Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 88



Chương 83 KHOẢNG LẶNG CỦA BIỂN CẢ

Trong khi khu villa đang rung chuyển bởi bản giao hưởng của sự sỉ nhục và khai phá của bộ 3, thì ở một góc vắng vẻ của bãi biển riêng, một thế giới khác đang tồn tại. Một thế giới của sự tĩnh tại, yên bình và tự mãn.

Ngọc My nằm dài trên chiếc ghế xếp, đôi mắt nhắm hờ sau cặp kính râm đắt tiền. Cô như một nữ thần biển cả đang nghỉ ngơi sau khi khuấy động những con sóng. Tiếng sóng vỗ nhẹ, đều đặn vào bờ cát trắng, như một bản nhạc nền du dương. Cái nắng ban mai ấm áp mơn man trên làn da trắng mịn, khiến nó ửng lên một màu hồng khỏe mạnh.

Ngọc My mặc một bộ bikini hai mảnh màu đen, một thiết kế tối giản đến mức gần như trơ trẽn. Mảnh áo trên chỉ là hai hình tam giác nhỏ, vừa đủ để che đi cặp vú căng tròn, được nối với nhau bằng những sợi dây mảnh buộc sau gáy và lưng. Nó để lộ ra gần như toàn bộ phần chân ngực và một khe ngực sâu, nơi vài giọt nước biển còn đọng lại, lấp lánh dưới nắng như những viên kim cương. Mảnh quần dưới cũng nhỏ không kém, một hình tam giác bé xíu ở phía trước, để lộ vòng eo thon gọn không một chút mỡ thừa và cặp đùi săn chắc, thon dài. Khi cô khẽ cựa mình, sợi dây mảnh bên hông khẽ dịch chuyển, để lộ ra một phần xương hông quyến rũ.

Ngọc My không chỉ đang thư giãn. Cô đang tận hưởng.

Ngọc My đang tận hưởng cảm giác bình yên. Tâm trí cô trôi về cuộc vui hoang dại , cái ngày mà cô đã cho phép cả Khôi và Kỳ Nam cùng nhau chiếm hữu mình ở phòng khách. Cô mỉm cười khi nhớ lại cảm giác đó. Cái cảm giác bị lấp đầy từ cả hai hướng, một sự hỗn loạn, quá tải nhưng lại kích thích đến điên cuồng.

Ngọc My lật người, nằm sấp xuống, để cho ánh nắng mơn man tấm lưng ong nuột nà. Mảnh quần bikini bé xíu giờ đây gần như bị nuốt chửng bởi cặp mông tròn đầy, căng mẩy của cô, tạo thành một cảnh tượng vô cùng khêu gợi. Cô cảm thấy quyền lực. Quyền lực của một người đàn cô biết rõ vẻ đẹp và sức hấp dẫn của mình, và biết cách dùng nó để điều khiển những gã đàn ông, dù là những lão sói già hay những con sói con mới lớn.

Nằm một lúc lâu, cô cảm thấy nắng bắt đầu gắt. Ngọc My ngồi dậy, nhìn quanh. Bãi biển vẫn vắng tanh. Sự yên tĩnh này bắt đầu khiến cô cảm thấy có gì đó không ổn.

“Lạ thật, giờ này mà chẳng thấy ai” – Ngọc My lẩm bẩm. “Mấy lão già, Huệ Lan và lũ trẻ con đâu cả rồi? Không lẽ vẫn còn ngủ sau một đêm?”

Một cảm giác tò mò mơ hồ trỗi dậy. Ngọc My muốn biết những người khác đang làm gì. Vở kịch của cô không thể thiếu khán giả và các diễn viên phụ được.

Ngọc My quyết định quay về villa. Khoác vội chiếc áo choàng voan mỏng bên ngoài, một lớp vải gần như trong suốt chỉ càng làm tăng thêm sự khêu gợi của bộ bikini bên trong, cô cầm lấy nón và kính râm, thong thả bước đi.

