Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 118 : Gia Pháp Của Người Cha



CHƯƠNG 72: GIA PHÁP CỦA NGƯỜI CHA

Căn phòng rộng lớn, được bài trí theo phong cách cổ điển phương Đông với tông màu đỏ trầm và vàng đồng, toát lên vẻ quyền uy nhưng nặng nề như một ngôi miếu thờ dục vọng. Trung tâm căn phòng là chiếc giường King-size phủ ga lụa đỏ thẫm, và ngay cạnh đó, một chiếc ghế bành bọc da thật to lớn, nơi “người cha” đang ngự trị.

Viện trưởng Nghị ngồi đó, lưng dựa hẳn vào lớp đệm da êm ái, hai chân hơi dang rộng đầy vẻ bề trên. Ông ta mặc một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa tơ tằm màu vàng mỡ gà, thắt đai lỏng lẻo, để lộ lồng ngực già nua nhưng vẫn còn săn chắc nhờ chế độ tẩm bổ thượng hạng. Trên tay ông ta không phải là ly rượu hay điếu thuốc, mà là một chiếc thước kẻ bằng gỗ trắc đen bóng, to bản, dày và nặng trịch – thứ “gia pháp” gieo rắc nỗi kinh hoàng và khoái cảm bệnh hoạn.

Dưới chân ông, trên tấm thảm lông cừu trắng muốt, Hương đang quỳ gối.

Bây giờ, cô đang khoác lên mình “trang phục tạ tội” theo đúng kịch bản mà lão già này yêu cầu. Đó là một chiếc váy ngủ hai dây mỏng tang như cánh chuồn, màu đen tuyền, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Chất liệu vải sheer xuyên thấu không che giấu được gì, mà ngược lại, càng làm tôn lên làn da trắng sứ, mịn màng như ngọc của cô dưới ánh đèn vàng.

Ở góc phòng, Hân đứng nép mình vào tủ quần áo, hai tay vân vê tà váy ngủ màu trắng tinh khôi. Cô bé đóng vai đứa con gái hư hỏng, đôi mắt mở to vừa sợ hãi, vừa tò mò lén nhìn trộm cảnh tượng sắp diễn ra giữa “bố” và “mẹ”.

Không khí trong phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc từng nhịp khô khốc.

“Hương…” Ông Nghị cất tiếng, giọng trầm đục, vang vọng uy quyền của một gia trưởng phong kiến. “Làm vợ, làm mẹ mà không biết dạy con. Để con cái hư hỏng, đàn đúm chơi bời. Tội này, theo gia pháp nhà ta, phải phạt thế nào?”

Hương cúi đầu thấp hơn, mái tóc dài đen nhánh xõa xuống che đi nửa khuôn mặt đang cố gắng nén nhịn sự ghê tởm và lo âu. Cô nhập vai, giọng lí nhí, run rẩy:

“Xin… xin chồng tha tội. Là lỗi tại em… em đã không nghiêm khắc với con…”

“Biết lỗi là tốt ” Ông Nghị gõ nhẹ chiếc thước gỗ vào lòng bàn tay mình, tạo ra những tiếng “bộp, bộp” đầy đe dọa. “Nhưng gia pháp là gia pháp. Không thể nói xin lỗi là xong. Hư thì phải phạt, có đau mới nhớ đời ”

Ông ta ngồi thẳng dậy, chỉ tay xuống đùi mình, ra lệnh cộc lốc:

“Vắt váy lên. Chổng mông lên đùi tôi ”

Hương cắn chặt môi, tim đập thình thịch. Cô biết giây phút này sẽ đến. Cô từ từ đứng dậy bằng đầu gối, di chuyển đến sát ghế bành. Cô tự tay vén chiếc váy ngủ mỏng manh lên cao, gom gọn lại ở thắt lưng, để lộ hoàn toàn phần thân dưới trần trụi.

Dưới ánh đèn chùm pha lê, cặp mông của Hương hiện ra như một tuyệt tác của tạo hóa. Tròn lẳn, căng mẩy, trắng nõn nà và không một tì vết. Hai bờ mông đầy đặn ép sát vào nhau, che giấu khe suối bí ẩn bên trong. Cô không mặc nội y. Sự trần trụi này là bắt buộc.

Hương rướn người, nằm sấp lên đùi ông Nghị. Bụng dưới của cô tì lên đầu gối ông ta, khiến cặp mông càng được đẩy cao lên, phơi bày trọn vẹn trước mắt “người chồng” nghiêm khắc. Tư thế này khiến cô cảm thấy nhục nhã ê chề, hoàn toàn bị động và phơi mình ra để hứng chịu trừng phạt.

“Chặt đấy. Tốt ” Ông Nghị lẩm bẩm, bàn tay trái thô ráp của ông ta đặt lên một bên mông Hương, xoa nắn thớ thịt mềm mại, mát lạnh. Hắn cảm nhận được độ đàn hồi tuyệt vời của “món hàng” cao cấp. “Để xem chịu được mấy roi ”

Vút! Chát!

Chiếc thước gỗ quất xuống không báo trước. Âm thanh chát chúa xé toạc không gian tĩnh lặng.

“A!” Hương thét lên một tiếng đau đớn, toàn thân giật nảy. Cú đánh quá lực, quá rát. Một vệt đỏ ửng tức thì hiện lên vắt ngang qua làn da trắng muốt bên mông trái, nổi bật như một vết son loang lổ.

“Mới một cái đã la toáng lên rồi?” Ông Nghị cười khẩy, ánh mắt sáng rực lên một sự hưng phấn bệnh hoạn khi nhìn thấy làn da hoàn hảo bị tàn phá. “Nằm im! Dám nhúc nhích phạt gấp đôi!”

Chát! Chát!

