Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 119 : Phiên Tòa Và Bản Án Được Mua
CHƯƠNG 73: PHIÊN TÒA VÀ BẢN ÁN ĐƯỢC MUA
Tháng Bảy. Nắng Hà Nội đổ lửa xuống sân Tòa án , nung nóng những bức tường vàng ố màu thời gian. Nhưng cái nóng hầm hập bên ngoài chẳng thấm vào đâu so với không khí lạnh lẽo, đặc quánh mùi điều hòa và mùi của những toan tính bên trong phòng xử án số 3.
Hương ngồi ở hàng ghế đầu tiên dành cho người nhà bị cáo. Hôm nay, cô không phải là “bà trùm” của những đêm thác loạn, cũng không phải là nữ doanh nhân hét ra lửa. Cô đóng vai một người đàn bà cam chịu, một vai diễn đòi hỏi sự phục trang tinh tế nhất.
Cô chọn cho mình một bộ vest váy màu đen tuyền. Màu đen của sự trang nghiêm, của sự hối lỗi, nhưng dưới bàn tay cắt may của những thợ lành nghề nhất, nó lại trở thành thứ vũ khí sát thương thầm lặng. Chất liệu vải Tuytsi cao cấp ôm rịt lấy thân hình đồng hồ cát đang độ chín muồi nhất của người đàn bà ngoài ba mươi.
Chiếc áo vest được chiết eo kỹ lưỡng, thắt chặt lấy vòng hai con kiến, đẩy bộ ngực đồ sộ bên trong nhô cao lên một cách kiêu hãnh. Dù cô đã cài kín chiếc cúc trên cùng, nhưng sự căng chật của lớp vải ở phần ngực vẫn tố cáo sức sống mãnh liệt của hai bầu vú căng tròn, nặng trĩu đang bị kìm hãm bên trong lớp áo lót ren dày. Mỗi nhịp thở lo âu của cô khiến lớp vải phập phồng, tạo nên một sự khiêu khích ngầm mà bất cứ gã đàn ông nào liếc qua cũng phải nuốt nước bọt.
Bên dưới, chiếc chân váy bút chì bó chặt lấy cặp hông nảy nở và đôi đùi mật ong. Hương vắt chéo chân. Đường xẻ tà phía sau váy, tuy không quá cao, nhưng mỗi khi cô cử động, nó lại hé lộ một khoảng trắng nõn của bắp chân sau lớp tất da chân mỏng tang màu khói. Đôi tất da ôm sát, làm mịn màng thêm những thớ thịt đùi săn chắc – thành quả của những đêm “tập luyện” miệt mài trên giường với đủ loại đàn ông. Đôi giày cao gót mũi nhọn màu đen bóng loáng đung đưa nhẹ theo nhịp tim thình thịch của cô, mũi giày như một mũi dao chĩa thẳng vào không trung.
Trung ngồi bên cạnh cô. Anh nắm chặt lấy bàn tay lạnh toát của vợ. Bàn tay Hương thon dài, được sơn móng màu nude nhã nhặn, nằm lọt thỏm trong bàn tay thô ráp của chồng. Trung mặc áo sơ mi trắng, quần âu, vẻ mặt lầm lì, cam chịu. Anh biết vợ mình đang run rẩy. Nhưng anh cũng biết, sự run rẩy đó không hoàn toàn vì sợ hãi. Nó là sự run rẩy của một con bạc đang chờ đợi quân bài cuối cùng được lật lên – quân bài mà cô đã phải đổi bằng chính thân xác của mình và những người đàn bà khác trong suốt những tháng qua.
“Tất cả đứng dậy!”
Tiếng viên thư ký tòa án hô vang. Cánh cửa bên hông mở ra. Sơn được dẫn giải vào.
Một tháng tạm giam đã bào mòn gã đàn ông phong trần ngày nào. Tóc Sơn bị cạo trọc, để lộ da đầu xanh xao. Bộ quần áo sọc tù rộng thùng thình không che giấu được vóc dáng gầy đi trông thấy. Nhưng đôi mắt gã – đôi mắt của một con sói bị thương – vẫn sáng rực một cách đáng sợ.
Sơn không nhìn Hội đồng xét xử. Gã không nhìn đám phóng viên đang lia máy ảnh. Gã nhìn thẳng vào Hương.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, thời gian như ngưng đọng.
Hương cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, đi thẳng xuống bụng dưới. Ánh mắt của Sơn như một bàn tay vô hình, lột trần bộ vest đen sang trọng cô đang mặc, sờ nắn vào những nơi nhạy cảm nhất. Gã nhìn cô, không phải với tư cách một người bạn, mà với tư cách một kẻ đồng lõa, một người tình, một kẻ biết rõ từng nốt ruồi, từng vết sẹo và cả độ đàn hồi của những thớ cơ bên trong cô.
Gã nhìn thấy sự “chín” của cô. Gã thấy được cái giá cô đã trả để gã có thể đứng đây hôm nay, không phải với bản án 20 năm lơ lửng trên đầu.
