Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 102 : Tiếng Còi Hụ Giữa Bữa Cơm Chiều



CHƯƠNG 56: TIẾNG CÒI HỤ GIỮA BỮA CƠM CHIỀU

Căn hộ của vợ chồng Hương chìm trong thứ ánh sáng vàng ấm cúng tỏa ra từ chùm đèn pha lê phòng khách. Mùi thơm ngậy của bát canh măng móng giò – món tủ mà Hương vừa tự tay vào bếp – lan tỏa khắp không gian, lấn át đi cái lạnh lẽo của cơn mưa phùn mùa đông đang rả rích ngoài cửa kính.

Trung ngồi ở đầu bàn, gương mặt giãn ra vẻ hài lòng hiếm thấy sau những ngày công trình bụi bặm. Anh gắp một miếng móng giò ninh nhừ, cẩn thận bỏ vào bát vợ.

“Em ăn đi cho nóng. Dạo này anh thấy em gầy đi đấy, công việc thì cũng vừa vừa thôi ”

Hương mỉm cười, nụ cười dịu dàng chuẩn mực của một người vợ hiền. Cô đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm màu hồng phấn. Chất liệu lụa thượng hạng, mỏng tang và mát rượi, rũ xuống theo quy luật của trọng lực, ôm sát lấy từng đường cong phồn thực của người đàn bà đang độ chín.

Ở góc nhìn nghiêng, khi Hương cúi xuống bát cơm, cổ áo trễ nải buông lơi, để lộ ra một khoảng trắng ngần choáng ngợp của thềm ngực. Hai bầu vú căng mọng, tròn lẳn, không bị gò bó bởi nội y, khẽ rung rinh theo từng nhịp cử động của cô. Đầu ngực, vẫn còn hơi sưng và nhạy cảm sau đêm “đại tiệc” thác loạn hôm trước, hằn lên lớp lụa mỏng một chấm nhỏ đầy khiêu khích. Làn da cô dưới ánh đèn vàng ánh lên vẻ mượt mà như men sứ, nhưng nếu nhìn kỹ vào hõm cổ, người ta vẫn có thể thấy một vết đỏ mờ mờ – dấu tích của một cú cắn cuồng nhiệt mà cô đã khéo léo dùng phấn che đi.

“Vâng, em biết rồi. Dự án này xong em sẽ nghỉ ngơi bù cho hai bố con!” Hương đáp, giọng ngọt ngào.

Cô đưa bát cơm lên miệng, nhưng tâm trí lại đang trôi dạt về cái đêm ở biệt thự của lão Tùng. Dư âm của những cú thúc, sự xâm nhập từ hai phía vẫn còn âm ỉ đau nơi hạ bộ, nhắc nhở cô về cái giá của chiếc nhẫn ngọc lục bảo đang nằm sâu trong két sắt.

Trên tivi màn hình lớn, bản tin thời sự 19h đang phát đi những tin tức thường nhật. Tiếng biên tập viên đều đều, vô hại như tiếng nền cho bức tranh gia đình hạnh phúc.

Đột nhiên, nhạc hiệu tin nóng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hương.

*”Thưa quý vị, chiều nay, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu đã phối hợp với Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Ninh triệt phá thành công chuyên án 912. Đây là đường dây buôn lậu hàng điện tử và vật liệu xây dựng quy mô cực lớn qua biên giới…”*

Đôi đũa trên tay Hương khựng lại giữa không trung.

Màn hình tivi chuyển cảnh. Những chiếc xe thùng đặc chủng, những thùng hàng bị niêm phong, và hình ảnh hàng chục đối tượng bị áp giải.

*”Cầm đầu đường dây là đối tượng Nguyễn Văn Quạ, tức Lão Quạ, một trùm buôn lậu khét tiếng…”*

Trái tim Hương hẫng đi một nhịp. Lão Quạ. Cái tên mà Sơn đã nhắc đến với cô bằng sự dè chừng trong chuyến đi rừng lần trước.

Ngay lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn ăn rung lên bần bật. Tiếng rung rè rè trên mặt kính vang lên chói tai trong không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Màn hình hiện lên hai chữ ngắn gọn: **”Anh Tùng”**.

Hương cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, làm nổi gai ốc dưới lớp lụa mỏng. Cô biết cuộc gọi này không phải để rủ đi tiệc.

“Ai gọi giờ này thế em?” Trung hỏi, mắt vẫn nhìn lên tivi.

“À… đối tác ấy mà anh. Chắc lại hỏi về lô hàng gạch men!” Hương cố giữ giọng bình thản, nhưng bàn tay cầm điện thoại đã bắt đầu run nhẹ.

Cô bấm nghe, không dám bật loa ngoài, áp chặt điện thoại vào tai.

“Em nghe đây anh Tùng ”

Đầu dây bên kia, giọng lão Tùng không còn vẻ điềm đạm, bề trên thường ngày. Nó khàn đặc, gấp gáp và lạnh lẽo như tiếng dao cạo trên mặt đá.

*”Sơn gãy rồi.”*

Ba từ. Chỉ ba từ ngắn gọn nhưng như một nhát búa tạ giáng thẳng vào thái dương Hương.

*”Nó bị tóm ở Lạng Sơn chiều nay. Chuyên án 912. Lão Quạ đã khai ra nó. Lô hàng điện tử lậu trị giá hai mươi tỷ bị bắt gọn tại kho.”*

“Cạch!”

