Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 101 : DẤU ẤN ĐỒNG MINH & NGHI LỄ GỘT RỬA



CHƯƠNG 55: DẤU ẤN ĐỒNG MINH & NGHI LỄ GỘT RỬA

Cánh cửa phòng tắm dát vàng đóng lại, ngăn cách hoàn toàn sự hỗn loạn, dâm uế ngoài phòng khách. Không gian bên trong rộng lớn, lát đá cẩm thạch trắng vân mây, tỏa ra hơi ấm từ hệ thống sưởi dưới sàn. Chiếc bồn sục Jacuzzi cỡ đại đặt giữa phòng đã được xả đầy nước nóng, khói bốc lên nghi ngút, mang theo mùi tinh dầu trầm hương nồng nàn để lấn át đi cái mùi tanh nồng của tinh dịch vẫn còn lẩn khuất đâu đó trên da thịt.

Dưới ánh đèn LED âm trần rọi xuống, cơ thể Hương hiện ra như một bức tranh tàn khốc của dục vọng. Làn da trắng sứ vốn mịn màng giờ đây loang lổ những vết đỏ chót do bị cắn, những dấu vân tay tím bầm hằn sâu trên eo và đùi. Trên ngực, đôi gò bồng đảo căng tròn, nặng trĩu vẫn còn rung rinh theo mỗi bước đi, đầu nhũ hoa sưng tấy, đỏ ửng vì bị giày vò quá mức.

Hấp dẫn và hoang dại nhất là vùng háng. Những vệt tinh dịch trắng đục, sền sệt đã bắt đầu khô lại, dính bết vào những sợi lông tơ và chảy dài xuống tận bắp chân, để lại những vệt bóng loáng nhầy nhụa. Cả âm đạo và hậu môn của cô đều đang ở trạng thái mở rộng, sưng đỏ và ướt át, không thể khép lại hoàn toàn sau khi bị những “họng súng” khổng lồ của đám đàn ông thay nhau bắn phá.

Hương ngâm mình trong nước, trong khi Hân đang nghỉ ngơi ở phòng khác, cô tựa lưng vào thành bồn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Làn nước nóng pha tinh dầu đã làm dịu đi phần nào cơn đau rát ở hạ bộ, trả lại cho cô vẻ thư thái, lười biếng của một con mèo vừa được ăn no.

Dưới ánh đèn vàng dìu dịu, cơ thể Hương hiện lên đẹp đến mức ma mị. Hai bầu vú căng tròn, trắng nõn nà nổi lềnh bềnh trên mặt nước, dập dềnh theo từng nhịp thở nhẹ. Đầu nhũ hoa sau khi bị bú mút chán chê giờ đây cương cứng, đỏ hồng, dựng đứng lên đầy kiêu hãnh, lấp lánh những giọt nước đọng lại. Mái tóc đen ướt sũng xõa dài trên bờ vai trần mảnh mai, làm tôn lên làn da trắng sứ đang ửng hồng vì hơi nóng.

Cô nhắm hờ mắt, tận hưởng cảm giác dòng nước đang massage nhẹ nhàng vào vùng kín sưng tấy của mình, cảm thấy bản thân vừa dơ bẩn lại vừa cao quý một cách kỳ lạ.

“Cạch ”

Tiếng ly rượu đặt xuống mặt đá đánh thức Hương. Cô mở mắt, thấy Lão Bàng đang nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt lão không còn vẻ hau háu thô tục như lúc “làm tình tập thể”, mà thay vào đó là sự chiếm hữu thâm trầm. Lão với tay lấy chiếc áo choàng tắm để bên cạnh, rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhung màu đỏ thẫm.

Không cần lời nói hoa mỹ, lão bật nắp hộp.

Bên trong là một chiếc nhẫn ngọc lục bảo to bản, hình chữ nhật, màu xanh thẫm sâu hút như mắt mèo trong đêm. Bao quanh viên ngọc chính là những viên kim cương tấm sáng lấp lánh, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ.

Hương khẽ nín thở. Cô biết giá trị của nó. Nó không chỉ đắt tiền, nó là cả một gia tài. Màu xanh ấy không phải màu của tình yêu, đó là màu của tiền, của quyền lực, và của sự lạnh lẽo.

“Đưa tay đây, Hương ” – Lão Bàng ra lệnh, giọng khàn khàn đặc trưng.

