Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 12 : 3​



Chương 5.3​

Nụ cười thách thức của Hương dường như là một tín hiệu mà Thái đã chờ đợi. Gã gật đầu, một cái gật đầy thỏa mãn, rồi đứng dậy, ung dung bước về phía phòng ngủ. Gã không cần mời. Gã biết cô sẽ đi theo.

Hương cũng từ từ đứng dậy. Cô không vội vã. Từng cử động của cô đều toát ra một sự tự tin lạnh lùng. Cô cởi bỏ chiếc áo vest Zegna, vắt nó lên thành ghế một cách thờ ơ. Rồi đến chiếc áo sơ mi lụa, từng chiếc cúc được cô chậm rãi mở ra, để lộ tấm áo lót ren đen bên trong. Cô không đi theo gã ngay. Cô đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống những ánh đèn xa hoa của thành phố, rồi quay người lại, bước vào bóng tối của phòng ngủ, nơi con thú đang chờ đợi.

Phòng ngủ của suite Tổng thống là một sân khấu của sự xa hoa. Chiếc giường King size trải ga lụa Ai Cập trắng muốt, khổng lồ và mời gọi. Ánh đèn ngủ được điều chỉnh ở mức vàng dịu, đủ để nhìn rõ mọi thứ nhưng vẫn tạo ra một không khí thân mật, riêng tư.

Thái đã ở đó, hoàn toàn trần truồng. Gã đứng bên giường, không hề che đậy, phô bày cơ thể săn chắc dù đã ở tuổi trung niên. Gã đứng đó, nhìn Hương bước vào, ánh mắt là của một kẻ sở hữu đang chờ đợi món đồ của mình.

Hương dừng lại ở giữa phòng. Cô vươn tay ra sau lưng. Một tiếng “tách” nhỏ. Chiếc áo lót ren đen rơi xuống sàn. Đôi vú của cô, không còn bị gò bó, được giải phóng hoàn toàn. Căng tròn, nặng trĩu, với quầng vú sẫm màu và hai núm ti cương cứng vì kích thích, chúng kiêu hãnh phơi bày dưới ánh đèn vàng vọt.

Cô nằm ngửa xuống giường, một cách chậm rãi, đầy khiêu khích. Mái tóc đen dài xõa tung trên gối trắng. Tay cô vắt lên trán, để lộ vùng nách được cạo sạch sẽ. Một chân cô co lên, chân kia duỗi thẳng, khiến chiếc quần lót ren đen nhỏ xíu càng thêm lọt thỏm vào khe mông, để lộ ra gần như toàn bộ cặp mông tròn trịa, trắng nõn. Cô là một bức tranh sống động của nhục dục, một lời mời gọi không thể chối từ.

Thái nhìn cô, yết hầu của gã chuyển động. Gã từ từ trèo lên giường, không nằm xuống ngay, mà quỳ trên đó, chống hai tay xuống nệm, bao trọn lấy cô trong cái bóng của gã.

Gã cúi xuống, không hôn lên môi cô. Môi gã lướt qua cổ, để lại một vệt ẩm ướt, rồi dừng lại ở xương quai xanh, gã cắn nhẹ một cái khiến Hương khẽ rùng mình. Rồi gã di chuyển xuống dưới. Miệng gã ngậm lấy một bên đầu vú, lưỡi gã vờn quanh, rồi mút mạnh. Tiếng “chụt” vang lên. Tay còn lại của gã cũng không để yên, bóp mạnh lấy bên vú còn lại, những ngón tay nhào nặn khối thịt mềm mại.

“Ngực em đẹp thật. Vừa to vừa mềm,” gã thì thầm, giọng khàn đặc.

Hương khẽ rên rỉ, một tiếng rên được điều chỉnh vừa đủ để tỏ ra là mình đang hưng phấn. Cô ưỡn ngực lên cao hơn, dâng hiến cho gã. Tay gã lần xuống dưới, luồn vào bên trong chiếc quần lót ren, những ngón tay bắt đầu khám phá khu rừng rậm ẩm ướt. Ngón trỏ của gã tìm thấy hạt nhân cứng ngắc của cô, và bắt đầu day nhẹ.

Cơ thể Hương giật lên. Lần này không hoàn toàn là diễn. Bàn tay của Thái có một sự điêu luyện và tàn nhẫn mà Phú không có.

Khi cảm thấy cô đã hoàn toàn ướt át, khi hơi thở của cô đã trở nên gấp gáp, Thái mới từ từ di chuyển xuống, định vị mình ở giữa hai chân cô. Gã đã sẵn sàng để xâm nhập, để kết thúc màn dạo đầu. Nhưng gã đột ngột dừng lại.

Gã ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Hương, đôi mắt đang có một lớp sương mờ của dục vọng (dù là thật hay giả). Một nụ cười nửa miệng hiện ra.

“Có cần dùng bao không em?”

Câu hỏi vang lên, một sự lịch sự giả tạo đến ghê tởm. Gã biết câu trả lời. Nhưng gã muốn nghe chính miệng cô nói ra. Gã muốn cô xác nhận vai trò của mình.

Hương nhìn gã, đôi mắt cô trong một thoáng ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, nhưng rồi nhanh chóng được che đậy bởi vẻ mơ màng. Cô vươn một tay lên, vuốt nhẹ gò má gã, một cửu chỉ đầy thân mật.

Giọng cô thì thầm, vừa ngọt ngào quyến rũ, vừa có một sự chua xót mà chỉ mình cô nghe thấy.

“Không cần đâu anh. Coi như đây là phần thưởng cho đối tác quan trọng của anh Phú.”

*Đúng vậy.* – ** (Hương):** *Cô đang tự nhắc nhở chính mình. Đây không phải là một cuộc mây mưa vì ham muốn. Đây là một phần của công việc. Một gói ‘dịch vụ’ cao cấp, không rào cản, để làm hài lòng đối tác chiến lược. Rủi ro có thai, bệnh tật… đó là ‘phụ cấp độc hại’ mà Phú đã trả cho cô. Cô đang làm đúng phận sự của mình.*

Câu nói đó khiến Thái sững lại một giây, rồi gã bật cười thành tiếng. Một tiếng cười khoái trá và đầy mãn nguyện. Gã hiểu. Gã đã nhận được câu trả lời mà gã muốn. Cô không chỉ là một người tình, cô là một đặc quyền.

