Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Thu Hương – Cô thư ký xinh đẹp

Chương 10 : Thu Hương trở về phòng khách sạn của mình. Cô cảm thấy kiệt sức, không phải vì công việc, mà vì phải



Chương 5.1

Thu Hương trở về phòng khách sạn của mình. Cô cảm thấy kiệt sức, không phải vì công việc, mà vì phải liên tục diễn kịch.

Cô tắm rửa qua loa, gột bỏ đi mùi rượu và mùi khói thuốc. Cô khoác lên mình chiếc váy ngủ bằng lụa màu kem, chất vải mềm mại, mát lạnh, khẽ lướt trên làn da vẫn còn hơi ửng hồng. Chiếc váy có thiết kế đơn giản, hai dây mỏng manh, cổ khoét không quá sâu nhưng cũng đủ để lộ ra xương quai xanh quyến rũ và một phần của đôi gò bồng đảo căng đầy.

Cô đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn sương đêm đang dần bao phủ thị trấn Tam Đảo mờ ảo. Không khí se lạnh. Cô định cầm điện thoại lên để gọi về cho chồng con, một thói quen, một liều thuốc an thần giúp cô tìm lại chút bình yên sau mỗi ngày bão tố.

Nhưng cô chưa kịp bấm số.

*Cốc… cốc… cốc…*

Tiếng gõ cửa vang lên, không phải là một cái gõ nhẹ nhàng, lịch sự, mà là ba tiếng gõ dứt khoát, đầy tính áp đặt.

Hương khựng lại. Tim cô không còn đập mạnh vì hoảng sợ nữa, nó chỉ khẽ nhói lên một cái rồi trở lại nhịp điệu bình thường. Cô biết là ai.

(Hương):*

*Vậy là đã đến lúc. Mình biết mà. Từ cái cách ông ta liên tục đẩy mình về phía gã đối tác kia trong bữa tiệc, từ cái cách ông Thái nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, mình đã biết sớm muộn gì chuyện này cũng sẽ đến. Không có gì bất ngờ cả. Chỉ thấy… cay đắng.*

Cô thở ra một hơi dài, đặt chiếc điện thoại xuống bàn rồi bình thản bước ra mở cửa.

Đúng như cô dự đoán. Ông Phú đang đứng đó, lảo đảo tựa người vào thành cửa. Người ông ta nồng nặc mùi bia rượu, chiếc cà vạt đã được nới lỏng, áo sơ mi phanh hai cúc, để lộ một mảng ngực đầy lông lá. Trông ông ta như một gã say thực thụ, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng và tỉnh táo một cách đáng sợ.

Ông ta không vào ngay. Ông ta đứng ở cửa, ánh mắt quét từ đầu đến chân cô, soi mói cơ thể cô dưới lớp váy ngủ mỏng manh, rồi dừng lại ở khuôn mặt bình thản của cô.

Ông ta không vòng vo. Ông ta nói thẳng, như một kẻ cấp trên đang giao việc.

“Anh báo cho em một việc.”

Hương im lặng, chờ đợi.

“Đêm nay,” ông ta nói, giọng lè nhè nhưng rành rọt, “em để cho anh Thái ngủ lại với em nhé. Anh ấy… thích em lắm rồi. Coi như đây là em ‘chăm sóc’ đối tác giúp anh.”

Nghe những lời đó, Hương không hề tỏ ra sững sờ hay hoảng hốt. Khuôn mặt cô vẫn bình thản đến lạnh lùng. Chỉ có đôi bàn tay đang buông xuôi bên hông là khẽ siết chặt lại. Cô đã đoán trước được. Sự chai sạn đã thay thế cho nỗi sợ.

Thấy cô không phản ứng, không chống cự, ông Phú có vẻ hài lòng. Ông ta coi sự im lặng đó là một lời đồng ý. Ông ta bước tới một bước, ghé sát vào tai cô, giọng thì thầm nhưng đầy sức nặng của sự đe dọa.

“Chiều anh ấy cho chu đáo vào. Hợp đồng lần này cực kỳ quan trọng, thành hay bại là nhờ cả vào em đấy. Đừng có làm anh thất vọng.”

Nói xong, ông ta lùi lại, liếc nhìn cô một lần cuối, một cái nhìn của kẻ chủ nhân, rồi quay người, lảo đảo đi về phía phòng của mình.

Hương đứng đó một lúc, nhìn theo bóng lưng của ông ta. Rồi cô từ từ đóng cửa lại. Tiếng “cạch” của chốt cửa vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe như tiếng một cánh cửa nhà tù vừa sập xuống.

