Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 111 : Quái Vật Sau Lớp Khóa Quần
CHƯƠNG 65: QUÁI VẬT SAU LỚP KHÓA QUẦN
Ánh đèn ngủ màu vàng cam lờ mờ không đủ xua đi cái bóng tối u ám đang ngự trị, mà ngược lại, nó càng làm tăng thêm vẻ ma mị, ngột ngạt của dục vọng. Tiếng bánh xe lửa nghiến xuống đường ray sầm sập, tạo thành một nhịp điệu thôi thúc, át đi tiếng thở dốc nặng nề trong căn phòng nhỏ.
Mãnh không vội vàng. Hắn ngồi phịch xuống mép chiếc giường nệm êm ái, hai chân dạng rộng ra hết cỡ, chiếm lĩnh không gian như một ông vua không ngai đang ngồi trên ngai vàng của sự trụy lạc. Hắn ngả người ra sau, hai tay chống xuống nệm, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào người đàn bà đang đứng co ro trước mặt mình.
Hương đứng đó, lưng dựa sát vào vách gỗ lạnh lẽo. Chiếc váy len màu xám tro ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát của cô, tôn lên vòng eo thon nhỏ và cặp hông nảy nở. Dưới ánh đèn vàng, làn da cổ và ngực cô trắng ngần, nổi bật lên những mạch máu xanh mờ nhạt vì sợ hãi. Cô khoanh tay trước ngực, một tư thế phòng thủ yếu ớt và vô vọng.
“Lại đây!”
Mãnh vỗ tay đen đét lên đùi mình, ra lệnh. Giọng hắn không to, nhưng mang sức nặng của một mệnh lệnh không thể chối từ. “Ngoan thì anh thương. Đừng để anh phải dùng vũ lực, xước hết da thịt đẹp đẽ này thì phí lắm, cưng ạ ”
Hương cắn chặt môi, đôi mắt rơm rớm nước nhìn hắn. Cô biết mình không còn đường lui. Cánh cửa đã khóa, tàu đang chạy, và bản hợp đồng cứu Sơn nằm trong túi áo gã đàn ông này. Cô hít một hơi sâu, cố nén sự run rẩy, rồi chậm rãi bước lại gần. Mỗi bước chân của cô nặng trĩu như đeo chì.
Khi đến giữa hai chân hắn, Hương từ từ quỳ xuống. Sàn tàu rung lắc khiến cô hơi chao đảo, nhưng bàn tay to lớn của Mãnh đã kịp giữ lấy eo cô, giữ cô cố định ở vị trí của một kẻ phục tùng.
“Em… em chiều anh… Anh Mãnh… nhẹ tay với em thôi nhé.. ” Hương thì thầm, giọng nói run rẩy pha lẫn sự van xin, đôi mắt ngước lên nhìn hắn đầy vẻ cam chịu.
Mãnh cười khẩy, một nụ cười méo xệch và tàn nhẫn. Hắn không trả lời. Bàn tay thô ráp như giấy nhám của hắn luồn xuống dưới gấu váy len của cô. Hơi nóng từ bàn tay hắn phả vào da thịt mát lạnh của cô, tạo ra một sự tương phản gai người.
Hắn không đủ kiên nhẫn để cởi đồ cho cô một cách tử tế. Hắn túm lấy cạp chiếc quần tất da chân mỏng manh mà Hương đang mặc.
*Roẹt!*
Tiếng vải rách khô khốc vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng.
Mãnh giật mạnh tay. Chiếc quần tất đắt tiền rách toạc một đường dài từ đùi xuống tận cổ chân. Qua vết rách nham nhở, làn da đùi trắng nõn, mềm mại của Hương lộ ra, phơi bày trần trụi dưới ánh đèn. Cùng với đó, mảnh tam giác nhỏ xíu của chiếc quần lót ren đen mỏng dính cũng hiện ra, ướt át và dâm đãng.
Hương giật nảy người, nhắm nghiền mắt lại chịu đựng. Những ngón tay chai sạn của Mãnh cào xước nhẹ lên da đùi non nớt, để lại những vệt đỏ ửng. Hắn thô bạo vạch rộng vết rách ra, ngắm nhìn “khe suối” đang được che đậy hờ hững sau lớp ren đen.
“Hàng họ ngon nghẻ thế này.. ” Mãnh lầm bầm, nuốt nước bọt ừng ực. “Để xem mồm miệng có khéo như cái lồn này không ”
Hắn buông đùi cô ra, đưa tay lên thắt lưng của mình.
