Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 80: Khúc gỗ bốc cháy
Căn phòng ngủ của ông Thắng vẫn còn đặc quánh dư âm của đêm trao đổi hoang dại. Mùi rượu vang, mùi nước hoa đàn bà và mùi của da thịt hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí lười biếng, ngái ngủ. Thắng tỉnh dậy, đầu óc có hơi ong ong nhưng cơ thể lại khoan khoái một cách lạ thường. Ông ta vươn vai, để lộ ra toàn bộ cơ thể trần truồng, săn chắc của một gã đàn ông tuổi bốn mươi lăm nhưng vẫn giữ được phong độ. Những múi cơ bụng không còn sắc nét như thời trai trẻ nhưng vẫn rắn rỏi, tấm ngực rộng và bờ vai vững chãi.
Ông ta uể oải bước xuống giường, bắt đầu tìm kiếm bộ quần áo vứt lung tung đâu đó từ tối qua. Cái cảm giác tự mãn của một kẻ vừa chinh phục được một vùng đất mới khiến ông ta khẽ mỉm cười.
Ngọc My đã dậy sớm, có lẽ là đi dạo biển buổi sớm. Thắng liền ngâm nga một điệu nhạc vớ vẩn trong lúc tìm quần áo thì…
Cốc, cốc.
Tiếng gõ cửa rất nhẹ. Rồi cánh cửa khẽ mở.
Huệ Lan thò đầu vào.
Thắng khựng lại, tay vẫn đang cầm cái quần đùi. Hắn hơi ngạc nhiên.
Hắn nhìn Lan. Và hắn thấy cô với một ánh mắt hoàn toàn mới. Đây là Huệ Lan, người đàn bà có cái lồn ướt át và khít rịt mà ông ta đã bắn tinh vào đêm qua. Một sự thân thuộc, một sự đồng lõa, một bí mật chung, khiến hắn thấy có chút thiện cảm.
“Chào… chào em,” Thắng gãi đầu, hơi ngượng.
Huệ Lan bước vào. Trông cô có vẻ khác.
Cái vẻ cam chịu, rụt rè thường ngày đã biến mất. Đôi mắt cô, thường ngày luôn cụp xuống, hôm nay nhìn thẳng vào hắn. Và trong đôi mắt đó, có một ánh lửa, một sự quyết tâm lạ lùng. Cô mặc một chiếc váy ngủ mỏng, màu kem. Thứ vải lụa trơn tuột dán chặt vào cơ thể đẫy đà của một người đàn bà đã qua sinh nở. Cặp vú nặng trĩu, không áo lót, hằn rõ hai đầu ti sẫm màu. Cặp mông nở nang và cái bụng dưới mềm mại, tất cả đều phô bày một cách trần trụi dưới lớp vải mỏng.
“Anh Thắng…” Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì không hề nhẹ nhàng chút nào. “Em qua… hỏi mượn chị My ít đồ. Chị ấy có trong phòng không anh?”
“À…” Thắng vội mặc cái quần đùi vào. “My… cô ấy ra ngoài đi dạo rồi. Em vào đi. Cần gì cứ lấy.” Hắn chỉ tay về phía tủ quần áo của My.
Lan gật đầu. Cô bước vào phòng, nhưng không đi về phía cái tủ.
Cô đi thẳng đến cánh cửa mà cô vừa bước vào.
“CẠCH.”
Tiếng cửa đòng lại vang lên khô khốc, cắt đứt sự im lặng.
Huệ Lan không nói gì. Bà nhìn Thắng, một ánh nhìn vừa có chút e lệ, vừa có sự mời gọi trơ trẽn. Bà chậm rãi bước về phía ông ta, từng bước đi uyển chuyển như một con mèo. Bà tiến đến gần, rồi đột ngột, bà quỳ xuống sàn nhà. Một hành động không thể nào khiêu khích hơn.
Bà không quỳ để làm tình bằng miệng.
