Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp
Chương 103 : Phòng Tác Chiến Trong Bóng Tối
CHƯƠNG 57: PHÒNG TÁC CHIẾN TRONG BÓNG TỐI
Cơn mưa đêm trút xuống xối xả, biến khu biệt thự ven hồ thành một ốc đảo cô lập giữa màn nước trắng xóa. Trong thư phòng ở tầng hai, không gian tĩnh lặng và nghiêm trang như một đài chỉ huy trước giờ G. Mùi trầm hương thoang thoảng, át đi hơi lạnh từ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, uy quyền.
Tùng không ngồi. Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, tay chắp sau lưng, nhìn ra màn đêm đen kịt. Bộ pijama lụa sẫm màu được thay bằng một bộ đồ ở nhà chỉnh tề, áo polo tối màu và quần âu phẳng phiu. Trông anh lúc này không giống một ông trùm hưởng lạc, mà giống một người anh cả đầy lo toan đang gánh vác vận mệnh của cả gia tộc.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Hương và Hân bước vào.
“Vào đi hai đứa ” Tùng quay lại, giọng trầm ấm nhưng đanh thép. Không có nụ cười cợt nhả, không có ánh mắt hau háu thường ngày. Chỉ có sự nghiêm nghị của một vị tướng.
Hương bước vào vùng ánh sáng vàng ấm áp của căn phòng. Cơn mưa đã biến cô thành một bức tượng ướt sũng, nhưng chính sự ướt át đó lại tôn lên vẻ đẹp hình thể một cách trần trụi và sắc nét nhất.
Mái tóc dài được búi cao giờ đã rũ xuống vài lọn bết nước, ôm lấy khuôn mặt trắng xanh vì lạnh nhưng vẫn giữ nguyên nét sắc sảo, kiên định. Nước mưa chảy dọc theo cần cổ thon dài, len lỏi vào bên trong cổ áo sơ mi đang phanh rộng.
Chiếc áo sơ mi trắng công sở, vốn dĩ kín đáo, giờ đây dính chặt vào da thịt như một lớp màng trong suốt. Nó không còn che giấu được gì, mà ngược lại, phơi bày trọn vẹn “vũ khí” đàn bà bên trong. Bộ nội y ren đen đắt tiền hiện lên rõ mồn một dưới lớp vải ướt. Hai bầu vú căng tròn, đầy đặn, bị ép chặt trong gọng áo lót, như muốn bung ra khỏi sự kìm hãm. Sự lạnh lẽo của nước mưa khiến hai đầu ngực cương cứng, hằn lên lớp vải áo một chấm nhỏ đầy khiêu khích, nhấp nhô theo từng nhịp thở dồn dập của cô.
Hương đứng đó, nước nhỏ tong tỏng xuống sàn gỗ. Chiếc quần âu đen bó sát lấy vòng eo con kiến và cặp hông nảy nở. Vải quần ướt sũng dính chặt vào đùi, phác họa rõ nét đường cong mềm mại từ hông xuống đến đầu gối. Dù tơi tả vì mưa gió, nhưng dáng đứng của cô vẫn thẳng tắp, toát lên khí chất của một nữ tướng không chịu khuất phục.
Bên cạnh cô, Hân co ro trong chiếc váy ngắn, run rẩy như một con mèo ướt.
Tùng bước nhanh tới. Anh không sờ soạng, không lợi dụng cơ hội để đụng chạm. Anh cầm lấy hai chiếc khăn bông dày đã chuẩn bị sẵn trên ghế sofa, trùm lên người hai cô gái.
“Lau khô đi kẻo ốm. Ốm ra đấy thì lấy ai cứu thằng Sơn?” Giọng Tùng nghiêm khắc nhưng quan tâm. Anh rót hai ly rượu mạnh, đưa tận tay cho Hương và Hân. “Uống đi cho ấm bụng ”
Hương đón lấy ly rượu, uống cạn một hơi. Dòng chất lỏng nóng rực chảy qua cổ họng, xua đi cái lạnh thấu xương. Cô nhìn Tùng, ánh mắt đầy biết ơn và tin cậy.
“Anh Tùng, tình hình cụ thể thế nào rồi?”
Tùng thở dài, ngồi xuống ghế bành đối diện, ra hiệu cho hai cô ngồi xuống.
“Thằng Sơn gãy nặng. Lão Quạ khai ra nó là đầu mối tiêu thụ lớn nhất. Chuyên án 912 này Bộ làm rất gắt. Nếu không nhanh tay nhẹ cũng hai mươi năm ”
Hương siết chặt chiếc khăn bông quanh người, mặt tái đi.
“Anh… anh có cách gì không?”
Tùng nhìn Hương. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt lo âu của cô, rồi lướt qua cơ thể đang run lên dưới lớp khăn. Anh không nhìn cô bằng dục vọng, mà bằng sự đánh giá của một nhà chiến lược đang xem xét quân cờ mạnh nhất của mình.
“Có. Nhưng phải dùng đến ‘vốn tự có’ của em. Tiền anh lo được, nhưng cửa ải con người thì phải là em ”
Tùng đứng dậy, đi về phía két sắt. Tiếng mã khóa xoay lách cách khô khốc. Cánh cửa bật mở. Anh lôi ra hai vali tiền, đặt mạnh lên bàn.
