Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 95
Khôi quay trở lại nhà nghỉ với hai chai nước khoáng mát lạnh. Hơi nước ngưng tụ trên vỏ chai làm tay hắn dễ chịu. Hắn cảm thấy khá hơn. Trận 3P lúc chiều, dù hỗn loạn, nhưng đã giải tỏa được phần nào sự bức bối trong người hắn. Hắn nghĩ đến Nam và Ngọc My, nghĩ đến việc cả ba sẽ cùng nhau dọn dẹp, rồi có thể là một trận nữa trước khi về Một cảm giác đồng đội, một sự gắn kết bệnh hoạn nhưng có thật, hình thành giữa chúng.
Hắn rảo bước nhanh hơn, tiến về phía hành lang của nhà nghỉ.
Nhưng khi còn cách phòng 203 vài bước chân, hắn khựng lại.
Hắn nghe thấy âm thanh.
Nó không phải là tiếng im lặng của sự mệt mỏi. Nó là tiếng rên. Tiếng rên của Ngọc My. Và tiếng thở hổn hển, gầm gừ của một thằng đàn ông. Chỉ một mà thôi.
Tai Khôi ù đi. Hắn đứng sững như trời trồng. Hắn nhận ra giọng của Nam. Hắn nhận ra tiếng rên của Ngọc My. Nhưng hắn không nghe thấy tiếng của chính mình. Hắn đã bị loại khỏi cuộc chơi.
“Thằng chó Nam này!” – Hắn nghiến răng, một cơn giận dữ trắng xóa bùng lên trong đầu. “Mày dám qua mặt tao?”
Cảm giác bị phản bội còn đau hơn cả một cú đấm. Lúc chiều, chúng là một bầy sói cùng nhau săn mồi. Nhưng khi hắn vừa quay lưng đi, con sói đầu đàn đã một mình chiếm lấy con mồi, không chia sẻ.
Hắn định đạp cửa xông vào, cho thằng bạn khốn nạn một trận. Nhưng một sự tò mò còn lớn hơn cả cơn giận đã giữ chân hắn lại. Hắn muốn xem. Hắn phải xem thằng Nam đã dùng trò gì, và quan trọng hơn, “cô giáo” của hắn đã phản ứng như thế nào khi chỉ có một mình với nó.
Một ý nghĩ lạnh lẽo lóe lên. Khôi lùi lại, đi vòng ra phía sau nhà nghỉ. Đôi chân hắn bước trên nền đất một cách im lặng tuyệt đối. Hắn không còn là cậu công tử bột hay ghen tuông nữa. Hắn là một con báo đang rình mồi.
Và rồi, hắn nhìn thấy.
Qua khung cửa sổ, dưới ánh đèn vàng vọt, cảnh tượng bên trong còn kinh khủng hơn cả những gì hắn tưởng tượng.
Hắn thấy Nam đang thúc điên cuồng vào người Ngọc My. Hắn thấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi của thằng bạn thân. Hắn thấy cặp mông trắng nõn của người đàn bà mà hắn khao khát, thờ phụng đang nhấp nhô theo từng nhịp. Và rồi, hắn thấy nó.
Một vật thể màu xanh, dài, đang cắm sâu trong hậu môn của cô.
Não bộ của Khôi như bị một quả tạ đập vào. “Dưa… dưa leo?”. Cô giáo Ngọc My đã thay thế hắn, không phải bằng một thằng đàn ông khác, mà bằng một quả dưa leo. Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn vạn lần.
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều kinh khủng nhất.
Khi mắt đã quen với bóng tối, hắn nhìn xuống phía dưới cửa sổ. Và hắn thấy một cái bóng khác. Một lão già. Gầy gò, bẩn thỉu. Đang ngồi xổm. Một tay cầm điện thoại chĩa về phía cửa sổ. Tay còn lại… đang tự sướng.
Nếu cú sốc đầu tiên là một quả tạ, thì cú sốc thứ hai này là một lưỡi dao băng, đâm thẳng vào tim Khôi và đóng băng mọi cảm xúc của hắn lại.
Cơn giận nóng biến mất. Sự ghen tuông biến mất. Chỉ còn lại một sự ghê tởm tuyệt đối và một cơn thịnh nộ lạnh lẽo, chết chóc.
