Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 108 : Bữa Sáng Của Sự Chia Ly
CHƯƠNG 62: BỮA SÁNG CỦA SỰ CHIA LY
Tiếng hét của Hương như dầu đổ thêm vào lửa, thiêu đốt chút lý trí còn sót lại của Chiến. Gã cảm nhận rõ ràng từng thớ thịt bên trong “hang động” của chị đang co bóp điên cuồng, siết chặt lấy “thằng nhỏ” của gã như một cái máy hút chân không khổng lồ. Sự co thắt ấy là tín hiệu không thể nhầm lẫn: chị đang lên đỉnh, và chị đang muốn vắt kiệt gã.
“Sắp rồi… chị ơi… em sắp rồi.. ” – Chiến gầm gừ, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Hương.
Gã buông eo Hương ra, hai tay chộp lấy hai bầu ngực đang tưng bừng nảy múa trước mặt. Gã bóp chặt, móng tay bấu sâu vào lớp da thịt mềm mại, dùng chúng làm điểm tựa vững chắc để dồn toàn bộ sức lực còn lại.
Chiến cong người lại, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên như đá tảng. Gã bắt đầu loạt dập cuối cùng.
“Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!”
Tiếng va chạm vang lên dồn dập, liên hồi, không một nhịp nghỉ. Cả người Hương bị xóc nảy lên như một con búp bê vải. Đầu cô lắc lư, tóc tai rũ rượi, miệng há hốc không thốt nên lời, chỉ còn những tiếng rên ư ử đứt quãng.
Dương vật gân guốc của Chiến ra vào với tốc độ chóng mặt. Nó cày xới, ma sát cháy bỏng vào thành vách âm đạo đã sưng tấy. Dịch nhờn bắn ra tung tóe theo mỗi cú rút ra đâm vào, ướt nhẹp cả đùi non của Hương và bụng dưới của Chiến.
“Chị ơi… em bắn… em bắn vào trong nhé.. ” – Chiến hổn hển hỏi, dù gã biết câu trả lời thừa thãi. Gã muốn nghe chị cho phép, muốn nghe sự dâng hiến tuyệt đối từ chị.
“Bắn đi… Chiến… cho chị hết đi… lấp đầy chị đi.. ” – Hương van xin, hai chân quắp chặt lấy hông gã, ấn gã sâu hơn vào trong mình.
Chiến gồng cứng toàn thân, gân cổ nổi lên như dây thừng. Gã dập một cú chí mạng cuối cùng.
“Phập!”
Cú thúc sâu lút cán, chạm đến tận cùng tử cung. Chiến giữ chặt ở đó, nghiến răng ken két.
“Ưừ… hự… aaaaa.. ”
Một luồng khoái cảm cực độ bùng nổ nơi hạ bộ Chiến. Gã rùng mình, cơ thể co giật từng cơn.
Từ đầu khấc đỏ hỏn đang chôn sâu trong cơ thể ấm nóng của Hương, từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắt đầu phóng ra.
Dòng chất lỏng trắng đục, mang theo sức sống mãnh liệt của gã trai 22 tuổi tuôn trào xối xả. Nó bắn thẳng vào cổ tử cung đang mở rộng đón nhận của Hương.
“Nóng… nóng quá.. ” – Hương rên rỉ, cảm nhận rõ rệt luồng sinh khí ấy đang tưới đẫm bên trong mình.
Nó không chỉ là tinh dịch. Nó là sự sống. Nó là hơi ấm. Nó lan tỏa trong bụng dưới cô, nóng rực, đầy ứ, mang lại một cảm giác no đủ và an toàn kỳ lạ mà cô đã khao khát từ lâu. Giữa cái lạnh lẽo của rừng núi, giữa sự cô đơn và sợ hãi, dòng giống của Chiến như một ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn cô.
Chiến vẫn giữ chặt tư thế đó, ép sát người vào Hương, để cho từng giọt tinh túy cuối cùng được trút hết sang người đàn bà của mình.
Hai cơ thể trần trụi dính chặt lấy nhau, run rẩy trong cơn dư chấn của cực khoái. Mồ hôi của Chiến chảy xuống, hòa lẫn với mồ hôi của Hương. Tinh dịch thừa tràn ra từ cửa mình Hương, chảy dọc xuống kẽ mông, nhỏ giọt xuống tấm bạt, lấp lánh dưới ánh trăng tàn.
