Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 11 : Bản Hợp Đồng Xác Thịt
Chương 5.2: Bản Hợp Đồng Xác Thịt
Chiếc Lexus màu đen lướt đi trong im lặng. Một sự im lặng đặc quánh, nặng nề đến mức Hương có thể cảm nhận được sức nặng của nó đè lên lồng ngực. Bên ngoài cửa sổ, con đường từ Tam Đảo về Hà Nội trôi đi như một thước phim câm. Nắng vẫn vàng, cây vẫn xanh, nhưng trong mắt Hương, mọi thứ chỉ là một mớ màu sắc nhạt nhẽo, vô hồn.
Cô ngồi co rúm ở băng ghế sau, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể, như thể làm vậy có thể khiến cô trở nên vô hình. Chiếc váy công sở màu xanh navy, vốn thẳng thớm và quyền lực, giờ đây nhàu nát một cách thảm hại. Một vài nếp gấp ngang hông tố cáo cuộc vật lộn đêm qua, khi cô bị đè ngửa ra giường, rồi sau đó là trên sàn nhà lạnh lẽo của phòng karaoke. Cổ áo sơ mi trắng bên trong hơi xô lệch, không đủ để che đi một vệt bầm tím mờ mờ nơi xương quai xanh, dấu răng của Thái hay của Phú, cô không còn nhớ nữa. Thậm chí cô còn không muốn nhớ.
*Ghê tởm.*
Cái từ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Ghê tởm. Cô cảm thấy ghê tởm chính cơ thể mình. Nó dính nhớp. Dù đã tắm vội ở khách sạn, cô vẫn cảm nhận được sự tồn tại của chúng bên trong. Cái cảm giác hai thứ tinh dịch khác nhau, của hai gã đàn ông, trộn lẫn bên trong cơ thể mình thật sự kinh tởm. Một của Phú, nồng và đặc. Một của Thái, loãng hơn nhưng dai dẳng. Cô như một cái thùng rác công cộng.
Ở băng ghế trước, hai gã đàn ông đó lại hoàn toàn thư thái. Phú vừa lái xe vừa ngâm nga một điệu nhạc, tay gõ nhịp lên vô lăng bọc da. Thái ngồi cạnh, mắt lim dim, vẻ mặt thỏa mãn như một con mèo vừa được ăn vụng. Thỉnh thoảng, gã liếc nhìn Hương qua gương chiếu hậu, một cái nhìn không còn là sự thèm thuồng trắng trợn như ban đầu. Đó là cái nhìn của một kẻ sành ăn đang đánh giá một món ăn vừa nếm, một sự thẩm định trịch thượng và đầy tính chiếm hữu.
Hương nghiến răng, nhưng chỉ ở trong đầu. Cô không dám phát ra tiếng động. Cô sợ. Nỗi sợ mất việc, nỗi sợ không có tiền đóng học cho con, nỗi sợ bị đẩy về cuộc sống thiếu thốn ngày xưa đã bóp nghẹt tiếng thét của cô.
Xe không về công ty. Phú cho xe đỗ trước một nhà hàng Pháp sang trọng bậc nhất Hà Nội. Gã quay lại, cười một nụ cười mà Hương thấy giống cái nhếch mép của quỷ.
“Vào ăn mừng hợp đồng mới nào. Hôm nay phải cảm ơn cô Hương của chúng ta mới phải.”
Gã nhấn mạnh từ “của chúng ta”. Hương rùng mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn mở cửa xe bước ra. Cô phải diễn. Vở kịch vẫn chưa kết thúc.
Họ được đưa vào một phòng VIP, tách biệt hoàn toàn với không gian bên ngoài. Ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc dương cầm du dương, nhưng không khí thì lạnh như băng. Phú gọi những món đắt tiền nhất, một chai vang Châteauneuf-du-Pape. Gã rót rượu cho cả ba.
“Nào, chúng ta cùng nâng ly,” Phú hồ hởi. “Chúc mừng cho sự hợp tác thành công của hai công ty chúng ta. Và đặc biệt,” gã nhìn sang Hương, ánh mắt sáng rực, “chúc mừng cho sự ‘cống hiến hết mình’ của cô thư ký xinh đẹp của tôi.”
Thái cũng cười, một nụ cười lịch lãm nhưng giả tạo. Gã nâng ly về phía Hương. “Phải, phải cảm ơn cô Hương. Rất nhiệt tình. Tôi rất ấn tượng.”
Hương cố nặn ra một nụ cười, nâng ly rượu lên. Chất lỏng màu đỏ sóng sánh trong ly như máu. Cô uống một hơi cạn sạch, mong rằng vị chát của rượu có thể át đi cái vị tanh tưởi của sự nhục nhã trong cổ họng.
Bữa ăn diễn ra trong những câu chuyện về kinh doanh, về những dự án tương lai. Hương chỉ ngồi im, thỉnh thoảng gật đầu, cố gắng diễn vai một cô thư ký chăm chú lắng nghe. Cô chỉ muốn bữa ăn kết thúc thật nhanh.
