Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 81
Lời đề nghị của ông Cường không phải là một câu nói đùa. Ông ta thực sự làm vậy.
Ông ta không chỉ đứng nhìn từ xa. Ông ta đi vòng ra phía sau lưng ông Thắng, người đang giữ nhịp thúc đều đặn. Rồi, một cách hết sức tự nhiên, ông ta cúi người xuống, hai tay chống lên nệm ngay bên cạnh cặp mông đang nhấp nhô của vợ mình, ghé sát mặt vào để có một góc nhìn cận cảnh nhất có thể.
Từ góc nhìn của Cường, mọi thứ hiện ra một cách trần trụi và chi tiết đến kinh ngạc. Ông ta thấy rõ cây gậy thịt to lớn của thằng bạn thân đang ra vào nhịp nhàng trong cái lỗ nhỏ của vợ mình. Cái lỗ hậu môn, vốn thường ngày khép chặt, giờ đây đã bị nong ra, vành thịt bên ngoài có màu hồng sẫm, ươn ướt và bóng loáng vì gel bôi trơn. Mỗi khi Thắng thúc vào, ông ta có thể thấy rõ những thớ cơ vòng bên trong co bóp, cố gắng siết chặt lấy kẻ xâm nhập. Và mỗi khi Thắng rút ra, cái lỗ nhỏ lại như mút lấy đầu dương vật, níu kéo một cách đầy mời gọi.
Âm thanh “lép nhép” ướt át vang lên ngay bên tai. Mùi của gel bôi trơn hòa quyện với mùi mồ hôi, mùi da thịt của hai con người đang quấn lấy nhau.
Sau một lúc quan sát kỹ lưỡng, vị giám khảo vui tính bắt đầu đưa ra lời bình luận đầu tiên. Ông ta vỗ nhẹ vào một bên mông của Huệ Lan, một cái vỗ đầy tính sở hữu.
“Ghê thật, ghê thật!” – Cường cất giọng, đầy vẻ thán phục giả lả. “Vợ tôi ở nhà thì nằm im như khúc gỗ, hóa ra là giấu nghề à? Cũng biết co bóp cơ đấy! Lan ơi là Lan!”
Lời trêu chọc trực diện khiến Huệ Lan, người đang cố gắng lờ đi sự hiện diện của chồng, không thể chịu đựng được nữa. Bà quay phắt mặt lại, mái tóc ướt mồ hôi dính bết vào má. Bà lườm chồng, một cái lườm sắc như dao, nhưng trong hoàn cảnh này, nó lại chẳng có chút uy lực nào, chỉ càng làm tăng thêm vẻ dâm đãng và bất lực.
“Anh im đi!” – Bà rít lên, giọng giận dỗi. “Đáng ghét! Toàn tại anh mà ra… tại anh hết!”
Bà hất mặt về phía Thắng, đổ hết mọi tội lỗi cho kẻ đang hùng hục phía sau mình.
Cường phá lên cười, một tiếng cười khoái trá. Ông ta nhìn thằng bạn thân, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái.
“em Lan đổ tại ông kìa Thắng!” – Cường nói lớn, như thể đang cổ vũ một trận đấu. “Thúc mạnh lên cho em Lan hết đường chối xem nào! Thúc cho Lan rên tên tôi xem nào!”
ông Thắng, được bạn thân cổ vũ, cũng cười một cách đầy man rợ. Lời thách thức của Cường như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Ông ta gầm lên một tiếng trong cổ họng, hai tay siết chặt lấy eo Huệ Lan.
“Được! ông muốn em Lan rên tên ông chứ gì? Để tôi!”
Nói rồi, ông ta thay đổi nhịp điệu. Không còn là sự khám phá chậm rãi nữa. Thay vào đó là những cú thúc mạnh mẽ, dồn dập, tàn bạo. Cây gậy thịt của ông ta ra vào với một tốc độ điên cuồng, mỗi cú thúc đều đi sâu đến tận cùng, khiến toàn bộ cơ thể Huệ Lan rung lên bần bật.