Chiến gục đầu vào hõm vai ướt đẫm của Hương, thở dốc ồ ồ như trâu mộng. Hương vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của cậu em, vuốt ve nhẹ nhàng những vết xước do chính cô gây ra.
“Cảm ơn em.. ” – Hương thì thầm, hôn nhẹ lên mái tóc đẫm mồ hôi của Chiến.
Giữa đại ngàn hoang vu, họ không còn là bà trùm đầy toan tính và gã tay sai trung thành. Họ chỉ là hai con người cô đơn, dùng xác thịt và bản năng nguyên thủy nhất để sưởi ấm và cứu rỗi lẫn nhau trước cơn bão tố sắp ập đến.
—
Cơn bão tình dục qua đi cũng nhanh như khi nó ập đến, để lại sự tĩnh lặng bao trùm lên đỉnh đèo Pha Đin. Hương nằm vật ra tấm bạt, tay chân rã rời không muốn nhúc nhích. Hơi thở cô dần trở lại nhịp điệu bình thường, nhưng lồng ngực vẫn còn phập phồng nhẹ sau trận chiến kịch liệt. Đôi mắt cô nhắm nghiền, chìm vào trạng thái lơ mơ, nửa tỉnh nửa mê vì kiệt sức và vì sự giải tỏa quá đỗi ngọt ngào vừa rồi.
Chiến không ngủ. Gã trai trẻ vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc của một kẻ đã quen với những đêm trắng canh hàng. Gã nhẹ nhàng rút “cậu nhỏ” – giờ đã mềm nhũn và ướt nhẹp – ra khỏi cơ thể ấm nóng của Hương. Một dòng dịch trắng đục lẫn với chất nhờn trong suốt trào ra từ cửa mình sưng đỏ của cô, chảy dọc xuống kẽ mông trắng nõn.
Chiến nhìn cảnh tượng ấy, lòng dấy lên một niềm thương cảm vô hạn. Gã không thấy dơ bẩn, chỉ thấy xót xa. Gã biết người đàn bà này đã phải gồng mình lên chịu đựng quá nhiều thứ, và thân xác này chính là chiến trường hứng chịu tất cả.
Gã đứng dậy, đi về phía xe, lôi ra một gói khăn ướt loại lớn mà gã luôn chuẩn bị sẵn – một thói quen chu đáo hình thành từ những ngày tháng đi theo phục vụ Hương.
Quay lại bên Hương, Chiến quỳ xuống. Gã rút từng tờ khăn ướt, cẩn thận lau chùi cho cô.
Gã lau sạch những vệt tinh dịch dính bết trên đùi non, lau nhẹ nhàng quanh vùng kín đang tấy đỏ. Bàn tay thô ráp của gã lúc này lại mềm mại đến lạ kỳ, nâng niu từng thớ thịt của Hương như đang chăm sóc một báu vật dễ vỡ. Gã lau lên bụng, lên ngực, lau đi những giọt mồ hôi còn đọng lại trên trán cô.
“Sạch sẽ rồi chị ơi.. ” – Chiến thì thầm, dù biết Hương có lẽ chẳng nghe thấy.
Gã nhặt lại từng món đồ vương vãi trên cỏ. Chiếc váy đen, chiếc áo sơ mi trắng. Gã mặc lại đồ cho Hương. Cài từng chiếc cúc áo, kéo khóa váy một cách chậm rãi để không làm cô tỉnh giấc. Hương vẫn nằm im lìm, hoàn toàn buông thả, phó mặc thân xác mình cho gã trai trẻ, một sự tin tưởng tuyệt đối không lời.
Khi Hương đã chỉnh tề trong bộ đồ (dù vẫn còn nhăn nhúm), Chiến cúi xuống, luồn hai tay qua lưng và khoeo chân cô. Gã bế bổng cô lên, nhẹ nhàng như bế một đứa trẻ con.
Đầu Hương tựa vào vai Chiến, hơi thở đều đều phả vào cổ gã. Gã bước đi chắc chắn trên nền đất gồ ghề, hướng về phía chiếc SUV. Gã đặt cô nằm xuống băng ghế sau rộng rãi, nơi gã đã lót sẵn một tấm nệm êm ái. Gã lấy chiếc chăn nỉ đắp lên người cô,ém kỹ các góc để gió không lùa vào.