Chủ tọa phiên tòa, một người đàn ông trung niên có khuôn mặt nghiêm nghị (nhưng Hương nhận ra, đó chính là người mà ông Nghị đã từng gọi điện “gửi gắm” ngay trước mặt cô sau một đêm hoan lạc), bắt đầu đọc bản cáo trạng.
Giọng ông ta đều đều, nhưng nội dung thì đã thay đổi hoàn toàn so với những gì báo chí đưa tin ban đầu. Những cụm từ chết người như “Buôn lậu xuyên quốc gia”, “Tổ chức tội phạm” dần biến mất. Thay vào đó là những thuật ngữ nhẹ nhàng hơn, mang tính kỹ thuật hơn: “Thiếu trách nhiệm trong quản lý chứng từ”, “Sai phạm trong quy định xuất nhập khẩu”, “Trốn thuế”.
Hương ngồi im, nhưng bên trong cô, ruột gan đang quặn thắt. Cô nhớ lại đêm mưa ở Móng Cái, nhớ lại cái lưỡi thô ráp của gã Mãnh trên tàu, nhớ lại những trò chơi bệnh hoạn trong trang trại của ông Nghị. Mỗi một từ ngữ giảm nhẹ trong bản cáo trạng này, cô đều thuộc lòng cái giá của nó.
Một năm tù giảm án tương đương với bao nhiêu lần dạng chân? Một tội danh được xóa bỏ tương đương với bao nhiêu đêm nuốt nhục vào trong?
“Bị cáo Nguyễn Văn Sơn…” – Giọng chủ tọa vang lên, kéo Hương về thực tại.
Cô nín thở. Bàn tay Trung siết chặt tay cô đến đau điếng. Hai đầu gùi ngực cô cọ xát vào lớp áo lót, cương cứng và đau nhức vì căng thẳng.
“…Tuyên phạt: 5 năm tù giam.”
Cả khán phòng ồ lên xôn xao. Năm năm. Cho một vụ án rúng động biên giới. Một con số không tưởng. Một phép màu của đồng tiền và quyền lực.
Hương thở hắt ra một hơi mạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội như vừa trút được một tảng đá ngàn cân. Cô lả đi, dựa hẳn người vào vai Trung.
Sơn đứng trước vành móng ngựa, khẽ gật đầu. Gã không cười, nhưng khóe môi nhếch lên một nét ngạo nghễ. Gã biết mình đã thắng. Năm năm, với những quan hệ đã được Hương gây dựng, gã sẽ chỉ phải ở vài ba năm, rồi sẽ lại ra ngoài, tiếp tục tung hoành với Hương Thịnh.
Cảnh sát dẫn giải Sơn ra xe thùng. Khi đi ngang qua hàng ghế đầu, Sơn bước chậm lại.
Hương ngước lên nhìn gã. Đôi mắt cô ầng ậng nước. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má được trang điểm kỹ lưỡng, rơi xuống cổ áo, thấm vào khe ngực sâu hun hút. Đó không phải là giọt nước mắt của sự đau khổ. Đó là giọt nước mắt của sự giải tỏa, của một cơn cực khoái tinh thần sau chuỗi ngày căng thẳng tột độ.
Sơn nhìn giọt nước mắt đó. Gã nhìn xuống đôi môi đỏ mọng đang run rẩy của cô, rồi nhìn xuống phần ngực đang phập phồng sau lớp áo vest. Gã muốn lao đến, xé toạc cái vỏ bọc sang trọng kia ra, muốn vùi mặt vào đó để hít hà mùi hương đàn bà, mùi của sự hy sinh và tội lỗi.
Nhưng gã chỉ khẽ mấp máy môi, đủ để Hương đọc được khẩu hình:
“Chờ anh.”
Hương cắn môi, khẽ gật đầu.
Trung ngồi bên cạnh, chứng kiến tất cả. Anh nhìn vợ, nhìn người đàn ông đang bị còng tay kia. Anh không ghen. Sự ghen tuông của anh đã chết từ cái đêm anh đồng ý để vợ đi “cứu” Sơn. Giờ đây, anh chỉ cảm thấy một sự biết ơn hèn mọn và một nỗi kích thích kỳ lạ khi sở hữu người đàn bà mà cả thế giới ngầm thèm khát.
Phiên tòa kết thúc. Dòng người túa ra.
Hương đứng dậy, chỉnh lại tà váy. Cô vuốt phẳng những nếp nhăn ở vùng bụng, kéo lại cổ áo. Cô lại trở về là Giám đốc Hương Thịnh, lạnh lùng và sắc sảo.
“Về thôi anh. Mình còn nhiều việc phải làm.” Hương nói với Trung, giọng đã lấy lại vẻ bình thản. “Em phải chuẩn bị quà cảm ơn các ‘bác’ bên Viện.”
Trung gật đầu, dìu vợ bước ra khỏi cổng tòa án, Hương bước đi, tiếng gót giày gõ xuống nền gạch nghe đanh thép, nơi ánh nắng chói chang đang chờ đợi để soi rọi vào cái bóng đổ dài của họ – cái bóng của một gia đình được xây đắp trên nền móng của sự sa đọa hoàn hảo.
