Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 112 : MARATHON XUYÊN ĐÊM & SÂN KHẤU DI ĐỘNG



CHƯƠNG 66: MARATHON XUYÊN ĐÊM & SÂN KHẤU DI ĐỘNG

Đoàn tàu đêm xé toạc màn sương mù dày đặc của vùng biên viễn, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray sắt lạnh “xình xịch… xình xịch” dồn dập như nhịp thở của một con thú đang lên cơn khát máu. Bên trong khoang tàu VIP hạng nhất, Mãnh bất ngờ đưa tay bật toang công tắc đèn trần. Ánh sáng vàng rực rỡ, gắt gỏng chan hòa khắp căn phòng nhỏ hẹp, biến nơi đây thành một cái lồng kính rực rỡ giữa đại dương bóng tối mênh mông bên ngoài cửa sổ.

Hương hoảng hốt, đôi bàn tay run rẩy vơ lấy tấm ga giường nhàu nát định che thân, chân cố lùi sâu vào góc giường. Đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây dại đi vì sợ hãi và nhục nhã.

“Đừng anh… tắt đèn đi… kéo rèm lại… người ta thấy mất…” Hương thều thào, giọng nói lạc đi giữa tiếng gió rít qua khe cửa.

“Để nguyên đấy cho tao!”

Mãnh gầm lên, tiếng quát ồm ồm như sấm dậy trong không gian chật hẹp. Hắn bước tới, đôi bàn tay to lớn như gọng kìm chộp lấy hai cổ tay mảnh mai của Hương, siết mạnh khiến cô khẽ rên lên vì đau đớn. Hắn giật phăng tấm ga giường, ném xuống sàn tàu dơ bẩn, phơi bày trọn vẹn thân hình trắng nõn, phồn thực của người đàn bà quyền quý dưới ánh đèn trần tàn nhẫn.

“Tao muốn nhìn rõ cái bản mặt dâm đãng của mày khi được tao ‘chăm sóc’. Và tao muốn cả cái xứ này biết, con thư ký hạng sang của lão Tùng đang quỳ dưới chân tao thế nào.”

Mãnh cười gằn, hàm răng vàng ố lộ ra đầy vẻ thú tính. Hắn túm lấy mớ tóc dài đen nhánh, rối bù của Hương, thô bạo kéo cô ra khỏi giường. Hương loạng choạng, đôi chân trần trắng muốt dẫm lên lớp thảm lạnh ngắt. Hắn ép cô đứng dậy, xoay người cô lại, dí sát toàn bộ thân trước và mặt cô vào tấm kính cửa sổ lớn đang mở toang rèm.

“Nhìn đi! Nhìn kỹ vào gương ấy!”

Hương bị ép chặt vào mặt kính. Hơi lạnh từ bóng đêm bên ngoài thấm qua lớp thủy tinh dày, truyền thẳng vào hai bầu ngực trần đang phập phồng và làn da bụng nhạy cảm, tạo nên một sự tương phản gai người với hơi nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể Mãnh đang áp sát phía sau.

Hương hiện lên như một tuyệt tác của tạo hóa bị vấy bẩn. Làn da trắng sứ của cô nổi bật giữa khung cảnh đen đặc của núi rừng bên ngoài. Hai bầu ngực đồ sộ, vốn tròn lẳn và kiêu hãnh, giờ đây bị ép dẹp ra trên mặt kính, quầng vú sẫm màu và đầu ti cương cứng vì lạnh hằn rõ trên lớp thủy tinh mờ hơi nước. Vòng eo thon gọn thắt lại, làm nền cho cặp mông tròn trịa, trắng ngần đang chổng cao về phía sau, mời gọi sự xâm chiếm.

Mãnh đứng phía sau, như một bóng ma đen trũi khổng lồ nuốt chửng lấy cô. Hắn vẫn mặc nguyên chiếc áo da bụi bặm, nhưng phần dưới đã trút bỏ hoàn toàn. “Quái vật” gân guốc của gã đàn ông lai – đen trũi, dài và to một cách dị thường – đang dựng đứng, quy đầu tím tái cọ xát điên cuồng vào khe mông ướt át của Hương.

“Chổng mông cao lên, cưng! Tì tay vào kính cho chắc!” Mãnh ra lệnh, giọng khàn đặc dục vọng.

Hương run rẩy làm theo, hai tay bám chặt vào khung cửa sổ, móng tay sơn đỏ cào sột soạt lên mặt kính. Mãnh một tay vòng qua phía trước, bóp chặt lấy một bên ngực Hương, nhào nặn thô bạo như muốn vò nát khối thịt mềm mại ấy. Tay kia gã cầm lấy dương vật khổng lồ của mình, quệt qua lại ngay cửa mình đang đỏ ửng, sưng mọng và đầy ứ dâm thủy của Hương.

