Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 98 : Giấc Mơ Ẩm Ướt Của Lão Làng Chài
Chương 94: Giấc Mơ Ẩm Ướt Của Lão Làng Chài
Bên ngoài, lão Ba Chột không còn là một lão già đánh cá nữa. Lão là một kẻ săn mồi. Lão còng lưng, đôi chân trần của lão giẫm lên nền đất ẩm một cách nhẹ nhàng, không một tiếng động. Đây là kỹ năng của cả một đời đi biển, của những đêm lén lút gỡ trộm cá trong lưới của người khác. Nhưng hôm nay, con cá mà lão muốn bắt, lại là một con cá vàng óng, một con mỹ nhân ngư đang mắc cạn trong cái nhà nghỉ rẻ tiền này.
Lão đã sống gần hết một đời người, da thịt đã quen với mùi của biển, của cá, của mồ hôi mặn chát. Những người đàn bà của làng chài, họ cũng thô ráp và chai sần như đá biển. Lão chưa bao giờ tưởng tượng được, có một ngày, mình lại được ở gần một người đàn bà như vậy.
Da cô ta trắng, trắng như ngó sen. Dáng đi của cô ta uyển chuyển, nhẹ nhàng như một con mèo. Và cái mùi hương, một thứ mùi mà lão chỉ có thể cảm nhận được từ xa, nó không phải mùi nước hoa rẻ tiền bán ở chợ, nó là một thứ gì đó sang trọng, mời gọi, khiến lão già khô cằn như lão cũng phải nuốt nước bọt.
………
Ánh đèn vàng vọt trong phòng phủ lên mọi thứ một lớp màng cũ kỹ, nhưng không thể che đi được vẻ đẹp của người đàn bà. Ngoc My đang ở trong tư thế quỳ, tấm lưng ong thon thả uốn cong thành một đường hoàn mỹ, cặp mông căng tròn, trắng nõn phơi côy ra trước mắt lão. Thằng nhóc tên Nam đang quỳ phía sau, côn tay to bè của nó đặt hờ hững lên eo cô. Chúng đang thì thầm gì đó.
Lão Ba không nghe rõ. Nhưng lão thấy cô ta cười. Một nụ cười rất nhẹ. Nụ cười đó, trong khung cảnh này, lại dâm đãng đến lạ kỳ.
Lão Ba nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc. Lão lẩm bẩm trong miệng, giọng đầy thán phục và ghen tị: “Mẹ kiếp… Đúng là tiên nữ giáng trần… Chổng cái mông lên thôi mà cũng đẹp chết người”
Thằng nhóc kia sắp vào việc rồi. Lão nghĩ vậy, và dương vật già nua của lão bắt đầu rục rịch.
Nhưng không. Thằng nhóc không làm cái việc lão nghĩ.
Lão Ba nheo mắt lại. Con mắt còn lại của lão, con mắt độc nhất, phải căng ra hết cỡ để nhìn cho rõ.
Một thứ dài, xanh, và thẳng. Vẫn còn tươi rói.
Lão Ba sững người. Cái não bộ chỉ quen với sóng, với gió, với những con cá bạc phơ, hoàn toàn không thể xử lý được thông tin này.
“Trời đất quỷ thần ơi…” lão há hốc mồm, một câu chửi thề bật ra trong vô thức. “Một… một quả dưa leo?”
Lão không hiểu. Hoàn toàn không hiểu. Lão cố gắng vận dụng hết kinh nghiệm của một đời người để lý giải cho hành động này.
“Nó cầm quả dưa làm gì? Để ăn à? Giữa lúc này?” – Một ý nghĩ ngớ ngẩn đến mức chính lão cũng phải tự gạt đi.
Và rồi, cảnh tượng tiếp theo đã dập tắt hoàn toàn mọi logic trong bộ não già nua của Lão Ba Chột.
Thằng nhóc Nam, với vẻ mặt vừa tinh quái vừa tập trung, mở một cái chai nhỏ. Nó đổ thứ dung dịch trong suốt, trơn bóng ra lòng côn tay. Lão Ba có thể thấy thứ gel đó lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Sau đó, nó bắt đầu xoa thứ gel đó lên khắp quả dưa leo. Myn tay nó di chuyển một cách thành thạo, biến một thứ rau củ bình thường thành một món “vũ khí” sáng bóng, trơn trượt và đầy vẻ đe dọa.
Lão Ba Chột nín thở.
Hắn cầm “vũ khí” đó lên. Từ từ đưa nó về phía cặp mông trắng nõn của người đàn bà.
