Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 91
Tiếng rên rỉ của Huệ Lan không phải là một lời cầu xin, mà là một liều thuốc phiện, là bản tuyên ngôn chiến thắng rót thẳng vào tai tôi. Nụ cười trên môi tôi càng lúc càng rộng hơn, lạnh lẽo, tàn bạo và độc ác.
“Sao rồi, cô giáo?” tôi lặp lại, giọng đầy chế giễu. “Bài học của ‘thằng con trai’ này… có đủ ‘nặng’ không?”
Huệ Lan không trả lời được, chỉ có thể rên lên ư ử. Nhưng tôi không còn hài lòng với tư thế này nữa. Con quái vật bên trong tôi muốn một sự phục tùng tuyệt đối, một sự sỉ nhục không thể che đậy.
Đột ngột, tôi gồng người, đẩy Huệ Lan ngã ngửa ra giường. Cô khẽ kêu lên hoảng hốt, chưa kịp định thần thì đã bị tôi lật úp lại. tôi dùng đầu gối đè lên lưng, dùng sức mạnh của tuổi 17 đang căng tràn ghì chặt cô xuống nệm, ép cô vào tư thế doggy, một tư thế của sự phục tùng không hơn không kém.
“Huy! Em… em làm gì vậy?” Huệ Lan hoảng hốt thực sự.
tôi không trả lời. tôi cúi xuống, ghé sát miệng vào vành tai mẫn cảm của cô, phả vào đó hơi thở nóng hổi và những lời nói sắc như dao cạo.
“Bài học tiếp theo, thưa cô giáo…” Giọng tôi trầm đặc, đầy uy quyền. “…là bài học về sự phục tùng.”
Dứt lời, không một chút báo trước, không một chút dịu dàng, tôi thúc mạnh vào cô từ phía sau.
“A!”
Huệ Lan hét lên một tiếng ngắn, rồi tiếng hét biến thành tiếng rên dài khi “vũ khí” sần sùi đó lại một lần nữa cày xới bên trong cô. Không còn là sự khám phá chậm rãi, mà là sự xâm chiếm của một kẻ chinh phạt. Nhanh, mạnh, sâu, không khoan nhượng. Tiếng da thịt va chạm “bành bạch” vang lên trần trụi và thô thiển.
Một tay tôi nắm lấy mái tóc đen mượt của cô, kéo giật ra sau, buộc cô phải ngẩng mặt lên. Tay còn lại của tôi siết chặt lấy một bên hông của cô, ghì chặt xuống giường, biến cơ thể tuyệt mỹ đó thành một cái đệm thịt không hơn không kém.
Huệ Lan hoàn toàn bị khuất phục. Cô chỉ có thể bật ra những tiếng rên ư ử, đứt quãng theo từng cú thúc như một con thú bị thương. Vai trò “cô giáo” quyền uy ngày nào giờ chỉ là một nữ tù binh, một món đồ chơi trong tay con ác quỷ trẻ tuổi mà chính cô đã đánh thức.
Cơn thịnh nộ của con ác quỷ trẻ không dễ dàng nguôi ngoai. Nó muốn một sự chiếm hữu toàn diện, muốn khám phá và chinh phạt toàn bộ “lãnh thổ” mà nó vừa chiếm được.
Trong khi vẫn duy trì nhịp điệu thúc mạnh bạo từ phía sau, hai bàn tay của tôi bắt đầu một cuộc hành trình mới. Chúng di chuyển lên trên, lướt qua tấm lưng ong đẫm mồ hôi, rồi không một chút do dự, vồ lấy cặp vú “bánh dày” của Huệ Lan.
Chúng thật mềm mại, ấm áp, và nặng trĩu, chảy tràn qua những kẽ tay đang căng đầy sức lực của tôi. Dưới tác động của những cú thúc từ phía sau, cặp vú đó rung lên bần bật, nảy lên theo từng nhịp, như hai quả bóng nước căng đầy sức sống.
tôi không xoa nắn. Con ác quỷ bên trong tôi không biết đến sự dịu dàng. tôi nhào nặn chúng, bóp mạnh, nhìn chúng biến dạng trong bàn tay mình một cách thích thú.
“A… a… Huy…” Huệ Lan rên rỉ, cơ thể quằn quại trước sự tấn công kép. Bên dưới, “vũ khí” sần sùi của tôi đang cày nát sự mềm mại của cô. Bên trên, hai bầu ngực của cô đang bị tra tấn bởi bàn tay thô bạo. “Chậm… chậm lại một chút… cô xin em…”
Lời van xin yếu ớt của cô chỉ như một lời thách thức. Nó không làm cơn thịnh nộ của tôi giảm đi, mà ngược lại, còn đổ thêm dầu vào lửa. tôi muốn cô phải thừa nhận, phải nói ra rằng cô thích sự tra tấn này.
tôi cúi xuống, cắn nhẹ vào bờ vai mềm mại của cô. Một sự đánh dấu chủ quyền.