Ăn được một nửa, Thái đột nhiên đặt dao nĩa xuống. Gã vươn người lấy chiếc cặp da cá sấu để bên cạnh, mở ra, và rút một chiếc hộp nhung màu đen. Gã đẩy nó về phía Hương.
“Một chút quà mọn,” giọng Thái vẫn nhỏ nhẹ, từ tốn. “Cảm ơn ‘sự nhiệt tình’ của cô Hương đêm qua. Mong rằng chúng ta sẽ còn nhiều dịp hợp tác vui vẻ như vậy nữa.”
Tim Hương đập thót một cái. Mọi ánh mắt trong phòng dường như đổ dồn vào chiếc hộp. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng. Dưới gầm bàn, tay cô bấu chặt vào váy.
“Em mở ra xem đi chứ,” Phú thúc giục, giọng đầy thích thú.
Hương run run, vươn tay mở nắp hộp.
Dưới ánh đèn vàng của nhà hàng, một chiếc lắc tay kim cương hiện ra. Hàng chục viên kim cương tấm nhỏ li ti, được cắt gọt tinh xảo, vây quanh ba viên kim cương lớn hơn ở trung tâm. Chúng lấp lánh một cách kiêu hãnh, phản chiếu ánh sáng thành hàng ngàn tia rực rỡ, một vẻ đẹp lạnh lùng và tàn nhẫn. Vẻ đẹp của đồng tiền.
Hương nín thở. Cô không phải kẻ ngốc. Chỉ cần liếc qua, cô biết món đồ này trị giá ít nhất vài trăm triệu, có khi cả tỉ bạc. Nó còn đắt hơn cả chiếc xe SH mà cô hằng mơ ước.
*Một đêm bị hai người đàn ông giày vò… đổi lại bằng này sao? Thân thể của mình… sự nhục nhã của mình… đáng giá từng này sao?* Dòng suy nghĩ chạy qua đầu cô nhanh như một tia chớp. Một sự chua chát đến tận cùng, nhưng ngay sau đó, một ý nghĩ khác, một ý nghĩ thực tế đến tàn nhẫn, lại trồi lên. *Với số tiền này, con mình có thể học trường quốc tế. Bố mẹ mình có thể có một khoản dưỡng già. Mình…*
“Đẹp quá,” cô nghe thấy chính mình thì thầm, giọng nói xa lạ.
Phú cười khoái trá. “Anh Thái đã có lòng, em phải nhận chứ.”
Thái không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn cô. Gã đứng dậy, đi vòng qua bàn, đến bên cạnh Hương. Gã cầm lấy chiếc lắc tay, rồi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay trái của cô.
Bàn tay Thái ấm và khô, những ngón tay dài, được cắt tỉa sạch sẽ. Khi gã chạm vào da thịt, Hương khẽ rùng mình. Gã từ từ đeo chiếc lắc vào cổ tay cô. Cô cảm nhận được cái lạnh của kim loại quý phái trên làn da ấm nóng của mình. Gã cài chiếc khóa lại. Một tiếng “tách” nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Tiếng “tách” đó, với Hương, nghe như tiếng một chiếc còng được khóa lại. Vĩnh viễn.
Thái vẫn giữ tay cô, ngắm nghía “tác phẩm” của mình. Gã cúi xuống, ghé sát vào tai cô, đủ để chỉ mình cô nghe thấy.
“Trông nó rất hợp với em. Giống như nó được làm ra để cho em vậy. Lần sau, anh muốn thấy em đeo nó khi chúng ta… ‘hợp tác’.”
Phú ngồi đối diện, chứng kiến tất cả. Gã nâng ly rượu lên, giọng ra vẻ bề trên.
“Đấy, em thấy chưa. Anh Thái rất trân trọng em. Sau này anh Thái ra Hà Nội công tác, em cứ thu xếp công việc, dành thời gian ‘chăm sóc’ anh ấy cho chu đáo. Việc công ty cứ để anh lo.”
“Chăm sóc”. “Trân trọng”. Những từ ngữ đẹp đẽ được dùng cho một hành vi bẩn thỉu nhất. Hương không nói gì. Cô chỉ cúi xuống, nhìn chiếc lắc tay lấp lánh trên cổ tay mình. Cô từ từ nắm chặt tay lại, cảm nhận những cạnh sắc của kim cương cứa nhẹ vào da thịt. Một cơn đau vật lý rất nhỏ, nhưng nó giúp cô tỉnh táo.
Cô đã hiểu. Đây không phải là quà. Đây là tiền thanh toán. Và sự im lặng của cô, cái nắm tay không rút lại của cô, chính là sự đồng ý cho những lần thanh toán tiếp theo.
Cô đã chính thức trở thành một món hàng. Một món hàng cao cấp, được trao tay giữa những gã đàn ông quyền lực. Một chi phí ngoại giao không có trong sổ sách. Một bản hợp đồng bằng xác thịt đã được ký kết, không cần chữ ký, chỉ cần một tiếng “tách” của chiếc khóa kim cương.
===============
Buổi sáng bắt đầu bằng mùi thơm của trứng ốp la và tiếng cười của trẻ con. Hương, trong bộ đồ ngủ bằng lụa màu hồng phấn, mái tóc dài buộc hờ hững, đang cẩn thận bày biện bữa sáng ra bàn. Trông cô không khác gì một người vợ, người mẹ tận tụy và hạnh phúc.