Gã không nói thêm lời nào. Tay gã nắm lấy mép chiếc quần lót ren, kéo mạnh nó sang một bên.

Gã ấn mạnh hông. Dương vật to dài của gã, với một lực mạnh mẽ, không một chút do dự, đâm thẳng vào bên trong cô. Tiếng “phọp” một cái thật kêu, khi không khí bị đẩy ra. Hương kêu lên một tiếng “A!” khe khẽ, người hơi cong lên vì cú thúc bất ngờ. Cô cảm thấy âm đạo mình bị nong ra, một cảm giác vừa đau tức vừa căng chặt.

Gã đã ở bên trong. “Phần thưởng” đã được trao đi

=============

Cú thúc đầu tiên của Thái mạnh và đầy bất ngờ. Hương kêu lên một tiếng “A!” khe khẽ, hai tay theo phản xạ bấu chặt lấy tấm ga lụa trắng muốt. Cô cảm thấy âm đạo mình bị nong ra, một cảm giác vừa đau tức vừa căng chặt khi phải chứa chấp thứ vũ khí to dài của gã. Gã đã ở bên trong cô, hoàn toàn.

Trên chiếc giường King size trắng tinh, hai cơ thể quấn lấy nhau. Gã đàn ông ở trên, lưng và mông căng cứng, đang áp đặt một nhịp điệu mạnh mẽ. Người đàn bà ở dưới, với làn da trắng sứ nổi bật trên nền ga giường, hai chân dạng rộng, cơ thể nảy lên theo từng cú thúc của gã. Dưới ánh đèn ngủ màu vàng mật, cảnh tượng trông vừa trần trụi, vừa mang một vẻ đẹp bệnh hoạn của sự thống trị.

Thái không dừng lại. Gã bắt đầu di chuyển. Không phải sự vồ vập, thô lỗ của lão Phú. Gã có kỹ thuật. Gã giữ một nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ, như một cỗ máy được lập trình sẵn. Gã thúc sâu, ngâm mình trong một giây để cảm nhận sự co thắt nóng bỏng của cô, rồi lại từ từ rút ra gần hết, để đầu dương vật cọ xát vào điểm nhạy cảm nhất, trước khi lại đâm vào tận cùng.

Hương nằm đó, mắt nhắm hờ. Cô đang diễn. Một vai diễn xuất sắc. Miệng cô khẽ hé ra, phát ra những tiếng rên đứt quãng.

“Ưm… a… mạnh…”

Hai tay cô không chỉ bấu vào ga giường, chúng từ từ di chuyển, cào nhẹ lên tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Thái. Đôi chân cô cũng bắt đầu phối hợp, khép hờ rồi lại mở ra, như thể đang mời gọi, khuyến khích gã.

Gã này quả là có kỹ thuật. Mạnh mẽ nhưng không cẩu thả như lão Phú. Mỗi cú thúc đều được tính toán để đạt hiệu quả cao nhất. Một cỗ máy được lập trình hoàn hảo để làm đàn bà phát điên.

– Lý trí lạnh lùng của Hương phân tích, trong khi cơ thể cô đang quằn quại một cách giả tạo. Nhưng mình không phải đàn bà. Mình là một cái máy khác, một cái máy đáp ứng.

Thái cảm nhận được sự “hưởng ứng” của cô. Gã cười khẩy, giọng khàn đi vì dục vọng.

“Sướng không em? Lồn em mút chặt quá… Anh cá là thằng chồng em không bao giờ làm em được như thế này.” Gã cúi xuống, thì thầm vào tai cô, những lời lẽ vừa khen ngợi vừa mang tính sỉ nhục. “Thích hơn cả con vợ già ở nhà.”

Hương không trả lời, chỉ rên lên một tiếng dài hơn. Cô không muốn bận tâm đến những lời nói đó. Chúng chỉ là một phần của cuộc chơi, một thứ gia vị cho sự tự mãn của gã đàn ông.

Tiếng da thịt va vào nhau “bạch bạch, lép nhép” vang lên đều đặn, trần trụi. Dương vật to dài của gã ra vào trong cái hang động ướt át của cô, mỗi lần tiến vào lại kéo theo một chút môi thịt đỏ hỏn, mỗi lần rút ra lại để lại một sự trống rỗng mời gọi. Bàn tay gã không chỉ để trên giường, chúng bắt đầu khám phá. Một tay gã bóp mạnh lấy một bên vú của Hương, vê đầu ti khiến cô giật nảy. Tay kia, gã bóp mạnh lấy hông cô, ghì chặt, năm dấu ngón tay hằn lên đỏ ửng trên làn da trắng. Gã muốn để lại dấu ấn của mình, dấu ấn của kẻ sở hữu.

Mồ hôi của Thái bắt đầu nhỏ giọt xuống ngực, xuống bụng Hương. Nóng hổi và dính nhớp. Cô cảm nhận được mùi cơ thể đàn ông nồng nặc, một mùi của bản năng, của sự chiếm đoạt. Dù lý trí cô vẫn tỉnh táo, nhưng không thể phủ nhận, cơ thể cô bắt đầu phản ứng thật. Sự ma sát liên tục, những cú thúc sâu chạm đến tử cung, kỹ thuật điêu luyện của gã… tất cả đang đánh thức con thú ngủ quên bên trong cô. Cái con thú đã từng được lão Phú đánh thức, giờ đây lại được một kẻ khác cho ăn.

Cô bắt đầu cảm thấy một cơn râm ran lan tỏa từ hạ bộ. Sự hưởng ứng của cô không còn hoàn toàn là diễn nữa. Cô thực sự ưỡn người lên, mông nhấc khỏi mặt nệm để đón nhận những cú thúc của gã sâu hơn. Tiếng rên của cô không còn là những âm thanh được lập trình, chúng bắt đầu mang âm hưởng của sự khoái lạc thực sự.