“Cảm ơn em… Chiến.. ” – Hương lí nhí trong cơn mộng mị, tay cô quờ quạng nắm lấy tay Chiến một cái thật chặt rồi buông ra, chìm sâu vào giấc ngủ.
Chiến đứng đó nhìn Hương một lúc lâu. Ánh trăng hắt qua cửa kính xe, soi rõ gương mặt thanh tú nhưng hốc hác của cô. Gã đưa tay vuốt nhẹ mấy sợi tóc mai lòa xòa trên má cô, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và một tình yêu cam chịu, thầm lặng. Gã biết mình chỉ là một trạm dừng chân, một liều thuốc giảm đau tạm thời của bà chủ. Nhưng với gã, thế là đủ.
Gã đóng cửa xe lại, nhẹ nhàng hết mức có thể.
Chiến quay lại bãi cỏ, thu dọn hiện trường. Gã gấp gọn tấm bạt, nhặt hết vỏ khăn giấy, xóa đi mọi dấu vết của cuộc hoan lạc vừa diễn ra.
Trời bắt đầu chuyển màu. Phía đông, những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc, nhuộm hồng những đám mây lãng đãng trôi. Bình minh đang lên trên đỉnh đèo.
Chiến vươn vai, hít một hơi căng lồng ngực cái không khí trong lành của buổi sớm mai. Gã cảm thấy tràn trề sinh lực. Đêm qua gã đã được “nạp năng lượng” từ người đàn bà gã tôn thờ, và giờ gã sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì đang chờ đợi phía trước.
Gã leo lên ghế lái, châm một điếu thuốc, rít một hơi sâu. Khói thuốc bay lãng đãng trong cabin xe. Gã nổ máy. Tiếng động cơ êm ái vang lên.
Chiếc SUV từ từ lăn bánh, bỏ lại sau lưng đỉnh đèo đầy kỷ niệm xác thịt, lao xuống con dốc ngoằn ngoèo trong sương sớm. Nó chở theo một “Nữ hoàng” đang say ngủ và kẻ hộ vệ trung thành của cô, tiếp tục lao vào cuộc hành trình đầy toan tính và cạm bẫy nơi phố thị phồn hoa.
Thị trấn Sa Pa hiện ra mờ ảo sau lớp kính cửa sổ đọng nước của nhà hàng “Mây Ngàn”. Không gian bên trong quán vắng vẻ, chỉ lác đác vài vị khách du lịch dậy sớm, co ro trong những chiếc áo khoác dày. Cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng cao len lỏi qua từng khe cửa, nhưng tại góc bàn khuất trong cùng, không khí lại dường như đang bị đốt nóng bởi sự hiện diện của một người đàn bà.
Thu Hương ngồi đó, lưng thẳng tắp, tựa như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ giữa khung cảnh mộc mạc của quán ăn. Chiếc áo măng tô màu be đắt tiền đã được cô cởi ra, vắt hờ hững trên thành ghế, để lộ trọn vẹn bộ trang phục công sở xộc xệch đầy ẩn ý.
Chiếc áo sơ mi lụa màu ngọc trai, dù đã được cô chỉnh trang lại, vẫn không giấu được những nếp nhăn nhúm ở phần eo và ngực – tàn tích của những cú ghì siết đêm qua. Chất vải lụa mỏng manh rủ xuống, ôm sát lấy khuôn ngực đầy đặn, căng tròn đang phập phồng theo từng nhịp thở. Dưới ánh đèn vàng ấm cúng của quán, hai bầu vú của Hương hiện lên rõ mồn một, no tròn và nặng trĩu, như muốn bung ra khỏi lớp vải chật chội. Thỉnh thoảng, khi cô cúi xuống húp một thìa nước phở, khe ngực sâu hun hút lại lấp ló hiện ra, trắng nõn nà đến lóa mắt, mời gọi những ánh nhìn thèm thuồng.
Hương vén nhẹ mái tóc dài sang một bên, để lộ chiếc cổ cao thanh tú trắng ngần. Nhưng trên cái nền trắng sứ ấy, nổi bật lên là những vết bầm tím loang lổ – những dấu “hickey” đỏ chót, đậm nét mà Chiến đã để lại trong cơn cuồng loạn giữa rừng. Cô không hề che giấu chúng. Ngược lại, cô đeo chúng như những tấm huy chương của sự quyến rũ, một lời khẳng định ngầm về sức hút chết người của bản thân.
