Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 90
Cánh cửa cabana khép lại, cắt đứt thế giới ồn ào, nóng bỏng bên ngoài. Bên trong, không khí mát lạnh từ máy điều hòa đột ngột ập đến, mơn man trên làn da đang nóng bừng của tôi, nhưng nó không làm tôi dễ chịu, mà chỉ khiến tôi run lên. Ánh đèn vàng dịu hắt lên những bức tường gỗ, tạo ra một không gian sang trọng, ấm cúng. Nhưng đối với tôi lúc này, đây là một võ đài. Một phòng tra tấn.
Huệ Lan ngồi trên chiếc ghế bành, lưng tựa thẳng, đôi chân thon dài bắt chéo. Cô không còn là “con mồi” hay “nữ chính”. Cô là một vị nữ hoàng. Chiếc áo choàng lụa trắng chỉ che thân một cách hờ hững. Ánh mắt cô, tự tin và đầy quyền lực, dõi theo từng cử động của tôi, biến tôi thành một con cá nhỏ trong bể kính, một tù nhân trước mặt quan tòa.
“Huy à,” giọng cô trầm ấm vang lên, không một chút trêu chọc, chỉ có sự uy quyền. “Bài học đầu tiên của em… là bài học về sự trần trụi. Về sự bình đẳng.”
Cô nhấn mạnh hai từ cuối cùng, và tôi biết, đó là một sự bình đẳng méo mó.
“Cởi ra đi,” cô ra lệnh.
Tim tôi như ngừng đập. Bàn tay tôi run rẩy, lóng ngóng đưa lên chiếc cúc đầu tiên của cái áo Hawaii kệch cỡm. Tiếng “cạch” khô khốc của chiếc cúc nhựa trong không gian tĩnh lặng vang lên như một tiếng phán quyết. Một chiếc. Rồi hai chiếc. Lồng ngực gầy gò, non nớt của tuổi 17 dần lộ ra.
“Tiếp đi em…” Giọng Huệ Lan tiếp tục, lạnh lùng và kiên định. “Cô muốn thấy tất cả. Cô muốn thấy sự thật của em.”
tôi cắn chặt môi, mắt nhìn thẳng vào cô, một sự thách thức câm lặng và tuyệt vọng. Nhưng cô không đáp lại. Ánh mắt cô chỉ có sự chờ đợi.
tôi từ từ cởi bỏ chiếc quần short. Tiếng khóa kéo “rè…è…è…” vang lên chói tai, như một tiếng rên rỉ của sự nhục nhã. Rồi đến chiếc quần lót cuối cùng. Khi mảnh vải cuối cùng trượt khỏi cơ thể, tôi đứng đó, hoàn toàn trần trụi dưới ánh đèn vàng vọt.
Cơ thể tôi là một bản tuyên ngôn của sự non nớt. Gầy, trắng, với những cơ bắp chỉ vừa mới tượng hình. Vài vết sẹo mờ từ vụ tai nạn hằn lên vùng háng và bụng dưới, như những con rết xấu xí, là bằng chứng cho sự không hoàn hảo. Dương vật của tôi, trong sự pha trộn giữa xấu hổ và ham muốn, chỉ ở trạng thái bán cương, co rúm lại một cách đáng thương. tôi cảm thấy mình thảm hại. tôi là một bản nháp lỗi.
Huệ Lan không rời mắt khỏi tôi. Nhưng cô không nhìn vào mắt tôi. Cô từ từ quét ánh mắt khắp cơ thể tôi, chậm rãi và tỉ mỉ. Ánh mắt của một nhà điêu khắc đang thẩm định một khối đá thô. Ánh mắt của một nhà khoa học đang phân loại một mẫu vật lạ. Nó dừng lại rất lâu ở hạ bộ của tôi, ở những vết sẹo, không có một chút thương hại hay ghê tởm, chỉ có sự tò mò lạnh lùng. Rồi ánh mắt đó từ từ dời lên, nhìn thẳng vào gương mặt đang đỏ bừng của tôi.