Hai cú đánh liên tiếp giáng xuống. Lần này là bên phải, rồi lại bên trái. Lực đánh mạnh đến mức hai bầu mông của Hương rung lên bần bật như sóng nước. Da thịt cô nóng rát như bị bỏng. Cảm giác đau đớn truyền thẳng lên não, khiến nước mắt cô trào ra.

“Em xin lỗi… đau quá… chồng ơi nhẹ tay…” Hương nức nở, hai tay bấu chặt vào tay vịn ghế da, móng tay cào xước cả lớp bọc đắt tiền.

Nhưng tiếng khóc lóc van xin của cô chỉ như dầu đổ thêm vào lửa. Ông Nghị càng đánh càng hăng. Chiếc thước gỗ vung lên hạ xuống đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng của bạo lực và dục vọng.

Chát! Chát! Chát!

Mông Hương giờ đây không còn màu trắng ngọc ngà nữa. Nó đỏ ửng, sưng tấy lên, chằng chịt những vết lằn ngang dọc chồng chéo lên nhau. Sự đau đớn về thể xác khiến lý trí cô mụ mị đi, nhưng đồng thời, một cảm giác tê dại kỳ lạ cũng bắt đầu len lỏi. Máu dồn xuống vùng hạ bộ để phản ứng lại những cú đánh, khiến vùng kín của cô bắt đầu râm ran, ướt át một cách vô thức.

Ông Nghị dừng tay. Hắn thở dốc, trán lấm tấm mồ hôi vì hưng phấn. Hắn vứt chiếc thước kẻ xuống thảm, rồi dùng cả hai bàn tay to lớn chộp lấy cặp mông đang sưng đỏ, nóng hổi của Hương.

“Đau không?” Hắn hỏi, giọng khàn đặc, đầy vẻ quan tâm giả tạo nhưng thực chất là đang tận hưởng thành quả.

Hắn dùng ngón tay cái miết mạnh lên một vết lằn nổi cộm nhất. Hương rên rỉ, người co rúm lại:

“Đau… đau lắm… chồng ơi…”

“Đau mới tốt. Đau thế này mới chừa cái thói nuông chiều con cái ” Ông Nghị cúi xuống, ghé sát mặt vào cặp mông đỏ rực. Hắn thè lưỡi, liếm một đường dài dọc theo khe mông, nếm vị mặn của mồ hôi và sự run rẩy của da thịt. “Cái mông này… hư lắm. Phải phạt nữa ”

Hương nằm đó, thở hổn hển, nước mắt làm nhòe đi lớp trang điểm. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của ông ta phả vào vùng nhạy cảm nhất của mình. Sự sỉ nhục đã lên đến đỉnh điểm, nhưng cô biết, màn kịch này mới chỉ bắt đầu.

Từ góc phòng, Hân chứng kiến tất cả. Cô bé run lên, không chỉ vì sợ hãi trước sự bạo lực của ông Nghị, mà còn vì một luồng kích thích lan tỏa khi thấy chị Hương – người đàn bà quyền lực – đang bị đánh đập và thuần hóa như một con thú cưng ngay trước mắt mình.

Ông Nghị ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh quét về phía góc phòng, nơi “đứa con gái” đang đứng chết trân.

“Còn con ranh con kia! Đứng đó mà nhìn mẹ mày chịu phạt à? Lại đây!”

Tiếng quát của ông ta như một lời tuyên án, mở màn cho phần tiếp theo của vở kịch gia đình đầy bệnh hoạn này.

—-

Tiếng thước gỗ va chạm vào da thịt đã ngừng, nhưng không gian trong phòng ngủ master vẫn đặc quánh mùi bạo lực và sự thống trị. Hương nằm rũ rượi trên đùi ông Nghị, hơi thở đứt quãng, những tiếng nức nở nghẹn ngào phát ra từ cổ họng khô khốc. Cặp mông trần của cô giờ đây đỏ lựng, nóng hổi, hằn lên những vệt sưng tấy chằng chịt, run rẩy theo từng nhịp thở.

Từ góc phòng, Hân không thể đứng nhìn thêm được nữa. Theo đúng kịch bản đã được Hương “huấn luyện” và cũng vì nỗi sợ hãi bản năng trước gã đàn ông tàn bạo này, cô bé lao ra.

“Bố ơi! Bố đừng đánh mẹ nữa!”

Hân quỳ sụp xuống ngay dưới chân ông Nghị, hai bàn tay nhỏ nhắn, trắng muốt bám lấy đầu gối ông ta, nước mắt lưng tròng ngước lên van xin.

Dưới ánh đèn vàng, Hân trông như một thiên thần sa ngã. Cô mặc chiếc váy ngủ lụa màu trắng tinh khôi, hai dây áo mảnh mai vắt hờ hững trên bờ vai thon gầy. Chất liệu lụa mỏng dính sát vào cơ thể đang run rẩy, để lộ lờ mờ hai nụ hoa hồng hào non tơ trước ngực và vùng tam giác đen mờ ảo nơi hạ bộ. Vẻ đẹp thanh tân, trong trắng của cô đối lập hoàn toàn với vẻ chín muồi, bầm dập của Hương, tạo nên một bức tranh kích thích thị giác tột độ cho gã đàn ông già nua.

“Con xin bố… Là lỗi tại con… Con hư… Bố phạt con đi! Đừng đánh mẹ nữa!” Hân nức nở, giọng nói trong trẻo pha lẫn sự hoảng loạn.

Ông Nghị dừng tay. Hắn từ từ hạ chiếc thước kẻ xuống, ánh mắt di chuyển từ cặp mông đỏ au của Hương xuống khuôn mặt đẫm lệ của Hân. Một nụ cười nhếch mép đầy thú tính hiện lên trên khuôn mặt lão. Hắn nhìn đứa “con gái” đang quỳ dưới chân mình như một con sói già nhìn thấy cừu non tự dâng hiến vào miệng.

