Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 106 : Mệnh Lệnh Của Chị Hương
CHƯƠNG 60: MỆNH LỆNH CỦA CHỊ HƯƠNG
Cánh cửa phòng VIP đóng lại, ngăn cách sự ồn ào hỗn tạp của nhà hàng hải sản bên ngoài, nhưng không thể ngăn được cái mùi đặc trưng đang ám chặt lấy không gian bên trong: mùi rượu mạnh, mùi khói thuốc lá khét lẹt, mùi thức ăn thừa lạnh ngắt, và nồng nàn hơn cả là cái mùi ngai ngái, tanh nồng của tinh dịch hòa lẫn với mồ hôi đàn bà.
Hương đứng dựa lưng vào mép bàn tiệc loang lổ vết rượu, châm một điếu thuốc mảnh. Ánh đèn vàng vọt của căn phòng hắt lên gương mặt cô, soi rõ lớp phấn dày đã bắt đầu trôi đi đôi chút, để lộ quầng thâm mờ dưới mắt. Nhưng ngay cả trong sự bã bời ấy, cô vẫn toát lên một vẻ đẹp quyền lực đến nghẹt thở.
Chiếc váy công sở màu đen bó sát lấy thân hình đồng hồ cát của Hương. Chất vải cao cấp ôm trọn lấy vòng eo thon gọn, tôn lên cặp mông tròn lẳn, đầy đặn đang tì nhẹ vào cạnh bàn. Phần cổ áo sơ mi trắng bên trong đã được cô mở banh hai cúc đầu từ lúc nào, để lộ khe ngực sâu hun hút và làn da trắng nõn nà, lấm tấm mồ hôi. Dưới ánh đèn, bộ ngực đẫy đà của người đàn bà đã qua sinh nở cứ phập phồng theo từng nhịp thở, căng tràn sức sống, đối lập hoàn toàn với vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt.
Xung quanh cô, năm cô gái trong “đội quân tóc dài” đang ngồi rũ rượi trên những chiếc ghế bọc nhung. Tuyết – cô gái đẹp nhất đội, người vừa hứng trọn “dòng giống” của Thắng “Chột” – đang dùng khăn ướt lau vội vệt chất lỏng trắng đục còn dính bên mép môi. Chiếc váy hai dây mỏng tang của cô ta bị kéo tuột xuống quá nửa ngực, để lộ gần như trọn vẹn bầu vú bên trái với đầu ti vẫn còn sưng đỏ vì bị cắn mút.
“Mấy đứa, lại đây ” – Hương gõ nhẹ tàn thuốc vào chiếc đĩa sứ, giọng khàn đục nhưng đầy uy lực.
Năm cô gái vội vàng chỉnh lại trang phục, kéo nhau đứng dậy vây quanh Hương. Dù mệt mỏi rã rời sau trận “thư giãn gân cốt” cho các quan chức, trong mắt họ vẫn ánh lên sự kính sợ và mong chờ khi nhìn vào người đàn bà đứng giữa.
Hương cầm lấy chiếc túi xách da cá sấu trên bàn, rút ra năm chiếc phong bì dày cộp. Cô không đưa ngay mà đưa mắt nhìn lướt qua từng người một. Ánh mắt cô dừng lại ở đôi đầu gối thâm tím của Tuyết và những vết hickey đỏ chót trên cổ của một cô gái khác.
“Hôm nay các em làm tốt lắm ” – Hương mỉm cười, một nụ cười vừa đàn chị vừa tàn nhẫn. “Lão Thắng và đám đệ tử của lão rất hài lòng. Cái cách tụi em ‘chăm sóc’ thằng nhỏ của lão, lão khen nức nở ”
Cô đưa phong bì cho Tuyết đầu tiên. Tuyết cúi đầu nhận lấy, tay hơi run. Độ dày của chiếc phong bì nói lên tất cả: đó là một con số không nhỏ, đủ để bù đắp cho cái miệng sưng vù và danh dự bị chà đạp đêm nay.
“Cầm lấy. Về nghỉ ngơi, đi spa tút tát lại nhan sắc ngay ” – Hương vỗ nhẹ lên má Tuyết, rồi hạ giọng, ánh mắt sắc như dao. “Và nhớ kỹ quy tắc của chị: Ăn xong thì phải chùi mép. Những gì xảy ra trong căn phòng này tối nay, sống để bụng, chết mang theo. Đứa nào hé răng nửa lời.. ”
Hương bỏ lửng câu nói, nhưng cái nhìn lạnh lẽo của cô khiến cả đám rùng mình.
“Dạ, tụi em biết mà chị Hương. Chị giúp tụi em kiếm cơm, tụi em không bao giờ dám phản ” – Một cô gái nhanh nhảu đáp.
“Được rồi, giải tán đi. Đi cửa sau, đừng để ai thấy ”
Đám PG rối rít cảm ơn rồi dìu nhau rời khỏi phòng. Căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn lại bốn người: Hương, Hân, Việt và Chiến.
Hân ngồi sụp xuống ghế sofa, đầu dựa hẳn vào thành ghế, hai chân duỗi dài ra sàn một cách bất cần. Chiếc váy dạ hội xẻ tà của cô em đã bị xô lệch, để lộ cả một mảng đùi non trắng muốt và mép quần lót ren đen ướt át. Hân đã uống khá nhiều rượu thay cho Hương, gương mặt cô đỏ bừng, mắt lờ đờ vì men say và dư âm kích thích.