“Chỗ này là ‘đạn dược’. Năm trăm ngàn đô. Anh sẽ lo lót tuyến trên. Nhưng cái chốt chặn quan trọng nhất hiện tại là Đội điều tra số 1 ở Móng Cái. Thắng ‘Chột’ đội trưởng. Thằng này nổi tiếng là ‘chó điên’. Tiền nó không thiếu, nó cần cái tôi, cái sĩ diện ”
Tùng quay lại, nhìn thẳng vào mắt Hương, giọng trở nên trầm và sâu hơn:
“Hương, em nghe anh nói này. Thằng Thắng nó có một cái gu rất quái đản. Nó ghét gái làng chơi. Nó coi thường những con đàn bà lẳng lơ. Nhưng nó lại cực kỳ thèm khát những người phụ nữ thành đạt, đoan trang, có chồng con đàng hoàng. Nó thích cái cảm giác bẻ gãy sự kiêu hãnh của họ ”
Hương cắn môi, hiểu ý đồ của người anh cả.
“Ý anh là…”
“Em phải là người trực tiếp đi gặp nó ” Tùng khẳng định. “Em phải đến đó, với tư cách là Giám đốc Hương Thịnh, một người đàn bà quyền lực, sang trọng, đến để thương lượng cho nhân viên của mình. Em phải giữ cái vẻ đạo mạo ấy, cái vẻ ‘gái chính chuyên’ ấy ”
Tùng bước lại gần, chỉnh lại cổ áo cho Hương. Hành động của anh cẩn trọng, tỉ mỉ như một người anh trai đang sửa soạn cho em gái trước khi về nhà chồng, hoàn toàn không có chút tà ý nào.
“Em đẹp lắm, Hương ạ. Cơ thể này…” Tùng nhìn vào khe ngực lấp ló sau lớp khăn bông, ánh mắt đầy sự trân trọng pha lẫn tiếc nuối. “…là kiệt tác. Vòng ngực này, cái eo này, và cả cái hông quả táo kia nữa. Đó là vũ khí sắc bén nhất mà chúng ta có ”
Anh đặt hai tay lên vai Hương, bóp nhẹ để truyền sức mạnh.
“Nhưng để thắng được con cáo già như Thắng, em phải cho nó thấy sự tương phản. Bên ngoài là nữ giám đốc lạnh lùng, kín cổng cao tường. Nhưng bên trong…”
Tùng ghé sát tai Hương, giọng thì thầm nhưng rõ ràng từng từ, như một lời chỉ đạo chiến thuật:
“…Bên trong phải là sự dâng hiến trần trụi nhất. Khi gặp những lão ấy, em cứ mặc bộ vest này, hoặc kín đáo hơn nữa càng tốt ”
Hương ngẩng phắt lên, đôi mắt mở to ngỡ ngàng.
“Anh Tùng…”
“Tin anh đi ” Tùng nhìn cô kiên định. “Đó là đòn tâm lý. Khi nó ngồi đối diện em, khi nó nghĩ em là một pháo đài bất khả xâm phạm, thì chỉ cần một cái vắt chân, một cái cúi người vô tình… nó sẽ nhận ra bên dưới lớp vỏ bọc ấy là một lối vào không có rào chắn. Nó sẽ phát điên lên vì sự kích thích đó. Nó sẽ thấy quyền lực của nó là tuyệt đối khi có thể thò tay vào và chạm ngay được vào nơi tư mật nhất của em mà không gặp bất cứ vật cản nào ”
Tùng buông vai Hương ra, quay sang Hân đang ngồi co ro bên cạnh.
“Còn Hân, em đi theo để hỗ trợ chị. Em lo vòng ngoài, lo đám lính lác. Sự tươi mới của em sẽ làm mềm lòng bọn tép riu ”
Hân gật đầu lia lịa, mắt vẫn còn ầng ậng nước.
Tùng lấy một cọc tiền từ vali, nhét vào tay Hương. Anh không nhét vào ngực cô như một gã khách làng chơi, mà đặt vào lòng bàn tay cô, rồi nắm chặt lại, giữ yên trong giây lát. Một cái nắm tay của tình thân, của sự giao phó.
“Cầm lấy mà lo liệu dọc đường. Anh biết là khó khăn cho em. Phải dùng thân xác mình để cứu thằng Sơn, anh cũng đau lòng lắm. Nhưng trong cái gia đình này, lúc hoạn nạn, anh em mình phải nương tựa vào nhau. Em là đứa bản lĩnh nhất, anh chỉ tin tưởng được mình em thôi ”
Hương nhìn xuống cọc tiền, rồi nhìn lên khuôn mặt đầy âu lo và nghiêm nghị của Tùng. Cô cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm. Không còn là sự cưỡng ép hay trao đổi xác thịt dơ bẩn. Đây là nhiệm vụ. Là sự hy sinh của người chị, người em trong một đại gia đình tội lỗi.
Cô đứng thẳng dậy, buông chiếc khăn bông xuống. Bộ quần áo ướt sũng dính chặt vào người, tôn lên đường cong chữ S hoàn hảo, đầy sức sống. Cô vuốt lại mái tóc ướt, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
“Em hiểu rồi, anh Tùng. Em sẽ làm. Em sẽ mang nó về ”
“Tốt ” Tùng gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tự hào. “Về chuẩn bị đi. Xe và tài xế anh đã lo xong. 4 giờ sáng xuất phát ”
Hương quay sang Hân: “Đi thôi em. Về chuẩn bị vũ khí ”
Hai người phụ nữ bước ra cửa. Tùng đứng đó, nhìn theo bóng lưng của họ. Anh nhìn vào cặp mông tròn trịa của Hương đang lắc lư theo nhịp bước chân, nhìn vào tấm lưng ong ướt đẫm. Không có dục vọng tầm thường, chỉ có sự toan tính lạnh lùng của một kẻ cầm quân đang nhìn những chiến binh đẹp đẽ nhất của mình bước vào chiến trường khốc liệt.
Cánh cửa đóng lại. Tùng quay lại bàn làm việc, châm một điếu xì gà. Khói thuốc bay lên, che mờ đi vẻ mặt đăm chiêu của người anh cả trong bóng tối.