Thái nhận ra điều đó. Nụ cười của gã càng thêm đắc thắng. Gã đã chinh phục được con ngựa bất kham này, không chỉ bằng quyền lực, mà bằng chính bản lĩnh đàn ông của gã. Gã tăng tốc, những cú thúc trở nên dồn dập, mạnh bạo hơn. Chiếc giường kêu cót két dữ dội.

Nhịp điệu của Thái vẫn đều đặn và mạnh mẽ. Gã là một cỗ máy chính xác, và Hương đang là đối tác hoàn hảo, rên rỉ và quằn quại đúng như những gì gã mong đợi. Khi cô đang nghĩ rằng “công việc” sẽ tiếp diễn như thế này cho đến khi kết thúc, thì đột nhiên, cỗ máy dừng lại.

Thái khựng lại, hơi thở của gã phả vào gáy cô. Gã từ từ rút dương vật ra. Tiếng “phọp” một cái ướt át vang lên, để lại một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng.

Hương hơi ngạc nhiên, cô định quay lại nhìn, nhưng không kịp.

Một bàn tay rắn chắc túm lấy mái tóc búi cao của cô, giật ngược ra sau. Cơn đau nhói khiến cô phải kêu lên một tiếng. “Á!”

Gã kéo cô ngồi dậy một cách thô bạo, buộc cô phải đối mặt với gã. Ánh mắt Thái lúc này không còn vẻ say sưa nữa, mà là một sự ra lệnh lạnh lùng, một cái nhìn trịch thượng của kẻ bề trên tuyệt đối. Gã cười khẩy.

“Đổi món đi chứ. Ăn mãi một món cũng chán.”

Đồ khốn! ông coi tôi là cái gì? Một món đồ chơi tình dục à? – Một tia phẫn nộ lóe lên trong đầu Hương. Nhưng nó vụt tắt ngay lập tức, bị dập tắt bởi một suy nghĩ khác, một suy nghĩ đã trở thành bản năng. Nhưng gã là khách hàng. Khách hàng luôn đúng. Và khách hàng này đang trả rất nhiều tiền.

Không đợi cô kịp phản ứng, gã ấn đầu cô xuống. Dương vật của gã, vẫn còn cương cứng, to dài và dính đầy dịch của cô, chĩa thẳng vào mặt cô.

Hương không hề do dự. Sự chuyên nghiệp đã ngấm vào máu. Cô há miệng, ngoan ngoãn đón nhận. Mùi nồng ngai ngái quen thuộc xộc vào mũi. Cô cảm nhận đầu dương vật của gã chạm vào lưỡi, rồi từ từ trượt sâu vào trong.

Lúc đầu, Thái hành động khá nhẹ nhàng. Gã chỉ để yên dương vật trong miệng cô, rồi từ từ di chuyển, như thể đang muốn cô làm quen với “món mới”. Hương cũng rất chuyên nghiệp, cô dùng lưỡi vờn quanh, mút nhẹ, tạo ra những âm thanh “chụt chụt” đầy khêu gợi.

Nhưng sự nhẹ nhàng đó không kéo dài lâu.

Khi thấy cô đã hoàn toàn phục tùng, Thái bắt đầu “tăng tốc”. Gã nắm chặt búi tóc của cô hơn, dùng nó như một cái tay cầm để điều khiển. Gã bắt đầu dập.

Những cú thúc ban đầu còn chậm, nhưng rồi nhanh dần, mạnh dần. Chúng không sâu, nhưng dồn dập và đầy tính sỉ nhục. Môi cô bị va chạm liên tục vào phần gốc dương vật của gã. Đầu gã thúc vào sâu trong cổ họng, khiến cô có cảm giác buồn nôn. Mắt cô bắt đầu ứa nước, một phản xạ tự nhiên của cơ thể.

Gã nhìn khuôn mặt cô lúc này. Đôi mắt to tròn, ươn ướt. Lớp son đỏ rượu đã bị nhòe đi. Đôi má trắng hồng. Trông cô vừa đáng thương, vừa dâm đãng một cách kỳ lạ. Cảnh tượng đó dường như

càng làm gã thêm phấn khích.

“Ưm… ưm…” – Hương phát ra những âm thanh từ cổ họng, một sự phản kháng yếu ớt đã bị biến thành tiếng rên rỉ mời gọi trong tai gã.

(Hương):

Sự sỉ nhục này… nó không chỉ là công việc. Một nhận thức mới, đáng sợ, len lỏi vào tâm trí cô. Nó… nó có một vị ngọt bệnh hoạn. Vị của sự đầu hàng tuyệt đối. Vị của việc bị đối xử

như một con vật, một món đồ chơi, và mình… mình lại đang thích nó.

Đúng vậy. Cô đang thích nó. Cô ghét bản thân mình vì điều đó, nhưng không thể chối bỏ cái cảm giác râm ran đang lan tỏa khắp cơ thể. Cái cách gã nắm tóc cô, cái cách gã áp đặt, cái cách gã bắt cô phải ngậm lấy thứ vũ khí của gã một cách không thương tiếc… tất cả những điều đó, bằng một cách nào đó, lại đang đánh thức những góc tối nhất, bệnh hoạn nhất trong ham muốn của cô. Cô bắt đầu chủ động hơn, dùng lưỡi và cổ họng của mình để phối hợp với những cú thúc của gã, biến sự giày vò thành một vũ điệu của nhục dục.

Thái cảm nhận được sự thay đổi đó. Gã cười một tiếng trầm đục trong cổ họng. Gã biết, gã không chỉ đang làm tình với cơ thể này. Gã đang làm tình với cả sự kiêu hãnh đã vỡ nát của nó.

Gã dập thêm vài cú thật mạnh nữa, rồi đột ngột rút ra, ngay trước khi gã định xuất tinh. Gã nhìn cô, “món quà ngoại giao” của gã, đang quỳ đó, tóc tai rối bời, khuôn mặt lấm lem nước mắt và nước bọt, nhưng ánh mắt lại sáng lên một cách kỳ lạ.