Sau một khoảng lặng dài như một thế kỷ, cô khẽ gật đầu. Một nụ cười gần như không thể nhận ra nở trên môi cô.
“Tốt.”
Một từ. Nhưng nó là một sự chấp nhận. Một sự công nhận. Nó không xóa đi sự nhục nhã, nhưng nó biến sự nhục nhã đó thành một phần của nghi lễ.
“Giờ thì đến lượt cô,” Huệ Lan nói, giọng bình thản. “Bài học về sự bình đẳng, đúng không?”
Cô đứng dậy, và màn trình diễn thực sự bắt đầu.
Nếu việc cởi đồ của tôi là một sự lột trần đầy lúng túng và xấu hổ, thì hành động của cô là một nghi lễ của quyền lực.
Cô đưa tay lên, không phải để tháo nút thắt, mà là để những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên vạt áo lụa. Rồi, cô từ từ tách hai vạt áo ra. Chiếc áo choàng mềm mại trượt khỏi vai cô, rơi xuống sàn nhà không một tiếng động, như một lớp vỏ cũ được lột bỏ.
Bộ đồ bơi một mảnh màu xanh sẫm vẫn còn ẩm, ôm chặt lấy từng đường cong của một cơ thể đã đi qua bốn mươi năm của thời gian, nhưng không phải là sự tàn phai, mà là sự lắng đọng của vẻ đẹp.
tôi nín thở. Cô đưa hai tay ra sau lưng, một động tác duyên dáng và đầy tự tin, và kéo khóa kéo xuống. Tiếng “roẹt” rất nhẹ. Bộ đồ bơi được giải thoát. Cô không kéo nó xuống ngay. Cô để nó từ từ trượt xuống, như một bức màn sân khấu đang hé mở.
Bờ vai tròn lẳn. Xương quai xanh gợi cảm. Rồi đến cặp vú. Chúng không còn săn chắc như thiếu nữ, nhưng chúng có sức nặng của thời gian, của sự từng trải. Chúng trĩu xuống một cách đầy đặn, kiêu hãnh, chứ không chảy xệ. Núm vú màu nâu hồng cương lên dưới làn da mỏng khi gặp hơi lạnh của căn phòng.
Bộ đồ bơi trượt qua vòng eo thon gọn, để lộ một vùng bụng phẳng, một cái rốn sâu bí ẩn. Rồi đến cặp hông nở nang, dấu vết của sự sinh nở, nhưng là dấu vết của sự sống, của sự viên mãn. Vùng mu được tỉa tót gọn gàng, một tam giác đen mời gọi trên nền da rám nắng.
Cuối cùng, mảnh vải trượt khỏi đôi chân dài săn chắc, rơi xuống sàn nhà, nằm cạnh chiếc áo choàng lụa.
Huệ Lan đứng đó. Hoàn toàn trần trụi. Như một pho tượng vừa được tạc xong. Một pho tượng của sự trưởng thành, của quyền lực, của nhục dục.
Hai cơ thể trần trụi. Một non nớt. Một trưởng thành. Một là bản nháp lỗi. Một là tuyệt tác đã hoàn thành. Chúng tôi đứng đối diện nhau, trong sự im lặng của căn cabana. Mọi vai vế xã hội đã bị lột bỏ. Chỉ còn lại sự thật nguyên thủy của da thịt.
Huệ Lan mỉm cười. Nụ cười của một nữ thần hài lòng với tế phẩm của mình.
“Đúng rồi. Phải thế này chứ,” giọng cô trầm ấm. “Sân khấu đã sẵn sàng. Bài học thực hành, bây giờ mới bắt đầu.”
“Ngồi xuống giường đi.”
Mệnh lệnh của Huệ Lan không lớn, nhưng nó có sức nặng của một tảng đá. tôi ngoan ngoãn làm theo, ngồi xuống mép giường, hai tay chống ra sau, toàn thân căng như một sợi dây đàn sắp đứt. tôi không dám nhìn cô. tôi cúi gằm mặt, nhìn xuống sàn nhà, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể, như một con thú bị thương đang cố giấu đi vết thương của mình.