Trung từ phòng ngủ bước ra, anh đã mặc sẵn bộ quần áo công sở. Anh đi tới, vòng tay ôm lấy eo vợ từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc.
“Vợ anh thơm quá,” anh thì thầm, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên gáy cô.
Hương khựng người lại một phần nghìn giây. Nụ hôn của Trung ấm áp, dịu dàng và đầy yêu thương. Nhưng nó nhạt nhẽo. Nó thiếu đi vị của quyền lực, của sự chiếm đoạt thô bạo mà cơ thể cô đã bắt đầu quen thuộc. Nó thiếu đi cái cách gã đàn ông khác cắn mút vào da thịt cô, để lại những dấu vết bầm tím.
*Cái hôn của anh sao mà hiền thế?* – cô thầm nghĩ, nhưng miệng vẫn nở một nụ cười rạng rỡ.
“Khéo nịnh,” cô quay lại, nhón chân hôn nhẹ lên môi chồng. “Anh ăn sáng đi rồi còn đi làm.”
Cô hoàn thành vai diễn một cách hoàn hảo. Đưa con đi học, dọn dẹp nhà cửa. Nhưng khi cánh cửa căn hộ đóng lại, khi chỉ còn một mình, nụ cười trên môi cô cũng vụt tắt. Cô bước đến trước tủ quần áo. Không phải những bộ đồ công sở kín đáo ngày xưa. Giờ đây, tủ đồ của cô là một bộ sưu tập của những thương hiệu đắt giá. Váy liền thân của Gucci, áo sơ mi của Burberry, những bộ vest của Dior.
Bản thân Thu Hương cũng thay đổi. Cô không còn là cô thư ký có phần rụt rè ngày nào nữa. Cô “trẻ đẹp, sang trọng hẳn ra, và đầy vẻ của một nữ doanh nhân thành đạt.” Cô bắt đầu chú ý đến ăn mặc. Tủ quần áo của cô giờ đây toàn là những bộ váy hàng hiệu, những bộ vest được cắt may tinh tế. Cô đi spa hàng tuần, mái tóc được chăm sóc óng ả, làn da được bảo dưỡng mịn màng, và cả đám lông cũng được cô chăm sóc, cắt tỉ gọn gàng . Cô toát ra một khí chất của sự tự tin, của quyền lực, của một người đàn bà biết rõ mình muốn gì và biết cách để có được nó.
Cô chọn một chiếc váy lụa màu đen của Versace, ôm sát lấy cơ thể, cổ chữ V khoét không quá sâu nhưng đủ để lộ ra khe ngực mời gọi. Cô ngồi trước bàn trang điểm, tỉ mỉ kẻ mắt, chọn một màu son đỏ rượu đầy quyền lực. Khi hoàn thành, người phụ nữ trong gương không còn là Thu Hương – vợ của Trung, mẹ của cu Tít. Đó là “cô Hương” – thư ký của Giám đốc. Một con người hoàn toàn khác. Cô đang khoác lên mình bộ quân phục cho một trận chiến khác, một cuộc sống khác.
Cuộc sống song song.
***
“Trưa nay có đối tác quan trọng. Em chuẩn bị đi, 11 rưỡi anh qua đón.”
Đó là tin nhắn của Phú. “Đối tác quan trọng” là mật mã của họ. Nó có nghĩa là căn biệt thự ở Hồ Tây.
Hương đọc tin nhắn, môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. Cô không còn cảm giác sợ hãi hay ghê tởm như những lần đầu. Thay vào đó, một sự nôn nao quen thuộc chạy dọc sống lưng. Cơ thể cô phản ứng trước cả lý trí. Cô cảm thấy một cơn râm ran nhẹ ở hạ bộ. Cô thèm nó. Thèm cái cảm giác bị lấp đầy đến nghẹt thở, thèm cái cách gã đàn ông to béo này giày vò cơ thể mình như một món đồ chơi. Sự nhục nhã đã biến thành một thứ thuốc phiện.
Đúng 11 rưỡi, chiếc Lexus đỗ trước cổng công ty. Hương bước lên xe, mùi da thuộc và mùi nước hoa của Phú xộc vào mũi. Gã không nói gì, chỉ liếc nhìn cô từ đầu đến chân, một cái nhìn đánh giá đầy sở hữu, rồi cho xe chạy.
Căn biệt thự vẫn vậy, lạnh lẽo và sang trọng. Ngay khi cánh cửa đóng lại, Phú đã không chờ đợi được. Gã ấn cô vào tường, bàn tay to bè thô bạo bóp mạnh lấy cặp mông căng tròn của cô qua lớp váy lụa. Gã hôn ngấu nghiến, lưỡi của gã sục sạo trong miệng cô với một sự đòi hỏi trắng trợn.
Hương không chống cự. Cô vòng tay qua cổ Phú, đáp lại nụ hôn của gã một cách cuồng nhiệt không kém. Tay cô luồn vào trong áo sơ mi, cào nhẹ lên tấm lưng dày thịt của gã. Cô đang châm lửa.