Đầu tròn, lạnh của quả dưa chạm nhẹ vào cái lỗ nhỏ màu hồng nâu đang hé mở. Lão Ba thấy người đàn bà giật nảy mình. Lão cũng rùng mình theo. Một cái lạnh chạy dọc sống lưng.
Cái lỗ nhỏ đó, nó co lại theo phản xạ, rồi lại từ từ giãn ra, như đang mời gọi.
Não bộ của Lão Ba Chột ngừng hoạt động.
Một thế giới mới. Một thế giới của sự bệnh hoạn mà lão chưa bao giờ dám tưởng tượng. Một thế giới nơi ranh giới giữa đồ ăn và công cụ tình dục bị xóa nhòa. Một thế giới của những kẻ thành thị.
Nó đang mở ra ngay trước con mắt độc nhất của lão.
Não bộ của Lão Ba Chột, một bộ não cả đời chỉ quen với vị mặn của muối, cái tanh của cá và sự rộng lớn vô tận của biển cả, đã hoàn toàn đình công. Nó từ chối xử lý cái hình ảnh đang diễn ra trước mắt.
“Trời đất quỷ thần ơi…” Lão rên rỉ trong cổ họng, một âm thanh khô khốc. “Nó… nó dùng dưa leo thật…”
Đối với lão, một lão nông dân kiêm ngư dân chính gốc, vạn vật sinh ra đều có mục đích của nó. Con cá là để ăn. Cái lưới là để bắt cá. Dương vật là để địt. Quả dưa leo là để ăn sống, để muối dưa, để giải nhiệt mùa hè. Cái logic đó đơn giản và vững chãi như một tảng đá.
Vậy mà bây giờ, cái tảng đá đó đang vỡ vụn.
Thằng nhóc thành phố kia, nó đang dùng một quả dưa leo để chuẩn bị cho một cuộc làm tình. Ý nghĩ đó vừa phi lý, vừa báng bổ, vừa… khơi dậy một sự tò mò bệnh hoạn đến tột cùng trong con người lão. Lão đã nghe người ta đồn đại về những trò chơi bệnh hoạn của đám nhà giàu thành phố, nhưng nghe và thấy là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Mắt lão dán chặt vào côn tay của thằng Nam. Lão thấy nó đổ thứ gel trong suốt, lấp lánh ra tay rồi xoa đều lên quả dưa. Lớp gel bóng loáng khiến quả dưa xanh mướt trông như một món vũ khí kỳ dị, một dương vật bằng pha lê lạnh lẽo. Lão Ba vô thức nuốt nước bọt, cổ họng khô rát.
“Mẹ kiếp, chúng nó còn có cả thứ nước này nữa…” lão lẩm bẩm. “Bảo sao… bảo sao con mụ kia lại rên la đĩ thỏa như vậy”
Và rồi, “giáo cụ trực quan” đó bắt đầu di chuyển.
Ngọc My vẫn giữ nguyên tư thế quỳ chổng mông, một tư thế của sự phục tùng tuyệt đối. Tấm lưng trần của cô khẽ run lên, có lẽ vì lạnh, hoặc vì chờ đợi. Cặp mông trắng nõn, căng mẩy của cô hơi nhếch lên, như một lời mời gọi không thể trần trụi hơn. Đối với Lão Ba, đó là một kỳ quan của tạo hóa, một thứ mà lão chỉ dám nhìn trộm trong những giấc mơ hoang đường nhất.
Đầu tròn, lạnh lẽo của quả dưa chạm vào “cửa sau” của Ngọc My.
“A…”
Một tiếng kêu rất nhỏ, sắc lẻm thoát ra từ miệng cô.
Lão Ba cũng giật nảy mình theo. Lão có thể tưởng tượng ra cái cảm giác đó. Một cái chạm lạnh buốt, bất ngờ vào nơi nhạy cảm và ấm nóng nhất. Qua khe cửa, lão thấy những thớ cơ quanh cái lỗ nhỏ màu hồng nâu của cô co rúm lại theo phản xạ, như một con sò cố gắng khép chặt vỏ.
“Suỵt… không sao đâu. Thả lỏng nào, cô giáo ngoan…”
Giọng của thằng Nam thì thầm, vừa dỗ dành vừa ra lệnh. Bàn tay to bè của nó đặt lên hông Ngọc My, xoa nhẹ.
Dưới sự trấn an đó, và có lẽ là sự tò mò của chính mình, cơ thể Ngọc My từ từ thả lỏng. Cái lỗ nhỏ đang siết chặt lại dần dần giãn ra. Thằng Nam bắt đầu ấn nhẹ.
Lão Ba nín thở.
