Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 100 : BỨC TRANH TRONG GƯƠNG & SỰ GIẢI VÂY CỦA “THẾ HỆ MỚI”



CHƯƠNG 54: BỨC TRANH TRONG GƯƠNG & SỰ GIẢI VÂY CỦA “THẾ HỆ MỚI”

Căn phòng kín đặc quánh mùi xạ hương, mùi rượu mạnh và cái mùi tanh nồng đặc trưng của giao hợp. Tấm gương lớn chiếm trọn một bức tường không chỉ làm nhiệm vụ phản chiếu, nó nhân đôi sự trụy lạc đang diễn ra, biến căn phòng thành một cái lồng kính của dục vọng.

Hương không còn biết mình đã ở trong tư thế này bao lâu. Cô đang quỳ trên mép chiếc ghế sofa nhung đỏ, hai đầu gối chôn sâu xuống đệm, cái mông trắng nõn, tròn lẳn chổng cao lên trời, phơi bày toàn bộ hạ bộ ướt át và sưng đỏ trước ánh đèn vàng vọt.

Đứng phía sau cô là Lão Trẩm. Gã trùm bất động sản này tuy đã ngoài ngũ tuần nhưng nhờ thứ “thần dược” đắt tiền mua từ biên giới, “cây gậy” của gã vẫn cứng như một thanh sắt nung đỏ, gân guốc nổi lên chằng chịt. Gã không dập theo kiểu hùng hục của trai trẻ, mà dập theo kiểu của một con trâu già cày ruộng: chậm, sâu và nghiền nát. Hai tay gã bám chặt vào hông Hương, móng tay găm vào da thịt trắng mềm làm hiện lên những vết hằn đỏ ửng.

“Phập… phập… phập…”

Mỗi cú thúc của Lão Trẩm là một lần gã đóng lút cán vào tận tử cung Hương. Cái bụng dưới phẳng lì của cô bị đội lên từng nhịp. Nhưng điều khiến gã và đám Tùng, Hạc ngồi xem thích thú nhất chính là sự “phản hồi” của cái hang động ấy.

Do bị kích thích liên tục và ma sát cực độ, âm đạo của Hương đã sũng nước. Nó không chỉ ướt, mà là ngập ngụa. Mỗi lần Lão Trẩm rút dương vật ra để lấy đà, mép lồn đỏ hỏn của cô lại bám chặt lấy đầu khấc tím tái của gã, kéo theo một lượng dịch nhờn trắng đục đặc quánh. Và khi gã dập mạnh vào, tiếng nước “lép nhép”, “bạch bạch” vang lên chát chúa, dâm dục.

“Giỏi… em Hương này nước nôi gớm thật…” Lão Trẩm gầm gừ, mồ hôi nhễ nhại trên cái trán hói, nhỏ tong tong xuống lưng Hương. “Phun ra nữa đi! Bố mày thích nhìn mày chảy nước thế này!”

Hương rên rỉ, đầu tóc rũ rượi, lớp son môi đã lem luốc vì những màn bú mút trước đó. Cô ngoái đầu lại, ánh mắt dại đi vì khoái cảm và sự hành hạ. “Sướng… bác Trẩm ơi… bác khỏe quá… nát lồn em mất…”

Ở phía trước, Tùng không để cho cái miệng xinh đẹp của cô rảnh rỗi. Hắn đứng đó, dí sát dương vật vào mặt cô. Hương ngoan ngoãn há miệng, đón nhận, mút mát lấy hai hòn bi của hắn trong khi phần dưới vẫn đang bị Lão Trẩm giày xéo.

Đúng lúc cao trào đang leo thang, cánh cửa phòng bật mở.

Tiếng nhạc xập xình từ bữa tiệc bên ngoài ùa vào, xé toạc không gian kín mít. Hân lảo đảo bước vào, theo sau là ba gã thiếu gia trẻ tuổi, mặt đỏ gay, nồng nặc mùi rượu và thuốc kích thích. Bọn chúng định tìm một chỗ kín đáo để “xả đồ”, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tất cả đứng hình.

Hân chết lặng. Đập vào mắt cô bé là tấm gương lớn đối diện. Trong gương, “Chị Hương” – người đàn bà quyền lực, thần tượng của cô – đang bị kẹp giữa hai người đàn ông già nua.

Chiếc váy dạ hội triệu đô đã bị lột sạch, vứt chỏng chơ dưới sàn. Trên người Hương chỉ còn đôi tất lưới đen rách tươm. Hân nhìn thấy rõ từng thớ thịt trên người Hương rung lên bần bật theo mỗi cú thúc của Lão Trẩm. Cô thấy rõ cái lỗ lồn của chị mình đang bị banh rộng ra hết cỡ, nuốt chửng lấy cây dương vật thô kệch của gã đàn ông, và quan trọng nhất, cô thấy những tia nước dâm thủy bắn ra tung tóe, ướt đẫm cả lông mu và đùi non của Hương, nhỏ giọt xuống tấm thảm đắt tiền.

“Ôi vãi…” Một gã thiếu gia nuốt nước bọt, mắt dán chặt vào cặp vú đang lắc lư dữ dội của Hương.

Sự xuất hiện của đám khán giả mới không làm các lão già dừng lại. Ngược lại, nó như một liều doping tinh thần. Lão Hạc, đang ngồi hút xì gà ở ghế bành, cười khẩy vẫy tay: “Vào đây xem đi các cháu. Xem người lớn làm việc thế nào.”