Cô không khóc. Cô cũng không tức giận. Cô chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi vô biên.

Cô quay trở lại giường, ngồi xuống mép giường. Chiếc điện thoại vẫn nằm đó, màn hình đã tối đen. Cô không còn tâm trạng nào để gọi về cho chồng nữa.

Cô chỉ ngồi im như vậy, trong bộ váy ngủ mỏng manh, trong căn phòng khách sạn lạnh lẽo, chờ đợi. Chờ đợi một tiếng gõ cửa khác. Chờ đợi “vị khách” mà cô đã bị bán đi. Cô không còn là nạn nhân bị động nữa. Cô là một nhân viên, đang chờ đến ca làm việc của mình. Một ca làm việc bằng thân xác.

============

Hương không phải chờ đợi lâu.

Cô vừa ngồi xuống giường được vài phút, tâm trí vẫn còn đang hỗn loạn sau mệnh lệnh của ông Phú, thì một tiếng gõ cửa lại vang lên. Lần này, tiếng gõ nhẹ nhàng, lịch sự hơn, ba tiếng “cốc, cốc, cốc” rất từ tốn.

Cô biết là ai.

(Hương):*

*Đến rồi. “Công việc” của mình đến rồi. Cứ bình tĩnh. Chỉ là một gã đàn ông nữa thôi. Xong việc rồi sẽ có hợp đồng. Xong việc rồi sẽ có tiền.*

Cô tự trấn an mình bằng những suy nghĩ thực dụng đó. Cô hít một hơi thật sâu, vuốt lại mái tóc, chỉnh lại chiếc váy ngủ lụa màu kem cho ngay ngắn, rồi bước ra mở cửa.

Đứng trước mặt cô là ông Thái.

Ông ta đã tắm rửa và thay ra bộ vest lịch lãm, giờ đây chỉ khoác hờ chiếc áo choàng tắm bằng vải bông trắng của khách sạn. Mái tóc vẫn còn hơi ẩm, và người ông ta phảng phất mùi xà phòng đắt tiền hòa quyện với mùi rượu. Trông ông ta vẫn rất trí thức, sáng sủa. Ông ta mỉm cười với cô, một nụ cười gần như có thể coi là quyến rũ, nếu cô không biết rõ bản chất thật đằng sau nó.

“Anh vào được chứ, Hương?” ông ta hỏi, giọng nói vẫn điềm đạm.

Hương không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi lùi lại một bước để ông ta vào.

Cánh cửa vừa đóng lại, chiếc mặt nạ lịch sự của ông Thái lập tức rơi xuống.

Ông ta không ngồi, cũng không nói chuyện phiếm. Ông ta đi thẳng vào giữa phòng, rồi, trước sự ngỡ ngàng của Hương, ông ta thản nhiên cởi bỏ nút thắt của chiếc áo choàng. Chiếc áo trượt xuống, rơi trên sàn nhà, để lộ hoàn toàn cơ thể trần truồng của ông ta.

Hương bất giác đưa mắt nhìn. Cơ thể ông Thái hoàn toàn khác với ông Phú. Nếu ông Phú là một con gấu to béo, thì ông Thái lại giống một con báo, dong dỏng cao, trắng trẻo và săn chắc. Ông ta không có bụng bia, cơ bụng có vài múi mờ mờ. Lồng ngực không có lông lá rậm rạp như ông Phú. Nhìn tổng thể, đó là một cơ thể đàn ông sạch sẽ, ưa nhìn. Nhưng chính điều đó lại làm cô cảm thấy ghê tởm hơn. Sự trụy lạc ẩn sau một vẻ ngoài trí thức, nó còn đáng sợ hơn sự thô thiển trần trụi.

Dương vật của ông ta cũng đã hơi cương lên, đang ngóc đầu dậy, sẵn sàng cho một cuộc đi săn.

Ông ta bước về phía cô, không một chút ngượng ngùng. “Em đẹp lắm, Hương ạ. Anh đã phải chờ đợi cả buổi tối nay rồi.”

Rồi ông ta dừng lại trước mặt cô. “Nhưng trước khi chúng ta bắt đầu, anh có một yêu cầu nhỏ.”

Hương im lặng, tim đập nhanh hơn một chút.

“Em…” ông ta nói, giọng điệu vẫn bình thản nhưng nội dung lại không khác gì một mệnh lệnh. “Em dùng miệng giúp anh trước được không? Anh rất thích cảm giác đó. Nó là màn khai vị tuyệt vời nhất.”