Quả dưa leo từ từ chìm vào. Chậm rãi, từng milimét một. Nó không giống như một dương vật bằng xương bằng thịt. Nó không có hơi ấm, không có sự mềm mại, không có nhịp đập của sự sống. Nó là một vật thể lạ, một kẻ xâm lược lạnh lùng. Lão nhìn thấy cái cuống của quả dưa vẫn còn ở bên ngoài, rung nhẹ theo từng nhịp thở của cô. Cảnh tượng một vật vô tri, một thứ để ăn, đang nằm gọn bên trong cơ thể của một người đàn bà đẹp tuyệt trần đã đánh một cú trời giáng vào nhận thức của lão.
“Sướng cái nỗi gì?” – Lão tự hỏi. Lão không hiểu. Logic của lão không thể nào dung nạp được điều này.
Nhưng rồi, lão nghe thấy tiếng rên của Ngọc My.
Nó không phải tiếng rên của khoái cảm thuần túy khi được lấp đầy. Nó là một âm thanh phức tạp hơn nhiều. Trong đó có một chút đau đớn của sự căng tức, một chút nhục nhã khi bị xâm phạm bởi một thứ không phải con người, và cả một sự cam chịu kỳ lạ, một sự buông xuôi đến đáng sợ.
Chính cái âm thanh méo mó, không trọn vẹn đó lại là thứ khiến dương vật già nua của Lão Ba Chột cứng lên như đá.
“A… thì ra là vậy…” Lão Ba lẩm bẩm, một sự thấu hiểu bệnh hoạn loé lên trong con mắt độc nhất. “Cái sướng của chúng nó… không chỉ nằm ở dưới. Nó còn nằm ở trong đầu nữa”
Khi gần một nửa quả dưa đã nằm yên vị bên trong, Nam dừng lại. Hắn vỗ nhẹ vào một bên mông của Ngọc My, một cái vỗ vừa đủ kêu, như người ta vỗ vào mông một con ngựa tốt.
“Ngoan lắm”
Hành động đó, đối với Lão Ba Chột, còn bệnh hoạn hơn cả việc dùng dưa leo. Nó không phải là hành động của một người tình. Nó là hành động của một người chủ đối với món đồ chơi của mình.
Và người đàn bà kia, cô ta không phản kháng. Cô ta chỉ khẽ rên lên một tiếng, chấp nhận nó.
Lão Ba Chột rùng mình. Lão bắt đầu cảm nhận được “cái hay” của trò chơi này. Nó không chỉ là địt. Nó là sự thống trị, là sự sỉ nhục, là việc biến một “cô giáo”, một “phu nhân” thành một con điếm.
Dương vật của lão cứng đến phát đau. Lão biết, màn kịch chính bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Cái vỗ mông của Nam như một phát súng hiệu. Nó không phải là một cái vỗ về âu yếm, mà là một sự khẳng định quyền sở hữu, một lời tuyên bố rằng màn dạo đầu đã kết thúc.
Lão Ba Chột, nấp sau lùm cây, nín thở. Lão thấy thằng nhóc đó không chờ đợi thêm một giây nào nữa. Bàn tay nó thô bạo kéo tụt chiếc quần đùi nó đã mặc tạm, vướng víu xuống. Và rồi, “cái thật” xuất hiện.
Nó không giống như dương vật nhăn nheo, sẫm màu vì năm tháng và nước biển của lão. Nó là một dương vật của tuổi trẻ, một con quái vật căng tràn sức sống. Thân hình nó to và chắc nịch, nổi lên những đường gân xanh mờ, cái đầu khấc màu đỏ sẫm như một quả dâu tây chín mọng, sưng lên vì ham muốn, rỉ ra một thứ dịch nhờn trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
“Đây rồi! Cái thật đây rồi!” – Lão Ba rít lên trong cổ họng, tay phải của lão đã không còn kiên nhẫn, nó luồn vào trong chiếc quần cô ba rộng thùng thình, nắm chặt lấy “thằng em” già nua của mình.
Nam không nói, không rằng. Hắn trườn lên giường như một con mãnh thú, quỳ hẳn xuống, dạng hai chân rộng ra, bao trọn lấy cặp mông căng tròn của Ngọc My vào giữa. Thân hình của hắn, một thân hình của tuổi mười tám với những thớ cơ săn chắc, đẫm mồ hôi, đổ bóng lên tấm lưng trắng nõn của cô. Hắn cúi người xuống, hai tay không còn đặt trên eo nữa, mà là hai gọng kìm bằng thép, ghì chặt lấy hai bên hông của cô, ép sát cô vào người hắn đến mức không còn một kẽ hở. Toàn bộ tư thế đó toát ra một thứ quyền lực nguyên thủy, một sự chiếm đoạt không cho phép kháng cự.
