Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 116 : Trà Thất Và Kẻ Sĩ Giả Danh



CHƯƠNG 70: TRÀ THẤT VÀ KẺ SĨ GIẢ DANH

Chiếc Mercedes màu đen bóng lộn rẽ vào một con ngõ nhỏ lát gạch thẻ đỏ au, nằm sâu trong khu phố cổ yên tĩnh, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của Hà Nội bên ngoài. “Tĩnh Tâm Hiên” hiện ra sau cánh cổng gỗ mộc mạc, một trà thất được thiết kế theo phong cách thiền định với hồ cá Koi róc rách, những khóm trúc xanh mướt và mùi trầm hương thoang thoảng, thanh tịnh đến mức đáng ngờ.

Đây là nơi lui tới của những kẻ có quyền lực thật sự, những kẻ không cần phô trương bằng rượu mạnh hay nhạc sàn, mà thích che đậy dục vọng của mình dưới lớp vỏ bọc văn hóa và tri thức.

Hương bước xuống xe, chỉnh lại tà áo. Hôm nay, theo lời dặn dò kỹ lưỡng của ông Tùng, cô đã rũ bỏ hoàn toàn vẻ ngoài của một bà trùm sắc sảo hay một con hồ ly tinh lẳng lơ. Cô khoác lên mình chiếc áo dài lụa tơ tằm màu trắng tinh khôi, loại lụa Hà Đông thượng hạng, mỏng nhẹ như sương khói. Mái tóc đen dài được buông xõa tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt được trang điểm nhạt như không, chỉ điểm chút son màu cánh sen nhẹ nhàng.

Nhìn bề ngoài, Hương giống hệt một cô giáo dạy văn, một tiểu thư khuê các bước ra từ những trang tiểu thuyết cũ. Nhưng đó chỉ là lớp vỏ bọc. Dưới ánh nắng chiều tà xuyên qua kẽ lá, chất liệu lụa mỏng tang dường như trở nên trong suốt, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Mỗi khi cô di chuyển, lớp vải lụa lại dính chặt vào da thịt, làm hằn lên rõ rệt đường viền của bộ nội y ren màu da người bên trong. Hai bầu ngực căng tròn, được o bế kỹ lưỡng, lấp ló đầy khiêu khích sau lớp cổ áo cao kín đáo. Vòng eo con kiến thắt lại, rồi mở rộng xuống cặp mông tròn lẳn, tạo nên một đường cong chữ S chết người mà bất cứ gã đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn đưa tay vào ôm lấy.

Đi bên cạnh Hương là Hân. Cô bé mặc một chiếc váy sơ mi trắng đơn giản, đeo cặp kính cận gọng tròn, đóng vai cô thư ký ngây thơ, vụng về và có phần rụt rè. Hai “con cáo” đã hóa thân thành hai con cừu non, sẵn sàng bước vào hang sói.

Ông Tùng dẫn đường, điệu bộ cung kính khác hẳn ngày thường. Họ bước vào gian phòng chính, nơi được bài trí tinh tế với những bức tranh thủy mặc và bộ bàn ghế gỗ lim chạm trổ công phu.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là Viện trưởng Nghị. Người đàn ông nắm trong tay quyền sinh sát của cả một hệ thống tư pháp, người có thể biến trắng thành đen, biến án tù hai mươi năm thành án treo.

Ông Nghị trạc ngoài năm mươi, tóc đã điểm hoa râm nhưng được chải chuốt bóng mượt. Ông mặc bộ đồ đũi trắng rộng rãi, phong thái ung dung, tự tại như một đạo sĩ ẩn dật. Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng nheo lại, không vồ vập, không hau háu như đám quan chức cấp thấp hay bọn xã hội đen Hương từng gặp. Ánh mắt ấy điềm tĩnh, soi xét, lướt qua Hương và Hân như đang thẩm định một món đồ cổ quý giá.

“Bác Nghị!” Tùng cúi đầu chào, giọng nhẹ nhàng. “Con đưa hai cháu đến ra mắt Bác!”

Ông Nghị đặt chén trà xuống, mỉm cười hiền hậu. “Ngồi đi. Chỗ thanh tịnh, không cần câu nệ!”

Hương khẽ cúi người chào, tà áo dài rủ xuống mềm mại. “Cháu chào Bác ạ!”

Ông Nghị nhìn Hương, gật gù tán thưởng. “Cháu có cốt cách lắm. ‘Làn thu thủy, nét xuân sơn’. Lâu lắm rồi tôi mới thấy một người mặc áo dài đẹp mà lại có cái thần thái trang nhã thế này. Không như đám trẻ bây giờ, hở hang kệch cỡm!”

Hương mỉm cười e lệ, khẽ ngồi xuống mép ghế, hai chân khép nép nghiêng về một bên, tà áo dài phủ lên đùi tạo thành những nếp gấp mềm mại, gợi cảm.

“Bác quá khen ạ. Cháu chỉ là phận liễu yếu đào tơ, đâu dám so với người xưa!” Hương đáp, giọng nói trong trẻo, nhỏ nhẹ.

