Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 87
Không có một giây ngập ngừng.
Lời thì thầm “đến lượt các em trả bài” của Ngọc My như một phát súng lệnh. Hai cơ thể cường tráng lao vào. Như hai con thú được sổ lồng, chúng lao vào bàn tiệc thịnh soạn là tấm thân ngọc ngà của bà. Không có một lời bàn bạc, một giao ước ngầm của loài săn mồi diễn ra trong một phần mười giây. Lãnh thổ được phân chia một cách bản năng. Cuộc vui biến thành một cuộc thi, một màn song tấu của hai trường phái hoàn toàn đối lập.
Khôi, với bản năng của kẻ ưa sự hoa mỹ và chinh phục tinh tế, chiếm lấy phần trên cơ thể bà. Hắn bắt đầu từ chiếc cổ cao kiêu hãnh, như một hoạ sĩ đang phác thảo những nét đầu tiên.
Nam, trung thành với bản chất hoang dã và sức mạnh nguyên thuỷ, chiếm lấy phần dưới. Hắn không dạo đầu, hắn tấn công.
Bức tranh trong phòng lúc này là một sự tương phản đầy nghệ thuật bệnh hoạn. Ngọc My nằm ngửa, hai tay dang rộng, mái tóc đen xoã tung trên tấm ga giường trắng bẩn. Bà đã tự tay cởi phăng chiếc váy lanh, chỉ còn lại trên người bộ đồ lót hai mảnh màu đen tuyền. Làn da trắng sứ của bà nổi bật một cách tàn nhẫn trên nền vải đen, như một bức tượng cẩm thạch hoàn mỹ đang chờ được khám phá và vấy bẩn.
Khôi, với bản năng của kẻ đi săn ưa sự hoa mỹ, chiếm lấy phần lãnh thổ phía Bắc. Hắn là một nghệ sĩ, một nhà thơ của da thịt. Hắn bắt đầu từ chiếc cổ cao kiêu hãnh, không phải bằng một nụ hôn, mà bằng một hơi thở nóng rực phả nhẹ, làm lớp lông tơ măng mịn trên gáy bà dựng đứng. Lưỡi hắn vẽ nên những đường vô hình trên xương quai xanh, rồi dừng lại, gặm nhấm bờ vai tròn lẳn, để lại những dấu răng ửng hồng như một cánh hoa đào vừa chớm nở. Hắn không vội vàng cởi bỏ chiếc áo lót. Hắn dùng nó như một tấm màn che, một công cụ của sự trêu chọc. Lưỡi hắn liếm ướt lớp vải ren, khiến nó trong suốt, dính chặt vào da thịt, làm nổi bật lên hình dáng của núm vú đang từ từ cương cứng, sẫm màu lại bên trong.
Nam, trung thành với bản chất hoang dã, chiếm lấy phần lãnh thổ phía Nam. Hắn là một cơn bão, một sức mạnh nguyên thuỷ. Hắn không cần sự cho phép. Hắn vùi mặt vào vùng bụng dưới phẳng lì của bà, hít một hơi thật sâu. Mùi nước hoa trộn lẫn với mùi chua nhẹ đặc trưng của đàn bà khi bị kích thích xộc vào mũi hắn, đánh thức con thú bên trong. Hai bàn tay to bè của hắn chụp lấy cặp mông tròn lẳn.
Tay của Nam không phải để vuốt ve, nó để chiếm đoạt. Năm ngón tay chai sạn siết mạnh, cảm nhận sự đàn hồi của da thịt. Làn da trắng nõn lún sâu xuống, rồi lại phồng lên, len qua kẽ tay hắn. Hắn bóp mạnh đến mức để lại năm dấu tay đỏ ửng, như một con dấu đóng lên chiến lợi phẩm. Hắn không cảm nhận bằng đầu ngón tay, hắn cảm nhận bằng cả lòng bàn tay, cảm nhận sức nặng, độ mềm, và sự rung động của sự sống bên trong khối thịt căng mọng đó.