Hương từ từ nâng cánh tay trái lên khỏi mặt nước. Những giọt nước chảy ròng ròng từ khuỷu tay xuống bắp tay thon thả. Bàn tay cô, với những ngón tay búp măng dài, trắng muốt, run rẩy nhẹ trong không khí.

Lão Bàng cầm lấy bàn tay ướt át của cô. Lão không đeo vào ngón áp út – ngón tay của những lời hứa hôn nhân rẻ tiền. Lão từ từ đẩy chiếc nhẫn vào ngón giữa – ngón tay đại diện cho cái tôi và quyền lực cá nhân.

Chiếc nhẫn lạnh toát trượt qua đốt ngón tay, ôm khít lấy da thịt mềm mại của Hương. Viên ngọc xanh thẫm nổi bật trên nền da trắng, tỏa ra một sức hút đầy ma lực. Hương xòe bàn tay ra ngắm nghía, cảm nhận sức nặng vật lý của vàng và đá quý, cũng như sức nặng vô hình của xiềng xích mà nó mang lại.

“Cái dự án khu Nam, anh đã tính rồi ” – Lão Bàng vừa nói vừa dùng ngón tay cái miết nhẹ lên mu bàn tay Hương – “Lão Tùng sẽ đứng tên chủ đầu tư. Nhưng nó cần một người quản lý đối ngoại biết điều, biết cách ‘làm mềm’ những cái gậy cứng nhắc của mấy lão trên Bộ. Em hiểu ý anh chứ?”

Tùng ngồi bên cạnh cười khẩy, hắn nghiêng người, nâng ly rượu lên chạm nhẹ vào bờ vai trần của Hương, làm một dòng rượu nhỏ đỏ như máu chảy xuống khe ngực cô.

“Em thấy sao, bà chủ nhỏ? Chiếc nhẫn này là chìa khóa kho bạc đấy. Đeo nó vào rồi, em không chỉ là người tình, em là người của ‘Hội đồng quản trị’ trên giường ”

Hương ngước mắt nhìn hai gã đàn ông. Trong đôi mắt cô không có sự biết ơn của kẻ được ban ơn, mà là sự toan tính sắc sảo của một đối tác. Cô nâng bàn tay đeo nhẫn lên, xoay nhẹ để viên kim cương bắt sáng lấp lánh.

“Em hiểu ” – Giọng cô nhẹ nhàng nhưng chắc nịch – “Các anh muốn em làm gì, em sẽ làm cái đó. Miệng em, tay em, và cả những cái ‘lỗ’ của em… tất cả sẽ phục vụ cho mục đích chung. Miễn là…”

Cô ngừng lại, liếc nhìn Tùng đầy ẩn ý, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt Lão Bàng:

“…Phần trăm hoa hồng của em không thay đổi. 10% cổ phần, và quyền quyết định nhân sự cấp dưới ”

Lão Bàng phá lên cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng trong phòng tắm rộng lớn. Lão cúi xuống, hôn chụt lên viên ngọc lục bảo, rồi hôn dọc theo cánh tay ướt át của Hương, liếm láp những giọt nước còn đọng lại trên da.

“Được lắm! Con đàn bà tham lam này. Tao thích mày ở điểm đó ”

Lão di chuyển nụ hôn lên vai, rồi dừng lại ở bầu ngực bên trái. Lão há miệng, ngậm trọn lấy đầu nhũ hoa đang dựng đứng vào trong, dùng lưỡi đảo quanh một cách thô bạo. Hương rên lên một tiếng, ưỡn ngực ra đón nhận, tay luồn vào mái tóc hoa râm của lão mà ấn xuống.

“Ngoan lắm ” – Lão nhả đầu ngực cô ra, để lại một vệt nước dãi bóng loáng – “Đây là quà thưởng cho cái lỗ đít tuyệt vời của em đêm nay. Nó khít và ấm đến mức làm tao suýt chết ngất. Giữ gìn nó cho cẩn thận, lần sau tao sẽ dùng tiếp ”

Hương mỉm cười, một nụ cười đẹp như thiên thần nhưng chứa đựng sự thỏa hiệp của quỷ dữ. Cô rụt tay về, đặt lên ngực mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của viên ngọc áp vào trái tim đang đập bình thản. Lời tuyên thệ đã được xác lập: Thân xác này là công cụ, và chiếc nhẫn này là giá trị quy đổi. Cô đã bán linh hồn, nhưng cái giá cô nhận được, ít nhất cũng khiến người đời phải thèm khát.