*Xoạt.*
Tiếng khóa quần jean bụi bặm được kéo xuống. Hắn không mặc quần lót.
Ngay khi lớp vải thô cứng được tách ra, con quái vật bị giam cầm bấy lâu nay bật tung ra ngoài, đập nhẹ vào má Hương một cái *bộp*.
Hương mở to mắt, sững sờ. Dù đã từng trải qua tay nhiều người đàn ông, từ những gã sếp bụng phệ như ông Phú, đến những kẻ sành sỏi như ông Tùng, hay trai tráng như Việt, Chiến… nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy thứ gì kinh khủng như thế này.
Đó là một dương vật ngoại cỡ, mang đậm đặc điểm gen lai của Mãnh. Nó không có màu da hồng hào hay nâu sẫm của người Việt, mà đen trũi như một khúc than hầm. Nó dài và to một cách phi lý, nằm vắt ngang đùi hắn như một con trăn đang ngủ đông.
Thân dương vật nổi lên những đường gân tím sẫm, chằng chịt và ngoằn ngoèo như rễ cây cổ thụ bám chặt vào đá. Lớp da bao quy đầu hơi co lại, để lộ ra phần đầu khấc to bè như một cái nấm khổng lồ, tím ngắt và bóng loáng. Từ lỗ sáo đỏ hỏn, những giọt dịch trong suốt, nhớp nháp bắt đầu rỉ ra, báo hiệu sự hưng phấn tột độ của chủ nhân nó.
Một mùi hương nồng nặc xộc thẳng vào mũi Hương. Đó là mùi xạ hương đặc trưng của giống đực, trộn lẫn với mùi mồ hôi chua nồng, mùi vải jean cũ kỹ và mùi thuốc lá. Thứ mùi của sự hoang dã, không hề được che giấu hay gột rửa bằng nước hoa đắt tiền như những gã đàn ông thành phố. Nó khiến dạ dày Hương quặn lên, cảm giác buồn nôn dâng trào nơi cổ họng.
*Cái thứ này… làm sao mà nhét vừa?* Hương hoảng loạn nghĩ thầm, mồ hôi lạnh toát ra trên trán. *Nó sẽ xé toạc mình ra mất… Nó không phải là của con người…*
Nhưng trớ trêu thay, bên cạnh nỗi sợ hãi tột độ về sự đau đớn sắp tới, một luồng điện kỳ lạ lại chạy dọc sống lưng cô. Sự to lớn, gân guốc và đầy đe dọa của “khúc thịt” đen trũi kia lại đánh thức một sự tò mò bệnh hoạn, một bản năng phục tùng sâu kín trong tâm hồn đã bắt đầu tha hóa của cô. Nhìn nó, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu ớt và cần được lấp đầy.
Mãnh nhận thấy vẻ mặt sững sờ pha lẫn sợ hãi của Hương. Hắn cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong khoang tàu chật hẹp. Hắn nắm lấy tóc Hương, giật nhẹ ra sau, ép cô phải ngước mặt lên nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Sao thế bé cưng? Sợ à?” Giọng hắn ngọt ngào nhưng đầy sự đe dọa. Hắn dùng ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi đang run rẩy của cô. “Đừng lo. ‘Thằng em’ của anh nhìn gấu thế thôi chứ chiều vợ khéo lắm. Nó đang khát nước đấy. Há miệng ra nào… nếm thử xem nó có ngọt không.. ”
“Anh… nó to quá.. ” Hương lắp bắp, nước mắt ứa ra. “Em sợ… em nghẹn mất.. ”
“Nghẹn mới sướng ” Mãnh gằn giọng, bàn tay đang nắm tóc cô siết chặt hơn. “Há ra! Ngay!”
Hương không dám trái lời. Cô từ từ hé đôi môi đỏ mọng ra. Mãnh không chờ đợi, hắn dùng một tay giữ chặt gáy cô, tay kia cầm lấy “quái vật” đen sì của mình, ấn mạnh đầu khấc vào miệng cô.
Cảm giác đầu tiên là sự xâm lấn. Đầu khấc quá to, nóng hổi và cứng ngắc chen chúc vào khoang miệng nhỏ nhắn của Hương, ép lưỡi cô phải rụt lại sát cuống họng. Vị mặn chát của mồ hôi, vị khai nồng của nước tiểu sót lại và mùi hôi đặc trưng của đàn ông xộc lên khoang mũi, khiến Hương muốn nôn ọe.