Bà quỳ xuống, rồi chống hai tay về phía trước, cặp mông tròn trịa, căng mẩy trong chiếc váy lụa mỏng được đẩy cao lên, chĩa thẳng về phía Thắng. Chiếc váy bị kéo căng, để lộ ra gần như toàn bộ phần mông dưới và khe mông sâu hun hút. Đó là một lời mời gọi không thể rõ ràng hơn.
Bà ta liếc mắt nhìn lại, đôi môi cắn nhẹ, một vẻ “xấu hổ dễ thương” được tính toán kỹ lưỡng. “Anh… tối qua anh mạnh quá… Em vẫn còn mỏi..”
Thắng bật cười thành tiếng. Một tiếng cười trầm, đầy vẻ chế giễu. Ông ta đã quá quen với những màn kịch này của đàn bà. Con mèo con đang cố giương vuốt, giả vờ làm một con hổ cái.
“Mỏi à?” – Thắng bước tới, giọng nói trầm xuống, đầy uy lực. “Để anh xem em mỏi đến mức nào”
Thay vì hưởng ứng lời mời gọi, thay vì tiến tới từ phía sau, Thắng túm lấy một bên hông của Lan. Ông ta dùng sức, lật ngửa bà ta lại một cách thô bạo.
“Á!” – Huệ Lan kêu lên một tiếng thất thanh. Sự tự chủ và vẻ nũng nịu của bà tan biến ngay lập tức, thay vào đó là sự hoảng hốt của một con mồi nhận ra mình đã rơi vào bẫy của một con thú săn thật sự.
Thắng đè bà xuống giường, cả cơ thể cường tráng của ông ta phủ lên người bà. Ông ta ghì chặt hai cổ tay bà trên đầu, giọng nói thì thầm ngay bên tai, phả ra hơi thở nóng hổi.
“Em nghĩ em đang làm gì vậy, hả Lan? Em nghĩ em có thể điều khiển được anh bằng mấy trò rẻ tiền này à? Em muốn chơi trò chủ động sao? Được thôi. Nhưng trong trò chơi này, chỉ có một người được quyền chủ động thôi”
Sự sợ hãi trong mắt Lan được thay thế bằng một sự phấn khích bệnh hoạn. Bà ta thở dốc, cơ thể bắt đầu phản ứng lại với sự thô bạo của Thắng. “Em… em xin lỗi… Anh Thắng… tha cho em..”
“Tha?” – Thắng cười gằn. “Trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu thôi, cưng à”
———-
Minh Cường ngáp một cái dài. Ông thấy hơi bực bội.
Sau cái đêm hoan lạc trao đổi hôm qua, ông ngỡ sáng nay tỉnh dậy sẽ thấy “khúc gỗ” của mình, Huệ Lan, quấn lấy ông như sam. Ai dè, vừa mở mắt ra đã không thấy vợ đâu. Ông đã đi tìm ở phòng khách, ngoài hiên, nhưng đều không thấy.
“Bà vợ này,” ông nghĩ thầm, có chút khó chịu. “Mới được ‘khai sáng’, không biết sang nay đi đâu rồi, chắc lại đi trò chuyện với em My…”
Ông đang định đi ra hồ bơi thì bỗng khựng lại. Ông đang đứng ngay trước cửa phòng ngủ của Hữu Thắng và Ngọc My. Và từ bên trong, có tiếng động.
Không phải tiếng nói chuyện.
“Bành bạch… bành bạch… bành bạch!” Một âm thanh dồn dập, nặng nề, thô bạo. Kèm theo đó là tiếng rên. Nhưng không phải tiếng rên ướt át của My.
Cường chết sững.
Giọng nói đó. Không thể nhầm được. Là giọng của Huệ Lan. Vợ ông.
“ĐM! Con vợ mình!” Một cơn giận nóng bừng bốc lên. “Nó… nó dám mò vào tận phòng thằng Thắng? Thằng bạn của mình? Chúng nó dám!”
