Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 91



Chương 86​

Cánh cửa phòng 203 đóng sập lại. Thứ âm thanh khô khốc đó cắt đứt hoàn toàn thế giới ồn ào bên ngoài, nhốt cả ba vào một không gian đặc quánh, tù túng.

Sự im lặng ập đến, nhưng nó không trống rỗng. Nó có mùi.

Một thứ mùi phức tạp và trần trụi. Mùi của sự rẻ tiền, của ẩm mốc từ những bức tường vôi vàng ố không bao giờ được nhìn thấy đủ ánh mặt trời. Mùi của nước tẩy Javel nồng hắc, đang cố gắng một cách tuyệt vọng để che đậy đi cái mùi ngai ngái của hàng trăm cuộc làm tình vội vã, của mồ hôi và của những bí mật không muốn ai biết. Mùi hương đó như một thực thể sống, nó len lỏi vào khứu giác, bám lấy đầu lưỡi, khiến người ta có thể nếm được vị của sự tồn tại tạm bợ.

Khôi và Nam đứng như trời trồng giữa phòng. Hai thằng công tử, quen với mùi da thuộc trên những chiếc xe sang, mùi nước hoa đắt tiền và không khí được lọc sạch bởi điều hòa, giờ đây như bị ném vào một vũng lầy của thực tại. Chúng nhăn mặt, một phản xạ vô thức của những kẻ chưa từng nếm trải mùi đời.

Và rồi chúng nghe thấy.

Tiếng “cọt kẹt… cọt kẹt…” đều đều, lười biếng và tàn nhẫn của chiếc quạt trần cũ kỹ. Nó như một nhịp điệu của sự mục rữa, của thời gian đang chết dần chết mòn trong căn phòng này.

Vệt nắng xiên khoai yếu ớt từ ô cửa sổ duy nhất có chấn song hoen gỉ, hắt xuống sàn một hình chữ nhật méo mó. Nó không mang lại ánh sáng, nó chỉ tố cáo sự bẩn thỉu. Hàng tỷ hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt nắng đó, như những linh hồn tí hon của những kẻ đã từng đến đây, để lại một phần thân xác và tâm hồn mình.

Trung tâm của vũ đài tồi tàn đó là chiếc giường sắt ọp ẹp. Tấm ga giường màu trắng cháo lòng, nhàu nát như một tờ giấy bị vò lại sau khi đã viết đầy những lỗi lầm, điểm xuyết vài vết ố vàng mờ ám. Nó đang chờ đợi một câu chuyện mới, một sự vấy bẩn mới.

Nhưng Ngọc My thì khác.

Bà không thuộc về nơi này, và chính vì thế, bà trở thành chủ nhân của nó. Bà không hề tỏ ra khó chịu. Bà thản nhiên đặt chiếc túi xách hàng hiệu lên cái bàn nhựa cáu bẩn, một sự tương phản đầy khiêu khích. Rồi bà ung dung tiến đến mép giường.

Bà ngồi xuống, nhưng không phải là một cú đặt mông vội vã. Đó là một sự hạ cánh có chủ đích. Chiếc giường sắt rên lên một tiếng “kẽo…oét…” ai oán dưới sức nặng của bà, như một con thú già đang bị khuất phục. Bà vắt chéo chân. Chiếc váy lanh màu xanh ngọc khẽ trượt lên, để lộ ra cặp đùi trắng nõn, mịn màng và không một tì vết. Bà như một đóa sen lộng lẫy, thanh cao, lạc vào giữa một vũng bùn, nhưng thay vì bị vấy bẩn, bà lại khiến cho cả vũng bùn đó trở nên có giá trị một cách kỳ lạ.

“Sao nào?” Bà nhìn hai pho tượng sống trước mặt, đôi môi đỏ mọng cong lên một nụ cười vừa hóm hỉnh vừa tàn nhẫn. “Ngạc nhiên lắm à? Hay là đang chê nơi này không xứng với thân phận cậu ấm của các em?”

“Không ạ, chỉ là…” Khôi lúng túng. Cái nuốt nước bọt khô khốc vang lên trong cổ họng hắn.

