Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 109 : Kẻ Lạ Mặt Trong Khoang Hạng Nhất



CHƯƠNG 63: KẺ LẠ MẶT TRONG KHOANG HẠNG NHẤT

Ga Lào Cai chìm trong màn sương đêm dày đặc, đặc quánh và lạnh buốt như hơi thở của tử thần. Tiếng còi tàu hú lên một hồi dài, xé toạc sự tĩnh mịch của vùng biên ải, báo hiệu chuyến tàu đêm định mệnh sắp sửa chuyển bánh về xuôi.

Trong khoang VIP số 1, rèm cửa nhung đỏ đã được kéo kín mít, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên trong với sự hỗn tạp bên ngoài. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo hắt ra từ chiếc đèn ốp tường, không gian trở nên chật chội và ngột ngạt một cách có chủ đích. Trên chiếc bàn nhỏ đặt giữa hai giường nằm, một chiếc vali da màu đen đang mở toang. Những cọc tiền USD xanh ngắt nằm xếp lớp lên nhau, tỏa ra thứ mùi quyến rũ chết người – mùi của quyền lực và sự mua chuộc.

Hương ngồi vắt chân trên mép giường, lưng tựa vào vách tàu lạnh lẽo. Hôm nay, cô chọn cho mình một bộ váy len tăm màu xám tro, cổ lọ nhưng khoét một đường giọt nước táo bạo ngay trước ngực, và quan trọng nhất là thiết kế ôm sát đến mức nghẹt thở. Chất liệu len co giãn dán chặt vào cơ thể, tôn lên trọn vẹn những đường cong phồn thực đã được tôi luyện qua bao cuộc mây mưa. Bên ngoài, cô khoác hờ một chiếc áo măng tô màu be, nửa che nửa hở, tạo nên một vẻ bí ẩn đầy khiêu khích.

Cánh cửa khoang bật mở. Một luồng gió lạnh lùa vào, mang theo mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi da thuộc nồng nặc. Mãnh bước vào.

Gã là một khối thịt lừng lững, choáng hết cả lối đi hẹp. Là con lai, Mãnh sở hữu nước da ngăm đen bóng lưỡng và vóc dáng hộ pháp khác hẳn người thường. Mái tóc cắt cua lởm chởm, gương mặt góc cạnh với vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống gò má khiến gã trông càng thêm hung tợn. Gã mặc một chiếc áo da bụi bặm đã sờn vai, bên trong là áo phông đen bó chặt lấy lồng ngực vạm vỡ và hai bắp tay cuồn cuộn gân guốc.

Gã không chào, đôi mắt hoang dại đảo nhanh một vòng quanh khoang tàu, dừng lại ở chiếc vali tiền, rồi găm thẳng vào người đàn bà đang ngồi đó.

Hương không đứng dậy, chỉ khẽ hất hàm về phía vali:

“50 ngàn đô. Cộng với sự bảo đảm tuyệt đối của anh Tùng. Tất cả những gì anh cần làm là khai rằng mọi chỉ đạo buôn lậu đều đến từ Lão Quạ. Anh chỉ là kẻ làm thuê bị ép buộc.”

Giọng cô lạnh tanh, dứt khoát như tiếng búa gõ vào mặt bàn đàm phán. Đó là cái giá để mua một con tốt thí mạng cho Sơn.

Mãnh tiến lại gần, tiếng giày bốt nện xuống sàn tàu *cộp cộp* nặng nề. Gã thô bạo cầm một cọc tiền lên, ngón tay cái to bè miết mạnh lên mặt bác sĩ Franklin in trên tờ giấy bạc. Tiếng *sột soạt* vang lên khô khốc.

Gã nhếch mép cười, để lộ hàm răng ám khói thuốc, rồi bất ngờ ném mạnh cọc tiền trở lại vali.

“Cô em nghĩ thằng Mãnh này ngu sao?” – Giọng gã ồm ồm, nghe như tiếng sấm rền trong khoang hẹp. “Lão Quạ đi tù, cái ghế ông trùm vùng biên sẽ trống. Đám đàn em bên dưới như lũ linh cẩu đói, chúng nó sẽ xâu xé nhau để tranh giành. Tao khai xong, không chừng vừa bước ra khỏi cửa đồn là ăn đạn. Tiền này… nhiều đấy, nhưng không đủ mua mạng tao.”

Hương nhíu mày. Cô đã đánh giá thấp tham vọng của gã giang hồ này. Gã không chỉ tham tiền.

Mãnh châm một điếu thuốc, rít một hơi sâu rồi nhả khói mù mịt vào mặt Hương. Gã gác đôi chân to lớn lên chiếc ghế đối diện, thái độ ngông nghênh.

“Tao muốn cái ghế của Lão Quạ. Tao muốn làm Vua ở cái đất Lào Cai này. Lão Tùng ở Hà Nội, tay dài đến đâu cũng không che được trời ở đây. Thôi, cầm tiền về đi. Vụ này ‘chua’ lắm, tao không dây vào.”

Gã làm bộ đứng dậy, tay đã đặt lên nắm cửa khoang.

Hương hiểu rằng thời khắc quyết định đã đến. Tiền không mua được gã, nhưng quyền lực và dục vọng thì có thể. Gã cần một sự công nhận. Gã muốn cảm thấy mình ngang hàng với những kẻ bề trên như Tùng, như Sơn. Và cô, chính là biểu tượng của đẳng cấp đó.

“Khoan đã, anh Mãnh.”

Hương đứng phắt dậy. Trong không gian chật hẹp, hành động của cô khiến khoảng cách giữa hai người bị xóa bỏ. Cô lướt qua mặt bàn, đứng chắn ngang cửa, chặn đường lui của gã.