Gã hài lòng. Gã liếm môi, giọng đầy thỏa mãn.

“Ngoan lắm.”

Lời khen “Ngoan lắm” của Thái như một mệnh lệnh cuối cùng, đóng sập lại vai diễn của Hương. Gã hài lòng. Gã đã kiểm tra xong sự phục tùng của cô. Giờ là lúc gã tận hưởng chiến lợi phẩm.

Gã kéo cô đứng dậy. Cơ thể cô hơi lảo đảo, đôi chân mềm nhũn sau màn quỳ gối vừa rồi. Gã không đưa cô về giường. Gã nhìn quanh một lượt, rồi ánh mắt gã dừng lại ở chiếc ghế bành bọc da

màu đen đặt ở góc phòng, cạnh cửa sổ. Một nụ cười quái đản nở trên môi gã.

Gã dắt cô đến đó, cái cách người ta dắt một con vật cưng.

“Ngồi lên đây, Hương” gã ra lệnh, giọng trầm và đầy uy quyền. “Banh chân ra đi em.”

Hương không hỏi lại. Cô đã không còn quyền để hỏi. Cô ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế. Cảm giác lạnh lẽo của lớp da thuộc cao cấp áp vào mông và lưng trần của cô khiến cô khẽ rùng mình. Cô từ từ làm theo lời gã, nâng hai chân thon dài của mình lên, đặt chúng lên hai bên tay vịn của ghế.

Giờ đây, cô là một bức tượng của nhục dục. Một bức tượng sống được trưng bày chỉ cho một khán giả duy nhất. Toàn bộ cơ thể cô phơi bày dưới ánh đèn vàng vọt. Hai bầu vú căng tròn, sừng sững sau những màn kích thích, hai núm ti sẫm màu kiêu hãnh chĩa về phía trước. Vòng eo con kiến và cái bụng phẳng lì, nơi có một vệt mồ hôi của gã còn vương lại. Và trung tâm của bức tượng, là phần hạ bộ của cô. Nó được mở ra một cách trọn vẹn. Lớp lông tơ đen nhánh, được cắt tỉa gọn gàng, chỉ làm nền cho phần thịt hồng hào, sưng mọng và ướt át bên trong. Âm vật của cô, sau những màn kích thích của gã, cũng đang sưng lên, đỏ ửng, như một viên ngọc trai bệnh hoạn.

Thái không vội. Gã đứng lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực, ngắm nhìn “tác phẩm” của mình. Ánh mắt gã quét từ trên xuống dưới, một cách chậm rãi, thán phục và đầy thô tục.

(Thái):

“Nhìn kìa,” gã bật cười, một tiếng cười trầm đục. “Đúng là một người đàn bà hoàn hảo. Một tác phẩm nghệ thuật. Ai mà ngờ được một thư ký quyền lực ban ngày, đêm đến lại có thể dâm đãng thế này.”

Gã tiến lại gần hơn, cúi xuống, nhìn chằm chằm vào nơi riêng tư nhất của cô.

“Cái lồn của em sưng lên rồi kìa, ướt sũng. Nhìn nó xem, nó đang há miệng ra chờ đợi. Chắc là thèm cặc lắm rồi phải không, cô thư ký?”

Những lời lẽ của gã như những mũi kim châm thẳng vào tai Hương. Nhục nhã. Ê chề. Cô muốn khép chân lại, muốn che đi, muốn chạy trốn. Nhưng cô không thể. Một phần vì mệnh lệnh của gã, nhưng một phần khác, một phần đen tối mà cô không dám thừa nhận, lại cảm thấy kích thích bởi chính sự sỉ nhục này.

Dơ bẩn. Mày là một con điếm dơ bẩn. – Lý trí cô gào thét.

Thái tiếp tục “bình phẩm”. “Vú to đẹp. Tròn, trắng, đầu ti thì cứ chĩa ra mời gọi. Tràn ra tay của anh.” Gã vươn tay, bóp mạnh một bên vú của cô, khiến cô kêu lên một tiếng.

Sau khi đã “thẩm định” bằng mắt và lời nói chán chê, gã quỳ xuống, ngay giữa hai chân đang banh rộng của cô. Gã ngẩng lên nhìn cô, một cái nhìn của kẻ chiến thắng tuyệt đối.

“Giờ để anh xem, ‘phần thưởng’ của anh Phú có vị như thế nào nhé.”

Nói rồi, gã vùi mặt vào giữa hai chân cô.

Lưỡi của gã, nóng hổi và điêu luyện, tấn công trực diện vào âm vật đang sưng đỏ của Hương. Nó không nhẹ nhàng như lúc dạo đầu. Nó mạnh bạo, thô ráp và đầy tàn nhẫn. Lưỡi gã xoáy sâu, mút mạnh, rồi lại liếm dọc theo khe thịt ẩm ướt.

“A!”

Hương giật bắn người. Toàn thân cô run lên bần bật. Một luồng điện cực mạnh, mạnh hơn bất cứ thứ gì cô từng cảm nhận, phóng thẳng từ hạ bộ lên đến đỉnh đầu. Cảm giác kích thích mãnh liệt và trực diện này là điều cô chưa từng trải qua. Nó vượt qua mọi sự tưởng tượng, mọi sự kiểm soát.

“Thái… đừng… đừng… em…” cô lắp bắp, những từ ngữ vô nghĩa. Lý trí cô gào thét muốn dừng lại, nhưng cơ thể cô lại phản bội. Nó ưỡn ra, tự ép sâu hơn vào miệng gã, đòi hỏi nhiều hơn.

Không… Dừng lại… Nhưng… nhưng… nó sướng quá… A… sướng quá…

Cô không còn diễn nữa. Cô không thể diễn được nữa. Tiếng rên của cô trở nên thật hơn bao giờ hết, cao vút và đầy dục vọng. Hai bàn tay cô bấu chặt vào thành ghế da, những ngón tay xinh đẹp cào lên lớp da đắt tiền, để lại những vệt dài. Lưng cô ưỡn cong lên, tạo thành một đường cong tuyệt mỹ của sự đầu hàng.