“Con gái ngoan…” Ông Nghị cất giọng khàn đục, bàn tay thô ráp rời khỏi mông Hương, đưa xuống vuốt ve mái tóc đen dài của Hân. “Biết thương mẹ là tốt. Hiếu thảo đấy ”

Hắn dừng lại một chút, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi đang run rẩy của Hân, rồi lạnh lùng tuyên bố:

“Nhưng tội của con lớn lắm. Phạt roi thì không đủ đâu ”

Ông Nghị đột ngột dang rộng hai chân ra. Hắn thản nhiên vén vạt áo choàng ngủ lên, phơi bày “vũ khí” của mình trước mặt hai người đàn bà.

Đó là một dương vật già nua nhưng gân guốc, sẫm màu, to lớn một cách đáng sợ. Nhờ những màn bạo hành vừa rồi, nó đã cương cứng cực độ, dựng đứng lên ngạo nghễ, phần đầu khấc đỏ tím, bóng lưỡng rỉ ra một chút dịch trong suốt, tỏa ra mùi hôi nồng đặc trưng của giống đực.

“Muốn cứu mẹ…” Ông Nghị chỉ tay vào hạ bộ mình, giọng ra lệnh đầy uy quyền. “…thì phải làm cho ‘Bố’ vui. Dùng cái miệng xinh xắn của con mà chuộc lỗi đi ”

Hân chết lặng. Cô bé nhìn chằm chằm vào khối thịt gân guốc sừng sững trước mặt, nuốt nước bọt ực một cái. Dù đã được Hương dạy bảo, nhưng khi đối diện thực tế với một gã đàn ông già, quyền lực và biến thái thế này, cô vẫn không khỏi rùng mình.

Hân ngước mắt nhìn lên Hương. Hương vẫn nằm sấp trên đùi ông Nghị, khuôn mặt nghiêng về phía cô, đôi mắt ầng ậng nước nhưng ánh lên một cái nhìn sắc lạnh, khẽ gật đầu. Đó là mệnh lệnh. Đó là sự thỏa hiệp.

Hân hít một hơi sâu, run rẩy tiến vào giữa hai chân ông Nghị.

Cô bé cúi đầu xuống. Mùi khai nồng của nước tiểu sót lại hòa lẫn với mùi tinh dịch cũ xộc thẳng vào mũi cô. Hân nhắm mắt lại, hé mở đôi môi anh đào nhỏ nhắn, rồi từ từ ngậm lấy phần đầu khấc to bè ấy.

“Ưm…” Ông Nghị ngửa cổ ra sau, rên lên một tiếng thỏa mãn khi cảm nhận được khoang miệng nóng ấm, ướt át và chật chội của Hân bao trọn lấy đầu dương vật mình.

Hân bắt đầu di chuyển đầu. Cô bé diễn vai vụng về một cách hoàn hảo. Cái lưỡi non nớt của cô rụt rè liếm quanh rãnh quy đầu, rồi trượt dọc xuống thân gậy sần sùi. Cô không dám ngậm sâu ngay, chỉ mút mát phần đầu, tạo ra những tiếng “chùn chụt” ướt át vang lên trong không gian tĩnh lặng.

“Sâu vào! Ngậm sâu vào cho bố!” Ông Nghị gầm gừ, một tay hắn túm lấy tóc Hân, ấn mạnh đầu cô xuống.

“Ọc…” Hân bị thọc sâu bất ngờ, dương vật đâm thẳng vào cuống họng khiến cô nôn khan, nước mắt nước mũi trào ra. Nhưng bàn tay sắt kìm của ông Nghị không buông tha. Hắn giữ chặt đầu cô, bắt cô phải nuốt trọn chiều dài của hắn.

Hân buộc phải mở rộng hàm hết cỡ. Má cô hóp lại, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ tong tỏng lên đùi ông Nghị. Cô cố gắng điều chỉnh nhịp thở, dùng lưỡi cuộn lấy thân dương vật đang giật nảy trong miệng mình.

Góc nhìn từ trên cao xuống thật sự đồi bại. Ông Nghị ngồi như một ông hoàng, một tay vẫn đặt lên mông Hương, bóp mạnh vào những vết lằn roi đang nóng hổi, tận hưởng sự đau đớn của người “vợ”. Mắt hắn dán chặt vào khuôn mặt ngây thơ của Hân đang bị biến dạng vì phải ngậm cái dương vật khổng lồ của mình. Hắn nhìn thấy đôi mắt Hân trợn ngược, hàng mi ướt đẫm, và cái miệng nhỏ xíu đang căng ra hết cỡ để phục vụ hắn.

“Đúng rồi… con gái giỏi lắm…” Ông Nghị khen ngợi bằng giọng điệu bệnh hoạn, hông hắn bắt đầu nẩy lên, thúc những cú nhịp nhàng vào miệng Hân. “Cái lưỡi đó… xoáy vào… mút mạnh vào…”

Hân cảm thấy như mình sắp ngạt thở. Mùi vị ngai ngái, tanh nồng lấp đầy khoang miệng. Nhưng cô nhớ lời Hương dạy: *Phải làm cho lão sướng. Phải nuốt lấy nó như nuốt lấy quyền lực.*

Cô bé bắt đầu chủ động hơn. Cô dùng tay vuốt ve hai hòn bi nhăn nheo bên dưới, trong khi miệng mút chặt lấy thân gậy, tạo ra lực hút chân không khiến ông Nghị rùng mình.

“Á… sướng quá… cái miệng này… khít quá…” Ông Nghị rên rỉ, tay bóp nát một bên mông của Hương. “Nhìn đi Hương! Nhìn con gái em nó hiếu thảo chưa kìa!”