“Á! Á! Á!” – Huệ Lan không còn nói được thành lời nữa. Những lời phản đối của bà giờ đây đã biến thành những tiếng rên la bị xé nát theo từng nhịp thúc của Thắng. “Chậm… chậm lại… Thắng ơi… Á… sâu quá… rách mất… Á… Cường ơi… cứu em..”
Bà ta vô thức gọi tên chồng mình trong cơn hoảng loạn và khoái cảm.
“Haha! Nghe chưa? em Lan gọi tên tôi rồi kìa!” – Cường cười lớn, vẻ mặt đầy đắc thắng. Ông ta không hề có ý định “cứu” vợ. Ngược lại, ông ta còn cúi xuống, ghé sát miệng vào mông vợ mình và nói lớn để át đi tiếng da thịt bành bạch. “Rên to lên em! Rên to lên cho thằng Thắng nó có sức mà địt! Cái lỗ đít của em sướng quá phải không? Nó đang cắn chặt lấy con cặc của bạn anh kìa!”
Sự sỉ nhục tột cùng. Bị chồng cổ vũ cho bạn thân địt mình, lại còn bị bình luận một cách thô thiển ngay bên tai. Huệ Lan cảm thấy đầu óc mình trống rỗng. Sự xấu hổ, khoái cảm, đau đớn hòa quyện vào nhau, đánh sập mọi phòng tuyến lý trí của bà. Cơ thể Huệ Lan giờ đây chỉ còn là một cỗ máy đáp ứng lại sự kích thích, co giật và rên rỉ theo bản năng.
Sau khi xem bạn mình “biểu diễn” một lúc lâu, Cường gật gù, vẻ mặt đầy hài lòng. Ông ta đã có đủ thông tin, đã thưởng thức đủ trò vui. Giờ là lúc của kẻ chủ nhà.
Ông ta không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng thẳng dậy. Sự thay đổi trong thái độ của Cường khiến Thắng, người đang hăng say, cũng bất giác giảm nhịp độ. Ông ta tò mò nhìn bạn mình.
Cường thong thả đi vòng ra phía trước giường, nơi khuôn mặt đẫm mồ hôi của vợ ông ta đang quay nghiêng, đôi mắt nhắm nghiền và đôi môi hé mở thở dốc. Ông ta quỳ xuống, đối diện với vợ mình.
Huệ Lan cảm nhận được có người ở phía trước. Bà nặng nhọc mở mắt ra. Hình ảnh chồng mình hiện ra mờ ảo qua làn nước mắt của sự quá tải giác quan. Khuôn mặt bà đỏ ửng, mái tóc bết dính vào thái dương, đôi môi hơi sưng lên vì cắn chặt. Một vẻ đẹp của sự dâm đãng và phục tùng tuyệt đối.
Cường không nói gì. Ông ta nhẹ nhàng đưa tay lên, những ngón tay thon dài luồn vào mái tóc bà, rồi từ từ nâng cằm bà lên, buộc bà phải nhìn thẳng vào mắt mình. Và rồi, ông ta cúi xuống, đặt môi mình lên môi bà. Đó không phải là một nụ hôn nhẹ. Đó là một nụ hôn sâu, mãnh liệt và đầy tính chiếm hữu. Lưỡi ông ta khuấy đảo một cách thành thạo trong khoang miệng vợ của mình. Một cảnh tượng không thể nào bệnh hoạn hơn.
Người vợ đang bị bạn thân địt vào lỗ đít từ phía sau, trong khi người chồng thì đang ngấu nghiến đôi môi của vợ mình ở phía trước.