“Nói đi,” tôi thì thầm vào tai cô, giọng ra lệnh. “Nói là cô thích đi.”
Huệ Lan cắn chặt môi, cố gắng chống cự lại mệnh lệnh đó bằng sự im lặng. Đó là chút tự trọng cuối cùng của người “cô giáo”.
Sự im lặng đó khiến con ác quỷ trong tôi nổi giận. tôi “trừng phạt” sự im lặng đó ngay lập tức. tôi thúc một cú thật mạnh, thật sâu, khiến cô nảy người lên. Đồng thời, các ngón tay của tôi tìm đến hai đầu vú đã cương cứng vì kích thích của cô, siết chặt và vê nó một cách tàn nhẫn.
“Á!”
Cơn đau nhói và sự khoái lạc tột độ cùng lúc ập đến, phá vỡ hoàn toàn sự phòng ngự cuối cùng của Huệ Lan. Cô không thể chịu đựng được nữa.
“A! Đau! Thích… Thích… Em thích… Xin anh… tha cho em…”
Cô mất kiểm soát, lý trí hoàn toàn sụp đổ. Cô gọi tôi là “anh”, cô xưng “em”, cô cầu xin như một con điếm đang cầu xin sự thương hại từ chủ nhân của mình.
Lời thú nhận đó, đặc biệt là tiếng “Em thích… Xin anh…”, chính là thứ mà con quái vật bên trong tôi đang chờ đợi.
“GRÀÀÀÀ!”
tôi gầm lên một tiếng thỏa mãn như một con thú hoang. tôi tăng tốc độ đến điên cuồng, biến cuộc làm tình thành một cuộc tàn sát của dục vọng. Chiếc giường cót két một cách ai oán. Căn phòng chỉ còn lại tiếng da thịt va vào nhau bành bạch, tiếng thở dốc của tôi và tiếng rên la đứt quãng của cô.
“Không… thế này chưa đủ,” con quái vật gầm gừ trong đầu tôi. “Tôi muốn nhìn thấy mặt cô Lan.”
Đột ngột, tôi rút ra. Huệ Lan giật nảy mình, rên lên một tiếng hụt hẫng. Nhưng cô còn chưa kịp định thần, tôi đã thô bạo lật ngửa cô lại. tôi đè lên người cô, hai tay chống hai bên, nhốt cơ thể mềm mại của cô dưới sức mạnh của mình. tôi cúi xuống, hôn cô một nụ hôn trừng phạt, day nghiến đôi môi sưng mọng của cô.
Rồi tôi từ từ vào lại. Chậm rãi, tàn nhẫn, bắt cô phải cảm nhận rõ ràng từng milimet của “vũ khí” sần sùi đang nong rộng mình ra một lần nữa. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Con quái vật muốn một sự phơi bày tuyệt đối.
tôi nắm lấy hai cổ chân của cô. “A!” – cô khẽ kêu lên vì bất ngờ. tôi kéo mạnh, rồi vắt cả hai chân cô qua vai mình. Hành động này bẻ cơ thể Huệ Lan vào một tư thế yếu thế và nhục nhã đến tột cùng. Toàn bộ âm hộ của cô mở ra, không một chút che giấu, phơi bày tất cả sự mềm mại, ẩm ướt trước mặt tôi. Cô như một tế phẩm bị trói trên bệ thờ.
“Đúng rồi. Phải thế này,” tôi thì thầm, một nụ cười thỏa mãn đến tàn nhẫn nở trên môi.
Và rồi, tôi đâm vào. Một cú thúc mạnh và sâu ở tư thế mới này.
“ÁÁÁÁÁ!”
Lần này, Huệ Lan không còn hét lên vì sốc, mà là vì một cảm giác không thể định nghĩa. Dương vật của tôi vào sâu hơn bao giờ hết, sâu đến mức cô có cảm giác nó đang chọc thẳng vào tử cung của mình. Và sự ma sát của những vết sẹo, ở một góc độ hoàn toàn mới, một độ sâu hoàn toàn mới, nó không còn là một chiếc giũa nữa, mà là một mũi khoan đang xoáy vào nơi sâu thẳm và nhạy cảm nhất của cô. Tiếng “phập phập” vang lên một cách trần trụi, ghê rợn.
tôi bắt đầu thúc, với một nhịp điệu sâu, mạnh, và dứt khoát.