Lão Trẩm càng hăng máu hơn. Gã muốn thể hiện sức mạnh trước đám thanh niên. Gã tăng tốc độ, tiếng da thịt va chạm nghe như tiếng vỗ tay liên hồi.

“Á… á… sâu quá… rách mất… bác ơi…” Hương hét lên, không còn giữ kẽ gì nữa. Cô biết có người đang nhìn, thậm chí là Hân đang nhìn, nhưng sự kích thích từ việc bị làm nhục công khai khiến lỗ lồn cô co bóp điên cuồng, siết chặt lấy dương vật Lão Trẩm như muốn vắt kiệt gã.

“Sắp ra rồi… anh sắp bắn vào em đây…” Lão Trẩm gầm lên. Gã rút hẳn dương vật ra, để lộ cái lỗ hổng hoác đỏ lòm đang co giật của Hương, rồi gã thô bạo túm tóc cô giật ngược ra sau.

“Nhìn vào gương! Mở mắt to ra mà nhìn anh bắn vào người em này Hương!”

Hương bị ép ngửa mặt lên, đối diện với tấm gương. Cô thấy Hân đang đứng đó, tay bịt miệng, mắt mở to kinh hoàng nhưng cũng đầy ham muốn. Cô thấy chính mình, tàn tạ, dâm đãng như một con thú cái.

“Phụt… Phụt…”

Dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh của Lão Trẩm bắn ra thành tia, xối xả lên tấm lưng trần trắng muốt, chảy dọc xuống khe mông, hòa lẫn với mồ hôi và dịch nhờn. Gã bắn rất nhiều, rất mạnh, như trút hết mọi sinh lực tích tụ bao năm.

Cùng lúc đó, Tùng cũng không kìm được nữa. Hắn rút dương vật ra khỏi miệng Hương, và bắn thẳng vào mặt cô. Những tia tinh dịch nóng hổi quất vào má, vào mắt, dính bết lên mái tóc và đôi môi đang hé mở của cô.

Hương nhắm mắt lại, lè lưỡi liếm lấy những giọt chất lỏng tanh nồng đang chảy xuống khóe miệng, tận hưởng sự nhục nhã tột cùng này như một chiến tích. Cô đã hoàn thành xuất sắc vai diễn của mình: một cái bồn chứa tinh trùng của giới thượng lưu.

***

Hân đứng chết lặng nơi ngưỡng cửa, những ngón tay bám chặt vào khung gỗ được chạm trổ cầu kỳ đến mức các khớp ngón trắng bệch. Tiếng nhạc xập xình, tiếng cười đùa lả lơi của đám thiếu gia và mấy ả bồ nhí ngoài sảnh như lùi xa vạn dặm, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ đang bao trùm lấy tâm trí cô. Trước mắt Hân, thế giới thu nhỏ lại trong tấm gương lớn đối diện: một bức tranh của sự tàn phá lộng lẫy và khủng khiếp.

Chị Hương – thần tượng của cô, người đàn bà thép nơi thương trường, người luôn xuất hiện với vẻ ngoài không tì vết – giờ đây đang nằm vật vờ trên mép chiếc ghế sofa nhung đỏ như một con búp bê bị chơi chán chê. Mái tóc dài đen nhánh, vốn luôn được chải chuốt kỹ lưỡng và tỏa hương nước hoa đắt tiền, giờ bết bát mồ hôi, dính chặt vào gò má đỏ bừng đang phập phồng theo từng hơi thở dốc.

Hân nheo mắt, nhìn kỹ hơn vào những chi tiết trần trụi đang phơi bày dưới ánh đèn vàng vọt của căn phòng kín. Cơ thể chị Hương trắng toát, nổi bật trên nền nhung đỏ thẫm, nhưng vẻ trắng trẻo ấy đang bị bao phủ bởi những dấu vết của cuộc hoan lạc tàn bạo. Trên bầu ngực căng tròn, nây nẩy và nặng trĩu sệ xuống hai bên sườn là những vết lằn đỏ chót do móng tay đàn ông bấu véo. Hai đầu ti cương cứng, sưng tấy như hai quả sim chín nẫu, ướt át nước bọt của những gã đàn ông già nua.

Nhưng ám ảnh nhất là vùng hạ bộ. Hân nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng khô khốc. Lớp lông mu đen nhánh của Hương dính bết lại bởi một hỗn hợp dịch thể nhầy nhụa. Tinh dịch trắng đục của Lão Trẩm và Tùng vương vãi khắp nơi, chảy dọc theo kẽ đùi non, nhỏ tong tong xuống tấm thảm đắt tiền, tạo thành những vệt loang lổ. Cái “hang động” vốn được Hương giữ gìn như báu vật giờ đây đang mở toác, sưng đỏ, vẫn còn rỉ ra những dòng dâm thủy pha lẫn tinh trùng, minh chứng cho việc nó vừa bị nong rộng đến cực hạn.

Lão Hạc và Lão Bàng, hai con sói già chưa được thỏa mãn, đang đứng đó. Lão Bàng tay sục sạo trong quần, mắt dán chặt vào thân xác rã rời của Hương, còn Lão Hạc thì đang định lao vào để tiếp tục “xâu xé” phần còn lại của bữa tiệc.

“Chị ấy sẽ chết mất…” Hân thầm nghĩ. Một thoáng rùng mình chạy dọc sống lưng cô. Không phải vì sợ, mà vì một sự kích thích kỳ lạ pha lẫn lòng thương cảm đồng loại. Cô hiểu, Hương đã kiệt sức. Nếu không làm gì đó, chị ấy sẽ bị nghiền nát đêm nay bởi dục vọng không đáy của những kẻ quyền lực này.

