Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 97 : Dư Âm Ngọt Ngào**
Chương 92: Dư Âm Ngọt Ngào**
Con quái vật đã no nê và chìm vào giấc ngủ.
Khi tôi dần tỉnh lại, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự đắc thắng của kẻ chinh phạt, mà là sự mềm mại, ấm nóng của cơ thể Huệ Lan vẫn còn nằm dưới thân mình. tôi cảm nhận được mùi hương nồng nàn của mồ hôi, của dục vọng, và cảm giác dính bết trên da thịt. Con ác quỷ bên trong tôi đã ngủ say, và tôi bé tôi 17 tuổi tỉnh dậy giữa bãi chiến trường do chính mình tạo ra.
Một cảm giác hoang mang và lúng túng bao trùm lấy tôi. “Mình… mình đã làm gì thế này?” – tôi tự hỏi trong sự hoảng hốt. Cơn say quyền lực đã tan biến, chỉ còn lại sự ngượng ngùng của một gã khờ vừa làm một việc vượt quá tầm hiểu biết của mình.
tôi lồm cồm bò dậy, vụng về rời khỏi người Huệ Lan. tôi nhìn xuống. Một bãi chiến trường thực sự. Tấm ga giường trắng tinh loang lổ những vũng dịch thể hỗn độn. Và Huệ Lan, cô nằm đó, bất động, mái tóc đen mượt rối bời, cơ thể chi chít những dấu vết của cuộc truy hoan. Cô như một bức tranh tuyệt đẹp vừa bị xé nát.
Thay vì bỏ chạy, tôi lại làm một hành động mà tôi nghĩ là “đúng đắn”, một hành động mà tôi đã thấy trong vô số bộ phim tình cảm. tôi lóng ngóng túm lấy cái chăn bông dày sụ bị đá xuống cuối giường, cố gắng giũ nó ra và đắp lên người cô một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Nhưng vì quá vụng về, tôi suýt vấp phải chân mình và làm rơi cả cái chăn… lên mặt cô.
“Ối!”
tôi vội vàng kéo lại cái chăn, mặt càng đỏ hơn. tôi cẩn thận chỉnh sửa lại nó, chỉ để hở phần vai trần và khuôn mặt xinh đẹp đang say ngủ của cô. Trông cô lúc này, với vài sợi tóc mai dính bết trên má, đôi môi sưng mọng, và một nụ cười rất nhẹ, thanh thản trên môi, thật bình yên. tôi ngồi xuống mép giường, cứ thế ngắm nhìn “tác phẩm” của mình.
Đúng lúc đó, Huệ Lan khẽ cựa mình. Cô từ từ mở mắt. Ánh mắt cô có chút mơ màng, rồi dần dần hội tụ lại, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đầy vẻ lo lắng và bối rối của tôi.
tôi giật bắn mình như bị bắt quả tang. tôi lắp bắp, tự động quay trở lại cách xưng hô đầy kính cẩn.
“A… cô… cô tỉnh rồi ạ? Cô… cô có sao không ạ?”
Huệ Lan không trả lời ngay. Cô nhìn tôi một lúc lâu. Ánh mắt cô không có sự sợ hãi, không có sự tức giận. Chỉ có một sự ấm áp, và một chút gì đó thích thú. Cô khẽ mỉm cười.
Thấy cô không nói gì, tôi lại càng lúng túng.
“Cô… cô có khát nước không ạ?” tôi nói, giọng đầy vẻ quan tâm. “Để… để cháu đi lấy cho cô ly nước nhé?”
Nói rồi, tôi định đứng dậy, nhưng một bàn tay mềm mại đã giữ tôi lại. Huệ Lan từ từ đưa tay lên, nắm lấy bàn tay đang bối rối của tôi. Một cái nắm tay rất nhẹ, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình.
Cô nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh một ngọn lửa vừa được tái sinh từ đống tro tàn, nhưng không còn thách thức, mà chỉ có sự dịu dàng.
“Cảm ơn em,” cô nói, giọng khàn đi vì mệt, nhưng lại ngọt ngào đến lạ.
Cô siết nhẹ tay tôi rồi buông ra.
tôi sững người. Chỉ hai chữ đơn giản, và một cái siết tay nhẹ, nhưng nó lại là một sự chấp nhận, một sự tha thứ, và là sự khởi đầu của một giao ước không lời. Con quái vật đã mang đến sự hủy diệt, nhưng gã khờ tỉnh giấc lại vụng về vun đắp nên một dư âm ngọt ngào đến không ngờ. Trận chiến đã kết thúc, nhưng một điều gì đó còn phức tạp hơn, thân mật hơn, vừa mới bắt đầu.
