Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 120 : ĐỒNG TIỀN DẪN LỐI & CUỘC HỘI NGỘ CỦA BA NGƯỜI
CHƯƠNG 74: ĐỒNG TIỀN DẪN LỐI & CUỘC HỘI NGỘ CỦA BA NGƯỜI
Cánh cổng sắt nặng nề của trại giam rít lên một tiếng khô khốc khi từ từ mở ra, không phải để đón nhận một chiếc xe thùng chở phạm nhân, mà là để nhường đường cho chiếc Mercedes đen bóng loáng. Chiếc xe lướt êm ru trên con đường trải nhựa phẳng lì dẫn vào khu hành chính, sự sang trọng và quyền lực của nó tạo nên một sự tương phản kệch cỡm với những bức tường rào dây thép gai lạnh lẽo bao quanh.
Đây là trại giam dành cho phạm nhân kinh tế – một “khách sạn có song sắt” đúng nghĩa, nơi mà ranh giới giữa tội lỗi và sự hưởng thụ bị xóa nhòa bởi sức mạnh vạn năng của đồng tiền.
Cánh cửa xe bên ghế phụ bật mở. Một đôi giày cao gót mũi nhọn, đế đỏ chạm xuống nền đất, gõ một nhịp kiêu hãnh và dứt khoát.
Thu Hương bước ra.
Nắng chiều tà hắt lên thân hình người đàn bà đang ở độ chín muồi nhất của nhan sắc, tạo nên một vầng hào quang vừa ma mị vừa quyền uy. Cô không mặc những bộ váy khoe da thịt lộ liễu như trong những bữa tiệc thác loạn với đám quan chức. Hôm nay, Hương khoác lên mình một chiếc váy liền thân màu xám tro, thiết kế tối giản nhưng đường cắt may lại tinh xảo đến mức tàn nhẫn.
Chất liệu vải thun lạnh cao cấp ôm sát, dán chặt vào cơ thể cô như một lớp da thứ hai, tôn vinh và phơi bày trọn vẹn từng đường cong của một “bà trùm”. Không cần hở hang, sự kín đáo bó sát ấy lại chính là lời mời gọi khiêu khích nhất.
Ở góc nhìn từ phía sau, chiếc váy ôm trọn lấy vòng eo “thắt đáy lưng ong” nhỏ nhắn đến khó tin, rồi đột ngột mở rộng ra để bao bọc lấy cặp mông tròn lẳn, đầy đặn và nảy nở. Mỗi bước đi của Hương khiến hai bờ mông ấy đung đưa nhịp nhàng, tạo nên những nếp sóng vải xô lệch đầy mê hoặc. Phần chân váy bút chì xẻ nhẹ phía sau, mỗi khi cô bước tới, bắp chân trắng nõn, thon dài lại lấp ló hiện ra, gợi lên những liên tưởng về sự mềm mại chết người bên trong.
Phía trước, cổ váy khoét hình tim vừa phải, đủ để che đi khe ngực nhưng lại khiến người ta ngạt thở bởi độ vun cao của hai bầu vú. Hai khối thịt nặng trĩu, căng tràn sức sống bị ép chặt trong lớp áo lót nâng đẩy, tạo thành một đường cong vồng lên kiêu hãnh dưới lớp vải xám. Dường như chỉ cần một hơi thở mạnh, những chiếc cúc áo kia sẽ bung ra, giải phóng cho sự phồn thực đang bị kìm nén.
Hương tháo chiếc kính râm to bản xuống, để lộ đôi mắt sắc sảo được trang điểm kỹ lưỡng. Cô hất nhẹ mái tóc xoăn bồng bềnh xõa ngang lưng, tỏa ra một mùi hương nước hoa Chanel No.5 nồng nàn, sang trọng, át đi cái mùi thuốc sát trùng và bụi bặm đặc trưng của chốn lao tù.
Trung bước xuống từ ghế lái. Anh mặc bộ âu phục chỉnh tề, gương mặt bình thản đến lạ lùng. Anh đi vòng qua xe, đứng bên cạnh vợ, không phải để che chở, mà như một cận vệ trung thành tháp tùng nữ hoàng. Anh nhìn Hương, ánh mắt không còn sự ghen tuông của ngày xưa, mà là sự thấu hiểu và đồng lõa. Anh biết bên dưới lớp váy sang trọng kia là một cơ thể đã được tôi luyện qua bao nhiêu cuộc chinh phạt, một cơ thể biết cách nuốt chửng đàn ông để đổi lấy vị thế cho cả hai người.
“Vào thôi anh ” – Hương nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực.
Họ bước vào phòng Giám thị. Căn phòng rộng rãi, mát lạnh hơi điều hòa. Ngồi sau chiếc bàn gỗ lim to lớn là ông Tuấn – Giám thị trưởng, một người đàn ông trung niên béo tốt, da mặt bóng nhẫy mồ hôi dầu.
Thấy Hương, đôi mắt híp tịt của gã sáng rực lên. Gã vội vã đứng dậy, cái bụng phệ rung rinh sau lớp áo cảnh phục chật chội.
“Kìa, cô Hương! Quý hóa quá, quý hóa quá. Lâu lắm mới thấy cô ghé thăm ” – Gã đon đả, ánh mắt hau háu quét nhanh từ khuôn ngực đồ sộ xuống vòng hông quả táo của Hương, nuốt nước bọt cái “ực”.
Hương mỉm cười xã giao, nụ cười đúng chuẩn mực của một doanh nhân thành đạt nhưng vẫn vương vấn nét lẳng lơ của một người đàn bà đẹp. Cô đặt chiếc túi da cỡ lớn lên bàn làm việc của gã. Chiếc túi nặng trịch, phát ra một tiếng “bịch” đầm tay khi chạm mặt gỗ. Nó không chứa đồ ăn tiếp tế. Nó chứa “luật”.
