Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 85
Bàn ăn sáng được dọn ngoài hiên của khu villa, nhìn thẳng ra hồ bơi xanh biếc và xa hơn là bãi biển lấp lánh dưới nắng mai. Một khung cảnh đẹp như tranh vẽ, nhưng không khí trên bàn ăn lại nặng trĩu những điều không thể nói thành lời.
Hai ông bố, Hữu Thắng và Minh Cường, là những người vui vẻ nhất. Họ trông như hai con sói đầu đàn vừa có một đêm đi săn no nê, thỏa mãn. Họ cụng ly cà phê, trao cho nhau những cái nhìn đầy ẩn ý và những nụ cười tự mãn của đàn ông. Thỉnh thoảng, Minh Cường lại liếc sang Ngọc My, ánh mắt không còn là sự thèm thuồng trần trụi của đêm qua, mà là ánh mắt của kẻ sành sỏi đang đánh giá chiến lợi phẩm của bạn mình, một sự công nhận đầy tính chiếm hữu.
Ngọc My là một bức tranh hoàn toàn đối lập. Bà mặc một chiếc váy maxi vải linen màu trắng tinh khôi, cổ vuông, tay phồng nhẹ. Vẻ ngoài thanh lịch và có phần xa cách đó như một lời tuyên bố rằng bà hoàn toàn không vướng bận bụi trần, rằng những gì xảy ra trong đêm chỉ là một cơn mơ hoang dại đã tan biến khi mặt trời lên. Bà ngồi thẳng lưng, từ tốn cắt một miếng trứng ốp la, mọi cử chỉ đều toát ra vẻ sang trọng và kiểm soát. Nhưng ẩn trong khóe mắt khẽ nheo lại dưới nắng, là một sự thỏa mãn không thể che giấu của người đàn bà biết rõ quyền lực của mình.
Nhưng nhân vật thu hút sự chú ý nhất lại là Huệ Lan. Dáng đi của bà lúc bước ra bàn ăn có chút không tự nhiên, hơi cứng và khập khiễng một cách kín đáo, như thể có một cơn đau âm ỉ nào đó ở vùng thắt lưng. Nhưng gương mặt bà thì lại bừng sáng một cách kỳ lạ. Vẻ u buồn, cam chịu thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự sống động, một nét rạng rỡ của người đàn bà vừa được khai phá. Đôi má bà ửng hồng, đôi môi sưng mọng, và ánh mắt không còn nhìn xuống mà đã dám nhìn thẳng, thậm chí còn liếc sang chồng mình và Hữu Thắng với một tia nhìn vừa có chút sợ sệt, vừa có sự thách thức ngầm. “Khúc gỗ” đã thực sự bắt lửa, và ngọn lửa đó đang âm ỉ cháy, hứa hẹn sẽ còn bùng lên dữ dội hơn.
Ở một thái cực khác là ba chàng trai. Chúng ngồi im lặng, mặt mày ủ dột, chỉ cắm cúi vào đĩa thức ăn của mình. Đêm qua, sau khi chứng kiến tất cả, chúng đã không ngủ. Cơn giận, sự sỉ nhục và nỗi bức bối đã biến thành một cuộc họp kín trong câm lặng. Chúng biết, nếu cứ đối đầu trực diện, chúng sẽ chỉ nhận lại sự chế giễu của Ngọc My. Muốn tham gia “cuộc chơi của người lớn”, chúng phải dùng đến mưu kế của người lớn.
Và Huy, kẻ đạo diễn thầm lặng, đã vạch ra một kế hoạch. Một kế hoạch đơn giản nhưng tàn nhẫn: “Chia để trị”.
Sau một hồi im lặng, Khôi, diễn viên chính của vở kịch, bắt đầu màn diễn của mình. Hắn đặt dĩa xuống, ngẩng lên nhìn Ngọc My với vẻ mặt đầy hối lỗi.
“Cô My ơi…” Hắn cất tiếng, giọng điệu ngoan ngoãn đến bất ngờ. “Chuyện hôm qua… ở phòng khách… là bọn em không phải. Bọn em còn trẻ con, suy nghĩ bồng bột, thấy chuyện người lớn nên có hơi sốc… Cô đừng giận bọn em nhé.”
