Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 94 : Bài Học Đầu Tiên – Sự Trần Trụi​



Chương 89: Bài Học Đầu Tiên – Sự Trần Trụi​

êm.webp

Trưa hè đứng bóng. Nắng không còn là những sợi tơ vàng, nó đã quánh lại, đặc sệt như một dòng mật ong nóng chảy, rót đầy không gian đến ngạt thở. Mặt đất bốc hơi, không khí rung lên, và tiếng ve sầu không còn là một bản giao hưởng, mà là một cơn co giật của âm thanh, như muốn xé toạc tấm lụa tĩnh lặng của khu resort.

Nhưng tôi không cảm thấy nóng.

Tôi ngồi trong vòm mát lạnh của một cây dù trắng toát, lưng thẳng một cách kiêu hãnh. Bên trong tôi là một mùa đông của sự tính toán. Tôi là một đạo diễn đang ngồi trên ghế bành, là một nhà tâm lý học đang quan sát con bệnh, là một con sói đang thu mình trước cú vồ quyết định. Mọi thứ đều hoàn hảo, đều nằm trong lòng bàn tay tôi.

Trên bàn, ly nước chanh vàng óng, lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh, không còn là một thức uống. Nó là đạo cụ. Là bằng chứng của sự quan tâm tinh tế sẽ được tung ra vào thời điểm kịch tính nhất.

“Con mồi” của tôi – không, “nữ chính” của tôi – cô Huệ Lan, vẫn ngồi đó. Một pho tượng sống của nỗi buồn. Bộ đồ bơi một mảnh màu xanh biển sẫm, thứ vải thun co giãn giờ đây ướt sũng, dán chặt vào cơ thể ở cái tuổi đẫy đà, mặn mà. Nó hằn lên từng đường cong, biến thành một lớp da thứ hai, bóng loáng. Ánh nắng trắng lóa đổ xuống, không làm cô chói lòa, mà chỉ khiến những giọt nước còn đọng lại trên làn da rám nắng của cô lấp lánh như bụi kim cương. Tôi có thể thấy rõ vết hằn của dây áo lót đỏ nhạt trên vai cô, một chi tiết không hoàn hảo đầy khêu gợi. Nước từ mái tóc ướt nhỏ từng giọt, lăn dài theo đường cong của cổ, xuống khe ngực sâu hút rồi biến mất sau lớp vải. Cô nhìn vào mặt hồ, nhưng thực chất là đang nhìn vào một cõi nào đó của riêng cô, một cõi mà tôi sắp sửa xâm chiếm.

“Action!” – tôi tự hô trong đầu.

Tôi đứng dậy, một tay cầm ly nước chanh như cầm một ngọn đuốc, bắt đầu sải những bước chân mà tôi tin là đầy khoan thai và quyền lực. Cái bóng của tôi trườn trên mặt đất nóng bỏng trước khi cơ thể tôi đến nơi.

“Chào cô.”

Cái bóng của tôi bao trùm lấy cô, một sự che chở đầy tính toán.

Huệ Lan giật mình thoát khỏi cõi riêng. Cô nheo mắt, một chút khó chịu vì sự xâm nhập đột ngột. Khi nhận ra tôi, sự khó chịu chuyển thành một sự ngạc nhiên lịch sự.

“A… chào cháu, Huy.”

“Trông cô có vẻ… rất tâm trạng.” tôi bắt đầu bài diễn văn đã được tập dượt hàng trăm lần trong đầu. tôi chìa ly nước chanh ra, đôi mắt giấu sau cặp kính râm nhìn cô đầy “thấu cảm”.

Cô ngập ngừng nhận lấy, và đó là khoảnh khắc tôi chờ đợi. Tay chúng tôi chạm vào nhau. Không chỉ là một cái chạm. Đó là một cú phóng điện. Làn da non nớt của tôi chạm vào mu bàn tay mềm mại nhưng đã có những đốm đồi mồi rất nhẹ của cô. Tôi cảm nhận được sự tương phản rõ rệt: tay tôi khô và mát, tay cô ẩm và ấm. Một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tôi chắc chắn cô cũng cảm nhận được.