Nhưng cơn giận nhanh chóng bị thay thế bằng một sự tò mò bệnh hoạn. Ông áp tai vào cánh cửa gỗ. Và cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Cường là một màn xo bóp, mân mê bờ mông của Huệ Lan từ phía sau của ông bạn Thắng. Cường nheo mắt, nhìn chăm chú vào hành động của Thắng. Thắng nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến cái túi xách của My, lục lọi một lúc rồi lôi ra một vật nhỏ.
“Là gel bôi trơn” – ánh mắt Cường không rời khỏi cảnh tượng trong phòng. “Chuẩn bị cho … nhưng có vẻ không phải là ‘cửa trước’ nữa rồi? Hay là …”
“Chơi hậu môn” Ý nghĩ đó vừa ghê tởm vừa kích thích một cách điên rồ Cường. “Cái… cái gì?” Cường sững sờ. “Hậu môn?”
Ông vội vàng tìm một khe hở. Ngay chỗ bản lề, có một kẽ hở nhỏ. Ông nheo mắt, ép sát mặt vào.
Và cảnh tượng đập vào mắt ông. Hữu Thắng, đang hoàn toàn trần truồng. Lưng ông ướt đẫm mồ hôi, bắp thịt cuồn cuộn. Ông đang quỳ trên giường, hai tay nắm chặt lấy hai bên hông của Huệ Lan. Huệ Lan đang cố chống mông lên. Cái mông trắng nõn, giờ đây đang rung lên bần bật theo từng cú nhấn nhè nhẹ. Cô cắn chặt gối, nước mắt nước mũi tèm lem, mặt đỏ bừng, nhưng cái mông thì cứ cố nhún nhún ngược lại, oằn mình, cố nuốt trọn dương vật to lớn của thằng bạn ông.
“Hay. Rất hay.”
Cường thì thầm, không phải với giọng tức giận, mà là với giọng đầy thán phục.
“Vãi… bà vợ ‘khúc gỗ’ của mình…” ông nghĩ thầm, con mắt dán chặt vào khe cửa, “em Lan dám chơi trò đi “cửa sau” với thằng bạn của mình. Ngay ban ngày ban mặt. Mà thằng Thắng… cũng biết đòi hỏi ghê nhỉ!”
Ông không hề cảm thấy tức giận. Ông thấy… phấn khích.
“Trò chơi này vui hơn mình tưởng. Mình không phải là nạn nhân. Mình là người phát hiện ra một màn chơi mới. Con vợ mình… bả đã được ông Thắng khơi thông cửa hậu giùm mình”
Dương vật của Cường bắt đầu cương cứng trong quần, không phải vì giận, mà vì hưng phấn tột độ. Ông muốn tham gia.
Ông đứng đó, kiên nhẫn xem. Ông thấy Thắng gầm lên, thúc một cú đầu tiên, sâu ngập, lút cán.
Huệ Lan hét lên, cơ thể co giật dữ dội, cái lỗ đít siết chặt lấy dương vật Thắng.
Cường đứng ngoài cửa, cũng thở hắt ra một hơi. Ông bình thản vuốt lại mái tóc, chỉnh lại cổ áo. Ông đợi cho tiếng thở bên trong bớt dồn dập.
Rồi, ông đưa tay lên.
—————
Trong phòng, Thắng quay lại bên giường. Ông ta mở nắp chai gel, dốc một lượng lớn ra lòng bàn tay. Thứ chất lỏng trong suốt, mát lạnh, hơi dính chảy qua kẽ tay ông ta. Ông ta quỳ xuống phía sau Huệ Lan, người đang nhắm nghiền mắt, phó mặc cho số phận.
Thắng áp cả bàn tay đầy gel lên cặp mông tròn lẳn của bà.
“Á!” – Lan giật bắn người vì cái lạnh đột ngột.