Hân hít một hơi thật sâu, mùi rượu mạnh và mùi khói thuốc lá xộc vào mũi, làm đầu óc cô chếnh choáng nhưng cũng tỉnh táo đến lạ lùng. Cô quay ngoắt người lại, đối diện với đám “khán giả” đang đứng lố nhố phía sau lưng mình.

Đó là ba gã thiếu gia con nhà giàu – Long, Tuấn và Minh – mặt búng ra sữa nhưng đầy vẻ ăn chơi trác táng, và hai cô ả bồ nhí chân dài não ngắn đang tò mò nhón chân nhìn vào. Bọn chúng bị thu hút bởi cảnh tượng bên trong, nhưng lại sợ cái uy của mấy lão bố già nên chưa dám bước qua ngưỡng cửa.

Hân nhếch mép cười. Một nụ cười lẳng lơ, dâm đãng mà cô đã học được từ chính người đàn bà đang nằm trong kia. Đã đến lúc cô phải dùng đến “vũ khí” của mình.

Cô đưa tay lên, chậm rãi kéo trễ dây áo của chiếc váy ngủ lụa mỏng tang đang mặc trên người. Tấm lụa trơn tuột rơi xuống, để lộ trọn vẹn một bên vai trần và bầu ngực thanh xuân căng mọng.

Không đồ sộ và phì nhiêu như của chị Hương, ngực của Hân nhỏ hơn nhưng săn chắc, dựng đứng đầy kiêu hãnh. Làn da ngực trắng hồng, mịn màng không tì vết. Đầu ngực hồng hào, nhỏ nhắn như hạt đậu, vươn lên thách thức ánh nhìn của đám đàn ông. Hân cố tình ưỡn người, để ánh sáng từ hành lang hắt vào, làm nổi bật đường cong tuyệt mỹ từ eo lên đến ngực.

Hân quay sang hai ả bồ nhí kia – Lan và Vy – ánh mắt sắc lẹm như dao cau nhưng giọng nói lại ngọt ngào như mật: “Mấy cưng đứng đấy mà nhìn à? Vào đây mà học hỏi chị Hương. Cơ hội ngàn năm có một để các cưng được ‘các cụ’ để mắt tới đấy. Biết đâu sau đêm nay, lại được đổi đời như chị ấy? Hay các cưng muốn cả đời chỉ đi hầu rượu cho mấy thằng nhóc ranh này?”

Lan và Vy nhìn nhau, rồi nhìn vào đống trang sức lấp lánh trên tay các lão già bên trong. Tham vọng nổi lên trong mắt họ.

Nói rồi, Hân xoay người, mông lắc lư điệu nghệ, bước thẳng vào trong phòng. Tấm lưng trần nuột nà của cô, với đường rãnh lưng sâu hun hút chạy xuống tận cặp mông tròn lẳn đang đánh hông theo từng nhịp bước, như một thỏi nam châm cực mạnh hút hết mọi ánh nhìn. Chiếc váy ngủ mỏng tang dính chặt vào khe mông, phô bày sự khiêu gợi của tuổi trẻ.

“Vào thì vào! Sợ đếch gì! Chơi tới bến luôn!” Long gầm gừ, dục vọng lấn át nỗi sợ. Gã lao theo Hân như một con thiêu thân thấy lửa. Hai gã bạn đi cùng thấy thế cũng ùa theo, kéo theo cả hai cô ả chân dài.

Không gian tĩnh lặng, ngột ngạt của căn phòng bí mật bỗng chốc bị xé toạc bởi sự ồn ào của tuổi trẻ.

“Ối giời ơi… đông vui thế này cơ à?” Hân vừa bước vào vừa cất tiếng cười lớn, cố tình phá vỡ sự tập trung của bốn lão già.

Cô tiến thẳng đến chiếc giường lớn, nơi Lão Hạc đang đứng tần ngần, dương vật vẫn còn cương cứng và rỉ nước. Hân không chút e ngại, cô sà vào lòng lão già. Cô chủ động cầm bàn tay nhăn nheo, đeo đầy nhẫn vàng của lão đặt lên bầu ngực trần non tơ của mình.

“Bác Hạc…” Hân nũng nịu, giọng chảy nước. “Chị Hương mệt rồi, bác tha cho chị ấy một tí đi. Chị ấy ‘đầy’ lắm rồi. Để cháu… cháu ‘phục vụ’ bác thay chị ấy nhé? Cháu mới học được chiêu ‘lưỡi khoan’ hay lắm, đảm bảo bác sướng tê người, quên luôn đường về.”

Lão Hạc sững người trong giây lát. Mùi hương non tơ, da thịt săn chắc, đàn hồi của gái trẻ ập vào khứu giác lão, khác hẳn vẻ đằm thắm, chín muồi nhưng đã rã rời của Hương. Lão cười khà khà, buông ánh mắt thèm thuồng nhìn xuống cơ thể Hân, tay lão bóp mạnh vào bầu vú săn chắc, cảm nhận sự đàn hồi của tuổi 20.

“Được… được lắm! Con bé này ngoan! Thịt thơm đấy!” Lão Hạc buông tay khỏi ý định tiến về phía Hương, quay sang ôm chầm lấy eo Hân, kéo tuột cô vào lòng, cái miệng hôi hám tìm đến đôi môi đỏ mọng của cô.