Phú bế thốc cô lên, ném thẳng lên chiếc giường King size quen thuộc. Gã xé toạc chiếc quần tất của cô, rồi kéo chiếc váy đắt tiền lên tận eo.
Trên tấm ga giường màu trắng ngà, cơ thể của Hương hiện ra như một tuyệt tác khiêu dâm. Làn da trắng sứ tương phản dữ dội với chiếc áo lót ren màu đen chỉ che được nửa bầu ngực. Phần còn lại, căng tròn và nặng trĩu, rung lên theo từng nhịp thở. Núm vú cương cứng, kiêu hãnh chĩa thẳng lên trần nhà. Vòng eo con kiến, cặp mông tròn trịa cong lên một cách mời gọi và đôi chân dài thon thả đang khép hờ. Cô không còn là nạn nhân, cô là một lời mời.
Phú nhìn cô, mắt gã đỏ rực lên vì ham muốn. Gã cởi quần áo một cách vội vã, để lộ ra cái bụng phệ và dương vật to bự, sẫm màu đã căng cứng. Gã trườn lên giường như một con thú.
Gã không hôn cô. Gã banh hai chân cô ra, và lập tức ấn dương vật vào. Âm đạo của Hương, đã ướt sũng từ lúc nào, dễ dàng nuốt trọn lấy “vũ khí” của gã. Tiếng “phọp” một cái rõ to.
“Đồ đĩ dâm đãng,” Phú gầm gừ. “Lúc nào cũng sẵn sàng thế này à?”
Hương chỉ cười, một nụ cười đầy ma mị. “Không phải để cho sếp sao?”
Câu nói đó như một liều thuốc kích thích. Phú bắt đầu thúc.
Không còn là sự chịu đựng. Hương chủ động. Cô ưỡn người lên, hai chân quắp chặt lấy hông gã, điều khiển nhịp điệu. Cô muốn nhanh hơn, mạnh hơn. Tiếng da thịt va vào nhau “bạch bạch, bạch bạch” vang vọng khắp phòng. Tiếng giường “cót két” một cách điên cuồng. Hương ngửa cổ ra sau, mái tóc dài xõa tung. Cô rên rỉ, không phải vì đau, mà vì khoái lạc. Một thứ khoái lạc tội lỗi, bệnh hoạn nhưng mãnh liệt đến mức đốt cháy mọi lý trí.
Phú lật người cô lại, bắt cô quỳ ở tư thế doggy. Gã tát một cái “bốp” vào mông cô.
“Mông em Hương này vểnh lên đẹp thật.”
Gã thúc mạnh từ phía sau. Cú thúc sâu đến mức Hương phải kêu lên một tiếng. Dương vật của gã cày xới bên trong, va chạm vào những điểm nhạy cảm nhất. Hương vịn tay vào thành giường, mông càng cong lên cao hơn để đón nhận. Cô nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương lớn đối diện. Một người đàn bà đang quỳ sấp như một con thú, mái tóc rối bời, khuôn mặt đỏ bừng vì khoái lạc, và phía sau là một gã đàn ông to béo đang ra vào một cách hùng hục.
Cảnh tượng đó, thay vì làm cô nhục nhã, lại kích thích cô đến tột độ. Cô cảm thấy âm đạo mình co thắt dữ dội.
“A… anh Phú ơi… em ra… ra…”
Cơn cực khoái ập đến như một cơn địa chấn, toàn thân cô co giật. Ngay sau đó, Phú cũng gầm lên một tiếng cuối cùng và xuất tinh, dòng dịch nóng bỏng bắn đầy vào sâu bên trong cô.
Cô đổ sập xuống giường, thở hổn hển. Lần đầu tiên, cô hoàn toàn tận hưởng, hoàn toàn chìm đắm trong cuộc truy hoan với Phú. Không một chút tội lỗi, chỉ có sự thỏa mãn rã rời của thể xác.
***
Cô đang nằm trong vòng tay Phú, mắt lim dim, thì điện thoại trong túi xách reo lên. Là Thái.
Cô khẽ gỡ tay Phú ra, với lấy điện thoại, giọng có chút ngái ngủ nhưng cố giữ vẻ ngọt ngào.
“Alo, em nghe.”
“Giọng em sao thế? Mệt à?” Giọng Thái ở đầu dây bên kia có ý trêu chọc. “Nhớ anh quá nên mất ngủ à?”
Hương liếc nhìn Phú đang nằm bên cạnh. Gã cũng đã nghe thấy, và đang nhìn cô cười ruồi.
“Đâu có. Em đang làm việc hơi mệt thôi,” cô nói dối. “Anh gọi có việc gì không ạ?”
“Không có gì. Chỉ muốn báo là cuối tuần anh lại ra Hà Nội. Em chuẩn bị ‘tiếp đón’ anh nhé. Anh nhớ ‘món phở’ của em lắm rồi.”
“Vâng. Em biết rồi ạ.”
Cô cúp máy, quay lại nhìn Phú. Gã kéo cô vào lòng, bàn tay lại bắt đầu không yên.
“Em Hương lại vất vả rồi! Em đúng là cô thứ ký hạng sang.”