“Chào anh Tuấn. Công ty nhiều việc quá, nay em mới thu xếp lên thăm ‘người nhà’ được ” – Hương nói, bàn tay thon dài với những ngón tay sơn đỏ chót lướt nhẹ trên nắp túi da. “Anh Sơn dạo này thế nào hả anh? Có được… thoải mái không?”
Ông Tuấn cười hề hề, tay vỗ vào chiếc túi, cảm nhận độ dày của những cọc tiền bên trong qua lớp da mềm mại. “Cô Hương cứ khéo lo. Anh Sơn ở đây chúng tôi coi như người nhà. Cơm bưng nước rót, không phải lao động gì cả. Chỉ có điều.. ” – Gã hạ thấp giọng, mắt liếc nhìn vào khe ngực Hương – “…nhớ vợ, nhớ con, nhớ ‘hơi’ đàn bà thôi ”
Hương không hề né tránh ánh nhìn sàm sỡ đó. Cô hơi nghiêng người về phía trước, chống hai tay lên bàn, tư thế khiến bộ ngực cô càng thêm dồn ép lại, trắng ngần và mời gọi.
“Thế nên hôm nay em mới lên đây để ‘động viên’ tinh thần cho anh ấy ” – Hương thì thầm, chất giọng ngọt như mật ong pha thuốc độc. “Em muốn mượn phòng ‘Hạnh Phúc’. Ba tiếng. Và em cần sự riêng tư tuyệt đối ”
Phòng “Hạnh Phúc” – cái tên mỹ miều dành cho căn phòng thăm gặp đặc biệt, nơi vợ chồng phạm nhân được phép ở lại qua đêm hoặc vài giờ để giải quyết nhu cầu sinh lý, một đặc ân chỉ dành cho những kẻ có tiền.
Tuấn cười nham hiểm, gật đầu lia lịa. “Hiểu, hiểu chứ. Vợ chồng lâu ngày xa cách, lửa gần rơm thì cháy to lắm. Hôm nay phòng vắng, cô cứ tự nhiên. Camera… hôm nay ‘bảo trì’ đột xuất ”
Gã cầm chiếc túi lên, cất vào ngăn tủ khóa kỹ, rồi chìa ra một chiếc chìa khóa đồng. “Chúc cô và anh Sơn có những giây phút… mặn nồng ”
Hương cầm lấy chìa khóa, nhưng cô không đi ngay. Cô quay lại, nắm lấy tay Trung, kéo anh lên đứng ngang hàng với mình.
“Cảm ơn anh Tuấn. À, giới thiệu với anh, đây là Trung, chồng tôi ”
Nụ cười trên môi gã giám thị cứng lại. Gã nhìn Trung, rồi nhìn Hương, rồi lại nhìn chìa khóa phòng “Hạnh Phúc”. Bộ não đầy toan tính của gã nhảy số liên hồi. Hương vào thăm Sơn (tình nhân/đồng phạm), nhưng lại đi cùng chồng? Và cả hai cùng vào phòng kín?
“Chồng… chồng cô?” – Gã lắp bắp, sự tò mò bệnh hoạn bắt đầu nhen nhóm trong ánh mắt đục ngầu.
“Vâng ” – Hương đáp, giọng bình thản, không chút gợn sóng. Cô siết chặt tay Trung, những móng tay sắc nhọn ấn nhẹ vào da thịt chồng như một lời khẳng định. “Cả hai chúng tôi sẽ cùng vào thăm anh Sơn. Anh ấy cần bàn chuyện công ty với cả hai vợ chồng tôi. Anh Tuấn tạo điều kiện nhé?”
Trung gật đầu chào gã giám thị, gương mặt anh vẫn giữ nét điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh không tỏ vẻ nhục nhã, mà toát lên sự đồng thuận tuyệt đối.
Ông Tuấn sững sờ trong giây lát, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ cáo già. Ở cái chốn này, gã đã thấy đủ mọi loại quái thai của xã hội, nhưng kiểu quan hệ tay ba công khai, chồng dẫn vợ đi thăm tình nhân trong tù thế này thì đúng là “hàng hiếm”. Nhưng sức nặng của chiếc túi trong ngăn tủ đã dập tắt mọi thắc mắc đạo đức.
“À… ra thế. Chuyện công ty, chuyện công ty ” – Gã cười hô hố, đầy ẩn ý. “Được thôi, được thôi. Càng đông càng vui… à nhầm, càng nhiều ý kiến càng tốt. Mời anh chị ”
Hương mỉm cười, một nụ cười sắc lạnh. Cô quay lưng bước đi, tiếng giày cao gót lại vang lên cộc cộc trên hành lang dài hun hút. Tấm lưng ong và cặp mông tròn lẳn của cô lắc lư theo nhịp điệu đầy mê hoặc, dẫn lối cho Trung bước theo sau.
—-
Cánh cửa gỗ nặng nề của phòng “Hạnh Phúc” khép lại, tiếng chốt cửa lách cách khô khốc vang lên, ngăn cách thế giới ngột ngạt của trại giam bên ngoài với không gian riêng tư được mua bằng tiền bên trong. Căn phòng rộng chừng mười lăm mét vuông, được quét vôi màu vàng kem nhạt nhòa, một chiếc giường đôi trải ga trắng tinh tươm, một bộ bàn ghế nhỏ và một khu vệ sinh khép kín. Nó giống một nhà nghỉ bình dân rẻ tiền ở ngoại ô hơn là một buồng giam, nhưng cái mùi thuốc sát trùng thoang thoảng vẫn lẩn khuất đâu đó, nhắc nhở người ta về thực tại trớ trêu.
Sơn đã đợi sẵn ở đó.
Không còn bộ vest lịch lãm của một vị giám đốc thét ra lửa, cũng không phải bộ áo tù sọc dọc nhếch nhác. Sơn mặc bộ quần áo thể thao Adidas màu xám tro, chất liệu cotton cao cấp ôm lấy thân hình rắn rỏi. Những ngày tháng trong tù không làm anh ta tiều tụy đi, ngược lại, chế độ sinh hoạt điều độ và việc tập luyện thể thao để giết thời gian khiến cơ bắp anh ta càng thêm săn chắc, gọn gàng. Mái tóc cạo ngắn để lộ vầng trán cao và đôi mắt sáng quắc, thâm trầm hơn, nguy hiểm hơn.
