Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
CHƯƠNG 58: LỜI THÚ NHẬN
Cánh cửa phòng ngủ khép lại, ngăn cách không gian riêng tư của hai vợ chồng với thế giới đầy giông bão bên ngoài. Căn phòng rộng rãi, sang trọng với chiếc giường phủ ga lụa trắng, nhưng đêm nay nó lạnh lẽo đến rợn người.
Trung ngồi ở mép giường, lưng hơi còng xuống. Anh chưa ngủ, vẫn mặc bộ đồ ở nhà, đôi mắt thâm quầng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Anh đã nghe tiếng xe hơi gầm rú rời đi lúc nãy, và giờ là tiếng bước chân nặng nề của vợ trở về.
Hương đứng tựa lưng vào cửa, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Cô chưa tẩy trang, lớp son đỏ rượu chát vẫn còn nguyên trên môi, nhưng đôi mắt thì rũ rượi. Bộ vest đen quyền lực cô mặc lúc đi gặp Tùng giờ đây trở nên chật chội, bức bối.
“Anh chưa ngủ à?” Hương hỏi, giọng khàn đặc.
Trung ngẩng lên nhìn vợ. Ánh mắt anh lướt qua bộ quần áo sang trọng, đắt tiền, lướt qua gương mặt được tô vẽ kỹ càng, rồi dừng lại ở đôi bàn tay đang run rẩy của cô. Anh không phải thằng ngốc. Căn hộ cao cấp này, chiếc xe hơi dưới hầm, tiền học trường quốc tế cho con… tất cả đều từ “công việc” của Hương mà ra. Anh hưởng thụ nó, đồng nghĩa với việc anh đã ngầm chấp nhận nó.
“Sơn… thế nào rồi?” Trung hỏi thẳng. Anh biết Sơn. Người đàn ông luôn xuất hiện cạnh vợ anh với danh nghĩa “đối tác”, “người anh”, nhưng anh lờ mờ hiểu mối quan hệ đó không chỉ dừng lại ở công việc.
Hương bước tới bàn trang điểm, tháo đôi bông tai kim cương ném lên mặt kính. “Cạch”. Tiếng va chạm khô khốc.
“Bị bắt rồi. Buôn lậu. Án điểm.” Hương nhìn chồng qua gương, không giấu giếm. “Em phải cứu anh ấy. Nếu Sơn khai ra, không chỉ công ty sập, mà em cũng đi tù. Mọi thứ chúng ta đang có… sẽ mất hết.”
Trung im lặng. Sự im lặng đồng lõa đáng sợ. Anh hiểu “cứu” ở đây nghĩa là gì. Trong cái thế giới làm ăn nhập nhèm mà vợ anh dấn thân vào, đàn bà không dùng sức để giải quyết vấn đề. Họ dùng thứ khác.
“Em phải đi xa vài ngày. Móng Cái.” Hương nói tiếp, tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi. “Phải gặp nhiều người… phải làm nhiều việc… những việc mà anh không muốn biết đâu.”
Hương quay lại, đối diện với chồng. Những ngón tay thon dài lần lượt cởi từng chiếc cúc áo sơ mi. Tấm vải trắng ướt nước mưa lúc nãy giờ đã khô, nhưng vẫn dính nhẹ vào da thịt. Chiếc áo trượt xuống, rơi êm ái xuống sàn gỗ.
Dưới ánh đèn vàng, cơ thể Hương hiện lên đẹp như một bức tượng thần Vệ Nữ sống động. Cô không mặc áo lót. Hai bầu vú trắng nõn, căng tròn, đầy đặn nảy ra sau lớp áo. Chúng không chảy xệ mà vun cao kiêu hãnh, đung đưa nhẹ nhàng theo nhịp thở. Hai đầu ngực hồng hào, to bằng đầu ngón tay út, cương cứng lên vì hơi lạnh của điều hòa, như hai nụ hoa e ấp đang chờ được hái.
Cô tiếp tục cởi chiếc quần âu. Tấm vải đen tuột xuống mắt cá chân, để lộ đôi chân dài miên man, thon gọn và cặp đùi mật ong mượt mà. Chiếc quần lót lọt khe ren đen mỏng manh chỉ đủ che đi phần mu rậm rạp, còn lại phô bày trọn vẹn hai bờ mông cong vút, trắng ngần.