Thắng không dừng lại. Ông ta bắt đầu xoa đều, biến nó thành một màn mát-xa đầy khiêu khích. Gel bôi trơn làm cho cặp mông của bà trở nên bóng loáng, trơn trượt dưới ánh đèn. Ông ta xoa nắn, bóp nhẹ, cảm nhận sự đàn hồi của da thịt. Rồi bàn tay ông ta từ từ di chuyển vào khe mông, tập trung vào cái lỗ nhỏ còn đang co rúm lại vì sợ hãi.
Ông ta dùng hai ngón tay, nhẹ nhàng banh cái lỗ nhỏ màu hồng hào ấy ra. Rồi, một cách chậm rãi, ông ta ấn đầu ngón trỏ vào.
Lan khẽ rên lên, cơ thể gồng cứng. Cái lỗ nhỏ của bà co thắt dữ dội quanh ngón tay Thắng, như muốn chống cự, lại như đang mời gọi.
“Ôi chao..” – Thắng thì thầm, giọng đầy xuýt xoa. “Chặt quá em ơi… nó mút tay anh này… Hư quá..”
Ông ta bắt đầu di chuyển ngón tay, nong rộng nó ra một cách từ từ. Một ngón, rồi hai ngón. Lan từ từ thả lỏng, tiếng rên rỉ vì khó chịu dần biến thành những âm thanh ngắt quãng của sự kích thích.
Khi cảm thấy “con đường” đã đủ rộng, Thắng rút tay ra. Ông ta với lấy chai gel, đổ một ít lên chính dương vật đang cương cứng đến phát tím của mình. Cây gậy thịt của ông ta ngay lập tức trở nên sáng bóng, trơn trượt, đầu khấc rỉ ra một ít dịch trong suốt vì hưng phấn.
Ông ta quỳ trở lại, áp đầu dương vật vào cái lỗ nhỏ đã hơi hé mở và lấp lánh gel bôi trơn. Ông ta không thúc vào ngay, chỉ áp vào và giữ yên, để Lan quen với cảm giác có một vật cứng đang chực chờ xâm nhập.
“Anh vào nhé… từ từ thôi..” – Ông ta thì thầm.
Rồi, ông ta bắt đầu ấn vào.
Từng milimet một.
Một cơn đau sắc lẹm như bị dao đâm xuyên qua cơ thể Huệ Lan.
“A!” – Bà kêu lên một tiếng nghẹn trong cổ họng, móng tay bấu chặt lấy ga giường đến trắng bệch. Toàn bộ cơ thể bà gồng lên, bản năng muốn đẩy kẻ xâm nhập ra xa.
Nhưng Thắng đã giữ chặt lấy hông bà. Ông ta cảm nhận được sự chật chội đến không thể tin nổi từ bên trong. Nóng bỏng và siết chặt. Ông ta cảm nhận được từng nếp gấp của thành ruột đang cố gắng co thắt, chống cự lại mình. Cái cảm giác chinh phục một vùng đất cấm, một lãnh địa còn trinh nguyên này khiến dương vật ông ta càng cương cứng hơn nữa.
Ông ta giữ nguyên, không nhúc nhích, để cho cơ thể bà có thời gian thích ứng. Ông ta cúi xuống, thì thầm những lời dỗ dành: “Thả lỏng nào… thả lỏng cho anh… hít thở sâu vào… Ngoan nào..”
Dần dần, sau khoảng một phút căng như dây đàn, cơn đau nhói của Lan bắt đầu dịu đi. Nó không biến mất, nhưng nó được bao bọc bởi một cảm giác khác, một cảm giác mà bà chưa từng biết đến: cảm giác căng tức đến tột độ, cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn ở một nơi không bao giờ nghĩ rằng có thể được lấp đầy. Bà từ từ thả lỏng cơ vòng.
Và đó là tín hiệu mà Thắng chờ đợi.
Khi cảm thấy Huệ Lan đã hoàn toàn thả lỏng, Thắng bắt đầu di chuyển.
Rất chậm.
Ông ta rút ra gần hết, chỉ để lại phần đầu khấc bên trong, rồi lại từ từ đẩy vào tận gốc. Mỗi lần di chuyển, ông ta lại cảm nhận được những cơ vòng của bà co bóp, mút lấy cây gậy thịt của mình.