Anh ta đứng tựa lưng vào mép bàn, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa. Và khi Hương bước vào, đôi mắt ấy bùng lên một ngọn lửa tham lam, đói khát, như con thú dữ bị nhốt lâu ngày chợt nhìn thấy miếng mồi tươi ngon nhất.
“Sơn.. ”
Hương thốt lên một tiếng nghẹn ngào, nhưng không phải kiểu ủy mị sướt mướt. Cô lao đến.
Khoảnh khắc cơ thể họ va vào nhau, không khí trong phòng như bị nén lại. Sơn đón lấy Hương, hai cánh tay rắn như thép nguội của anh ta siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất.
Hương quàng chân qua hông Sơn, đôi giày cao gót mũi nhọn đung đưa trên không trung. Chiếc váy xám bó sát bị kéo căng đến cực hạn, phô bày trọn vẹn cặp mông tròn lẳn, căng mẩy đang tì sát vào hạ bộ người đàn ông.
Họ hôn nhau.
Không phải nụ hôn của tình yêu xa cách, mà là nụ hôn của sự chiếm hữu và xác nhận. Sơn hôn ngấu nghiến, thô bạo. Lưỡi anh ta thọc sâu vào khoang miệng Hương, quấn lấy lưỡi cô, hút cạn từng giọt nước bọt ngọt ngào. Hương cũng đáp trả mãnh liệt không kém, hai tay cô luồn vào mái tóc ngắn lởm chởm của Sơn, ghì chặt đầu anh ta xuống.
“Ưm… nhớ anh… nhớ chết đi được.. ” – Hương rên rỉ trong cổ họng, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Sơn.
Sơn buông môi cô ra, nhưng tay vẫn giữ chặt lấy cặp mông nảy nở của Hương. Anh ta vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần, hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn mùi hương Chanel No.5 hòa lẫn với mùi da thịt đàn bà nồng nàn mà anh ta đã thèm khát bao đêm ròng.
“Thơm quá… Vẫn là mùi này… Mùi của em.. ” – Giọng Sơn khàn đặc, rung lên vì dục vọng bị kìm nén.
Bàn tay to lớn của Sơn trượt dọc sống lưng Hương, miết mạnh qua lớp vải thun lạnh. Anh ta cảm nhận rõ rệt rãnh lưng sâu hun hút, rồi bàn tay dừng lại ở bầu ngực căng tràn đang ép chặt vào lồng ngực mình. Dù qua lớp áo lót dày dặn, anh ta vẫn cảm nhận được sức nóng và sự mềm mại đàn hồi của hai khối thịt ấy.
“Em đẹp lên đấy, Hương à. Đầy đặn hơn, mặn mà hơn ” – Sơn thì thầm, răng nanh cạ nhẹ vào làn da mỏng manh ở cổ cô, để lại một vết đỏ mờ.
Hương cười khúc khích, một điệu cười lẳng lơ quen thuộc. Cô trườn người xuống, chân chạm đất, nhưng vẫn đứng sát vào Sơn, để bộ ngực đồ sộ của mình cọ xát vào ngực anh ta. Cô chỉnh lại cổ áo trễ nải, cố tình cúi xuống một chút để lộ ra khe ngực sâu hoắm, trắng muốt, mời gọi ánh nhìn của kẻ đói khát.
“Chỉ để dành cho anh ngắm thôi đấy ” – Cô nói dối, nhưng lời nói dối ngọt ngào đến mức cả hai đều muốn tin là thật.
Đúng lúc đó, tiếng hắng giọng khẽ khàng vang lên từ phía cửa.
Trung đứng đó. Anh đã đóng cửa lại, lưng dựa vào cánh cửa gỗ, hai tay đút túi quần. Anh đứng đó từ nãy giờ, lặng lẽ quan sát màn chào hỏi ướt át của vợ mình với người tình cũ.
Gương mặt Trung không biểu lộ sự ghen tuông hay giận dữ. Chỉ có sự bình thản đến lạnh lùng, pha chút cam chịu của một người đã chấp nhận luật chơi. Anh nhìn Hương, nhìn chiếc váy bị kéo xộc xệch, nhìn vết son môi lem luốc trên miệng Sơn, và anh không quay đi.
Sơn ngẩng lên, nhìn qua vai Hương. Ánh mắt hai người đàn ông chạm nhau.
Một người là chồng hợp pháp, người sở hữu danh nghĩa.
Một người là tình nhân, là đối tác, người sở hữu tinh thần và thể xác trong bóng tối.
Sơn buông Hương ra, nhưng một tay vẫn quàng qua eo cô đầy sở hữu. Anh ta nhìn Trung, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng, vừa ngạo nghễ vừa có chút tôn trọng kỳ quặc.
“Khỏe không, ông bạn?” – Sơn lên tiếng trước, giọng điệu sòng phẳng như hai người đàn ông ngang hàng.
Trung bước tới. Anh không tỏ ra lép vế. Anh bước đi chậm rãi, đĩnh đạc. Anh dừng lại trước mặt Sơn, chìa bàn tay ra.
“Vẫn ổn. Ở ngoài này mọi thứ vẫn chạy tốt. Ông ở trong này… có thiếu thốn gì không?” – Trung hỏi, giọng điệu bình thường như đang hỏi thăm một người bạn đi công tác xa.
Sơn nắm lấy tay Trung. Một cái bắt tay chắc nịch, mạnh mẽ.
