Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 114 : MÙI CỦA CHIẾN THẮNG & CHIẾC GIƯỜNG ÊM
CHƯƠNG 68: MÙI CỦA CHIẾN THẮNG & CHIẾC GIƯỜNG ÊM
Phòng họp kín trong biệt thự ông Tùng, ngăn cách hoàn toàn thế giới ồn ào bên ngoài. Không gian bên trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy ro ro phả ra luồng khí lạnh lẽo, quyện chặt với mùi xì gà Cuba đắt tiền và mùi rượu mạnh. Đó là mùi của quyền lực, mùi của những toan tính, và giờ đây, nó đang cố gắng át đi cái mùi bụi đường, mùi mồ hôi và cả cái mùi tanh tưởi của những cuộc giao hoan vội vã mà đoàn người vừa mang về từ biên giới.
Hương ngồi trên chiếc ghế bành bọc da ở vị trí chủ tọa, ngay bên cạnh ông Tùng. Cô vẫn mặc bộ đồ công sở đã xộc xệch đi nhiều sau chuyến đi dài. Chiếc áo sơ mi lụa màu ngọc trai đã hơi nhàu ở phần eo, bung một cúc trên cùng, để lộ ra hõm cổ trắng ngần lấm tấm mồ hôi và khe ngực sâu hun hút được đẩy cao bởi chiếc áo lót đắt tiền. Chân cô vắt chéo, tà váy bút chì xẻ cao trượt xuống, phơi bày một mảng đùi non trắng muốt, tương phản gay gắt với làn da rám nắng của những gã đàn ông xung quanh.
Khuôn mặt Hương phảng phất nét bơ phờ, đôi mắt phượng dài sắc sảo giờ đây thâm quầng sau lớp phấn dày đã bắt đầu trôi đi vì dầu nhờn. Nhưng ánh mắt cô thì vẫn sáng quắc, lạnh lùng và đầy uy lực. Đó là ánh mắt của một con thú cái vừa sống sót trở về từ hang hùm, mệt mỏi nhưng kiêu hãnh.
Ông Tùng, vẫn với phong thái điềm đạm của một bố già, ném tập hồ sơ dày cộp xuống mặt bàn kính đen bóng. Tiếng “bộp” khô khốc vang lên.
“Vụ của Sơn đã lo xong phần ‘ngọn’!” giọng ông khàn đặc, ám mùi khói thuốc. “Đã bịt được Lão Quạ. Những cái đầu cần gật thì đã gật. Nhưng phần ‘gốc’ là Viện Kiểm Sát thì chưa. Lão Nghị vẫn đang chờ xem chúng ta diễn trò gì ”
Hương nhấp một ngụm nước sâm Hàn Quốc, vị ngọt đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp cô tỉnh táo lại đôi chút. Cô đặt ly xuống, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn lanh canh.
“Lão Nghị để em lo!” Hương nói, giọng bình thản nhưng chắc nịch. “Em và con Hân đã có kịch bản rồi. Anh cứ lo phần ‘đạn dược’ đi ”
Tùng gật đầu hài lòng. Hắn búng tay. Từ trong bóng tối, đàn em mang ra những chiếc vali kim loại. Khi nắp vali bật mở, mùi tiền polymer mới cứng, ngai ngái xộc thẳng vào mũi mọi người. Những cọc tiền xanh ngắt, xếp chồng lên nhau ngay ngắn như những viên gạch xây nên bức tường thành bảo vệ cho đế chế của họ.
“Đây là phần của mọi người!” Tùng nói ngắn gọn.
Hương đứng dậy. Cô không vội vàng. Cô đi một vòng quanh bàn, tiếng gót giày cao gót gõ xuống sàn gỗ đều đặn, đanh thép. Cô dừng lại trước mặt Hân. Cô bé ngồi co ro trên ghế, vẻ mặt vẫn còn chút non nớt nhưng ánh mắt đã dạn dĩ hơn nhiều sau những màn “thực chiến” ở Móng Cái.
“Cầm lấy, em gái!” Hương ném một xấp tiền dày vào lòng Hân. “Về nghỉ ngơi đi. Tắm rửa cho sạch sẽ. Sắp tới còn phải dùng đến ‘vốn tự có’ nhiều đấy ”
Hân gật đầu, ôm chặt cọc tiền vào ngực, ánh mắt vừa biết ơn vừa cam chịu.