Thái cảm nhận được sự thay đổi đó. Gã càng ra sức tấn công. Lưỡi gã như một con mãng xà, không cho cô một giây nghỉ ngơi.

Và rồi, cô vỡ òa.

Một tiếng hét xé toang sự tĩnh lặng của căn phòng. Cơ thể cô co giật dữ dội, từng thớ cơ căng cứng lại rồi thả lỏng. Hai chân cô run rẩy, kẹp chặt lấy đầu gã. Một dòng dịch trong suốt, nóng hổi trào ra, thấm ướt cả cằm gã. Cô đã lên đỉnh, một cơn cực khoái hoàn toàn trần trụi, một sự sụp đổ của lý trí trước bản năng.

Thái ngẩng lên, liếm mép một cách đầy thỏa mãn. Gã nhìn người đàn bà đang nằm đó, mềm nhũn, thở hổn hển, cơ thể vẫn còn run rẩy trong dư âm của cơn cực khoái. Gã đã chinh phục được cô, không chỉ bằng quyền lực, mà bằng chính khoái lạc mà gã ban cho.

Hương nằm mềm nhũn trên chiếc ghế bành, cơ thể vẫn còn run rẩy trong dư âm của cơn cực khoái mà Thái vừa ban cho. Lý trí cô tan chảy, chỉ còn lại những cảm giác thuần túy của da thịt.Cô chưa kịp định thần lại, thì một bàn tay to lớn đã luồn dưới lưng, nhấc bổng cô dậy. Đôi chân cô không còn chút sức lực, cô như một con búp bê vải trong tay gã.

“Vẫn chưa xong đâu, em yêu,” Thái thì thầm, giọng gã khàn đặc và đầy vẻ phấn khích. Gã không đưa cô về giường. Gã dìu cô, gần như là lôi đi, về phía tấm cửa sổ kính khổng lồ chiếm trọn một bức tường của căn phòng.

Gã xoay người cô lại, ép cô đối mặt với tấm kính.

“Nhìn xuống đi em. Đẹp không?”

Hương nhìn ra ngoài. Cả thành phố Hà Nội về đêm trải ra dưới chân cô như một tấm thảm nhung đen được nạm hàng triệu viên kim cương lấp lánh. Những dòng xe cộ xuôi ngược trên đường phố chỉ còn là những vệt sáng li ti, những dòng dung nham chảy bất tận. Các tòa nhà cao tầng vươn lên như những ngọn tháp pha lê. Cô đang ở trên đỉnh của thế giới. Nhưng cô cảm thấy chóng mặt. Cảm giác trần truồng giữa không trung khiến cô hoảng sợ.

Ngay lúc đó, gã hành động.

Gã ấn mạnh cô về phía trước. Toàn bộ phần thân trước của cô – ngực, bụng, và một phần đùi – bị áp chặt vào tấm kính. Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột và sắc lẹm truyền khắp cơ thể.

Làn da nóng hổi của cô, vốn đang ửng đỏ và lấm tấm mồ hôi, giờ đây tiếp xúc với bề mặt kính lạnh buốt. Đôi vú căng tròn của cô bị ép vào mặt kính, trở nên biến dạng, trắng bệch một cách kỳ lạ. Hơi thở hổn hển của cô tạo ra một vệt mờ trên tấm kính trong suốt, rồi nhanh chóng tan đi. Sự tương phản giữa cái lạnh ở phía trước và hơi ấm từ cơ thể gã đang áp sát từ phía sau khiến mọi giác quan của cô như muốn nổ tung.

Thái cúi xuống, phả hơi thở nóng rực vào gáy cô.

(Thái):

“Em thấy không? Cả thành phố đang ở dưới chân chúng ta,” gã thì thầm, tay bắt đầu vuốt ve cặp mông trần của cô. “Tưởng tượng xem, nếu có ai ở tòa nhà đối diện có một cái ống nhòm thật xịn… họ sẽ thấy gì nhỉ?”

Gã cười một cách bệnh hoạn.

“Họ sẽ thấy cô Phó phòng xinh đẹp, quyền lực của công ty X đang bị địt như một con điếm ngay bên cửa sổ. Họ có nghĩ em đang bị cưỡng hiếp không, hay là đang tận hưởng?”

Những lời của gã như một ngọn roi tẩm độc, quất thẳng vào sự xấu hổ cuối cùng còn sót lại của Hương. Cô run lên, một phần vì sợ, một phần vì nhục nhã.

Sợ hãi. Nhục nhã. Nhưng tại sao… tại sao một phần trong mình lại thấy hưng phấn? – Bình luận nội tâm (Hương): Cái ý nghĩ bị phơi bày, sự mạo hiểm đến điên rồ này lại đang khơi dậy một dòng khoái cảm đen tối, mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì cô từng biết.

Gã không cho cô có thời gian suy nghĩ thêm. Gã nâng một bên chân của cô lên, vòng qua hông gã. Tư thế này khiến âm đạo cô càng mở rộng, càng phơi bày hơn.

Rồi gã đâm vào.

Cao trào:

Cận cảnh va chạm (tả thực – thô tục):

Dương vật to dài của gã, trơn trượt vì dịch của cả hai, đâm sâu vào bên trong cô. Tư thế này cho phép gã xâm nhập rất sâu, mỗi cú thúc không chỉ chạm đến tận cùng tử cung, mà còn đẩy cả cơ thể cô ép mạnh hơn nữa vào tấm kính lạnh lẽo.

“A! A! A!” – Hương không còn kìm nén được nữa. Cô hét lên, nhưng tiếng hét của cô chỉ đập vào tấm kính rồi dội lại, bị nuốt chửng trong căn phòng xa hoa.

Cảm giác quá mãnh liệt. Cái lạnh buốt của tấm kính ở phía trước. Sự nóng bỏng, thô bạo của gã ở phía sau. Bên dưới là cả một thành phố đang say ngủ, không hề biết đến vũ điệu bệnh hoạn đang diễn ra trên cao. Cô nhìn hình ảnh phản chiếu mờ ảo của chính mình trên tấm kính. Một khuôn mặt méo mó vì đau đớn và khoái lạc. Một cơ thể trần truồng đang bị chiếm đoạt. Và phía sau là khuôn mặt đầy thú tính của Thái.