Hương bước tới bên giường, không nói một lời, cô trèo lên, chui vào lòng chồng. Cô rúc đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương quen thuộc – mùi xà phòng tắm, mùi da thịt đàn ông ấm áp, mùi của sự an toàn.
Trung vòng tay ôm lấy vợ, bàn tay to lớn vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của cô. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ cơ của vợ đang dần tan biến dưới cái chạm của mình. Anh không cần lời thú tội nào cả. Sự hiện diện trần trụi và yếu đuối này của cô chính là lời thú tội chân thành nhất.
“Ôm em đi anh…” Hương thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Chặt vào.”
Trung siết chặt vòng tay. Hương ngước mắt lên nhìn chồng, ánh mắt ầng ậng nước nhưng chứa chan tình cảm và dục vọng kìm nén. Cô chủ động hôn anh. Một nụ hôn sâu, ướt át, lưỡi cô quấn lấy lưỡi anh, tham lam và đòi hỏi.
Bàn tay Hương không để yên. Cô luồn tay vào trong quần ngủ của chồng, nắm lấy dương vật đang ngủ yên. Bàn tay mềm mại, ấm áp của cô xoa nắn, vuốt ve. Chẳng mấy chốc, “cậu nhỏ” của Trung thức giấc, cương cứng, gân guốc nổi lên trong lòng bàn tay cô.
Hương đẩy chồng nằm xuống. Cô tụt quần anh ra, ném xuống cuối giường. Giờ đây, cả hai đều trần trụi, da thịt chạm da thịt, nóng hổi và khao khát.
Hương trườn xuống giữa hai chân chồng. Cô không vội vàng. Cô nâng niu dương vật của anh như một bảo vật. Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên quy đầu đỏ hỏn, rồi dùng lưỡi liếm dọc theo chiều dài của nó.
“Ưm…” Trung rên khẽ, tay luồn vào tóc vợ, tận hưởng sự phục vụ dịu dàng này.
Hương ngậm lấy anh. Không thô bạo, không vồn vã như những lần “tiếp khách”. Cô mút mát chậm rãi, dùng môi mơn trớn, dùng lưỡi massage, ánh mắt vẫn ngước lên nhìn chồng đầy yêu thương. Cô muốn ghi nhớ cảm giác này, mùi vị này, mùi vị của người đàn ông duy nhất cô yêu, trước khi phải nếm trải những thứ ô uế ngoài kia.
Tiếng mút mát vang lên rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh. Hương dùng kỹ thuật điêu luyện mà cô đã tôi luyện qua bao nhiêu lần “tiếp khách” để phục vụ chồng. Lưỡi cô xoáy tròn quanh rãnh quy đầu, má hóp lại tạo lực hút chân không, tay cô sọc liên tục vào thân dương vật. Cô bú mút một cách tham lam, thô tục, nước bọt chảy ra ướt nhẹp cả gốc dương vật và đám lông mu của Trung.
Trung ngửa cổ ra sau, tay luồn vào tóc vợ, ấn đầu cô vào sâu hơn. Anh nhìn xuống, thấy đôi môi đỏ mọng của vợ đang nuốt trọn “cây gậy” của mình, ánh mắt cô lúng liếng nhìn lên đầy dâm đãng. Hình ảnh này vừa kích thích vừa đau đớn. Ngày mai, cái miệng này sẽ bú cho ai?
“Sướng… sướng lắm Hương ơi…” Trung rên rỉ, bản năng đàn ông lấn át lòng tự trọng.
Hương nhả dương vật ra, lau vệt nước dãi bên mép. Cô đứng dậy, đẩy Trung nằm ngửa ra giường.
“Để em chiều anh. Đêm nay em là của anh. Chỉ của anh thôi.”
Cô leo lên giường, dạng hai chân bước qua người chồng, rồi từ từ hạ thấp trọng tâm. Cô cầm lấy dương vật của Trung, ướt sũng nước bọt, cọ xát vào hai mép lồn đang rỉ nước của mình.