“Ưm… ưm.. ” Cô rên lên, tay bám chặt vào đùi Mãnh, cố gắng đẩy ra nhưng vô vọng.
Mãnh ấn sâu hơn. Hắn muốn cô phải nuốt trọn lấy nó. Hắn muốn cảm nhận sự ấm nóng, ướt át và chật chội của cái miệng đàn bà quyền lực này. Hắn muốn nhìn thấy cô phải trợn mắt, chảy nước dãi vì hắn.
“Mút đi! Dùng cái lưỡi điêu luyện của mày mà phục vụ ông!” Mãnh ra lệnh, hông hắn bắt đầu nẩy nhẹ, tạo đà đẩy sâu vào cổ họng cô.
—
Hương đang quỳ dưới sàn tàu, hai đầu gối tì lên tấm thảm mỏng nhám rát, phải vật lộn với “khúc giò” đen trũi, gân guốc của Mãnh. Kích thước quá khổ của nó khiến khoang miệng cô căng giãn đến cực hạn, hai gò má hóp lại, nước mắt nước mũi giàn giụa vì nghẹn. Mãnh ngồi trên giường, đôi bàn tay to lớn như gọng kìm vò nát mái tóc dài của Hương, ấn đầu cô xuống mỗi khi cô có ý định rút ra để hít thở.
“Mút chậm thế! Bộ lưỡi của cô giám đốc thành phố chỉ có thế thôi sao?” Mãnh gầm gừ, giọng khàn đặc vì hưng phấn. Hắn không còn kiên nhẫn để ngồi yên hưởng thụ nữa. Thú tính trong người gã con lai đang bùng cháy điên cuồng.
Hắn đột ngột túm chặt tóc Hương, giật mạnh ra sau khiến cô phải ngửa cổ lên, miệng vẫn còn ngậm chặt một nửa “vũ khí” của hắn. Mãnh đứng bật dậy, kéo xốc Hương đứng lên theo. Sức mạnh của gã đàn ông vùng biên khiến Hương không thể phản kháng, cô loạng choạng bước theo hắn.
Mãnh đẩy mạnh Hương ngã ngửa ra chiếc ghế sofa dài đối diện giường nằm. Chiếc sofa bằng da màu nâu sẫm lún xuống dưới sức nặng của cô. Hương nằm dựa lưng vào vách tàu, hai chân buông thõng xuống sàn, đầu ngửa hẳn ra sau thành ghế, lộ ra chiếc cổ thon dài trắng ngần đang phập phồng theo từng nhịp thở hổn hển.
Lúc này, dưới ánh đèn trực diện, vẻ đẹp phồn thực của Hương hiện lên rõ mồn một như một miếng mồi béo bở. Chiếc váy len màu xám tro bị kéo xộc xệch, ôm chặt lấy đôi gò bồng đảo đồ sộ đang rung rinh theo mỗi cử động. Vòng eo thon gọn và cặp hông nở nang tạo thành một đường cong nghẹt thở trên mặt sofa. Lớp vải len tăm căng giãn hết mức, làm nổi bật hai đầu ti đang cương cứng, nhô lên đầy khiêu khích qua lớp áo.
Mãnh đứng chen vào giữa hai chân Hương, đôi chân gân guốc của hắn ép chặt đùi cô sang hai bên. Hắn không để cô kịp định thần, một bàn tay thô bạo bóp mạnh vào hai bên hàm Hương, ép cô phải mở miệng hết cỡ đến mức xương quai hàm kêu lục cục.
“Để anh dạy cưng cách ‘ăn’ hàng cho đúng nhé!”
Mãnh cầm lấy dương vật đang đỏ lừ, nóng hổi của mình, quy đầu to bè như cái nấm khổng lồ dí sát vào môi Hương. Hắn không cần dạo đầu, bằng một cú thúc hông dứt khoát, hắn thọc mạnh toàn bộ “khối thịt” cứng như sắt nguội vào sâu trong cổ họng cô.
*Phập!*
Tiếng va chạm thịt thà vang lên chát chúa. Hương trợn ngược mắt, toàn thân co giật vì cú thúc bất ngờ. Đầu khấc vĩ đại của Mãnh đâm thẳng vào lưỡi gà, chạm đến tận cuống họng sâu nhất khiến cô phát ra những tiếng “ọc… ọc.. ” nghẹn ứ. Cảm giác buồn nôn và nghẹn thở ập đến cùng lúc, nhưng tay Mãnh đã khóa chặt gáy cô, không cho cô lùi lại.