Huệ Lan đứng đó, trong sự trần trụi của chính mình, nhưng lại toát ra một vẻ quyền lực áp đảo. Cô khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét một lượt cơ thể tôi, rồi dừng lại ở nơi tôi đang cố che giấu.
“Em đang sợ hãi,” cô nói. Một sự khẳng định, không phải một câu hỏi.
tôi giật mình, chỉ dám gật đầu thật nhẹ.
“Sợ cô à?”
tôi vội vàng lắc đầu.
“Vậy thì em sợ cái gì?” Giọng cô có một sự tò mò chân thật, gần như là khoa học.
tôi im lặng. Cổ họng tôi khô khốc. Làm sao tôi có thể nói? Làm sao tôi có thể thú nhận rằng tôi đang sợ hãi chính bản thân mình? Sợ hãi cái thứ vũ khí dị dạng, chắp vá, đầy sẹo đang treo lủng lẳng giữa hai chân kia? Cái thứ đã biến tôi thành một kẻ bất lực, một thằng đàn ông không hoàn chỉnh.
Khi ánh mắt của tôi vô tình liếc xuống hạ bộ, một cơn sóng của sự mặc cảm và ghê tởm ập đến, lạnh lẽo và tàn nhẫn. tôi thấy dương vật của mình, thứ vừa nãy còn đang bán cương, giờ đây như cảm nhận được sự tự ti của chủ nhân, bắt đầu mềm đi, co rúm lại một cách đáng thương. Theo một phản xạ bản năng, tôi vội khép hai đùi lại, một nỗ lực tuyệt vọng để che giấu sự thật phũ phàng.
Hành động đó không qua được đôi mắt tinh tường của Huệ Lan. Cô khẽ bật cười. Một tiếng cười rất nhẹ, rất khẽ, nhưng trong tai tôi lúc này, nó vang vọng như sấm.
“Sao thế, cậu học trò nhỏ của cô?” Cô bước lại gần, giọng điệu vừa trêu chọc vừa có chút gì đó như thương hại. “Lại ‘sợ sân khấu’ rồi à? Không sao, không sao. Để cô giúp em nhé.”
Dứt lời, Huệ Lan làm một hành động khiến toàn bộ thế giới của tôi nổ tung.
Cô không ra lệnh, không ép buộc. Cô từ từ quỳ gối xuống sàn nhà, ngay giữa hai chân đang khép hờ của tôi. Áo choàng của cô đã rơi xuống, cơ thể của một người đàn bà từng trải, đầy đặn và quyền lực, giờ đây lại ở một vị thế phục tùng. Nhưng lạ lùng thay, tôi không thấy sự phục tùng. tôi thấy một sự chiếm đoạt còn đáng sợ hơn. Ánh mắt cô giờ đây ngang tầm với “nỗi xấu hổ” của tôi, trực diện và không một chút né tránh. Cô như một vị nữ thần đang hạ mình để xem xét tế phẩm của mình.
“Thả lỏng nào…” Cô thì thầm, phả hơi thở ấm nóng vào làn da non nớt của tôi. Bàn tay mềm mại của cô nhẹ nhàng đặt lên đùi tôi, tách chúng ra, phơi bày tất cả sự thật mà tôi muốn che giấu. “Đây là một bài học thôi mà. Không có đúng, không có sai. Chỉ có cảm nhận.”
tôi như bị thôi miên. Cơ thể tôi vô thức thả lỏng. Huệ Lan mỉm cười hài lòng. Bàn tay cô, với những ngón tay thon dài, bắt đầu cuộc “kiểm tra”. Ngón tay cô lướt dọc theo thân dương vật của tôi. tôi giật nảy mình. Ngón tay cô lướt qua những vùng da mềm mại, rồi đột ngột “vấp” phải một đường gờ sần sùi của vết sẹo. Cô dừng lại.