Ngọc My ngẩng lên, hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ của Khôi. Bà mỉm cười dịu dàng. “Cô không giận. Cô biết các em chỉ là lo lắng cho cô thôi mà.”
“Dạ…” Khôi gãi đầu, vẻ mặt ngượng nghịu. “Để chuộc lỗi… hay là lát nữa cô cho phép bọn em đưa cô vào thị trấn mua sắm được không ạ? Em thấy hôm qua cô có vẻ thích mấy món đồ thổ cẩm ở đó. Coi như là… bọn em hộ tống cô đi chơi cho khuây khỏa.”
Lời đề nghị quá hợp tình hợp lý. Nó vừa thể hiện sự hối lỗi, vừa thể hiện sự quan tâm, lại vừa cho thấy chúng đã chấp nhận “thất bại” và quay về đúng vị trí “học trò ngoan”.
Minh Cường và Hữu Thắng nghe, 2 ông cũng không biết chuyện gì, nhứng vẫn cứ gật gù tán thưởng, lấy lòng 2 bà vợ. “Đấy, phải thế chứ,” Hữu Thắng nói. “Thanh niên trai tráng phải biết ga lăng với phụ nữ.”
Đòn bẩy thứ nhất đã thành công. Giờ là lúc Huy, kẻ chủ mưu, tung ra mồi nhử quyết định.
Cậu nhăn mặt, khẽ kêu lên một tiếng rồi vịn vào thành ghế, giọng yếu ớt. “Chắc con ở lại thôi ạ. Chân con từ sáng đến giờ hơi đau, chắc tại đêm qua đi lại nhiều. Con ở nhà nghỉ một lát chắc sẽ ổn.”
Cái cớ hoàn hảo. Không ai có thể nghi ngờ một bệnh nhân với tiền sử chấn thương như Huy.
Và con cá đã cắn câu, đúng như Huy dự đoán.
Huệ Lan, với bản năng của một người mẹ, ngay lập tức quay sang lo lắng. “Vậy để cô ở nhà với cháu nhé, Huy? Cháu đừng đi lại nhiều. Lát cô xoa bóp dầu cho, sẽ đỡ ngay.”
Kế hoạch đã thành công một cách mỹ mãn.
Ngọc My liếc nhìn Huy, rồi liếc sang Huệ Lan. Bà là người duy nhất nhận ra sự sắp đặt trong vở kịch này. Ánh mắt bà ánh lên một tia thích thú. Bà muốn xem lũ quỷ con của mình định giở trò gì.
“Vậy cũng được,” Ngọc My nói. “Vậy lát nữa Khôi với Nam đi với cô. Anh Thắng với anh Cường cứ đi chơi golf như đã hẹn với đối tác đi nhé. Em và bọn trẻ tự lo được.”
Hai ông bố, vốn chỉ mong có thời gian riêng để bàn chuyện làm ăn và “chia sẻ kinh nghiệm”, sung sướng đồng ý ngay lập tức. Sân khấu chính đã được dọn dẹp cho một màn kịch mới.
Một lát sau, các nhóm bắt đầu tách ra.
Hai ông bố trong trang phục chơi golf bảnh bao, khoác vai nhau đi về phía sân tập.
Ngọc My, sau khi thay một bộ váy khác, một chiếc váy lụa hoa màu xanh ngọc mát rượi, ôm sát lấy cơ thể, cùng Khôi và Nam lên chiếc xe jeep. Lần này, Khôi và Nam không còn là những con bò đực hung hãn, mà đúng nghĩa là hai “vệ sĩ”, một đứa lái xe, một đứa ngồi cạnh, ngoan ngoãn một cách đáng ngờ. Trước khi xe chạy, Ngọc My còn quay lại, nhìn Huy và Huệ Lan đang đứng ở cửa với một cái nhìn đầy tinh quái.
Chiếc xe jeep khuất dạng sau con đường rợp bóng dừa.
Sự ồn ào của buổi sáng biến mất, trả lại cho căn villa một sự yên tĩnh đến lạ thường. Giờ đây, chỉ còn lại Huy và Huệ Lan.