Một cơn buồn nôn lại dâng lên trong cổ họng Hương. Mới chỉ vài ngày trước, cô đã phải làm cái việc kinh tởm đó cho ông Phú. Cái vị ngai ngái của tinh dịch dường như vẫn còn lẩn khuất đâu đó. Giờ gã đàn ông này, một kẻ xa lạ, lại đưa ra yêu cầu đó như một điều kiện tiên quyết.

Cô theo phản xạ lùi lại một bước, lắc đầu.

“Em… em không quen làm việc đó…” cô lí nhí. “Hay là mình… mình…”

Cô chưa kịp nói hết câu, nụ cười trên mặt ông Thái đã tắt ngấm. Đôi mắt ông ta nheo lại, ánh lên một vẻ lạnh lùng, khó chịu.

“Không quen thì phải tập cho quen,” giọng ông ta không còn chút lịch sự nào. “Anh không thích dài dòng. Em không muốn làm anh mất hứng ngay từ đầu chứ? Anh nghĩ, anh Phú của em đã nói chuyện với em rồi, phải không?”

Hai từ “anh Phú” được ông ta nhấn mạnh, như một lời nhắc nhở, một lời đe dọa. Ông ta đang nhắc cô nhớ rằng, đây không phải là một cuộc dạo chơi. Đây là một giao dịch. Và ông Phú là người đứng sau giao dịch này.

(Hương):*

*Chết tiệt. Gã này còn thẳng thừng và khó chịu hơn cả ông Phú. Nếu mình làm gã mất hứng, gã sẽ về nói lại với ông Phú. Mọi công sức của mình, sự hy sinh của mình sẽ đổ sông đổ bể. Thôi được rồi. Đằng nào cũng đã bẩn, thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Coi như là một phần của công việc.*

Cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra và kết thúc chỉ trong vài giây. Sự thực dụng đã chiến thắng.

Cô không nói gì thêm. Cô chỉ nhìn xuống đất, rồi khẽ gật đầu một cái.

Sự chấp thuận câm lặng đó đủ để làm nụ cười quay trở lại trên môi ông Thái.

“Ngoan lắm,” ông ta nói. Rồi ông ta đi đến, ngồi xuống mép giường, vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh, chờ đợi được “phục vụ”.

============

Thu Hương quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo, trước mặt người đàn ông gần như xa lạ. Ông Thái ngồi trên mép giường, hai chân dang rộng, vẻ mặt đầy mong chờ. Chiếc áo choàng tắm của ông ta đã rơi xuống sàn, để lại một cơ thể trần truồng.

Cô không còn khóc. Cô cũng không còn ghê tởm đến mức muốn nôn ọe nữa. Sự chai sạn đã bắt đầu hình thành một lớp vỏ bọc dày cho tâm hồn cô. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

(Hương):*

*Chỉ là một công việc. Giống như lần trước với ông Phú. Nhắm mắt lại, làm cho xong, rồi sẽ có được thứ mình muốn. Hợp đồng. Tiền.*

Cô từ từ cúi xuống, mái tóc dài đen mượt của cô xõa ra, che đi khuôn mặt không cảm xúc. Cô hé miệng, và ngậm lấy thứ vũ khí của ông Thái.

Vị ngai ngái quen thuộc lại một lần nữa xộc lên. Nhưng lần này, thay vì để sự ghê tởm xâm chiếm, tâm trí cô lại làm một việc kỳ lạ. Nó tách rời ra khỏi thể xác. Thể xác đang thực hiện một hành vi dâm đãng, còn tâm trí thì bắt đầu một buổi “nghiên cứu khoa học” lạnh lùng, một sự “giải phẫu học so sánh” giữa hai người đàn ông đã và đang chà đạp lên cô.

(Hương ):*

*Cái này… có vẻ to hơn của ông Phú một chút. Không nhiều, nhưng cảm nhận trong miệng rõ ràng là đầy đặn hơn, nó choán gần hết khoang miệng của mình. Chiều dài chắc cũng nhỉnh hơn đến nửa phân.*

Cô bắt đầu cử động miệng một cách máy móc. Nhưng những kỹ năng mà cô bị ép phải học, bị ép phải xem, giờ đây lại tự động được áp dụng. Chúng đã trở thành một phản xạ.