“Đây là…” Cô thì thầm, giọng đầy tò mò. Ngón tay cô khẽ miết lên vết sẹo dài. “…hậu quả của vụ tai nạn à? Trông… thú vị đấy chứ.”
Thú vị? Có gì thú vị ở một thứ dị dạng như thế này?
Trước khi tôi kịp định hình suy nghĩ, một sự ấm áp và mềm mại đột ngột bao bọc lấy “nỗi xấu hổ” của mình. Huệ Lan đã cúi xuống.
“Á!”
tôi hét lên trong câm lặng. Một luồng điện triệu vôn chạy dọc sống lưng, lan ra toàn bộ cơ thể. Cảm giác vừa xấu hổ đến tột cùng, vừa bị xâm phạm một cách trần trụi, lại vừa có một thứ khoái cảm bệnh hoạn bắt đầu nhen nhóm.
Lý trí tôi gào thét. tôi đưa hai tay ra, theo bản năng định đẩy đầu cô ra.
“Đừng… cô ơi… đừng…” tôi rên rỉ, một lời phản kháng yếu ớt, một tiếng nấc cuối cùng của lòng tự trọng.
Nhưng bàn tay tôi chỉ kịp chạm nhẹ vào mái tóc đen mượt của cô rồi buông thõng. Mọi sự chống cự đều tan biến trước sự tấn công đầy kỹ thuật, vừa dịu dàng vừa mạnh bạo của lưỡi và môi cô. Cơ thể tôi đã hoàn toàn phản bội lại lý trí. Dưới sự kích thích đó, “nỗi xấu hổ” của tôi đã ngẩng đầu sống lại. Nó cương cứng, đập nhẹ vào vòm họng của người đàn bà đang quỳ dưới chân tôi.
tôi hoàn toàn đầu hàng.
tôi ngửa đầu ra sau, hai tay bấu chặt vào tấm ga giường, nhắm nghiền mắt lại. Toàn thân tôi run lên bần bật trong một cơn lốc xoáy của những cảm xúc hỗn loạn. Sự nhục nhã. Sự tội lỗi. Và trên hết, là một thứ khoái cảm nguyên thủy không thể chối từ.
—————–
tôi đã hoàn toàn tan chảy. Lý trí, xấu hổ, tội lỗi, tất cả đã bốc hơi, chỉ còn lại một cơ thể đang run rẩy, thụ động tiếp nhận những con sóng khoái lạc do người “cô giáo” mang lại. Miệng của Huệ Lan như một cây cọ của một bậc thầy, vẽ nên những đường nét khoái lạc mà tôi chưa từng biết đến. Dương vật của tôi, thứ mà tôi luôn mặc cảm, giờ đây lại đang cương cứng đến mức tối đa, đập nhẹ vào vòm họng của cô theo từng nhịp tim của tôi. tôi thấy mình như một ông vua, còn người đàn bà xinh đẹp đang quỳ dưới chân kia là một nữ tỳ trung thành nhất.
Nhưng rồi, bản giao hưởng đột ngột dừng lại.
Khi đang thực hiện một cú liếm dài và sâu, chiếc lưỡi của Huệ Lan bỗng “vấp” phải một thứ gì đó. Một đường gờ sần sùi. Một mảng da chai cứng. Cô khựng lại. Mọi chuyển động điêu luyện đều ngưng bặt.
Cơn khoái cảm đang dâng trào của tôi bỗng bị cắt đứt. tôi khó hiểu mở mắt, nhìn xuống. Huệ Lan đã ngẩng đầu lên một chút, đôi môi mọng đỏ của cô tách khỏi tôi. Ánh mắt cô đang dán chặt vào “nỗi xấu hổ” của tôi, không còn mơ màng, mà ánh lên một sự tò mò mãnh liệt, như một nhà khoa học vừa phát hiện một sinh vật lạ.
“Cái gì thế này?” – cô lẩm bẩm.