Mãnh bắt đầu cuộc tấn công điên cuồng vào miệng Hương (Face-fucking). Hắn dập hông liên hồi, nhịp điệu dồn dập hòa cùng tiếng tàu chạy rầm rập dưới sàn. Mỗi cú thúc là một lần “quái vật” đen sì kia đi lút cán vào miệng cô, nong rộng thực quản, ép nước mắt Hương trào ra thành dòng, thấm đẫm đôi gò má đỏ bừng vì thiếu oxy.
*Chùn chụt… chùn chụt…*
Tiếng mút mát, tiếng nước bọt bôi trơn hòa quyện cùng tiếng da thịt va chạm tạo thành một bản giao hưởng tục tĩu trong khoang tàu kín mít. Mãnh không chút nương tay, hắn coi cái miệng của Hương như một cái âm đạo thứ hai, ra sức chà xát, giày vò. Hắn tát nhẹ vào má cô bằng bàn tay còn lại, gầm lên: “Nuốt đi! Nuốt hết vào cho tao! Cái miệng sang trọng này chỉ để phục vụ thằng Mãnh này thôi!”
Hương hoàn toàn bất lực. Cô như một con búp bê vải bị gã đàn ông thô lỗ xoay vần. Nước dãi chảy ròng ròng từ khóe miệng, dính bết lên cổ áo len và bộ ngực đang nảy lên bần bật theo từng cú dập của hắn. Đầu cô bị đập liên tục vào vách gỗ sau sofa, tạo nên những tiếng động khô khốc.
Cái miệng của người đàn bà quyền lực giờ đây bị lấp đầy bởi thứ nhục dục đen tối nhất. Hương cảm nhận rõ từng đường gân trên dương vật Mãnh đang chà xát vào vòm họng mình, cảm nhận vị mặn chát của da thịt và mùi xạ hương nồng nặc đang chiếm trọn hơi thở. Cô không còn nghĩ được gì nữa, lý trí tan biến, chỉ còn lại sự chịu đựng nhục nhã và một luồng khoái cảm bệnh hoạn đang nhen nhóm dưới bụng dưới khi bị khuất phục hoàn toàn bởi sức mạnh hoang dại của gã đàn ông lai.
Mãnh vẫn chưa dừng lại, tốc độ của hắn ngày càng nhanh hơn, mạnh hơn, biến Hương thành một cái ống xả sống, hứng chịu toàn bộ sự cuồng nộ và dục vọng của gã thú hoang vùng biên giới.
—
Sau một hồi giày vò cái miệng nhỏ nhắn của Hương chán chê, Mãnh hừ một tiếng, rút phắt “cây gậy” đen trũi, ướt sũng nước dãi ra khỏi miệng cô. Hắn chưa bắn. Sự kích thích nơi vòm họng chật chội chỉ mới là màn khởi động làm nóng dòng máu thú vật đang chảy rần rật trong huyết quản hắn.
Hương đổ ập người xuống thành ghế sofa, ho sặc sụa. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, cố gắng hớp lấy từng ngụm không khí khan hiếm trong khoang tàu đóng kín. Gương mặt xinh đẹp, sắc sảo của nữ giám đốc giờ đây đỏ bừng, nhòe nhoẹt nước mắt. Son môi đỏ bị lem luốc ra tận má, hòa lẫn với những vệt nước dãi dính nhớp nháp, tạo nên một vẻ đẹp tàn tạ đầy gợi dục.
Mãnh đứng sừng sững trước mặt cô, hai tay chống hông, nhìn xuống “tác phẩm” của mình với ánh mắt hau háu. Hắn không có ý định cho cô nghỉ ngơi.
“Đồ ngon thế này mà che đậy kỹ quá ” Mãnh lầm bầm, bàn tay thô ráp thò thẳng vào cổ chiếc váy len của Hương.
*Xoạt! Rắc!*
Không một chút nương tay, hắn giật mạnh sang hai bên. Những chiếc cúc áo trang trí bằng xà cừ bắn tung tóe xuống sàn tàu. Lớp vải len dày bị xé toạc, banh ra, phơi bày toàn bộ phần thân trên của Hương dưới ánh đèn vàng vọt.