Hương nằm đó, đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, mở mắt nhìn cảnh tượng đứa em gái thân thiết đang bú mút cho gã đàn ông đang đày đọa mình. Nhưng sâu thẳm trong sự nhục nhã, cô thấy một sự hả hê méo mó. Kế hoạch đang đi đúng hướng. Những cú thúc của ông Nghị vào miệng Hân càng sâu, bản án của Sơn sẽ càng nhẹ.

Tiếng “lép nhép” của nước bọt, tiếng thở dốc của đàn ông, tiếng nôn khan khe khẽ của Hân hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng dục vọng trần trụi và nhớp nháp trong căn phòng ngủ sang trọng.

Hân ngẩng mặt lên một chút để lấy hơi, sợi nước dãi đặc quánh nối liền giữa miệng cô và đầu dương vật bóng loáng của ông Nghị. Cô liếc nhìn ông ta với ánh mắt ướt át, rồi lại cúi xuống, tiếp tục công việc của một đứa con “hiếu thảo”, nuốt chửng lấy sự dâm ô của người cha nuôi vào tận sâu trong bụng mình.

Ông Nghị đẩy đầu Hân ra, hơi thở nặng nhọc nhưng chưa hề có dấu hiệu xuất tinh. Cái miệng nhỏ nhắn và kỹ thuật vụng về của “con gái” đã kích thích lão đến cực độ, nhưng lão chưa muốn kết thúc cuộc vui sớm như vậy. Lão muốn nhiều hơn. Lão muốn một màn trình diễn thị giác đỉnh cao, một bữa tiệc của xác thịt đàn bà mà lão là kẻ thưởng thức duy nhất.

“Đủ rồi ” Ông Nghị ra lệnh, giọng khàn đặc. Hắn chỉ tay lên chiếc giường rộng lớn trải ga đỏ thẫm. “Lên giường đi ”

Hân lồm cồm bò dậy, lau vệt nước dãi còn dính bên mép, đôi mắt long lanh ngước nhìn Hương cầu cứu. Hương cũng từ từ trườn khỏi đùi ông Nghị, cặp mông đỏ ửng đau rát mỗi khi cọ xát vào lớp vải. Cô dìu Hân đứng dậy, cả hai người đàn bà, một chín muồi bầm dập, một non tơ run rẩy, cùng nhau bước về phía chiếc giường như hai con chiên lên đàn tế.

Ông Nghị đứng dậy, chỉnh lại vạt áo choàng nhưng vẫn để lộ “cây gậy” đang cương cứng ngạo nghễ. Hắn đi vòng quanh giường, ngắm nhìn hai người đẹp đang ngồi đó, rồi lạnh lùng ra lệnh:

“Mẹ con các người phải biết yêu thương nhau chứ. Hương, dạy con gái cách làm đàn bà đi. Tôi muốn xem hai người đàn bà ‘chăm sóc’ nhau như thế nào ”

Hương và Hân nhìn nhau. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một sự thấu hiểu loé lên trong đáy mắt họ. Không cần lời nói, họ biết mình phải làm gì. Phải diễn. Phải biến sự tủi nhục này thành một màn kịch hoàn hảo để thỏa mãn con quỷ già kia, và để đổi lấy sự tự do cho Sơn.

Hương vươn tay, nhẹ nhàng gạt dây áo ngủ của Hân xuống. Chiếc váy lụa trắng trượt khỏi vai, rơi xuống eo, để lộ hoàn toàn bầu ngực thanh tân của cô gái trẻ. Đôi gò bồng đảo của Hân không quá lớn nhưng căng tròn, trắng muốt, với hai núm vú hồng tươi nhỏ xíu như nụ tầm xuân đang e ấp.

Hân cũng run rẩy đưa tay cởi nốt chiếc váy đen mỏng manh trên người Hương. Cơ thể phồn thực của người đàn bà đã qua sinh nở hiện ra trần trụi. Bộ ngực Hương đẫy đà, nặng trĩu, quầng vú sẫm màu đàn bà và đầu ti to, cương cứng kiêu hãnh. Vòng eo thắt lại và hông nở nang tạo nên đường cong đồng hồ cát hoàn hảo, dù trên mông và đùi vẫn còn hằn những vết đỏ do đòn roi.

“Lại đây với mẹ…” Hương thì thầm, giọng ngọt ngào đầy ma mị. Cô kéo Hân vào lòng, để da thịt trần trụi của hai người áp sát vào nhau.

Sự va chạm của hai cơ thể đàn bà tạo nên một cảm giác mềm mại, ấm áp và ướt át đến lạ lùng. Hương chủ động cúi xuống, tìm đôi môi của Hân.

Ban đầu, nụ hôn chỉ là sự chạm nhẹ. Nhưng ngay lập tức, Hương đẩy lưỡi vào sâu, cuốn lấy lưỡi Hân. Một nụ hôn sâu, ướt át, mang theo kỹ thuật điêu luyện của một người đàn bà từng trải. Hân, dù còn bỡ ngỡ, cũng nhanh chóng đáp lại. Cô bé hé mở miệng, để lưỡi Hương khuấy đảo khoang miệng mình, nếm trải vị ngọt và sự từng trải của “chị”.

“Ưm…” Tiếng rên rỉ khe khẽ thoát ra từ cổ họng Hân.

Tay Hương không để yên. Cô luồn một tay vào mái tóc Hân, giữ chặt gáy cô bé để nụ hôn thêm sâu. Tay còn lại trượt xuống bầu ngực non tơ. Những ngón tay thon dài của Hương bóp nhẹ, nhào nặn bầu vú trắng ngần, ngón cái và ngón trỏ vê tròn đầu ti hồng hào, kéo dãn nó ra rồi lại ấn vào.