Trong đầu Huệ Lan lúc này là một sự so sánh điên cuồng. Chồng cô, Minh Cường, một gã thợ săn lão luyện, nhưng dương vật của gã lại trơn tru, xấu xí. Người tình của cô, Hữu Thắng, một gã đàn ông có phần thô kệch, nhưng “vũ khí” của ông ta cứng rắn nhưng dễ đoán. Còn của tôi thì sao? Nó khác biệt. Nó không hoàn hảo. Nó thô ráp, có những đường gân nổi cộm, có những vết sẹo chai cứng tạo thành những điểm lồi lõm bất quy tắc. Nó không giống một bộ phận cơ thể. Nó giống một “dụng cụ” được chế tác một cách cẩu thả nhưng lại có một mục đích đáng sợ nào đó.
Và rồi, một giả thuyết điên rồ lóe lên trong đầu cô. Một ý nghĩ vừa bệnh hoạn vừa kích thích đến mức khiến toàn thân cô run lên.
“Một bề mặt thô ráp, sần sùi như thế này… khi nó cọ xát bên trong một người phụ nữ… nó sẽ tạo ra một sự ma sát kinh khủng đến mức nào?”
Ý nghĩ đó như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Huệ Lan. Mục tiêu của cô thay đổi. Người “cô giáo” dịu dàng đã biến mất. Giờ đây, cô là một nhà khoa học bị ám ảnh, một kẻ khám phá sẵn sàng làm mọi thứ để kiểm chứng giả thuyết của mình. Cô không còn muốn “dạy dỗ” tôi. Cô muốn “sử dụng” tôi.
Sự dịu dàng biến mất. Huệ Lan cúi xuống một lần nữa, nhưng lần này không phải là một nụ hôn. Cô bú mút một cách mạnh bạo, thô bạo, gần như là cắn xé. Cô không dùng lưỡi để tạo ra khoái cảm nữa. Cô dùng răng, khẽ cạ vào những vết sẹo chai cứng, cố gắng “đọc” và “hiểu rõ” hơn về kết cấu của nó, về tiềm năng ma sát của nó.
tôi giật bắn mình. Cơn đau nhẹ và sự thô bạo bất ngờ kéo tôi ra khỏi trạng thái mơ màng.
“Cô… cô ơi?” tôi lắp bắp, sự sợ hãi bắt đầu len lỏi vào tâm trí. “Sao… sao thế ạ?”
tôi mở to mắt và kinh hoàng khi nhìn thấy vẻ mặt của Huệ Lan. Đôi mắt cô ánh lên một sự tập trung cao độ, gần như điên cuồng. Gương mặt cô đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, không phải vì ham muốn, mà vì sự phấn khích của một khám phá vĩ đại.
Vẻ mặt điên cuồng của Huệ Lan khiến tôi hoảng sợ. Người “cô giáo” dịu dàng đã hoàn toàn biến mất. Giờ đây, trước mặt tôi là một nhà khoa học bị ám ảnh, một kẻ khám phá sẵn sàng làm mọi thứ để thỏa mãn sự tò mò của mình.
Cô đột ngột dừng màn bú mút thô bạo, đứng thẳng dậy. Ánh mắt cô nhìn tôi, không một chút cảm xúc, chỉ có sự quyết đoán lạnh lùng.
“Phải thử,” cô lẩm bẩm với chính mình, giọng nói chắc nịch như một lời tuyên thệ. “Nhất định phải thử.”
Rồi, cô nhìn tôi, giọng nói không còn là sự trêu chọc, mà là một mệnh lệnh.
“Nằm xuống đi, Huy.”
tôi, trong cơn hoảng loạn, chỉ biết tuân theo. tôi nằm ngửa ra giường, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. tôi nghĩ cô sẽ nằm xuống cạnh mình, nhưng tôi đã lầm.