Huy nhìn người phụ nữ trước mặt. Người đàn bà mà đêm qua còn bị giày vò một cách thô bạo, giờ đây lại đứng đó, trong chiếc áo sơ mi trắng của chồng và chiếc quần short kaki, toát lên một vẻ đẹp khỏe khoắn, đằm thắm của một người mẹ, một người vợ. Nhưng Huy biết, bên dưới lớp vỏ bọc đó, “khúc gỗ” đã bắt đầu bén lửa. Và cậu, sẽ là người châm thêm dầu vào ngọn lửa đó.
————–
Chiếc xe jeep lăn bánh trên con đường nhựa ven biển, để lại sau lưng khu resort sang trọng và những âm mưu của các bậc phụ huynh. Không khí trên xe lạnh lẽo và nặng nề như một tảng băng.
Hai con bò đực, Khôi và Nam, ngồi im phăng phắc ở băng ghế sau. Sự hậm hực, cảm giác bị ra rìa và nỗi nhục nhã từ “phiên tòa” lúc sáng sớm vẫn còn âm ỉ. Chúng như hai tù binh vừa bị áp giải, mặt mày xịu xuống, không nói với nhau một lời nào, chỉ đưa mắt nhìn ra biển, nơi những con sóng bạc đầu đang cười nhạo sự bất lực của chúng.
Ngược lại hoàn toàn, Ngọc My ngồi sau vô lăng, một tay đặt hờ hững lên cần số, tay kia thỉnh thoảng vén lọn tóc bay trong gió. Bà đang ngân nga một giai điệu không lời, vẻ mặt vô cùng thư thái và vui vẻ. Chiếc váy lụa hoa màu xanh ngọc bà đang mặc dường như cũng nhảy múa theo cơn gió biển, thỉnh thoảng lại bay tốc lên, để lộ cặp đùi trắng nõn, mịn màng của bà. Bà biết hai thằng nhóc phía sau đang nhìn, đang thèm khát, và bà tận hưởng điều đó. Bà là người chiến thắng, là người cầm trịch, và bà muốn chúng phải nhớ kỹ điều đó.
“Sao thế?” Bà cất tiếng, phá tan sự im lặng, giọng ngọt như mật nhưng lại xoáy sâu vào lòng tự ái của hai chàng trai. “Hai chàng hộ vệ của cô sao trông như đưa đám thế? Bộ thua một ván là nản lòng rồi à?”
Không ai trả lời. Khôi chỉ hừ một tiếng trong mũi, quay mặt đi hướng khác. Nam thì lầm lì, hai tay khoanh trước ngực.
Ngọc My cười khúc khích. “Thua ván này ta bày ván khác mà. Các em đã muốn ‘chứng tỏ’ mình, thì hôm nay cô sẽ cho các em cơ hội. Chúng ta sẽ không mua sắm gì hết.”
Bà đột ngột đánh lái, chiếc xe rẽ vào một con đường đất nhỏ, hướng về phía một làng chài ven biển. “Chúng ta sẽ đi chợ.”
Chiếc xe dừng lại ở đầu một khu chợ địa phương ồn ào, náo nhiệt. Mùi tanh của cá, mùi mặn của biển, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả huyên náo tạo thành một bản giao hưởng trần trụi của sự sống, hoàn toàn tương phản với vẻ xa hoa, tĩnh lặng của khu resort. Đây là một thế giới khác, một thế giới mà tiền bạc hay vẻ ngoài bảnh bao không phải lúc nào cũng là thứ quyền lực nhất.
Ngọc My bước xuống xe, dáng đi uyển chuyển như một con mèo. Vẻ đẹp sang trọng, đài các của bà ngay lập tức trở thành tâm điểm của khu chợ. Những gã đàn ông làng chài, những bà bán cá lam lũ, tất cả đều phải ngoái nhìn thưởng thức khung hình cực kỳ điện ảnh này. Bà không hề khó chịu, ngược lại, bà còn ưỡn ngực, tận hưởng những ánh mắt đó.
Bà quay lại, nhìn hai “cậu ấm” vẫn đang ngơ ngác trên xe. “Nào, xuống xe thôi. Bài kiểm tra của các em bắt đầu rồi.”
Khôi và Nam miễn cưỡng bước xuống, vẻ mặt nhăn nhó vì cái mùi và sự hỗn loạn của khu chợ.