Sau màn dạo đầu ướt át, Hương nhả ra, bò lên trên người chồng. Cô tách hai chân, quỳ gối hai bên hông anh, để lộ vùng tam giác mật ướt đẫm dâm thủy ngay trước mặt Trung. Những giọt nước nhờn trong suốt rỉ ra từ mép lồn hồng hào, chảy xuống đùi non.
“Đâm vào em đi anh…” Hương thì thầm, cầm lấy dương vật cương cứng của chồng, cọ xát vào cửa mình đang khao khát.
Trung nâng hông lên, ấn mạnh.
“Phập.”
Cây gậy thịt xuyên qua lớp nước nhờn, lút cán vào sâu trong âm đạo ấm nóng của vợ. Hương ngửa cổ ra sau, rên lên một tiếng thỏa mãn kéo dài.
“A… ấm quá… anh ơi…”
Cô bắt đầu di chuyển. Không phải những cú dập điên cuồng, mà là những nhịp nhấp nhô chậm rãi, sâu lắng. Cô muốn cảm nhận anh trọn vẹn nhất. Thành âm đạo cô co bóp nhịp nhàng, siết chặt lấy dương vật anh, ôm ấp, vỗ về.
Trung nằm dưới, say đắm ngắm nhìn vợ. Hai bầu vú của Hương lắc lư trước mặt anh, mời gọi. Anh vươn tay lên, nắm trọn lấy hai bầu ngực ấy, bóp nhẹ. Bàn tay anh thô ráp nhưng đầy tình cảm, xoa nắn núm vú đang cương cứng của cô.
“Vợ anh đẹp quá… lồn của em khít quá…” Trung thì thầm, giọng khàn đặc vì khoái cảm.
Hương cúi xuống, để ngực mình chạm vào mặt chồng, cho anh ngậm lấy đầu ti. Cô rên rỉ khi lưỡi anh liếm láp, cắn nhẹ vào nụ hoa nhạy cảm.
“Bú cho em đi anh… mạnh nữa đi…”
Sự kết nối giữa họ không chỉ là xác thịt, mà là sự giao hòa của hai tâm hồn đang tìm sự an ủi. Hương trườn người lên, tỳ ngực vào ngực chồng, hôn anh say đắm trong khi phần dưới vẫn đang miệt mài di chuyển. Tiếng da thịt vỗ vào nhau “bạch bạch” nghe êm tai, không thô tục mà như nhịp điệu của sự hòa hợp.
Dương vật Trung cọ xát vào điểm G bên trong cô, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng của khoái lạc. Hương cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan tỏa ra khắp tứ chi. Cô ôm chặt lấy cổ chồng, móng tay bấu nhẹ vào vai anh.
“Anh ơi… em sắp… em sắp ra rồi…”
“Anh ra… anh bắn đây Hương ơi… Nhận lấy này…”
Trung gầm lên, thúc một cú cuối cùng sâu lút cán, ghim chặt người Hương xuống đệm. Anh rùng mình, bơm từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu trong tử cung vợ.
Hương co giật từng cơn, thành âm đạo siết chặt lấy dương vật chồng, vắt kiệt từng giọt tinh khí cuối cùng. Cô hét lên một tiếng dài, rồi đổ ập xuống giường, thở hổn hển.
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc và mùi nồng nàn của cuộc giao hoan. Dịch trắng đục và nước nhờn chảy ra từ kẽ chân Hương, thấm ướt một mảng ga giường.
Trung vòng tay ôm trọn lấy vợ, kéo chăn đắp lên người cả hai. Anh hôn nhẹ lên tóc cô, vuốt ve tấm lưng trần.
“Ngủ đi anh…” Hương thì thầm, giọng vỡ vụn. “Mai em sẽ đi sớm.”
Trung không nói gì, chỉ siết chặt vòng tay hơn, một sự đồng lõa đau đớn và hèn mọn trong bóng tối. Không ai nói một lời nào về ngày mai. Trong căn phòng này, chỉ có sự bình yên, ấm áp và sự đồng lõa thầm lặng của hai vợ chồng, trước khi cơn bão ập đến.