Hương tiếp tục bước đi, và dừng lại trước mặt Chiến – gã trai trẻ vạm vỡ với làn da màu đồng hun và cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo phông đen bó sát. Chiến đứng nghiêm trang như một pho tượng, nhưng khi Hương đến gần, hơi thở của cậu ta khẽ loạn nhịp. Cậu ta nhớ lại đêm trăng trên đèo, nhớ lại sự dâng hiến cuồng nhiệt của người đàn bà quyền lực này.
Hương rút một cọc tiền lớn, nhưng cô không đưa tận tay. Bàn tay thon dài, với những móng tay sơn đỏ chót của cô từ từ luồn vào trong lớp áo khoác da của Chiến, trượt lên cơ ngực rắn chắc đang phập phồng. Cô nhét cọc tiền vào túi áo ngực của cậu, rồi cố tình để những ngón tay nán lại, vuốt nhẹ qua núm vú của gã trai trẻ qua lớp vải mỏng.
“Thưởng riêng cho em!” Hương thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật ong tẩm độc, chỉ đủ cho hai người nghe thấy. “Vì công sức lái xe… và vì đã làm chị ‘ấm’ đêm hôm đó ”
Chiến rùng mình, mặt đỏ bừng lên, ánh mắt nhìn Hương rực lửa sùng bái. Cậu ta khẽ cúi đầu: “Cảm ơn… chị”
“Giải tán đi!” Tùng ra lệnh. “Ba ngày nữa tập hợp lại. Mọi người nghỉ ngơi ! ”
—
Hương khép lại cánh cửa căn hộ sau lưng, ngăn cách hoàn toàn cái ồn ào, bụi bặm và sự nhớp nháp của chuyến tàu đêm từ biên giới. Hương dựa lưng vào cánh cửa gỗ dày, thở hắt ra một hơi dài. Mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ từ máy xông trong phòng khách xộc vào mũi, đối lập gay gắt với mùi thuốc lá rẻ tiền, mùi dầu máy và cái mùi hăng nồng đặc trưng của gã đàn ông lai tên Mãnh vẫn còn vương vất đâu đó trên tóc, trên da thịt cô.
Cô đá đôi giày cao gót sang một bên, để đôi bàn chân trần sưng đỏ lướt trên mặt sàn gỗ mát lạnh. Cảm giác đau nhức từ những cú thúc thô bạo trên tàu giờ đây mới thực sự thấm vào từng thớ thịt. Vùng kín của cô, nơi đã bị nong rộng và ma sát suốt cả đêm qua, giờ đây sưng tấy, nóng rát và ẩm ướt một cách khó chịu.
“Em về rồi à?”
Giọng nói trầm ấm của Trung vang lên từ phía bếp. Anh bước ra, tay cầm một ly nước cam, trên người đeo chiếc tạp dề mà Hương mua tặng. Hình ảnh người chồng hiền lành, tận tụy hiện ra trước mắt cô, đẹp đẽ và thánh thiện đến mức khiến lòng Hương quặn thắt một cơn đau nhói. Cô vừa là nữ hoàng ngoài xã hội, vừa là một con điếm hạng sang trên giường của những kẻ quyền lực, nhưng khi về đến đây, cô vẫn muốn giữ lại chút tôn nghiêm của một người vợ.
“Vâng… em về rồi ” Hương cố nặn ra một nụ cười, nhưng cơ mặt cô cứng đờ vì mệt mỏi.
Trung không hỏi han nhiều. Anh không hỏi chuyến đi thế nào, hàng hóa ra sao, hay tại sao cô lại về trễ với bộ dạng bơ phờ đến thế. Anh chỉ lẳng lặng đặt ly nước xuống, tiến lại gần, đỡ lấy chiếc túi xách nặng trịch trên vai cô.
Ánh mắt Trung lướt qua cổ Hương. Ở đó, ngay dưới xương quai xanh, một vết bầm tím mờ mờ – dấu tích của những cú cắn điên cuồng mà gã Mãnh để lại trong cơn cao trào – đang hiện rõ trên nền da trắng sứ. Trung khựng lại một giây. Một giây của sự im lặng chết chóc. Hương nín thở, tim đập thình thịch. Cô sợ anh sẽ hỏi.
Nhưng Trung không hỏi. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng kéo cổ áo sơ mi của cô lại, che đi vết dấu ấy. Cử chỉ của anh dịu dàng, cam chịu, và đau đớn. Anh biết. Anh luôn biết. Nhưng anh chọn sự im lặng để đổi lấy sự bình yên này.