Bị tấn công bởi hai trường phái hoàn toàn đối lập, cơ thể Ngọc My bắt đầu phản ứng. Một tiếng rên “ưm…” trầm khàn thoát ra khỏi cổ họng khi lưỡi Khôi tinh quái mút mạnh vào đầu vú qua lớp ren. Ngay lập tức, bà giật nảy người, một tiếng “Á…” sắc lẻm bật ra khi những ngón tay thô ráp của Nam táo tợn luồn vào mép quần lót, cố gắng khám phá vùng ven của khu rừng rậm.
Cuộc chiến leo thang. Mỗi tiếng rên của Ngọc My là một tín hiệu, một chiến thắng nhỏ được ghi nhận trong cuộc chiến không lời này.
Khi bà giật nảy vì cú bóp mông của Nam, Khôi liền dùng hai ngón tay kẹp lấy đầu vú còn lại qua lớp vải, vê mạnh. Khi bà ưỡn người vì cú liếm của Khôi, Nam lại càng hung hãn hơn, dùng răng cắn nhẹ vào phần da non ở bụng dưới.
Cơ thể Ngọc My như một chiến trường. Nửa trên đang bị tra tấn bởi những kích thích sắc nhọn, nửa dưới đang bị nhấn chìm trong cơn thủy triều thô bạo. Bà bắt đầu thở dốc, tâm trí quay cuồng. Sự hỗn loạn này cần một trật tự mới. Bà cần chúng tập trung lại.
Bàn tay đang dang rộng của bà đột ngột siết lại, túm lấy mớ tóc ướt đẫm mồ hôi của Khôi, giật nhẹ nhưng dứt khoát.
Giữa hai nhịp thở hổn hển, một gióng nói nũng nịu, duy nhất, khàn đặc, thoát ra: “Xuống! Xuống! đi em…”
Khôi không cần hỏi lại. Hắn hiểu. Hắn buông tha cặp vú đang bị hành hạ, trườn người xuống, gia nhập cùng Nam.
Sân khấu giờ đã thay đổi. Hai cái đầu, một đen, một nâu, cùng lúc vùi vào giữa hai chân người đàn bà. Nam không còn kiên nhẫn, hắn dùng tay xé toạc mảnh vải bikini mỏng manh sang một bên, để lộ ra đóa hoa đỏ thắm đang rỉ nhựa.
Một cuộc tấn công đồng loạt. Một bản giao hưởng ướt át của sự xâm chiếm.
Bên phải, lưỡi của Nam không có kỹ thuật, chỉ có sức mạnh. Nó càn quét, mút mạnh, tạo ra những tiếng nhóp nhép đầy khiêu khích. Hắn như một con thú đói đang cố gắng hút cạn nguồn mật ngọt.
Bên trái, lưỡi của Khôi lại điêu luyện hơn. Nó không tấn công trực diện mà tập trung vào hạt nhân của cơn bão. Nó lướt nhẹ, xoáy tròn, rồi bất ngờ “đá” mạnh vào hột le, khiến toàn thân Ngọc My giật nảy lên như bị điện giật.
“Ưm… a…” – Ngọc My rên lên, hai bàn chân co quắp lại, các ngón chân xinh xắn bấu chặt vào tấm ga giường. Hai bàn tay của Khôi và Nam cũng không nghỉ ngơi, chúng bấu víu, xoa nắn khắp cặp đùi, mông và vú của bà.
Cơ thể Ngọc My sắp không chịu nổi nữa. Bà cảm nhận được cơn cực khoái đang dâng lên như một ngọn núi lửa, sẵn sàng phun trào. Lý trí của bà, vốn đã mờ nhạt, đang gào thét rằng phải dừng lại, phải lấy lại quyền kiểm soát. Bà là người ra luật chơi.
Dồn chút sức lực cuối cùng, bà dùng hai bàn tay, đẩy mạnh đầu của hai chàng trai ra.
“Đủ rồi…” Giọng bà khàn đặc, đứt quãng giữa những nhịp thở hổn hển. “Cô… cô sắp…”
Bà nằm đó, cơ thể lấp lánh mồ hôi dưới ánh đèn vàng, mái tóc rối bời, đôi mắt mờ đi vì khoái cảm. Bà đã “thẩm định” xong màn dạo đầu và giờ là lúc chọn “món chính”. Bà nhìn hai khuôn mặt đang ngẩng lên, miệng lưỡi bóng nhẫy dịch nhờn của mình.