Lão Ba thấy đầu dương vật của Nam, nóng hổi và cứng như đá, chỉa thẳng vào cái lồn của Ngọc My. Cái lồn của cô lúc này như một đóa hoa đã nở bung sau cơn mưa. Nó ướt sũng, hai mép thịt hồng hào mọng nước, hé mở, mời gọi.
Nhưng Nam không vào ngay. Thằng nhóc này, dù thô bạo, nhưng lại có cái khôn của một con thú đi săn. Hắn dùng đầu dương vật chà xát, xoay tròn quanh cửa mình. Lão Ba có thể thấy rõ từng chuyển động nhỏ. Lớp da thịt mềm mại của cô lõm vào, rồi lại phồng lên theo từng chuyển động của hắn.
“Ưm…” – Ngọc My rên lên một tiếng, cái âm thanh vừa như đau đớn, vừa như thúc giục. My khẽ lắc nhẹ cặp mông.
Hành động đó là một sự cho phép.
“Phập!”
Một tiếng kêu nặng nề, ướt át và dứt khoát. Dương vật của Nam đâm thẳng vào, một cú thúc lút cán, không một chút do dự.
“Aaaaaaaaa!”
Ngọc My hét lên. Lần này không có sự đau đớn hay hoảng loạn. Nó là một tiếng hét của sự thỏa mãn tột cùng, của một cái hang động trống rỗng đã quá lâu, nay lại được lấp đầy bằng một cột đá nóng bỏng.
Nhịp điệu của thú hoang bắt đầu.
Nam thúc. Hắn không có kỹ thuật, không có sự dịu dàng. Hắn chỉ có sức mạnh. Mỗi cú thúc của hắn đều sâu, mạnh và tàn bạo. Chiếc giường sắt bắt đầu kêu lên những tiếng ai oán, kẽo kẹt. Cơ thể Ngọc My bị đẩy về phía trước, rồi lại bị kéo giật lại theo từng nhịp ra vào của hắn. Cặp vú to đẹp của cô, một cặp vú mà Lão Ba cả đời chưa từng thấy, nảy lên một cách điên dại.
Lão Ba nhìn không chớp mắt. Lão thán phục. Thán phục cái sức mạnh của thằng nhóc. “Trâu non. Đúng là trâu non khỏe thật” Và lão cũng thán phục người đàn bà. Cơ thể cô mềm mại, nhưng lại dẻo dai một cách kỳ lạ, nó đón nhận sự tấn công thô bạo đó không một chút nao núng. “Đàn bà… đúng là một cái vực không đáy” Lão nghĩ thầm.
Nhưng chỉ thúc thôi dường như không đủ với con thú này.
Trong khi nửa thân dưới vẫn đang vận động như một cái máy, nửa thân trên của Nam cũng bắt đầu hành động. Một tay hắn vẫn ghì chặt hông cô, tay còn lại vươn về phía trước, chộp lấy một bên vú của Ngọc My. Cặp vú của cô căng tròn, trắng nõn và đầy đặn đến mức nó không thể nằm trọn trong côn tay to bè của hắn. Những ngón tay của Nam bấu chặt vào, ấn sâu vào da thịt mềm mại, khiến bầu vú gần như biến dạng, phần thịt trắng tràn ra qua kẽ ngón tay.
Lão Ba nuốt nước bọt. Lão nhớ đến cặp vú của vợ mình, nó cũng đã từng căng sữa, nhưng là để nuôi con, và nó đã sớm chảy xệ, nhăn nheo vì năm tháng và lao động. Còn cặp vú này, nó là một tuyệt tác, sinh ra chỉ để cho đàn ông giày vò.
Nam không chỉ bóp. Hắn cúi đầu xuống, vùi mặt vào giữa hai bầu ngực, rồi dùng miệng ngấu nghiến lấy đầu vú còn lại. Lão Ba có thể thấy rõ chiếc lưỡi của hắn đang xoáy tròn, hàm răng khẽ day vào cái núm vú hồng hào, khiến nó cương cứng lên như một quả anh đào.
“Á…ư…ư…”
Ngọc My rên lên một tiếng dài hơn, khác hẳn lúc trước. Cảm giác bị tấn công từ cả ba hướng – cái lồn, cái vú, cái núm vú – dường như là quá sức chịu đựng. Theo bản năng, cô ưỡn tấm lưng cong của mình lên, một nỗ lực vô thức để thoát khỏi sự giày vò.
Nhưng hành động đó lại là một sai lầm chết người.
Việc cô ưỡn người lên đã vô tình đẩy cặp mông về phía sau. Quả dưa leo lạnh lẽo đang nằm im trong hậu môn của cô, đột nhiên bị lún vào sâu hơn vài phân.
“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!”