Ngọc My chỉ vào một hàng cá tươi rói, nơi một bà chủ hàng mập mạp, da ngăm đen đang thoăn thoắt mổ cá. “Khôi, em trước đi,” bà nói, giọng đầy vẻ thách thức. “Em luôn tự hào về tài ăn nói và vẻ ngoài của mình phải không? Nào, hộ vệ của cô, ra trổ tài đi. Mặc cả mua cho cô hai con cá thu thật tươi xem nào, nhớ là phải được giá tốt đấy.”
Khôi sững người. Hắn, một công tử con nhà giàu, từ bé đến lớn chưa bao giờ phải tự mình làm những việc này. Nhưng nhìn vào ánh mắt chế giễu của Ngọc My, hắn không thể lùi bước. Hắn hít một hơi sâu, chỉnh lại cổ áo, tự tin bước tới.
“Cháu chào cô,” hắn cất giọng ngọt ngào, nở nụ cười sát gái quen thuộc. “Cô bán cho cháu hai con cá thu loại ngon nhất nhé. Cô xem cá đẹp như người bán hàng vậy, chắc giá cũng phải đẹp theo nhỉ?”
Bà bán cá ngẩng lên, nhìn hắn từ đầu đến chân bằng con mắt nhà nghề, rồi phá lên cười ha hả. Tiếng cười của bà sảng khoái và không một chút kiêng nể. “Ối giời ơi! Cậu ấm ở đâu lạc vào cái chợ cá này thế này? Mồm mép dẻo quẹo. Thôi thôi, cậu đừng có nịnh. Cá của tôi thì tươi thật, nhưng giá thì không có đẹp cho cậu đâu. Bốn trăm một ký, không bớt một xu! Mua thì mua, không mua thì để tôi bán cho người khác.”
Khôi cứng họng, nụ cười trên môi đông cứng lại. Hắn chưa bao giờ bị từ chối một cách phũ phàng như vậy. Hắn quay lại nhìn Ngọc My, chỉ thấy bà đang lắc đầu cười, ánh mắt đầy vẻ thất vọng.
Ngọc My bước tới, bà không nói gì nhiều, chỉ liếc qua mấy con cá, dùng tay ấn nhẹ vào thân cá, rồi cất giọng rành rọt. “Cá này tươi nhưng không phải loại một. Thôi được rồi, bán cho tôi hai con này, ba trăm hai, tôi lấy ngay không nói nhiều.”
Bà bán cá nhìn Ngọc My, cái nhìn của hai người đàn bà sành sỏi gặp nhau. Bà ta bĩu môi, nhưng rồi cũng gật đầu. “Thôi được, bán mở hàng cho cô đấy. Gớm, chị em với nhau mà mặc cả ghê quá.”
Ngọc My mỉm cười nhận lấy túi cá, quay sang nhìn Khôi vẫn đang đứng ngây ra. “Thấy chưa, cậu ấm? Ở đây, người ta không mua sự đẹp trai của em đâu.”
Bà quay sang Nam, người nãy giờ đứng xem kịch vui. “Còn em, Nam. Em luôn tự hào về sức mạnh của mình phải không? Sức của em đâu rồi? Giúp cô xách mấy thứ này.”
Nói rồi, bà liên tục mua đồ. Một túi cá, một bịch tôm, rồi rau, rồi củ, rồi trái cây. Mỗi thứ một ít, nhưng chẳng mấy chốc, hai tay Nam đã lỉnh kỉnh gần chục túi lớn nhỏ. Sức vóc của hắn đúng là hơn người, nhưng hắn không quen làm việc này. Dáng đi của hắn trở nên lóng ngóng, những túi đồ va vào nhau loảng xoảng, có túi còn suýt tuột khỏi tay. Hắn không còn là con gấu hung dữ, mà trông như một tên cu-li đang phải gồng mình trong bộ quần áo hàng hiệu.
Ngọc My vẫn chưa dừng lại. Bà mua thêm một buồng chuối lớn, rồi một quả mít to.
“Nào, ôm lấy đi em,” bà đưa cho Nam, giọng tỉnh bơ.
Mặt Nam đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng. Hắn phải vật lộn một lúc mới ôm được hết đống đồ vào người, trông vô cùng thảm hại. Những người xung quanh nhìn hắn, có người còn bật cười.
Sau khi đã hành hạ hai chàng trai chán chê, Ngọc My mới thong thả đi về phía chiếc xe. Bà không giúp chúng, chỉ đứng khoanh tay nhìn.