Vở kịch của chúng. Trò chơi của chúng. Cái thế giới bí mật, bệnh hoạn mà chúng đã cùng nhau xây dựng. Đã bị một kẻ ngoại cuộc, một lão già nhà quê bẩn thỉu xâm phạm. Lão ta không chỉ nhìn, lão ta còn ghi lại nó. Biến sự sa đọa của họ thành một thứ phim khiêu dâm rẻ tiền.
Không. Không thể chấp nhận được.
Khôi lùi lại, hòa mình vào bóng tối. Đôi mắt hắn giờ đây không còn cảm xúc, chỉ có sự tính toán của một kẻ đi săn. Hắn từ từ cởi đôi dép ra, đặt nhẹ xuống đất. Đôi chân trần của hắn tiếp đất mà không gây ra một tiếng động.
Trong khi đó, Lão Ba Chột không hề hay biết gì. Lão đang ở đỉnh điểm của sự sung sướng bệnh hoạn. Lão đã quay được cảnh Nam bắn tinh, cảnh hắn đổ gục xuống. Lão định tắt máy. Nhưng rồi lão lại thấy Ngọc My, người đàn bà đó, sau khi ngất đi vài giây, lại cựa mình. Lão lại giơ máy lên.
Một cơn gió lạnh đột ngột thổi qua, làm lão rùng mình. “Gió biển,” lão nghĩ.
Một cành cây khô dưới chân lão kêu “rắc” một tiếng nhỏ. “Chuột,” lão lẩm bẩm, và tiếp tục dán mắt vào màn hình.
Lão không biết, đó không phải là gió. Đó là hơi thở của tử thần phả vào gáy lão.
Lão không biết, đó không phải là chuột. Đó là bước chân của bóng ma đang đến sau lưng lão.
Lão đang mải mê zoom vào khuôn mặt đang say ngủ của Ngọc My, thì…
Một côn tay từ trong bóng tối vươn ra. Nó không to lớn như tay của Nam, nhưng rắn chắc như một gọng kìm. Nó không có mùi mồ hôi, mà có mùi sữa tắm đắt tiền.
Bàn tay đó bịt chặt lấy miệng của Lão Ba Chột, ngăn không cho một âm thanh nào kịp thoát ra.
Cùng lúc đó, một cánh tay khác, cứng như một thanh thép, siết quanh cổ họng của lão.
Thế giới của Lão Ba Chột đột ngột chìm vào im lặng và bóng tối. Khoái cảm còn chưa tan hết đã bị thay thế bằng một sự kinh hoàng tột độ. Chiếc điện thoại rơi khỏi tay lão, nằm chỏng chơ trên bãi cỏ, màn hình vẫn còn sáng, chiếu rọi hình ảnh của nữ thần đang say ngủ.
“Ma…!” – Đó là suy nghĩ duy nhất, cuối cùng lóe lên trong đầu lão già trước khi lão hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng.
******
“Ực…”
Một tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng. Không khí đột ngột bị cắt đứt. Lão Ba Chột giãy lên như một con cá bị vớt lên cạn. Chiếc điện thoại rơi xuống nền đất. Đôi mắt lão trợn trừng trong bóng tối. Lão chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một giọng nói lạnh như băng, một tiếng thì thầm của ác quỷ, vang lên ngay bên tai lão.
“Một tiếng nữa thôi, và cái cần cổ già nua của mày sẽ gãy làm đôi”
Là Khôi.
Lão Ba Chột nhận ra thằng nhóc thư sinh lúc nãy. Nhưng giờ đây, nó không còn vẻ thư sinh nữa. Nó là một con quỷ.
“Đừng… đừng giết tôi…” – Lão rên rỉ, giọng khò khè, nước tiểu bắt đầu rỉ ra trong quần.
Khôi không trả lời. Hắn cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên. Màn hình vẫn còn sáng, vẫn đang chiếu cảnh tượng Nam đang điên cuồng thúc vào người Ngọc My với quả dưa leo. Hắn nhìn màn hình, rồi lại nhìn lão già đang run rẩy trong tay mình. Một nụ cười tàn độc nở trên môi hắn.
Hắn dí màn hình vào trước con mắt độc nhất của lão Ba.
“Xóa” – Hắn ra lệnh, giọng nói không một chút cảm xúc. “Ngay. Lập. Tức”
Lão Ba Chột run run, cố gắng đưa tay lên. Nhưng cánh tay của Khôi siết chặt hơn, khiến lão gần như ngạt thở.