Huệ Lan không còn cảm thấy đau nữa. Thay vào đó là một sự kích thích âm ỉ, lan tỏa khắp vùng bụng dưới. Nó không giống khoái cảm ở âm đạo, nó không có những điểm G nhạy cảm, nhưng nó sâu hơn, nguyên thủy hơn. Cảm giác bị lấp đầy, bị chiếm hữu hoàn toàn.
Một cách vô thức, bà bắt đầu khẽ lắc mông, phối hợp với nhịp điệu của Thắng.
“Ôi… Thắng ơi..” – Bà rên rỉ, giọng nói đầy kinh ngạc. “Lạ quá… Bên trong… nó cứ… nó cứ mút lấy anh… A..”
Thắng cúi xuống hôn lên tấm lưng đẫm mồ hôi của bà, cười khẽ. “Thấy chưa, anh đã bảo mà. Em thích đúng không? Chỗ này của em hư lắm nhé, cứ đòi ăn cặc thôi”
Họ tìm thấy một nhịp điệu chung, chậm rãi, đều đặn, như một điệu valse của xác thịt. Không còn là sự chinh phạt, mà là một cuộc khám phá chung. Cả hai cùng chìm đắm trong thế giới mới mà họ vừa cùng nhau mở ra, quên hết mọi thứ xung quanh. Tiếng da thịt “lép nhép” vì gel bôi trơn vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng rên rỉ ngày càng lớn của Huệ Lan.
Đúng lúc họ đang say sưa nhất, đúng lúc bọn tôi bên ngoài đang chìm trong cơn thủ dâm tập thể bệnh hoạn…
Không gian đặc quánh lại, chỉ còn tiếng da thịt lép nhép ướt át và tiếng rên rỉ ngày càng dạn dĩ của Huệ Lan.
Và rồi…
*Cạch.*
Tiếng nắm đấm cửa xoay nhẹ, khô khốc và lạnh lẽo, vang lên như một phát súng giữa đêm trường tĩnh mịch.
Cả thế giới như ngừng lại trong một khắc.
ông Thắng khựng lại ngay lập tức, cơ thể ông ta đông cứng lại giữa một nhịp đẩy vào. Cây gậy thịt vẫn còn cắm sâu trong cái lỗ nhỏ nóng hổi của Huệ Lan, nhưng mọi chuyển động đã dừng lại. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên tấm lưng trần của ông ta. Bị bắt quả tang. Bị bắt quả tang ngay tại trận bởi chính chồng của người tình. Ý nghĩ đó như một gáo nước đá dội vào cơn say xác thịt của ông ta.
Huệ Lan cũng cảm nhận được sự thay đổi đột ngột. Bà cảm thấy người đàn ông phía sau mình cứng đờ lại. Bà nghe thấy tiếng “cạch” chết tiệt đó. Bà từ từ, chậm chạp quay đầu lại, đôi mắt vẫn còn long lanh nước vì khoái cảm.
Và bà nhìn thấy ông ta.
ông Cường. Chồng bà.
Ông ta đang đứng sừng sững ngay cửa, trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm màu trắng của khách sạn, mái tóc còn hơi ẩm.
Một cảnh tượng không thể nào trần trụi hơn: một người chồng đang nhìn thấy vợ mình trong tư thế chổng mông, và thằng bạn thân nhất của mình thì lại đang cắm sâu dương vật của nó vào lỗ đít của vợ hắn ta .
Im lặng !
…………..
Người phá vỡ sự im lặng chết chóc đó chính là Huệ Lan.
Toàn bộ máu trên cơ thể bà như dồn hết lên mặt. Khuôn mặt đang ửng hồng vì khoái cảm giờ đỏ bừng lên vì xấu hổ, một màu đỏ rực của cà chua chín. Bà không hét lên vì sợ hãi hay tức giận. Bà hét lên như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang ăn vụng kẹo.