“Phập!”

Không một lời báo trước, Mãnh thúc một cú mạnh lút cán từ phía sau. Quy đầu to bè như quả trứng vịt nong rộng lỗ âm đạo đã nhạy cảm đến cực độ của Hương, xé toạc mọi sự kháng cự của cơ vòng.

“Á… á… anh Mãnh… chậm lại… sâu quá!” Hương hét lên, trán đập nhẹ vào mặt kính, hơi nước từ miệng cô phả ra làm mờ một khoảng lớn thủy tinh trước mặt.

Mãnh không quan tâm. Hắn bắt đầu guồng máy của mình với sức mạnh của sắt thép. Những cú thúc dồn dập, tàn nhẫn như pít-tông máy tàu. Mỗi lần hắn dập vào, tiếng da thịt va chạm “bạch… bạch… bạch” vang lên chát chúa, át cả tiếng gió rít. Bụng dưới của Hương bị đẩy ép liên tục vào mặt kính lạnh lẽo theo từng nhịp thúc.

Nước nôi của Hương tiết ra ướt đẫm cả đùi Mãnh, tiếng nước “lép nhép… chùn chụt” hòa cùng tiếng thở dốc hổn hển của hai cơ thể. Mãnh vừa dập mạnh, vừa dùng đôi bàn tay hộ pháp giày vò cơ thể cô. Hắn ghé sát tai Hương, phả hơi thở nóng hổi nồng nặc mùi thuốc lá:

“Ngoan nào em yêu… Cái lồn của em sướng thật đấy… Nó mút cu anh chặt cứng thế này cơ mà… Thích không hả con đĩ?”

Hương không trả lời nổi, cô chỉ biết há miệng thở dốc, đôi mắt trợn ngược nhìn vào màn đêm loang loáng bên ngoài cửa sổ. Khoái cảm hòa lẫn với sự đau đớn và nỗi nhục nhã tột cùng khi bị phô bày trần trụi dưới ánh đèn rực rỡ khiến lý trí cô hoàn toàn sụp đổ. Cô chỉ còn là một khối thịt đang co giật, đón nhận từng cú đâm xuyên thấu của gã đàn ông lai giữa không gian chật hẹp và âm thanh gầm rú của đoàn tàu xuyên đêm.

Đoàn tàu nặng nề rên rỉ, giảm tốc độ khi bắt đầu đi vào khúc cua tay áo ôm lấy sườn núi, phía dưới là những cánh đồng lúa nhập nhoạng trong ánh trăng suông và vài đốm sáng lẻ loi của khu dân cư ven đường sắt. Trong khoang VIP sáng trưng ánh đèn, “sân khấu” xác thịt của Mãnh và Hương cũng bước vào hồi cao trào kịch tính nhất.

Mãnh đứng sừng sững phía sau, hai chân gã dang rộng, bám chắc xuống sàn tàu để giữ thăng bằng. Gã như một con gấu khổng lồ đang vờn lấy con mồi trắng muốt. Bàn tay trái của gã vòng qua eo Hương, những ngón tay thô ráp, chai sạn bấu chặt vào vùng bụng dưới phẳng lì, mịn màng của cô, giữ cô cố định vào mặt kính cửa sổ. Bàn tay phải gã luồn xuống dưới, thô bạo nắm lấy một bên đùi non của Hương, kéo banh ra, tạo thành một tư thế phơi bày trần trụi nhất có thể.

Từ góc nhìn tổng thể trong tấm kính phản chiếu, thân hình Hương hiện lên đầy ám ảnh. Tấm lưng trần nuột nà uốn cong thành một đường võng tuyệt mỹ. Cặp mông tròn lẳn, đẫy đà, trắng như trứng gà bóc đang chổng cao, hứng trọn lấy phần hông đen trũi, lông lá của Mãnh. Khe ngực sâu hun hút bị ép chặt vào kính, hai đầu ti cương cứng như hai hạt ngọc cọ xát vào bề mặt lạnh lẽo, tạo nên những vệt hơi nước mờ ảo xung quanh.

“Nhìn xuống dưới đi em yêu! Xem có thằng nào đang soi đèn pin lên nhìn cái lồn của em không?”

Mãnh gầm gừ vào tai Hương, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào gáy cô nóng hổi. Hắn rút “quái vật” đen sì, gân guốc dài ngoằng của mình ra gần hết, chỉ để lại phần quy đầu to bè như nắm tay trẻ con mắc lại ở cửa mình đang sưng tấy, đỏ ửng của Hương. Dịch nhờn từ bên trong theo đà rút ra trào ra lênh láng, kéo thành sợi dây tơ trong suốt dính bết giữa hai cơ thể.

