Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 89 : Phiên Tòa Của Lũ Tre
Chương 84: Phiên Tòa Của Lũ Tre
Căn phòng khách của căn nhà biệt lập vào buổi sáng sớm giống như một cái hầm mộ. Ánh nắng ban mai, thứ đáng lẽ phải mang lại sự sống, khi chiếu qua khung cửa kính lớn lại trở nên gay gắt và tàn nhẫn, phơi bày tất cả sự bừa bộn và bệ rạc bên trong. Vỏ lon bia vứt lăn lóc trên sàn, gạt tàn đầy ắp những mẩu thuốc lá cháy dở, và không khí thì đặc quánh lại bởi mùi của sự bực tức, của mồ hôi và của một đêm dài không ngủ.
Chúng tôi, ba thằng con trai, mỗi đứa chiếm một góc, im lặng như những pho tượng.
Kỳ Nam, với thân hình hộ pháp, nằm dài trên chiếc sofa lớn nhất, ngực trần phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Hắn đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, nhưng đó không phải là một giấc ngủ yên bình. Thỉnh thoảng, cơ thể hắn lại giật lên, và miệng lẩm bẩm những từ ngữ tục tĩu vô nghĩa. Hắn đơn giản là một con thú bị bỏ đói, và sự đói khát đó đang hành hạ hắn ngay cả trong giấc mơ.
Minh Khôi thì giống một con hổ bị nhốt trong cũi. Hắn ngồi bó gối trên một chiếc ghế bành, mắt đỏ ngầu, dán chặt vào một điểm vô định trên tường. Cứ vài phút, hắn lại đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, tay siết chặt thành nắm đấm, rồi lại ngồi phịch xuống. Cơn giận, sự sỉ nhục và một nỗi ghen tuông mà chính hắn cũng không định nghĩa nổi đang thiêu đốt hắn từ bên trong. Hắn đã chứng kiến hai sự thật không thể chịu đựng nổi trong cùng một đêm: mẹ hắn, người phụ nữ thanh cao trong mắt hắn, đã biến thành một con điếm ngoan ngoãn dưới thân cha tôi; và người phụ nữ mà hắn khao khát, Ngọc My, lại bị chính cha hắn chiếm đoạt. Thế giới của hắn đã sụp đổ.
Còn tôi, Quang Huy, tôi ngồi im lặng nhất. Tôi tựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng quan sát hai người bạn của mình. Cơn giận của tôi không bùng nổ ra ngoài như Khôi. Nó đã được chưng cất, cô đặc lại thành một thứ năng lượng lạnh lẽo, một sự hả hê bệnh hoạn. Tôi là quan tòa, và đây là phiên tòa của tôi. Khôi và Nam là những công tố viên bất đắc dĩ, còn bị cáo thì sắp xuất hiện.
Tiếng “cạch” nhẹ của cánh cửa mở ra cắt đứt sự im lặng nặng nề.
Mẹ tôi, Ngọc My, bước vào. Bà mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa màu xanh ngọc bích, thứ lụa thượng hạng mềm mại và óng ả, dán chặt lấy từng đường cong trên cơ thể sau một đêm dài được tưới tắm. Mái tóc đen dài của bà vẫn còn hơi ẩm, được búi cao một cách lỏng lẻo, để lộ ra chiếc cổ thon dài trắng ngần và vài lọn tóc mai mềm mại rủ xuống thái dương. Chiếc áo choàng chỉ được buộc hờ hững bằng một sợi dây đai cùng chất liệu, khe hở ở ngực lấp ló cặp vú căng tròn không hề có sự nâng đỡ của áo lót. Mỗi bước đi của bà, tà áo lại xao động, thoáng để lộ ra cặp đùi thon thả, trắng nõn.
Khuôn mặt bà không có một chút mệt mỏi nào, ngược lại, nó rạng rỡ một cách kỳ lạ. Làn da căng bóng, đôi má ửng hồng, và đôi mắt, dù có một quầng thâm rất nhẹ, lại long lanh và ướt át một cách ma mị. Đó là vẻ đẹp của một người đàn bà vừa được thỏa mãn đến tận cùng, một bông hoa đã no nê dưỡng chất. Mùi hương từ cơ thể bà lan tỏa khắp căn phòng – mùi của sữa tắm đắt tiền, mùi của lụa là, và một mùi hương rất riêng của da thịt đàn bà sau khi làm tình.
Nó hoàn toàn tương phản và áp đảo cái không khí tù túng, bệ rạc của ba thằng con trai chúng tôi.
Bà đưa mắt nhìn một lượt khắp phòng, dừng lại trên những vỏ lon bia, trên khuôn mặt hốc hác của Khôi, rồi nhìn tôi. Bà nhướng một bên chân mày, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng, vừa thương hại vừa có chút trịch thượng.
“Sao thế này?” Giọng bà trong trẻo, có chút ngái ngủ, nhưng lại mang một sự uy quyền không thể chối cãi. “Trông như đưa đám vậy? Mẹ chỉ định qua xem con trai mẹ ngủ nghê thế nào thôi mà.”
Lời nói của bà như một mồi lửa.
Khôi bật dậy. Hắn không còn đi đi lại lại nữa. Hắn bước thẳng về phía mẹ tôi, hai mắt long lên sòng sọc.