Huệ Lan không nằm. Cô bước tới, đứng cạnh giường, nhìn xuống cơ thể trần trụi và căng thẳng của tôi. Rồi, cô từ từ dạng hai chân thon dài của mình ra, khéo léo ngồi lên người tôi. Cô không xâm nhập ngay. Cô điều khiển dương vật đang cương cứng của tôi ở ngay lối vào ẩm ướt của mình, như một nhà khoa học đang cẩn thận đặt mẫu vật vào vị trí hoàn hảo nhất. tôi nín thở, cảm nhận được sức nặng, hơi ấm và mùi hương cơ thể của cô đang bao trùm lấy mình.
“Nào, để xem…” cô thì thầm, và bắt đầu từ từ hạ người xuống.
Phần đầu trơn láng của dương vật tôi tiến vào bên trong cô một cách dễ dàng, một sự trơn trượt quen thuộc. Nhưng đó chỉ là khúc dạo đầu.
Khi cô hạ người sâu hơn, đến phần thân có những vết sẹo chai cứng, cảm giác thay đổi hoàn toàn.
“Đây rồi!” – một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.
Cô cảm nhận được nó. Một sự ma sát dữ dội, thô ráp, một cảm giác mà cô chưa từng trải qua trong đời. Nó không giống sự trơn tuột của Minh Cường hay Hữu Thắng. Nó giống như một chiếc giũa, một tờ giấy nhám, đang chà xát vào những bức tường nhung mềm mại và nhạy cảm nhất bên trong cô. Một cơn đau rát rất nhẹ, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm bởi một cơn sóng kích thích điên cuồng.
Cảm giác đó quá mạnh. Quá đột ngột. Quá khác biệt.
Toàn bộ hệ thần kinh của cô như bị chập điện. Nó bị quá tải.
“ÁÁÁ….ÁÁÁÁ…..!”
Một tiếng thét chói tai, sắc lẻm, không thể kiểm soát, xé tan sự im lặng của căn cabana. Đó không phải là tiếng rên của khoái cảm. Đó là tiếng thét của sự sốc, của sự kinh ngạc tột độ khi cơ thể phải đối mặt với một cảm giác nằm ngoài mọi định nghĩa.
Ngay sau tiếng thét, toàn bộ cơ thể Huệ Lan căng cứng. Cô đông cứng lại ngay trên người tôi. Đôi mắt cô trợn trừng, trống rỗng. Miệng hé mở, vẫn còn giữ nguyên hình dạng của tiếng thét vừa phát ra.
tôi nghe tiếng thét, tâm trí tôi nổ tung. Hoảng loạn.
“Chết rồi! Mình làm cô ấy bị thương rồi!” – tôi gào thét trong câm lặng. “Cái thứ chết tiệt này đã làm rách cô ấy!”
“Cô… cô ơi?” Giọng tôi run rẩy, đầy sợ hãi. “Cô có sao không? Cháu… cháu xin lỗi… Cháu không cố ý… Để cháu rút ra…”
tôi cố gắng đẩy hông cô ra, nhưng vô ích. Các cơ vòng âm đạo của cô, trong cơn co thắt của sự quá tải giác quan, đã siết chặt lấy tôi như một gọng kìm. tôi không thể động đậy.
Tiếng thét tắt lịm, để lại một sự im lặng chết chóc. Huệ Lan vẫn ngồi bất động trên người tôi, mắt trợn trừng, vô hồn.
Sự im lặng bao trùm, đặc quánh và nặng nề. tôi đông cứng, bị giam giữ bên trong cơ thể của Huệ Lan. Tâm trí tôi là một mớ hỗn loạn của sự tội lỗi và nỗi kinh hoàng.
“Cô ơi… cháu xin lỗi…” tôi lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Cháu không cố ý… Để cháu rút ra…”
tôi cố gắng nhổm người dậy, nhưng vô ích. Cơ thể cô vẫn bất động, và tệ hơn, tôi cảm nhận được một lực siết vô hình đang giữ chặt tôi lại.
Rồi, tôi cảm nhận được nó.
