Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 78
Bên ngoài, ba bọn tôi lẳng lặng rút lui. không nói một lời nào. Những gì vừa chứng kiến đã vượt quá mọi ngôn từ. Chúng tôi trở về phòng, mang theo một bí mật khủng khiếp và một sự thật không thể chối cãi: thế giới của người lớn còn điên rồ và phức tạp hơn tụi tôi tưởng rất nhiều.
Căn phòng trở nên ngột ngạt như một nấm mồ. Ba thằng con trai ngồi đó, trong sự im lặng nặng nề, mỗi người bị nhốt trong nhà tù của những suy nghĩ riêng. Những gì họ chứng kiến đêm qua – sự hoang dã của bà Huệ Lan, sự bệnh hoạn của hai ông bố – đã phá vỡ thế giới quan của họ, để lại một khoảng trống hỗn loạn.
Thằng Khôi là người bức bối nhất. Nó đi đi lại lại, tay siết chặt thành nắm đấm. Hình ảnh mẹ mình, người phụ nữ mà nó luôn yêu thương và có phần xem thường vì sự cam chịu của bà, lại là người bùng nổ nhất, hoang dại nhất, khiến nó ta cảm thấy một sự xa lạ đến đáng sợ.
Nhưng hình ảnh đó lại không ngừng kích thích nó. Nó ghê tởm sự yếu đuối của chính mình khi chỉ biết đứng nhìn, ghê tởm sự tự ti khi so sánh mình với 2 ông bố. Nó cảm thấy mình không phải là một người đàn ông, chỉ là một thằng nhóc. Cơn giận dữ và ham muốn cuộn xoáy trong lòng, không có lối thoát.
Thằng Nam thì ngồi bất động trên ghế sofa, mắt nhìn trừng trừng vào màn hình TV đã tắt. Nó không phức tạp như thằng Khôi. Đối với nó, thế giới rất đơn giản: mạnh và yếu, được và mất. Đêm qua, nó đã thấy một loại sức mạnh mới ở bà Huệ Lan, một sự hấp dẫn đầy bản năng.
Nhưng đồng thời, nó ta cũng cảm thấy bị lừa dối. Ngọc My, người phụ nữ mà nó ta tôn thờ, người đã cùng nó ta trải qua vài đêm cuồng nhiệt, lại dễ dàng ngã vào vòng tay của ba thằng Khôi. Nó cảm thấy mình chỉ là một món đồ chơi. Sự tự ái của một con thú đầu đàn bị tổn thương, và nó biến thành một cơn đói khát trần trụi. Nó cần phải chiếm đoạt, cần phải khẳng định lại sức mạnh của mình.
Tôi là người im lặng nhất, nhưng cũng là người hỗn loạn nhất. Tôi là người khởi xướng trò chơi, nhưng giờ đây, các quân cờ đã tự di chuyển theo ý muốn của chúng, tạo ra một ván cờ mà tôi không thể nào lường trước.
Tôi thấy cha mình, mẹ mình, bạn bè và cha mẹ của họ, tất cả đều đang lột bỏ lớp mặt nạ văn minh để lộ ra những ham muốn nguyên thủy nhất. Tôi không cảm thấy tội lỗi, mà là một sự choáng ngợp trước sự phức tạp của bản chất con người. Nhưng sự choáng ngợp đó cũng đi kèm với một cảm giác bị loại trừ. Tôi đã mở ra cánh cửa, nhưng lại không được mời vào bữa tiệc.
Họ không thể ngủ. Cả đêm, họ bị tra tấn bởi những hình ảnh, những âm thanh, và bởi chính dương vật đang phản bội lại sự hỗn loạn trong đầu óc họ bằng cách cương cứng lên một cách vô thức.
“Tao không thể chịu đựng được nữa,” Thằng Khôi gầm gừ trong bóng tối. “Tao cần phải thoát ra khỏi đây.”
“Đi đâu?” Thằng Nam hỏi.
“Bất cứ đâu,” Thằng Khôi đáp. “Đi dạo. Ra biển. Làm gì cũng được, miễn là không phải ở trong cái khu nhà này.”
Tôi không nói gì. Tôi không muốn đi. Tôi cần ở lại, cần quan sát, cần suy nghĩ. “Hai tụi mày đi đi,” tôi nói. “Tao hơi mệt.”