Hương chỉ cười, rúc đầu vào ngực Phú. Cô đã quen rồi.
***
Tối hôm đó, về đến nhà, mùi thức ăn thơm phức bay ra từ bếp. Trung đã nấu xong bữa tối. Anh thấy vợ về, vội chạy ra đỡ lấy túi xách.
“Em về rồi à? Có mệt không? Vào ăn cơm đi, anh nấu toàn món em thích.”
Sự quan tâm của Trung lúc này lại khiến Hương cảm thấy ngột ngạt. Cô chỉ muốn đi tắm, gột rửa hết dấu vết của buổi trưa nay.
Đêm. Khi hai vợ chồng nằm trên giường, Trung lại muốn “gần gũi”. Hương mệt mỏi, cơ thể cô vẫn còn đau nhức âm ỉ, nhưng cô không từ chối. Cô không muốn anh nghi ngờ.
Trung vẫn vậy, vẫn dịu dàng, vẫn chậm rãi. Anh hôn cô, vuốt ve cô. Nhưng cơ thể Hương trơ ra như gỗ. Tâm trí cô không thể tập trung. Cô lại so sánh. Sự thô bạo của Phú, sự kỹ thuật của Thái. Cái cách họ chiếm đoạt cô.
*Yếu quá… Chậm quá…* – cô thầm gào thét trong đầu.
Cô bắt đầu chủ động, cố gắng hướng dẫn Trung theo cách cô muốn. Cô muốn anh mạnh bạo hơn, nhanh hơn. Nhưng Trung không hiểu. Anh nghĩ vợ mình đang “hứng”, anh càng hạnh phúc, nhưng vẫn giữ sự hiền lành cố hữu của mình.
Kết quả, chỉ có mình anh thỏa mãn. Hương nằm im, giả vờ thở dốc. Khi Trung đã ngủ say, cô lặng lẽ quay mặt vào tường. Nước mắt cô chảy ra.
Cô nhận ra một sự thật còn kinh khủng hơn cả việc ngoại tình.
Cơ thể cô đã hỏng thật rồi. Nó không còn cảm giác với tình yêu nữa. Nó đã bị thuần hóa, bị cải tạo để chỉ có thể đáp lại sự bạo tàn và dâm đãng. Cô đã vĩnh viễn mất đi khả năng tận hưởng sự ân ái với người chồng mà cô từng yêu thương. Cuộc sống song song đã chính thức nuốt chửng linh hồn cô.
==================
Cánh cửa gỗ nặng trịch của phòng Tổng thống khách sạn Metropole đóng lại sau lưng Hương, tiếng “cạch” khô khốc của nó như một nhát cắt, tách biệt cô khỏi thế giới ồn ào bên ngoài. Không gian bên trong tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng gót giày cao gót của mình lún nhẹ trên tấm thảm Ba Tư dày sụ. Mùi gỗ trầm, da thuộc và một chút hương hoa ly thoang thoảng tạo nên một không khí vừa xa hoa vừa ngột ngạt.
Ông Thái đang ngồi đó, trên chiếc sofa bọc da màu kem, quay lưng ra cửa sổ nơi hàng ngàn ánh đèn của Hà Nội về đêm đang lấp lánh như một dải kim cương. Gã không đứng dậy. Gã chỉ quay đầu lại, tay vẫn cầm ly rượu Chivas 25 sóng sánh, ra hiệu cho cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Một cử chỉ của một ông hoàng cho phép kẻ dưới diện kiến.
Hương không tỏ ra khó chịu. Cô bình thản bước tới, đặt chiếc cặp tài liệu mỏng lên bàn kính, rồi ngồi xuống. Cô đã quen với những điều này.
Hôm nay, Hương là một tác phẩm của quyền lực. Cô mặc một bộ vest nữ màu xám tro của thương hiệu Zegna, được đặt may riêng để ôm vừa vặn lấy từng đường cong cơ thể. Bộ vest không quá bó, nhưng mỗi khi cô cử động, người ta có thể cảm nhận được sự đầy đặn của cặp mông tròn và vòng eo con kiến bên dưới lớp vải cao cấp. Áo sơ mi lụa trắng bên trong được cài cúc kín đến tận cổ, tạo ra một vẻ ngoài nghiêm túc, nhưng chính sự kín đáo đó lại càng khơi gợi trí tò mò về những gì ẩn giấu bên trong. Mái tóc đen dài của cô được búi cao một cách hoàn hảo, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần và đôi hoa tai ngọc trai tinh xảo. Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ Patek Philippe bằng vàng trắng lấp lánh dưới ánh đèn chùm, một món quà mà Phú đã “thưởng” cho cô . Trông cô không có một chút gì giống một món đồ chơi tình dục. Cô là một nữ thư ký sắc sảo, và nguy hiểm.
“Anh xem qua tài liệu em gửi rồi chứ ạ?” – Hương mở đầu, giọng nói trong và rõ, không một chút run rẩy.
Thái gật đầu, nhấp một ngụm rượu. “Xem rồi. Nhưng anh muốn nghe chính miệng ‘tướng tài’ của anh Phú trình bày hơn.” Gã cười, ánh mắt quét qua cô một lượt, từ đôi môi được tô son đỏ mận, xuống chiếc cổ cao, và dừng lại khá lâu ở nơi lồng ngực đang phập phồng đều đặn dưới lớp áo sơ mi.