Thắng, ở phía sau, hoàn toàn khựng lại. Ông ta sững sờ nhìn cảnh tượng đó. Cây hàng của ông ta vẫn còn cắm sâu trong hậu môn của Huệ Lan, nhưng ông ta không dám nhúc nhích. Cường hôn một lúc lâu, cho đến khi Huệ Lan gần như không thở nổi, ông ta mới từ từ dứt ra. Sợi chỉ nước bọt trong suốt và lấp lánh nối liền đôi môi của hai người. Ông ta ghé sát vào tai vợ, thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đầy sự uy nghiêm không thể chống cự, chỉ đủ cho một mình bà nghe thấy.
“Hư lắm, vợ nhé. Dám cho thằng khác địt lỗ đít của mình à?”
Nói xong, Cường đứng thẳng dậy. Ông ta nhìn Thắng, người vẫn đang ngây ra như phỗng, và nhếch mép cười. Một nụ cười của kẻ bề trên.
Bằng một động tác dứt khoát, Cường cởi phăng nút thắt của chiếc áo choàng tắm. Tấm áo trắng trượt xuống, để lộ cơ thể cường tráng và cây dương vật đang cương cứng, ngạo nghễ của người chủ nhà.
“Nào, thằng bạn tốt” – Cường nói, giọng thản nhiên. “ông ‘test hàng’ cho tôi đủ rồi đấy”
Ông ta dừng lại một nhịp, ánh mắt quét xuống cơ thể đang run rẩy của vợ mình, rồi lại nhìn Thắng.
“Giờ đến lượt chủ nó kiểm tra xem có đúng như ông quảng cáo không”
“Được thôi, bạn hiền” – Thắng nói, giọng vẫn còn hổn hển. “Hàng của ông chất lượng thật đấy. tôi trả lại cho ông này”
Nói rồi, ông ta từ từ rút dương vật của mình ra khỏi hậu môn của Huệ Lan.
Một tiếng “phụt” ướt át vang lên.
Cái lỗ nhỏ, vốn đang bị nong ra hết cỡ, co rút lại ngay lập tức. Dòng dịch của Thắng từ cuộc yêu trước đó, hòa lẫn với gel bôi trơn, trào ra một ít, chảy dọc xuống khe mông của bà, tạo thành một vệt trắng đục, lấp lánh.
Cường không chờ đợi một giây nào. Ngay khi Thắng vừa đứng dậy, ông ta lập tức quỳ xuống, thay thế vào. Ông ta nhìn cặp mông bóng loáng của vợ mình, nhìn cái lỗ nhỏ đang co bóp mời gọi, và liếm môi.
Ông ta đặt đầu dương vật của mình vào, rồi từ từ ấn vào.
“A..a…a…..” – Huệ Lan khẽ rên lên khi cảm nhận một cây gậy thịt khác, với một kích thước và hình dáng khác, bắt đầu chiếm lấy hậu môn của mình.
Cường vừa vào, vừa gật gù tán thưởng. “Ồ… à… Công nhận! ông Thắng nói không sai tí nào. Chặt thật! Vợ mình cũng biết co bóp cặc của chồng gớm nhỉ!”
Ông ta bắt đầu thúc nhẹ, cảm nhận sự co bóp nóng hổi từ bên trong. Nhưng rồi, ông ta khựng lại, ngẩng đầu lên và nhìn Thắng, người đang đứng đó, tay cầm dương vật còn đang rỏ dịch của mình, vẻ mặt đầy thích thú.
Cường nhíu ông. “ông đứng đấy làm tượng à?”
Thắng ngơ ngác. “Thì… xong việc của tôi rồi mà?”
Cường cười khẩy, một nụ cười đầy ẩn ý và ra lệnh. “Xong cái gì! ông nhìn xem, vợ tôi còn một cái lỗ nữa đang rảnh việc kìa”
Ông ta hất mặt về phía trước, nơi Huệ Lan vẫn đang quỳ, khuôn mặt vùi trong gối.
“Cái miệng của vợ tôi cũng đang rảnh việc đấy” – Cường nói, giọng ra lệnh. “Nhanh!”