“Đấy, bài học đầu tiên ở ‘sân chơi’ thực tế,” bà nói khi cả ba đã yên vị trên xe, đống đồ đạc chất đầy băng ghế sau. “Khôi, sự lãng mạn của em không giúp em mua cá rẻ hơn. Nam, sức mạnh của em cũng chỉ biến em thành một người khuân vác. Việc ‘chứng tỏ’ mình là đàn ông, không chỉ đơn giản là gầm gừ trong bóng tối đâu nhỉ?”
———–
Ngọc My cười, khởi động xe. Hai chàng trai im lặng, gặm nhấm bài học cay đắng.
Chiếc xe không quay về resort. Nó chạy dọc theo bờ biển, rồi đột ngột, Ngọc My lại đánh lái vào một con hẻm đất nhỏ, một con hẻm còn nhỏ và heo hút hơn cả con hẻm dẫn vào xóm chài lúc sáng.
“Cô… cô định đi đâu vậy?” Khôi cất tiếng hỏi, giọng đầy hoang mang.
Ngọc My không trả lời, chỉ nở một nụ cười bí hiểm. Xe dừng lại trước một căn nhà hai tầng cũ kỹ, sơn vàng đã bong tróc nhiều mảng, với tấm biển hiệu viết tay xiêu vẹo: “NHÀ NGHỈ HOÀNG HÔN”.
Cả Khôi và Nam đều sững sờ. Đây là một cái ổ cho những cặp tình nhân vụng trộm, một nơi không thể nào tương xứng với thân phận của một phó hiệu trưởng như Ngọc My.
“Trời đất… chỗ này á cô?” Khôi thì thầm, giọng đầy ghê tởm và không thể tin nổi.
Ngọc My tắt máy, quay lại nháy mắt với hai đứa. Nụ cười của bà giờ đây không còn là sự chế giễu, mà là một lời mời gọi trần trụi, đầy tội lỗi.
“Phải thế này mới ‘bí mật’ chứ,” bà nói, giọng tinh quái. “Đi nào, các hộ vệ của cô.”
Bà mở cửa xe, bước xuống. Chiếc váy xanh ngọc khẽ đung đưa theo từng chuyển động của cặp mông tròn lẳn. Bà không mặc quần lót, và trong khoảnh khắc bà cúi xuống lấy chiếc túi xách, khe mông của bà ẩn hiện sau lớp vải mỏng, như một lời hứa hẹn chết người.
Khôi và Nam nuốt nước bọt. Sự ghê tởm ban đầu đã bị dục vọng nguyên thủy đánh bay. Chúng lẳng lặng xuống xe, như hai con thiêu thân, tự nguyện lao vào ngọn lửa của người đàn bà nguy hiểm này.
—————-
Cùng lúc đó, ở phía xa xa, trên một mỏm đá khuất sau mấy lùm cây dại, một bóng người đang ngồi vá lưới. Lão Ba Chột. Một mắt lão đã hỏng, đục ngầu như hòn bi ve, nhưng con mắt còn lại thì tinh tường như mắt diều hâu. Lão đã để ý chiếc xe jeep màu cứt ngựa và người đàn bà đẹp lạ lùng kia từ lúc họ còn ở chợ. Bản năng của một gã đàn ông cả đời sống với biển, với sự cô đơn và những ham muốn dồn nén khiến lão không thể rời mắt. Khi thấy chiếc xe rẽ vào con đường đất, lão đã có một dự cảm. Lão bỏ dở mớ lưới, lẳng lặng bám theo.
Và giờ, khi thấy chiếc xe đỗ xịch trước cửa nhà nghỉ Hoàng Hôn, con mắt độc nhất của lão sáng rực lên. Lão biết. Lão biết tỏng trong những cái ổ như thế này thường diễn ra chuyện gì. Một người đàn bà đẹp như tiên lại đi cùng hai thằng trai trẻ non choẹt. Trò chơi gì đây? Lão gửi vội chiếc xe đạp cọc cạch ở một quán nước đối diện, rồi như một con mèo hoang, bắt đầu đi vòng ra phía sau nhà nghỉ, tìm kiếm. Tìm kiếm một góc nhìn, một khe hở, một lỗ thủng của định mệnh.
