùn này. Hoặc có lẽ, vũng bùn này đã luôn ở đó, chỉ chờ dịp để nuốt chửng cả hai.

“Lại đây.. ” Trung ra lệnh.

Hương ngoan ngoãn nhoài người sang. Trung kéo đầu cô xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi vẫn còn vương mùi vị của cuộc hoan lạc trong tù.

Chiếc xe lao vút đi trên con đường cao tốc, mang theo một gia đình kỳ dị, được gắn kết không phải bằng tình yêu thuần khiết, mà bằng tiền bạc, quyền lực và những dục vọng chia sẻ đầy tội lỗi. Hương nhắm mắt, tận hưởng bàn tay chồng đang luồn vào dưới váy, chạm vào nơi ướt át nhất của cô, mỉm cười chua chát. Đế chế Hương Thịnh đã thực sự vững bền, được xây đắp trên nền móng của sự tha hóa hoàn hảo này.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...