Chiếc đũa trên tay phải Hương rơi xuống mặt bàn, lăn lông lốc rồi rơi xuống sàn nhà lát gỗ.

Trung giật mình quay sang. “Sao thế em? Có chuyện gì à?”

Hương mặt cắt không còn giọt máu. Trong một tích tắc, hình ảnh Sơn bị còng tay, hình ảnh công ty Hương Thịnh bị niêm phong, và hình ảnh chính cô đứng trước vành móng ngựa hiện lên rõ mồn một.

Nhưng bản năng sinh tồn của một con thú đã được tôi luyện trong rừng sâu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt trọn sự sợ hãi vào trong, ánh mắt từ hoảng loạn chuyển sang sắc lạnh.

“Kho hàng… kho hàng ở Bắc Ninh bị cháy, anh ạ ”

Cô nói dối, trơn tru và không vấp váp.

“Cháy á? Có lớn không?” Trung lo lắng hỏi, buông bát cơm xuống.

“Lớn lắm. Em phải đi ngay. Cả lô hàng của đối tác đang nằm ở đó. Không xử lý kịp là đền bù sạt nghiệp ”

Hương đứng bật dậy, chiếc ghế bị đẩy lùi ra sau kêu ken két. Cô không đợi Trung phản ứng thêm, lao thẳng vào phòng ngủ.

Cánh cửa phòng ngủ đóng sập lại, ngăn cách hai thế giới.

Hương đứng dựa lưng vào cửa, thở dốc. Cô nhìn mình trong tấm gương lớn đối diện giường ngủ. Người đàn bà trong gương đang run rẩy, nhưng đôi mắt thì rực lửa.

Cô lao đến tủ quần áo, giật mạnh cánh cửa.

Trong ánh đèn vàng vọt, Hương cởi phăng bộ đồ ngủ lụa hồng. Tấm lụa trượt qua vai, qua eo, rồi rơi xuống chân cô như một cái xác ve sầu lột xác.

Cơ thể trần trụi của cô hiện ra trước gương. Một vẻ đẹp phồn thực và đầy tội lỗi. Dưới ánh sáng, làn da trắng nõn của cô chi chít những dấu vết mờ nhạt. Những vết bầm tím nhỏ ở hông do bị siết chặt trong cuộc hoan lạc tập thể, những vệt đỏ ở bầu ngực do bị vò nát, và đặc biệt là vùng tam giác mật hơi sưng đỏ.

Cô nhìn cơ thể mình, không phải với sự ghê tởm, mà với sự đánh giá của một người lính kiểm tra vũ khí trước khi ra trận. Cơ thể này là vốn liếng duy nhất cô có để đấu lại cơn bão sắp tới.

Cô với tay lấy bộ đồ lót màu đen tuyền. Chiếc áo lót ren push-up nâng đỡ và ép chặt hai bầu vú, tạo nên một khe ngực sâu hun hút. Chiếc quần lót lọt khe mỏng manh ôm lấy cặp mông tròn trịa.

Tiếp theo là chiếc áo sơ mi trắng cổ đức, được cài kín cúc nhưng vẫn không giấu được sự nảy nở bên trong. Cô khoác lên mình bộ vest đen cắt may thủ công, ôm sát lấy vòng eo con kiến, tôn lên dáng vẻ quyền lực và sắc sảo.

Hương ngồi xuống bàn trang điểm. Bàn tay cô thoăn thoắt. Một lớp phấn nền dày hơn thường lệ để che đi sự nhợt nhạt. Một đường kẻ mắt sắc lẹm. Và cuối cùng, màu son đỏ rượu chát – màu của máu và quyền lực.

Khi cô đứng dậy, người vợ hiền dịu lúc nãy đã chết. Trong gương giờ đây là Giám đốc Hương – “Bà trùm” của Hương Thịnh, lạnh lùng, tàn nhẫn và sẵn sàng làm tất cả để sinh tồn.

Cô mở cửa bước ra. Trung đang đứng đợi ở phòng khách, vẻ mặt đầy lo âu.

“Anh… anh có giúp được gì không? Hay để anh đưa em đi?”

Hương bước tới, mùi nước hoanồng nàn lấn át mùi canh măng ấm cúng. Cô đặt hai tay lên vai chồng, nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt cô sâu thẳm, giấu kín cả một bầu trời bão tố.

“Không cần đâu anh. Việc làm ăn, anh không quen, đến đó lại rối thêm. Em tự lo được ”

Cô kiễng chân, hôn nhẹ lên môi chồng. Một nụ hôn lạnh ngắt và vội vã.

“Anh ngủ trước đi. Đừng đợi cửa. Có thể… em sẽ về muộn đấy ”

Nói rồi, cô quay lưng bước đi. Tiếng gót giày cao gót gõ xuống sàn nhà đanh thép, lạnh lùng.

Cánh cửa chính đóng lại sau lưng cô với một tiếng “cạch” khô khốc.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi nặng hạt. Hương lao vào chiếc xe hơi đậu sẵn dưới sầm, khởi động máy. Trong ánh đèn pha quét qua màn mưa, gương mặt cô đanh lại như đá tạc.

Chiếc xe lao vút vào màn đêm, bỏ lại sau lưng ánh đèn vàng ấm áp của gia đình, lao thẳng về phía tiếng còi hụ của số phận đang réo gọi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...