Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 117 : Thư Pháp Trên Da Thịt
CHƯƠNG 71: THƯ PHÁP TRÊN DA THỊT
Cánh cửa gỗ dày nặng trịch khép lại, ngăn cách hoàn toàn thư phòng với thế giới bên ngoài. Không gian bên trong tĩnh mịch đến rợn người, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc cổ và mùi trầm hương nồng nàn, đặc quánh như muốn hun đúc tâm trí người ta vào một cõi mê cung huyền bí.
Viện trưởng Nghị bước chậm rãi về phía chiếc bàn gỗ sưa nguyên khối đặt giữa phòng. Trên bàn đã bày sẵn bộ “văn phòng tứ bảo”: bút lông, mực tàu, nghiên mài mực và giấy xuyến chỉ.
Lão không vội vàng. Lão thong thả tháo chiếc kính gọng vàng đặt xuống bàn, để lộ đôi mắt hẹp dài, ranh mãnh không còn bị lớp kính trí thức che đậy.
“Người xưa nói: ‘Nét chữ nết người’. Muốn viết thư pháp đẹp, thì tâm phải tịnh, khí phải thông, và quan trọng nhất.. ” Lão dừng lại, cầm cây bút lông đại tự lên, vuốt nhẹ chỏm lông mềm mại. “…là phải có giấy tốt ”
Hương và Hân đứng khép nép bên cạnh, im lặng chờ đợi. Hương cảm nhận được ánh mắt của lão đang lướt trên cơ thể mình, không phải như nhìn một con người, mà như nhìn một trang giấy trắng đang chờ được vấy bẩn.
“Nhưng giấy xuyến chỉ dù tốt đến mấy cũng chỉ là vật chết!” Nghị quay sang nhìn Hương, giọng trầm xuống, khàn đục. “Bác muốn viết lên một thứ gì đó sống động hơn. Một tấm lụa biết thở, biết rung động mỗi khi ngọn bút lướt qua. Cháu hiểu ý Bác chứ, Hương?”
Hương mỉm cười, một nụ cười hiểu chuyện và đầy phục tùng. Cô nhẹ nhàng bước lên một bước.
“Cháu hiểu ạ. Nếu da thịt hèn mọn của cháu có thể giúp Bác thăng hoa trong nghệ thuật, thì đó là vinh hạnh của cháu ”
“Ngoan lắm ”
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của thư phòng, Hương bắt đầu cởi bỏ lớp vỏ bọc thánh thiện.
Ngón tay thon dài của cô chạm vào hàng cúc bấm bên sườn áo dài. *Tách… tách…* Từng tiếng động nhỏ vang lên trong sự im lặng, kéo theo tà áo lụa trắng từ từ bung mở.
Hương chậm rãi tuột chiếc áo dài ra khỏi bờ vai trần. Tấm lụa trắng rơi xuống sàn gỗ, nằm cuộn tròn như xác một con bướm trắng vừa lột xác.
Cơ thể tuyệt mỹ của cô hiện ra, trần trụi và gây sốc.
Cô không cởi hết. Cô vẫn giữ lại bộ nội y ren màu đen tuyền. Sự tương phản giữa làn da trắng như sứ, mịn màng không tì vết với những mảnh vải ren đen nhỏ xíu ôm sát những vùng nhạy cảm tạo nên một sức sát thương thị giác khủng khiếp.
Chiếc quần lót lọt khe màu đen chỉ là một sợi dây mảnh mai vắt qua hông, lọt thỏm vào giữa hai bờ mông tròn lẳn, căng mọng. Phần vải phía trước chỉ đủ che đi phần tam giác mật, nhưng lớp ren mỏng tang vẫn để lộ lờ mờ màu da hồng hào bên trong.
Hương đứng đó, hơi ưỡn ngực, hai tay buông thõng, phô diễn toàn bộ đường cong chữ S hoàn hảo: thắt đáy lưng ong, hông nở nang và đôi chân dài miên man. Cô như một bức tượng thần Vệ Nữ được tạc bằng xác thịt, đang mời gọi sự xâm phạm.
Lão Nghị nhìn trân trân vào cơ thể ấy, yết hầu lão trượt lên trượt xuống. Lão nuốt nước bọt cái “ực”, không còn giữ kẽ.
“Lên bàn đi!” Lão ra lệnh, giọng ngắn gọn.
Hương bước tới chiếc bàn gỗ sưa lạnh lẽo. Cô trèo lên, nằm sấp xuống. Mặt bàn cứng và lạnh áp vào bụng và ngực cô, khiến cô khẽ rùng mình. Tư thế nằm sấp khiến cặp mông của cô nhô cao, nổi bật nhất trong tầm mắt của lão già.
“Hân!” Nghị quay sang cô trợ lý đang đứng run rẩy. “Lại đây mài mực cho Bác ”
Hân vâng dạ, bước tới bên cạnh bàn.
“Vén váy lên!” Lão nói thêm, mắt vẫn không rời khỏi tấm lưng trần của Hương. “Cao lên tận hông. Bác cần chút ‘phong cảnh’ để lấy cảm hứng ”
Hân cắn môi, tay run run kéo chiếc váy sơ mi trắng lên cao, để lộ đôi chân trắng và chiếc quần lót cotton màu trắng ngây thơ. Cô đứng đó, tay mài thỏi mực đen nhánh, tạo ra tiếng sột soạt đều đều, trong khi phần dưới phơi bày cho lão già liếc nhìn bất cứ lúc nào lão muốn.
Lão Nghị chấm đẫm cây bút lông vào nghiên mực đen ngòm. Ngọn bút no nước, bóng loáng.