“Ừm… cô cảm ơn.” Cô lí nhí, vội rụt tay lại, chỉ mong tôi đi nhanh cho.

Nhưng tôi không đi. tôi đường hoàng ngồi xuống cạnh cô, quá gần, gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương của cô – một hỗn hợp của clo, kem chống nắng và mùi da thịt rất đàn bà. Cô theo phản xạ né người đi một chút, một cử chỉ vi mô mà “nhà tâm lý học” trong tôi lập tức ghi nhận, nhưng bỏ qua.

tôi thở dài, một tiếng thở dài sân khấu, mắt nhìn ra mặt hồ xa xăm.

“Cháu hiểu cảm giác này mà.” Giọng tôi trầm xuống, cố gắng tạo ra độ vang của một người đàn ông từng trải. “Đôi khi giữa một đám đông ồn ào, chúng ta lại chính là người cô đơn nhất.”

Sau câu thoại đắt giá, tôi từ từ quay sang, chậm rãi gỡ kính râm. tôi để lộ đôi mắt mà tôi tin là đang chứa đựng cả một đại dương của sự thấu hiểu. tôi nhìn thẳng vào cô, rồi trịnh trọng, đặt tay mình lên mu bàn tay đang đặt trên đùi của cô.

“Một người phụ nữ xinh đẹp như cô…” tôi nói, giọng nghẹn lại một cách có chủ đích. “…không nên có một ánh mắt buồn đến thế này.”

BÙM! Quả bom đã được thả.

tôi nín thở. Chờ đợi một sự sững sờ, một giọt nước mắt, một cái ôm nghẹn ngào. tôi thấy vai cô rung lên. “Trúng rồi!” tôi gào thét trong sung sướng câm lặng.

Nhưng rồi…

Một âm thanh lạ bật ra từ khóe môi cô. Không phải tiếng nấc. Nó là một tiếng “phụt”.

“Phụt… Hahaha… Hahahahaha!”

Huệ Lan bật cười. Một tràng cười trong vắt, không thể kiềm chế, xé toạc toàn bộ kịch bản của tôi. Cô ngả người ra sau, tay che miệng, nhưng tiếng cười vẫn cứ lọt ra, lanh lảnh và tàn nhẫn. Cô cười đến chảy cả nước mắt.

tôi ngồi đó, hóa đá. Não tôi ngừng hoạt động. Thế giới của gã đạo diễn thiên tài sụp đổ tan tành.

“Ôi… trời ơi…” Huệ Lan vừa cười vừa nói, giọng đứt quãng. “Huy à… Cháu… cháu lấy mấy câu sến súa này ở đâu ra thế? Phim Quỳnh Dao à?”

Cô nhìn tôi, một thằng nhóc 17 tuổi đang ngơ ngác, mặt hết đỏ lại sang trắng, trông vừa đáng thương vừa không thể nhịn được cười.

“Cảm ơn nhé, đạo diễn.” Cô lau vội giọt nước mắt vừa chảy ra vì cười, giọng vẫn còn run run. “Lâu lắm rồi cô mới được cười một trận đã như vậy. Kịch bản của cháu… thật sự rất công phu.”

Sự chân thành trong giọng nói của cô, lạ lùng thay, không làm tôi cảm thấy bị sỉ nhục. tôi chỉ thấy quê. Một cảm giác quê đến tận cùng xương tủy.

Huệ Lan đứng dậy, vẻ buồn bã đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự rạng rỡ, sống động. Cô nhẹ nhàng đặt ly nước chanh còn nguyên vào tay tôi, rồi đưa tay lên, không phải xoa đầu, mà là vỗ nhẹ lên má tôi một cái đầy trìu mến.

“Uống đi cho tỉnh táo lại nhé, chàng trai.”