(Hương ):*

*Thân của nó rất thẳng và tròn trĩnh, chứ không hơi cong nhẹ như của ông Phú. Cảm giác khi nó trượt trên lưỡi cũng khác. Và cái đầu… cái đầu của ông Thái múp míp, căng tròn như đầu một quả tên lửa vậy, không tù tù, bành trướng như của ông sếp. Khi nó chạm vào vòm họng, cảm giác “sốc” hơn, nhưng cũng… kích thích hơn một cách kỳ lạ.*

Cô bắt đầu dùng lưỡi, một cách thành thục hơn hẳn lần đầu. Cô liếm quanh cái đầu đang căng phồng, rồi lại dùng môi mút nhẹ. Ông Thái rên lên một tiếng “hừ” trong cổ họng, hai tay ông ta nắm chặt lấy ga giường.

(Hương ):*

*Hai bìu của ông ta cũng săn tròn, gọn gàng hơn. Và lông… lông ở chỗ đó của ông Thái dài và rậm rạp hơn của ông Phú nhiều. Sạch sẽ hơn.*

Cuộc “nghiên cứu” lạnh lùng đó giúp cô quên đi mình đang làm gì. Cô chỉ là một cỗ máy, đang thu thập và phân tích dữ liệu. Sự chai sạn đã đạt đến một cảnh giới mới.

Sự “chuyên nghiệp” của cô dường như đã mang lại hiệu quả ngoài mong đợi. Ông Thái, người chỉ định “khai vị” một chút, giờ đây đã hoàn toàn bị cuốn đi. Ông ta bắt đầu thở dốc, cả người căng lên.

Cảm thấy ông ta sắp mất kiểm soát, và cũng không muốn phải nhận lấy “hậu quả” như lần trước, ông Thái vội đặt hai tay lên vai cô, nhẹ nhàng đẩy ra.

“Thôi… thôi được rồi em,” ông ta thở hổn hển, giọng nói đã khàn đi vì ham muốn. “‘Khai vị’ thế này là quá đủ rồi. Tuyệt vời.”

Ông ta nhìn cô, ánh mắt không chỉ còn là sự thèm khát, mà còn có một chút kinh ngạc và thán phục. Ông ta không ngờ người phụ nữ trông có vẻ hiền lành, trí thức này lại có những “kỹ năng” điêu luyện đến vậy.

Hương lẳng lặng lùi lại, ngồi bệt xuống sàn. Cô đưa mu bàn tay lên, quệt ngang miệng, một cử chỉ dứt khoát và lạnh lùng. Buổi “giải phẫu học” đã kết thúc. Cô đã có đủ “dữ liệu” về đối tác mới. Giờ là lúc chuyển sang giai đoạn tiếp theo của “công việc”.

============

Sau màn “khai vị” đầy tính toán, ông Thái tỏ ra cực kỳ hài lòng. Ông ta nằm ngửa ra giường, vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ ra lệnh.

“Giờ đến lượt em. Lên trên đi.”

Thu Hương không còn do dự hay tỏ ra ngượng ngùng nữa. Cô đã chấp nhận vai diễn của mình. Cô lẳng lặng đứng dậy, bước đến bên giường. Bằng một chuyển động mềm mại và duyên dáng đến bất ngờ, cô nhẹ nhàng gác một chân lên nệm, rồi từ từ ngồi xuống, hai đầu gối quỳ hai bên hông của ông ta.

Trong ánh đèn vàng vọt của phòng ngủ, cảnh tượng lúc này đầy quyền lực. Thân hình trắng nõn, mềm mại của cô hoàn toàn ở phía trên, tương phản với cơ thể săn chắc, rám nắng của gã đàn ông bên dưới. Mái tóc dài của cô xõa xuống, vài sợi lướt nhẹ trên ngực trần của ông ta. Cô đang ở trong một tư thế của kẻ chủ động, dù cho đó chỉ là sự chủ động trong một vở kịch đã được sắp đặt.

Bàn tay cô, không một chút run rẩy, nắm lấy dương vật to dài của ông Thái, thứ mà tâm trí cô vừa mới “phân tích” xong. Nó nóng hổi và rắn chắc. Cô từ từ, một cách đầy kỹ thuật, hướng nó vào cửa mình đã sẵn sàng của mình, rồi chậm rãi hạ người xuống.

*Nó đây rồi. Lớn hơn. Dài hơn. Cảm giác căng tức này… còn mãnh liệt hơn cả của ông Phú. Âm đạo mình như phải oằn ra để chứa đựng nó. Gã này, không thể đùa được. Mình phải cẩn thận hơn.*

Khi toàn bộ “thanh kiếm” của ông Thái đã ngập sâu bên trong, cô bắt đầu chuyển động.