Cơ thể phồn thực của người đàn bà một con hiện ra trần trụi, trắng lóa mắt. Hai bầu vú căng tròn, nặng trĩu vì không có áo lót nâng đỡ, nảy nhẹ ra hai bên theo nhịp thở dốc. Làn da trắng nõn nà, mượt mà như lụa tương phản gay gắt với đôi bàn tay đen đúa, chai sần của Mãnh. Hai đầu ngực to bằng đầu ngón tay út, sẫm màu, đang cương cứng dựng đứng lên vì cái lạnh của điều hòa và nỗi sợ hãi tột độ.
Mãnh cúi xuống, cái miệng rộng ngoác ra, ngậm trọn lấy một bên bầu vú trái của Hương. Hắn không mơn trớn, hắn “ăn”. Hắn mút chùn chụt, thô bạo như một con thú đói khát vớ được miếng thịt tươi. Răng hắn day nhẹ vào quầng vú nhạy cảm, khiến Hương rên lên một tiếng đau đớn pha lẫn kích thích: “Á… đau… anh Mãnh.. ”
Bàn tay còn lại của Mãnh không để yên. Hắn thò xuống dưới, luồn vào bên trong chiếc quần lót ren đen vốn đã rách bươm từ lúc nãy. Những ngón tay thô kệch, sần sùi thọc sâu vào đám cỏ đen rậm rạp, tìm đến khe thịt ướt át đang co thắt.
“Chẹp… chẹp.. ” Mãnh vừa mút mát bầu ngực, vừa nhả ra để bình phẩm, nước bọt của hắn dính đầy trên da thịt thơm tho của Hương. “Thơm thật. Đúng là hàng thành phố, da thịt cứ gọi là thơm như mít mật ”
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Hương đang lờ đờ vì khoái cảm cưỡng ép, cười khẩy một điệu cười khinh miệt: “Chẳng bù cho mấy con phò biên giới tao hay chơi. Da thì đen nhẻm, sờ vào sần sùi như da trâu. Cái lồn thì thâm sì, hôi rình mùi mắm tôm, rửa mãi đéo sạch ”
Lời so sánh thô bỉ, rẻ rúng ấy như một cái tát vào mặt Hương. Cô – một bà trùm quyền lực, một nữ doanh nhân sang trọng đi xe hơi, ở nhà lầu – giờ đây đang nằm phơi mình trên ghế tàu hỏa, bị một gã giang hồ so sánh với những con điếm mạt hạng nhất nơi biên viễn. Sự tủi nhục dâng lên nghẹn đắng họng.
Nhưng trớ trêu thay, chính sự sỉ nhục trần trụi ấy, cùng với bàn tay đang móc máy điên cuồng bên dưới, lại kích thích dòng máu dâm đãng trong người cô chảy mạnh hơn bao giờ hết.
Mãnh ấn mạnh ngón tay giữa vào hạt mồng đốc đang sưng tấy của Hương, day đi day lại. “Mà cái lồn mày cũng lạ. Bị thằng nhà quê này chê, thế mà nước nôi lại chảy ra lênh láng thế này à?”
*Lép nhép… lép nhép…*
Tiếng nước dịch bị khuấy đảo vang lên rõ mồn một trong không gian hẹp. Hương cắn chặt môi dưới, đầu ngửa ra sau, lưng cong lên. Cô không thể chối cãi. Vùng kín của cô đang phản bội lại lý trí, nó tiết ra dâm thủy ồ ạt, làm ướt đẫm cả ngón tay thô ráp của Mãnh, ướt đẫm cả đáy quần lót rách nát.
Mãnh rút bàn tay ướt sũng dịch nhờn ra, đưa lên mũi hít một hơi thật sâu đầy bệnh hoạn. “Thơm! Ngọt!”
Hắn quệt thứ chất lỏng nhớp nháp ấy lên má, lên môi Hương, bắt cô phải ngửi mùi vị dục vọng của chính mình.
“Nước nhiều thế này là thèm lắm rồi hả cưng? Đói buồi lắm rồi đúng không?” Mãnh vỗ vỗ vào mặt cô, ánh mắt sáng rực lên như lửa. “Được rồi, để anh lấp đầy cái hố không đáy này cho em ”
—
Mãnh đứng dậy, quay trở lại chiếc giường nệm êm ái. Hắn ngồi xuống, dựa lưng vào vách tàu, hai chân duỗi thẳng ra sàn một cách thoải mái, bệ vệ. “Cây cột chống trời” đen trũi, gân guốc của hắn dựng đứng lên, rung rinh nhẹ theo nhịp tàu chạy, như đang vẫy gọi, thách thức.