Thằng Khôi và thằng Nam nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Có lẽ, đây là chuyện riêng của họ. Họ lẻn ra khỏi biệt thự trong ánh sáng tờ mờ của buổi tối. Không khí biển trong lành và mát lạnh giúp họ tỉnh táo hơn một chút, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa đang cháy trong lòng.
———–
Mặt trời chỉ vừa ló dạng ở đường chân trời, nhuộm hồng mặt biển yên tĩnh, thì ba thằng tôi đã có mặt trên bãi cát vắng lặng. Đêm qua, chúng tôi đã ngủ rất ít, sự bức bối và một quyết tâm mới đã khiến họ thao thức. Giờ đây, dưới ánh bình minh, chúng tôi không còn là những kẻ xem trộm nữa. chúng tôi là những diễn viên chính trên sân khấu của riêng mình.
Cởi phăng áo thun, để lộ ra những cơ thể trẻ trung, tràn đầy năng lượng. Minh Khôi, dù không vạm vỡ như cha mình, nhưng lại có một cơ thể săn chắc, cân đối của một người chơi thể thao. Kỳ Nam thì như toát ra một sức mạnh hoang dã. tôi thì mảnh khảnh hơn, nhưng lại có một vẻ đẹp thư sinh, trí thức, làn da trắng nổi bật trên nền cát vàng.
“Được rồi,” Khôi nói, phá vỡ sự im lặng của buổi sớm, giọng nó đầy vẻ thách thức.
“Tối qua là đêm của họ. Sáng nay là ngày của chúng ta. Phải cho họ thấy chúng ta không phải là những đứa trẻ chỉ biết ngủ nướng.”
Nó khởi xướng một trận bóng chuyền bãi biển, chỉ có ba người. Nhưng họ không chơi một cách bình thường. Mỗi cú nhảy lên đập bóng, mỗi pha lao người cứu bóng của Khôi đều được thực hiện với một sự phô diễn tối đa.
“Nhanh lên, Nam mày yếu thế à?” nó hét lên, cố tình để giọng mình vang về phía căn biệt thự. “Cứ ì ạch như vậy thì làm sao mà ‘ghi điểm’ được?”
Nam không tham gia vào trận bóng. Nó chọn một cách thể hiện khác, nguyên thủy hơn. “Bóng chuyền quá nhẹ nhàng,” cậu ta gầm gừ.
“Phải thế này mới là đàn ông.” Nó chạy dọc theo mép nước, rồi bắt đầu thực hiện những bài tập thể lực nặng: hít đất, gập bụng, nâng những khúc gỗ trôi dạt trên bờ biển như thể chúng là những quả tạ. Mồ hôi chảy dài trên tấm lưng trần vạm vỡ của cậu ta, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai.
Tôi, như thường lệ, chọn một cách tiếp cận tinh tế hơn. “Ồn ào quá,” tôi nói với một nụ cười khẩy. “Sức mạnh không chỉ nằm ở cơ bắp. Đôi khi, sự dẻo dai mới là thứ quyết định.” tôi đi dạo dọc bờ biển, rồi bắt đầu thực hành vài động tác yoga và thái cực quyền. Những chuyển động của tôi chậm rãi, uyển chuyển và đầy kiểm soát.
Không cần phải nói ra, nhưng cả ba đều đang tham gia vào một cuộc thi ngầm. Một cuộc thi để chứng tỏ giá trị của mình, để gửi đi một thông điệp đến những khán giả trên ban công: “Chúng tôi ở đây. Chúng tôi trẻ trung. Chúng tôi tràn đầy sức sống. Và chúng tôi không thể bị phớt lờ.”
Khi mặt trời lên cao hơn, họ cùng nhau lao xuống biển. Làn nước mát lạnh gột rửa đi sự mệt mỏi của đêm qua, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa trong lòng họ.
“Này Huy …” thằng Khôi vừa té nước vào tôi vừa hét lên, “Mày nói xem, tối qua ai là người ‘mệt’ nhất nhỉ? Tao cá là không phải chúng ta rồi.”
“Chắc vậy,” tôi đáp lại, một nụ cười đầy ẩn ý. “Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ là người khiến họ phải mệt.”