Một tiếng hét thất thanh, xé toạc không gian. Lần này, trong đó không chỉ có khoái cảm. Nó có cả sự kinh hoàng, một cú giật điện chạy dọc sống lưng. Một cơn khoái cảm kép, một từ lồn, một từ đít, một nóng, một lạnh, đồng loạt ập đến, tấn công vào hệ thần kinh của cô.
Cơ thể Ngọc My co giật, cô bắt đầu lắc đầu lia lịa, mái tóc dài đen nhánh đập vào tấm lưng đẫm mồ hôi của Nam.
My bắt đầu mất kiểm soát.
Và Lão Ba Chột, chứng kiến cảnh đó, tay phải của lão cũng tuốt mạnh hơn. Con thú bên trong lão cũng đang gầm lên đòi hỏi.
Cú giật điện từ hai dòng khoái cảm nóng-lạnh đồng loạt ập đến khiến cơ thể Ngọc My co giật dữ dội. My lắc đầu lia lịa, mái tóc đen dài, ướt đẫm mồ hôi, quất vào tấm lưng trần của Nam. My gần như đã mất đi ý thức, chỉ còn là một khối da thịt đang run rẩy trên đỉnh của sự hỗn loạn.
Thằng Nam, con thú hoang đó, cảm nhận được điều này. Nó cảm nhận được sự co thắt điên cuồng từ cái lồn của cô đang siết lấy dương vật của nó, cảm nhận được cơ thể cô đang ở trên bờ vực của sự vỡ nát. Một thằng đàn ông bình thường, có lẽ sẽ dồn hết sức vào những cú thúc cuối cùng để cùng nhau lên đỉnh.
Nhưng Nam thì không.
Lão Ba Chột, qua con mắt độc nhất của mình, đã thấy một điều còn đáng sợ hơn cả sức mạnh thể chất. Lão thấy sự tính toán.
Trong cơn điên cuồng đó, thằng nhóc đột ngột dừng lại. Nó rút dương vật ra gần hết, chỉ để lại phần đầu khấc ngay cửa mình, trêu ngươi.
Ngọc My rên lên một tiếng hụt hẫng, cơ thể đang căng cứng của cô chùng xuống. Sự trống rỗng đột ngột còn khó chịu hơn cả sự tấn công.
Lão Ba Chột cũng nín thở. “Nó định làm gì?”
Và rồi, lão thấy.
Trong lúc cái lồn của cô đang trống rỗng, đang khao khát được lấp đầy, côn tay của Nam đang đặt trên cuống quả dưa leo, đột ngột ấn mạnh.
“ÁÁÁÁÁÁ!”
Ngọc My hét lên, một tiếng hét sắc lẻm, chói tai. Lần này là sự đau đớn thuần túy. Lỗ đít của cô, vốn đã bị nong căng, nay lại bị một vật thể lạ thúc sâu hơn một cách đột ngột. Cơ thể cô co rúm lại vì đau.
Nhưng sự tra tấn chưa dừng lại.
Ngay khi cô còn đang co giật vì cơn đau từ phía sau, ngay khi những cơ vòng của cô đang cố gắng chống cự lại kẻ xâm lược lạnh lẽo, Nam lại gầm lên một tiếng và thúc mạnh dương vật thật của nó vào.
“PHẬP!”
Một cú thúc lút cán.
Cơn khoái cảm dữ dội, bất ngờ ập đến, va chạm trực diện với cơn đau đớn còn chưa tan. Hai luồng tín hiệu trái ngược cùng lúc tấn công vào não bộ của Ngọc My. Chúng triệt tiêu lẫn nhau, rồi lại cộng hưởng với nhau, tạo ra một cảm giác không thể định nghĩa. Nó không còn là sướng, cũng không còn là đau. Nó là một sự hủy diệt. Tiếng hét đau đớn của cô nghẹn lại trong cổ họng, biến thành một tiếng rên dài, lạc đi, bất lực.
“Thì ra là vậy…” Lão Ba Chột lẩm bẩm, mắt mở to, không chớp. Lão đã hiểu. Thằng nhóc này không chỉ địt. Nó đang chơi đùa với hệ thần kinh của người đàn bà. Nó hành hạ cô bằng cơn đau từ phía sau, rồi ngay lập tức ban cho cô cơn khoái lạc từ phía trước. Nó bắt cơ thể cô phải trải qua cảm giác từ địa ngục lên thiên đường chỉ trong một tích tắc.
Nó đang “dạy” cô. Dạy cho cô biết ai mới là chủ của trò chơi này.