Đối diện cô, Chiến đang cắm cúi ăn bát phở bò nóng hổi. Hơi nước bốc lên nghi ngút làm mờ đi gương mặt góc cạnh, trẻ trung của cậu. Chiến ăn một cách ngon lành, thô mộc, đúng chất của một gã đàn ông vừa tiêu tốn quá nhiều sức lực cho việc cày xới trên thân xác phụ nữ.
Hương chống cằm, đôi mắt phượng dài sắc sảo khẽ nheo lại, ngắm nhìn gã tình nhân trẻ tuổi. Cô không ăn, chỉ nhấm nháp ly cà phê đen nóng, vị đắng ngắt lan tỏa nơi đầu lưỡi giúp cô tỉnh táo lại sau cơn mê muội.
“Ăn từ từ thôi, nghẹn bây giờ ” Hương nhắc khẽ, giọng nói pha chút cưng nựng của một người chị, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng tính toán. Cô gắp một miếng thịt bò gầu giòn từ bát mình bỏ sang bát Chiến. “Ăn nhiều vào. Lấy sức mà làm việc ”
Chiến ngẩng lên, miệng vẫn còn nhai nhồm nhoàm, cười hì hì để lộ hàm răng trắng bóng. “Em khỏe mà chị. Chị không ăn à? Phở ngon lắm ”
“Chị không đói ” Hương lắc đầu, cầm khăn giấy lau nhẹ khóe miệng, động tác tao nhã và quý phái đối lập hoàn toàn với sự thô kệch của Chiến. “Chị chỉ thèm ngủ thôi. Cái xương hông chị… vẫn còn ê ẩm đây này ”
Câu nói đầy ẩn ý khiến Chiến đỏ mặt, cậu ta cúi gằm xuống húp nước dùng sùm sụp để che đi sự ngượng ngùng. Hương nhếch mép cười. Con thú hoang đêm qua giờ lại biến thành chú cún con ngoan ngoãn. Dễ bảo. Và dễ lừa.
Cô đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng sứ va chạm vào mặt gỗ vang lên một tiếng “cạch” nhẹ nhưng dứt khoát. Đã đến lúc.
“Chiến này!” giọng Hương trầm xuống, nghiêm túc. “Ăn xong, em không cần đưa chị về khách sạn đâu. Em đi thẳng lên Bát Xát cho chị ”
Chiến dừng đũa, ngạc nhiên: “Lên Bát Xát làm gì hả chị? Xa lắm, đường lại khó đi ”
“Kho hàng số 7 trên đó đang có biến!” Hương nói dối trơn tru, không một chút vấp váp. “Thằng quản lý báo cáo láo về số lượng hàng tồn. Chị nghi nó tuồn hàng ra ngoài bán lẻ. Chị cần một người tin cậy lên đó kiểm tra đột xuất, dằn mặt nó ngay lập tức. Chỉ có em chị mới yên tâm giao việc này ”
Chiến nhíu mày, vẻ lo lắng hiện rõ. “Nhưng… để chị ở lại đây một mình em không yên tâm. Lỡ có chuyện gì… Hay em đưa chị về khách sạn nghỉ ngơi, đợi chị ngủ rồi em đi?”
Hương thở dài, vẻ mặt tỏ ra mệt mỏi nhưng kiên quyết. “Chị lớn rồi, có phải trẻ con đâu mà cần người canh giấc ngủ. Ở đây là khu du lịch, an ninh tốt, em lo cái gì? Chị cần không gian yên tĩnh tuyệt đối để ngủ bù. Em ở đấy… chị lại không ngủ được.. ” Cô cố tình kéo dài giọng, liếc nhìn xuống đũng quần của Chiến đầy ẩn ý. “…lại cứ đòi hỏi thì chị chết mất ”
Chiến bối rối, tay vò vò mái tóc ngắn. Cậu bị giằng xé giữa nhiệm vụ bảo vệ và mệnh lệnh công việc. “Nhưng mà.. ”
Hương biết lời nói thôi là chưa đủ. Với đàn ông, nhất là loại đàn ông đơn giản như Chiến, phải dùng đến vũ khí mạnh hơn. Vũ khí xác thịt.
Cô đứng dậy, chậm rãi đi vòng qua bàn. Tiếng gót giày gõ nhịp “cộp, cộp” trên sàn gỗ như tiếng đếm ngược. Cô dừng lại ngay sau lưng Chiến.