Những bước chân của Ngọc My rời khỏi bãi cát trắng, rời khỏi khoảng lặng của biển cả, và tiến về phía một sự im lặng khác. Một sự im lặng đáng ngờ hơn rất nhiều.

——-

Con đường lát đá từ bãi biển về khu villa uốn lượn giữa những hàng dừa và những bụi hoa giấy rực rỡ. Mọi khi, con đường này sẽ rộn rã tiếng cười nói, tiếng dép lê loẹt quẹt của lũ trẻ, hoặc tiếng trò chuyện của các bậc phụ huynh. Nhưng hôm nay, nó tĩnh lặng một cách kỳ lạ.

Tiếng dép của Ngọc My là âm thanh duy nhất, vang lên lẻ loi và có phần lạc lõng. Sự yên bình ban đầu giờ đây bắt đầu nhuốm một màu sắc khác, một sự bất thường. Cô khẽ nhíu ông sau cặp kính râm. “Quái lạ”

Cô rảo bước nhanh hơn. Khi khu villa chính hiện ra trước mắt, cảm giác bất an của cô càng lớn hơn. Hồ bơi trong xanh, mặt nước phẳng lặng không một gợn sóng. Những chiếc ghế dài trống không. Quầy bar không một bóng người. Mọi thứ như một khu nghỉ dưỡng bị bỏ hoang.

Cô bước vào phòng khách chung, không gian rộng lớn và sang trọng giờ đây trống trải và lạnh lẽo.

“Anh Thắng? Anh Cường?” – Cô cất tiếng gọi, giọng nói vang vọng trong sự im lặng.

Không có tiếng trả lời.

“Huy? Khôi? Mấy đứa đâu cả rồi?”

Vẫn chỉ có sự im lặng đáp lại. Sự bực bội bắt đầu nhen nhóm trong lòng Ngọc My. “Trốn đi đâu hết cả rồi? Chơi trò ú tim với mình chắc?”

Cô quyết định đi kiểm tra căn nhà của lũ trẻ trước. Có lẽ chúng nó lại bày trò nghịch ngợm gì đó. Cô đi dọc theo lối đi nhỏ, chiếc áo choàng voan mỏng bay phấp phới theo từng bước chân, nửa kín nửa hở khoe ra bộ bikini đen gợi cảm bên trong.

Cửa căn hộ của lũ trẻ không khóa. Cô đẩy nhẹ cửa bước vào. Bên trong là một mớ hỗn độn đúng chất của những thằng con trai mới lớn: giường không gấp, quần áo vứt lung tung, vài lon nước ngọt rỗng lăn lóc trên sàn. Nhưng tuyệt nhiên không có một bóng người.

“Bọn ranh con này cũng đi đâu được nhỉ?” – Cô lẩm bẩm, sự khó hiểu ngày càng tăng.

Cô quay người định rời đi, trong đầu đã nghĩ đến việc sẽ gọi điện cho từng người một để kiểm tra. Nhưng khi vừa bước ra ngoài, đi ngang qua cửa sổ phòng ngủ của vợ chồng Cường và Lan, cô chợt khựng lại.

Tai cô, vốn rất nhạy cảm, đã bắt được những âm thanh bất thường.

Nó rất nhỏ, bị át đi phần lớn bởi tiếng “ù ù” của cục nóng điều hòa. Nhưng nó có thật. Đó không phải là tiếng TV, cũng không phải tiếng nhạc.

Đó là tiếng rên.

Một tiếng rên của đàn bà, nhưng không phải là tiếng rên đau đớn, mà là một tiếng rên ngắt quãng, bị kìm nén. Xen lẫn với đó là tiếng cười. Tiếng cười trầm, sảng khoái của một người đàn ông. Rồi lại có cả tiếng của một người đàn ông khác, giọng điệu hào hứng như đang… bình luận một cái gì đó.

Rên rỉ, cười, và bình luận.

Một sự kết hợp không thể nào kỳ quái hơn.

Ngọc My đứng im, lắng tai nghe. Cô không thể nghe rõ họ nói gì, nhưng tổ hợp âm thanh đó đã ngay lập tức khơi dậy sự tò mò tột độ trong cô. Đây không phải là một cuộc làm tình bình thường. Một cuộc làm tình bình thường không có tiếng cười và tiếng bình luận như thể đang xem thể thao.