“Làm ơn… thả ra… tôi xóa…”
Khôi nới lỏng vòng tay một chút, đủ để lão có thể thở. Hắn vẫn giữ chặt điện thoại, dùng một tay của chính mình điều khiển, tìm đến đoạn video. Hắn không tin lão già này. Hắn bấm nút xóa, rồi vào cả thùng rác để xóa vĩnh viễn.
“Xong” – Hắn thì thầm. “Mày thấy chưa? Nó biến mất rồi. Giống như mày sắp biến mất khỏi cõi đời này nếu mày không ngoan ngoãn”
Lão Ba Chột gật đầu lia lịa, toàn thân mềm nhũn vì sợ hãi.
Khôi nhìn lão già thảm hại trước mặt. Lão ta sợ đến mức đái cả ra quần. Dương vật của lão, lúc nãy còn đang tự sướng, giờ đã mềm oặt, co rúm lại. Nhưng chính cái nhìn vào sự thảm hại đó, một ý nghĩ điên rồ, một kế hoạch trả thù hoàn hảo, bỗng lóe lên trong đầu Khôi.
Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai lão Ba, giọng thì thầm đầy cám dỗ.
“Này, lão già” – Hắn nói. “Mày có muốn không?”
Lão Ba Chột ngơ ngác. “Muốn… muốn gì ạ?”
Khôi cười khẩy, một nụ cười khiến lão già phải rùng mình. Hắn hất hàm về phía cửa sổ, nơi tiếng rên của Ngọc My vẫn đang vang lên.
“Muốn được nếm thử không? Mày già rồi, chắc cả đời chưa được chơi một con đàn bà nào ngon như vậy đâu nhỉ?”
Lão Ba Chột sững sờ. Lão không hiểu. Thằng nhóc này đang nói gì vậy? Lúc nãy nó còn định giết lão, giờ lại…
“Mày nhìn đi” – Khôi ép lão nhìn về phía cửa sổ. “Cô giáo tao đang bị chơi cả hai lỗ đấy. Một cái lồn, một cái hậu môn. Nhưng một trong hai cái đó là đồ giả”
Hắn quay lại, nhìn thẳng vào mắt lão Ba. “Tao sẽ cho mày thay thế cái đồ giả đó. Mày thấy sao?”
Lão Ba Chột há hốc mồm. Lão không thể tin vào tai mình. Lời đề nghị này còn điên rồ hơn cả cảnh tượng mà lão vừa chứng kiến. Hắn… hắn đang cho phép lão… được tham gia?
“Tại… tại sao?” – Lão lắp bắp.
“Vì tao thích” – Khôi cười gằn. “Tao thích nhìn mọi thứ trở nên hỗn loạn. Tao thích nhìn thằng bạn của tao sẽ có vẻ mặt như thế nào khi thấy một lão già bẩn thỉu như mày đang chơi chung cô My của nó. Và tao cũng thích nhìn xem, Cô giáo của tao sẽ phản ứng ra sao khi bị một dương vật già nua, nhăn nheo chọc vào hậu môn”
Kế hoạch của hắn thật hoàn hảo. Một mũi tên trúng ba con nhạn.
Hắn siết nhẹ tay một lần nữa. “Nào, quyết định đi. Cơ hội chỉ có một lần thôi”
Lão Ba Chột nhìn vào cửa sổ. Lão thấy cặp mông trắng nõn của Ngọc My đang nhấp nhô theo từng cú thúc của Nam. Lão nghe tiếng rên của bà. Và rồi, lão nhìn xuống dương vật của chính mình. Nó lại đang từ từ cương lên.
Sự sợ hãi và sự ham muốn đang đánh vật bên trong con người lão. Một bên là cái chết. Một bên là một giấc mơ không tưởng.
Và cuối cùng, bản năng đã chiến thắng.
Lão không nói được thành lời. Lão chỉ có thể gật đầu. Một cái gật đầu lia lịa, đầy tuyệt vọng và cam chịu.
Khôi cười. Một nụ cười của một con quỷ đã ký được giao kèo với một linh hồn tội nghiệp.
“Tốt lắm” – Hắn nói. “Vậy thì, đi theo tao. Nhưng trước hết…”
Hắn kéo lão già đứng dậy. “Đi rửa ráy qua loa đã. Mày cần đeo bao, Tao không muốn mày làm bẩn “nữ thần” của tao!!”