Cô nháy mắt, một cái nháy mắt vừa tinh quái vừa có chút gì đó như một lời hứa hẹn. Rồi cô quay người, dáng đi thanh thoát, bỏ lại tôi một mình trên sân khấu đã tàn.

tôi, “đạo diễn” thiên tài, giờ chỉ là một gã hề. tôi nhìn theo bóng lưng của Huệ Lan, rồi nhìn xuống ly nước chanh. Vị chua gắt của chanh và vị ngọt của đường hòa quyện vào nhau, giống hệt như cảm giác của tôi lúc này.

Đời không như phim. Nhưng có lẽ, chính vì vậy, nó mới thực sự bắt đầu.

———————​

tôi ngồi đó, bất động. Tràng cười của Huệ Lan đã tan vào không khí, nhưng dư âm của nó thì không. Nó như những mảnh thủy tinh vô hình, găm sâu vào lòng tự trọng của tôi. Nắng trưa vẫn thiêu đốt, nhưng da thịt tôi lạnh toát. Máu không còn dồn lên mặt nữa, nó như rút cạn khỏi cơ thể, để lại một sự trống rỗng và run rẩy.

tôi là một thằng hề.

Cái áo Hawaii sặc sỡ trên người tôi giờ đây là bộ trang phục kệch cỡm. Ly nước chanh trên bàn là một trò đùa vô vị. Toàn bộ sân khấu lộng lẫy mà tôi tự dựng nên đã sụp đổ, chôn vùi gã đạo diễn thiên tài và nhà tâm lý học uyên bác. Chỉ còn lại một thằng nhóc 17 tuổi bị lột trần, phơi bày tất cả sự ngây ngô và tự mãn của mình. Sự nhục nhã là một cái lồng kính, và tôi là con thú bị nhốt bên trong, cho cả thế giới chiêm ngưỡng.

“Phải đi khỏi đây.” – lý trí gào thét.

tôi lúng túng đứng dậy, chân tay thừa thãi, không biết giấu vào đâu. tôi chỉ muốn chạy, chạy thật nhanh về phòng, chui vào một góc tối và để sự sỉ nhục này gặm nhấm mình trong cô độc.

Nhưng rồi…

Một mùi hương chợt ùa đến, quen thuộc và bất ngờ. Nó không nồng gắt, mà rất nhẹ, rất thanh. Mùi của hoa nhài trên tóc cô, mùi kem chống nắng đắt tiền, một chút mùi clo tinh khiết của hồ bơi, và trên hết, là mùi da thịt đàn bà rất riêng, ấm áp và mời gọi.

tôi khựng lại. Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. tôi không dám ngẩng lên, nhưng tôi biết, cô đã quay lại.

Tiếng dép lê gõ nhẹ trên nền gạch nóng, khoan thai và từ tốn, như tiếng bước chân của một con báo hoa đang vờn con mồi. Nó dừng lại ngay trước mặt tôi. Một cái bóng đổ dài xuống, bao trùm lấy tôi, nuốt chửng cả ánh mặt trời gay gắt.

Im lặng.

Một sự im lặng còn tàn nhẫn hơn cả tiếng cười lúc nãy. Nó là sự im lặng của kẻ chiến thắng đang chiêm ngưỡng kẻ chiến bại.

Và rồi, một giọng nói vang lên từ trên đỉnh đầu, một giọng thì thầm vừa như trêu chọc, vừa như thương hại, phả hơi nóng vào vành tai đang đỏ bừng của tôi.

“Sao thế, đạo diễn Huy?”

tôi ngẩng phắt lên, như một con thú bị dồn vào chân tường.

Huệ Lan đang đứng đó, nhìn tôi từ trên cao. Cô đã khoác thêm một chiếc áo choàng lụa trắng ngà, chỉ buộc hờ hững ở ngang eo. Nắng xuyên qua lớp lụa mỏng, vẽ nên những đường cong lấp ló của bộ đồ bơi còn ẩm bên trong. Hai vạt áo xẻ sâu, để lộ khe ngực đầy đặn và làn da rám nắng mịn màng. Gương mặt cô không còn vẻ buồn bã. Đôi mắt cô nhìn tôi, lấp lánh một sự tinh quái và quyền lực. Khóe môi cô khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn.