Có chuyện gì đó rất thú vị đang diễn ra bên trong.

Một nụ cười tinh quái và đầy ẩn ý từ từ nở trên môi Ngọc My. Cô sẽ không bỏ qua một vở kịch hay như thế này.

Cô không đi ra cửa chính. Cô cũng không gọi hay làm ồn. Bản năng của một kẻ đi săn, một kẻ thích kiểm soát mọi thứ, mách bảo cô phải hành động một cách lặng lẽ.

Ngọc My rón rén di chuyển sau bụi hoa giấy, nhẹ nhàng như một con mèo săn mồi. Cô không vội nhìn vào trong phòng ngay. Thay vào đó, điều đầu tiên cô chú ý lại chính là ba cái bóng đang lúi húi, chen chúc nhau bên khe cửa sổ.

Là ba thằng con trai.

Cô nhận ra ngay lập tức. Cái dáng cao lớn, thô kệch của Nam. Cái vẻ thư sinh nhưng đang run rẩy của Khôi. Và cuối cùng, là con trai cô, Huy, với tư thế đứng im lặng và tập trung một cách đáng sợ. Cả ba đứa dán mắt vào trong phòng của 2 vợ chồng cô, khuôn mặt chúng áp sát vào tấm kính, say sưa như đang xem một bộ phim bom tấn.

Một nụ cười tinh quái hiện trên môi Ngọc My. “Lại giở trò gì đây?” Cô thầm nghĩ. Cô không gọi chúng, cũng không có ý định dọa cho chúng một trận. Cô tò mò muốn biết, thứ gì có thể khiến cả ba thằng nhóc này, với ba tính cách hoàn toàn khác nhau, lại cùng bị cuốn hút đến mức quên cả trời đất như vậy.

Cô nhẹ nhàng đi vòng qua một chút, tìm một góc nhìn khác, một khe hở giữa những tán lá dày.

Và rồi, cô nhìn thấy.

Toàn bộ sân khấu hiện ra trước mắt cô.

Trong một khoảnh khắc, ngay cả một người từng trải như Ngọc My cũng phải sững sờ. Nhưng đó không phải là sự sững sờ của sự ghê tởm hay kinh hoàng. Đó là sự sững sờ của một người làm nghệ thuật khi bất ngờ chiêm ngưỡng một tác phẩm được sắp đặt vừa hỗn loạn, vừa hài hòa một cách kỳ lạ.

Bạn thân của cô, Huệ Lan, người phụ nữ luôn mang vẻ mặt hiền thục, cam chịu, đang ở trong một tư thế không thể nào tưởng tượng nổi. Cô ta đang ở trong tư thế “êch ôm cột điện”, toàn bộ phần thân dưới thì được chồng mình, ông Cường, nhấc bổng lên không.

Cường đang đứng ở phía sau, và Ngọc My có thể thấy rõ cây gậy thịt của ông ta đang cắm sâu trong hậu môn của vợ mình.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Ở phía trước, chồng cô, ông Thắng, đang quỳ giữa hai chân đang lơ lửng của Huệ Lan. Và dương vật của ông ta cũng đang ra vào nhịp nhàng trong âm hộ của cô ấy.

Một màn DP hoàn hảo.

“Trời đất” – Ngọc My khẽ thốt lên, nhưng cô nhanh chóng đưa tay lên bịt miệng để không phát ra tiếng động. Mắt cô mở to, không phải vì sốc, mà vì thích thú. “Bọn họ còn sáng tạo hơn cả mình nghĩ”

Cô không thấy sự cưỡng ép. Cô chỉ thấy một trò chơi bệnh hoạn của những kẻ hoàn toàn tự nguyện. Cô nghe rõ tiếng Huệ Lan, giọng nói vừa rên rỉ vì khoái cảm, vừa phàn nàn một cách nũng nịu.

