Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 113 : Bình Minh Của Sự Hợp Tác
Chương 67: Bình Minh Của Sự Hợp Tác
Ánh sáng bình minh nhợt nhạt len lỏi qua ô cửa kính loang lổ vết mồ hôi và hơi nước, rọi vào khoang tàu bừa bộn như một bãi chiến trường. Hương nằm vật vã trên sàn tàu, tấm thân trắng muốt lấm lem dâm dịch và những vết bầm tím, đôi chân thon dài run rẩy không khép lại được. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng yếu ớt, ánh mắt đờ đẫn nhìn trần tàu, cảm giác như linh hồn đã bị rút cạn sau một đêm dài bị giày vò không thương tiếc.
Mãnh đứng dậy, vươn vai răng rắc, để lộ cơ bắp cuồn cuộn dưới làn da ngăm đen bóng nhẫy mồ hôi. Hắn cúi xuống nhặt chiếc quần, thản nhiên lau chùi “quái vật” đen trũi vẫn còn rỉ nước nhờn vào tấm ga giường nhàu nát rồi kéo khóa lên cái “xoẹt”. Hắn nhìn xuống Hương, ánh mắt không còn vẻ thú tính điên cuồng như ban nãy, mà thay vào đó là một sự nể phục hiếm hoi của kẻ mạnh dành cho kẻ mạnh.
“Khá lắm, cô em. Tao chưa từng gặp con đàn bà nào chịu được tao suốt cả đêm như mày.” Mãnh cười khùng khục, giọng ồm ồm vang vọng. “Lão Tùng đúng là có mắt nhìn người.”
Hắn với tay lấy tập hồ sơ trên bàn, rút cây bút máy cài trên túi áo da, ký một chữ ký nguệch ngoạc nhưng đầy uy lực vào tờ giấy cam kết. Tiếng ngòi bút ma sát trên giấy sột soạt nghe như tiếng mở khóa xiềng xích cho Sơn.
“Xong rồi đấy. Lời khai sẽ đổi. Thằng đệ tao chết rồi, nó sẽ gánh hết tội cho thằng Sơn.” Mãnh ném tập hồ sơ lên ngực Hương.
Hương gượng dậy, cầm lấy tập hồ sơ, đôi tay run rẩy nhưng vẫn cố giữ chặt lấy tờ giấy sinh mệnh ấy. Cô ngước nhìn Mãnh, đôi môi sưng mọng, nứt nẻ khẽ nhếch lên một nụ cười chua chát nhưng đầy kiêu hãnh.
“Cảm ơn… anh Mãnh.” Giọng cô khàn đặc, vỡ vụn.
Mãnh ngồi xổm xuống trước mặt cô, dùng ngón tay thô ráp quệt đi vệt tinh dịch còn dính trên khóe miệng Hương. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, giọng trầm xuống, nghiêm túc đến lạ thường.
“Không chỉ thế đâu. Tao thích mày. Mày không chỉ là con điếm, mày là con sói cái. Tao cần một đối tác như mày ở Hà Nội.”
Hắn lấy từ trong ví ra một tấm danh thiếp đen tuyền, chỉ in vỏn vẹn một dãy số điện thoại màu vàng kim, nhét vào khe ngực trần của Hương, kẹp giữa hai bầu vú vẫn còn hằn rõ dấu tay bóp nặn của hắn.
“Khi nào xong việc thằng Sơn, gọi cho tao. Tao có nguồn hàng mới từ bên kia biên giới, ‘sạch’ hơn, ngon ăn hơn. Tao với mày sẽ làm ăn lớn. Lão Tùng già rồi, đến lúc cần dòng máu mới.”
Hương sững người. Cô không ngờ sau một đêm bị chà đạp, thứ cô nhận được không chỉ là tự do cho người tình, mà còn là một cơ hội quyền lực mới, một liên minh với kẻ nắm giữ “luật rừng” vùng biên. Cô nhìn tấm danh thiếp, cảm nhận hơi lạnh của kim loại áp vào da thịt nóng hổi, rồi gật đầu.
“Tôi sẽ gọi.”
Tàu bắt đầu giảm tốc độ, tiếng còi hú vang báo hiệu sắp vào ga Gia Lâm. Mãnh đứng dậy, khoác chiếc áo da bụi bặm lên người, đội chiếc mũ lưỡi trai sùm sụp che đi nửa khuôn mặt dữ dằn. Hắn nhìn Hương lần cuối, vỗ nhẹ vào mông cô một cái đầy thân mật và chiếm hữu.
“Mặc đồ vào đi. Đừng để bọn nhà quê ngoài kia nhìn thấy hàng ngon của tao.”
Nói rồi, hắn mở cửa khoang, bước ra hành lang hun hút gió lùa, biến mất nhanh chóng như một bóng ma, để lại Hương một mình trong căn phòng ngổn ngang mùi vị của cuộc hoan lạc.
Hương ngồi dậy, khó nhọc lê bước vào phòng vệ sinh chật hẹp. Cô đứng dưới vòi nước lạnh ngắt, cố gắng gột rửa những tàn dư của đêm qua trên cơ thể. Nước trôi đi mồ hôi, trôi đi tinh dịch, nhưng không thể trôi đi cái mùi đàn ông nồng nặc đã ám vào từng thớ thịt, và càng không thể trôi đi con quái vật tham vọng đang lớn dần trong lòng cô.
Cô mặc lại chiếc váy len xám, khoác áo măng tô đen, che đi những vết bầm tím trên cổ và ngực. Cô tô lại son môi đỏ thẫm, chải lại mái tóc rối. Khi bước ra khỏi toa tàu, Hương đã trở lại là bà trùm Hương Thịnh lạnh lùng, sắc sảo.