“Đẹp lắm…” Hương thì thầm vào tai Hân, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm khiến cô bé rùng mình. “Của con đẹp lắm…”

Hương đẩy Hân nằm ngửa ra giường. Cô trườn lên trên, hai chân tách rộng kẹp lấy hông Hân. Vùng tam giác được cắt tỉa gọn gàng, đen nhánh của Hương cọ xát vào vùng mu nhẵn thín, trơn láng của Hân.

Hương cúi xuống, dùng lưỡi liếm láp từ cổ, xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở bầu ngực trái. Cô há miệng, ngậm trọn đầu vú của Hân vào, bắt đầu mút mát chùn chụt. Lưỡi cô đảo liên tục quanh quầng vú, răng cắn nhẹ, tạo ra những kích thích nhói lên đầy khoái cảm.

“A… mẹ ơi… sướng quá…” Hân oằn người lên, hai tay bấu chặt vào ga giường đỏ thẫm. Tiếng gọi “Mẹ” trong cơn mê loạn tình dục như một liều thuốc kích thích cực mạnh đánh thẳng vào não trạng bệnh hoạn của ông Nghị.

Ông Nghị đứng sừng sững bên cạnh giường, mắt không chớp, tay phải nắm chặt dương vật đang giật nảy của mình, tuốt lên tuốt xuống theo nhịp điệu rên rỉ của hai người đàn bà.

“Đúng rồi! Bú mạnh vào! Cắn nó đi!” Hắn gầm gừ chỉ đạo, hơi thở dồn dập như trâu mộng. “Tay đâu? Móc lồn nó cho tao xem!”

Nghe lệnh, Hương dời miệng khỏi ngực Hân, trượt người xuống thấp hơn. Bàn tay cô lần mò xuống giữa hai đùi Hân. Cô thô bạo tách rộng hai chân cô bé ra, phơi bày “cô bé” hồng hào, non nớt đang ướt đẫm dâm thủy.

“Nhìn kìa, nước nôi chảy lênh láng rồi ” Ông Nghị cười hô hố, tiến lại gần hơn, cúi thấp người xuống để nhìn cho rõ. “Banh rộng ra nữa!”

Hương dùng hai ngón tay cái tách mép môi lớn của Hân ra hai bên, để lộ phần thịt hồng tươi bên trong và hột mồng đốc đang sưng tấy. Cô cúi sát mặt xuống, thè lưỡi liếm một đường dài từ dưới lên trên, vét sạch những giọt nước nhờn đang rỉ ra.

“Áaaaa!” Hân hét lên, hông nảy bật lên khỏi mặt giường. Cái lưỡi điêu luyện của Hương như một con lươn, luồn lách vào trong khe thịt, chọc ngoáy, rồi tập trung tấn công vào hột le nhạy cảm.

Cùng lúc đó, Hương đưa hai ngón tay thọc sâu vào âm đạo Hân. Cô móc máy, cong ngón tay lại tìm điểm G, rồi bắt đầu nhấp ra nhấp vào với tốc độ chóng mặt.

Tiếng “lép nhép” của nước, tiếng rên la của Hân, tiếng thở dốc của Hương hòa vào nhau.

“Mẹ ơi… con chết mất… sướng quá… sâu quá…” Hân giãy giụa, hai đùi kẹp chặt lấy đầu Hương, nhưng Hương vẫn kiên trì tấn công, quyết tâm đẩy cô bé lên đỉnh.

Ông Nghị không thể chịu đựng được việc chỉ đứng nhìn nữa. Cảnh tượng một người đàn bà đẹp, dâm đãng đang vùi mặt vào háng một cô gái trẻ trinh nguyên, ngấu nghiến như ăn tươi nuốt sống, khiến dục vọng của lão bùng nổ.

“Được lắm! Giỏi lắm!” Lão gào lên, tay sục dương vật điên cuồng. “Liếm cho nó bắn nước ra! Tao muốn nhìn thấy nó bắn!”

Dưới sự kích thích dồn dập của lưỡi và ngón tay Hương, Hân co giật dữ dội. Cô bé ưỡn cong người, miệng há hốc, mắt trợn ngược. Một dòng dâm thủy trong suốt vọt ra, tưới đẫm lên mặt và lưỡi của Hương.

Hương ngẩng đầu lên, khuôn mặt ướt át, dính đầy dịch nhờn của Hân. Cô quay sang nhìn ông Nghị, lè lưỡi liếm mép một cách đầy khiêu khích, ánh mắt lẳng lơ như muốn nói: “Ông thấy chưa? Tôi làm được tất cả ”

Ông Nghị nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dâm dục ấy, vào đôi môi đỏ mọng bóng nhẫy nước tình. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải tham gia vào bữa tiệc này. Hắn không thể để hai con cái này vui vẻ một mình được nữa.

“Đến lượt bố dạy dỗ các con rồi ” Hắn gầm gừ, trèo lên giường, chen vào giữa hai cơ thể nóng hổi đang quấn lấy nhau.

—-

Không khí trong phòng ngủ rộng lớn đặc quánh mùi vị của dục vọng và quyền lực. Ông Nghị đứng bên cạnh giường, hơi thở dồn dập, hai mắt vằn lên những tia máu dâm đãng. Trên tay ông ta vẫn còn cầm chiếc thước kẻ gỗ, nhưng giờ đây nó chỉ là một vật trang trí cho sự bạo liệt sắp diễn ra.