***

Rời khỏi hơi ấm ma mị của phòng tắm dát vàng, cái lạnh của điều hòa ngoài phòng khách ập đến khiến Hương rùng mình. Cô khoác lên người chiếc áo choàng ngủ bằng lụa tơ tằm màu đen, chất vải dày dặn và mát lạnh trượt trên làn da nhạy cảm, che đi những dấu vết trần trụi của cuộc hoan lạc vừa qua.

Hân cũng đã được vệ sinh qua loa ở phòng tắm phụ và được đưa ra. Cô bé trông bơ phờ, mái tóc rối bời chưa kịp chải, đôi mắt sưng húp vì khóc và vì kích thích quá độ. Hân đi lại khó khăn, hai chân cứ xoắn vào nhau, rõ ràng là hậu quả của việc bị Tùng “khai phá” quá mạnh bạo.

Hương bước đến trước tấm gương lớn mạ vàng đặt ngay lối ra vào. Cô dừng lại, tự ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình.

Trong gương là một người đàn bà đẹp, nhưng là vẻ đẹp của sự tàn phá. Mái tóc dài, vốn được uốn lọn cầu kỳ, giờ rũ rượi xõa xuống vai. Trên cái cổ trắng ngần, nổi bật lên ba bốn vết hickey (dấu hôn) tím bầm, đỏ chót – dấu ấn chiếm hữu mà đám đàn ông để lại như thú vật đánh dấu lãnh thổ.

Hương khẽ nhăn mặt, đưa tay sờ xuống bụng dưới. Cảm giác đau rát, ê ẩm từ hai cái lỗ bên dưới vẫn âm ỉ nhói lên theo từng cử động nhỏ. Âm đạo sưng tấy, còn hậu môn thì nhưng nhức như muốn nứt ra. Cô phải đứng hơi khom người, hai chân không thể khép chặt hoàn toàn vì vùng kín vẫn còn sưng và nhạy cảm.

Nhưng rồi, ánh mắt cô trượt xuống bàn tay trái.

Dưới ánh đèn chùm pha lê, chiếc nhẫn ngọc lục bảo trên ngón giữa lóe lên một thứ ánh sáng xanh thẫm, mê hoặc và lạnh lùng. Viên kim cương bao quanh nó lấp lánh như những ngôi sao nhỏ, sang trọng và đầy uy quyền.

Hương nhếch mép cười với chính mình trong gương. Một nụ cười chua chát nhưng đầy ngạo nghễ.

*Đau đớn này rồi sẽ qua vào ngày mai. Những vết bầm tím rồi sẽ tan. Nhưng quyền lực này, vị thế này sẽ ở lại. Mình đã bán cái thứ rẻ rúng nhất là liêm sỉ, để mua lấy thứ đắt giá nhất là sự cúi đầu của kẻ khác.*

“Bốp!”

Một bàn tay to lớn, thô bạo vỗ mạnh vào mông Hương từ phía sau, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Hương giật bắn người, khẽ rên lên một tiếng: “Á!”

Tùng đứng đó, trên người đã mặc lại chiếc áo sơ mi trắng nhưng chưa cài hết cúc, để lộ bộ ngực lông lá. Hắn cười nham nhở, bàn tay vẫn để yên trên mông cô, bóp mạnh một cái vào thớ thịt mềm mại qua lớp lụa mỏng.

“Về nghỉ ngơi đi, cưng. Mai anh qua công ty ký giấy tờ. Nhớ bôi thuốc vào mấy cái lỗ đấy nhé, sưng to lắm rồi ”

Lời nhắc nhở thô tục của hắn không làm Hương đỏ mặt. Cô quay lại, gương mặt ngay lập tức chuyển sang biểu cảm nũng nịu, lẳng lơ của một tình nhân chuyên nghiệp. Cô vòng tay qua cổ Tùng, kiễng chân lên (dù hành động này làm háng cô đau nhói), hôn chụt vào má hắn một cái thật kêu.

“Biết rồi mà, anh yêu. Anh làm người ta đau muốn chết đi được. Lần sau phải đền bù xứng đáng đấy nhé ”

“Yên tâm. Anh chưa bao giờ để em thiệt ” – Tùng cười, vỗ thêm cái nữa vào mông cô rồi đẩy nhẹ ra hiệu đi đi.