“Đừng… anh Mãnh… người ta thấy…” Hương rên rỉ, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt cô lại không thể rời khỏi hình ảnh phản chiếu dâm đãng của chính mình và khoảng tối mịt mùng bên ngoài cửa sổ.

“Thấy càng tốt! Cho bọn nó thèm rỏ dãi ra!”

Dứt lời, Mãnh lấy đà, thúc một cú “phập” mạnh như trời giáng từ phía sau.

“Á… á… hự…”

Hương thét lên, đầu đập nhẹ vào kính. Cả người cô bị đẩy dồn về phía trước, hai bầu vú bị ép dẹp lép, biến dạng trên mặt kính lạnh toát. Dương vật khổng lồ của Mãnh lút cán, đâm xuyên qua từng thớ thịt, chạm thẳng vào cổ tử cung khiến Hương choáng váng. Sự ma sát giữa làn da nóng hổi, ướt đẫm mồ hôi của cô và mặt kính lạnh buốt tạo nên một cảm giác kích thích gai người, chạy dọc sống lưng.

Đúng lúc đó, đoàn tàu lướt qua một nhóm người đang đi soi ếch đêm bên bờ ruộng sát đường ray. Ánh đèn pin loang loáng quét qua toa tàu.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, những người nông dân bên dưới ngước nhìn lên. Đập vào mắt họ là khung cửa sổ sáng rực rỡ của toa tàu hạng nhất. Bên trong cái lồng kính ấy, một người đàn bà trần truồng, trắng toát đang bị ép chặt vào kính trong tư thế của một con thú cái, tóc tai rũ rượi, miệng há hốc rên la. Và phía sau cô ta, một bóng đen lực lưỡng đang dập liên hồi, hùng hục như trâu húc mả.

“Thấy chưa? Bọn nó thấy hết rồi đấy! Thấy cái lồn của mày đang nuốt lấy cu tao thế nào rồi đấy!”

Mãnh cười hô hố, tay gã vỗ mạnh vào mông Hương “đét, đét” liên hồi theo nhịp thúc. Tiếng da thịt va chạm “bạch… bạch… bạch” vang lên chát chúa, hòa cùng tiếng bánh xe nghiến trên đường ray.

Nỗi nhục nhã ê chề khi bị nhìn thấy, bị biến thành vật trưng bày cho những kẻ xa lạ, thay vì làm Hương co lại, trớ trêu thay lại kích thích bản năng dâm dục tiềm ẩn trong cô bùng nổ dữ dội. Adrenaline bơm thẳng vào máu. Cơ thể cô co thắt mạnh hơn bao giờ hết. Những thớ cơ âm đạo bên trong siết chặt lại, mút mát, bám riết lấy cây gậy thịt gân guốc của Mãnh như muốn vắt kiệt nó.

“Đúng rồi… cắn chặt lắm… con đĩ dâm đãng…” Mãnh rên lên sung sướng, cảm nhận được sự co bóp điên cuồng bên trong.

Hắn tăng tốc độ. Hắn ghì chặt eo Hương, dập như máy khâu. Cả người Hương rung lên bần bật theo từng cú thúc. Nước nôi chảy ròng ròng xuống đùi, xuống chân, nhỏ tong tỏng xuống sàn tàu. Cô không còn là bà trùm quyền lực nữa, cô chỉ còn là một con cái đang động dục, đang hưởng thụ sự giày vò, sự chiếm đoạt thô bạo và công khai này. Cô bám tay vào khung cửa, móng tay cào cấu, miệng rên rỉ những âm thanh vô nghĩa hòa vào tiếng gió đêm vun vút bên ngoài.

Chán chê với tư thế ép xác vào cửa kính, Mãnh buông eo Hương ra, thô bạo lôi tuột cô về phía chiếc ghế nệm dài bọc nhung đỏ sẫm sát vách tàu. Hắn ngồi phịch xuống, hai chân hộ pháp dang rộng hết cỡ, chiếm lĩnh không gian như một ông hoàng của thế giới ngầm, thở hắt ra những hơi nặng nhọc nồng nặc mùi dục vọng.

“Lại đây! Ngồi lên! Quay mặt ra cửa sổ cho tao!” Mãnh ra lệnh, tay vỗ “đét” một cái vào đùi mình ra hiệu.

Hương loạng choạng bước tới, đôi chân trần trắng muốt run rẩy trên sàn tàu rung lắc. Cô xoay người, quay lưng lại phía Mãnh, từ từ hạ bộ xuống.

Từ góc nhìn của Mãnh, tấm lưng trần của Hương hiện ra như một tuyệt tác điêu khắc từ ngọc thạch, mượt mà và thon thả, chạy dọc xuống thắt eo nhỏ nhắn rồi nở bừng ra ở cặp mông đẫy đà, trắng lóa mắt. Hai bờ mông tròn lẳn, căng mọng của cô từ từ tách ra khi cô hạ người xuống, để lộ khe thịt hồng hào, sưng tấy và ướt nhẹp dâm thủy đang hé mở, chờ đợi sự xâm chiếm.