“Chị ơi… em buồn nôn quá.. ” – Hân rên rỉ, tay ôm lấy ngực.
Hương bước tới, nhìn đứa em thân tín. Cô không tỏ ra quá lo lắng, chỉ thở dài, ngồi xuống bên cạnh. Cô đưa tay vuốt lại mái tóc rối bù của Hân, rồi luồn tay xuống chỉnh lại tà váy che đi phần nhạy cảm đang phơi bày hớ hênh.
“Cố chịu đi cô nương. Muốn làm bà hoàng thì phải chịu được sức nặng của vương miện, và cả mùi tởm lợm của bọn đàn ông nữa ”
Hương quay sang Việt và Chiến – hai gã đàn ông lực lưỡng đang đứng khoanh tay ở góc phòng, im lặng như hai bức tượng hộ pháp. Việt mặc áo sơ mi đen, cơ bắp cuồn cuộn hằn lên sau lớp vải. Chiến trẻ hơn, mặc áo phông bó sát, ánh mắt lầm lì nhưng luôn dán chặt vào Hương.
“Việt!” – Hương ra lệnh.
“Có em, chị Hương ” – Việt bước tới, cúi người xuống thấp để nghe lệnh.
“Mày dìu cái Hân ra xe. Đưa nó về Hà Nội ngay trong đêm nay ” – Hương nói nhanh, giọng chuyển sang chế độ tính toán. “Sáng mai, khi nó tỉnh rượu, mày chở nó đến gặp anh Tùng. Bảo với anh ấy là ‘cửa ải’ Móng Cái đã thông. Giờ đến lượt anh ấy lo vụ Viện Kiểm Sát. Cái Hân nắm rõ hồ sơ rồi, nó sẽ biết phải làm gì với mấy lão già ở trển. Mày với Trung hộ tống em nó làm việc!”
Việt gật đầu, không hỏi thêm một lời. Gã cúi xuống, bế xốc Hân lên tay như bế một đứa trẻ. Hân vòng tay qua cổ Việt, rúc đầu vào ngực gã tìm hơi ấm, miệng lẩm bẩm những tiếng vô nghĩa.
Khi Việt đã bế Hân đi khuất, căn phòng chỉ còn lại Hương và Chiến. Không khí dường như đặc quánh lại. Hương đứng dậy, vươn vai một cái, làm nổi bật đường cong chữ S hoàn hảo và bộ ngực căng tròn như muốn xé toạc lớp áo sơ mi. Cô cảm thấy sự mệt mỏi đang xâm chiếm từng thớ thịt, nhưng bộ não cô thì chưa được phép nghỉ ngơi.
“Chiến ” – Hương gọi, giọng mềm mỏng hơn lúc nãy.
“Em đây ” – Chiến bước lại gần, mùi nam tính nồng nàn từ người cậu ta phả vào mũi Hương, át đi phần nào mùi xú uế của căn phòng.
Hương nhìn thẳng vào mắt Chiến. Cậu trai trẻ này là quân bài tẩy của cô. Ít nói, lì lợm, và trung thành tuyệt đối. Quan trọng hơn, cậu ta nhìn cô không chỉ bằng sự kính trọng của một tên đàn em, mà còn bằng sự khao khát thầm kín của một gã đàn ông si tình.
“Xe chuẩn bị xong chưa?”
“Đầy bình rồi chị. Hàng ở cốp sau, ngụy trang kỹ rồi ”
“Tốt ” – Hương gật đầu, cầm lấy chiếc áo măng tô dài khoác lên người, che đi thân hình nóng bỏng đang kêu gào đòi được nghỉ ngơi. “Tao với mày không về Hà Nội. Chúng ta đi đường vòng ”
“Đi đâu chị?” – Chiến hỏi khẽ.
“Sơn La ” – Hương nói, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định. “Lên kiểm tra kho hàng dự phòng, rồi vòng sang Lào Cai. Chị cần đảm bảo một con đường lui cho chị và anh Tùng, hoặc nếu… anh Sơn không chịu nổi nhiệt trong tù, cần ứng cứu để giải nguy!”
Hương bước lại gần Chiến, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cậu. Ngón tay thon dài, sơn móng đỏ chót của cô lướt nhẹ qua yết hầu đang chuyển động của Chiến.
“Chuyến này đi xa, đường núi nguy hiểm, lại mưa gió. Chị chỉ tin tưởng mỗi mình mày thôi, Chiến ạ ” – Cô thì thầm, giọng nói ngọt như mật nhưng chứa đầy sự toan tính. “Mày có bảo vệ được chị không?”
Chiến nhìn Hương, ánh mắt rực lửa. Cậu ta nắm lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình, siết nhẹ.
“Chị biết mà. Chị ở đâu, em ở đó. Đứa nào đụng đến chị, em giết ”
Hương mỉm cười hài lòng. Cô rút tay lại, xoay người bước ra cửa.
“Đi thôi!”
Tiếng gót giày cao gót của Hương gõ xuống nền gạch lạnh lẽo, vang lên những âm thanh khô khốc, dứt khoát. Cô bước đi, bỏ lại sau lưng bãi chiến trường của dục vọng và tiền bạc, lao mình vào bóng đêm mịt mùng với một gã trai trẻ lực lưỡng làm hộ vệ.
Một cuộc hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy và cám dỗ, chính thức bắt đầu.