Lời đề nghị đó, trần trụi và vô sỉ đến mức không thể tin nổi, lại khiến Thắng như bừng tỉnh. Mắt ông ta sáng lên. Ông ta nhìn Cường, rồi nhìn Huệ Lan, và một nụ cười dâm đãng hiện trên môi.
“Haha, đúng là bạn tốt! Biết nghĩ cho anh em!”
Thắng không chần chừ, lập tức đi vòng ra phía trước giường.
Huệ Lan, nghe thấy cuộc đối thoại của hai người đàn ông, hiểu ra chuyện gì sắp xảy ra. Nhưng bà không phản đối. Bà không còn sức lực, cũng không còn lý trí để phản đối nữa. Cơ thể bà đã hoàn toàn đầu hàng. Một cách vô thức, bà từ từ ngẩng mặt lên khỏi gối, quay sang hướng Thắng đang đến, và hé miệng ra. Một sự chờ đợi đầy cam chịu và mời gọi.
———–
Ở phía trước, ông Thắng, sau một thoáng ngỡ ngàng, đã nhanh chóng nhập vai mới. Ông ta quỳ đối diện với Huệ Lan, tay cầm dương vật vừa được lau chùi sạch sẽ, đang cương cứng và nhỏ dịch của mình. Ông ta từ từ đưa đầu dương vật của mình vào khoang miệng ấm nóng của Huệ Lan.
Huệ Lan khẽ rên lên một tiếng. Một tiếng rên phức tạp, ngập ngừng. Cảm giác bị lấp đầy ở cả hai nơi cùng một lúc khiến bà choáng váng. Bà cố gắng nói gì đó, nhưng với một khúc thịt đang ở trong miệng, những lời nói của bà chỉ còn là những âm thanh ú ớ, không rõ ràng.
“Ưm… anh… kỳ quá à..”
Cường ở phía sau nghe thấy, ông ta bật cười khà khà. Ông ta vỗ bồm bộp vào một bên mông căng tròn của vợ, một cái vỗ đầy quyền lực và sở hữu.
“Kỳ cái gì mà kỳ” – ông ta nói, giọng đầy trêu chọc. “Bạn bè phải chia sẻ cho nhau chứ. Có lồn cùng hưởng, có lỗ đít thì… cũng phải chia sẻ nốt chứ, đúng không Thắng?”
Thắng, đang nhắm mắt tận hưởng cảm giác đầu lưỡi của Lan đang vụng về lướt trên dương vật của mình, gật gù tán thưởng.
Nghe thấy hai người đàn ông nói chuyện với nhau về mình một cách thản nhiên như đang bình phẩm một món đồ, sự xấu hổ của Huệ Lan lại trỗi dậy. Bà đẩy nhẹ dương vật của Thắng ra, quay mặt đi, giọng đầy dỗi hờn và nũng nịu.
“Hai cái ông này! Biến thái quá đi! Toàn hùa vào trêu em… Em không chơi nữa đâu… Mệt lắm rồi..”
“Không chơi nữa à?” – Cường cười lớn. Ông ta ghé sát vào tai vợ, thì thầm. “Miệng em nói không chơi, mà sao cái lỗ đít của em nó cứ mút chặt lấy con cặc của anh thế này? Nó không muốn cho anh đi thì phải”
Để minh họa, Cường thúc mạnh một cú từ phía sau.
“Á!”
Lan kêu lên một tiếng, người khẽ nhún về phía trước, và theo phản xạ, bà lại ngậm chặt lấy dương vật của Thắng đang chực chờ ngay miệng.
“Đấy! Thấy chưa!” – Cường cười đắc thắng. “Anh đã bảo mà. Cái miệng thì từ chối, nhưng cơ thể em thì thành thật lắm, vợ ạ. Nó thích cả hai chúng anh cùng một lúc, đúng không nào?”