Sự sợ hãi. Sự sỉ nhục. Sự mạo hiểm. Và khoái lạc thể xác tột cùng. Tất cả hòa vào làm một, tạo thành một cơn bão cảm xúc cuốn phăng đi lý trí của cô.

Cô hét lên một tiếng cuối cùng, một tiếng hét của sự giải thoát và cũng là của sự sụp đổ. Cơ thể cô co giật dữ dội, lưng uốn cong, đầu đập nhẹ vào tấm kính. Âm đạo cô co thắt điên cuồng, siết chặt lấy dương vật của Thái.

Cơn cực khoái của Hương cũng là chất xúc tác cuối cùng cho gã. Thái gầm lên như một con thú bị thương, gã thúc những cú cuối cùng, mạnh bạo và tàn nhẫn, rồi phun trào toàn bộ dòng tinh dịch nóng bỏng của mình vào sâu bên trong cô.

Cơn bão đã qua.

Gã từ từ rút ra. Cơ thể Hương mềm nhũn. Cô trượt xuống theo tấm kính, để lại một vệt dài của mồ hôi và dịch thể, rồi đổ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Thái cũng lảo đảo lùi lại, rồi ngã phịch xuống tấm thảm bên cạnh. Cả hai nằm đó, trần truồng, thở hổn hển. Gã đã có được thứ gã muốn. Đỉnh cao của quyền lực và dục vọng.

===============

Hương nằm mềm nhũn trên chiếc ghế bành, cơ thể vẫn còn run rẩy trong dư âm của cơn cực khoái mà Thái vừa ban cho. Lý trí cô tan chảy, chỉ còn lại những cảm giác thuần túy của da thịt.

Cô chưa kịp định thần lại, thì một bàn tay to lớn đã luồn dưới lưng, nhấc bổng cô dậy. Đôi chân cô không còn chút sức lực, cô như một con búp bê vải trong tay gã.

“Vẫn chưa xong đâu, em yêu,” Thái thì thầm, giọng gã khàn đặc và đầy vẻ phấn khích. Gã không đưa cô về giường. Gã dìu cô, gần như là lôi đi, về phía tấm cửa sổ kính khổng lồ chiếm trọn

một bức tường của căn phòng.

Gã xoay người cô lại, ép cô đối mặt với tấm kính.

“Nhìn xuống đi em. Đẹp không?”

Hương nhìn ra ngoài. Cả thành phố Hà Nội về đêm trải ra dưới chân cô như một tấm thảm nhung đen được nạm hàng triệu viên kim cương lấp lánh. Những dòng xe cộ xuôi ngược trên đường phố chỉ còn là những vệt sáng li ti, những dòng dung nham chảy bất tận. Các tòa nhà cao tầng vươn lên như những ngọn tháp pha lê. Cô đang ở trên đỉnh của thế giới. Nhưng cô cảm thấy chóng mặt. Cảm giác trần truồng giữa không trung khiến cô hoảng sợ.

Ngay lúc đó, gã hành động.

Gã ấn mạnh cô về phía trước. Toàn bộ phần thân trước của cô – ngực, bụng, và một phần đùi – bị áp chặt vào tấm kính. Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột và sắc lẹm truyền khắp cơ thể. Làn da nóng hổi của cô, vốn đang ửng đỏ và lấm tấm mồ hôi, giờ đây tiếp xúc với bề mặt kính lạnh buốt. Đôi vú căng tròn của cô bị ép vào mặt kính, trở nên biến dạng, trắng bệch một cách kỳ lạ. Hơi thở hổn hển của cô tạo ra một vệt mờ trên tấm kính trong suốt, rồi nhanh chóng tan đi. Sự tương phản giữa cái lạnh ở phía trước và hơi ấm từ cơ thể gã đang áp sát từ phía sau

khiến mọi giác quan của cô như muốn nổ tung.

Thái cúi xuống, phả hơi thở nóng rực vào gáy cô.

(Thái):

“Em thấy không? Cả thành phố đang ở dưới chân chúng ta,” gã thì thầm, tay bắt đầu vuốt ve cặp mông trần của cô. “Tưởng tượng xem, nếu có ai ở tòa nhà đối diện có một cái ống nhòm thật xịn… họ sẽ thấy gì nhỉ?”

Gã cười một cách bệnh hoạn.

“Họ sẽ thấy cô Hương xinh đẹp, quyền lực của công ty X đang bị địt như một con điếm ngay bên cửa sổ. Họ có nghĩ em đang bị cưỡng hiếp không, hay là đang tận hưởng?”

Những lời của gã như một ngọn roi tẩm độc, quất thẳng vào sự xấu hổ cuối cùng còn sót lại của Hương. Cô run lên, một phần vì sợ, một phần vì nhục nhã.

Sợ hãi. Nhục nhã. Nhưng tại sao… tại sao một phần trong mình lại thấy hưng phấn? – (Hương): Cái ý nghĩ bị phơi bày, sự mạo hiểm đến điên rồ này lại đang khơi dậy một dòng khoái cảm đen tối, mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì cô từng biết.

Gã không cho cô có thời gian suy nghĩ thêm. Gã nâng một bên chân của cô lên, vòng qua hông gã. Tư thế này khiến âm đạo cô càng mở rộng, càng phơi bày hơn.

Rồi gã đâm vào.

Dương vật to dài của gã, trơn trượt vì dịch của cả hai, đâm sâu vào bên trong cô. Tư thế này cho phép gã xâm nhập rất sâu, mỗi cú thúc không chỉ chạm đến tận cùng tử cung, mà còn đẩy cả cơ thể cô ép mạnh hơn nữa vào tấm kính lạnh lẽo.

“A! A! A!” – Hương không còn kìm nén được nữa. Cô hét lên, nhưng tiếng hét của cô chỉ đập vào tấm kính rồi dội lại, bị nuốt chửng trong căn phòng xa hoa.