Cùng lúc đó, đám thiếu gia cũng ùa vào. Sự xuất hiện của những gã trai trẻ với dương vật cường tráng, hừng hực sức sống làm căn phòng trở nên chật chội và hỗn loạn hơn bao giờ hết. Lão Trẩm và Lão Bàng cũng bị thu hút bởi hai cô ả Lan và Vy vừa bước vào.

Hân, trong vòng tay của Lão Hạc, vẫn kịp liếc mắt nhìn về phía ghế sofa. Hương vẫn nằm đó, thở dốc, nhưng ánh mắt đã dịu đi phần nào khi thấy “viện binh” đã đến. Hân nháy mắt với Hương, một cái nháy mắt đầy tinh quái và đồng lõa.

“Nghỉ đi chị yêu. Sân khấu này… giờ là của em.”

***

Không khí trong căn phòng kín mít bỗng chốc trở nên đặc quánh và chật chội hơn gấp bội. Mùi nước hoa nồng gắt, rẻ tiền của đám bồ nhí trẻ tuổi xộc vào, hòa lẫn với cái mùi xạ hương ngây ngấy, tanh nồng của đám đàn ông già nua và mùi tinh dịch vương vãi, tạo thành một thứ hỗn hợp kích dục đến ngạt thở.

Sự xuất hiện của những thân xác mới lạ, căng tràn nhựa sống như một liều thuốc kích thích cực mạnh bơm thẳng vào não bộ của những con sói già.

Lão Hạc, người đang định trườn lên thân xác rã rời của Hương để làm thêm “hiệp hai”, khựng lại. Đôi mắt đục ngầu của lão bị thu hút bởi cặp đùi trắng nõn và bầu ngực đang phập phồng sau lớp váy ngủ trễ nải của Hân.

Không để lỡ cơ hội, Hân lao thẳng đến bên giường. Cô không còn vẻ e dè của một con cừu non, mà mang dáng dấp của một con hồ ly tinh non nớt đang học cách săn mồi. Hân quỳ sụp xuống ngay dưới chân Lão Hạc, hai tay cô ôm chặt lấy bắp đùi nhăn nheo của lão, cố tình để bầu ngực trần của mình cọ xát vào lớp vải quần thô ráp của lão.

“Bác Hạc…” Hân ngước mắt lên, đôi môi đỏ mọng hé mở, ướt át. Giọng cô ngọt xớt, pha chút nũng nịu lẳng lơ. “Chị Hương ‘đầy’ quá rồi, bác nhìn xem, nước nôi chị ấy chảy ướt hết cả thảm rồi kìa. Bác tha cho chị ấy một chút đi…”

Vừa nói, bàn tay nhỏ nhắn của Hân vừa luồn vào giữa háng Lão Hạc. Cô sờ nắn “củ gừng” già nua đang cương cứng nhờ thuốc bên trong lớp quần tây.

“Để cháu…” Hân thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào đũng quần lão. “Cháu còn ‘khít’ lắm, khít hơn chị Hương nhiều. Bác có muốn thử cái ‘lưỡi khoan’ của cháu không? Cháu hứa sẽ làm bác sướng đến tận óc.”

Lão Hạc rùng mình. Cái cảm giác bàn tay non mềm của gái đôi mươi sờ soạng khiến lão hưng phấn tột độ. Lão nhìn xuống Hương – người đang nằm thở dốc, tinh dịch dính bết khắp người – rồi lại nhìn Hân – tươi mới, sạch sẽ và đầy háo hức. Sự so sánh diễn ra trong tích tắc. Lão cười khà khà, một điệu cười thỏa mãn của kẻ có quyền lựa chọn.

“Được! Con bé này mồm mép tép nhảy gớm! Để xem cái ‘lỗ’ của mày có khéo như cái mồm mày không!”

Lão Hạc buông Hương ra, tay túm lấy tóc Hân, ấn đầu cô vào háng mình. Hân hiểu ý ngay lập tức. Cô dùng răng kéo phéc-mơ-tuya quần lão xuống. Cây dương vật tím tái, gân guốc, to bè của lão bật ra, đập nhẹ vào má cô. Mùi khai nồng đặc trưng của người già xộc lên, nhưng Hân không hề nhăn mặt. Cô há to miệng, lè lưỡi liếm một đường dài từ gốc lên đến đỉnh, rồi ngậm trọn lấy cái đầu khấc to tướng ấy vào trong khoang miệng ấm nóng.

“Chụt… chụt… sụp soạp…”

Tiếng bú mút chùn chụt vang lên. Hân không có kỹ thuật điêu luyện, chậm rãi như Hương, mà cô dùng sự nhiệt tình của tuổi trẻ. Cô mút mạnh, đầu gật lên gật xuống liên hồi như gà mổ thóc, nước bọt chảy ròng ròng xuống cằm, xuống cổ. Lão Hạc sướng quá, ngửa cổ lên trần nhà rên rỉ, hai tay vò nát mái tóc của Hân.

Hiệu ứng domino bùng nổ ngay lập tức.

Thấy Hân đã “chiếm” được Lão Hạc, hai ả bồ nhí đi cùng là Lan và Vy cũng không chịu thua kém. Chúng biết đây là cơ hội để đổi đời, để kiếm được những đồng tiền boa hậu hĩnh từ đám đại gia này.

Lan, một con bé tóc vàng hoe, mặc chiếc váy ngắn cũn cỡn chỉ vừa che đủ cặp mông, uốn éo bước về phía Lão Bàng. Lão già này vẫn đang ngồi trên ghế bành, tay cầm ly rượu, mắt hau háu nhìn cảnh Hân bú cu cho Hạc.