Lão Ba thấy Nam lặp lại trò chơi tàn nhẫn đó. Hắn lại rút dương vật ra, để lại sự trống rỗng. Ngọc My, dù lý trí đã không còn, nhưng cơ thể cô vẫn nhớ. My khẽ rên rỉ, cặp mông vô thức nhổm lên, tìm kiếm.
“Xin… xin anh…” My lắp bắp những từ vô nghĩa.
“Xin cái gì, cô My?” – Nam thì thầm, giọng đầy khoái trá. “Cô thích quả dưa leo này hơn cặc của em à?”
Và hắn lại đẩy mạnh quả dưa vào.
“Á… không… không phải…”
My lại co người lại vì đau. Và rồi, hắn lại thúc mạnh dương vật thật vào.
“A…ư…ư… sướng…”
Cứ như vậy, lặp đi lặp lại. Đau. Sướng. Đau. Sướng. Cứ mỗi một chu kỳ như vậy, sự kháng cự của Ngọc My lại yếu đi một chút.
Lão Ba Chột chứng kiến một sự thay đổi kỳ lạ. Cơ thể Ngọc My không còn bị động nữa. My không còn chỉ nằm đó chịu trận.
Lúc đầu, cặp mông của cô di chuyển là do lực thúc của Nam. Nhưng bây giờ, nó đã khác. Lão thấy, mỗi khi Nam chuẩn bị rút dương vật ra, hông của cô lại chủ động đẩy về phía hắn, như muốn níu kéo. Và mỗi khi hắn chuẩn bị thúc vào, hông của cô lại chủ động ưỡn lên để đón nhận.
My không còn chống cự. My đang hòa nhịp.
Cơ thể của cô đã hoàn toàn đầu hàng trước khi lý trí của cô kịp nhận ra. Nó đã học được thứ ngôn ngữ của da thịt này, một thứ ngôn ngữ của sự trừng phạt và ban thưởng. Nó biết rằng sau mỗi cơn đau nhói từ phía sau, sẽ là một cơn khoái lạc ngập tràn từ phía trước. Và nó bắt đầu khao khát cả hai.
“Nó chịu rồi,” Lão Ba rít lên, tay phải của lão tuốt mạnh hơn bao giờ hết. “Con mụ chịu thua hoàn toàn rồi”
Lão cảm thấy một sự đắc thắng bệnh hoạn, như thể chính lão, chứ không phải thằng Nam, là người đã khuất phục được người đàn bà kiêu hãnh này. Lão đã giải mã được bí mật của những kẻ thành thị. Muốn có được một người đàn bà, không phải là chiều chuộng cô ta. Mà là phải hành hạ cô ta, phải làm cô ta đau, rồi mới ban cho cô ta khoái lạc. Phải biến mình thành cả ác quỷ và thiên thần trong mắt cô ta.
Trong phòng, Ngọc My không còn nói được một câu hoàn chỉnh. My chỉ còn biết rên rỉ theo từng nhịp thúc của Nam. Lý trí đã hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại bản năng. Một bản năng đang gào thét, đòi hỏi được giày vò nhiều hơn nữa.
Và Lão Ba, vị khán giả duy nhất, cũng đang chìm vào cơn điên của chính mình, sẵn sàng cho màn cuối của vở kịch.
Cơ thể của Ngọc My đã hoàn toàn đầu hàng. Nó đã học được thứ ngôn ngữ của da thịt, đã quen với nhịp điệu của sự tra tấn và ban thưởng. Lý trí của cô đã bay lên tận mây xanh, để lại một cỗ máy chỉ biết cảm nhận và đòi hỏi. My không còn chống cự, mà đã hòa làm một với con thú đang giày vò mình.
Lão Ba Chột, vị khán giả duy nhất của vở kịch, cảm nhận được điều đó. Lão thấy được sự thay đổi trong từng thớ thịt của cô, từng tiếng rên rỉ. My không còn là nạn nhân. My là một kẻ đồng lõa.
Và rồi, ngay khi Lão Ba nghĩ rằng vở kịch không thể nào điên cuồng hơn được nữa, người đàn bà đó đã chứng minh lão đã sai.
Sự im lặng bị xé toạc.
Không phải bằng một tiếng rên, mà bằng một mệnh lệnh.
“ĐỊT MẠNH LÊN! NAM! AAAAA!!”
Giọng cô khàn đặc, lạc đi, nhưng chứa đầy một thứ uy quyền không thể chống cự. Nó không phải lời van xin. Nó là một lời nguyền, một sự thách thức.
Lão Ba Chột sững người. Myn tay đang di chuyển của lão cứng đờ.
Thằng Nam, kẻ đang ở phía trên, cũng khựng lại một nhịp. Nó có vẻ cũng bị sốc. Nó đang là người làm chủ, đang là kẻ ban phát khoái cảm. Cớ sao con mồi của nó lại dám ra lệnh cho nó?