Cảm giác quá mãnh liệt. Cái lạnh buốt của tấm kính ở phía trước. Sự nóng bỏng, thô bạo của gã ở phía sau. Bên dưới là cả một thành phố đang say ngủ, không hề biết đến vũ điệu bệnh hoạn đang diễn ra trên cao. Cô nhìn hình ảnh phản chiếu mờ ảo của chính mình trên tấm kính. Một khuôn mặt méo mó vì đau đớn và khoái lạc. Một cơ thể trần truồng đang bị chiếm đoạt. Và phía sau là khuôn mặt đầy thú tính của Thái.

Sự sợ hãi. Sự sỉ nhục. Sự mạo hiểm. Và khoái lạc thể xác tột cùng. Tất cả hòa vào làm một, tạo thành một cơn bão cảm xúc cuốn phăng đi lý trí của cô.

Cô hét lên một tiếng cuối cùng, một tiếng hét của sự giải thoát và cũng là của sự sụp đổ. Cơ thể cô co giật dữ dội, lưng uốn cong, đầu đập nhẹ vào tấm kính. Âm đạo cô co thắt điên cuồng, siết chặt lấy dương vật của Thái.

Cơn cực khoái của Hương cũng là chất xúc tác cuối cùng cho gã. Thái gầm lên như một con thú bị thương, gã thúc những cú cuối cùng, mạnh bạo và tàn nhẫn, rồi phun trào toàn bộ dòng tinh dịch nóng bỏng của mình vào sâu bên trong cô.

Cơn bão đã qua.

Gã từ từ rút ra. Cơ thể Hương mềm nhũn. Cô trượt xuống theo tấm kính, để lại một vệt dài của mồ hôi và dịch thể, rồi đổ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Thái cũng lảo đảo lùi lại, rồi ngã phịch xuống tấm thảm bên cạnh. Cả hai nằm đó, trần truồng, thở hổn hển. Gã đã có được thứ gã muốn. Đỉnh cao của quyền lực và dục vọng.

Còn cô, cô đã hoàn thành vũ điệu của mình, trên chính bờ vực của sự tồn tại.

=============

Sự im lặng ập xuống căn phòng. Một sự im lặng chết chóc, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở hổn hển của hai cơ thể trần truồng nằm sóng soài trên tấm thảm, ngay bên cạnh cửa sổ. Cơn bão đã qua, để lại một bãi chiến trường của da thịt. Mùi mồ hôi, mùi tinh dịch, mùi của sự hoan lạc tột cùng và sỉ nhục tột độ quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khó thở.

Thái là người nằm im lâu hơn. Gã đã dốc cạn toàn bộ năng lượng của mình. Gã hoàn toàn thỏa mãn.

Hương là người cử động trước.

Cô khó nhọc chống tay, cố gắng ngồi dậy. Toàn thân cô đau nhức, rã rời. Các khớp xương như muốn rời ra. Vùng hạ bộ của cô đau rát, và cô cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng, hỗn hợp của cô và của gã, đang từ từ chảy dọc xuống đùi. Một cảm giác bẩn thỉu đến cùng cực.

Cô không nhìn gã đàn ông đang nằm bên cạnh. Cô lảo đảo đứng dậy, vịn tay vào tường, bước từng bước khó khăn về phía phòng tắm. Cô giống như một con búp bê bị chơi hỏng, đang cố gắng tự mình đứng dậy.

Tiếng nước từ vòi sen xối xả. Hương đứng dưới dòng nước nóng bỏng, nóng đến mức da cô đỏ ửng lên. Cô dùng bánh xà phòng thơm mùi sả của khách sạn, chà xát lên cơ thể mình một cách điên

cuồng, như thể muốn lột đi cả lớp da. Cô chà đi chà lại những nơi gã đã chạm vào, những nơi gã đã hôn, những vết bầm tím mà gã để lại. Nhưng cô biết, có những thứ không bao giờ có thể

gột rửa được.

Rửa đi. Rửa cho sạch. – (Hương): Nhưng có sạch được không? Mùi của gã, tinh dịch của gã, tất cả đã ngấm vào trong rồi.

Khi cô bước ra, quấn hờ chiếc khăn tắm trắng muốt, Thái đã tỉnh dậy. Gã đang ngồi trên giường, đã mặc lại chiếc áo choàng tắm bằng lụa. Trông gã có vẻ mệt mỏi nhưng cực kỳ mãn nguyện. Gã nhìn thấy cô, một nụ cười hiện lên trên môi.

(Thái): “Em tuyệt vời lắm, Hương. Hôm nay rất tuyệt. Anh chưa bao giờ có một đêm nào như thế này.”

Lời khen của gã, giờ đây, nghe sao mà trống rỗng và rẻ tiền. Hương không đáp lại. Cô chỉ gật đầu một cái thật nhẹ, như một sự xác nhận máy móc. Cô đi về phía quần áo của mình, thứ đã bị vứt bừa bãi trên sàn.

Cô bắt đầu mặc đồ.

Cô từ từ mặc lại chiếc quần lót ren màu đen, giờ đã hơi ẩm ướt. Rồi đến chiếc áo lót. Bàn tay cô hơi run khi cài chiếc móc áo sau lưng. Cô mặc chiếc áo sơ mi lụa trắng, cài lại từng chiếc cúc một, che đi những dấu hôn trên cổ và ngực. Cuối cùng là bộ vest Zegna. Khi chiếc áo vest được khoác lên, khi mái tóc được búi lại gọn gàng, một sự biến đổi kỳ diệu đã diễn ra.

Con điếm rã rời, trần truồng vài phút trước đã biến mất. Giờ đây, đứng trước mặt Thái, lại là cô thư ký Thu Hương, lạnh lùng, quyền lực và không thể xâm phạm.

Thái im lặng quan sát toàn bộ quá trình đó. Gã thấy thú vị. Gã thích sự chuyên nghiệp này.