“Chỉ là các em không ngờ cô giáo của mình lại có ngày đưa các em vào một nơi như thế này, đúng không?” Ngọc My nói nốt hộ hắn. Bà cười, một nụ cười không còn vẻ chế giễu, mà là sự thích thú tột độ. “Đây là sân chơi mới của chúng ta. Ở đây, không có cô giáo, không có học trò. Không có phó hiệu trưởng, không có công tử nhà giàu.”

Bà ngả người ra sau một chút, hai tay chống lên nệm. Góc máy của ánh mắt bà như một chiếc máy quay chuyên nghiệp, lướt chậm từ khuôn mặt điển trai nhưng đang hoang mang của Khôi, đến cơ thể hộ pháp như một con gấu của Nam.

“Ở đây,” bà nhấn mạnh, “chỉ có đàn bà và đàn ông thôi.”

Lời tuyên bố của bà như một luồng điện chạy dọc sống lưng hai chàng trai. Sự ngượng ngùng, ghê tởm ban đầu dần tan biến, nhường chỗ cho một thứ ham muốn trần trụi, nguyên thủy.

Kỳ Nam, kẻ luôn hành động theo bản năng, cất tiếng trước. Giọng hắn ồm ồm và khàn đặc: “Cô… cô định làm gì ạ?”

Ngọc My cười khúc khích, một âm thanh trong trẻo đến lạ lùng trong căn phòng tồi tàn. Bà không trả lời ngay. Bà vỗ vỗ tay xuống khoảng trống trên nệm ở hai bên mình.

“Lại đây.”

Giọng bà như một mệnh lệnh không thể kháng cự.

Bị thôi miên, Khôi và Nam từ từ bước tới. Chúng ngồi xuống, mỗi người một bên mép giường. Sức nặng của chúng lại làm chiếc giường kêu lên một lần nữa. Giờ đây, chúng đã ở rất gần. Chúng có thể ngửi thấy mùi nước hoa ngọt ngào quyện với mùi mồ hôi đàn bà rất riêng của bà, một mùi hương gây nghiện. Mùi hương của sự săn đuổi và chiến lợi phẩm.

Khi cả hai đã ngồi yên, Ngọc My mới từ từ mở chiếc túi xách của mình. Bà di chuyển chậm rãi, như một ảo thuật gia đang chuẩn bị cho màn trình diễn quan trọng nhất.

Thứ bà lấy ra khiến cả Khôi và Nam phải nín thở.

Một chai gel bôi trơn cỡ lớn, nhãn hiệu lạ hoắc. Và một hộp bao cao su mới tinh, vỏ hộp lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt.

Bà đặt hai thứ đó lên giường, ngay giữa ba người. Chúng như những vật tế trong một nghi lễ bệnh hoạn.

“Hôm nay,” bà bắt đầu nói, giọng thì thầm nhưng từng chữ một lại rõ ràng, sắc lẹm, “cô sẽ cho các em một bài kiểm tra khác. Một bài kiểm tra không phải về tài ăn nói hay sức mạnh khuân vác.”

Bà nhìn thẳng vào mắt Khôi, rồi lại chuyển sang Nam. Ánh mắt bà như một mũi khoan, xoáy sâu vào tâm can chúng. “Một bài kiểm tra về sự sáng tạo và sức mạnh… trên giường. Hôm nay, cô sẽ là ‘bà giáo’ dâm đãng của các em. Còn hai đứa,” bà nhếch mép, một nụ cười hóm hỉnh, “phải thi xem ai ‘trừng phạt’ bà giỏi hơn. Ai làm bà sướng hơn.”

Bà nhìn thấy sự hoang mang, rồi đến sự cạnh tranh và ham muốn điên cuồng bùng lên trong mắt hai con bò đực của mình. Bà biết, chúng đã cắn câu.

Bà mỉm cười mãn nguyện. Bà không nói gì thêm. Bà chỉ từ từ ngả người ra giường. Chiếc váy xanh ngọc xô lệch, để lộ gần như trọn vẹn cặp chân dài và phần ren đen của chiếc quần lót. Rồi, bà dang hai tay sang hai bên, trong một tư thế của sự đầu hàng tuyệt đối, của sự dâng hiến trọn vẹn.

“Chúng ta có hai tiếng,” bà thì thầm, đôi mắt khép hờ, đôi môi hé mở mời gọi. “Thời gian… bắt đầu.”