“Bác ơi… ngồi một mình buồn thế?” Lan sà vào lòng Lão Bàng, dạng hai chân ra ngồi lên đùi lão, ép sát bộ ngực silicon cứng ngắc vào mặt lão. “Để em ‘chăm sóc’ thằng nhỏ cho bác nhé.”

Không đợi Lão Bàng trả lời, Lan thò tay vào quần lão, lôi tuột “cây hàng” ra và bắt đầu sục sạo liên hồi. Lão Bàng cười hô hố, vứt ly rượu đi, hai tay bóp mạnh vào mông Lan, móng tay cào cấu vào lớp thịt mềm.

Ở góc bên kia, Vy bị đám thiếu gia Long và Tuấn vây quanh. Bọn trẻ trâu này không kiên nhẫn như các lão già. Vừa vào phòng, chúng đã đè nghiến Vy ra sàn nhà trải thảm.

“Á… từ từ thôi các anh… rách váy em mất…” Vy kêu lên giả tạo.

“Rách thì mua cái mới! Đêm nay bọn anh bao tất!” Long gầm gừ, tay xé toạc chiếc áo quây của Vy, để lộ bộ ngực trần. Gã cúi xuống, ngấu nghiến cắn vào đầu ti cô ả, trong khi Tuấn thì tốc váy Vy lên, lột phăng chiếc quần lót ren đỏ, để lộ cái lồn đã cạo sạch lông, hồng hào và bắt đầu rỉ nước.

Căn phòng biến thành một bãi chiến trường thực sự của dục vọng hỗn loạn.

Trên giường lớn, Lão Trẩm – người đang dang dở cuộc vui với Hương – cảm thấy lạc lõng giữa không khí sôi động mới mẻ này. Gã nhìn xuống Hương. Cái lỗ lồn của cô vẫn đang ngậm chặt lấy dương vật gã, co bóp yếu ớt. Gã đã dập cô tơi tả nãy giờ, nhưng nhìn đám gái trẻ mơn mởn bên ngoài, “thằng nhỏ” trong người gã lại biểu tình đòi đổi món.

“Thôi, cho mày nghỉ.” Lão Trẩm lầm bầm.

Gã rút dương vật ra.

“PỐC!”

Một âm thanh khô khốc, trần trụi vang lên khi cái nút bần khổng lồ rời khỏi miệng chai. Lỗ lồn của Hương, do bị nong rộng quá lâu, không thể khép lại ngay lập tức. Nó mở toang hoác, đỏ lòm, tròn vo như miệng cá ngáp. Từ bên trong cái hang động sâu hun hút ấy, một dòng hỗn hợp gồm tinh dịch cũ, dâm thủy và cả chút máu hồng hồng ồ ạt trào ra, chảy lênh láng xuống đùi, ướt sũng cả tấm ga giường trắng tinh.

Hương nằm đó, mắt lờ đờ, cơ thể giật nhẹ từng cơn. Cô cảm thấy trống rỗng, lạnh lẽo nơi hạ bộ khi “vật thể lạ” rời bỏ cơ thể mình, nhưng đồng thời cũng là một sự nhẹ nhõm đến rã rời.

Lão Trẩm không thèm nhìn lại “bãi chiến trường” mà mình vừa gây ra. Gã vớ lấy cái khăn lau qua loa dương vật dính đầy nhớt nhát, rồi đứng dậy, mắt sáng rực hướng về phía Vy đang bị hai thằng nhãi ranh đè ra sàn.

“Này mấy thằng cháu! Chừa cho bác một lỗ chứ!” Lão Trẩm cười hô hố, vác cái bụng phệ và cây dương vật to tướng bước tới, nhập hội với đám trẻ.

Căn phòng giờ đây không còn trật tự, không còn trên dưới. Chỉ còn tiếng da thịt va chạm “bạch bạch”, tiếng rên la “á á” đầy khoái lạc của đám gái trẻ, và tiếng thở dốc ồ ồ như trâu mộng của đám đàn ông đang hì hục cày xới trên những mảnh ruộng mới khai phá.

***

Giữa cái “chợ tình” hỗn loạn đang hình thành ngay trong căn phòng biệt thự sang trọng, Tùng – gã cáo già đầu đàn – vẫn giữ được sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Hắn không lao vào cấu xé những miếng mồi non tơ như Lão Hạc hay Lão Trẩm. Với hắn, quyền lực không chỉ nằm ở việc hưởng thụ, mà nằm ở vị thế của kẻ quan sát và điều khiển.

Hắn đứng đó, tay cầm ly rượu, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám thanh niên đang hì hục trên sàn nhà, rồi dừng lại ở chiếc giường lớn. Ở đó, Hương đang nằm chỏng chơ, đơn độc giữa đống ga gối nhàu nát.

Trông cô lúc này thảm hại nhưng lại toát lên một vẻ đẹp ma mị, kích thích thị giác một cách tàn nhẫn. Tư thế nằm của cô vẫn giữ nguyên như khi Lão Trẩm rút ra: hai chân dang rộng, buông thõng xuống mép giường một cách vô lực.

Tùng bước lại gần, cúi xuống nhìn “bà hoàng” của mình.

Dưới ánh đèn vàng, cơ thể Hương hiện lên như một bức tranh sơn dầu vẽ cảnh tàn phá. Làn da trắng sứ của cô giờ đây loang lổ những vết đỏ bầm do bị bóp nặn. Hai bầu vú to tròn, nặng trĩu chảy sệ sang hai bên sườn, đầu ti sưng tấy, đỏ chót và bóng lưỡng vì nước bọt.