“Nhờ phúc của hai vợ chồng, tôi sống như ông hoàng ” – Sơn cười, ánh mắt liếc sang Hương. “Cảm ơn ông… vì đã chăm sóc cô ấy, và cả công ty nữa ”
“Đều là việc phải làm thôi ” – Trung đáp gọn lỏn. “Hương vất vả nhiều rồi. Tôi chỉ là người đứng sau thôi ”
Hương đứng giữa hai người đàn ông. Cô cảm nhận được luồng điện chạy qua giữa họ. Không phải là sự thù địch, mà là một sự thỏa hiệp ngầm. Một liên minh ma quỷ được thiết lập dựa trên lợi ích và… dựa trên chính cơ thể cô.
Cô nhìn Sơn, rồi nhìn Trung. Một cảm giác quyền lực dâng lên trong lòng Hương. Cô không phải là món đồ bị tranh giành. Cô là Nữ Hoàng được cả hai người đàn ông này cung phụng. Một người cho cô danh phận và sự bình yên, một người cho cô tiền bạc và khoái lạc điên cuồng.
Hương nhẹ nhàng đặt tay lên tay hai người đàn ông, những ngón tay thon dài, mềm mại đan vào những bàn tay thô ráp, gân guốc.
“Được rồi, hai người đàn ông của em ” – Hương nói, giọng nũng nịu nhưng đầy uy quyền. Cô lùi lại một bước, xoay một vòng, để tà váy xám tro xòe ra, phô diễn trọn vẹn thân hình đồng hồ cát tuyệt mỹ dưới ánh đèn vàng vọt.
Cô nhìn thẳng vào mắt Sơn, ánh mắt ướt át, môi hé mở:
“Thời gian không có nhiều đâu anh. Ba tiếng thôi. Anh muốn… ‘họp’ thế nào đây?”
—
Sơn nhìn Hương, ánh mắt rực lên một thứ dục vọng điên cuồng và đói khát của kẻ bị cầm tù lâu ngày. Anh ta không cần nói, chỉ cái nhìn đó thôi đã đủ để không khí trong phòng “Hạnh Phúc” trở nên đặc quánh và nóng hầm hập.
Trung đứng bên cạnh, bàn tay vẫn đặt trên vai Hương. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của vợ mình – không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hưng phấn bệnh hoạn đang dâng trào. Anh nhìn Sơn, rồi cúi xuống thì thầm vào tai Hương:
“Chiều anh ấy đi em. Anh ấy đã phải nhịn lâu quá rồi. Thời gian của chúng ta không có nhiều đâu, vợ yêu ”
Lời nói của Trung như một chiếc chìa khóa mở tung mọi rào cản liêm sỉ cuối cùng. Hương nhìn Sơn, khẽ liếm đôi môi đỏ mọng đã bắt đầu khô khốc vì khát khao.
“Vâng… Anh Sơn, lại đây với em ”
Hương đứng giữa căn phòng, đôi giày Louboutin đế đỏ vẫn gõ nhịp trên sàn. Cô đưa hai tay ra sau lưng, tìm đến chiếc khóa kéo của chiếc váy xám tro. Tiếng “xoẹt” của khóa kéo kim loại xé toạc sự im lặng, kéo theo đó là sự sụp đổ của lớp vỏ bọc đoan trang.
Chiếc váy lụa thun lạnh trượt xuống, không hề có bất kỳ vật cản nào bên trong.
Chiếc váy rơi xuống sàn, để lại một tuyệt tác bằng thịt hiện ra trần trụi dưới ánh đèn vàng vọt của phòng giam. Khung cảnh bây giờ phơi bày cơ thể người đàn bà đang ở độ chín nhất: Làn da trắng như men sứ, mịn màng và mỡ màng đến mức dường như ánh sáng có thể xuyên qua. Hai bầu ngực đồ sộ, nặng trĩu vì không có sự nâng đỡ của áo lót, đổ xuống một cách tự nhiên nhưng vẫn giữ được độ săn chắc kiêu hãnh. Đầu nhũ hoa sẫm màu, to tròn như hai hạt lựu, bắt đầu cương cứng lên vì cái lạnh của máy điều hòa và sự nóng hổi của ánh nhìn đàn ông.
Vòng eo thon gọn đến khó tin tạo nên một đường cong gắt gao xuống cặp mông tròn lẳn, vĩ đại và trắng muốt. Bên dưới, vùng tam giác mật được cắt tỉa gọn gàng, để lộ ra những cánh hoa hồng hào, mọng nước, bắt đầu rỉ ra những giọt mật tình đầu tiên, lấp lánh như sương đêm.
Sơn và Trung, hai người đàn ông ở hai vị thế khác nhau, cùng nín thở chiêm ngưỡng “món quà” vô giá này. Sơn không kìm được nữa, anh ta quỳ sụp xuống trước mặt Hương, vục mặt vào vùng bụng dưới phẳng lì và mềm mại của cô.
“Trời ơi… Thơm quá… Nhớ quá.. ” – Sơn gầm gừ như thú dữ, giọng khàn đặc.
Trung cũng không đứng ngoài cuộc. Anh kéo một chiếc ghế tựa lại, ngồi xuống và kéo Hương ngồi lên đùi mình, lưng cô dựa vào bộ ngực rắn chắc của anh. Hương dạng rộng hai chân, hướng thẳng vùng kín về phía Sơn đang quỳ dưới đất.
Màn dạo đầu tay ba bắt đầu một cách trần trụi và dâm đãng.
Trung vòng hai tay ra phía trước, đôi bàn tay thô ráp của anh nắm trọn lấy hai bầu vú căng tròn của vợ. Anh không hề nhẹ nhàng, mà nhào nặn chúng như nhào bột, khiến những khối thịt mềm mại biến dạng liên tục dưới kẽ tay. Anh dùng ngón cái và ngón trỏ vê mạnh vào hai đầu ti sưng mọng, tạo ra những luồng điện giật khiến Hương ưỡn người rên rỉ.
“Ưm… Anh Trung… Nhẹ thôi… Đau em.. ”
“Đau mới sướng chứ vợ ” – Trung thì thầm, vùi mặt vào hõm vai thơm nức của Hương, dùng lưỡi liếm láp và cắn mạnh vào làn da trắng nõn, để lại những dấu ấn đỏ bầm sở hữu.