———
Nhưng bà đã phạm một sai lầm. Bà đã quên, lũ bò đực khi đã nếm mùi hương của con cái thì không thể bị ra lệnh.
Chính khoảnh khắc đó, Khôi nổi loạn. Hắn không nói một lời. Gã “hộ vệ” tinh tế đã vứt bỏ chiếc mặt nạ. Hắn đè cả cơ thể cường tráng của mình lên người bà, hai tay giữ chặt lấy hông, ghì xuống nệm.
“Khôi! Em…”
“Con cặc của em nhớ cái lỗ lồn này của cô lắm rồi.” – Khôi gầm gừ, giọng khàn đặc.
Dương vật của hắn, nóng hổi và cứng như một thanh sắt nung, không một chút do dự, xé toạc sự phòng bị của bà, đâm thẳng vào.
“Phụt…” Âm thanh không lớn, chỉ là một tiếng kêu khe khẽ, ướt át, khi quy đầu căng cứng phá vỡ lớp màng mỏng manh của dịch thể, chạm vào những thớ thịt nóng bỏng bên trong. Nó không chỉ là một cú thúc. Nó là một sự xâm chiếm. Ngọc My cảm nhận được từng mm da thịt của hắn trượt vào, cảm nhận cái cách những đường gân nổi cộm cọ xát vào thành âm đạo, cảm nhận sự căng tức đến tột cùng khi “con quái vật” lấp đầy toàn bộ không gian vốn chỉ dành cho một người. Đôi mắt bà trợn tròn, không phải vì đau, mà là vì một cú sốc khoái cảm không thể tin nổi.
“Từ từ thôi… lỗ cô đang khít…” – bà chỉ kịp rên rỉ.
Nhưng Khôi không nghe. Hắn bắt đầu thúc, nhanh và sâu. Nam, sững sờ một giây rồi bật cười thán phục. “Thằng khốn… Chơi hay lắm!” Hắn gầm lên. Hắn không chịu làm khán giả. Hắn lao tới, vùi mặt vào cặp vú căng tròn, bắt đầu mút mát điên cuồng.
Ngọc My bị ghim chặt vào giường. Bên trong là một dòng chảy mạnh mẽ, nóng bỏng. Bên ngoài là sự tấn công ào ạt, ướt át. Khôi cúi xuống, thì thầm vào tai bà, giọng láu cá:
“Thế nào, cô My? Em thế này… có khá hơn bố Cường không? Của em… có làm cô sướng hơn không?”
“A… a… nhớ… Nhớ cặc của em… Thúc nữa đi… mạnh nữa lên…” Bà rên rỉ trong cơn điên loạn.
———
Khôi, sau khi hoàn thành “nhiệm vụ” dẫn dụ, từ từ rút con cặc đã vinh quang của mình ra khỏi người bà. Một tiếng “phụt” ướt át vang lên, và cửa âm đạo, sau khi bị nong rộng, giờ đây từ từ khép hờ, dòng dịch nhờn của Khôi và nước lồn của bà trào ra, lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
“Đến mày đó, trâu mộng,” Khôi thở dốc, vỗ nhẹ vào vai Nam. Hắn lùi lại, tựa lưng vào tường, trở thành một khán giả bất đắc dĩ nhưng vô cùng hứng thú. Hắn muốn xem con thú này sẽ tàn phá “cô giáo” của chúng ra sao.
Nam không cần đợi lời mời thứ hai. Hắn gầm gừ một tiếng trong cổ họng, một âm thanh của sự thỏa mãn và quyền lực. Hắn không vồ vập. Hắn hành động với một sự chiếm hữu đầy tính toán. Bàn tay to bè của hắn luồn xuống dưới lưng Ngọc My, tay kia đặt lên vai bà, và chỉ bằng một động tác dứt khoát, hắn lật úp người đàn bà lại.
Ngọc My, vẫn đang miên man trong dư âm của cơn cực khoái, chỉ kịp “ư” lên một tiếng rồi ngoan ngoãn tuân theo. Bà bị đặt vào tư thế quỳ chổng mông, một tư thế của sự phục tùng tuyệt đối.
Và rồi, một kiệt tác hiện ra trước mắt cả hai chàng trai.
Cặp mông của Ngọc My.