“Ngồi xuống! Để lồn em nuốt hết cặc của anh nào!”

Mãnh dùng hai bàn tay to bè, thô ráp nắm chặt lấy hông Hương, kéo mạnh cô ập xuống.

“Phập!”

Cây gậy thịt đen trũi, cứng như đá tảng và nóng hổi của Mãnh đâm thẳng vào cửa mình Hương không chút khoan nhượng.

“Á… á… hự… to quá… anh Mãnh ơi… rách em mất…”

Hương ngửa cổ ra sau, hét lên một tiếng xé lòng. Cảm giác bị nong căng đến cực hạn quay trở lại. Dương vật của Mãnh quá khổ, lại gân guốc sần sùi, mỗi milimet đi vào là một lần cọ xát, cày xới vào thành vách âm đạo mềm mại của cô. Cô cảm nhận rõ đầu khấc to bè như cái nắm tay của hắn đang húc mạnh vào tận cùng tử cung, đội cả bụng dưới của cô lồi lên một chút.

Mãnh không để cô kịp thích nghi. Hắn giữ chặt eo cô như một cái gọng kìm sắt, bắt đầu điều khiển cô nhún nhảy như một con rối trên đùi mình.

“Nhún đi! Dùng cái lồn của mày mà kẹp lấy tao!”

Hương cắn răng, buộc phải nương theo nhịp điệu của hắn và độ rung lắc của con tàu. Cô nhổm người lên rồi dập mạnh xuống. Mỗi cú dập là một lần “quái vật” đen sì kia lút cán, ngập sâu trong cơ thể cô. Tiếng nước nôi “lép nhép, chùn chụt” vang lên ướt át, dâm dục, hòa lẫn với tiếng “bạch… bạch” khi hai bờ mông trắng nõn của cô va đập vào đùi Mãnh.

Mãnh ngả người ra sau ghế, tận hưởng cảm giác được bao bọc, siết chặt bởi những thớ cơ ấm nóng của Hương. Hắn luồn hai tay vòng ra phía trước, chộp lấy hai bầu ngực đồ sộ của Hương đang nảy lên bần bật theo từng nhịp tàu lắc lư.

Nhìn vào đôi bàn tay đen đúa, chai sạn của Mãnh đang vò nát hai khối thịt trắng ngần, mềm mại. Sự tương phản màu da giữa đen và trắng, giữa thô ráp và mịn màng tạo nên một kích thích thị giác mãnh liệt. Hắn bóp mạnh, nhào nặn bầu vú như nhào bột, khiến chúng biến dạng dưới sức mạnh của hắn. Những ngón tay thô kệch kẹp chặt lấy hai đầu ti cương cứng, đỏ hồng, xoay vặn, giật mạnh.

“A… đau… nhẹ thôi anh… rát quá…” Hương rên rỉ, ưỡn ngực ra phía trước, nhưng cơn đau từ đầu vú lại truyền xuống dưới háng, kích thích khoái cảm dâng trào mạnh mẽ hơn.

“Sướng không em yêu? Cái lồn của em khít thật đấy, bú cu tao chặt hơn cả miệng.” Mãnh cười khùng khục vào gáy cô, lưỡi hắn thè ra liếm láp mồ hôi mặn chát trên tấm lưng trần. “Nhìn ra ngoài đi! Xem có thằng nào đang thèm thuồng nhìn cái vú của em đang tưng tưng thế này không?”

Hương bị ép buộc phải nhìn ra cửa sổ đen ngòm. Trong tấm kính phản chiếu, cô thấy hình ảnh của chính mình đang cưỡi trên người gã đàn ông lai khổng lồ. Hai bầu vú của cô bị bàn tay đen sì của hắn bóp chặt, lắc lư dữ dội. Khuôn mặt cô méo xệch vì khoái lạc pha lẫn đau đớn, miệng há hốc thở dốc.

“Sâu nữa… ôi… chạm đáy rồi… anh Mãnh… giết em đi…”

Mãnh càng lúc càng hăng máu. Hắn không chỉ để Hương tự nhún, mà còn chủ động thúc mạnh từ dưới lên. Những cú thúc trời giáng khiến cả người Hương nảy lên không trung rồi rơi bịch xuống, nuốt trọn lấy cây dương vật gân guốc. Cô cảm thấy mình như bị xiên qua, ruột gan đảo lộn, nhưng chính sự giày vò thô bạo, đầy tính thú vật ấy lại khiến con đàn bà dâm đãng trong cô thỏa mãn tột cùng. Cô gục đầu ra sau, tựa vào vai Mãnh, để mặc cho hắn điều khiển, giày xéo, biến cô thành một công cụ xả dục không hơn không kém giữa đêm trường lạnh lẽo.