Hương quay sang Lão Bàng, người đang ngồi chỉnh lại chiếc cà vạt trên ghế sofa. Cô cúi đầu nhẹ, một cử chỉ tôn trọng đúng mực dành cho kẻ nắm giữ túi tiền.

“Cảm ơn món quà của ngài. Em sẽ giữ nó cẩn thận ”

Lão Bàng gật đầu, ánh mắt lão nheo lại đầy ẩn ý: “Giữ sức khỏe. Dự án sắp tới cần em phải ‘tiếp khách’ nhiều đấy ”

Cánh cửa biệt thự đóng lại sau lưng họ, ngăn cách thế giới trụy lạc xa hoa bên trong với màn đêm tĩnh mịch bên ngoài.

Chiếc xe hơi sang trọng màu đen bóng loáng đã đợi sẵn. Tài xế riêng (người của Tùng) mở cửa, mặt lạnh tanh không biểu lộ chút cảm xúc nào, như thể gã đã quá quen với việc chở những cô gái tàn tạ rời khỏi nơi này lúc nửa đêm.

Hương và Hân dìu nhau vào băng ghế sau. Cánh cửa đóng sầm lại, tạo ra một không gian kín mít, thoang thoảng mùi da thuộc đắt tiền.

Xe lăn bánh, lướt êm ru trên con đường đèo xuống dốc. Thành phố bên dưới hiện ra với muôn vàn ánh đèn lấp lánh, nhưng trong mắt Hương lúc này, chúng chỉ là những đốm sáng lạnh lẽo.

Hân ngồi co ro ở góc ghế, người vẫn còn run rẩy. Cô bé cúi gằm mặt, hai tay ôm lấy vai, dường như vẫn chưa thoát khỏi dư chấn của những trò bạo dâm vừa trải qua.

Hương thở dài, ngả người ra ghế, xoè bàn tay trái ra trước mặt. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa kính, nhảy múa trên mặt viên ngọc lục bảo, tạo nên những tia sáng ma mị.

Cô vươn tay sang, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Hân. Hân giật mình, ngẩng lên nhìn Hương. Đôi mắt cô bé đỏ hoe, ngập nước.

“Chị Hương… em…” – Hân lắp bắp – “Em thấy mình… rẻ tiền quá…”

Hương siết chặt tay Hân, móng tay sơn đỏ của cô ấn nhẹ vào da thịt cô bé. Giọng Hương vang lên, khàn đặc, không mang chút an ủi sáo rỗng nào, mà đầy sự tàn nhẫn của thực tế.

“Nhìn kỹ cái này đi, Hân ” – Hương giơ chiếc nhẫn lên trước mặt Hân – “Đây là giá của chúng ta. Nó không rẻ. Nó rất đắt ”

Hân nhìn chằm chằm vào viên ngọc, bị thôi miên bởi vẻ đẹp và sự xa xỉ của nó.

“Đừng bao giờ nghĩ mình là đồ chơi ” – Hương tiếp tục, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mắt Hân – “Nếu em nghĩ mình là đồ chơi, em sẽ bị chúng nó chơi nát rồi vứt bỏ. Nhưng nếu em biết cách chơi…”

Hương ngừng lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy ngạo mạn. Cô kéo tay Hân đặt lên đùi mình, ngay trên lớp lụa đang che phủ vùng kín đau nhức.

“…Thì chúng ta là người cầm cái. Chúng ta bán thân xác, đúng. Nhưng chúng ta mua lại quyền lực, tiền bạc, và sự cúi đầu của chúng nó. Đêm nay em đau, nhưng ngày mai, em sẽ thấy những gã đàn ông ngoài kia chỉ là những con cừu để em chăn dắt mà thôi ”

Hân im lặng, nuốt nước bọt. Cô bé nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn vào đôi mắt kiên định của Hương. Nỗi sợ hãi trong mắt Hân dần tan biến, thay vào đó là một tia lửa tham vọng vừa được nhen nhóm lên. Cô bé gật đầu, rúc vào vai Hương.

Chiếc xe lao vút đi trong đêm, mang theo hai người đàn bà tàn tạ về thể xác, nhưng linh hồn họ đang cháy hừng hực một ngọn lửa tham vọng, sẵn sàng thiêu rụi tất cả để bước lên đỉnh cao của danh vọng và tiền tài.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...