Khi Hương đã hoàn toàn chỉnh tề, gã cũng đứng dậy. Gã tiến đến chiếc ví da đặt trên bàn làm việc, rút ra một xấp tiền đô dày cộm, toàn những tờ 100 đô mới cứng. Gã không đếm. Gã cho tất cả vào một chiếc phong bì trắng của khách sạn, rồi đặt nó lên bàn, ngay trước mặt Hương.

(Thái): “Của em đây. Cảm ơn vì một buổi tối chất lượng.”

Giọng điệu của gã không khác gì lúc gã nói “Cảm ơn vì một bản báo cáo chất lượng”. Mọi thứ đều là công việc.

Hương bước tới, cầm lấy chiếc phong bì. Cô cảm nhận được độ dày và sức nặng của nó trong tay. Rất nhiều tiền. Đủ để cô sống xa hoa trong một thời gian dài. Nhưng nó cũng nặng trĩu sự nhục nhã. Cô không mở ra đếm. Hành động đó quá tầm thường. Cô chỉ lặng lẽ nhét nó vào chiếc túi Chanel của mình.

Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Thái, một cái nhìn hoàn toàn vô cảm.

(Hương): “Cảm ơn anh. Nếu không còn gì khác, em xin phép về trước. Sáng mai em còn có cuộc họp sớm.”

Giọng cô bình thản, chuyên nghiệp, như thể họ vừa kết thúc một buổi đàm phán kéo dài, chứ không phải một cuộc truy hoan điên cuồng.

Thái có chút ngạc nhiên, rồi gã bật cười. “Được. Em về đi.”

Hương quay người, bước thẳng ra cửa. Cô không một lần ngoảnh lại. Tiếng gót giày của cô gõ “lộc cộc” đều đặn trên sàn gỗ, dứt khoát và lạnh lùng.

Cánh cửa phòng đóng lại. “Tách.”

Bên trong, Thái ngồi xuống giường, châm một điếu xì gà. Gã hài lòng.

Bên ngoài, Hương bước vào thang máy, lưng vẫn thẳng. Nhưng khi chỉ còn một mình trong không gian chật hẹp, cô mới từ từ tựa vào thành thang máy, hai chân như muốn khuỵu xuống. Bàn tay

đang nắm chặt quai túi xách của cô run lên.

Bên trong chiếc túi là tiền. Rất nhiều tiền.

Bên trong cơ thể cô là tinh dịch của gã. Vẫn còn ấm nóng.

Giao dịch đã hoàn tất.

Tao là một con điếm. – cô tự nhủ. Một con điếm rất chuyên nghiệp, và rất đắt giá.

==================

Cuộc sống của gia đình cô thay đổi một cách chóng mặt.

Tiền bạc giờ đây không còn là nỗi lo. Với những khoản “thưởng”, “hoa hồng” và “phụ cấp” từ hai người đàn ông, Hương có trong tay một số tiền mà trước đây cô không dám mơ tới. Cô không còn phải chắt bóp từng đồng.

Cô sắm sửa lại toàn bộ nội thất trong căn hộ tập thể. Chiếc TV cũ được thay bằng một chiếc Smart TV màn hình lớn. Tủ lạnh, máy giặt, điều hòa, tất cả đều là hàng đời mới nhất.

Cô không để chồng con phải thiếu thốn bất cứ thứ gì. Cu Bin được chuyển đến một trường mẫu giáo quốc tế, học phí đắt đỏ nhưng có điều kiện tốt nhất. Quần áo của Trung cũng toàn là hàng hiệu, anh trông bảnh bao, phong độ hẳn ra.

Bạn bè, họ hàng ai gặp cũng phải xuýt xoa.

“Trời ơi, Hương dạo này giỏi giang quá! Đúng là phụ nữ hiện đại, vừa xinh đẹp vừa biết làm kinh tế.”

“Nhìn vợ chồng mày mà tao phát ham. Chồng hiền lành, vợ thì tháo vát, giỏi giang.”

Trung, chồng cô, nghe những lời đó thì hãnh diện lắm. Anh thường tự hào khoe với mọi người về vợ mình. “Vợ tôi đấy. Đảm đang, tháo vát lắm. Một tay cô ấy lo cho cả nhà.”

Mỗi lần nghe những lời khen đó, những lời tự hào đó, lòng Hương lại khẽ nhói lên một cái. Nhưng rồi cô nhanh chóng tự trấn an mình.

(Hương):*

*Cô tự an ủi lương tâm của mình bằng chính cuộc sống đầy đủ vật chất mà cô mang lại cho chồng con. Cô nhìn vào nụ cười của con, sự hãnh diện của chồng, và cô tự nhủ, mọi sự hy sinh của mình là xứng đáng.*

*Dù mình có làm gì, dù nó có dơ bẩn, nhục nhã đến đâu, thì cũng là vì tương lai của gia đình này, vì tương lai của con trai mình. Một người đàn bà, có thể làm tất cả vì con. Mình không sai.*

Cô đã xây dựng cho mình một hệ thống lý lẽ, một sự biện minh hoàn hảo cho sự sa ngã của bản thân. Cô là một người hùng thầm lặng, một người mẹ hy sinh, một người vợ biết vun vén cho gia đình.

Và cô cố gắng quên đi.

Cô cố gắng quên đi một sự thật rằng, tất cả những gì cô có được ngày hôm nay – nhà cửa, xe cộ, tiền bạc, sự ngưỡng mộ của mọi người, và cả nụ cười hạnh phúc của chồng con cô – tất cả đều được đánh đổi bằng một thứ duy nhất.

Bằng cái “chỗ đó” của cô.

Bằng những đêm rên rỉ dưới thân những gã đàn ông xa lạ. Bằng những lần phải ngậm vào miệng những thứ bẩn thỉu. Bằng sự chai sạn của một tâm hồn đã không còn biết đến hai từ “liêm sỉ”.

Cô đã thành công trong việc tạo ra một thế giới song song. Một thế giới nơi cô là người vợ, người mẹ hoàn hảo. Và một thế giới khác, nơi cô là một cô thư ký hạng sang . Và cô, đang sống một cách hoàn hảo trong cả hai thế giới đó.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...