Đoàn tàu bắt đầu tăng tốc khi đi vào đoạn đường thẳng xuyên qua cánh rừng già. Tiếng bánh xe nghiến lên đường ray “xình xịch… xình xịch” dồn dập hơn, điên cuồng hơn, như tiếng trống trận thúc giục dục vọng bùng nổ. Trong khoang VIP, nhịp độ quan hệ cũng tăng theo cấp số nhân, biến thành một cuộc đua marathon xác thịt không hồi kết.

Mãnh gầm lên một tiếng, chán chê với tư thế ngồi, hắn thô bạo đẩy ngã Hương nằm ngửa ra ghế nệm dài. Không chờ cô kịp thở, hắn chộp lấy hai cổ chân thon dài trắng muốt của cô, bẻ ngược lên, gác vắt vẻo qua vai mình. Tư thế này phơi bày toàn bộ vùng kín của Hương một cách trần trụi và thảm hại nhất dưới ánh đèn vàng vọt.

Cửa mình của Hương lúc này đã sưng tấy, đỏ ửng như một đóa hoa bị vò nát sau hàng giờ bị giày vò. Những mép thịt hồng hào sưng mọng, bị cọ xát đến tấy lên, hé mở ra đầy mời gọi. Dịch nhờn trong suốt hòa lẫn với tinh dịch cũ đục ngầu từ những lần trước trào ra lênh láng, chảy dọc theo khe mông, nhỏ tong tỏng xuống đệm ghế nhung đỏ, tạo thành những vệt loang lổ nhớp nháp.

Mãnh cúi xuống, thè cái lưỡi to bè, thô ráp liếm láp qua loa mớ hỗn độn ướt át đó, rồi lại dùng tay quệt ngang, bôi trơn cho chính “quái vật” đen sì đang dựng đứng, gân guốc của mình.

“Đến giờ đua rồi, cưng!”

Hắn chồm tới, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể hộ pháp đè lên người Hương, rồi thúc mạnh một cú lút cán.

“Phập!”

“Á… á… hự… sâu quá… vỡ em mất…” Hương hét lên, đầu lắc lư dữ dội, hai tay bấu chặt vào mép ghế, móng tay cào rách cả lớp vải bọc.

Mãnh bắt đầu dập như máy khâu. Hắn không còn chút thương hoa tiếc ngọc nào. Mỗi cú thúc của hắn đều mạnh như trời giáng, đẩy cả người Hương trượt đi trên ghế đệm. Tiếng da thịt va chạm “bạch… bạch… bạch” vang lên chát chúa, dồn dập, hòa cùng tiếng còi tàu hú vang vọng trong đêm vắng tạo nên một bản giao hưởng man dại.

Hương đã mệt lả. Mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm tấm lưng trần, làm bết bát những lọn tóc dính chặt vào vầng trán cao và đôi má đỏ bừng. Hai bầu ngực của cô bị xô lắc dữ dội theo từng nhịp dập, nảy lên nảy xuống như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Nhưng Mãnh vẫn chưa có dấu hiệu muốn xuất tinh. Sức bền của gã đàn ông lai này thật đáng sợ, như một cỗ máy chạy bằng xăng pha nhớt, càng chạy càng hăng.

Hương rơi vào trạng thái mê sảng . Cơn đau rát ở vùng kín dần chuyển thành tê dại, rồi bị nhấn chìm bởi một khoái cảm triền miên, mụ mị. Trong đầu cô lúc này, mọi toan tính, mọi danh vọng, hình ảnh của Sơn, của chồng con… tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng. Cô không còn là bà trùm Hương Thịnh quyền lực, sắc sảo nữa. Cô chỉ là một con cái đang động dục, đang phục vụ con đực đầu đàn để sinh tồn, để được thỏa mãn cái bản năng gốc rễ đê hèn nhất.

Mắt cô trợn ngược, chỉ còn thấy lòng trắng, lưỡi thè ra liếm đôi môi khô khốc nứt nẻ. Cô rên rỉ những lời vô nghĩa, những âm thanh của thú vật:

“Ư… ư… sâu nữa… giết em đi… sướng quá… đụ chết em đi anh Mãnh… ôi mẹ ơi…”

Cơ thể cô tự động cong lên, đón nhận từng cú thúc. Hông cô lắc lư, co bóp, siết chặt lấy dương vật của Mãnh, cố gắng vắt kiệt từng giọt tinh khí của gã. Cô hoàn toàn đầu hàng, hoàn toàn bị khuất phục trước sức mạnh của sắt thép và dục vọng trần trụi.