Hương cúi xuống, vòng hai cánh tay trần qua cổ Chiến, ôm lấy cậu từ phía sau. Bộ ngực đầy đặn, mềm mại của cô ép chặt vào tấm lưng rộng, rắn chắc của Chiến. Cô cố tình tì mạnh, để hai đầu ngực cứng lên sau lớp áo lụa cọ xát vào cơ bắp cậu ta.
“Ngoan nào.. ” Hương thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm của Chiến, khiến cậu rùng mình.
Bàn tay phải của Hương trượt từ ngực Chiến xuống, luồn vào bên trong lần áo phông, vuốt ve cơ bụng săn chắc, rồi táo bạo trượt xuống thấp hơn, dừng lại ngay trên đũng quần jean thô cứng. Cô ấn nhẹ một cái, cảm nhận được “cậu nhỏ” bên trong đang bắt đầu rục rịch thức giấc.
“Làm tốt việc chị giao.. ” Giọng Hương trở nên ma mị, ướt át như rót mật vào tai cậu. “… chị sẽ có ‘thưởng’. Thưởng hậu hĩnh hơn đêm qua. Chị sẽ cho em… cái tư thế mà em thích nhất. Chịu không?”
Chiến cứng đờ người. Máu nóng dồn hết lên não và xuống hạ bộ. Mùi nước hoa nồng nàn quyện với mùi cơ thể đàn bà của Hương bao vây lấy cậu. Sự đụng chạm táo bạo và lời hứa hẹn về một đêm hoan lạc nữa đã đánh sập hoàn toàn lý trí và sự lo lắng của cậu.
“Vâng.. ” Chiến nuốt khan, giọng lạc đi. “Em… em nghe chị. Em đi ngay ”
Hương mỉm cười đắc thắng, rút tay lại nhưng không quên vuốt nhẹ lên má cậu một cái âu yếm giả tạo. “Thế mới là cục cưng của chị chứ. Ăn nhanh đi rồi đi ”
Chiến vội vàng lùa nốt bát phở, đứng dậy lau mồm. Cậu nhìn Hương bằng ánh mắt rực lửa ham muốn, tràn đầy động lực. “Em đi đây. Chị nhớ nghỉ ngơi nhé!”
“Ừ, đi cẩn thận ” Hương vẫy tay, nụ cười dịu dàng vẫn giữ trên môi.
Chiến quay lưng, bước nhanh ra cửa, dáng vẻ hừng hực khí thế của một con thú vừa được hứa cho ăn no. Cậu lao ra màn sương mù, lên xe và phóng vụt đi, mang theo ảo vọng về một phần thưởng ngọt ngào.
Cánh cửa nhà hàng khép lại, chặn đứng luồng gió lạnh. Nụ cười trên môi Hương vụt tắt nhanh như tắt một ngọn đèn. Gương mặt cô trở lại vẻ lạnh lùng, sắc sảo và tàn nhẫn thường thấy.
Cô nhìn theo chiếc xe đã khuất dạng, ánh mắt không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự toan tính. Chiến là một con tốt tốt, nhưng cậu ta không thuộc về ván cờ lớn mà cô sắp đánh. Cậu ta quá sạch sẽ, quá tình cảm để chứng kiến những gì sắp diễn ra.
Hương quay lại bàn, cầm lấy chiếc ví da. Cô rút ra một tờ tiền mệnh giá lớn, đặt lên bàn dằn mặt xuống.
“Thanh toán ” Cô nói cộc lốc với nhân viên phục vụ.
Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con đường đèo hun hút dẫn về phía thành phố Lào Cai. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng trong mắt cô, con đường đi đến chiến trường đã hiện ra rõ rệt. Không còn là cô chị dịu dàng, không còn là người tình nóng bỏng. Giờ đây, chỉ còn lại Đỗ Thu Hương – một con buôn sắc đẹp, đang chuẩn bị biến chính thân xác mình thành món hàng để đổi lấy sự sống còn cho đế chế của mình.
Cô khoác chiếc áo măng tô lên người, che đi những dấu vết của đêm qua, siết chặt đai lưng như thắt chặt lại tâm can mình. Cô rút điện thoại ra.
“Alo, taxi à? Cho tôi một xe hạng sang về ga Lào Cai. Ngay bây giờ ”