“Á!”
Bà vội vàng quay mặt đi, úp mặt xuống chiếc gối mềm, như một con đà điểu giấu đầu vào cát. Toàn bộ cơ thể bà run lên.
“Anh Cường! Á! Sao anh lại vào đây?” – Giọng bà phát ra từ trong gối, nghèn nghẹt và lí nhí như tiếng mèo con. “Đi ra đi! Đi ra ngoài ngay! Đừng nhìn mà!”
Lời van xin của bà không có chút uy lực nào, nó chỉ đầy sự hờn dỗi và xấu hổ một cách “dễ thương”. Bà càng cố giấu mặt đi, thì cặp mông tròn trắng nõn của bà, nơi đang “ngậm” chặt dương vật của Thắng, lại càng chổng cao hơn, phơi bày rõ hơn trước mắt chồng mình.
Thắng vẫn chưa dám nhúc nhích. Ông ta chờ đợi một cơn thịnh nộ, một cú đấm, một lời chửi rủa.
Nhưng thay vào đó, thứ ông ta nghe được lại là… một tiếng cười.
“Ha..”
ông Cường bắt đầu bật cười. Ban đầu chỉ là một tiếng cười khẽ, rồi nó to dần, to dần, biến thành một tràng cười lớn, sảng khoái, vang vọng khắp căn phòng. Ông ta cười đến mức phải ôm bụng, vai rung lên bần bật.
“Hahaha! Hay! Vợ tôi mà cũng có ngày bạo thế này cơ à? Haha!”
“Ông Thắng ngon nhỉ. Dám ‘khai phá’ cả vùng đất cấm của vợ tôi cơ à? Sướng không ông?”
Tiếng cười của Cường như một liều thuốc giải cho sự căng thẳng. Thắng ngơ ngác nhìn bạn mình. Không đánh ghen? Không chửi bới? Chỉ cười thôi sao?
Sự sợ hãi trong lòng Thắng tan biến, thay vào đó là một sự tò mò và một ý nghĩ tinh quái. Thấy Cường không có vẻ gì là sắp lao vào ăn thua đủ, Thắng đánh bạo, hông khẽ nhún nhẹ một cái. Một cú thúc rất nhẹ, mang tính thử nghiệm.
“Á!”
Huệ Lan lại kêu lên một tiếng, người khẽ nhún về phía trước theo cú thúc bất ngờ. Hành động đó, kết hợp với tiếng kêu đầy bất lực của bà, càng làm cho Cường cười to hơn.
“Haha! Nhìn kìa! Mông em còn nhún nhảy nữa kìa! Lan ơi là Lan, em làm anh bất ngờ hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác đấy!”
Huệ Lan vẫn úp mặt vào gối, rên rỉ những lời phản đối yếu ớt: “Anh im đi… Đáng ghét… Đừng nhìn nữa mà..”. Nhưng cơ thể bà đã không còn nghe lời bà nữa. Nó đã bắt đầu quen với sự hiện diện của người thứ ba, và sự xấu hổ tột độ này lại đang biến thành một chất xúc tác kỳ lạ, khiến cái lỗ nhỏ phía sau của bà co bóp ngày càng mạnh mẽ hơn quanh dương vật của Thắng.
Và Thắng, cảm nhận được điều đó, nhìn Cường đang cười khoái trá, một nụ cười vô sỉ và đồng lõa cũng nở trên môi ông ta.
Huệ Lan, người đang ở tâm điểm của vở kịch, vẫn dúi mặt vào gối, đôi vai trần run rẩy. Bà ước gì có một cái lỗ để chui xuống. Tiếng cười của chồng còn khiến bà xấu hổ hơn vạn lần một cái tát hay một lời chửi rủa. Nó biến sự phản bội của bà thành một trò hề.
“Anh… anh im đi..!!!” – Bà rên rỉ, giọng nói nghẹn lại vì bất lực.