Nhưng điểm nhấn đập vào mắt Tùng chính là vùng hạ bộ. Cái “tam giác mật” đen nhánh rậm rạp của cô ướt sũng, bết bát. Hai mép môi lớn sưng vù, không thể khép lại được, để lộ cửa mình đỏ hỏn đang hé mở. Từ bên trong cái hang động sâu hun hút ấy, dòng tinh dịch trắng đục pha lẫn dâm thủy vẫn đang rỉ ra rả rích, nhỏ từng giọt đặc quánh xuống ga giường trắng toát.

“Vất vả cho em rồi, bà chủ nhỏ.”

Tùng thì thầm, giọng khàn đục. Hắn đặt ly rượu xuống, luồn hai cánh tay rắn chắc xuống dưới thân hình mềm nhũn của Hương.

“Ưm… anh Tùng…” Hương rên nhẹ, mi mắt nặng trĩu hé mở, nhìn người đàn ông của mình với ánh mắt lờ đờ, dại đi vì khoái cảm quá độ.

Tùng không trả lời. Hắn dùng sức, bế thốc cô lên. Hắn không bế kiểu nâng niu công chúa, mà bế xốc nách, một tay đỡ ngang lưng, một tay luồn dưới khoeo chân cô, nhấc bổng cô lên khỏi mặt giường.

Tư thế này khiến cho toàn bộ phần hạ bộ ướt nhẹp, toang hoác của Hương phơi bày trần trụi ra trước không gian phòng. Khi Tùng bước đi, hai bầu ngực trần của Hương nảy lên bần bật theo nhịp chân, còn dòng chất lỏng từ bên trong cô lại ộc ra thêm một chút, nhỏ xuống sàn nhà tạo thành một vệt dài theo bước chân hắn. Tùng cố tình để như vậy, như một cách khoe khoang chiến tích, một sự khẳng định chủ quyền tàn bạo trước mắt đám trai trẻ đang hì hục hành sự.

Hắn bế cô ra khỏi vùng chiến sự hỗn loạn, tiến về phía chiếc ghế sofa bọc nhung màu đỏ rượu vang nằm ở góc phòng – nơi có vị trí cao hơn một chút, đủ để bao quát toàn bộ cảnh tượng thác loạn bên dưới. Đó là “ngai vàng” của kẻ cầm quyền.

Tùng thả mạnh Hương xuống nệm ghế êm ái.

“Phịch.”

Cơ thể Hương lún sâu vào lớp nhung mềm mại. Cô nằm ngửa, hai chân vẫn theo thản xạ tự nhiên mà dang rộng, phơi bày “bông hoa ăn thịt người” sũng nước trước mặt Tùng.

Tùng ung dung ngồi xuống bên cạnh. Hắn với lấy một chiếc khăn ướt trên bàn, bắt đầu thực hiện nghi thức “chăm sóc” đầy tính sở hữu của mình.

Hắn lau mặt cho cô, lau đi những vệt tinh dịch khô cứng trên má, trên cổ. Rồi bàn tay hắn di chuyển xuống thấp hơn. Hắn lau hai bầu ngực, chà xát mạnh vào đầu ti đang nhạy cảm khiến Hương rùng mình.

“Ngoan lắm. Hôm nay em làm rất tốt.” Tùng khen ngợi, nhưng ánh mắt hắn dán chặt vào háng cô.

Hắn dùng chiếc khăn ướt, thô bạo lau sạch vùng đùi non dính bết của Hương. Hắn lau dọc theo khe mông, rồi dừng lại ở cửa mình đang sưng tấy. Thay vì lau nhẹ nhàng, hắn ấn mạnh khăn vào, day day như muốn thấm hết đống tàn dư của những gã đàn ông khác ra khỏi “tài sản” của mình.

“Á… xót… anh ơi nhẹ thôi…” Hương giật nảy người, rên lên vì đau rát.

“Đau mới nhớ lâu.” Tùng cười nhạt. Hắn vứt chiếc khăn bẩn sang một bên, rồi cầm lấy chai rượu mạnh, rót một ly đầy.

“Uống đi. Cho nóng người.”

Hắn kề ly rượu vào môi Hương, ép cô uống. Hương ngoan ngoãn hé môi, nuốt từng ngụm rượu cay nồng. Chất lỏng màu hổ phách chảy xuống cổ họng, đốt cháy ruột gan cô, làm bừng lên một luồng nhiệt mới, xua đi cảm giác rã rời.

Đôi má Hương ửng hồng trở lại. Ánh mắt cô bắt đầu lấy lại sự tập trung, nhưng vẫn lấp lánh vẻ dâm đãng. Cô tựa đầu vào vai Tùng, lồng ngực trần áp vào cánh tay hắn, hơi thở nồng nàn mùi rượu phả vào tai hắn.

“Anh ác lắm… bắt người ta tiếp cả hội đồng…” Hương nũng nịu, bàn tay cô hư hỏng luồn vào trong áo sơ mi của Tùng, vuốt ve lồng ngực hắn.

Tùng nhếch mép cười, một tay hắn vòng qua ôm lấy eo Hương, tay kia đặt lên đùi non trắng muốt của cô. Những ngón tay thô ráp của hắn bắt đầu di chuyển, vuốt ve dọc theo mép lồn đang ướt át trở lại. Hắn không thâm nhập, chỉ dùng ngón tay trỏ và ngón cái, banh nhẹ hai mép môi lớn ra, rồi miết dọc theo khe rãnh nhạy cảm ấy, trêu đùa hạt ngọc đang ẩn hiện.