“Em đi tắm đi cho khỏe. Nước nóng anh pha sẵn rồi ” Trung nói, giọng bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Hương gật đầu, vội vã bước vào phòng tắm như một kẻ chạy trốn.
***
Dưới vòi hoa sen nóng rực, Hương trút bỏ toàn bộ quần áo. Tấm gương lớn trong phòng tắm phản chiếu một thân hình tuyệt mỹ nhưng đầy rẫy những dấu vết của sự giày vò.
Cơ thể Hương, sau bao nhiêu năm được chăm sóc và cả bị “sử dụng”, càng trở nên đẫy đà và khiêu gợi một cách ma mị. Làn da trắng nõn nà, mượt mà như lụa, giờ đây lấm tấm những vết đỏ ửng do bị chà xát. Bầu ngực căng tròn, nặng trĩu sức sống của người đàn bà một con. Hai bầu vú trắng ngần, tròn lẳn như hai trái trăng rằm, với đầu ngực hồng hào giờ đây đang cương cứng lên vì hơi nước nóng. Trên bầu ngực trái, một dấu tay mờ mờ vẫn còn in hằn, minh chứng cho bàn tay thô bạo của gã Mãnh đã bóp nặn nó không thương tiếc đêm qua.
Hương đưa tay tự vuốt ve cơ thể mình. Bàn tay cô lướt qua vòng eo con kiến thon gọn, xuống đến vùng bụng phẳng lì, và dừng lại ở tam giác mật rậm rạp được cắt tỉa gọn gàng. Cô tách nhẹ hai đùi. Hai mép môi lớn vẫn còn sưng đỏ, hơi hé mở, chưa thể khép kín hoàn toàn sau màn “marathon” xuyên đêm trên tàu. Một chút dịch trắng đục còn sót lại rỉ ra, hòa vào dòng nước.
Dòng nước nóng rát xối xả vào người, chảy tràn qua tóc, len lỏi qua khe ngực sâu hun hút, trượt qua bụng phẳng lì và dội thẳng vào vùng nhạy cảm đang sưng tấy.
“A.. ” – Hương rên lên một tiếng, đầu ngửa ra sau, dựa vào tường đá lạnh lẽo.
Nước nóng chạm vào những vết xước nhỏ trong niêm mạc âm đạo gây ra cảm giác xót xa, nhưng ngay sau đó là một sự đê mê tê dại.
Trong làn hơi nước mờ ảo, cô như thấy lại ánh mắt hau háu của gã Mãnh khi hắn banh chân cô ra trên tàu. Cô nhớ lại cảm giác nghẹt thở khi phải ngậm sâu cái dương vật khổng lồ đó vào họng. Cô nhớ tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” chát chúa giữa rừng đêm yên tĩnh.
Sự tàn bạo đó… nó khiến cô thấy mình thật nhỏ bé, bị khuất phục hoàn toàn, nhưng đồng thời cũng mang lại cho cô một quyền lực vô hình: quyền lực của kẻ có thể nuốt trọn và điều khiển dục vọng của đàn ông.
Bàn tay đang kỳ cọ của Hương chậm lại. Nó trượt xuống, luồn vào giữa hai đùi đang run rẩy.
Ngón tay thon dài, ướt đẫm bọt xà phòng, tách nhẹ hai mép thịt sưng đỏ ra. Cô ấn ngón tay vào điểm G.
“Ưm… ư.. ”
Cô dùng bông tắm chà xát thật mạnh. Cô muốn gột rửa hết. Gột rửa cái mùi đàn ông xa lạ, gột rửa sự nhơ nhuốc, gột rửa cả cái cảm giác khoái lạc tội lỗi mà cơ thể phản chủ của cô đã trót tận hưởng.
***
Khi Hương bước ra khỏi phòng tắm, cô đã khoác lên mình một bộ váy ngủ bằng lụa satin màu kem cao cấp. Chất liệu lụa thượng hạng, mát lạnh và mềm mại, rũ xuống ôm sát lấy từng đường cong của cơ thể cô mà không cần bất kỳ sự nâng đỡ nào của nội y bên trong.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng ngủ, Hương hiện lên đẹp như một bức tượng điêu khắc. Chiếc váy ngủ hai dây mong manh để lộ trọn vẹn bờ vai thon thả và xương quai xanh quyến rũ. Phần ngực áo trễ nải, lấp ló khe ngực sâu hun hút và hình dáng tròn đầy của đôi gò bồng đảo đang thả rông bên trong. Mỗi bước đi của cô khiến lớp lụa lay động, trượt qua lại trên hai đầu nhũ hoa, tạo nên những điểm nhô lên đầy khiêu khích.
