Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 110 : CẶP MẮT NGOÀI CỬA KÍNH & NỖI ÁM ẢNH BẦY ĐÀN



CHƯƠNG 64: CẶP MẮT NGOÀI CỬA KÍNH & NỖI ÁM ẢNH BẦY ĐÀN

Con tàu đêm xé toạc màn sương mù dày đặc của vùng núi Tây Bắc, lao đi như một con thú sắt khổng lồ đang gầm rú. Tiếng còi tàu hú lên những hồi dài, vọng vào vách núi đá dựng đứng rồi dội ngược lại, tạo thành một âm thanh thê lương, cô tịch.

Bên trong khoang giường nằm hạng sang, không gian dường như bị cô đặc lại. Tiếng bánh sắt nghiến xuống đường ray tạo ra nhịp rung lắc “xình xịch… xình xịch” đều đặn, đơn điệu, nhưng lại mang theo một sự kích thích ngầm đối với những kẻ đang mang trong mình những toan tính đen tối. Ánh đèn vàng vọt từ trần toa hắt xuống, phủ lên những tấm gỗ ốp tường một màu sắc cũ kỹ, ma mị.

Hương đứng ép mình vào góc kẹt giữa chiếc giường nằm tầng một và vách tàu. Không gian chật hẹp đến mức cô có thể cảm nhận rõ ràng áp lực không khí thay đổi mỗi khi gã đàn ông to lớn trước mặt cử động.

Dưới ánh đèn lờ mờ, thân hình Hương hiện lên như một tác phẩm điêu khắc hoàn hảo. Đôi gò bồng đảo căng tròn, nặng trĩu bị lớp len ép lại, đẩy cao lên đầy kiêu hãnh, nhấp nhô theo từng nhịp thở gấp gáp. Vòng eo thắt lại nhỏ nhắn, tương phản dữ dội với cặp hông nở nang và vòng ba tròn lẳn, đầy đặn phía sau. Chiếc váy dài quá gối, xẻ tà một bên đùi, mỗi khi tàu rung lắc lại thấp thoáng lộ ra làn da trắng nõn nà và mép ren của chiếc quần tất mỏng tang.

Mãnh – gã trùm giang hồ mang hai dòng máu – đứng chắn trước mặt cô như một bức tường thịt. Hắn không vội vàng. Với bản năng của một con thú săn mồi lão luyện, hắn thích vờn con mồi trong sự sợ hãi trước khi nuốt chửng. Hắn chống một tay lên vách tàu, ngay sát mang tai Hương, giam hãm cô trong cái lồng do chính cơ thể hắn tạo ra.

Mùi thuốc lá rẻ tiền ám vào chiếc áo da bụi bặm, trộn lẫn với mùi mồ hôi dầu và mùi xạ hương nồng nặc đặc trưng của giống đực phả thẳng vào mặt Hương, lấn át hoàn toàn mùi nước hoa Chanel thanh lịch mà cô đã xịt trước khi lên tàu. Đó là mùi của sự hoang dã, của bạo lực, thứ mùi khiến dạ dày Hương quặn lên vì ghê tởm nhưng đồng thời cũng khiến những dây thần kinh nhạy cảm trong cô tê dại đi vì một nỗi sợ hãi pha lẫn kích thích bản năng.

“Cưng à.. ” Mãnh cúi thấp đầu, cái mũi to bè của hắn hít hà hõm cổ trắng ngần của Hương, tiếng hít thở ồ ồ như tiếng bễ lò rèn. “Thơm thật đấy. ”

Hương rùng mình, cố nghiêng đầu né tránh hơi thở nóng hổi của hắn, nhưng phía sau là vách gỗ lạnh lẽo, cô không còn đường lui.

Mãnh giọng khàn đặc dục vọng. “Hôm nay, để anh Mãnh ‘thương’ em nhé. Anh sẽ cho em biết thế nào là đàn ông vùng biên ”

Bàn tay thô ráp, to như gọng kìm của hắn bắt đầu di chuyển. Hắn không cần nhẹ nhàng. Hắn đặt bàn tay chai sạn lên eo cô, rồi trượt dần xuống dưới. Những ngón tay thô bạo bóp mạnh vào phần thịt mềm mại nơi hông, rồi trườn ra phía sau, chộp lấy trọn vẹn một bên mông đẫy đà của Hương qua lớp váy len dày.

Hắn nhào nặn thớ thịt đàn hồi ấy như nhào bột. Lực tay hắn mạnh đến mức Hương phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng kêu đau đớn. Cô cảm nhận rõ sự ma sát của lớp len thô nhám cọ vào làn da nhạy cảm bên trong, tạo ra một cảm giác nóng rát râm ran lan toả từ mông chạy dọc sống lưng.

Đúng lúc Mãnh đang định luồn tay vào xẻ tà váy để chạm trực tiếp vào da thịt, thì một âm thanh khô khốc vang lên.

*Cộc! Cộc!*

Tiếng gõ nhẹ nhưng sỗ sàng vào cửa kính hành lang. Cửa khoang VIP chưa kéo rèm, và từ bên ngoài hành lang chung, một khuôn mặt nham nhở đang dán chặt vào lớp kính.