Sự “thành thục” mà cô học được từ những lần bị hành hạ, từ những bộ phim bệnh hoạn, giờ đây được mang ra thực hành. Chuyển động của cô không còn là sự nhấp nhổm lên xuống ngây ngô nữa. Hông cô bắt đầu xoay tròn một cách điêu luyện, tạo ra một sự ma sát tối đa. Cô biết cách siết chặt những cơ vòng bên trong để tăng thêm khoái cảm cho bạn tình. Miệng cô khẽ mở, phát ra những tiếng rên rỉ nhẹ, được kiểm soát một cách hoàn hảo, đủ để kích thích nhưng không quá lố bịch.

Cô đang diễn, một vai diễn xuất sắc.

Ông Thái, từ vẻ tự mãn ban đầu, chuyển sang ngạc nhiên, rồi đến sung sướng tột độ. Ông ta không ngờ người đàn bà có vẻ ngoài trí thức, hiền lành này lại có những kỹ năng phòng the điêu luyện đến vậy. Bàn tay ông ta bắt đầu xoa nắn cặp mông tròn lẳn của cô, miệng không ngớt xuýt xoa.

Rồi ông ta bật cười, một tiếng cười trầm, khàn đi vì khoái lạc.

“Khéo thật!” ông ta nói, giọng đầy vẻ thán phục. “Em học được ở đâu mà chuyên nghiệp thế? Có phải… chồng em dạy cho em những chiêu này không?”

Câu hỏi đó, như một nhát dao độc, đâm thẳng vào tim Hương.

(Hương):*

*Chồng mình?*

Một cơn uất nghẹn dâng lên.

*Anh ấy, người đàn ông tội nghiệp của mình, chỉ biết đến sự dịu dàng và tình yêu. Anh ấy nào biết đến những trò dâm đãng, những kỹ năng bẩn thỉu này. Những thứ này… là do những người như ông và ông Phú đã dạy cho tôi!*

Một tia căm hận loé lên trong đôi mắt cô. Nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt, thay vào đó là một nụ cười mỉm đầy chuyên nghiệp. Cô không thể để lộ cảm xúc thật của mình. Màn kịch phải tiếp tục.

Để che giấu đi nỗi đau, để chôn vùi sự căm hận, cô làm điều duy nhất có thể làm lúc này: diễn một cách hăng say hơn nữa.

Cô tăng tốc độ. Hông cô chuyển động một cách cuồng nhiệt, gần như là vũ phu. Cô ngửa đầu ra sau, mái tóc văng loạn xạ, miệng rên lên những âm thanh to hơn, gấp gáp hơn. Cặp vú của cô nảy lên bần bật theo từng nhịp “phi ngựa”.

Cô đang dùng chính sự nhục nhã của mình để tạo ra một màn trình diễn của đam mê, một màn kịch hoàn hảo để làm hài lòng “vị khách” của mình, và để trốn chạy khỏi chính con người thật đang gào thét bên trong.

============

Màn “phi ngựa” của Thu Hương, dù chỉ là giả tạo, cũng đã đạt đến một độ cuồng nhiệt nhất định. Cô dốc hết sức mình vào vai diễn, hy vọng có thể nhanh chóng vắt kiệt sức lực của gã đàn ông bên dưới, kết thúc sớm màn kịch nhục nhã này.

Nhưng cô đã đánh giá thấp “đối tác” của mình. Ông Thái không phải là ông Phú. Ông ta có vẻ ngoài trí thức, nhưng bên trong là một con thú hoang với sức lực dồi dào và một ham muốn kiểm soát tuyệt đối.

Khi thấy cô đang cố gắng điều khiển cuộc chơi, một nụ cười khẩy hiện trên môi ông ta. Ông ta không muốn làm một kẻ bị động hưởng thụ. Ông ta muốn là người cầm cương.

Bất ngờ, hai bàn tay rắn chắc của ông ta chụp lấy hông cô, ghì chặt lại, chặn đứng mọi chuyển động của cô. Bằng một cú xoay người đầy sức mạnh, ông ta lật ngược tình thế. Trong chớp mắt, Thu Hương từ vị trí “kỵ sĩ” đã trở thành con mồi nằm ngửa bên dưới. Vai trò đã bị đảo ngược một cách phũ phàng.

“Để anh,” ông ta chỉ nói gọn lỏn, rồi bắt đầu một trận cuồng phong của riêng mình.