Hương vẫn ngồi bệt dưới sàn, váy áo tả tơi, ngực trần phơi bày, thở hổn hển. Cô nhìn Mãnh, rồi nhìn xuống hạ bộ của hắn, ánh mắt vừa sợ hãi vừa bị thôi miên.
“Lên đây!” Mãnh vỗ vỗ tay vào hai bên đùi chắc nịch của mình. “Tự mình ngồi vào. Đừng để anh phải nhắc lại ”
Hương run rẩy đứng dậy. Đôi chân cô mềm nhũn, bước đi loạng choạng. Cô tiến lại gần mép giường, định trèo lên một cách e dè. Nhưng Mãnh không đủ kiên nhẫn cho sự e lệ giả tạo đó.
Hắn chồm tới, hai cánh tay lực lưỡng vòng qua eo Hương, bế xốc cô lên không trung nhẹ bẫng như bế một đứa trẻ con.
“Á.. ” Hương kêu lên một tiếng bất ngờ, hai tay quờ quạng bám chặt vào bờ vai rộng lớn của hắn để giữ thăng bằng.
Mãnh xoay người cô lại, để cô đối diện với hắn. Hắn đặt cô ngồi xuống đùi mình. Hai chân thon dài của Hương bị banh rộng ra, gác sang hai bên hông hắn. Ở tư thế này, vùng kín của cô hoàn toàn phơi bày, không còn một chút che đậy nào, lơ lửng ngay phía trên “vũ khí” khổng lồ đang chờ đợi.
Chiếc váy len xám tro bị kéo tốc lên tận eo, dồn lại thành một đống nhăn nhúm. Làn da đùi non nớt, trắng muốt của Hương cọ xát vào lớp quần jean thô cứng của Mãnh, tạo ra cảm giác ram ráp kích thích.
Mãnh dùng hai bàn tay to lớn như hai gọng kìm sắt, nắm chặt lấy hai bờ mông tròn lẳn, trắng mịn của Hương. Hắn bóp mạnh, móng tay ấn sâu vào thịt mềm, rồi thô bạo tách mạnh chúng sang hai bên.
“Nhìn kỹ đi cưng ” Mãnh thì thầm, giọng đặc quánh dục vọng.
Dưới ánh đèn vàng vọt, “cửa mình” của Hương hiện ra rõ mồn một. Hai mép môi lớn hồng hào, sưng mọng vì bị kích thích, đang hé mở ướt át. Dịch nhờn trong suốt rỉ ra, chảy dọc xuống khe mông, lấp lánh dưới ánh sáng. Lỗ âm đạo co bóp nhịp nhàng như miệng một con cá đang đớp khí, đối diện trực tiếp với quy đầu tím sẫm, to bè như nắm tay của Mãnh.
Từ góc nhìn trên cao xuống, Hương rùng mình ớn lạnh. Hình ảnh đó quá mức trần trụi và đe dọa. Cái “thứ đó” của Mãnh trông như một con quái vật thời tiền sử, đen sì, sần sùi với những đường gân xanh nổi cộm chạy dọc thân. Nó to gấp đôi, thậm chí gấp ba những gì cô từng “chứa đựng”.
*Làm sao mà vừa được?* Hương hoảng loạn nghĩ. *Nó sẽ xé toạc mình ra mất…*
Mãnh ngước lên nhìn khuôn mặt tái mét của Hương, cười khẩy. Hắn thích nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt đàn bà trước khi chiếm đoạt họ.
“Ngồi xuống!” Hắn ra lệnh, đồng thời dùng sức mạnh ở cánh tay ấn mạnh hông Hương xuống.
Đầu khấc nóng hổi chạm vào cửa mình ướt át. Sự tiếp xúc giữa hai làn da, một thô ráp nóng bỏng, một mềm mại trơn ướt, tạo ra một luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai. Hương nín thở, toàn thân cứng đờ, chờ đợi cơn đau xé thịt sắp ập đến.
Mãnh không chút thương hoa tiếc ngọc, hai bàn tay hộ pháp của hắn ghì chặt lấy eo Hương, dùng sức ấn mạnh hông cô xuống.