“Hai cái người này… ác quá đi… chơi gì kỳ cục vậy… mỏi tay quá… Á… chậm thôi… sâu quá..”

Rồi cô nghe tiếng Cường cười lớn, một tiếng cười đầy tự hào của gã chủ nhà đang khoe món đồ chơi độc nhất vô nhị. “Mỏi thì bỏ tay ra, vịn vào vai thằng Thắng ấy! Vợ chồng bạn bè giúp đỡ nhau là chính!”

Và tiếng Thắng đáp lại, giọng khàn đặc vì dục vọng: “Đúng đấy em Lan! Cứ vịn thoải mái! Anh khỏe lắm!”

Ngọc My khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng rộng ra. Cô bắt đầu nghe thấy những lời bình luận tục tĩu của hai người đàn ông.

“ông thấy không Thắng, bên trong này của nó co bóp ghê không? Của tôi thì nó mút chặt, còn của ông thì sao? Có nhiều nước không?” – Cường vừa thúc vừa hỏi.

“Nước nôi lênh láng bạn ạ! Đúng là hàng tuyển! Vợ ông đúng là một cái máy làm tình!” – Thắng vừa đáp vừa tăng tốc.

Huệ Lan rên lên một tiếng dài, vừa như phản đối, vừa như hưởng ứng. “Ư… ư… hai người… im đi..”

————

Từ bên trong căn phòng, tiếng gầm gừ của hai người đàn ông và tiếng thét vỡ vụn của một người đàn cô báo hiệu vở kịch đã đi đến hồi kết. Ngọc My nghe thấy tất cả. Cô cũng thấy được màn co giật điên cuồng của Huệ Lan, và sự sụp đổ hoàn toàn của Khôi.

Nhưng trên khuôn mặt cô chỉ có sự thích thú. Cô không hề cảm thấy bị phản bội khi chứng kiến chồng mình và ông Cường cùng nhau chà đạp một người phụ nữ . Ngược lại, cô thấy buồn cười. “Hóa ra con mèo ngoan nhà mình cũng có lúc ăn vụng” cô thầm nghĩ, ý nói đến Huệ Lan. “Mà lại còn ăn một cách sáng tạo và hoang dại đến thế này”

Cô không ở lại xem màn kết. Cô đã có đủ thông tin mình cần. Cô quay người, nhẹ nhàng và lặng lẽ như lúc đến. Cô đi thẳng về khu vực hồ bơi, như thể cô vừa có một cuộc dạo chơi ngắn trên bãi biển.

Cô nằm xuống chiếc ghế dài của mình, đặt chiếc nón rộng vành che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi môi đang cười. Cô nhắm mắt lại, nhưng trong đầu vẫn đang chiếu lại từng chi tiết của vở kịch vừa rồi. Cô phân tích, sắp xếp, và lên kế hoạch cho những bước đi tiếp theo.

Rồi, cô với lấy chiếc điện thoại.

Ngón tay thon dài của cô lướt trên màn hình, mở ứng dụng Zalo, và tìm đến cuộc trò chuyện riêng với Huệ Lan.

Cô gõ một dòng tin nhắn, từng chữ hiện lên, đầy vẻ ngây thơ nhưng lại chứa đựng sự châm biếm sâu cay:

“Cậu đang bận à? Tớ vừa xem được một vở kịch hay lắm”

Ngón tay cái của cô dừng lại ngay trên nút “Gửi”. Cô có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Huệ Lan khi đọc được dòng tin nhắn này ngay sau khi vừa tỉnh dậy từ cơn bão tình. Sự hoảng loạn, sự sợ hãi, sự xấu hổ. Thật thú vị biết bao.

Nhưng rồi, cô lại mỉm cười.

Cô từ từ xóa đi từng chữ một cho đến khi khung chat trống không.

“Chưa phải lúc” cô thì thầm.

Hãy để các diễn viên diễn hết vai của mình đã.

Cô đặt điện thoại xuống, ngả đầu ra sau, và thực sự chìm vào giấc ngủ. Một giấc ngủ ngắn, nhưng sâu và đầy thỏa mãn.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...