Nó không phải là một cặp mông đơn thuần, nó là một công trình nghệ thuật. Nó căng tròn, trắng ngần, không một tì vết. Ánh đèn vàng của nhà nghỉ chiếu vào, biến làn da mịn màng thành một bề mặt sứ cao cấp. Hai bờ mông đầy đặn, được ngăn cách bởi một khe rãnh mờ sâu và quyến rũ, rung lên nhè nhẹ theo từng nhịp thở của bà. Nó vừa có sự phồn thực, no đủ của một người đàn bà đã qua sinh nở, lại vừa có sự săn chắc, đàn hồi của một cô gái đôi mươi.
“Chết tiệt…” Khôi lẩm bẩm một mình. “Đêm qua lão Cường đã được thưởng thức cái này…”
Nam cũng nghĩ đến điều đó. Hắn nhớ lại cảnh tượng qua khung cửa sổ ở resort, cái cách Minh Cường giày vò cặp mông này. Một sự ghen tị và quyết tâm trỗi dậy mạnh mẽ trong hắn. Hôm nay, hắn phải làm tốt hơn lão già đó. Hắn phải chứng tỏ sức mạnh của tuổi trẻ.
Hắn cúi xuống, giọng thì thầm nhưng đầy uy lực, phả hơi nóng vào vành tai đã đỏ ửng của Ngọc My.
“Cô My… Đêm qua cô bị bố thằng Khôi chơi. Đêm nay, để em chăm sóc cái lỗ lồn cho cô nhé… Để xem con cặc của em với của lão già đó, cái nào làm cô sướng hơn!”
Không đợi trả lời, Nam quỳ xuống phía sau bà. Hắn không vội vàng xâm nhập. Hắn dùng hai tay, bóp mạnh lấy hai bờ mông căng tròn. Da thịt mềm mại lún xuống dưới những ngón tay hắn rồi lại đàn hồi trở lại. Hắn rên lên một tiếng sung sướng.
“Mềm quá… Đã quá cô ơi…”
Sau khi “chào hỏi”, hắn mới hướng con cặc khổng lồ của mình, vốn đã sưng lên và rỉ dịch sau màn trình diễn của Khôi, vào cửa âm đạo đang rộng mở và mời gọi. Nó trượt vào một cách dễ dàng, trên con đường đã được bôi trơn bởi tinh dịch của Khôi và nước lồn của chính bà.
Sự hiện diện của Nam hoàn toàn khác với Khôi. Nếu Khôi là một con cá kình khuấy động, thì Nam là một pít-tông thủy lực. Hắn bắt đầu thúc.
Không có sự trêu chọc, không có sự thay đổi nhịp điệu. Chỉ có sức mạnh thuần túy.
“Bành bạch… bành bạch… bành bạch…”
Tiếng da thịt trần trụi va vào nhau vang lên đều đặn, mạnh mẽ và tàn nhẫn. Mỗi cú thúc của Nam đều sâu và đầy uy lực, khiến cặp mông trắng ngần của Ngọc My lõm vào rồi lại nảy ra, tạo nên những gợn sóng thịt đầy mê hoặc. Toàn bộ cơ thể bà bị đẩy về phía trước rồi lại bị kéo lại theo nhịp điệu của hắn.
Hắn gầm gừ như một con thú, hai tay không còn chỉ bóp mông, mà vòng lên phía trước, nắm lấy cặp vú của bà từ phía sau, vừa thúc vừa kéo giật.
“Sướng không cô giáo của em? Lồn của cô… là để cho con cặc này của em thôi! Nói đi! Có sướng không?”
“A… a… Sướng… Nam… Chậm… chậm lại…” Ngọc My chỉ có thể úp mặt vào gối, tiếng rên la bị bóp nghẹt thành những lời cầu xin vô nghĩa.
Nhưng Nam không nghe. Hắn đang ở trong cơn điên của chính mình. Hắn muốn phá hủy, muốn chiếm đoạt, muốn đóng dấu ấn của mình lên người đàn bà này một cách không thể xóa nhòa.
Khôi đứng bên cạnh, tay chống cằm, xem một cách thích thú. “Mẹ kiếp, đúng là trâu bò,” hắn lẩm bẩm. Hắn nhìn cái cách cặp mông của Ngọc My bị hành hạ, nhìn những cú thúc trời giáng của Nam, và con cặc của chính hắn lại giật lên từng hồi.