Hương biết gã đang nghĩ gì. Nhưng cô không bận tâm. Cô mở máy tính bảng, và vở kịch bắt đầu.
“Vâng. Vậy em xin phép được bắt đầu,” cô nói, và không gian lập tức biến thành một phòng họp thực sự. “Cô nói về những con số, những biểu đồ, những chiến lược marketing. Bàn tay thon dài cầm chiếc bút cảm ứng lướt trên màn hình, thỉnh thoảng lại chỉ vào chiếc TV lớn đang trình chiếu slide.
Nhưng Thái không thực sự nghe.
Gã đang nhìn.
Ánh mắt của gã như hai bàn tay vô hình, đang chậm rãi khám phá cơ thể cô. Nó không dừng ở những biểu đồ khô khốc. Nó dừng lại ở cách đôi môi đỏ mọng của cô mấp máy, phát ra những thuật ngữ kinh doanh sắc bén. Nó lướt theo đường viền hàm thanh tú, xuống chiếc cổ trắng ngần đang khẽ nuốt nước bọt. Khi cô vươn người một chút để chỉ vào màn hình, ánh mắt gã dán chặt vào nơi lớp vải vest bị kéo căng, để lộ ra đường cong của một bên ngực. Gã hình dung ra sự mềm mại, sự đàn hồi của nó. Gã tưởng tượng ra cảnh gã sẽ vùi mặt vào đó như thế nào.
*Gã đang không nghe mình nói. Gã đang lột trần mình bằng mắt.* – Hương biết rất rõ, nhưng cô không hề nao núng. Ngược lại, cô còn cảm thấy một sự thích thú bệnh hoạn. Vở kịch càng có nhiều khán giả, càng kịch tính. Cô càng diễn hăng say hơn.
*Cứ nhìn đi. Cứ thèm khát đi. Càng thèm khát, lát nữa ông sẽ càng phải trả giá cao hơn.*
“…và với chiến lược này, em tin rằng doanh thu của chúng ta có thể tăng ít nhất 15% trong quý tới,” cô kết thúc phần trình bày, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Thái, một cái nhìn đầy thách thức của một người chuyên nghiệp.
Im lặng.
Rồi Thái đặt ly rượu xuống. Gã vỗ tay. Không phải những tràng pháo tay xã giao, mà là những tiếng vỗ tay chậm rãi, rõ ràng, đầy thẩm quyền.
“Xuất sắc! Thực sự xuất sắc!” gã nói, đứng dậy. “Cô Hương đúng là tài không đợi tuổi. Anh Phú có được cô đúng là có được một tướng tài. Tôi hoàn toàn bị thuyết phục.”
Gã tiến lại gần Hương. Cô vẫn ngồi yên, ngước nhìn lên. Gã không ngồi xuống. Gã đứng ngay sau lưng ghế của cô, đặt hai tay lên vai cô.
Bàn tay gã to và ấm. Sức nặng từ bàn tay đó ấn xuống, một sự áp đặt đầy ẩn ý. Những ngón tay gã rất “tự nhiên” mà xoa nhẹ lên bờ vai cứng cáp của cô. Rồi, một bàn tay từ từ trượt xuống, lướt dọc theo sống lưng cô. Một cái chạm rất “đồng nghiệp”, rất “vô tình”, nhưng nó khiến sống lưng Hương khẽ run lên.
“Em vất vả rồi. Lại đây, ngồi xuống sofa đi. Chúng ta nói chuyện khác.” Gã nói, giọng đã trầm xuống, không còn vẻ hồ hởi như lúc nãy.
Hương đứng dậy, đi theo gã tới chiếc sofa dài. Cô ngồi xuống, giữ một khoảng cách an toàn. Màn kịch chuyên nghiệp đã kết thúc. Cô biết, tấm màn của một sân khấu khác sắp được kéo lên. Sân khấu của da thịt.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng sau khi Thái kết thúc những lời tán thưởng. Nhưng đây không phải sự im lặng của sự ngượng ngùng, mà là sự im lặng của một khoảng lặng trên sân khấu, khi các diễn viên đang chuẩn bị cho cảnh diễn tiếp theo. Hương cảm nhận được điều đó. Cô không vội vã thu dọn máy tính bảng hay đứng dậy. Cô vẫn ngồi yên, lưng thẳng, nhưng có một sự thay đổi tinh vi trong tư thế.
Cô khẽ ngả người ra sau, để tấm lưng trần của mình được tấm nệm sofa bọc da mềm mại ôm lấy. Một hành động nhỏ, nhưng nó phá vỡ tư thế nghiêm túc của một cuộc họp. Rồi, một cách chậm rãi, cô vắt chéo chân. Động tác đó khiến chiếc váy Zegna ôm sát hơn vào cặp đùi thon, đường viền của chiếc quần lót ren ẩn hiện mờ ảo dưới lớp vải. Đó là một tín hiệu. Một sự cho phép.