Bàn tay thon dài được chăm sóc kỹ lưỡng của Hương đưa lên, chậm rãi tháo nút thắt của chiếc áo măng tô. Chiếc áo trượt xuống khỏi bờ vai, rơi *bịch* xuống sàn tàu, để lộ trọn vẹn “vũ khí” của cô dưới ánh đèn vàng vọt.

Chiếc váy len bó sát như một lớp da thứ hai, phô bày cơ thể cô một cách trần trụi và tàn nhẫn nhất. Vòng một căng tròn, nặng trĩu được nâng đỡ bởi lớp áo lót đắt tiền, khe ngực sâu hun hút lấp ló sau đường khoét giọt nước. Vòng eo thon gọn thắt lại, làm nền cho cặp hông nảy nở và vòng ba tròn lẳn, cong cớn đầy khiêu khích. Đặc biệt, đường xẻ tà cao vút bên đùi phải để lộ đôi chân dài miên man, trắng muốt, lấp lánh trong lớp tất da chân mỏng manh.

Hương bước tới sát Mãnh, gần đến mức bộ ngực đồ sộ của cô chạm nhẹ vào lớp áo da lạnh lẽo của hắn theo nhịp rung lắc của con tàu. Mùi nước hoa *Chanel No.5* nồng nàn, sang trọng tỏa ra từ da thịt cô, xộc thẳng vào khứu giác của gã đàn ông vốn chỉ quen với mùi rượu và mùi máu.

“Anh Tùng đã nói…” – Hương kiễng chân, ghé sát đôi môi đỏ mọng vào tai Mãnh, thì thầm những lời của loài rắn độc – “…nếu Lão Quạ đi, vùng biên này cần một ông trùm mới. Một người trẻ, khỏe, và liều lĩnh như anh.”

Bàn tay cô, mềm mại và mát lạnh, đặt lên lồng ngực vạm vỡ của Mãnh, rồi từ từ trượt xuống bụng dưới, dừng lại ngay trên thắt lưng da của hắn.

“Anh không muốn ngồi vào cái ghế đó sao? Anh không muốn được người ta kính nể như anh Tùng sao?”

Mãnh đứng im như trời trồng, nhưng hơi thở của hắn bắt đầu dồn dập. Sự va chạm xác thịt táo bạo này, cộng với lời hứa hẹn về quyền lực, đang đánh thẳng vào tử huyệt của hắn. Hắn cúi xuống, nhìn trân trân vào khe ngực trắng ngần đang phập phồng trước mắt mình.

Hương nhận thấy sự dao động trong mắt con thú. Cô quyết định tung đòn kết liễu. Cô xoay người, cọ bộ mông tròn trịa của mình vào đùi hắn, rồi vòng tay ôm lấy eo hắn, ngước mắt nhìn lên với vẻ ướt át, lẳng lơ đến tận cùng.

“Tiền này là vốn khởi nghiệp cho anh. Còn tôi… tôi là ‘quà thưởng’ riêng của anh Tùng dành cho ông trùm mới.”

Cô cắn nhẹ môi dưới, giọng nói trở nên khàn đục, đầy nhục dục:

“Nghe nói anh tò mò về ‘hàng’ của sếp lớn ở thủ đô lâu rồi mà? Anh không muốn nếm thử xem… làm sếp nó sướng thế nào sao? Em nghe nói… anh khỏe lắm…”

Câu nói cuối cùng như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Sự sĩ diện đàn ông, khao khát quyền lực và ham muốn thể xác bùng nổ dữ dội trong Mãnh. Việc được sở hữu người đàn bà của những kẻ quyền lực là sự khẳng định đẳng cấp cao nhất mà gã hằng mơ ước.

“Được!”

Mãnh gầm lên một tiếng khan đục. Hắn quăng điếu thuốc xuống sàn, dùng gót giày nghiền nát. Bàn tay to lớn như gọng kìm của hắn thô bạo túm lấy eo Hương, kéo mạnh cô giật ngược về phía mình.

Cơ thể mềm mại của Hương đập mạnh vào cơ thể cứng như đá của Mãnh. Hắn cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô, tìm kiếm sự dối trá nhưng chỉ thấy một sự phục tùng đầy mời gọi.

“Tao sẽ làm theo lời lão Tùng. Nhưng đêm nay…” – Bàn tay thô ráp của hắn luồn xuống dưới, bóp mạnh vào một bên mông căng tròn của Hương qua lớp váy len, nhào nặn thớ thịt đàn hồi một cách chiếm hữu – “…tao muốn biết cái lồn của bà chủ nó khác gì với mấy con điếm ở biên giới.”

Hương không hề tỏ ra đau đớn hay sợ hãi. Trái lại, cô còn ưỡn người lên, ép sát vùng kín của mình vào đũng quần đang cộm lên một khối lớn của hắn. Cô mỉm cười – nụ cười của một con hồ ly tinh vừa dụ được con mồi vào hang.

“Thỏa thuận xong. Đêm nay… em là của anh. Muốn làm gì thì làm.”

Nói rồi, Hương từ từ quỵ gối xuống. Giữa khoang tàu chật hẹp đang rung lắc dữ dội, cô quỳ giữa hai chân gã giang hồ, đôi bàn tay ngọc ngà bắt đầu tháo chiếc thắt lưng da to bản của hắn.

Con tàu lao vút vào màn đêm, mang theo một cuộc giao dịch được ký kết không phải bằng mực đen, mà bằng dục vọng trần trụi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...