Nam cảm thấy không thể chịu đựng được nữa. Cơn lũ bên trong hắn sắp vỡ bờ.
“NÓ RA! CÔ MY! EM BẮN ĐÂY!” Hắn hét lên, một tiếng hét hoang dại và đầy thỏa mãn.
Hắn thúc những cú cuối cùng, điên cuồng và sâu đến mức cảm tưởng như chạm đến tận cùng tử cung của bà. Cơ thể cường tráng của hắn căng cứng lại, từng thớ cơ nổi lên, rồi co giật mạnh.
Và rồi, hắn bắn.
Một dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh như sữa, được bơm thẳng vào sâu bên trong người đàn bà. Cùng lúc đó, cơ thể Ngọc My cũng phản ứng lại. Bị kích thích đến giới hạn bởi sức mạnh của Nam, những cơ vòng bên trong bà co thắt điên cuồng, cố gắng vắt kiệt từng giọt khoái cảm, từng giọt tinh túy của gã trai trẻ. Bà cũng đạt đến một cơn cực khoái khác, một cơn cực khoái của sự phục tùng, của sự lấp đầy.
———–
Nam úp mặt vào mái tóc rối của Ngọc My, hít hà mùi hương của bà quyện với mùi của chính mình, mùi của chiến thắng. Hắn nằm đó vài phút, để cho cơ thể hấp thụ lại chút năng lượng. Rồi, hắn từ từ chống tay, nhấc người dậy. Con cặc của hắn tuột ra khỏi người Ngọc My, để lại một dòng sữa trắng đặc sệt chảy tràn trên tấm lưng ong của bà.
Khôi vẫn đứng đó, dựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực. Hắn đã kiên nhẫn chờ đợi. Cảnh tượng vừa rồi, thay vì làm hắn nguội lạnh, lại càng như một liều thuốc kích dục cực mạnh. Con cặc của hắn đã cương cứng đến mức đau tức, sẵn sàng lâm trận. Hắn nhìn Nam, ánh mắt không che giấu sự thiếu kiên nhẫn.
Nam hiểu ý. Hắn nhìn Khôi, không còn sự cạnh tranh, chỉ có một cái nháy mắt đầy ẩn ý của kẻ đồng lõa. Hắn mỉm cười.
“Từ từ,” Nam nói, giọng khàn đặc. “Hàng ngon phải biết cách thưởng thức chứ.”
Hắn không chỉ đơn giản là rời đi. Hắn đang thực hiện một nghi lễ, một màn chuyển giao quyền lực. Hắn quỳ xuống bên cạnh Ngọc My, người vẫn đang nằm sấp, miên man trong dư âm của cơn cực khoái.
Bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng nắm lấy hai mắt cá chân của bà.
“Cô My ơi, mình đổi tư thế nhé?”
Vẫn còn đang mơ màng, Ngọc My chỉ ú ớ trong cổ họng. Nam không đợi sự cho phép. Hắn từ từ kéo hai chân bà dang rộng ra, rồi lật ngửa người đàn bà. Ngọc My giờ đây nằm ngửa, tấm thân ngọc ngà phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn.
Nhưng Nam chưa dừng lại. Hắn tiếp tục nâng hai cẳng chân thon dài của bà lên, banh chúng ra hết cỡ, gác lên vai mình.
Hành động này khiến Ngọc My choàng tỉnh. Cảm giác xấu hổ đột ngột ập đến, dù nó chỉ là một sự xấu hổ giả tạo, một màn kịch của người đàn bà đã quá quen với việc bị phơi bày. Bà cựa mình, giọng nũng nịu và hờn dỗi.
“A… Nam… làm gì vậy… Xấu hổ chết đi được… Cứ banh hết cả ra thế này…”
Nam cười khà khà, một tiếng cười đầy vẻ sở hữu. Hắn cúi xuống, hôn lên đầu gối bà một cái.
“Đẹp thì phải khoe chứ cô. Cho thằng Khôi nó xem, để nó biết mà học tập.”