*Vở kịch thứ nhất đã kết thúc. Giờ là lúc chuẩn bị cho vai diễn thứ hai.* – Cô nghĩ, đôi môi đỏ mận khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận thấy.
Thái, một con cáo già sành sỏi, đọc được tín hiệu đó ngay lập tức. Gã đứng dậy từ chiếc ghế đối diện, nhưng không phải để tiễn khách. Gã đi tới quầy bar mini, tự tay rót hai ly vang đỏ. Tiếng chất lỏng sóng sánh rót vào ly pha lê trong vắt là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Gã quay lại, nhưng lần này gã không ngồi vào chiếc ghế đối diện nữa. Gã tiến thẳng tới chiếc sofa dài và ngồi xuống ngay cạnh Hương. Rất gần. Gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể gã, ngửi thấy mùi rượu Chivas quyện với mùi nước hoa nam tính, đắt tiền. Khoảng cách quyền lực của một cuộc họp đã bị xóa sổ.
“Uống với anh một ly,” gã nói, giọng đã trầm hơn, đưa cho cô một ly. “Hôm nay em làm tốt lắm.”
Nó không giống một lời khen, mà giống một lời ban thưởng. Hương nhận lấy ly rượu, những đầu ngón tay của cô lướt nhẹ qua ngón tay gã. Một cái chạm vô tình nhưng đầy hữu ý.
“Cảm ơn anh.”
Cô nâng ly, khẽ cụng vào ly của gã. Tiếng “coong” nhẹ của hai ly pha lê va vào nhau. Cô không uống cạn, chỉ nhấp một ngụm nhỏ, đủ để vị vang chát nhẹ và thơm nồng lan tỏa trong miệng. Cô cố tình để một vệt rượu đỏ sẫm vương lại trên khóe môi. Một cái bẫy nhỏ được giăng ra.
Thái nhìn chằm chằm vào đôi môi cô. Đôi môi đã từng phát ra những phân tích kinh doanh sắc sảo giờ đây lại ướt át, mời gọi với vệt rượu vang đỏ thẫm. Gã từ từ đặt ly rượu của mình xuống mặt bàn kính. Tiếng “cạch” khô khốc, sắc lạnh vang lên, như một hồi chuông báo hiệu.
Gã không hôn cô. Hành động đó quá tầm thường. Gã vươn người tới, một tay nhẹ nhàng đặt lên gáy cô, tay còn lại đưa ngón trỏ lên.
Ngón tay của gã, với móng tay được cắt tỉa sạch sẽ, từ từ chạm vào khóe môi cô. Gã miết nhẹ, lau đi vệt rượu vang. Da tay gã hơi thô ráp, tương phản với sự mềm mại của môi cô, tạo ra một cảm giác râm ran kỳ lạ. Hương không nhúc nhích, mắt vẫn nhìn thẳng vào gã. Sau khi đã lau sạch vệt rượu, gã không rút tay lại ngay. Gã từ từ đưa ngón tay dính rượu đó lên miệng mình, và trước ánh mắt của Hương, gã mút nhẹ. Một hành động vừa thân mật, vừa trịch thượng. Gã đang nếm vị rượu, và cũng là đang nếm vị của cô.
Sau cử chỉ đầy tính chiếm hữu đó, gã ghé sát vào tai Hương, hơi thở nồng nàn mùi rượu phả vào vành tai cô. Giọng gã khàn đi vì ham muốn.
**”Công việc xong rồi. Giờ đến giờ giải trí.”**
Mệnh lệnh đã được ban ra.
Hương không có một giây do dự. Như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo, như một diễn viên đã thuộc lòng kịch bản.
Cô không đáp lại bằng lời nói.
Đầu tiên, cô từ từ đặt ly rượu vang của mình xuống mặt bàn. Tiếng “cạch” thứ hai vang lên, như một lời xác nhận.
Thứ hai, cô quay hẳn người trên sofa, đối diện với gã. Ánh mắt cô không còn là của một Phó phòng, mà là của một người đàn bà biết rõ mình phải làm gì.
Thứ ba, một chuyển động mượt mà và dứt khoát. Cô trượt người khỏi chiếc ghế sofa êm ái. Chiếc váy công sở đắt tiền rozô trên tấm thảm Ba Tư. Hai đầu gối cô nhẹ nhàng đáp xuống sàn nhà, ngay giữa hai chân đang mở rộng của Thái. Âm thanh đó bị tấm thảm dày nuốt chửng, câm lặng như chính sự phục tùng của cô.
Cuối cùng, cô ngước lên. Khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng giờ đây ngước nhìn gã đàn ông đang ngồi trên cao. Trên môi cô lại nở một nụ cười. Một nụ cười chuyên nghiệp, đúng mực, nhưng không phải để làm hài lòng đối tác kinh doanh.
Đó là nụ cười của một thư ký “hạng sang”, sẵn sàng bắt đầu ca làm việc của mình.
=========
Hương quỳ đó, ngay giữa hai chân Thái, một nụ cười chuyên nghiệp vẫn nở trên môi. Ánh mắt cô không một chút e ngại, nhìn thẳng vào khóa quần của gã. Chiếc vest quyền lực vẫn còn nguyên trên người, áo sơ mi cài cúc kín đáo, mái tóc búi cao gọn gàng. Nhưng đôi gối cô đã tiếp xúc với tấm thảm Ba Tư dày cộm, một biểu tượng của sự phục tùng.