Cùng lúc đó, Sơn ở phía dưới đã hoàn toàn làm chủ “vùng đất cấm”. Anh ta dùng hai tay tách rộng hai bờ mông trắng muốt của Hương ra, phơi bày toàn bộ khe thịt ướt át và đỏ hỏn trước mắt. Mùi xạ hương đàn bà nồng nặc xộc vào mũi khiến Sơn phát điên. Anh ta không ngần ngại thè chiếc lưỡi dài, thô ráp của mình ra, liếm một đường dài từ hậu môn lên tận âm vật.
“Chẹp… chẹp… Lép nhép.. ”
Tiếng nước bọt hòa quyện với dâm dịch vang lên rõ mồn một trong căn phòng kín. Sơn tập trung tấn công vào “hạt ngọc” đang sưng tấy của Hương. Anh ta mút chặt lấy nó, dùng đầu lưỡi xoáy liên tục, tạo ra một lực hút cực mạnh.
“A… a… Sơn… Anh liếm giỏi quá… Chết em mất… Ưm.. ”
Hương bị kẹp giữa hai luồng tấn công. Một bên là sự giày vò bầu ngực của chồng, một bên là sự liếm láp điên cuồng của người tình. Cô ngửa cổ ra sau, hai tay luồn vào tóc Sơn, ấn chặt đầu anh ta vào hạ bộ mình, đôi chân trắng muốt co quắp, các ngón chân quắp chặt vào không trung.
Dòng dâm dịch tuôn ra ồ ạt, chảy dọc theo đùi non của Hương, dính bết vào cả quần của Trung và mặt của Sơn.
Sơn vừa liếm vừa dùng hai ngón tay thọc sâu vào bên trong cái hang động đang co thắt liên hồi kia. Anh ta cảm nhận rõ sự ấm nóng và khít khao của thành âm đạo đang mút chặt lấy ngón tay mình.
“Nước nôi nhiều thế này cơ mà… Chồng em không làm em sướng bằng anh à?” – Sơn vừa liếm vừa lúng búng hỏi, ánh mắt đầy khiêu khích nhìn lên Trung.
Trung không giận, anh cười khẩy, tay bóp mạnh ngực Hương thêm một cái khiến cô hét lên:
“Ư… cả hai… ai cũng làm em sướng… Em thèm cả hai người… Lấp đầy em đi… nhanh lên.. ”
Cơ thể Hương lúc này đã đỏ ửng lên vì kích thích, những giọt mồ hôi li ti rịn ra trên trán và ngực, phản chiếu ánh đèn trông càng thêm dâm dật. Cô không còn là một bà trùm quyền lực, mà chỉ là một con thú cái đang khát khao được giày xéo và lấp đầy bởi hai người đàn ông của mình.
—
Không khí trong căn phòng “Hạnh Phúc” lúc này đã đặc quánh lại, nồng nặc mùi da thịt và mùi xạ hương nguyên thủy. Sơn không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa. Anh ta đứng phắt dậy, đôi bàn tay gân guốc tóm lấy cạp quần thể thao Adidas và dứt khoát kéo tuột xuống tận gót chân.
“Cái thứ” của kẻ bị cầm tù lâu ngày lập tức bật ra, lừng lững và hung hãn. Dương vật của Sơn to và sẫm màu, những đường gân xanh nổi cộm chạy dọc theo thân như những con giun đang bò trườn. Đầu khấc tím tái, căng mọng và to bè như cái đầu nấm, đang rỉ ra từng giọt dịch hưng phấn lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt.
Trung cũng không đứng ngoài cuộc. Anh lẳng lặng đứng dậy bên cạnh Sơn, tháo thắt lưng da và hạ quần xuống. Hai người đàn ông đứng sát cạnh nhau, phơi bày hai dương vật đang cương cứng cực đại, tạo thành một khung cảnh trụy lạc đến nghẹt thở ngay giữa căn phòng giam.
Hương nhìn hai vật thể khổng lồ đang chĩa thẳng về phía mình, cô khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt dại đi vì dục vọng. Không cần ai ra lệnh, cô chủ động trườn xuống từ đùi Trung, quỳ sụp xuống sàn gạch lạnh lẽo.
Khung cảnh bây giờ nhìn từ phía sau phơi bày trọn vẹn sự dâm dật của cảnh tượng này: Tấm lưng trần trắng muốt của Hương uốn cong như một dải lụa, vòng eo nhỏ xíu thắt lại, để lộ cặp mông tròn lẳn, vĩ đại chổng cao về phía cửa. Hai bầu ngực nặng trĩu đung đưa nhịp nhàng theo mỗi cử động của cô, đầu ti hồng hào cọ xát xuống sàn nhà ướt át. Một người đàn bà tuyệt mỹ đang quỳ gối dưới chân hai người đàn ông, chuẩn bị thực hiện nghi lễ của sự phục tùng.
“Đến đây với các anh nào, vợ ngoan ” – Trung đặt tay lên đầu vợ, luồn những ngón tay vào mái tóc xoăn dài của cô.
Hương ngước lên, đôi môi đỏ mọng hé mở, lộ ra chiếc lưỡi hồng hào đang liếm láp một vòng quanh mép. Cô dùng hai tay, mỗi tay nắm lấy một dương vật. Một tay cô siết chặt lấy dương vật gân guốc của Sơn, tay kia nắm trọn lấy cái của chồng. Cảm giác nóng hổi, cứng như đá của hai vật thể lạ khiến lòng bàn tay cô tê dại.
“Ưm… nóng quá… to quá.. ” – Hương thì thầm, giọng khàn đặc.
Cô bắt đầu phục vụ Sơn trước – kẻ khách quý của đêm nay. Hương há miệng hết cỡ, ngậm trọn lấy cái đầu khấc to bè của Sơn vào trong khoang miệng ấm nóng.