“Á… á… đau… anh ơi… to quá.. ”
Hương hét lên thất thanh, mười ngón tay bấu chặt vào bờ vai rắn chắc của Mãnh, móng tay cào xước cả da thịt hắn. Đầu khấc to bè như cái bát úp thô bạo tách mở hai mép môi lớn của cô, nong rộng lỗ âm đạo vốn dĩ nhỏ nhắn ra đến cực hạn.
Cảm giác căng tức khủng khiếp ập đến. Hương cảm thấy như cơ thể mình đang bị xé toạc làm đôi. Từng thớ thịt, từng nếp gấp bên trong âm đạo bị kéo căng ra, ép sát vào thành vách để nhường chỗ cho kẻ xâm lăng khổng lồ. Cô cố rướn người lên, muốn trốn chạy khỏi sự tra tấn này, nhưng đôi tay như gọng kìm sắt của Mãnh đã giữ chặt cô lại, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào.
“Ngồi im! Mới có cái đầu thôi mà đã la oai oái thế này à?” Mãnh gầm gừ, tiếp tục dùng lực ấn cô xuống sâu hơn.
Khi “cây gậy” đen trũi, nóng hổi ấy từ từ tiến vào, từng centimet thịt gân guốc lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong, một ký ức trụy lạc bỗng chốc ùa về trong tâm trí Hương. Đó là đêm thác loạn điên cuồng với hai cậu sinh viên Việt và Trung. Đêm đó, cô đã bị hai dương vật trẻ tuổi cùng lúc nhét vào một lỗ . Cảm giác căng chật lúc đó khiến cô tưởng như bụng mình sắp vỡ tung ra.
Nhưng cái thứ đang đi vào cô bây giờ… nó mang lại cảm giác y hệt như vậy, thậm chí còn khủng khiếp và chân thực hơn gấp bội.
Trò chơi “song long” của Việt và Trung dù sao cũng chỉ là hai cây gậy riêng biệt, giữa chúng vẫn còn có những khe hở nhỏ, vẫn còn chút không gian để cô thở. Còn “quái vật” của Mãnh là một khối thịt đặc, liền mạch, cứng như sắt nguội. Nó to lớn đến mức xóa bỏ hoàn toàn mọi khoảng trống, nong rộng thành vách âm đạo cô ra thành một hình trụ tròn vo, căng đét, không chừa lại một milimet nào.
Nó cọ xát vào thành ruột, chèn ép lên bàng quang, thúc thẳng vào tử cung cô với một sức mạnh không thể cản nổi.
“Trời ơi… ư… ư… nó như hai cái… đầy quá… anh giết em mất.. ” Hương nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, nước mắt trào ra ướt đẫm hai gò má đỏ bừng. Đầu cô ngửa ra sau, tóc xõa tung rũ rượi, bộ ngực trần nảy lên bần bật theo từng nhịp thở dốc.
Mãnh nhìn gương mặt nhăn nhó vì đau đớn nhưng cũng đầy gợi tình của Hương, hắn càng hưng phấn tợn. Hắn hít sâu một hơi, gồng cứng cơ bắp đùi, rồi ấn mạnh một cái cuối cùng.
*Phập!*
Một tiếng động ướt át, trầm đục vang lên.
Hắn vào lút cán. Toàn bộ chiều dài quá khổ của dương vật đã chôn sâu vào trong cơ thể nhỏ bé của Hương. Hai hòn bi đen sì, to như hai quả trứng gà đập mạnh vào mông cô.
Hương ngửa cổ ra sau hết cỡ, miệng há hốc thành hình chữ O nhưng không thốt nên lời. Cô bị “đóng đinh” hoàn toàn trên người hắn. Cảm giác bị lấp đầy đến tận cổ họng khiến cô tê liệt, chỉ biết run rẩy bám víu vào gã đàn ông đang chiếm đoạt mình.
—
Con tàu đêm bất ngờ lao vào một đoạn đường ray gồ ghề, cũ kỹ. Tiếng bánh sắt va đập vào những thanh tà vẹt vang lên rầm rầm, cả toa toa tàu rung lắc dữ dội như muốn văng ra khỏi quỹ đạo. Trong khoang VIP chật hẹp, nhịp độ của cuộc truy hoan cũng theo đó mà bị đẩy lên đến mức điên cuồng.