Cô không chờ đợi. Bàn tay thon thả của cô, với những ngón tay được cắt tỉa cẩn thận, dứt khoát đưa lên. Ngón cái và ngón trỏ của cô khéo léo bấu vào chốt khóa quần của Thái. Một tiếng “xoạt” nhỏ vang lên khi chiếc khóa kéo xuống.
Dương vật của Thái, đã cương cứng, bật ra.
Nó hiện ra, một thân trụ màu hồng tím, khá to và dài, với những đường gân xanh nổi cộm. Đầu khấc nở rộng, bóng bẩy, lấp lánh một chút dịch nhờn. Hương liếc nhìn.
*Đúng là khá to và dài thật. Có vẻ gân guốc hơn của lão Phú, nhưng lại có vẻ thô hơn của Thái trong trí nhớ của mình. Cái món hàng này, mình đã từng “kiểm định” rồi.* – Một dòng suy nghĩ lạnh lùng chạy qua đầu cô. Cô không còn cảm giác ghê tởm. Chỉ là một sự đánh giá chuyên nghiệp.
Cô không vồ vập. Hương từ từ cúi đầu xuống. Mái tóc đen dài của cô xõa xuống hai bên, che đi khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cổ trắng ngần đang khẽ nuốt nước bọt. Cô bắt đầu.
Đầu lưỡi cô liếm nhẹ quanh đầu khấc, vẽ những vòng tròn ướt át, cảm nhận sự nóng bỏng và căng tức của nó. Thái khẽ rùng mình, lưng gã ngả hẳn ra sau thành ghế. Hơi thở của gã bắt đầu trở nên nặng nề hơn.
Hương tiếp tục. Cô đưa miệng ngậm lấy phần đầu, rồi từ từ ngậm sâu hơn, cảm nhận toàn bộ phần thân dương vật từ từ trượt vào trong khoang miệng ấm nóng của mình. Âm thanh “chụt chụt” ướt át vang lên đều đặn trong căn phòng. Bàn tay cô cũng không để yên. Một tay cô nhẹ nhàng vuốt ve phần bìu, nắn bóp hai hòn bi căng cứng, tay còn lại nắm lấy gốc dương vật, điều chỉnh nhịp điệu.
Cô thay đổi tốc độ liên tục. Lúc thì chậm rãi, dùng đầu lưỡi liếm dọc thân trụ, cảm nhận từng đường gân nổi lên. Lúc lại nhanh hơn, mút mạnh, tạo ra áp lực, rồi bất ngờ day nhẹ quanh đầu khấc khiến Thái giật nảy mình.
Thái bắt đầu thở dốc. Hơi thở của gã trở nên gấp gáp, từng tiếng “khừ… khừ” nặng nề phát ra từ cổ họng. Bàn tay gã đặt trên mái tóc cô, không còn vuốt ve nhẹ nhàng nữa, mà siết chặt, đôi khi ấn mạnh đầu cô xuống sâu hơn, đòi hỏi nhiều hơn. Gã đang mất kiểm soát. Mắt gã nhắm nghiền, khuôn mặt nhăn nhó vì khoái lạc.
*Gã thở dốc rồi. Tên nào cũng vậy. Chỉ cần được phục tùng, được sờ mó là y như rằng quên hết cả trời đất.* – Hương nghĩ, nhưng miệng cô vẫn tiếp tục công việc của mình một cách không ngừng nghỉ, như một chiếc máy.
Khi cảm thấy Thái sắp không thể kiềm chế được nữa, khi những tiếng rên rỉ của gã đã trở nên thô tục và đầy ham muốn, Hương đột ngột dừng lại. Cô nhẹ nhàng rút ra, đầu ngẩng lên. Một sợi chỉ trong suốt, ướt át của nước bọt nối từ khóe môi cô đến đầu dương vật của gã, rồi đứt đoạn.
Hương ngước lên nhìn Thái. Khóe miệng cô còn vương một chút dịch nhờn, nhưng đôi mắt cô vẫn lạnh lùng và sắc bén. Trên môi cô lại nở một nụ cười chuyên nghiệp, đầy thách thức.
“Món khai vị thế đủ chưa ạ? Mình nhập tiệc chính nhé, anh Thái?”
Thái mở choàng mắt. Hơi thở của gã vẫn còn gấp gáp. Ánh mắt gã nhìn cô vừa ham muốn tột độ, vừa có chút thán phục trước sự điêu luyện và táo bạo của cô. Gã nuốt khan, rồi gật đầu.
Hương không nói thêm lời nào. Cô từ từ đứng dậy, vẫn với nụ cười đó. Cô không cần gã ra lệnh. Cô tự mình vươn tay, cởi bỏ bộ vest quyền lực, rồi đến chiếc áo sơ mi lụa trắng. Tấm áo ngực ren đen kiêu hãnh hiện ra, che hờ hững đôi gò bồng đảo đang phập phồng.