Lời nói của Cường như một dòng điện chạy qua cơ thể Lan. Bà không thể chối cãi được. Sự thật trần trụi là, dù xấu hổ đến chết đi được, nhưng cơ thể bà lại đang phản ứng một cách điên cuồng. Cảm giác bị lấp đầy từ hai hướng, một cứng rắn, một mềm mại, một thô bạo, một ướt át, đang mang lại cho bà một sự kích thích hỗn loạn nhưng đầy mê hoặc.
Nhưng đối với Cường, một con quỷ luôn khao khát những trò vui mới, sự lặp lại bắt đầu trở nên nhàm chán. Ông ta cần một sự đột phá, một ý tưởng điên rồ hơn nữa để phá vỡ giới hạn của tất cả mọi người.
Và ý tưởng đó đã đến.
Đang thúc mạnh, Cường đột ngột dừng lại. Nhịp điệu dồn dập bỗng nhiên biến mất, để lại một khoảng lặng bất ngờ.
“Sao thế?” – Thắng ở phía trước ngẩng lên hỏi, miệng vẫn còn dính nước bọt của Lan.
Cường không trả lời. Ông ta chỉ nhếch mép cười, một nụ cười đầy toan tính và điên rồ. Ông ta rút dương vật ra khỏi hậu môn vợ một chút, rồi cắm lại vào, như để chắc chắn rằng kết nối vẫn còn đó. Sau đó, ông ta làm một việc không ai có thể tưởng tượng được.
Ông ta siết chặt hai bên hông của Huệ Lan, gồng cứng cơ tay và cơ bụng. Bằng một tiếng gầm nhẹ trong cổ họng, ông ta từ từ đứng thẳng dậy, đồng thời nhấc bổng cả thân dưới của vợ mình lên khỏi mặt giường.
“ÁÁÁÁÁ!”
Huệ Lan hét lên một tiếng thất thanh, một tiếng hét của sự hoảng hốt và sợ hãi tột độ. Bà hoàn toàn không ngờ tới hành động này. Toàn bộ sức nặng phần dưới của bà giờ đây được treo lơ lửng trên không, chỉ được chống đỡ bởi cây gậy thịt của chồng đang cắm sâu trong hậu môn. Hai tay bà vội vòng ra sau lưng, bám vào người của chồng, một tư thế của sự bất lực và phục tùng tuyệt đối.
“Anh làm cái gì vậy? Điên à! Thả em xuống! Thả xuống ngay!” – Bà la hét, cố gắng vùng vẫy, nhưng vô ích.
Cường thở dốc vì sức nặng, nhưng đôi mắt ông ta sáng rực lên một sự hưng phấn man dại. Ông ta mặc kệ lời van xin của vợ, quay sang nhìn Thắng, người đang đứng ngây ra như phỗng, miệng há hốc vì kinh ngạc.
“Thắng! Bạn ơi!” – Cường gào lên, giọng đầy phấn khích. “ông thấy gì chưa? em Lan là một cái máy địt hoàn hảo! Một cỗ máy chịu được những cú thúc mạnh nhất!”
Ông ta khẽ lắc hông, làm cho cả cơ thể lơ lửng của Lan cũng lắc lư theo. “Nhưng nó đang thiếu một mũi khoan phía trước!”
Nói rồi, Cường xoay người vợ mình lại một chút, hướng cái âm hộ đang mở rộng, ướt đẫm và không được che chắn của bà về phía Thắng. Cái lỗ nhỏ màu hồng sẫm, lấp lánh dịch thủy, co bóp nhẹ theo từng nhịp thở, như một lời mời gọi câm lặng.
“Lại đây!” – Cường ra lệnh, giọng nói không thể chống cự. “Lắp mũi khoan của ông vào đi! Chúng ta cùng nhau cho cỗ máy này hoạt động hết công suất xem nào!”
Lời mời gọi điên rồ đó vang vọng trong căn phòng.