—-

Chiếc đồng hồ điện tử gắn trên vách gỗ của khoang tàu VIP nhấp nháy con số 3:15 sáng. Con tàu đã vượt qua những cung đèo hiểm trở nhất và bắt đầu lao vút đi trên đoạn đường bằng phẳng tiến về đồng bằng. Tốc độ con tàu gia tăng, tiếng bánh sắt nghiến xuống đường ray trở nên đều đặn, rít lên những âm thanh xé gió như muốn đua cùng thời gian.

Bên trong “chiếc hộp dục vọng” đóng kín rèm, một cuộc đua khác cũng đang diễn ra khốc liệt, nhưng là cuộc đua của xác thịt, nơi kẻ mạnh đang vắt kiệt sức lực của kẻ yếu đến giọt cuối cùng.

Mãnh – gã lai mang dòng máu hoang dã của vùng biên – hiện nguyên hình là một con thú không biết mệt mỏi. Suốt ba tiếng đồng hồ trôi qua, hắn không hề có dấu hiệu dừng lại hay muốn xuất tinh. Mồ hôi vã ra như tắm trên cơ thể đen bóng, cuồn cuộn cơ bắp của hắn, chảy ròng ròng xuống ngực, nhỏ tong tong vào người Hương bên dưới.

Trái ngược với sự sung mãn kinh hồn của Mãnh, Hương đã hoàn toàn kiệt quệ.

Cô nằm vật ra giường, hai tay buông thõng sang hai bên, các ngón tay co quắp lại một cách yếu ớt. Mái tóc dài được uốn kiểu cách giờ đây bết bát mồ hôi, dính chặt vào khuôn mặt đỏ bừng, lem luốc phấn son. Đôi mắt sắc sảo ngày thường giờ lờ đờ, trắng dã, thi thoảng lại trợn ngược lên mỗi khi bị thúc mạnh.

Cơ thể phồn thực của cô, từng là niềm kiêu hãnh, giờ đây như một bãi chiến trường tan hoang. Hai bầu vú trắng nõn bị vò nát, in hằn những dấu tay đỏ chót của Mãnh. Đầu ti sưng tấy, cương cứng đến đau rát nhưng vẫn nảy lên bần bật theo nhịp dập của gã đàn ông.

Ở vùng hạ bộ, nơi tiếp nhận sự tra tấn liên hồi, “cửa mình” của Hương đã sưng đỏ lên, tấy đỏ như một đóa hoa bị vò nát. Dịch nhờn và dâm thủy, dù đã cạn kiệt, vẫn bị cơ thể tiết ra theo cơ chế tự bảo vệ, hòa lẫn với mồ hôi tạo thành một lớp bọt trắng xóa, nhầy nhụa bao quanh gốc dương vật đen sì của Mãnh.

Mãnh đang ở tư thế truyền thống, nhưng hắn không nằm đè lên cô. Hắn quỳ thẳng người, hai tay chống xuống nệm ở hai bên đầu Hương, dùng thế đó để dập như máy khâu.

“Phập! Phập! Phập!”

Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn, khô khốc và tàn nhẫn. Mỗi cú thúc của Mãnh là một lần “cây cột chống trời” ngoại cỡ kia dùi sâu vào tận cùng tử cung của Hương. Nó cọ xát, nghiền nát thành vách âm đạo vốn đã tê dại của cô.

Hương không còn sức để rên la thành tiếng. Cổ họng cô khô khốc, chỉ còn phát ra những tiếng “hộc… hộc…” đứt quãng như người sắp chết đuối. Cô cảm thấy bụng dưới mình căng tức, đau rát như bị ai xé toạc, nhưng đồng thời, sự ma sát điên cuồng vào điểm G sưng tấy cũng tạo ra những luồng khoái cảm tê liệt, khiến não bộ cô rơi vào trạng thái mê man .

Mãnh nhìn xuống gương mặt đang lịm đi của Hương. Hắn thấy cô nhắm nghiền mắt, đầu ngoẹo sang một bên, hơi thở yếu ớt. Điều này làm hắn phật ý. Hắn muốn con mồi phải tỉnh táo để hứng chịu sự thống trị của hắn.

“Chát!”

Mãnh vung tay, tát mạnh vào mông Hương một cái trời giáng. Cú đánh đau điếng khiến Hương giật bắn người, mở choàng mắt ra, hốt hoảng nhìn hắn.

“Tỉnh lại đi cưng!” Mãnh gầm gừ, nhe hàm răng trắng bóng cười man dại. “Đã xong đâu mà đòi ngủ? Mở mắt ra mà nhìn ông mày đụ mày đây này!”

Không để Hương kịp định thần, Mãnh chộp lấy hai cổ chân cô, nhấc bổng lên cao, ép gập đùi cô vào sát ngực. Tư thế này khiến vùng kín của Hương toang hoác ra, phơi bày trần trụi nhất, và đường đi vào tử cung trở thành một đường thẳng tắp không chút vật cản.

“Nhìn cho kỹ vào!”