“Nhìn kìa.” Tùng hất hàm về phía giữa phòng. “Xem bọn trẻ con nó diễn trò.”

Hương nương theo ánh mắt hắn. Trước mắt cô là một bức tranh hỗn loạn của xác thịt. Hân đang quằn quại giữa đám đàn ông, tiếng rên la vang vọng. Những thân thể trần truồng quấn lấy nhau như những con giòi.

“Thấy không?” Tùng thì thầm vào tai Hương, ngón tay hắn đột ngột ấn mạnh vào điểm G bên ngoài của cô khiến Hương ưỡn người lên. “Đó là em của mười năm trước. Còn bây giờ… vị trí của em là ở đây. Bên cạnh anh. Ngồi xem chúng nó phục vụ mình.”

Hương nhìn cảnh tượng đó, rồi nhìn xuống bàn tay Tùng đang nghịch ngợm nơi tư mật của mình. Một cảm giác quyền lực bệnh hoạn len lỏi vào tâm trí cô. Đúng rồi, cô không còn là con điếm bị xoay vần nữa. Cô là bà hoàng. Cô đã qua cái thời phải hùng hục để kiếm từng đồng. Giờ đây, cô dùng chính sự tàn tạ của cơ thể mình để sai khiến kẻ khác.

Dưới sự kích thích của Tùng và cảnh tượng dâm ô trước mắt, dòng dâm thủy trong người Hương – thứ mà cô tưởng đã cạn kiệt – lại bắt đầu rỉ ra, làm ướt đẫm ngón tay của gã nhân tình cáo già.

***

Căn phòng rộng lớn của biệt thự giờ đây không khác gì một cái lò mổ heo. Những quy tắc xã giao, những thứ bậc tôn ti trật tự bên ngoài cánh cửa kia đã hoàn toàn bị xóa bỏ. Chỉ còn lại tiếng thở dốc ồ ồ, tiếng da thịt va chạm chát chúa và mùi tinh dịch nồng nặc bốc lên ngột ngạt.

Giữa tâm bão ấy, Hân trở thành vật tế thần, hay đúng hơn là một con búp bê sống được chuyền tay nhau không thương tiếc.

Cô nằm ngửa trên chiếc thảm lông dày ở giữa phòng, hai chân bị banh rộng hết cỡ, gác lên vai Lão Hạc. Lão già quyền lực này, nhờ sự hỗ trợ của thuốc kích thích liều cao, đang hừng hực khí thế như một con trâu mộng vào mùa. Cây dương vật già nua nhưng gân guốc, tím tái và cứng ngắc như dùi cui của lão đang dập liên hồi vào cái lỗ lồn non tơ của Hân.

“Phập! Phập! Phập!”

Mỗi cú thúc của Lão Hạc không nhanh, nhưng nó sâu và nặng trịch. Lão dập theo nhịp điệu của những kẻ sành sỏi, biết cách nghiền nát điểm G bên trong để vắt kiệt khoái cảm của đối phương. Cái bụng phệ đầy mỡ của lão đập bình bịch vào vùng mu của Hân, tạo nên những âm thanh ướt át, nhớp nháp.

“Á… bác ơi… sâu quá… thủng cháu mất…” Hân rên rỉ, hai tay cô bấu chặt vào tấm thảm lông, móng tay cào cấu trong vô vọng. Mái tóc ngắn cá tính của cô giờ bết bát mồ hôi, dính chặt vào trán. Đôi mắt cô trợn ngược, trắng dã mỗi khi Lão Hạc thúc lút cán.

Nhưng Hân không chỉ phải phục vụ một người.

Lão Bàng, gã trùm tài chính với sở thích quái đản, đang ngồi xổm ngay phía trên đầu Hân. Gã tách hai chân ra, ép mặt Hân vào giữa háng mình.

“Bú đi con chó cái! Bú cho sạch vào!” Lão Bàng ra lệnh, tay ấn đầu Hân vào sát gốc dương vật đang rỉ nước nhờn của mình.

Hân bị khóa chặt hai đầu. Bên dưới bị Lão Hạc nong rộng, bên trên bị Lão Bàng bịt miệng. Cô phải vận dụng hết kỹ năng để vừa rên rỉ chiều lòng lão dưới, vừa mút mát, liếm láp cho lão trên. Cổ họng cô nghẹn ứ, nước mắt nước mũi trào ra giàn giụa vì ngạt thở, nhưng cô không dám dừng lại. Cô biết, chỉ cần một sơ suất nhỏ, những con thú này sẽ xé xác cô.

Căn phòng là một bức tranh hỗn loạn của da thịt. Ở góc trái, Vy – cô bồ nhí đi cùng – đang bị hai gã thiếu gia Long và Tuấn “làm gỏi”. Vy bị đè sấp mặt xuống ghế sofa, cái váy bị xé toạc lộ ra cặp mông trần đang đỏ ửng vì những cú phát tay. Long thúc từ phía sau, trong khi Tuấn đứng trước mặt, bắt Vy phải dùng lưỡi kích thích hai hòn bi của gã. Tiếng khóc lóc, van xin của Vy hòa lẫn với tiếng cười hô hố man dại của đám trai trẻ.

Ở góc phải, Lão Trẩm béo tốt đang đè nghiến con bé Lan ra sàn. Thân hình đồ sộ của lão như một tảng thịt khổng lồ nuốt chửng cô gái bé nhỏ.

Nhưng tâm điểm vẫn là Hân.