Một sự thay đổi tinh vi, nhưng không thể nhầm lẫn. Các cơ vòng bên trong Huệ Lan, thứ mà tôi nghĩ rằng đang co cứng lại vì đau đớn, lại bắt đầu chuyển động. Nó không đẩy ra. Nó đang co bóp một cách nhịp nhàng… như miệng của một đứa trẻ sơ sinh đang bú mút, như một con trăn đang từ từ siết chặt lấy con mồi. Nó níu kéo. Nó đòi hỏi.
Sự mâu thuẫn này khiến tôi sững sờ. tôi buộc mình phải nhìn lên.
Đó không phải là khuôn mặt của sự đau đớn. Đôi mắt cô vẫn mở to, nhưng không còn trống rỗng. Nó long lanh, ướt át. Khóe miệng cô khẽ run rẩy, hé mở, bật ra những hơi thở ngắn, gấp gáp. Gò má ửng hồng. Đó là khuôn mặt của một người đang bị choáng ngợp bởi một cảm giác mãnh liệt đến mức không thể định hình.
%@@@%
Một tiếng động vang lên trong đầu tôi. Mọi mảnh ghép đột nhiên khớp vào nhau. Tiếng thét không kiểm soát. Cái siết chặt níu kéo. Vẻ mặt này.
Tất cả không phải là đau đớn.
Đó là một cơn cực khoái. Một cơn cực khoái hoang dại, nguyên thủy, dữ dội đến mức cơ thể cô không thể chịu đựng nổi.
Và nguyên nhân… nguyên nhân chính là thứ mà tôi luôn cho là một lời nguyền. Là những vết sẹo. Là sự thô ráp, dị dạng của tôi. Nó đã tạo ra một sự ma sát mà người đàn bà từng trải này chưa bao giờ được nếm trải.
Thứ đã gây ra cho tôi bao nhiêu mặc cảm… lại chính là chìa khóa. Là một vũ khí tối thượng.
Một sự thức tỉnh tàn nhẫn diễn ra. Cơn hoảng loạn và cảm giác tội lỗi tan biến. Thay vào đó là một sự bình tĩnh lạnh lẽo, một sự trống rỗng đáng sợ, và rồi, từ trong sự trống rỗng đó, một thứ gì đó trỗi dậy. Một con quái vật.
Một nụ cười từ từ nở trên môi tôi. Nó không phải nụ cười ngây ngô của gã khờ lãng mạn. Nó là một nụ cười lạnh lẽo, tàn bạo, và đầy tự tin của một kẻ vừa nhận ra sức mạnh hủy diệt của mình.
tôi cúi xuống, ghé sát vào tai Huệ Lan. Giọng tôi không còn run rẩy. Nó trầm, khàn, và đầy quyền lực.
“Sao rồi, cô giáo…?” tôi thì thầm. “Có vẻ như… cô mới là người cần phải học lại rồi.”
Huệ Lan giật mình. Cô như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Cô nghe thấy giọng nói của tôi, nhưng nó quá khác lạ. Sự non nớt, sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là một sự trịch thượng, một quyền lực đen tối.
“Huy… em…” Cô định nói gì đó, nhưng đã quá muộn.
tôi không còn là tôi học trò chờ đợi sự cho phép. tôi đặt hai bàn tay lên cặp mông tròn lẳn của cô, siết chặt.
“Bài học hôm nay… kết thúc ở đây.” tôi nói, rồi từ từ, thật chậm, rút ra một chút. Chỉ vài centimet.
“A…” Huệ Lan rên lên một tiếng không tự chủ khi cảm nhận được “vũ khí” sần sùi đó một lần nữa cọ xát vào những bức tường nhạy cảm của mình.
tôi nhếch mép. tôi đã có câu trả lời.
Rồi, tôi lại đẩy vào. Cũng thật chậm. Thật tàn nhẫn.
“A… a… trời… ơi…” Lần này, tiếng rên của cô kéo dài hơn, một âm thanh của sự đầu hàng tuyệt đối trước khoái lạc.
Nụ cười trên môi tôi càng rộng hơn. Con quái vật bên trong tôi gầm lên một tiếng thỏa mãn. Nó đã hoàn toàn thức tỉnh. Và nó đang rất đói.