Ông ta không còn giữ vẻ lịch sự nữa. Ông ta là một cỗ máy tình dục thực thụ. Hông ông ta bắt đầu dập, những cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát và đầy uy lực. Dương vật to dài của ông ta liên tục thọc ra thọc vào nơi sâu thẳm nhất của cô, mỗi cú thúc đều như muốn xé cô ra làm hai.

(Hương):*

*Khỏe thật! Gã này… gã này còn kinh khủng hơn cả ông Phú. Mạnh quá… Sâu quá…*

Cô chưa kịp định thần trước sức mạnh của ông ta, thì một sự dày vò khác lại ập đến.

Trong khi phần dưới vẫn đang miệt mài “cày ải”, hai bàn tay của ông ta cũng không để yên. Chúng tìm đến cặp vú căng tròn của cô. Nhưng đó không phải là sự xoa nắn, mơn trớn. Đó là sự “dày vò”. Ông ta bóp mạnh, nhào nặn chúng một cách thô bạo như thể chúng là hai khối bột. Những ngón tay của ông ta cấu véo, se đầu ti cô đến mức đau điếng.

Một cuộc tấn công từ hai phía. Phía dưới là những cú thúc trời giáng. Phía trên là sự hành hạ của đôi bàn tay. Toàn bộ giác quan của Hương bị quá tải. Cô chỉ còn biết rên rỉ trong một mớ cảm giác hỗn loạn giữa đau đớn và khoái cảm.

Cảnh tượng trên giường lúc này là một trận chiến thực sự. Gã đàn ông phía trên, với một sức mạnh gần như vô tận, đang hoàn toàn áp đảo người đàn bà bên dưới. Tiếng da thịt va vào nhau “bành bạch” vang dội. Tiếng giường kêu ken két ngày càng dữ dội, như sắp sập đến nơi.

Và chính những âm thanh đó đã kéo Hương ra khỏi cơn mê dại của thể xác. Một nỗi sợ hãi mới, thực tế hơn, ập đến.

(Hương):*

*Ồn ào quá! Ồn ào thế này… lỡ… lỡ ông Phú ở phòng bên cạnh nghe thấy thì sao? Ông ta đã “nhường” mình cho gã này, nhưng nếu nghe thấy cảnh tượng này, liệu ông ta có nổi điên lên không? Mình đang bị kẹt giữa hai con thú dữ!*

Nỗi sợ đó khiến cô phải hành động. Cô đặt tay lên ngực ông Thái, cố gắng đẩy nhẹ, giọng thì thầm đầy vẻ van lơn, hoảng hốt.

“Anh… anh ơi… khe khẽ thôi… Anh Phú… ở phòng bên cạnh…”

Lời nói của cô, thay vì làm ông ta chùn bước, lại như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Ông ta khựng lại một giây, nhìn xuống khuôn mặt đang hoảng sợ của cô. Rồi một nụ cười gian ác, một nụ cười của kẻ săn mồi tìm thấy một trò vui mới, hiện lên trên môi ông ta.

Ý nghĩ rằng mình đang làm tình với người tình của đối tác kinh doanh ngay phòng bên cạnh dường như làm ông ta phấn khích tột độ.

“Sợ à?” ông ta cười khẩy. “Sợ thì càng phải làm cho to vào chứ!”

Nói rồi, ông ta không những không chậm lại, mà còn thúc vào một cách mạnh bạo hơn, điên cuồng hơn. Mỗi cú thúc giờ đây không chỉ mang theo dục vọng, mà còn là một sự thách thức, một lời tuyên bố chủ quyền đầy ngạo mạn.

Hương kinh hoàng nhận ra lời cầu xin của mình đã phản tác dụng. Cô chỉ còn biết cắn chặt môi, vùi mặt vào gối, cố gắng nuốt ngược những tiếng rên vào trong. Cô hoàn toàn bất lực, bị giam cầm trong cơn thịnh nộ của một con thú hoang dã và mạnh mẽ hơn cô tưởng rất nhiều. Trò chơi đã hoàn toàn vượt ra khỏi tầm kiểm soát của cô.

============

Cuộc giao hợp đã kéo dài rất lâu. Thu Hương cảm thấy cơ thể mình như không còn là của mình nữa. Nó rã rời, đau nhức và ê ẩm. Cô đã hoàn toàn kiệt sức. Nhưng gã đàn ông trên người cô thì không.