“Lên giường đi!” ông Nghị ra lệnh, giọng khàn đục, mất hẳn vẻ nho nhã đạo mạo thường ngày. “Hai mẹ con ôm nhau cho chặt vào. Để Bố chen vào giữa xem tình cảm gia đình thế nào ”

Hương và Hân nhìn nhau. Trong ánh mắt của hai người đàn bà, một già dặn kinh nghiệm, một non tơ mới lớn, có sự thấu hiểu chua chát. Họ không cần nói lời nào, sự phối hợp đã được tập dượt qua những đêm thác loạn trước đó. Cả hai cùng trườn lên chiếc giường phủ ga lụa đỏ thẫm.

Hương nằm nghiêng người, tựa lưng vào thành giường. Bộ váy ngủ ren đen của cô đã bị xé rách một mảng ở vai, để lộ bầu ngực trắng nõn, đầy đặn đang phập phồng mạnh mẽ. Cô dang rộng vòng tay, đón Hân vào lòng như một người mẹ che chở cho con, nhưng đôi chân thon dài của cô lại quấn chặt lấy hông Hân đầy khêu gợi.

Hân, trong chiếc váy lụa trắng mỏng tang đã ướt đẫm mồ hôi và dịch thể, ngoan ngoãn chui vào vòng tay của Hương. Cô nằm quay lưng lại phía ông Nghị, mặt áp vào bầu ngực mềm mại của “mẹ”.

“Ôm chặt vào!” ông Nghị gầm gừ. Lão leo lên giường, quỳ gối phía sau mông Hân.

Góc nhìn từ phía trên trần nhà rọi xuống, ba cơ thể tạo thành một khối thịt đan xen hỗn loạn nhưng đầy kích thích. Làn da trắng sứ của hai người phụ nữ tương phản gay gắt với thân hình già nua, nhăn nheo nhưng gân guốc của lão già quyền lực.

Hương nâng cằm Hân lên, thì thầm: “Diễn cho tốt vào, con gái. Làm cho ông ấy sướng, chị em mình mới sống được ”

Hân gật đầu, mắt ướt lệ nhưng đôi môi đã hé mở, chờ đợi nụ hôn của Hương. Hương cúi xuống, ngậm lấy đôi môi mọng đỏ của Hân, lưỡi cô luồn sâu vào trong, khuấy đảo khoang miệng của cô gái trẻ.

Đúng lúc đó, ông Nghị tách hai chân Hân ra. Lão không cần dạo đầu thêm, bởi cái lồn của Hân đã ướt sũng sau màn bú mút trước đó. Lão nắm lấy dương vật cứng ngắc, tím tái của mình, ấn mạnh cái đầu khấc to bè vào cửa mình đang hé mở của Hân.

“Phập!”

Một tiếng động khô khốc vang lên khi dương vật lút cán vào trong. Hân ưỡn người lên, hét vào trong miệng Hương. Cú thúc mạnh mẽ của ông Nghị đẩy cả người Hân lao về phía trước, đập mạnh vào cơ thể Hương.

“Ưm… đau… bố ơi…” Hân rên rỉ, nhưng tay cô lại bấu chặt vào lưng Hương.

Hương vòng tay siết chặt lấy tấm lưng trần của Hân, giữ cho cô bé không bị trôi đi. Hai bộ ngực ép chặt vào nhau, đầu ti cọ xát tạo nên một sự kích thích điên dại.

Ông Nghị bắt đầu di chuyển. Lão nắm chặt lấy eo Hân, thúc những cú như trời giáng. Mỗi lần lão dập vào, lực tác động truyền qua hông Hân, đập vào vùng bụng dưới của Hương. Ba cơ thể dính chặt lấy nhau như một chiếc bánh mì kẹp thịt, trong đó nhân bánh là sự đau đớn và khoái lạc trộn lẫn.

“Nhìn xem… gia đình mình hạnh phúc chưa kìa!” ông Nghị vừa thở hồng hộc vừa nói, tay lão chồm qua eo Hân, bóp mạnh vào bầu vú của Hương đang bị ép bẹp dí giữa hai người.

Hương rên lên, cố tình tạo ra những âm thanh dâm đãng nhất để kích thích lão già. Cô dùng một tay vuốt ve mái tóc rối bời của Hân, tay kia lần xuống giữa hai chân Hân , ngón tay cô tìm đến hạt mồng đốc đang sưng tấy của cô bé.

“Sướng không con gái? Bố làm con sướng không?” Hương hỏi, giọng ướt át, mắt nhìn chằm chằm vào ông Nghị đầy khiêu khích.

“Sướng… mẹ ơi… sướng quá…” Hân nức nở, phối hợp nhịp nhàng. Cô bé cong mông lên, đón nhận từng cú thúc thô bạo của ông Nghị, trong khi phía trước, ngón tay điêu luyện của Hương đang day mạnh vào điểm nhạy cảm nhất của cô.

Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên dồn dập, át cả tiếng nhạc du dương trong phòng. Mồ hôi vã ra như tắm, khiến cơ thể ba người trơn tuột, dính bết vào nhau. Mùi nước hoa đắt tiền đã bay hết, chỉ còn lại mùi nồng nặc của tinh dịch, mùi hôi nách đàn ông và mùi ngai ngái của dịch đàn bà.

Ông Nghị như một con thú già say máu. Lão không quan tâm Hân có đau hay không, lão chỉ biết dập, biết nghiền nát cái khe thịt chật chội đang co bóp kia. Lão chồm người lên, áp mặt vào tấm lưng ướt đẫm của Hân, nhìn trân trân vào gương mặt đang nhăn nhó vì khoái cảm của Hương.

“Hương… dạng chân ra… cho tôi xem…” lão ra lệnh.

Hương hiểu ý. Dù đang nằm dưới, cô vẫn tách rộng hai chân mình ra, kẹp lấy hông Hân. Hành động này khiến vùng kín của cô phơi bày ra trước mắt lão già, dù lão không chạm tới được, nhưng hình ảnh cái lồn đỏ hỏn, ướt át của “vợ” đang rung lên theo từng nhịp thúc của “chồng” vào người “con gái” khiến lão kích thích tột độ.