“Chụt… chụt… ột… ọt.. ”
Tiếng mút mát vang lên chát chúa giữa không gian tĩnh lặng. Hương không làm hời hợt, cô mút thật sâu , để đầu dương vật của Sơn chạm tận vào cuống họng. Lưỡi cô linh hoạt như một con rắn nhỏ, xoáy liên tục quanh rãnh quy đầu, hút chặt lấy lỗ sáo đang rỉ dịch.
Sơn gầm lên một tiếng gằn trong cổ họng, hai tay anh ta bấu chặt lấy vai Hương, ấn mạnh đầu cô vào sâu hơn. “Đúng rồi… mút mạnh vào em cưng… sướng quá… cái miệng khốn kiếp này giỏi thật.. ”
Hương nhả Sơn ra, kéo theo một sợi nước dãi trong suốt dài ngoằng dính bết vào quy đầu của anh ta. Cô lập tức quay sang phía Trung. Cô không dùng miệng ngay mà dùng lưỡi liếm dọc từ gốc lên đến ngọn dương vật của chồng, rồi mới ngậm trọn cả hai hòn bi vào miệng, day nắn nhẹ nhàng bằng răng.
Trung ngửa cổ ra sau, rên hừ hừ trong sự đê mê. “Vợ giỏi lắm… phục vụ anh Sơn cho kỹ vào… lát nữa anh thưởng cho.. ”
Cứ thế, cái đầu nhỏ bé của Hương lắc lư liên tục giữa hai háng đàn ông. Cô phối hợp nhịp nhàng giữa tay và miệng, khi thì mút cho Sơn thì tay quay sang sục cho chồng, khi thì liếm láp cho chồng thì miệng lại quay sang “chào hỏi” Sơn.
Nước bọt chảy ròng ròng từ khóe miệng Hương, thấm đẫm vào đám lông mu rậm rạp của hai người đàn ông, hòa quyện với mùi mồ hôi và mùi xạ hương nồng nặc. Khuôn mặt xinh đẹp của cô giờ đây lấm lem dâm dịch, đôi mắt lờ đờ vì kích thích quá độ. Cô không còn cảm thấy nhục nhã khi quỳ dưới chân họ, ngược lại, cô cảm thấy mình quyền lực vô cùng khi điều khiển được cảm xúc của hai con đực đang sắp phát điên vì mình.
Tiếng “lép nhép” của nước bọt, tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông và tiếng rên rỉ khe khẽ của người đàn bà tạo thành một bản giao hưởng dâm tục, báo hiệu cho những đòn tấn công thô bạo hơn sắp sửa bắt đầu.
—-
Thời gian thăm gặp trôi qua nhanh chóng như những hạt cát chảy qua kẽ tay, và Sơn, với bản năng của kẻ đã bị tước đoạt tự do quá lâu, hiểu rằng mình không thể lãng phí thêm bất kỳ giây phút nào cho màn dạo đầu. Anh ta cần sự giải tỏa ngay lập tức, một cú va chạm thật mạnh, thật sâu để lấp đầy khoảng trống kinh khủng trong tâm hồn và thể xác mình.
Sơn đột ngột buông vai Hương ra, bàn tay gân guốc nắm lấy bắp tay cô và kéo đứng dậy. Anh ta đẩy mạnh cô về phía chiếc giường đơn trải ga trắng. Hương loạng choạng vài bước rồi tỳ hai tay lên mép giường, cơ thể cô tự động uốn cong theo bản năng phục tùng đã được rèn giũa.
“Cong mông lên, Hương! Cao nữa vào!” – Sơn gầm gừ, giọng khàn đặc như tiếng thú dữ.
Hương làm theo. Cô cong lưng xuống, để tấm lưng trần tạo thành một đường cung gợi cảm, cặp mông tròn lẳn, vĩ đại chổng cao về phía Sơn. Cô dạng rộng hai chân ra hết cỡ, phơi bày trọn vẹn vùng kín đang sưng mọng, đỏ hỏn và ướt đẫm dâm dịch sau màn liếm láp của anh ta.
Dưới ánh đèn vàng, khe thịt của Hương như một đóa hoa nở rộ, lấp lánh nước nôi. Hậu môn hồng hào co thắt nhẹ nhàng theo từng nhịp thở dồn dập. Toàn bộ hạ bộ của cô rung rinh, mời gọi một sự xâm lược tàn bạo.
Sơn không dùng bao cao su. Anh ta muốn cảm nhận hơi ấm trực tiếp, muốn “giống” của mình được hòa quyện vào cơ thể người đàn bà này mà không có bất kỳ rào cản nào. Anh ta cầm lấy dương vật đang nóng hổi như thanh sắt nung, chà xát mạnh bạo vào khe mông ướt át của Hương, từ hậu môn trượt lên tận âm vật, khiến cô rùng mình co quắp ngón chân.
“Phập!”
Một cú thúc dứt khoát và đầy uy lực. Dương vật to lớn của Sơn đâm ngập vào trong cái hang động đang mở rộng chờ đón.
“A… a… a… Sơn ơi… đau… sướng quá.. ” – Hương hét lên một tiếng xé lòng, hai tay cô bấu chặt vào lớp ga trải giường đến mức rúm ró lại.
Cảm giác ban đầu là sự căng tức đến tột độ. Âm đạo của Hương bị kích thước “ngoại cỡ” của Sơn nong rộng ra hết mức, thành vách thịt mềm mại bị ép chặt, ôm khít lấy từng đường gân nổi cộm trên thân dương vật anh ta. Sơn không để cô có thời gian thích nghi, anh ta lập tức bắt đầu nhịp điệu của mình.
“Bạch… bạch… bạch.. ”
Tiếng da thịt va chạm chát chúa vang dội trong căn phòng kín. Sơn bám chặt lấy hai bên hông của Hương, mười đầu ngón tay lún sâu vào làn da trắng nõn, để lại những vết hằn đỏ sậm. Anh ta thúc như một cái máy đóng cọc, mỗi cú dập đều đi hết chiều dài, lút cán, khiến tử cung Hương rung lên bần bật.