Mãnh gồng người, bắp đùi căng cứng. Hắn bắt đầu tăng tốc độ. Hắn thúc vào, rút ra gần hết, rồi lại đóng lút cán vào.

Dương vật đen trũi, gân guốc của hắn như một piston động cơ vĩnh cửu, thụt ra thụt vào trong cái hang động ướt át, lầy lội của Hương. Hai mép môi lớn của cô bị kéo căng, lộn trái ra ngoài theo từng nhịp rút ra của “quái vật”. Lỗ nhị bên dưới cũng co bóp liên hồi theo phản xạ lan truyền.

“Ư… ư… anh ơi… tha cho em… chết mất… rách… rách rồi…” Hương nức nở, nước mắt trào ra. Cảm giác bị lấp đầy quá mức khiến cô nghẹt thở. “Của anh… to quá… trâu bò quá…”

Lời van xin yếu ớt và lời khen ngợi vô thức của Hương như dầu đổ thêm vào lửa. Mãnh càng hăng máu. Hắn thích cảm giác làm cho người đàn bà quyền lực này phải tan nát dưới thân mình.

“To không? Sướng không? Kêu to lên! Rên cho át tiếng tàu đi!”

Hắn vừa dập, vừa cúi xuống, cắn mạnh vào đầu vú đang sưng đỏ của Hương, day nghiến. Tay kia hắn thò xuống dưới, ngón tay cái thô ráp chà xát mạnh bạo vào hạt mồng đốc đang cương cứng của cô.

Bị tấn công dồn dập từ cả trong lẫn ngoài, chút lý trí cuối cùng của Hương vỡ vụn. Cô không còn biết đau đớn là gì nữa. Cơ thể cô quằn quại, uốn éo như một con rắn bị đóng đinh. Cô há miệng, hét lên những âm thanh vô nghĩa, đầu lắc lư điên cuồng. Sự kiệt quệ thể xác đã chuyển hóa thành một trạng thái đầu hàng tuyệt đối trước dục vọng. Cô phó mặc thân xác nát nhàu này cho con thú hoang dày vò, chỉ mong hắn sớm kết thúc cuộc đua marathon hành xác này.

Nhưng Mãnh vẫn chưa chịu dừng. Hắn như một cỗ xe tăng lù lù tiến tới, nghiền nát mọi sự kháng cự, kéo dài đêm hoan lạc này đến vô tận trên con tàu đang lao vút trong đêm.

—-

Bên ngoài cửa sổ kính mờ sương, bầu trời đêm đã bắt đầu chuyển sang màu xám nhạt của buổi bình minh. Con tàu giảm tốc độ đôi chút khi đi vào vùng ngoại ô Hà Nội, tiếng còi tàu hú lên từng hồi báo hiệu hành trình sắp kết thúc.

Nhưng bên trong khoang VIP, cuộc hành trình xác thịt vẫn chưa dừng lại. Ngược lại, nó đang tiến đến giai đoạn bùng nổ dữ dội nhất.

Mãnh cảm nhận được luồng điện cực mạnh đang tích tụ nơi sống lưng, chạy dọc xuống hạ bộ. Sau hàng giờ đồng hồ miệt mài cày xới trên cơ thể Hương như một con trâu mộng, cuối cùng, con thú trong hắn cũng gầm gừ đòi giải thoát. Hắn cần một cái kết, một sự đánh dấu lãnh thổ vĩnh viễn lên người đàn bà này.

Hắn lật ngửa Hương lại một lần nữa. Lần này, hắn không bế cô lên hay ép cô vào tường. Hắn để cô nằm bẹp dí xuống giường, hai chân cô bị hắn banh rộng hết cỡ sang hai bên, ép sát xuống mặt nệm, tạo thành một tư thế phơi bày trần trụi và không còn chút khả năng phòng vệ nào.

Vùng kín của Hương, sau một đêm bị dày vò, giờ đây sưng tấy, đỏ ửng như một trái cà chua chín nẫu. Hai mép môi lớn bầm dập, sưng phồng lên, không thể khép lại được nữa, để lộ ra lỗ âm đạo toang hoác, ướt nhẹp, đang phập phồng yếu ớt.

Mãnh quỳ giữa hai chân cô, hai tay hắn chống mạnh xuống nệm, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên như đá tảng. Hắn nhìn xuống hạ bộ của mình. “Cây gậy” đen trũi vẫn cứng ngắc, dựng đứng đầy kiêu hãnh, nhưng đầu khấc tím sẫm đã bắt đầu rỉ ra những giọt dịch đục ngầu báo hiệu giờ G đã điểm.

“Chuẩn bị đi cưng! Anh sắp cho em ăn no rồi đây!” Mãnh gầm lên, giọng khàn đặc đầy đe dọa.