Căn phòng lại chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng quạt trần cọt kẹt và tiếng thở ngày một nặng nhọc của hai chàng trai. Cuộc thi đã bắt đầu, và phần thưởng chính là người đàn bà tuyệt đẹp đang nằm kia.

—————–

Bức tranh lúc này thật kỳ dị. Trên chiếc giường sắt ọp ẹp, người đàn bà đẹp đang nằm đó trong tư thế của một vật hiến tế. Hai bên mép giường, hai chàng trai trẻ với cơ thể căng tràn nhựa sống ngồi cứng đờ như hai pho tượng. Dương vật của cả hai đã cương cứng từ lúc nào, đội lên một vùng lều rõ rệt dưới lớp quần vải. Ánh mắt chúng không còn là sự hậm hực, mà là sự dồn nén của ham muốn và một tia quyết tâm táo tợn. Chúng nhìn người đàn bà, rồi lại nhìn nhau. Một cuộc chiến không lời đang diễn ra.

Ngọc My khẽ cựa mình, tấm ga giường trắng cháo lòng lại nhăn nhúm thêm. Bà vẫn nhắm hờ mắt, nhưng đôi môi thì nở một nụ cười láu cá. Bà đang chờ đợi, chờ xem con sói nào sẽ nhe nanh trước.

Bà với tay, cầm lấy hộp bao cao su, ném nhẹ nó lên tấm ga giường, ngay giữa hai chàng trai. Cái hộp nhựa phát ra một tiếng “cạch” khô khốc. Nó như một đường biên giới vô hình được vẽ ra.

“Nào,” bà cất tiếng, giọng vẫn còn ngái ngủ nhưng vô cùng rõ ràng. “Bài học đầu tiên trong ‘sân chơi’ này. An toàn.”

Cả Khôi và Nam đều nhìn chằm chằm vào cái hộp như thể nó là một con rắn độc. An toàn? Sau những gì chúng đã chứng kiến? Sau khi thấy những người đàn ông “thực thụ” giày vò những người đàn bà mà không cần bất cứ thứ gì che đậy? Sự “an toàn” này, đối với chúng lúc này, là một sự sỉ nhục. Nó là lời khẳng định rằng chúng vẫn chỉ là những đứa trẻ con, không được bước chân vào thế giới trần trụi của người lớn.

Khôi liếc nhanh sang Nam, bắt gặp ánh mắt cũng đang rực lửa của gã bạn. Một cái gật đầu kín đáo, một giao ước ngầm đã được hình thành.

Khôi hít một hơi thật sâu. Hắn không nhìn vào hộp bao cao su nữa, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đang nhắm hờ của Ngọc My.

“Cô…” Hắn ngập ngừng, rồi nói tiếp, giọng khàn đi vì quyết tâm. “Chúng em… không muốn dùng.”

Ngọc My từ từ mở mắt. Một tia sáng tinh quái loé lên. Bà nhướng một bên mày, đôi môi cong lên một nụ cười đầy chế giễu.

“Ồ? Một yêu cầu thú vị đấy.” Bà chống tay, ngồi dậy một nửa, chiếc áo choàng lụa trễ xuống, để lộ thêm phần khe ngực sâu hút. “Nhưng tại sao? Sợ nó không vừa à?”

Một lời trêu chọc đầy ác ý. Nam siết chặt nắm tay, nhưng Khôi đã gạt đi sự tự ái. Hắn biết đây là một ván bài, và hắn phải tung ra con át chủ bài của mình.

Hắn nhìn thẳng vào mắt bà, giọng gần như thì thầm, nhưng mỗi từ là một nhát dao xoáy sâu vào tâm can người đối diện:

“Bởi vì… đêm qua, cô có bắt bố em… và cả chú Thắng với mẹ cháu… dùng đâu.”

Không khí đông cứng lại.

Nụ cười trên môi Ngọc My vụt tắt. Đồng tử mắt bà co lại trong một phần nghìn giây, một sự sững sờ không thể che giấu lướt qua khuôn mặt xinh đẹp. Lần đầu tiên, bà mất đi vẻ tự chủ tuyệt đối. Lũ bò đực này, chúng không chỉ biết gầm gừ, chúng còn biết dùng chính những bí mật của bà để làm vũ khí.

Nhưng sự sững sờ đó chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc.