Nhưng sự sững sờ đó chỉ kéo dài một giây. Nó nhanh chóng biến thành một cơn hưng phấn tột độ. Con thú bên trong nó gầm lên thích thú khi thấy con mồi không những không chạy trốn, mà còn quay lại cắn vào nó.
“Hự!” – Nó gầm lên, và những cú thúc của nó trở nên mạnh hơn, sâu hơn, tàn bạo hơn.
Và người đàn bà, như được tiếp thêm sức mạnh từ chính sự tàn bạo đó, lại gào lên.
“CHƠI CHẾT CON ĐĨ NÀY ĐI! AAAAA… SƯỚNG QUÁ! ĐỊT CÁI LỒN CỦA CÔ NÁT RA ĐI!”
Xong rồi.
Lão Ba Chột lẩm bẩm.
Xong thật rồi.
Trong đầu lão, cái hình ảnh cuối cùng về một “cô giáo”, một “phu nhân”, một “tiên nữ” thanh cao, đã vỡ tan thành trăm mảnh. Bụi tro của hình tượng đó bay đi, để lộ ra một thứ còn nguyên thủy hơn, chân thật hơn, và đáng khao khát hơn vạn lần.
“Tiên nữ cái gì nữa…” – Lão rít lên qua kẽ răng, một nụ cười méo mó, đầy thỏa mãn hiện trên khuôn mặt già nua. – “Đây mới là nó! Đây mới là bộ mặt thật của cô ta! Một con đàn bà dâm đãng! Một con đàn bà dâm đãng sang trọng!”
Lão không hề cảm thấy thất vọng. Ngược lại là đằng khác. Một “tiên nữ” thì quá xa vời, chỉ để thờ phụng từ xa. Việc rình mò một tiên nữ khiến lão cảm thấy tội lỗi. Nhưng một “đàn bà dâm đãng”? Một con điếm thì khác. Một con đàn bà dâm đãng sinh ra là để cho đàn ông địt, để cho đàn ông giày vò. Việc thèm khát một con đàn bà dâm đãng là một lẽ tự nhiên. Cô ta, với những lời chửi thề tục tĩu đó, đã tự hạ mình xuống, trở nên gần gũi, trần tục. Cô ta đã cho phép lão được thèm muốn cô ta một cách công khai, không còn tội lỗi.
Lời nguyền của con điếm đã được thốt ra. Nó như một liều thuốc kích thích cực mạnh, không chỉ cho thằng Nam, mà cho cả Lão Ba Chột. Cả căn phòng như nổ tung.
Nghe thấy những lời đó, nó như hóa điên. Nó không còn là thằng học sinh, cũng không phải kẻ tra tấn có phương pháp nữa. Nó chỉ là một dương vật. Nó thúc, thúc và thúc, một cách bản năng, một cách man dại. Mồ hôi nó vã ra như tắm, những thớ cơ trên lưng nổi lên cuồn cuộn. Nó gầm lên, những tiếng gầm không thành lời, chỉ có dục vọng.
My không còn biết gì nữa. My là trung tâm của cơn bão. Cặp vú của cô nảy lên điên cuồng, đập vào bộ ngực trần của Nam. Cặp mông của cô bị những cú thúc làm cho đỏ ửng lên. Cái lồn và cái đít của cô, một nóng một lạnh, một ra vào một đứng im, đang co thắt liên tục, phun ra những dòng nước dâm đãng, làm ướt sũng cả tấm ga giường.
Lão cũng không còn kiềm chế. Lão quỳ hẳn dậy, dán sát con mắt độc nhất của mình vào khe cửa, như muốn chui cả vào trong đó. Tay lão tuốt dương vật với một tốc độ mà chính lão cũng không thể tin nổi. Lão đang hòa làm một với chúng. Lão cũng là một phần của cơn điên này.
——-
Bên trong căn phòng 203, bản giao hưởng của địa ngục đang đi đến những nốt cao cuối cùng. Thằng Nam gầm lên, dồn toàn bộ sức lực của một con thú trẻ khỏe vào những cú thúc cuối cùng, sâu và tàn bạo. Ngọc My, bị giày vò từ cả hai phía, quằn quại trong cơn cực khoái kéo dài đến vô tận.
Bên ngoài lùm cây, Lão Ba Chột cũng đang ở bờ vực. Hơi thở của lão gấp gáp, con mắt độc nhất đỏ ngầu, côn tay phải của lão di chuyển trên dương vật già nua của mình với một tốc độ điên cuồng. Lão có thể cảm nhận được nó, cái cảm giác nóng ran lan tỏa từ bụng dưới, chỉ một chút nữa thôi, chỉ vài giây nữa thôi, lão sẽ được hòa chung vào cơn lũ đó.