Đó là Hợi, tên đàn em thân tín của Mãnh. Hắn nhe hàm răng ố vàng ám khói cười hô hố, đôi mắt ti hí đảo liên tục, hau háu nhìn vào bên trong. Hắn nhìn thấy cảnh đại ca mình đang ép sát người đẹp vào tường, bàn tay to lớn đang vò nát mông cô gái. Hình ảnh Hương bị dồn vào chân tường, váy áo xộc xệch, khuôn mặt đỏ bừng vì sợ hãi và kích thích đã châm ngòi cho thú tính của kẻ rình trộm.

“Đại ca!” Tiếng tên Hợi vọng qua lớp kính dày, nghe ồm ồm nhưng rõ mồn một sự thèm khát đê hèn. “Hàng ngon thế này… lát nữa đại ca xơi xong… có cho anh em ‘húp nước hai’ không ạ? Thằng Tí nó cũng đang nứng lắm rồi.. ”

Câu nói của gã đàn em như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hương, khiến máu trong người cô đông cứng lại.

Hương giật bắn người, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn ra phía cửa kính. Ánh mắt dâm ô của tên đàn em như những mũi kim châm vào da thịt cô.

Một nỗi ám ảnh kinh hoàng từ quá khứ ập về, bóp nghẹt lấy trái tim cô. Ký ức về đêm trong rừng sâu với A-Tùng và đám thợ săn, hay bữa tiệc thác loạn với 5 gã điều tra viên ở Móng Cái… Những hình ảnh nhớp nháp, bầy đàn, những bàn tay sờ soạng khắp nơi, những hơi thở dồn dập vây quanh…

Cô là một “cô thư ký hạng sang”, cô chấp nhận bán thân để đổi lấy quyền lực và tiền bạc, thậm chí chấp nhận phục vụ những gã đàn ông quyền lực nhất. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn giữ một chút kiêu hãnh mong manh của một “món hàng độc quyền”. Cô không phải là cái thùng rác công cộng để cho cả một lũ lưu manh thay nhau giày xéo trên một chuyến tàu chật hẹp này.

*Không… làm ơn…* Hương gào thét trong câm lặng, hai tay bấu chặt vào vạt áo da của Mãnh một cách vô thức như tìm chỗ bám víu. *Một người thì được… mình chịu được… nhưng cả lũ thì mình chết mất…*

Nỗi sợ bị gangbang giữa chốn không người, không lối thoát này khiến dạ dày cô quặn thắt lại, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Cô nhìn Mãnh với ánh mắt van xin tột độ.

Mãnh cảm nhận được sự run rẩy dữ dội của người đàn bà trong tay mình. Hắn quay đầu lại nhìn ra cửa, đôi mắt vằn lên những tia máu dữ tợn. Hắn là con sói đầu đàn, và hắn cực kỳ ghét bị quấy rầy khi đang chuẩn bị thưởng thức con mồi ngon nhất. Hơn nữa, bản tính chiếm hữu của hắn không cho phép bất kỳ kẻ nào khác, dù là đàn em, được phép tòm tem vào “đồ chơi” mà hắn chưa kịp nếm.

“CÚT!”

Mãnh gầm lên, tiếng gầm rung chuyển cả khoang tàu nhỏ hẹp. Hắn buông Hương ra, lao về phía cửa, đập mạnh tay vào mặt kính ngay trước mặt tên Hợi.

“Tao chưa gọi thì cấm đứa nào bén mảng tới! Đêm nay con hàng này là của riêng tao! Biến ngay cho khuất mắt tao!”

Tên Hợi rụt cổ lại, nụ cười nham nhở tắt ngấm. Hắn biết tính khí thất thường và tàn bạo của đại ca. Hắn vội vàng gật đầu lia lịa, cười hề hề cáo lỗi rồi lủi mất hút về phía cuối toa tàu.

Hương trượt người xuống, dựa lưng vào vách gỗ, thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô vừa thoát được một kiếp nạn, nhưng ngay lập tức, một nỗi sợ hãi khác lại ập đến, tập trung và sắc bén hơn.

Mãnh quay lại. Hắn không nói gì, chỉ với tay giật mạnh tấm rèm cửa xuống.

*Roẹt!*

Tấm rèm dày che kín ô cửa kính, ngăn cách hoàn toàn không gian bên trong với thế giới bên ngoài. Ánh sáng từ hành lang bị chặn đứng, khoang tàu chìm vào thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo và ngột ngạt.

Thế giới bên ngoài đã biến mất. Không còn luật pháp, không còn sự cứu rỗi. Trong chiếc hộp kín mít đang rung lắc dữ dội trên đường ray này, giờ chỉ còn lại Hương – một con cừu non đã bị lột trần lớp vỏ bọc kiêu sa, và Mãnh – con thú hoang đang đói khát.

Mãnh từ từ tiến lại phía Hương, nụ cười trên môi hắn méo xệch, tàn nhẫn. Sự nhẹ nhõm ngắn ngủi của Hương tan biến, thay vào đó là sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi cô nhận ra: Đêm nay, cô hoàn toàn thuộc quyền sinh sát của gã đàn ông này. Và hắn sẽ không để cô yên ổn cho đến khi vắt kiệt giọt sức lực cuối cùng của cô.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...