Sự chịu đựng dẻo dai và vẻ đẹp dâm đãng của Hân khi bị hành hạ đã kích thích thú tính của tất cả những gã đàn ông trong phòng.

“Đổi hàng! Đổi hàng!”

Tuấn – gã thiếu gia trẻ tuổi, sau khi đã chán chê với Vy, bỗng nhiên nhìn sang Hân với ánh mắt thèm thuồng. Gã nhìn thấy cái lồn hồng hào của Hân đang bị Lão Hạc dập tơi bời, nước nôi chảy lênh láng, bọt trắng sủi lên ở mép lồn. Sự tương phản giữa dương vật già nua của Lão Hạc và cơ thể thanh xuân của Hân khiến gã nứng đến phát điên.

Tuấn lao tới, không nể nang gì: “Bác Hạc! Cho cháu ké tí! Nhìn con này nứng quá chịu không nổi!”

Lão Hạc đang độ cao trào, nhưng thấy thằng cháu hừng hực khí thế, lão cũng muốn đổi gió một chút để dưỡng sức. Lão rút dương vật ra.

“PỐC!”

Cái lỗ lồn của Hân mở toang hoác, đỏ lòm, co bóp yếu ớt trong không khí lạnh. Dịch nhờn và tinh dịch của lão Hạc ộc ra.

Chưa kịp để Hân khép chân lại, Tuấn đã lao vào thế chỗ.

“ÁÁÁ!!!”

Hân hét lên một tiếng thất thanh. Sự thay đổi đột ngột này là một cú sốc cực lớn cho cơ thể cô. Dương vật của Lão Hạc tuy to nhưng mềm hơn, còn dương vật của Tuấn là của trai trẻ 20 tuổi: cứng như đá, thẳng tắp và nóng hổi.

Tuấn không dập kiểu “dưỡng sinh” như Lão Hạc. Gã dập như máy khâu. Gã nắm chặt lấy hai cổ chân Hân, banh rộng ra đến mức háng cô như muốn rách toạc, rồi đóng cọc liên hồi.

“Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!”

Tốc độ khủng khiếp. Hân cảm thấy ruột gan mình như bị đảo lộn. Đầu cô lắc lư dữ dội, va đập xuống sàn. Hai bầu ngực săn chắc nảy lên bần bật, đánh vào nhau chan chát.

“Sướng không? Hả? Cặc trẻ sướng hơn cặc già đúng không?” Tuấn gầm gừ, vừa dập vừa tát vào mặt Hân. “Rên to lên! Con đĩ!”

Hân không còn diễn nữa. Cô quắp chặt chân lấy lưng Tuấn, móng tay cào cấu vào da thịt gã tạo thành những vệt xước dài rướm máu. Cơn đau và khoái cảm mãnh liệt ập đến cùng lúc khiến lý trí cô tan vỡ. Cô rên la như một con thú hoang bị thương.

“Sướng… anh ơi… mạnh nữa… nát em rồi…”

Trong khi đó, Lão Bàng bên trên vẫn không buông tha. Thấy Hân đang cao trào, lão càng ấn mạnh dương vật vào sâu trong họng cô, bắt cô phải deep-throat liên tục. Hân trợn ngược mắt, nước dãi chảy ròng ròng, toàn thân co giật từng cơn.

Lão Hạc, sau khi nghỉ ngơi một chút, lại bắt đầu ngứa ngáy. Lão không chen vào chỗ Tuấn, mà lão đi vòng ra phía sau đầu Hân (nơi Lão Bàng đang đứng). Lão nhìn thấy khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và nước mắt của Hân, cái miệng đang ngậm chặt dương vật Lão Bàng. Sự dâm dục khiến lão không kìm được.

Lão ngồi xổm xuống, dí sát cái lỗ hậu môn của Hân.

“Con này còn lỗ đít chưa ai dùng này!” Lão Hạc cười khanh khách.

Hân nghe thấy, toàn thân cứng đờ lại vì sợ hãi. Nhưng cô không thể phản kháng. Cô đang bị khóa chặt bởi Tuấn và Lão Bàng.

Lão Hạc nhổ một bãi nước bọt vào ngón tay, bôi qua loa vào lỗ hậu môn đang co rúm của Hân, rồi bắt đầu ấn cái đầu khấc to tướng của mình vào.

“Ư ư… ư…” Hân ú ớ trong họng, bị dương vật Lão Bàng chặn lại tiếng hét. Cơn đau xé rách ở cửa sau cộng hưởng với khoái cảm điên cuồng ở cửa trước và sự ngạt thở ở cổ họng đẩy Hân vào một trạng thái mê man, bán sống bán chết.

Cơ thể cô bị ba người đàn ông giày xéo cùng lúc. Cô không còn là Hân nữa. Cô chỉ là một khối thịt biết co bóp, một cái máy xả dục cho những kẻ có tiền và quyền lực.

Từ trên ghế sofa, Tùng ngồi vắt chân, tay mân mê bầu ngực trần của Hương, mắt nheo lại thưởng thức cảnh tượng đó. Hương nằm trong lòng hắn, cũng nhìn không chớp mắt. Cô thấy Hân đang quằn quại, thấy những dòng tinh dịch bắn tung tóe lên người cô bé, thấy sự tàn bạo của đám đàn ông.

Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng Hương. Nó vừa là sự thương hại, vừa là nỗi sợ hãi, nhưng kinh tởm thay, nó cũng là một sự kích thích bệnh hoạn khi nhìn thấy “bản sao” của mình đang bị hủy hoại một cách vinh quang như thế.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...