Trung đang ngồi đợi trên giường. Anh nhìn vợ, ánh mắt say đắm pha lẫn xót xa. Anh biết thân xác tuyệt mỹ này, cái vẻ đẹp mặn mà đằm thắm này, là thứ vũ khí giúp gia đình anh đổi đời, nhưng cũng là thứ khiến anh dằn vặt mỗi đêm.
Hương leo lên giường, nằm xuống cạnh chồng. Cô gối đầu lên tay anh, rúc vào lồng ngực vững chãi quen thuộc. Mùi xà phòng nam tính của Trung, mùi của sự an toàn, bao bọc lấy cô.
“Mấy ngày nay ở nhà… bố con anh có ổn không?” Hương thì thầm, ngón tay vẽ những vòng tròn vô định trên ngực áo anh.
“Vẫn ổn. Cu Bin nhớ mẹ lắm. Nó hỏi sao mẹ đi công tác mãi thế ” Trung vuốt tóc cô, những ngón tay thô ráp luồn vào mái tóc đen dài còn ẩm ướt hương hoa nhài. “Còn anh… anh cũng nhớ em ”
Hương nhắm mắt lại, che giấu sự cay đắng trong lòng. “Em xin lỗi. Công việc đợt này… khó khăn quá ”
“Anh biết ” Trung cắt ngang lời cô. Anh không muốn nghe chi tiết. Anh sợ phải nghe những cái tên, những địa điểm. Anh kéo chăn đắp lên người cô, che đi những khoảng da thịt đang mời gọi nhưng cũng đầy thương tích.
Bàn tay Trung di chuyển xuống dưới chăn. Anh không sờ soạng kiểu ham muốn dục vọng thường ngày. Anh đặt tay lên đùi Hương, bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng.
“Chân em sưng hết rồi này. Đi lại nhiều lắm phải không?”
Hương khẽ rên lên một tiếng “ưm” trong cổ họng. Không phải vì đau, mà vì sự dễ chịu lan tỏa. Bàn tay Trung to lớn, ấm nóng, xoa bóp đúng vào những thớ cơ đang căng cứng ở bắp đùi cô.
Anh bóp nhẹ, nhào nặn phần thịt mềm mại ở mặt trong đùi non – nơi nhạy cảm và cũng là nơi chịu nhiều áp lực nhất sau những tư thế dạng chân quá lâu. Ngón tay anh lướt qua gần bẹn, nơi có những vết bầm tím do va đập. Anh thấy chúng. Anh cảm nhận được sự sần sùi của vết xước trên làn da mịn màng.
Nhưng anh vẫn tiếp tục xoa bóp, kiên nhẫn và tỉ mỉ. Anh đang dùng sự chăm sóc của mình để xoa dịu nỗi đau thể xác cho vợ, và cũng là để tự trấn an chính mình. Rằng cô ấy đã về đây, cô ấy đang nằm trên giường của anh, thuộc về anh, dù thân xác cô ấy có bị ai giày vò đi chăng nữa.
“Anh.. ” Hương nghẹn ngào, cô muốn thú nhận, muốn khóc, muốn kể cho anh nghe về gã Mãnh, về sự kinh tởm và cả khoái cảm bệnh hoạn đó.
Nhưng Trung cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, chặn đứng mọi lời thú tội.
“Ngủ đi em. Về nhà rồi. Không sao cả đâu ”
Câu nói của anh như một liều thuốc mê. Hương thả lỏng toàn thân. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng thở đều đều của hai vợ chồng. Một sự đồng lõa câm lặng. Họ chấp nhận bán đi một phần linh hồn, bán đi sự trong sạch của thể xác để đổi lấy chiếc giường êm ái này, đổi lấy sự bình yên giả tạo này.
Hương chìm vào giấc ngủ, trong mơ màng, cô vẫn cảm thấy bàn tay chồng đang xoa dịu những vết thương trên đùi mình, một sự tha thứ đầy bất lực và bi ai. Nhưng cô biết, ngày mai khi tỉnh dậy, cô sẽ lại là bà trùm Hương Thịnh, và Trung sẽ lại là người chồng mù quáng hạnh phúc. Vở kịch này, họ phải diễn đến cùng.