“Khít quá… Chết tiệt, vẫn ngon như ngày đầu… Em có biết anh thèm cái lồn này đến mức nào không?” – Sơn vừa dập vừa gầm gừ bên tai Hương, hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi đàn ông phả vào gáy cô.
Hương không còn giữ được vẻ thanh cao thường ngày. Cô quay đầu lại, đôi mắt dại đi, nước dãi chảy ra từ khóe miệng không kiểm soát. “Mạnh nữa đi… anh Sơn… đụ nát em đi… sâu quá… ư… ư… lấp đầy em đi.. ”
Tiếng nước “lép nhép” của dâm dịch hòa quyện với tiếng va chạm mạnh bạo tạo nên một thứ âm thanh kích dục tột độ. Mỗi lần Sơn rút ra gần hết rồi lại thúc mạnh vào, dòng nước ái tình của Hương lại trào ra, làm ướt đẫm cả lông mu rậm rạp của anh ta và chảy ròng ròng xuống đùi non trắng muốt của cô.
Trung đứng bên cạnh, khoanh tay nhìn cảnh tượng vợ mình bị tình nhân giày xéo. Anh thấy cặp mông của Hương nảy lên bần bật theo từng cú thúc của Sơn, thấy làn da trắng ngần của cô đỏ ửng lên vì ma sát và hưng phấn.
—
Cảnh tượng Sơn giày vò vợ mình trong vài phút, đôi mắt anh dần trở nên vằn vện những tia máu của dục vọng và sự hưng phấn bệnh hoạn. Anh không thể đứng ngoài cuộc chơi được nữa. Sự nhục nhã của người chồng bị thay thế hoàn toàn bằng bản năng của một con đực đang khao khát được chia sẻ miếng mồi ngon.
Trung chậm rãi bước tới phía trước mặt Hương. Cô lúc này vẫn đang trong tư thế quỳ chổng mông, hai tay bám chặt vào mép giường, chịu đựng từng cú thúc như búa bổ của Sơn từ phía sau.
Thấy chồng tiến lại, Hương ngước đôi mắt đẫm lệ và dại đi vì khoái cảm nhìn anh. Cô không kịp nói lời nào thì Trung đã nắm lấy cằm cô, nâng đầu cô lên.
“Đến lượt anh, vợ yêu ”
Trung nhét dương vật đang cương cứng và nóng hổi của mình vào miệng Hương. Cô phải ngửa cổ hết cỡ, miệng mở to đến mức đau điếng hai bên quai hàm để đón nhận vật thể khổng lồ của chồng.
Hương bị kẹp giữa hai gọng kìm tàn nhẫn. Phía sau, hạ bộ cô bị Sơn khuấy đảo điên cuồng, từng thớ thịt âm đạo đang bị nong rộng ra hết mức. Phía trước, cổ họng cô bị Trung lấp đầy hoàn toàn, dương vật anh chạm đến tận nắp thanh quản khiến cô cảm thấy ngộp thở.
Cảm giác bị xâm chiếm đồng thời từ hai phía khiến hệ thần kinh của Hương bị quá tải. Cô không thể rên rỉ thành tiếng, chỉ có thể phát ra những tiếng “ư… ư… ột… ọt.. ” đục ngầu từ sâu trong cuống họng. Nước mắt, nước mũi trào ra vì sự kích thích quá độ vào vùng họng nhạy cảm.
Một sự cộng hưởng tàn bạo diễn ra: Mỗi khi Sơn thúc một cú thật mạnh từ phía sau, cơ thể Hương lại bị đẩy về phía trước theo quán tính. Hành động đó vô tình ép cô phải nuốt sâu dương vật của Trung hơn nữa. Một màn “deep throat” cưỡng ép diễn ra nhịp nhàng theo từng nhịp dập của Sơn.
“Chùn chụt… Lép nhép… Bạch bạch.. ”
Bản giao hưởng của dâm dục vang lên chát chúa. Trung nắm chặt tóc Hương, điều khiển đầu cô nhấp nhô trên dương vật của mình, trong khi ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt của Sơn ở phía đối diện.
Hai người đàn ông nhìn nhau qua bờ vai trần và mái tóc rũ rượi của Hương. Một sự thấu hiểu kỳ lạ hiện lên trong ánh mắt họ. Không có ghen tuông, không có thù hận, chỉ có sự hưng phấn của hai kẻ đồng lõa đang cùng nhau tận hưởng một tuyệt tác bằng thịt.
“Tuyệt quá ông bạn ạ.. ” – Sơn vừa dập vừa thở hồng hộc, mồ hôi từ trán anh ta rơi xuống tấm lưng trắng nõn của Hương. “Cái miệng của vợ ông đúng là cực phẩm… vừa bú vừa mút chặt thế này làm tôi sắp không chịu nổi rồi.. ”
Trung nhếch mép cười, tay siết chặt mông Hương. “Thì cứ hưởng thụ cho hết đi. em Hương của chúng ta mà lị ”
Hương nằm đó, hoàn toàn bị động, trở thành một cái giá đỡ sống cho dục vọng của hai người đàn ông. Cô cảm nhận rõ rệt hai vật thể lạ đang ra vào cơ thể mình, một nóng hổi và thô bạo ở phía dưới, một cứng ngắc và gây ngạt ở phía trên. Cô bị lấp đầy hoàn toàn, không còn một kẽ hở cho lý trí len lỏi vào. Chỉ còn lại bản năng nguyên thủy, sự phục tùng tuyệt đối và một luồng khoái lạc kinh khủng đang hành hạ cơ thể cô đến mức tê dại.
—-
Sơn đột ngột rút mạnh dương vật ra khỏi cơ thể Hương, tạo nên một tiếng “pốc” vang lên đầy khêu gợi giữa bầu không khí đặc quánh dục vọng. Lỗ âm đạo của Hương mở rộng, đỏ ửng và vẫn còn đang co thắt liên hồi theo quán tính. Hỗn hợp dâm dịch và chất bôi trơn từ bên trong trào ra, chảy thành dòng dọc theo đùi cô, lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
Trung không để phí một giây nào. Ngay khi Sơn vừa rời đi, anh lập tức thay thế vị trí đó. Anh khao khát được nếm trải cảm giác “dùng lại” này, một sự khẳng định bệnh hoạn về mối liên kết giữa ba người bọn họ.