Ông Nghị cười lớn, tiếng cười vang mà không thô. “Văn hay, chữ tốt. Tùng, cậu khéo chọn người đấy!”

Cuộc trò chuyện bắt đầu bằng những chủ đề bâng quơ về trà đạo, về nghệ thuật. Ông Nghị thao thao bất tuyệt về cách thưởng trà, về triết lý nhân sinh. Hương chăm chú lắng nghe, thi thoảng chêm vào vài câu bình luận sắc sảo nhưng khiêm tốn, khiến lão già càng thêm hứng thú.

“Trà ngon phải có người đẹp pha!” ông Nghị bất ngờ đẩy bộ ấm chén tử sa về phía Hương. “Cháu pha cho Bác ấm trà xem nào. Để xem cái ‘tâm’ của cháu nó tịnh đến đâu!”

Đây là một bài kiểm tra. Hương hiểu rõ. Cô đứng dậy, tiến lại gần bàn trà.

Hương cúi người xuống. Động tác này khiến phần mông căng tròn của cô nhô lên, căng chặt lấy lớp lụa mỏng. Cô cảm nhận được ánh mắt của ông Nghị không còn nhìn vào ấm trà nữa, mà đang dán chặt vào đường cong thắt đáy lưng ong của cô.

Cô tráng chén, chuyên trà, từng động tác uyển chuyển, nhịp nhàng như múa. Bàn tay trắng muốt, ngón tay thon dài nâng niu chiếc ấm đất nung sẫm màu. Khi cô rót trà ra chén tống, hương trà thơm ngát tỏa ra.

“Mời Bác dùng trà!” Hương nâng chén trà bằng hai tay, dâng lên tận mặt ông Nghị.

Ông Nghị đón lấy chén trà. Nhưng ông không cầm vào thành chén. Những ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích to bản, lạnh toát của ông “vô tình” chạm vào cổ tay trần của Hương.

Một cái chạm nhẹ, lướt qua, nhưng mang theo một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô. Bàn tay ông già, nhăn nheo nhưng mềm mại một cách đáng sợ, miết nhẹ lên làn da mịn màng nơi cổ tay cô, giữ lại ở đó một giây lâu hơn mức cần thiết.

“Nước trà… nóng quá!” ông Nghị nói, giọng trầm xuống, đôi mắt sau lớp kính lóe lên một tia nhìn sắc lạnh và dâm đãng, lột trần lớp vỏ bọc đoan trang của cô. “Cũng như cái vụ án của cậu Sơn ấy. Nước đang sôi sùng sục thế này, muốn nguội… thì phải mở nắp từ từ, và cần… một bàn tay thật khéo léo, thật mềm mại như thế này mới xử lý được!”

Hương không rụt tay lại. Cô để yên cho ông ta miết lên cổ tay mình, ánh mắt cô nhìn thẳng vào mắt ông, một cái nhìn vừa phục tùng, vừa đồng lõa.

“Dạ thưa Bác!” Hương thì thầm, hơi thở thơm mùi bạc hà phả nhẹ vào mặt ông. “Tay cháu tuy yếu, nhưng cháu biết cách làm cho mọi thứ… dịu lại. Chỉ cần Bác chỉ dạy, cháu xin nguyện dùng đôi tay này để phục vụ Bác… à quên, phục vụ nghệ thuật!”

Ông Nghị nhếch mép cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ biết mình đã nắm được con mồi. Ông buông tay cô ra, đưa chén trà lên môi nhấp một ngụm.

“Trà ngon. Hậu vị ngọt!” ông phán. Rồi ông quay sang Tùng, phẩy tay nhẹ. “Chú Tùng có việc thì cứ đi đi. Để hai cháu gái ở lại đây đàm đạo với tôi thêm chút nữa. Tôi muốn mời hai cháu vào thư phòng, xem bộ sưu tập bút nghiên cổ của tôi!”

Tùng hiểu ý ngay lập tức. Hắn đứng dậy, cúi chào: “Dạ, vậy con xin phép. Nhờ Bác chỉ bảo thêm cho các em nó!”

Tùng rời đi, cánh cửa khép lại. Không gian trong trà thất bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Lớp vỏ bọc “kẻ sĩ” sắp được cởi bỏ, nhường chỗ cho một con quái vật đội lốt người trí thức.

“Nào!” ông Nghị đứng dậy, chỉnh lại vạt áo đũi. “Hai cháu đi theo Bác. Vào trong đó… Bác sẽ dạy cho các cháu biết thế nào là ‘nét chữ nết người’, và cách dùng mực tàu… để vẽ lên da thịt!”

Hương và Hân nhìn nhau. Hương khẽ gật đầu trấn an Hân, rồi cả hai cùng đứng dậy, bước theo bóng dáng đạo mạo của ông Nghị vào sâu bên trong căn phòng tối, nơi những bức tranh thư pháp đang chờ đợi để chứng kiến một màn kịch bệnh hoạn sắp bắt đầu. Cánh cửa “thư phòng” mở ra, phả ra mùi trầm hương nồng nặc đến mức gây choáng váng, như mùi của một ngôi đền thiêng, hay một nấm mồ chôn cất nhân phẩm.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...