Hắn lao vào. Không dạo đầu, không thăm dò. Hắn thúc mạnh một cú lút cán, chôn ngập dương vật khổng lồ vào trong cái hang động đã được nới lỏng của Hương.

“Áaaaa…” Hương hét lên, đầu ngửa ra sau, hai tay quờ quạng túm lấy ga giường, vò nát nó trong cơn đau đớn và khoái cảm cực độ.

Mãnh bắt đầu dập như máy khâu. Tốc độ của hắn nhanh đến mức chóng mặt. *Phập! Phập! Phập!* Tiếng da thịt va chạm vang lên chát chúa, dồn dập như tiếng pháo nổ. Chiếc giường tầng sắt cũ kỹ không chịu nổi lực tác động mạnh bạo, kêu lên *ken két… ken két* dữ dội như sắp sập xuống.

Hương bị đẩy vào trạng thái cực hạn. Sự ma sát điên cuồng của lớp da sần sùi trên dương vật Mãnh cọ xát vào vách âm đạo sưng tấy khiến cô tê liệt. Cô không còn cảm giác đau nữa, chỉ thấy một luồng khoái cảm nóng rực như lửa thiêu đốt toàn thân.

Cô lên đỉnh liên tục trong sự kiệt sức.

“Ư… ư… ư… chết… chết mất… sướng… sướng quá… anh ơi…”

Hương lắp bắp những từ ngữ vô nghĩa, nước mắt nước mũi giàn giụa. Đầu óc cô trắng xóa, mọi suy nghĩ, mọi toan tính, mọi danh dự đều tan biến. Cô chỉ còn là một khối thịt đang rung lên bần bật, co giật từng cơn theo nhịp thúc của gã đàn ông. Những cơ vòng âm đạo của cô siết chặt lấy dương vật Mãnh, bóp nghẹt nó, vắt kiệt nó.

Cảm nhận được sự co bóp điên cuồng ấy, Mãnh không thể kìm nén thêm được nữa. Hắn ngửa cổ lên trần tàu, gân cổ nổi lên cuồn cuộn, miệng há to hớp khí như cá mắc cạn.

“Hộc… hộc… Tao ra… Tao bắn đây… Nhận lấy… Nhận hết đi con đĩ!”

Hắn gầm lên một tiếng dài như tiếng thú bị thương. Hắn gồng cứng toàn thân, dồn toàn bộ sức lực vào hông, thúc một cú cuối cùng sâu nhất, mạnh nhất. Đầu khấc khổng lồ chạm đến tận cổ tử cung của Hương và giữ chặt ở đó, đóng đinh cô xuống giường.

*Phụt! Phụt! Phụt!*

Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh và nhiều khủng khiếp như dòng nham thạch bắt đầu bắn ra. Nó phun xối xả vào sâu bên trong tử cung Hương, từng đợt, từng đợt một, mạnh mẽ và dứt khoát.

Hương trợn ngược mắt, mồm há hốc nhưng không thốt nên lời. Cô cảm nhận rõ rệt luồng chất lỏng nóng rực đang tưới đẫm bên trong mình, lấp đầy mọi ngóc ngách, làm căng phồng bụng dưới của cô. Cảm giác bị lấp đầy (breeding) mang lại một sự thỏa mãn bệnh hoạn đến tê người.

Mãnh vẫn giữ nguyên tư thế, ép chặt người lên Hương, để cho từng giọt tinh khí cuối cùng được trút hết vào cơ thể người đàn bà này. Hắn thở hồng hộc, mồ hôi từ trán hắn nhỏ tong tong xuống mặt Hương, hòa lẫn với nước mắt của cô.

Một lúc lâu sau, khi cơn co giật đã qua đi, Mãnh mới từ từ rút ra.

*Pốc!*

Một âm thanh ướt át vang lên khi “nút chai” được tháo bỏ.

Lỗ âm đạo của Hương vẫn mở rộng hoang hoác, không thể khép lại ngay được. Từ bên trong, dòng tinh dịch trắng đục hòa lẫn với dâm thủy bắt đầu tràn ra ồ ạt, chảy xuống kẽ mông, nhỏ xuống ga giường tạo thành một vũng lầy lội.

Hương nằm bất động, đôi mắt vô thần nhìn trần tàu rung lắc. Toàn thân cô nhầy nhụa mồ hôi, tinh dịch và mùi hôi nồng của Mãnh. Hai chân cô vẫn dang rộng một cách vô thức, chưa thể khép lại.

Cô đã hoàn toàn bị chinh phục, bị tàn phá, bị vắt kiệt và bị đánh dấu chủ quyền sau một đêm marathon xác thịt kinh hoàng. Chuyến tàu đã về đến đích, nhưng linh hồn cô dường như vẫn còn lạc trôi đâu đó giữa những cơn khoái lạc đau đớn vừa qua.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...