Bộ não của Huệ Lan hoàn toàn bị “chập mạch”. Cô không còn suy nghĩ được gì nữa. Mọi vai vế, mọi sự kiêu hãnh của một “cô giáo” từng trải đều vỡ nát.
Cô bắt đầu nói năng lộn xộn, những từ ngữ bật ra khỏi miệng một cách vô thức.
“Huy… không… anh ơi… tha cho em…”
Tiếng “anh”, tiếng “em” phát ra từ chính miệng của người phụ nữ đáng tuổi mẹ mình. Đó là âm thanh ngọt ngào nhất mà con ác quỷ bên trong tôi từng được nghe. “Cô giáo” đã hoàn toàn đầu hàng.
“Sâu quá… rách mất… a… a… nhưng… sướng… đau quá… sướng quá…”
Cô không còn biết mình đang nói gì nữa. Cô chỉ biết rằng mình đang bị hủy diệt, và sự hủy diệt đó lại mang đến một cơn cực khoái mà cô chưa từng biết đến.
Những lời nói lộn xộn, sự đầu hàng tuyệt đối trong cách xưng hô của Huệ Lan là ngọn đuốc cuối cùng, châm vào thùng thuốc súng đang chực chờ phát nổ bên trong tôi.
tôi không còn nghe thấy gì nữa. Căn phòng, tiếng rên của Huệ Lan, tất cả đều mờ nhạt. tôi chỉ còn cảm nhận được áp lực đang tăng lên nơi hạ bộ, một cơn sóng thần đang hình thành.
Đúng vào khoảnh khắc quyết định đó, hình ảnh thằng Khôi đột nhiên hiện lên trong đầu tôi. Khuôn mặt vênh váo, tự mãn của nó.
Một ý nghĩ bệnh hoạn, độc ác và đầy thỏa mãn lóe lên, trở thành chất xúc tác tâm lý cuối cùng, hòa quyện sự trả thù vào khoái cảm thể xác.
“Tao đang ở trong cái lồn của mẹ mày! Tao đang bắn tinh vào trong tử cung của mẹ mày, thằng Khôi chó!”
Ý nghĩ đó đẩy cơn cực khoái của tôi lên một tầm cao mới. Đó không chỉ là sự giải tỏa sinh lý. Đó là một hành động sỉ nhục, một lời tuyên bố chiến thắng tuyệt đối.
“GRÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀ!”
tôi gầm lên một tiếng không phải tiếng người. Toàn bộ cơ thể tôi co cứng lại. tôi thúc một cú cuối cùng, sâu nhất, mạnh nhất, như muốn đóng cọc linh hồn mình vào nơi sâu thẳm của người đàn bà dưới thân.
Và rồi, tôi bắn.
Không giống những lần thủ dâm vội vàng, đây là một vụ phun trào của một ngọn núi lửa. Từng đợt, từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc quánh được bắn ra với một lực không thể ngăn cản, lấp đầy nơi sâu thẳm nhất của Huệ Lan.
Cùng lúc đó, cú phun trào của tôi đã kích hoạt một cơn cực khoái hủy diệt nơi Huệ Lan.
Cơ thể cô co giật dữ dội, không thể kiểm soát. Cô nảy lên khỏi giường như một con cá bị quăng lên bờ cạn. Mắt cô trợn ngược, hoàn toàn trắng dã. Miệng há hốc nhưng không thể phát ra âm thanh. Và rồi, trong cơn co giật tột độ, cô mất kiểm soát hoàn toàn. Một dòng nước ấm nóng tuôn ra, hòa quyện với tinh dịch của tôi, loang lổ trên tấm ga giường trắng tinh.
Đó là sự sụp đổ hoàn toàn.
Sau khi bắn ra những giọt cuối cùng, tôi đổ sụp xuống, gục trên người Huệ Lan, không còn một chút sức lực nào. Cỗ máy đã ngừng hoạt động. Con quái vật đã no nê.
Căn phòng chìm vào sự im lặng của tro tàn. Chỉ còn tiếng thở hổn hển, nặng nhọc của hai cơ thể đang dính bết vào nhau vì mồ hôi và các loại dịch thể. Không khí nồng nặc mùi hỗn tạp của tình dục, của sự kiệt sức, của chiến thắng và sự hủy diệt.
Bãi chiến trường đã tan hoang. Và trên đó, con ác quỷ trẻ tuổi đang ngủ say bên cạnh chiến lợi phẩm đầu tiên của nó – một nữ hoàng đã hoàn toàn vỡ nát.