Thắng, sau một giây sững sờ, nhìn vào cái hang động ướt át đang mời gọi trước mặt, nhìn vào ánh mắt điên cuồng của thằng bạn thân. Một nụ cười hoang dại và đầy ham muốn từ từ nở trên môi ông ta. Dương vật của ông ta, vốn đã cương cứng, giật lên một cái đầy mong chờ.
Đây là một lời mời gọi mà không một gã đàn ông nào có thể chối từ.
“Được!” – Thắng gầm lên, giọng khàn đặc vì dục vọng. “Ý kiến hay đấy bạn hiền! Để tôi!”
——-
Lời đồng ý của ông Thắng vang lên như một tiếng gầm, hòa cùng tiếng cười man dại của ông Cường. Vở kịch bệnh hoạn đã đi đến hồi cao trào nhất, nơi mọi giới hạn về đạo đức và thể xác sắp bị phá vỡ hoàn toàn.
Thắng không lãng phí một giây nào. Ông ta bước tới, quỳ xuống giữa hai chân đang lơ lửng của Huệ Lan. Ông ta nắm lấy hai bắp đùi non của bà, kéo về phía mình để có một tư thế vững chắc hơn. Cái âm hộ của Lan, ướt sũng và mở rộng, hiện ra ngay trước mắt ông ta, một hang động mời gọi đầy tội lỗi.
Ông ta không cần dạo đầu. Ông ta không cần sự cho phép.
Ông ta đặt đầu dương vật vào, và bằng một cú thúc duy nhất, mạnh mẽ và dứt khoát, ông ta đâm thẳng vào bên trong âm đạo của Lan.
“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!”
Huệ Lan gào lên một tiếng thét chói tai, một tiếng thét không còn là của sự khoái cảm hay xấu hổ, mà là của một cơ thể bị quá tải đến tột cùng. Cảm giác bị lấp đầy từ cả hai hướng cùng một lúc khiến đầu óc bà nổ tung. Một dương vật cứng rắn, nóng hổi đang cày nát trong cái lỗ nhỏ chật chội phía sau. Một dương vật khác, cũng to lớn không kém, đang xé toạc và lấp đầy cái hang động quen thuộc ở phía trước. Bà cảm thấy mình như sắp bị xé ra làm đôi.
Ban đầu, hai người đàn ông di chuyển một cách hỗn loạn, lệch nhịp. Cường thúc vào, đẩy cơ thể Lan về phía trước, khiến bà bị dúi sâu hơn vào dương vật của Thắng. Rồi Thắng thúc vào, đẩy ngược cơ thể bà lại, khiến hậu môn của bà bị dương vật của Cường đâm cho thốn đến tận óc. Cơ thể Lan trở thành một con búp bê giẻ rách, bị quăng quật giữa hai người đàn ông, không có một chút quyền kiểm soát nào.
Nhưng rồi, như có một sự thần giao cách cảm của những kẻ đực rựa, họ bắt đầu tìm thấy một nhịp điệu chung.
Cùng vào, cùng ra. Cùng nông, cùng sâu.
Cơ thể Huệ Lan giờ đây di chuyển theo một nhịp điệu duy nhất, một nhịp điệu mạnh mẽ, tàn bạo. Cả người bà bị đẩy tới đẩy lui trên giường. Cặp vú no tròn của bà nảy lên một cách điên cuồng theo từng cú thúc. Cặp mông trắng nõn bị ép chặt giữa hai cơ thể đàn ông, đỏ ửng lên vì va chạm.
Tiếng da thịt va vào nhau giờ đây nhân đôi. Tiếng “phập phập” ướt át từ phía trước hòa cùng tiếng “bạch bạch” khô khốc từ phía sau, tạo thành một bản hợp xướng của sự dâm đãng.
“Thấy sao, Thắng? Sướng không?” – Cường gầm gừ ngay bên tai vợ, nhưng câu hỏi là dành cho Thắng.
“Vãi lồn!” – Thắng thở hổn hển đáp lại, giọng khàn đặc vì dục vọng. “Bên trong này của vợ ông như một cái máy hút! Chặt cứng! Cả hai lỗ đều muốn vắt kiệt anh em mình!”
