Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 82 : Tàn Cuộc​



Chương 77: Tàn Cuộc​

Nữa đêm.

Trong căn phòng sang trọng, ông Cường, nằm ngửa trên giường, mắt nhắm nghiền, miệng hơi hé phát ra những tiếng ngáy khẽ. Toàn bộ cơ thể vạm vỡ của ông ta mềm nhũn, kiệt sức, lấm tấm mồ hôi và dính nhớp đủ thứ dịch thể của cả hai người. Ông ta đã chinh phục, đã thống trị, và giờ đây, ông ta đã bị chính sự thỏa mãn của mình đánh gục.

Ngọc My, từ từ, rất từ từ, ngồi dậy sau 1 giấc ngủ tạm. Cơ thể bà đau nhức, đặc biệt là phần hông và lưng, nhưng một nguồn năng lượng kỳ lạ lại đang chảy trong huyết quản. Bà nhìn xuống bãi chiến trường. Tấm ga giường trắng giờ là một bức tranh của sự trụy lạc, loang lổ những vệt tinh dịch, nước lồn, và cả nước tiểu. Bà nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh, khuôn mặt ông ta lúc này trông thật hiền lành, trái ngược hoàn toàn với con thú dữ vài phút trước. Bà không cảm thấy ghê tởm, cũng không cảm thấy yêu thương. Bà chỉ cảm thấy một sự thỏa mãn lạnh lùng. Bà đã thuần hóa được con thú đó.

Bà nhẹ nhàng bước xuống giường, cố không gây ra tiếng động. Bà nhặt chiếc áo choàng tắm lụa vắt trên ghế, khoác hờ lên người, che đi cơ thể trần truồng vẫn còn hằn những dấu vết của cuộc yêu cuồng loạn. Rồi bà lặng lẽ mở cửa, và biến mất khỏi căn phòng.

Cùng lúc đó, ở một căn phòng khác trong khu villa, một cảnh tượng tương tự cũng đang diễn ra.

Ông Thắng cũng đã ngủ say như chết. Sau khi đã hành hạ, vũ nhục và cuối cùng là giải phóng bà Huệ Lan bằng sự thô bạo của mình, ông ta cũng đã kiệt sức. Ông ta nằm sấp trên giường, một cánh tay vẫn còn đặt trên lưng bà Lan như một sự khẳng định chủ quyền vô thức. Tiếng ngáy của ông ta vang lên đều đều, thô kệch.

Bà Huệ Lan nằm im nghỉ ngơi, bà khẽ mở mắt. Cơ thể bà ê ẩm. Bà có thể cảm thấy những vết bầm tím đang dần hình thành trên vai, trên ngực, nơi bàn tay của ông Thắng đã bóp nặn không thương tiếc. Bà đưa tay lên sờ vào khóe miệng vẫn còn hơi đau của mình. Nhưng lạ lùng thay, bà không khóc. Bà không cảm thấy nhục nhã. Bà chỉ cảm thấy một sự trống rỗng, và xen lẫn trong đó là một sự rung động kỳ lạ, một sự thức tỉnh mà bà chưa từng biết đến. Sự thô bạo của ông Thắng đã mở ra một cánh cửa nào đó bên trong bà.

Bà nhẹ nhàng gỡ tay ông Thắng ra khỏi người mình, rồi từ từ ngồi dậy. Bà nhìn người đàn ông đang ngủ say, rồi lại nhìn xuống cơ thể mình. Bà cũng nhặt lấy chiếc áo sơ mi của ông Thắng vương trên sàn, mặc vào người. Chiếc áo quá rộng, thùng thình, nhưng nó lại mang theo mùi mồ hôi đàn ông nồng đậm của ông ta. Bà hít một hơi thật sâu, rồi cũng lặng lẽ rời khỏi phòng.

Hành lang của khu villa lúc nửa đêm thật tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn vàng lờ mờ và tiếng gió biển vi vu từ xa.

Và rồi, hai người đàn bà gặp nhau.

Họ bước ra từ hai căn phòng khác nhau gần như cùng một lúc. Cả hai đều khoác hờ những chiếc áo không phải của mình. Tóc tai đều rối bời. Đôi môi đều sưng mọng.

Họ dừng lại, đứng cách nhau vài bước, và nhìn nhau.

Không một lời nói nào được thốt ra.

Họ nhìn vào mắt nhau, và họ thấy. Ngọc My thấy trong mắt Huệ Lan một sự hoang mang vừa được khai phá. Còn Huệ Lan thì thấy trong mắt Ngọc My một sự bình thản đầy quyền lực của kẻ đã quá quen với những trận chiến như thế này. Nhưng trên hết, họ cùng thấy một điểm chung trong mắt người đối diện: một sự thỏa mãn không thể che giấu.

Đó là sự thỏa mãn của những người đàn bà đã được lấp đầy, được giày vò, được chiếm hữu một cách trọn vẹn nhất.

Ngọc My khẽ mỉm cười trước, một nụ cười gần như không thể nhận thấy.

Huệ Lan, sau một thoáng ngượng ngùng, cũng đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.

Chỉ vậy thôi. Một nụ cười. Một cái gật đầu.

Một giao ước câm lặng đã được ký kết trong bóng tối. Một liên minh đã được hình thành.

Họ không nói gì thêm. Cả hai cùng quay người, và nhẹ nhàng, gần như không một tiếng động, đi về lại phòng ngủ của chính mình, nơi có những người chồng hợp pháp của họ đang ngủ say. Họ bước đi như những nữ tu vừa kết thúc một buổi cầu nguyện, lặng lẽ và trang nghiêm, như thể đang cố gắng sắp đặt lại trật tự cho một thế giới vừa bị đảo lộn hoàn toàn.

Cánh cửa của hai căn phòng nhẹ nhàng đóng lại, trả lại cho hành lang sự tĩnh lặng vốn có của nó…..

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...