Mãnh không cần tốn quá nhiều sức để di chuyển. Hắn giữ chặt lấy hai bờ mông tròn lẳn, trắng nõn của Hương, dùng sức mạnh của đôi tay hộ pháp để cố định hông cô ngay trên đùi mình. Hắn tận dụng chính quán tính của con tàu đang rung chuyển để tạo ra những cú thúc tàn bạo. Mỗi lần toa tàu nảy lên vì va chạm, cơ thể Hương lại bị hất tung lên cao rồi rơi phịch xuống, ép “của quý” khổng lồ của Mãnh thọc sâu thêm vào tận cùng tử cung cô.
“Ưm… á… mạnh… mạnh quá anh Mãnh ơi.. ”
Hương rên rỉ, hai tay vòng qua cổ Mãnh, bấu chặt vào tấm lưng đẫm mồ hôi của gã đàn ông lai. Sau những phút giây đau đớn đến xé thịt ban đầu, cơ thể dâm đãng của cô bắt đầu có những chuyển biến kỳ lạ. Vùng kín vốn dĩ đã nhạy cảm giờ đây hoàn toàn bị thuần hóa bởi kích thước kinh hồn của Mãnh. Dâm thủy tiết ra ồ ạt như suối, hòa quyện cùng dịch nhờn của gã đàn ông, tạo thành một lớp bôi trơn nhầy nhụa, lầy lội, khiến mỗi cú va chạm đều phát ra những tiếng “lép nhép”, “phập phập” chát chúa.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, cơ thể trần trụi của Hương hiện lên như một tuyệt tác của dục vọng đang bị giày vò. Làn da trắng sứ nhễ nhại mồ hôi, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Hai bầu vú đồ sộ không ngừng chao đảo, nảy bần bật theo nhịp rung lắc của tàu, đầu ti đỏ hỏn, sưng tấy vì bị Mãnh bú mút thô bạo lúc nãy. Chiếc váy len xám tro bị kéo xộc xệch lên tận cổ, tạo thành một vòng quấn hỗn độn quanh ngực, càng làm nổi bật sự trần trụi, nõn nà của phần bụng và cặp đùi mật ngọt.
Lúc này, Hương mới thực sự hiểu thế nào là “hàng thật”. Những món đồ chơi bằng silicon lạnh lẽo, hay những dương vật trẻ tuổi còn non nớt của đám Việt, Trung mà cô từng trải qua, hoàn toàn không thể mang lại cảm giác quyền lực và áp đảo này. “Quái vật” của Mãnh không chỉ to, mà nó còn nóng hổi như một thanh sắt vừa rút ra từ lò rèn và thô ráp với những đường gân xanh nổi cộm.
Mỗi khi nó ra vào, những đường gân ấy lại cọ xát điên cuồng vào vách âm đạo và đặc biệt là điểm G của cô với một lực ma sát kinh hồn. Nó không chỉ là sự lấp đầy, mà là một sự chà xát, nghiền nát từng dây thần kinh nhạy cảm nhất. Cảm giác tê dại lan tỏa từ vùng hạ bộ chạy thẳng lên não bộ, khiến đầu óc Hương trống rỗng, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất.
Mãnh dùng bàn tay to lớn vỗ mạnh vào mông Hương một cái “Bốp” đen đét, để lại dấu tay đỏ ửng trên làn da trắng muốt. Hắn gầm gừ bên tai cô, giọng khàn đục đầy đắc thắng:
“Sướng không hả cưng? Nhìn cái mặt dâm đãng của mày kìa! Hàng thật của anh Mãnh có làm mày thỏa mãn không?”
Hương ngửa cổ ra sau, mắt trợn ngược, miệng há hốc thở dốc. Cô chủ động nhún nhảy hông, phối hợp nhịp nhàng với những cú nảy của toa tàu để nuốt trọn lấy khối thịt nóng hổi bên trong.
“Sướng… sướng lắm… Anh Mãnh ơi… dập nữa đi… đâm chết em đi.. ”
Cô không còn vẻ đoan trang của một bà chủ, không còn sự kiêu sa của một nữ giám đốc. Lúc này, trên chuyến tàu đêm chạy xuyên rừng núi biên giới, cô chỉ là một con thú cái đang cuồng loạn tận hưởng sự xâm chiếm thô bạo của gã đàn ông hoang dã. Tiếng rên la dâm đãng của Hương hòa cùng tiếng tàu xình xịch, tiếng gió rít qua khe cửa, tạo thành một bản giao hưởng xác thịt đầy tàn nhẫn và mê hoặc giữa bóng tối bao trùm.
