Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 84 : Lời Thì Thầm Trên Ban Công
Chương 79: Lời Thì Thầm Trên Ban Công
Ngọc My tỉnh dậy khi ánh nắng đầu tiên chiếu vào phòng. Bà cảm thấy một sự đau nhức ngọt ngào trên khắp cơ thể. Bà quay sang, thấy ông Thắng vẫn đang ngủ say. Bà nhẹ nhàng rời khỏi giường, khoác vội chiếc áo choàng lụa và bước ra ban công. Và rồi, bà thấy họ. Trên bãi biển, ba chúng tôi như ba gã thanh niên ồn ào đang trình diễn dưới ánh bình minh.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau. “Chào buổi sáng.”
Ngọc My quay lại. Huệ Lan cũng đã thức dậy và bước ra ban công từ phòng bên cạnh. Trên khuôn mặt bà là một vẻ rạng rỡ mà mẹ tôi chưa từng thấy trước đây. Hai người phụ nữ đứng đó, im lặng trong giây lát, cùng nhìn xuống bãi biển.
“Lũ trẻ,” Huệ Lan là người lên tiếng trước, giọng bà có một ý cười, “chúng đang cố gắng gây sự chú ý, phải không? Cứ như những con công trống đang xòe đuôi vậy.”
“Có vẻ là vậy,” Ngọc My đáp, bà cũng mỉm cười. “Và phải thừa nhận rằng, màn trình diễn khá ấn tượng.”
Họ cùng nhau quan sát, bình phẩm, không phải như những người mẹ, mà như những người phụ nữ đang đánh giá những người đàn ông.
“Con trai chị, Minh Khôi,” Ngọc My nói, “nó có một cơ thể thật đẹp. Rất cân đối. Luôn tràn đầy năng lượng.”
“Nhưng không mạnh mẽ bằng Nam,” Huệ Lan đáp lại, ánh mắt bà không rời khỏi tấm lưng vạm vỡ của chàng trai to lớn. “Nhìn cậu ta kìa. Thật hoang dã. Giống như một con thú non vậy.”
Rồi cả hai cùng nhìn về phía Quang Huy. “Con trai em,” bà Huệ Lan nói, “lại có một sức hút khác. Rất… bí ẩn. Khiến người khác phải tò mò.”
Họ nhìn nhau, và một sự thấu hiểu, một liên minh của phái nữ được hình thành.
“Đêm qua…” Ngọc My ngập ngừng bắt đầu. “Chồng chị… anh ấy… thế nào?”
Huệ Lan khẽ đỏ mặt, nhưng rồi bà mỉm cười. “Rất tuyệt vời. Anh ấy rất dịu dàng. Rất khác so với những gì em tưởng tượng.” Bà dừng lại, rồi hỏi lại. “Còn chồng em… ông ấy chắc hẳn rất mãnh liệt.”
Ngọc My không trả lời, bà chỉ mỉm cười, một nụ cười vừa có chút tự hào vừa có chút mệt mỏi.
“Vậy,” Huệ Lan nói, giọng nhỏ lại, đầy vẻ âm mưu, “chúng ta có nên cho lũ công trống kia biết rằng, chúng ta đã thấy màn trình diễn của chúng không?”
“Không,” Ngọc My đáp ngay lập tức, ánh mắt bà ánh lên vẻ tinh quái. “Cứ để chúng tò mò. Cứ để chúng cố gắng. Sẽ thú vị hơn nhiều.”
“Em đồng ý,” Huệ Lan cười. “Đây sẽ là bí mật của riêng chúng ta. Một trò chơi của những người phụ nữ. Chúng ta sẽ không để các ông chồng biết, và cũng không để lũ trẻ biết. Cứ để họ nghĩ rằng họ đang kiểm soát tình hình.”
Họ nhìn nhau, một sự đồng thuận đã được thiết lập. Họ sẽ tận hưởng sự chú ý của các chàng trai, nhưng sẽ không để lộ bí mật về cuộc trao đổi của những người lớn. Họ sẽ chơi trên cả hai bàn cờ cùng một lúc.