Ông Thái, với một sức lực đáng kinh ngạc, vẫn miệt mài “cày ải” trên thân thể cô như một con thú không biết mệt. Dương vật to dài của ông ta vẫn cương cứng, vẫn thúc vào người cô những cú trời giáng, đều đặn và tàn nhẫn. Cặp vú của cô vẫn đang bị bàn tay ông ta dày vò, nắn bóp đến đỏ ửng, đau rát.

(Hương):*

*Trời ơi, bao giờ mới xong đây? Gã này khỏe như một con trâu vậy. Cứ tiếp tục thế này, chắc mình chết vì kiệt sức trước khi gã chịu tha cho mình mất. Không được. Mình không thể cứ nằm im chịu trận mãi thế này.*

Một ý nghĩ đầy toan tính và cay đắng lóe lên trong đầu cô. Nếu không thể chống cự bằng sức mạnh, thì phải dùng “kỹ năng”. Nếu không thể thoát ra, thì phải tìm cách kết thúc nó thật nhanh. Cô phải chủ động “hạ gục” con thú này.

Màn kịch bắt đầu.

Sự bị động, cam chịu trên gương mặt cô biến mất. Thay vào đó, cô bắt đầu diễn vai một cô thư ký hạng sang lẳng lơ, khát tình.

Cô không còn nằm im nữa. Cô chủ động vòng hai chân thon dài của mình lên, quắp chặt lấy hông của ông Thái, khóa ông ta lại, đồng thời giúp cho dương vật của ông ta tiến vào sâu hơn.

Hông cô bắt đầu chuyển động, không còn là sự đẩy đưa yếu ớt, mà là những cú lắc, những vòng xoay đầy khiêu khích, phối hợp một cách nhịp nhàng với từng cú thúc của ông ta.

Và rồi, cô bắt đầu dùng đến thứ vũ khí lợi hại nhất mà cô vừa khám phá ra. Cô dùng toàn bộ sức lực của các cơ vòng bên trong âm đạo, bắt đầu siết lại, mút chặt lấy dương vật của ông Thái, rồi lại thả lỏng, tạo ra một sự ma sát mãnh liệt, một cảm giác mà không một gã đàn ông nào có thể chống cự nổi.

Miệng cô không còn câm lặng nữa. Cô bắt đầu rên rỉ. Những tiếng rên không còn là của sự đau đớn, mà là những tiếng rên đầy giả tạo, được tính toán cẩn thận để kích thích đối phương.

“Ôi… anh… anh Thái… sướng quá…” cô thì thầm, giọng khàn đi. “Mạnh nữa lên anh… Em… em thích lắm…”

Màn trình diễn của cô đã ngay lập tức có tác dụng.

Ông Thái, người vốn đang làm chủ cuộc chơi, bỗng chốc bị cuốn theo nhịp điệu của cô. Ông ta gầm lên một tiếng, như bị bất ngờ trước sự “hưởng ứng” cuồng nhiệt này. Lý trí của một doanh nhân lịch lãm đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bản năng của một con thú đực đang bị con cái mời gọi.

Nhịp điệu của ông ta trở nên hỗn loạn, gấp gáp. Những cú thúc không còn đều đặn nữa, mà trở nên vội vã, cuồng dại. Ông ta hoàn toàn mất kiểm soát.

Thấy con mồi đã cắn câu, Hương càng diễn hăng hơn. Cô rên to hơn, uốn éo cơ thể một cách khêu gợi, dùng hết mọi “kỹ năng” của mình để đẩy ông ta đến giới hạn cuối cùng.

Và cô đã thành công.

Chỉ một lúc sau, ông Thái gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm của sự đầu hàng. Toàn thân ông ta căng cứng lại rồi co giật dữ dội.

Hương cảm nhận rõ từng đợt, từng đợt tinh dịch nóng hổi, dồi dào của ông ta phọt mạnh vào sâu trong cơ thể cô. Một cảm giác ghê tởm lại ùa về, nhưng lần này, nó xen lẫn một sự nhẹ nhõm đến kỳ lạ.

(Hương):*

*Cuối cùng cũng xong. Mệt lả đi được.*

Ông ta đổ vật xuống người cô, thở hổn hển. Con thú đã bị hạ gục. Cuộc hành hạ, ít nhất là trong hiệp một, đã kết thúc. Và người chiến thắng, một cách trớ trêu, lại chính là cô, bằng chính những kỹ năng học được từ sự nhục nhã của mình.

==================

Sau khi đã “hạ gục” được con thú, Thu Hương thở phào nhẹ nhõm. Cô lẳng lặng vào phòng tắm, rửa ráy qua loa. Khi cô bước ra, ông Thái cũng vừa lồm cồm ngồi dậy. Cả hai không nói với nhau câu nào, một sự ngượng ngùng bao trùm.