Và đó là một cảnh tượng mà có lẽ chỉ có trong những giấc mơ bệnh hoạn nhất. Toàn bộ vùng tam giác với khu rừng đen được cắt tỉa gọn gàng của Ngọc My được phơi bày một cách trần trụi và chi tiết đến nghẹt thở. Cánh cổng thiên đường, sau khi bị cơn bão của Nam càn quét, giờ đây hơi sưng mọng, đỏ ửng. Những môi thịt hồng hào hé mở, mời gọi. Từ bên trong, một dòng dịch thể hỗn hợp của nước lồn và tinh dịch của Nam vẫn đang từ từ rỉ ra, lấp lánh như một dòng suối ngọc. Nó là một chiến lợi phẩm, một bằng chứng không thể chối cãi của sự chinh phục.
Khôi không thể chờ thêm. Hắn bước tới, quỳ xuống giữa hai chân Ngọc My. “Cảm ơn mày,” hắn thì thầm với Nam. “Giờ thì… để tao.”
Con cặc của hắn trượt vào một cách ngọt ngào, trên lớp dịch trơn của Nam và của chính bà. “A…” Ngọc My lại rên lên, một tiếng rên của sự chấp nhận.
Và rồi, cơn bão thứ hai bắt đầu.
Nhịp điệu của Khôi nhanh, mạnh, và hỗn loạn, như để trút bỏ toàn bộ sự dồn nén. Tiếng da thịt “lép nhép… lép nhép…” vang lên gấp háp. Nhưng hắn không thỏa mãn. Hắn cúi rạp người xuống, miệng tìm đến một trong hai bầu vú, mút mạnh.
Ngọc My giờ bị tấn công từ hai phía, bởi cùng một người. Phía dưới là một kẻ xâm lược tàn bạo. Phía trên là một đứa trẻ ham ăn.
Nam, trong vai trò khán giả, hét lên cổ vũ: “Nhanh nữa lên Khôi! Mạnh nữa lên! Đụ chết con đĩ này cho tao!”
Lời nói tục tĩu của Nam là liều thuốc kích thích cuối cùng. Khôi gầm lên: “Mày xem đây!” Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào người đàn bà đang quằn quại, và tuyên bố: “CỦA TAO! TẤT CẢ LÀ CỦA TAO!”
Hắn tăng tốc đến điên cuồng. Hắn cảm nhận được những cơ vòng bên trong bà lại bắt đầu co giật. Một cơn cực khoái cuối cùng, một sự vỡ nát của cơ thể đang cố tự vệ.
“RA HẾT ĐÂY!” Hắn rống lên.
Hắn gồng cứng người, thúc những cú cuối cùng. Và hắn bắn. Dòng tinh dịch thứ hai phun thẳng vào nơi sâu thẳm, hòa vào dòng tinh dịch của Nam, tạo thành một “cơn lũ kép”, một hỗn hợp của hai gã trai trẻ, một minh chứng cho sự chiếm hữu chung.
Bị tấn công bởi một cơn cực khoái mới và một dòng lũ mới, Ngọc My hét lên một tiếng cuối cùng, chói tai, hoang dại. Đôi mắt bà trợn ngược, cơ thể mềm nhũn ra.
Mọi thứ dừng lại. Ba cơ thể trần truồng nằm ngổn ngang. Không khí đặc quánh mùi tinh dịch. Dòng “lũ kép” trắng đục, từ từ chảy tràn ra từ mép âm đạo lấp lánh dịch nhờn
————
Bên ngoài cửa sổ, trong lùm cây dại, Lão Ba Chột nín thở. Lão dụi con mắt độc nhất của mình, không tin vào những gì lão đang thấy. Lão chỉ biết há hốc mồm.
“Trời đất quỷ thần ơi…” lão rủa thầm.
Trong cái thế giới của lão, tình dục là một hành vi lén lút, vội vã trong bóng tối. Nhưng thứ lão đang chứng kiến không phải là tình dục, nó là một vở kịch, một nghi lễ. Người đàn bà đẹp như tiên nữ đó không hề chống cự, bà còn nũng nịu. Hai thằng trai trẻ không tranh giành, chúng lại đang phối hợp, đang chuyển tay người đàn bà cho nhau như một món đồ. “Dân thành phố… trò chơi của chúng nó… bệnh hoạn thật…” Lão nghĩ, nhưng tay lại vô thức đưa xuống, nắm lấy con cặc đang cương cứng của mình.