“Cô…” Giọng hắn run lên, không phải vì sợ, mà vì giận dữ. “Cô đừng giả vờ nữa.”
Mẹ tôi vẫn đứng yên, khoanh tay trước ngực. Bà nghiêng đầu, nhìn hắn như nhìn một đứa trẻ đang nổi giận vô cớ. “Giả vờ? Cô giả vờ cái gì cơ, Khôi?”
“TỐI QUA!” Hắn gầm lên, tiếng gầm khiến Kỳ Nam đang ngủ cũng phải giật mình tỉnh giấc. “Bọn em… bọn em đã thấy tất cả! Qua cửa sổ!” Hắn chỉ tay về phía khu villa chính, ngón tay run rẩy. “Cô… với bố em… và cả bố nó nữa!”
Kỳ Nam ngồi bật dậy, dụi mắt, vẻ mặt ngơ ngác. Nhưng khi nghe thấy những lời của Khôi, hắn lập tức hiểu ra. Khuôn mặt hắn tối sầm lại. Hắn cũng đứng dậy, lừng lững như một ngọn núi thịt, đứng bên cạnh Khôi, tạo thành một thế gọng kìm.
Bị hai thằng con trai cao lớn vây quanh, nhưng mẹ tôi không hề tỏ ra một chút sợ hãi nào. Bà không chối cãi. Bà không giải thích. Bà chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt Khôi, rồi lướt qua Nam. Và rồi, bà bật cười. Một tiếng cười nhẹ, trong trẻo, nhưng lại lạnh lẽo và tàn nhẫn đến cùng cực.
“Vậy à?” Bà nói, giọng vẫn nhẹ như không. “Thấy rồi thì sao?”
Câu hỏi đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Khôi và Nam. Chúng nó sững người. Chúng nó đã chuẩn bị cho một màn chối cãi, một sự sợ hãi, một lời van xin. Nhưng chúng không chuẩn bị cho sự thản nhiên này.
Mẹ tôi chậm rãi bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách. “Các em ghen tị, phải không?”
“Em nói cô phản bội các em.” Bà quay sang cả Khôi và Nam. “Vậy ai là người đã vồ vập lấy cô trên bãi biển? Ai là người đã ép cô trong rạp chiếu phim? Ai đã chèo kéo cô trong nhà nghỉ? Là các em. Các em thích thú khi cô là ‘cô My’ của riêng các em, nhưng lại không chịu nổi khi cô thuộc về một người đàn ông khác, một người đàn ông thực thụ.”
Bà nhìn thẳng vào mắt Khôi, đôi mắt của bà lúc này sâu thẳm và sắc bén như dao. “Ghen tị vì các em vẫn chỉ là những đứa trẻ con đang cố chơi trò người lớn. Ghen tị vì các em bị tống ra rìa, phải ngồi đây uống bia và gặm nhấm sự bực tức, trong khi chúng tôi… đang sống như những người lớn thực thụ.”
Bà lại bước thêm một bước nữa, gần đến mức Khôi có thể ngửi thấy mùi da thịt của bà. Bà ghé sát vào tai hắn, giọng thì thầm, đủ để chỉ mình hắn và tôi (đang đứng rất gần) nghe thấy.
“Trò chơi đã lên một cấp độ mới rồi, Khôi ạ. Một cấp độ mà sự thô bạo của Nam hay sự lãng mạn nửa vời của em không còn đủ nữa.”
Bà lùi lại một bước, đưa mắt nhìn cả hai đứa nó, và cả tôi. Bà nhấn mạnh hai từ “không còn đủ”, như một nhát búa đóng thẳng vào lòng tự ái của chúng.
“Đừng chỉ biết gầm gừ như những con thú đói bị bỏ lại sau bữa tiệc. Hãy dùng cái đầu của các em đi.”
Nói rồi, bà không cho chúng một cơ hội nào để đáp lại. Bà xoay người, chiếc áo choàng lụa lướt nhẹ qua người Khôi. Bà bước ra cửa, dáng đi vẫn khoan thai, đĩnh đạc. Trước khi cánh cửa đóng lại, bà còn để lại một câu cuối cùng, một lời phán quyết treo lơ lửng trong không khí.
“Nhưng,” bà nói, giọng điệu đột nhiên thay đổi, có một chút gì đó như một lời gợi mở, một tia hy vọng le lói. “Nếu các em muốn tham gia vào cuộc chơi mới này… nếu các em muốn được ngồi chung mâm với những người đàn ông thực thụ…”
Bà mỉm cười, một nụ cười bí ẩn và đầy hứa hẹn.
“…thì phải **chứng tỏ** mình xứng đáng.”
Nói rồi, bà bước vào phòng, cánh cửa đóng sập lại, để lại ba chàng trai ngồi chết lặng giữa bãi chiến trường của chính mình.
Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này, nó không còn là sự im lặng của tức giận, mà là sự im lặng của sững sờ, của nhục nhã, và của một câu hỏi lớn vừa được đặt ra.
“Chứng tỏ?” Nam lẩm bẩm.
Khôi không nói gì. Hắn ngồi phịch xuống ghế, vùi mặt vào hai lòng bàn tay.
Chỉ có tôi, từ trong góc tối, khẽ nở một nụ cười.