“Cháu… cháu…” tôi lắp bắp, cảm thấy cổ họng khô khốc. “Cháu xin lỗi cô… Cháu…”

Huệ Lan khẽ đưa một ngón tay trỏ thon dài, móng tay sơn màu đỏ rượu, lên môi mình. Một cử chỉ của sự thống trị. “Suỵt.”

Cô không cần tôi xin lỗi. Cô không cần tôi giải thích. Cô từ từ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt chéo đôi chân dài, tạo ra một không khí trang trọng nhưng đầy áp lực.

Cô nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt sắc như dao, như muốn rạch một đường trên lớp mặt nạ non nớt của tôi, để xem bên trong có gì.

“Huy này,” giọng cô đột nhiên trở nên nghiêm túc. “Con mồi đôi khi cũng biết nó là con mồi đấy. Và đôi khi, nó còn thích thú với cuộc đi săn hơn cả chính người thợ săn.”

tôi sững sờ. Vẫn không hiểu.

Huệ Lan lại nhoẻn miệng cười, một nụ cười vừa cảm thông, vừa tàn nhẫn. Cô nhìn xoáy vào mắt tôi.

“Cô biết em muốn gì.”

Một nhát búa. Bổ thẳng vào tâm trí tôi. Mọi đường trốn chạy đều bị chặn đứng.

“Em muốn ‘chơi’ cô,” cô nói tiếp, giọng rành rọt, không một chút ngập ngừng, “như cách mẹ em đang ‘chơi’ với những người đàn ông khác. Đúng không?”

Sự thẳng thừng của cô khiến tôi choáng váng. Không còn là sự châm chọc. Đây là một sự lột trần. Một sự phanh phui tàn nhẫn.

Thấy tôi im lặng, Huệ Lan lại mỉm cười. Nhưng lần này, nụ cười của cô không còn vẻ trêu chọc. Nó mang một sự thách thức. Một sự tự tin của kẻ nắm đằng chuôi.

“Nhưng em đã chọn sai cách rồi, chàng trai ạ,” cô nói, giọng dịu dàng một cách nguy hiểm, như một cái vuốt ve trước khi siết cổ. “Với một người đàn bà như cô, em không cần phải diễn kịch. Em chỉ cần… đủ bản lĩnh để hỏi thẳng.”

Cô ngừng lại, để cho từng chữ, từng âm tiết găm sâu vào não tôi. Sự bẽ bàng trong tôi dần biến mất. Sự sợ hãi cũng tan đi. Thay vào đó là một cảm giác hoàn toàn khác. Một sự hoang mang. Một sự hồi hộp. Và một tia phấn khích bệnh hoạn. tôi đã thua. Nhưng người chiến thắng lại đang mở ra cho tôi một cánh cửa khác. Một cánh cửa dẫn đến một thế giới mà tôi chỉ dám mơ tới.

Huệ Lan từ từ đứng dậy. Chiếc áo choàng lụa trắng khẽ bay trong gió, biến cô thành một nữ hoàng đang ban phát một ân huệ cuối cùng cho kẻ tử tù.

“Vậy nên,” cô nói, “cô sẽ cho em một cơ hội để sửa sai. Một cơ hội để diễn một vở kịch khác, với một kịch bản thật hơn.”

Cô nhìn tôi một lần cuối, rồi nói một câu dứt khoát, một mệnh lệnh không thể chối từ.

“Đi theo cô.”

Dứt lời, Huệ Lan quay người, dáng đi khoan thai, đầy quyền lực, về phía khu cabana riêng tư nằm khuất sau những rặng dừa. Cô không ngoái đầu. Cô biết tôi sẽ đi theo.

tôi ngồi chết lặng thêm vài giây. tôi đã bị lột mặt nạ. tôi là một gã khờ. Nhưng gã khờ đó vừa nhận được một lời thách thức ngọt ngào hơn bất kỳ chiến thắng tưởng tượng nào.

tôi đứng bật dậy. Như một con thiêu thân nhìn thấy ánh lửa, tôi bước đi. Không một chút do dự. Theo sau bóng lưng của người đàn bà đã lật ngược hoàn toàn ván cờ của tôi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...