Trung cầm lấy dương vật của mình, đâm phập một nhát thật mạnh vào nơi Sơn vừa rút ra.
“Ưm… nóng quá… trơn quá vợ ơi.. ” – Trung rên lên, đôi mắt anh sáng rực một sự hưng phấn điên cuồng.
Sự ấm nóng tột cùng và lượng dịch thể dồi dào mà Sơn để lại bên trong Hương trở thành chất bôi trơn tuyệt hảo, kích thích Trung một cách mãnh liệt. Anh cảm giác như mình đang thâm nhập vào một cái hang động núi lửa, vừa nóng bỏng, vừa khít khao, lại vừa lầy lội những dấu vết của kẻ đi trước.
Trong khi Trung đang hì hục thúc mạnh từ phía sau, Sơn di chuyển ra phía trước mặt Hương. Anh ta nắm lấy mái tóc rũ rượi của cô, kéo đầu cô ngửa ra sau để cô phải đối diện trực tiếp với mình.
“Nào, phục vụ anh tiếp đi cưng ”
Hương quỳ dưới đất, hai tay vẫn bám chặt lấy mép giường để làm điểm tựa cho những cú thúc từ chồng. Cô há miệng, ngậm lấy dương vật gân guốc của Sơn một lần nữa. Lần này, Sơn không đứng yên. Anh ta một tay nắm tóc cô, một tay luồn xuống dưới, nắm trọn lấy hai bầu ngực căng tràn đang đung đưa theo nhịp dập của Trung.
Sơn vò nát hai khối thịt mềm mại ấy như đang nhào nặn một đống đất sét. Anh ta dùng ngón cái và ngón trỏ véo mạnh vào hai đầu ti đã sưng mọng và đỏ hửng, tạo ra những luồng điện giật khiến Hương giật nảy người, tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng vì đang bận phục vụ bằng miệng.
“Nhìn kìa Trung, nhìn vợ ông dâm đãng chưa này ” – Sơn cười gằn, ánh mắt đầy đắc thắng nhìn chồng cô. “Miệng thì mút của tôi, dưới thì đón nhận của ông… Đúng là một con vợ tuyệt vời ”
Trung không nói gì, anh chỉ tăng tốc độ dập. Tiếng da thịt va chạm “bạch… bạch… bạch.. ” càng lúc càng nhanh và mạnh hơn. Mỗi cú thúc của Trung như muốn đóng cọc Hương xuống sàn, đẩy cơ thể cô dập mạnh vào háng Sơn ở phía trước.
Hương bị kẹp giữa hai luồng năng lượng hoang dã. Cô cảm nhận rõ rệt sự trơn trượt của dâm dịch hòa quyện với mùi xạ hương đàn ông nồng nặc. Cảm giác bị chiếm hữu đồng thời, bị giày vò từ nhiều phía khiến lý trí cô hoàn toàn tan biến. Cô không còn thấy nhục nhã, không còn thấy tội lỗi, chỉ còn lại sự đê mê tột đỉnh của một kẻ đang bị hành hạ trong khoái lạc.
“Lép nhép… Chùn chụt.. ”
Trung đã hoàn toàn đánh mất sự điềm tĩnh thường ngày. Anh thúc vào Hương với một nhịp độ điên cuồng, không còn kỹ thuật, không còn sự nâng niu, chỉ còn lại bản năng chiếm hữu nguyên thủy nhất. Mỗi cú dập của anh đều mang theo toàn bộ sức nặng cơ thể, khiến hông Hương rung lên bần bật. Để kích thích thêm, Trung vung tay tát mạnh vào cặp mông trắng nõn đang rung rinh trước mắt.
“Bốp! Bốp!”
Tiếng tát chát chúa vang lên liên hồi, để lại những vệt đỏ hằn sâu trên làn da mịn màng của Hương. Càng đau, cô lại càng rên la dữ dội hơn, hạ bộ càng co thắt dữ dội hơn để nuốt trọn dương vật của chồng.
Phía trước, Sơn cũng đã ở giới hạn cuối cùng. Anh ta đứng sừng sững, hai tay bấu chặt lấy vai Hương, dương vật cương cứng đến mức tím tái, những đường gân nổi cộm giật nảy liên tục theo từng nhịp thở hổn hển. Sơn không ngừng cọ xát đầu khấc nóng hổi vào mặt, vào cổ và bầu ngực của Hương, chuẩn bị cho màn phun trào cuối cùng.
Hương nằm ở giữa, bị kẹp chặt trong gọng kìm của hai người đàn ông. Đầu tóc cô rũ rượi, bết dính vào khuôn mặt đỏ bừng vì kích thích. Đôi mắt Hương trợn ngược, chỉ còn thấy lòng trắng, môi cô hé mở, chiếc lưỡi hồng hào thè ra liếm láp không ngừng vào không trung như một con thú đang khát mồi. Cô không còn là một người đàn bà sang trọng quyền quý, cô hoàn toàn biến thành một con thú cái đang lên cơn động dục tột độ, tận hưởng sự giày xéo và chà đạp của hai con đực đầu đàn.
“A… a… a… các anh ơi… cho em đi… ra đi mà.. ” – Hương lắp bắp những từ ngữ đứt quãng giữa những tiếng rên la man dại. “Em chịu hết nổi rồi… bắn hết vào em đi… đụ chết em đi.. ”
Tiếng thở dốc nặng nề của hai người đàn ông hòa quyện với tiếng rên rỉ xé lòng của người đàn bà, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến cực điểm. Sự co thắt điên cuồng của các cơ vòng bên trong Hương báo hiệu cho một vụ nổ hạt nhân của xác thịt sắp sửa diễn ra.