Nhưng rồi, một ý nghĩ kỳ lạ, sắc như một mảnh chai, đột ngột rạch một đường trong bộ não đang mê muội vì dục vọng của lão.
“Tại sao lại là nó… mà không phải là mình?”
Bàn tay đang di chuyển như một cái piston của lão đột ngột khựng lại.
Khoái cảm đang chực chờ phun trào cũng tắc nghẹn lại, biến thành một nỗi uất nghẹn đắng ngắt nơi cổ họng.
Lão ngẩng đầu lên, nhìn vào khung cửa sổ.
Dưới ánh đèn vàng vọt, cảnh tượng đó vừa trần trụi vừa đẹp một cách phi thực. Thân thể của thằng Nam, một thân thể của tuổi mười tám, đôi mươi, với những thớ cơ săn chắc, đẫm mồ hôi, đang vận động một cách hoàn hảo. Và thân thể của người đàn bà, mềm mại, trắng nõn, đáp lại từng cú thúc của nó bằng những cơn co giật của khoái cảm tột cùng. Chúng là tuổi trẻ. Chúng là sức sống. Chúng là sự tận hưởng bản năng nhất, trần trụi nhất của cuộc đời.
Và rồi, Lão Ba Chột từ từ cúi xuống, nhìn lại chính mình.
Lão nhìn vào côn tay trái đang bấu chặt xuống nền đất ẩm. Một côn tay nhăn nheo, đen đúa, những đường gân xanh nổi lên như rễ cây. Móng tay cáu bẩn, dính đầy đất cát. Lão ngửi thấy mùi của chính mình, một cái mùi chua loét của mồ hôi, quyện với mùi tanh của cá và mùi ẩm mốc của bộ quần áo cũ. Lão cảm nhận được cơn đau nhức ở sau lưng, ở đầu gối, những cơn đau của một cơ thể đã bị năm tháng và biển cả côo mòn.
Một sự tương phản tàn nhẫn.
Một hình ảnh xa xôi đột ngột hiện về trong tâm trí lão. Một hình ảnh từ rất lâu rồi, khi vợ lão còn sống.
Một đêm tối trời, trong căn nhà lá tồi tàn. Bên ngoài là tiếng mưa rơi và tiếng sóng vỗ. Bên trong là sự im lặng. Lão và vợ lão làm tình với nhau dưới một tấm chăn dày và nặng. Không có tiếng rên. Không có tiếng chửi thề. Chỉ có tiếng kẽo kẹt của chiếc giường tre và tiếng thở dốc nặng nhọc. Da thịt của vợ lão không mềm mại, nó chai sần vì công việc đồng áng. Ngực cô đã chảy xệ sau mấy lứa con. Cuộc làm tình diễn ra nhanh chóng, như một nghĩa vụ, một thói quen. Xong việc, cả hai quay lưng vào nhau và ngủ. Không một lời nói. Không một cái ôm.
Lão Ba Chột rùng mình.
Đó là tất cả những gì lão biết về tình dục. Đó là tất cả những gì lão biết về đàn bà.
Nó khác xa, khác xa một trời một vực với cái thế giới trong khung cửa sổ kia. Một thế giới của những cơ thể được chăm chút, của những mùi hương đắt tiền, của những trò chơi bệnh hoạn được tính toán để đẩy khoái cảm lên đến tận cùng. Một thế giới mà ở đó, tình dục không phải là nghĩa vụ, mà là một nghệ thuật, một sự tận hưởng.
“Phí một đời. Mình đã phí cả một đời” – Lão lẩm bẩm.
Cơn ghen mà lão đang cảm thấy, nó không còn đơn thuần là cơn ghen của một thằng đàn ông khi thấy một người đàn bà đẹp bị kẻ khác chiếm hữu. Nó là cơn ghen của một lão già sắp chết với tuổi trẻ. Là cơn ghen của một kẻ cả đời chỉ biết đến lao động cực nhọc với những kẻ sinh ra chỉ để hưởng thụ. Là cơn ghen của một kẻ đã sống một cuộc đời vô vị, tẻ nhạt với những kẻ đang sống một cuộc đời rực rỡ, dù là rực rỡ trong tội lỗi.
Sự cay đắng dâng lên, lấn át cả ham muốn. Lão thấy mình thật thảm hại, một lão già bẩn thỉu, đang ngồi rình mò hạnh phúc (dù là một thứ hạnh phúc bệnh hoạn) của người khác và tự thỏa mãn một mình. Nỗi nhục nhã khiến lão muốn đứng dậy và bỏ đi.