Hương chỉ muốn được ngả lưng xuống và ngủ một giấc cho đến sáng. Cô mệt mỏi trèo lên giường, kéo chăn lên tận cổ, quay lưng về phía ông ta, một cử chỉ rõ ràng rằng cô không muốn tiếp tục nữa.

Nhưng dường như gã đàn ông này vẫn chưa thỏa mãn.

Cô vừa nhắm mắt lại, đã cảm thấy một cơ thể ấm nóng áp sát vào từ phía sau. Một cánh tay vòng qua, ôm lấy eo cô. Và cô cảm nhận được, cái vật vừa mới mềm oặt lúc nãy, giờ lại đang từ từ cựa quậy, cứng lên, thúc nhẹ vào mông cô.

“Làm thêm cái nữa rồi ngủ nhé em,” ông ta thì thầm bên tai cô, giọng nói có chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy ham muốn. “Anh vẫn còn thèm em quá.”

(Hương):*

*Trời ạ! Gã này là quỷ sao? Vẫn chưa đủ à?*

Một sự bực bội và chán nản dâng lên. Cô không còn thấy sợ hãi hay nhục nhã, chỉ thấy phiền phức. Nhưng rồi cô nghĩ, với tình trạng kiệt sức của ông ta lúc này, có lẽ hiệp hai sẽ không kéo dài được lâu. Cô thở dài, một cái thở dài của sự cam chịu. Thôi thì chiều nốt cho xong việc.

Cô từ từ quay người lại, đối mặt với ông ta. Lần này, cô hoàn toàn ở thế chủ động. Cô không muốn lặp lại một trận chiến kéo dài. Cô muốn kết thúc nó một cách nhanh chóng và hiệu quả.

Bằng những kinh nghiệm vừa có được, cô nhanh chóng dùng các “chiêu” của mình. Bàn tay cô vuốt ve, miệng cô hôn hít, cơ thể cô uốn éo. Một màn trình diễn ngắn gọn nhưng đầy tính toán, nhắm thẳng vào những điểm yếu của gã đàn ông đã mệt mỏi.

Đúng như cô dự đoán. Chỉ vài phút sau, ông Thái đã không thể cầm cự được nữa. Ông ta gầm lên một tiếng yếu ớt rồi lại một lần nữa phun trào bên trong cô. Lần này, “cơn mưa” không còn xối xả như trước, nó chỉ như một cơn mưa rào vội vã cuối hạ.

“Hiệp hai” kết thúc một cách chóng vánh. Lần này thì ông ta đã thực sự kiệt sức. Ông ta lăn ra bên cạnh, thở dốc vài hơi rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say như chết, miệng còn khẽ ngáy lên. Con thú đã thực sự bị hạ gục.

Hương nằm đó, bên cạnh gã đàn ông xa lạ. Căn phòng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng ngáy đều đều của ông ta.

(Hương):*

*Cô lắng nghe tiếng ngáy đó, và lạ thay, cô không cảm thấy tội lỗi. Cô không còn nghĩ đến Trung, không còn cảm thấy dằn vặt. Bên trong cô chỉ còn lại một sự mệt mỏi rã rời của thể xác, và đâu đó, là dư âm của những cơn cực khoái mà cô đã trải qua.*

*Cảm giác bị một người đàn ông xa lạ tùy tiện xuất tinh vào bên trong… nó không còn là một sự sỉ nhục đến chết đi sống lại nữa. Có lẽ, cô đã quen. Nó đã trở thành một phần của “công việc”, một rủi ro nghề nghiệp, một điều khoản không thành văn trong những bản hợp đồng béo bở. Sự ô uế đã trở thành một thói quen.*

Cô không còn là nạn nhân đang khóc lóc trong tuyệt vọng nữa. Cô là một kẻ thực dụng, một kẻ đã hoàn thành xong một nhiệm vụ khó khăn và giờ đang chờ đợi thành quả.

Cô nhắm mắt lại. Không còn những hình ảnh ám ảnh, không còn những lời nói dằn vặt. Chỉ có bóng tối và một sự trống rỗng đến kỳ lạ. Đêm nay, lần đầu tiên sau chuỗi ngày địa ngục, cô ngủ một giấc ngủ không mộng mị.

Giấc ngủ của một kẻ chiến bại, người đã mất đi linh hồn, nhưng lại sống sót trong một thế giới không có chỗ cho sự trong sạch.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...