Và rồi, bà bật cười.

Một tràng cười khanh khách, giòn tan, đầy thỏa mãn. Tiếng cười của một kẻ thống trị vừa tìm thấy một đối thủ xứng tầm, một tiếng cười của sự phấn khích bệnh hoạn. Bà ngửa cổ ra sau, mái tóc dài đổ xuống như một dòng thác đen.

“Khá lắm!” Bà vừa cười vừa nói, giọng đầy vẻ tán thưởng. “Các em học nhanh thật đấy. Đúng là không uổng công cô dạy dỗ.”

Bà ngồi thẳng dậy. Với một cử chỉ dứt khoát, bà cầm lấy hộp bao cao su và cả chai gel bôi trơn, ném thẳng chúng vào cái sọt rác ở góc phòng.

“Được thôi.” Bà tuyên bố, giọng chắc nịch. “Giao ước được chấp nhận. Trần trụi hoàn toàn. Da chạm da.”

Mắt của Khôi và Nam sáng rực lên. Chúng đã thắng.

“Nhưng…” Ngọc My nói tiếp, nụ cười trở nên ma mãnh hơn bao giờ hết. “Với một điều kiện.”

Cả hai chàng trai lại nín thở.

Bà trườn người về phía trước, ghé sát vào giữa hai đứa. Hơi thở nóng hổi của bà phả vào mặt chúng, mang theo mùi của sự nguy hiểm và dục vọng. Giọng bà ngọt ngào như lời của một con quỷ:

“Cô phải nếm thử xem… hàng của các em có sạch sẽ không đã.”

Chưa kịp để chúng hiểu hết ý nghĩa của câu nói, bà đã hành động. Ngọc My bắt đầu, túm lấy con cặc của Nam trước. Đúng với bản chất của hắn, nó thô kệch, vạm vỡ, đầu nấm to sụ, màu da sẫm hơn hẳn so với phần thân. Bà nhìn nó với ánh mắt của một nhà thẩm định rượu vang. Rồi bà từ từ cúi xuống. Đôi môi đỏ mọng hé mở, chiếc lưỡi tinh quái khẽ liếm một vòng quanh vành quy đầu. Rồi, bà bao bọc lấy nó. Bà không vồ vập, mà bú mút một cách chậm rãi, sâu và mạnh mẽ. Tiếng “ụt ụt” ướt át vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Cổ họng bà co thắt, tạo ra một lực hút khủng khiếp, khiến Nam phải ngửa cổ ra sau, hai tay bấu chặt vào tấm ga trải giường, cố gắng kìm nén tiếng rên.

Sau khi “thưởng thức” Nam, bà nhè ra, để lại con cặc của hắn bóng loáng và ướt đẫm. Bà quay sang Khôi. Với hắn, bà lại có một cách tiếp cận khác. Con cặc của Khôi không khủng như của Nam, nhưng lại có vẻ thanh tú, cân đối, với những đường gân xanh nổi lên một cách kiêu hãnh. Ngọc My mỉm cười. Bà không nuốt trọn ngay. Bà dùng đầu lưỡi trêu chọc vành khấc, rồi liếm dọc theo những đường gân đó, như một con mèo đang thưởng thức món cá ngon. Sự tinh tế và kỹ thuật của bà khiến Khôi run lên. Hắn cảm nhận được từng chuyển động nhỏ nhất của chiếc lưỡi, từng cái mút nhẹ của đôi môi.

Sau khi đã “kiểm tra” kỹ lưỡng cả hai, Ngọc My mới ngồi thẳng dậy, dùng mu bàn tay lau nhẹ khóe miệng còn dính một vệt dịch nhờn mờ. Bà nhìn hai con bò đực đang thở hổn hển dưới chân mình, ánh mắt đầy thỏa mãn.

“Sạch sẽ. Đạt yêu cầu.” Bà phán quyết, giọng đã khàn đi vì ham muốn.

Bà ngả người lại ra giường, nhưng lần này, bà không chỉ dang tay. Bà dang rộng cả hai chân, hoàn toàn phơi bày đóa hoa bí mật của mình, thứ đã ướt sũng từ lúc nào, lấp lánh mời gọi dưới ánh đèn vàng.

“Bây giờ…” Bà thì thầm. “…đến lượt các em trả bài.”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...