“Đúng rồi… dâm lắm… cả hai mẹ con đều là đĩ…” ông Nghị gầm gừ những lời tục tĩu.

Khi nhìn cận cảnh vào điểm giao hợp, dương vật gân guốc của ông Nghị ra vào liên hồi trong âm đạo của Hân. Mỗi lần rút ra, kéo theo một lượng nước nhờn trắng đục, rồi lại thô bạo đóng lút vào, làm toác rộng miệng hang. Hân bị kẹp giữa hai luồng sức mạnh: sự tấn công từ phía sau của ông Nghị và sự kích thích điên cuồng từ phía trước của Hương.

Hương hôn Hân ngấu nghiến, lưỡi quấn lấy lưỡi, nuốt hết những tiếng rên la của cô gái trẻ. Tay Hương bóp mạnh vào mông Hân, ấn cô bé sát vào hạ bộ của ông Nghị hơn nữa.

“Mạnh nữa đi anh… phá nát nó đi…” Hương rên rỉ, mắt lờ đờ nhìn ông Nghị.

Sự cộng hưởng của ba cơ thể đạt đến đỉnh điểm. Hân co giật dữ dội, nước dâm thủy phun ra xối xả ướt đẫm tay Hương. Cảm nhận được sự co thắt bóp nghẹt của Hân, ông Nghị cũng không kìm được nữa. Lão gồng cứng người, thúc một cú cuối cùng thật sâu, dí chặt háng mình vào mông Hân.

“Áaaaa…”

Tiếng gầm của ông Nghị hòa lẫn với tiếng hét của Hân và tiếng rên rỉ của Hương. Lão bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung Hân, dòng giống già nua tràn ngập cơ thể cô gái trẻ.

Ba người nằm vật ra giường, dính chặt lấy nhau trong vũng lầy của tội lỗi. Hương vẫn ôm chặt lấy Hân, vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của cô bé, ánh mắt nhìn ông Nghị đầy vẻ cam chịu nhưng cũng loé lên tia nhìn sắc lạnh của một kẻ vừa hoàn thành xuất sắc vai diễn của mình.

—-

Cơn bão dục vọng qua đi, để lại căn phòng ngủ rộng lớn chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dốc khò khè như ống bễ rách của ông Nghị và tiếng máy điều hòa chạy ro ro. Mùi tinh dịch tanh nồng, mùi mồ hôi chua loét của người già và mùi nước hoa phụ nữ bị vò nát quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự trụy lạc quyền lực.

Ba cơ thể trần truồng nằm sõng soài trên chiếc giường lụa đỏ nhàu nát, đan vào nhau như một bức tranh xác thịt hỗn độn.

Ông Nghị nằm ngửa ở giữa, hai mắt nhắm nghiền, lồng ngực lép kẹp với những dẻ sườn lộ rõ phập phồng yếu ớt. Dương vật của lão, thứ vừa mới đây còn hung hăng như một con thú, giờ đã mềm oặt, nhăn nheo và dính bết chất dịch trắng đục, nằm vắt vẻo trên đùi non của Hân. Lão đã bị vắt kiệt. Đối với một người đàn ông ở độ tuổi này, màn “gia đình sum họp” vừa rồi là một nỗ lực quá sức, nhưng cũng là liều thuốc tinh thần cực mạnh.

Hương gượng dậy, cô vuốt lại mái tóc rối bù bết mồ hôi. Cô nhìn sang Hân, rồi liếc nhìn “xác chết” của ông Nghị, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ và tự tin. Cô nháy mắt với Hân.

Hân hiểu ý, cũng mỉm cười lại. Trong ánh mắt của hai người đàn bà vừa trải qua bao nhiêu sóng gió, từ những gã trai trẻ trâu như Việt, Trung, đến những con thú hoang dã như A-Tùng hay gã lai Mãnh, thì ông Nghị – dù có quyền lực nghiêng trời – trên giường cũng chỉ là một lão già yếu ớt. Hai chị em cô dư sức “chăm sóc” lão, thậm chí là điều khiển lão theo ý mình.

“Bố mệt rồi à?” Hân nũng nịu, giọng nói vẫn còn vương chút dư âm khoái lạc giả tạo. Cô bé trườn người lên, bộ ngực căng tròn, trắng nõn nà với hai đầu ti hồng hào dựng đứng cọ lướt qua cánh tay khẳng khiu của ông Nghị.

Ông Nghị hé mắt, bàn tay già nua run rẩy quờ quạng, nắm lấy bầu vú của Hân, bóp nhẹ một cái yếu ớt. “Con gái… ngoan lắm… Mẹ con mày… làm Bố sướng muốn chết đi được ”

Hương không để lỡ nhịp. Cô trườn tới, ép sát cơ thể đẫm mồ hôi của mình vào sườn bên kia của ông Nghị. Cô dùng khăn giấy ướt ở đầu giường, nhẹ nhàng lau đi những vệt tinh dịch đang khô dần trên bụng và đùi lão, động tác ân cần như một người vợ hiền chăm sóc chồng già bệnh tật.

“Chồng nghỉ một chút đi!” Hương thì thầm vào tai lão, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhăn nheo. “Nhưng mà… anh hứa gì với mẹ con em, anh nhớ không?”

Bàn tay Hương không dừng lại ở việc lau chùi. Cô luồn tay xuống dưới, nâng niu hai hòn bi nhăn nheo của lão, xoa nắn nhẹ nhàng. Đó là một sự nhắc nhở đầy sức nặng: *Chúng tôi đã phục vụ ông, giờ đến lượt ông trả tiền.*

Ông Nghị rên hừ hừ, sự đụng chạm điêu luyện của Hương khiến lão vừa dễ chịu vừa tỉnh táo lại đôi chút. Lão biết luật chơi. Lão là kẻ mua, và món hàng hôm nay quá tuyệt vời để lão quỵt nợ.