Nhưng Cường nào có nghe. Ông ta thong thả bước lại gần giường, mặc kệ lời van xin của vợ. Ông ta không đứng ở cuối giường nữa, mà bắt đầu đi vòng quanh, như một nhà phê bình nghệ thuật đang xem xét một tác phẩm điêu khắc sắp đặt đầy táo bạo. Ánh mắt ông ta không có sự tức giận, chỉ có sự tò mò thuần túy, một sự tò mò của gã đàn ông đối với cơ thể của một người đàn bà, dù đó là vợ mình, nhưng lại đang trong một tình huống hoàn toàn mới lạ.
ông Thắng, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, cũng trở nên táo bạo hơn. Sự sợ hãi ban đầu đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một sự tự hào của gã đực rựa và một ý nghĩ tinh quái. Ông ta nhìn thằng bạn thân đang đi vòng quanh, rồi nhìn xuống cặp mông trắng nõn đang bị mình chiếm hữu, một nụ cười đểu giả nở trên môi.
Ông ta nhìn qua vai, nháy mắt với Cường.
“Ê Cường!” – Thắng cất giọng, đầy vẻ tự hào như một đứa trẻ vừa khám phá ra một món đồ chơi mới. “Lại đây mà xem này! Hậu môn của em Lan… đỉnh của chóp thật đấy!”
Cường dừng lại ở bên cạnh giường, nhướng ông, nụ cười trên môi càng rộng ra. Ông ta khoông tay trước ngực, ra vẻ một chuyên gia đang thẩm định.
“Ồ thế à?” – Ông ta hỏi lại, giọng đầy khoái trá. “Đỉnh thế nào, ông quảng cáo tôi nghe xem nào?”
“Đây này” – ông ta vừa nói vừa nhún hông một cái thật chậm, để Cường có thể thấy rõ sự tương tác của da thịt. “Ông nhìn cái lỗ đít này này! Nhìn bên ngoài thì nhỏ xinh, khép nép thế thôi..”
Ông ta lại thúc nhẹ một cái nữa. Huệ Lan “ư” lên một tiếng, hai tay bấu chặt ga giường.
“…nhưng mà khi con cặc của tôi vào trong rồi ấy” – Thắng tiếp tục, giọng đầy khoái trá – “thì nó như một thế giới khác, bạn ạ! Nó mút, nó co bóp, nó siết lấy con cặc của tôi như muốn vắt kiệt nước ấy! Bên trong nó cứ thay nhau massage cho cây hàng của tôi. Sướng tê dại luôn ông ạ!”
Để minh họa, Thắng bắt đầu xoay nhẹ hông, làm cho dương vật của ông ta cọ xát vào những vách thịt bên trong hậu môn của Lan.
“Á… đừng… đừng nói nữa mà..” – Lan rên rỉ, mặt bà nóng bừng, cảm giác xấu hổ và khoái cảm lạ lẫm cùng lúc dâng lên thành một cơn bão trong cơ thể. Mỗi lời Thắng nói ra như một cái kim châm vào sự e thẹn của bà, nhưng đồng thời, nó lại khiến cái lỗ nhỏ của bà co thắt một cách phản chủ, siết chặt lấy kẻ xâm nhập hơn nữa.
“Đấy! Ông thấy chưa Cường?” – Thắng reo lên. “Tôi vừa mới tả thôi mà đít em Lan đã siết chặt hơn rồi này! Đít em Lan đúng là cực phẩm! Ông có vợ xịn thế này mà bao nhiêu năm nay không biết khai phá, để em Lan chỉ biết sướng mỗi một lỗ lồn, phí của quá Cường ơi!”
Cường gật gù, vẻ mặt đầy đăm chiêu như một chuyên gia vừa nghe một bài phân tích sâu sắc. Ông ta bước tới gần hơn, cúi xuống để nhìn cho rõ.
“Nghe ông tả làm tôi cũng tò mò quá” – Cường nói, giọng trầm ngâm. “Để tôi xem kỹ coi có đúng như ông quảng cáo không”