Lão tiến lại gần Hương. Hơi thở nóng hổi, nồng mùi trà và trầm hương của lão phả vào gáy cô.
“Thả lỏng ra nào cháu gái. Đừng gồng. Gồng là nét chữ bị gãy đấy ”
Ngọn bút lông ướt lạnh chạm vào làn da lưng nóng hổi của Hương.
*Lạnh.* Một luồng điện chạy dọc sống lưng Hương. Cô cong người lại, phát ra một tiếng rên khẽ trong cổ họng: “Ưm.. ”
“Đúng rồi… phải thế!” Nghị thì thầm. Lão bắt đầu đưa bút.
Nét cọ đầu tiên kéo dài từ gáy xuống giữa lưng. Mực tàu đen nhánh, ướt át chảy trên làn da trắng muốt, tạo ra sự tương phản nhục cảm đến nghẹt thở. Lông bút mềm mại lướt đi đến đâu, da thịt Hương nổi gai ốc đến đó. Cảm giác nhột nhạt, ướt át và sự kích thích tâm lý khi bị biến thành một trang giấy khiến hơi thở của Hương dồn dập hơn.
Lão Nghị viết chữ “TÂM”. Một chữ mang ý nghĩa đạo đức, nhưng đang được viết trong một hoàn cảnh đầy dục vọng.
Tay phải lão cầm bút đưa nét ngang, nét sổ. Nhưng tay trái của lão không để yên.
Bàn tay già nua, đeo nhẫn ngọc luồn xuống dưới bụng Hương. Lão thô bạo bóp mạnh lấy một bên bầu ngực đang bị ép dẹt xuống mặt bàn của cô.
Hương giật nảy mình. Một bên là sự vuốt ve tinh tế, lạnh lẽo của ngọn bút trên lưng. Một bên là sự nhào nặn thô bạo, nóng hổi ở bầu ngực. Hai luồng cảm giác đối lập tấn công cô cùng lúc.
“Chữ Tâm kia mới có ba phần.. ” Lão Nghị vừa nói vừa day mạnh đầu ngực Hương qua lớp áo lót ren, khiến nó cứng đơ lại. “…Còn thiếu một cái chấm ”
Ngọn bút lông trượt dài xuống dưới thắt lưng, đi qua vùng hõm lưng quyến rũ, rồi dừng lại ngay khe mông của Hương.
Lão ấn mạnh đầu bút vào ngay điểm tiếp giáp giữa hai bờ mông trắng nõn. Mực đen chảy ra, len lỏi vào khe thịt hồng hào.
“Á… Bác ơi.. ” Hương kêu lên, không kìm nén được. Sự kích thích ở vùng nhạy cảm phía sau khiến cô quặn người lại.
Căn phòng như một bức tranh thủy mặc đồi trụy. Hương nằm sấp, tấm lưng trắng chằng chịt những nét mực đen chảy dài loang lổ. Hân đứng bên cạnh, váy vén cao, tay mài mực như một con robot vô hồn. Lão Nghị đứng giữa, một tay cầm bút vẽ lên mông Hương, một tay bóp ngực cô, khuôn mặt lộ rõ vẻ đê mê bệnh hoạn của kẻ nắm quyền sinh sát.
Mực tàu trên lưng Hương chưa kịp khô, bắt đầu chảy xuống sườn, nhỏ giọt xuống mặt bàn gỗ quý.
Lão Nghị buông bút. Lão nhìn tác phẩm của mình với vẻ hài lòng. Chữ “Tâm” đen ngòm ngự trị trên tấm lưng trần, như một dấu triện đóng lên quyền sở hữu.
“Chữ đẹp. Nhưng mực hơi lem ” Lão chép miệng.
Bất ngờ, lão cúi xuống.
Lão không dùng khăn lau. Lão dùng lưỡi.
Cái lưỡi thô ráp, ấm nóng của lão liếm dọc theo vệt mực chảy dài từ thắt lưng xuống mông Hương. Lão liếm láp một cách tham lam, như đang thưởng thức một món ăn hảo hạng tẩm gia vị.
Hương cắn chặt vào cánh tay mình để ngăn tiếng hét. Cảm giác chiếc lưỡi già nua đang liếm trên da thịt, cuốn theo cả mực tàu và mồ hôi của cô, vừa ghê tởm, vừa kích thích một cách kỳ lạ.
Lão liếm sạch vệt mực ở khe mông, rồi ngẩng đầu lên, môi và răng đen nhẻm màu mực, trông như một con quỷ hút máu vừa ăn xong.
“Mực tàu hòa với mồ hôi mỹ nhân… vị mặn mòi, nồng nàn lắm!” Lão cười khùng khục, ánh mắt rực lửa nhìn Hương và Hân.
“Chữ đã viết xong. Nhưng muốn nó thấm sâu vào xương tủy, thì phải đóng ‘con dấu’ nữa ”
Lão đứng thẳng dậy, cởi bỏ chiếc áo đũi trắng, để lộ cơ thể già nua nhưng vẫn còn gân guốc.
“Tối nay, hai cháu ở lại biệt thự với Bác. Bác sẽ dạy cho các cháu biết thế nào là ‘Gia quy’. Một gia đình nề nếp thì phải có thưởng có phạt. Và Bác… là người cầm gia pháp ”
Hương lồm cồm bò dậy, mực vẫn còn ướt trên lưng. Cô nhìn lão, ánh mắt ướt át, phục tùng: “Vâng… chúng cháu xin nghe lời Bác dạy bảo ”
Cánh cửa thác loạn trá hình dưới lốt “Gia đình” đã mở toang. Màn dạo đầu bằng mực tàu đã kết thúc, nhường chỗ cho những trò chơi bệnh hoạn hơn đang chờ đợi phía sau.