“Biết rồi… khổ lắm… chiều quá hóa hư…”

Lão uể oải ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường. Hương vội vàng lấy chiếc áo choàng lụa khoác lên vai lão, che đi thân hình già nua xấu xí, nhưng vẫn để lộ phần hạ bộ bẩn thỉu.

Lão với tay lấy chiếc điện thoại Vertu mạ vàng đặt trên táp đầu giường.

Cả Hương và Hân đều nín thở. Đây là khoảnh khắc quyết định. Mọi sự nhục nhã, đau đớn, và cả những kỹ năng giường chiếu thượng thừa mà họ phô diễn nãy giờ, tất cả chỉ để đổi lấy cú điện thoại này.

Ông Nghị bấm số. Lão hắng giọng, lấy lại vẻ uy nghiêm của một Viện trưởng, dù đang ngồi trần truồng giữa hai cô gái điếm hạng sang.

“Alo, tôi Nghị đây ”

Giọng lão vang lên, đanh thép, lạnh lùng, khác hẳn tiếng rên rỉ lúc nãy.

“Vụ án biên giới số 912. Cậu Sơn… ừ… Hồ sơ tôi đã xem qua. Quy trình tố tụng có vấn đề. Bên điều tra làm ăn cẩu thả quá, chứng cứ buộc tội lỏng lẻo ”

Hương ngồi bên cạnh, tay vẫn đặt lên đùi lão, móng tay cô bấu nhẹ vào da thịt lão vì hồi hộp.

“Đình chỉ điều tra bị can. Yêu cầu rà soát lại toàn bộ. Chuyển sang tội danh kinh tế hành chính thôi. Ừ… làm ngay trong đêm nay. Sáng mai tôi muốn thấy quyết định trên bàn ”

Lão cúp máy, ném chiếc điện thoại xuống nệm.

“Xong rồi đấy!” lão quay sang Hương, vỗ nhẹ vào má cô. “Thằng chồng hờ của em an toàn rồi. Giờ thì… thưởng cho Bố cái gì nữa nào?”

Hương thở hắt ra một hơi dài, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn Hân, ánh mắt ánh lên niềm vui sướng tột độ. Cái giá đã được trả. Sơn được cứu.

“Cảm ơn… Bố…” Hương cúi xuống, hôn chụt vào cái miệng móm mém, hôi hám mùi thuốc lá của ông Nghị. Nụ hôn của sự biết ơn sòng phẳng.

Hân cũng sà vào, ôm lấy cánh tay còn lại của lão: “Bố là nhất! Bố tuyệt vời nhất!”

Góc máy zoom cận cảnh vào thân thể ba người.

Hương trườn xuống cuối giường. Cô tách rộng hai chân, để lộ “cửa mình” vẫn còn sưng đỏ, ướt át, miệng hang vẫn còn hé mở chưa khép lại được sau trận mây mưa dữ dội. Cô dùng ngón tay tự tách môi lớn ra, phơi bày màu hồng tươi rói bên trong, lấp lánh nước nhờn.

“Anh nhìn xem!” giọng Hương lả lơi, mời gọi. “Nó vẫn còn thèm anh này. Anh làm em rộng toác ra rồi…”

Ông Nghị nhìn chằm chằm vào “chiến tích” của mình, cái tôi đàn ông được vuốt ve tột độ. Dù chim đã mỏi, nhưng tinh thần lão lại phấn chấn hẳn lên.

“Con đĩ này…” lão cười khùng khục. “Được rồi. Quy trình giấy tờ cần vài ngày. Mai hai mẹ con thu xếp đồ đạc, theo Bố lên trang trại Ba Vì. Không khí trên đó trong lành, tốt cho việc… hồi phục sức khỏe. Bố muốn ‘kiểm tra’ kỹ hơn nữa trong mấy ngày cuối tuần ”

Lời mời nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng mang đậm sắc thái mệnh lệnh. Hương hiểu, Sơn an toàn về mặt pháp lý, nhưng để đảm bảo mọi thứ êm xuôi tuyệt đối, cô và Hân vẫn phải tiếp tục làm “con tin tình dục” thêm một thời gian nữa.

Nhưng lần này, cô không sợ.

Cô liếc nhìn Hân. Hân đang dùng khăn ướt lau chùi vùng kín của mình, dáng vẻ thản nhiên, không còn chút e dè sợ sệt nào của ngày đầu. Cô bé ngẩng lên, nháy mắt với Hương.

*Lão già này, ăn được bao nhiêu thì ăn, làm được bao nhiêu thì làm* ánh mắt Hân như muốn nói. *Chị em mình chấp tất.*

Hương mỉm cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng trên bàn cờ xác thịt.

“Vâng, chúng con nghe lời Bố. Lên đó… Bố muốn cưỡi ngựa hay muốn cưỡi chúng con… chúng con chiều hết ”

Hương bò lại gần, gục đầu vào lòng ông Nghị, bàn tay cô lại bắt đầu nghịch ngợm dương vật mềm oặt của lão, cố gắng đánh thức nó dậy cho một hiệp phụ nhẹ nhàng, như một lời cam kết cho sự phục tùng tuyệt đối trong những ngày sắp tới.

Hương và Hân đã biết cách biến mình thành những con cáo quản lý dục vọng của những gã đàn ông. Ba Vì, hay bất cứ đâu, giờ đây chỉ là một sân khấu khác để họ diễn vở kịch quyền lực của mình.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...