Huệ Lan không còn nghe thấy họ nói gì nữa. Tai bà ù đi, đầu óc trống rỗng. Bà không còn là một con người, bà là một cỗ máy. Một cỗ máy được tạo ra chỉ để tiếp nhận những cú thúc, để bị lấp đầy, để bị chà đạp. Và trong sự sỉ nhục tột cùng đó, một cơn khoái cảm điên cuồng, một cơn sóng thần của nhục dục, đang dâng lên từ sâu thẳm cơ thể bà, sẵn sàng nhấn chìm tất cả. Cơ thể Huệ Lan, bị tấn công dồn dập từ cả hai hướng, đã trở thành một chiến trường của nhục dục. Mỗi cú thúc của hai người đàn ông là một nhát búaphá vỡ mọi rào cản của sự xấu hổ và lý trí.
Bị kích thích đến tột cùng, đến mức không thể kiểm soát được nữa, ông Cường là người đầu tiên gầm lên.
“TAO……… RAAAAA!”
Đó là một tiếng gầm của con thú đầu đàn, một tiếng gầm của sự giải phóng. Ông ta thúc những cú cuối cùng, điên cuồng và mạnh mẽ, dồn toàn bộ sức lực và tinh hoa của mình vào sâu trong cái hậu môn nóng bỏng của vợ. Dòng tinh dịch nóng hổi bắn ra, lấp đầy hậu môn của bà, một cảm giác căng tức và bỏng rát.
Gần như ngay lập tức, được kích thích bởi tiếng gầm và những cơn co thắt điên cuồng của cơ thể Huệ Lan, ông Thắng cũng gầm lên theo.
“AAAAA… RA HẾT ĐÂY!”
Ông ta bám chặt lấy hai bắp đùi của Lan, dồn toàn bộ sức lực vào những cú đóng cuối cùng, và rồi, một dòng lũ trắng xóa, đặc quánh cũng phun ra, ngập tràn trong âm hộ của bà.
Nhận hai dòng tinh dịch nóng bỏng cùng một lúc, từ hai nơi nhạy cảm nhất, cơ thể Huệ Lan nổ tung.
Một cơn co giật điên cuồng, khủng khiếp chạy dọc khắp người bà. Nó không còn là cơn cực khoái của sự sung sướng, mà là một cơn động kinh của sự quá tải. Mắt bà trợn trắng, miệng há ra như muốn gào thét nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra khỏi lồng ngực đang co thắt dữ dội. Toàn bộ cơ thể bà giật lên, nảy bật giữa hai người đàn ông, hai chân duỗi thẳng rồi co quắp lại. Đó là cực khoái của sự sỉ nhục, của sự hủy diệt, của một cơ thể bị đẩy đến giới hạn của sự tồn tại.
Sau cơn co giật điên cuồng đó, cơ thể bà mềm nhũn hoàn toàn, như một con búp bê bị đứt hết dây.
Cường và Thắng, kiệt sức, phải vất vả lắm mới đặt được cơ thể mềm oặt của bà xuống giường mà không làm tuột dương vật ra. Họ gần như là ném bà xuống.
“Phụt… phụt..”
Hai tiếng động ướt át vang lên gần như cùng lúc khi hai dương vật thịt trượt ra khỏi hai cái lỗ đã bị tàn phá của bà. Tinh dịch của cả hai người đàn ông hòa lẫn với dịch tiết của bà, trào ra, chảy lênh láng trên tấm ga giường trắng, tạo thành một bãi chiến trường nhầy nhụa.
Cường và Thắng ngã vật ra hai bên Huệ Lan, họ nhìn nhau, rồi cùng nhìn xuống người đàn bà đang nằm bất động giữa hai người, và trên môi cả hai đều nở một nụ cười thỏa mãn, vô sỉ.
“Có dịp, phải rủ e
